• DIỄN ĐÀN TOÀN CHỨC CAO THỦ

[Tu Tán] Lữ trình

Tán Ô Nhỏ

Núp lùm đêm khuya, đu chuối bắn tỉa
Hội Tự Sát
Messages
413
Likes
1,599
Location
Trong Soul Sờ-Tôn
Team
Khác
Fan não tàn của
Tô Mộc Thu
#1
[Oneshot] Lữ trình

Pairing: Tu Tán

Author: yexiudadazhennanshen@lof (fic gốc)

Translator: QT + Google dịch + ilovetranslation@com + youdao@com

Editor: Trang Hoàng

Tình trạng: Đã hoàn

Permission: Mình không sở hữu bất kỳ điều gì của fanfic này, từ nhân vật cho tới tình tiết​



Do mình hoàn toàn không biết tiếng Trung nên chỉ đảm bảo được 70-80% độ chính xác.

Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả.




cre pic: ờ để từ từ kiếm lại...
Đường đời vốn cô độc, cho dù có gặp, cuối cùng cũng sẽ chia xa.

1.​

Chuyến xe lửa sớm nhất ngày mang theo những hành khách còn chưa tỉnh ngủ cắt một đường vào khoảng trời còn tờ mờ, đi qua biên giới quốc gia.​

Cách kinh độ lẫn vĩ độ làm đồng hồ sinh học trật nhịp, Diệp Tu ngáp một cái, nhắn một tin cho cô nương đầu dây bên kia rồi tắt thông báo điện thoại, tránh làm phiền đến người đang ngủ.​

“Em đến Paris rồi nè!” Đính kèm là một tấm ảnh chụp bên hông Nhà thờ Đức Bà.​

“Cổng chính nhiều người quá, em qua quán cà phê bên cạnh ăn trưa, sau đó gặp được một nàng mèo ở cạnh cửa nè.” Trong hình là một bé mèo trắng như tuyết đang nhìn thẳng vào ống kính, cặp mắt hai màu lam vàng tràn đầy sự hiếu kỳ.​

Diệp Tu bật cười “Mèo này khá giống người nuôi đi.”​

“Ý anh là Vương tiên sinh đó hở.” Đối phương hiểu ngay ý hẳn, thêm một cái emo mặt trợn mắt ở cuối câu.​

“Gợi ý vài nơi cho em đi, không phải anh đã từng tới đây rồi sao? Ảnh còn nói với em, đây chính là nơi hai người gặp nhau.”​

-​

Diệp Tu lần đầu xa nhà là vào năm 15 tuổi, khi ấy cha hắn hiếm có mà dôi ra vài ngày nghỉ, liền mang cả nhà đi du lịch nước ngoài, địa điểm do mẹ hắn chọn – Paris.​

“Là bởi Paris phồn hoa mỹ lệ, vừa có nét hiện đại vừa có sự cổ điển, giao thoa đến hoàn hảo sao?” Diệp Thu vừa sắp xếp đồ đạc vừa quay qua hỏi ông anh song sinh đang ngồi chồm hỗm trên giường chơi PSP. Đây là lần đầu tiên được ra nước ngoài chơi nên Diệp Thu vô cùng hào hứng, còn với thái độ hờ hững max của anh trai nhà mình, cậu lựa chọn bỏ cuộc rồi.​

“Vì mua mua mua đi.” Diệp Tu ngậm kẹo que đáp.​

Thực tế chứng minh Diệp Tu nói đúng.​

Đam mê dành cho shopping của phụ nữ là điều ba người đàn ông nhà họ Diệp vĩnh viễn không thể hiểu nổi. Chưa kể thân là một bà mẹ có một cặp song sinh, Diệp phu nhân càng mê đắm những món đồ đôi. Thấy cái nào coi được là túm một thằng quý tử tới thử thử, rồi liền mua hai món, ít nhất màu sắc cũng phải khác nhau. Diệp papa phụ trách trả tiền, không trốn được, Diệp Tu mặc kệ cái gọi là tình anh em mà ném em trai lại cho mama, bản thân đi ra ngoài cửa tiệm, dựa cửa nhìn dòng người qua lại.​

Trung tâm của thế giới nơi nào cũng mang trong mình một khí chất riêng biệt, nếu bắt buộc phải chỉ ra, chắc chắn sẽ là biển người trước mắt hắn đây.​

Da trắng, da vàng, da nâu, da đen.​

Tóc vàng, tóc bạc, tóc nâu, tóc đen.​

Bỗng nhiên, một cô gái da đen tóc đen chạy đến trước mặt Diệp Tu, nói với hắn bằng một thứ tiếng kỳ quái gì đó.​

Diệp Tu mở to mắt nhìn đối phương, xua xua tay ra hiệu tôi không hiểu nhưng cô gái vẫn cứ nói không ngừng nghỉ. Diệp thiếu gia đang tính quay đi tìm người giúp thì một bàn tay vỗ vỗ vai hắn, bên cạnh truyền đến một giọng nam nói thứ tiếng tương tự, chỉ sau vài câu đã giải quyết xong cô gái ngoại quốc kia.​

Diệp Tu nghiêng đầu nhìn vị “anh hùng” từ trên trời rơi xuống này. Là một cậu trai người châu Á chưa tới 20, tóc nâu nhạt, da thiên trắng, miệng ngậm một điếu thuốc, tay cầm một khung vẽ tranh, trên cổ treo máy ảnh loại SLR. Người này, theo quan điểm thẩm mỹ của Diệp Tu, có phần đẹp quá mức cần thiết.​

Cậu ta chớp chớp mắt nhìn hắn một chút, rồi quay đi, biến mất vào dòng người.​

2.​

Diệp Tu tách khỏi đại đội “Mua mua mua” kia xong, thân là một trạch nam cơ trí, hắn không đi cũng không chạy, chỉ ngồi thẳng xuống vỉa hè, đợi quân đoàn kia tới tìm mình.​

Diệp Thu nói không sai, Paris quả là một thành phố phồn hoa mỹ lệ. Ngay cả khi phải trải qua hai lần Thế chiến đau đớn, nàng vẫn vẹn nguyên như trước: Vương cung thánh đường Sacré-Cœur, tháp Eiffel, Khải Hoàn Môn, Viện bảo tàng Louvre,…​

Đây là nơi khởi nguồn cho tư tưởng Khai sáng *, Voltaire, Rousseau, thậm chí là Napoleon.​

(ở đây chắc có liên quan đến Thời kỳ Khai sáng nên để viết hoa)

Đây cũng là nơi tụ họp của biết bao kẻ cướp kẻ đoạt, những thứ quân Anh Pháp ngày xưa chiếm đoạt từ năm châu bốn bể giờ đang nằm đây, trưng bày trong những viện bảo tàng.​

Và lại cũng chính nơi này, chiến hỏa bay đầy trời, máu xương đổ thành sông, Đức Quốc xã từng đặt chân tới đây, từng cắm lên đây một lá cờ thống trị.​

Từng có một chuyện kể rằng, trước khi quân Đức rút đi có chôn rất nhiều thuốc nổ dưới lòng Paris. Quân đội rời khỏi sẽ lưu lại một người để kích hoạt chúng. Nhưng chàng trai người Đức ở lại ngày đó, khi ngồi cạnh nút bấm, chàng đã lỡ nhìn ngắm thành phố này, lỡ thán phục nó, lỡ say mê nó. Để rồi chàng chẳng thể nào xuống tay được nữa, mãi mãi không thể.​

Hắn lại nhớ tới “The Da Vinci Code”, Tu viện Sion dùng Chén Thánh hứng lấy thánh huyết, hai tòa Kim tự tháp nơi cửa vào, kiệt tác cắt ngang Rose Line, nhân vật chính quỳ dưới bầu trời đầy sao, nhớ lại lời Mary Chauvel từng nói.​

One day it will dawn on you. *​
(Một ngày nào đó cậu sẽ hiểu ra.)

(Bản dịch Việt của câu này đặt vào đây không hợp bối cảnh nên xin phép giữ nguyên tiếng Anh)

Được rồi, hắn chẳng hiểu gì cả.​

Diệp Tu chống cằm nhìn cậu trai đứng trước mặt mình, che khuất mất khoảng trời sao trên cao. Cậu ta khom lưng nhìn hắn. “Cho tôi mượn chỗ này một chút được không?”​

Một cốc bia nghe nói được phát miễn phí ở buổi biểu diễn nào đó, trên tay không còn khung vẽ tranh, thay vào là đàn violin, hộp đàn khoác trên vai. Nhận thấy ánh mắt chăm chú của Diệp Tu, cậu ta nhướng mày. “Chưa thành niên chưa được uống rượu.”​

“Cậu thì rồi?”​

“Vừa vặn 18 tuổi.”​

“Cậu là nghệ sĩ violin?”​

“Không không không, đây là sở thích nghiệp dư thôi.”​

“Vậy là họa sĩ?”​

“Đấy cũng là sở thích nghiệp dư.”​

“…”​

“Tôi là một kẻ lãng du a.”​

-​

“Haha.”​

“Khi đó anh đã nghĩ anh em đích thực là tên nói dối như cuội.”​

“Về sau thì sao?” Không cần nhìn hắn cũng biết, cô nương đầu dây bên kia đã cười đến hoa rơi nước chảy.​

Về sau? Diệp Tu kéo lại phần vai áo hơi trượt xuống.​

“Level tăng cao hơn tí,” Uống một ngụm nước nóng. “Tội phạm lừa đảo.”​

-​

Tô – nói dối như cuội – Mộc Thu nghề nghiệp chân chính là du học sinh.​

Khi còn nhỏ đã tha hương nơi xứ người, toàn thân chẳng mang nửa điểm ngây ngô do dự của tuổi thiếu niên, khi nói khi cười đều thanh thanh tiếng gió nhuộm nhuộm màu nắng, nhiệt tình thoải mái đến mức người ta quên mất hắn là cô nhi.​

“Thế cậu nghĩ tôi phải như nào mới đúng?” Cậu trai trên người chẳng mang chút mùi vị nước hoa không hề để bụng nói. “Cha mẹ tôi rất yêu tôi, họ cũng không để tôi phải thiếu thốn, chưa kể còn để lại cho tôi một em gái rất đáng yêu nữa.”​

“Người với người chung quy đều sẽ phải chia xa, họ chỉ là rời đi sớm hơn một chút, tôi cũng chỉ là học cách tưởng niệm sớm hơn một chút. Với tôi mà nói, đây không phải chuyện đáng để trở nên bi quan.”​

“Gặp được nhau cũng là có duyên, tôi đàn cho cậu một khúc đi.” Thiếu niên đứng dậy, lấy đàn khỏi hộp. Cậu ta biểu diễn vừa vặn ở một góc đèn đường chiếu tới, từ Diệp Tu nhìn qua, giống như đang tỏa sáng.​

“Introduction et Rondo capriccioso en la mineur”, do nghệ sĩ violin người Pháp Saint-Saëns soạn.​

Trực tiếp tiến vào một đoạn vũ khúc Tây Ban Nha tầm trung, vũ điệu người Tây Ban Nha luôn mang trong mình một dáng vẻ lả lơi cuồng dã, nối tiếp bằng một đoạn đệm violin dài, và ngay khi chuẩn bị đi tới cao trào chính, lại uyển chuyển kéo sang một bản nhạc khác.​

“Zigeunerweisen”, của Sarasate.​

Có bi thương, có vui sướng, kể về một người Gypsy trong một đêm mưa. Kẻ không nhà, sầu bi mà lại kiên cường.​

Đây cũng lại một khúc đòi hỏi trình độ kỹ thuật diễn tấu vô cùng cao, bản thân Sarasate là người thuộc trường phái chuộng tài. Diệp Tu cũng từng biểu diễn qua hai bản này nhưng hắn chưa bao giờ thấy ai ghép cả hai lại mà chơi như này.​

Đợi đến khi xung quanh bắt đầu tụ tập lại, kẻ biểu diễn ngẫu hứng kia lại vuốt * một lượt, nhảy cung *, gảy dây *, chuyển về một khúc “rondo” **.​

(*: tên các kỹ thuật chơi violin
**: thể Rondo, hay còn gọi là thể Luân khúc)

Giống như những buồn bã suy tư hay vui sướng mới đây thôi chỉ là một đoạn nhạc đệm, một khúc ngẫu tấu không hơn không kém.​

Quả là một tên làm màu, Diệp Tu nghĩ, miệng ngậm điếu thuốc vừa cướp được từ chỗ Tô Mộc Thu.​

Tô Mộc Thu chơi xong, thu lại violin, vẫy tay chào hắn, một lần nữa hòa mình vào dòng người.​

3.​

Một thời gian dài sau đó, Diệp Tu không hề có cơ hội gặp lại cậu trai có chút kỳ lạ kia nữa, vì hắn về nước.​

Chỉ có đôi khi khi đi ngang qua phòng học violin trên đường đến lớp dương cầm, hắn lại nhớ đến người kia, cái kẻ ngồi hàn huyên với hắn suốt ba tiếng đồng hồ nơi trời Tây, tới tận khi ba mẹ hắn tới mới rời đi.​

Nhớ đến một khúc “Zigeunerweisen” cài ở giữa “Introduction et Rondo capriccioso en la mineur”.​

Hai tháng trước khi nhập học Đại học, Diệp Tu một mình xách valy đi khắp châu Âu, hoàn toàn tương phản với phong cách có thể ngồi sẽ không đứng, có thể nằm sẽ không ngồi trước đây của hắn, làm Diệp Thu không khỏi nhìn chòng chọc hắn suốt nửa ngày.​

Chuyến bay về nước của hắn là chuyến cuối cùng trong ngày, hơn nữa lại bị hoãn. Diệp Tu ngồi trong phòng chờ, bất đắc dĩ nghe được một đoàn khách Trung Quốc khác đang lớn tiếng chê trách, phàn nàn, hành khách xung quanh cũng không khỏi chú ý tới. Cô gái ngồi cạnh hắn trước cách cư xử của đồng bào mình không khỏi cúi đầu xấu hổ, thậm chí khi cậu trai nước ngoài kế bên cô nhỏ giọng hỏi cô đến từ đâu, cô cũng chỉ ấp úng cho qua chuyện.​

Diệp Tu bắt đầu hút thuốc từ hai năm trước, giờ đã thành quen nhưng trong phòng chờ cấm thuốc lá, hắn chỉ có thể ngồi không, buồn chán nhìn xung quanh, liếc thấy một chiếc piano trong góc phòng.​

Một bản nhạc vang lên, là “Lương Chúc” *.​

("Lương Chúc" ở đây là Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài, bản này tên tiếng Anh là "Butterfly Lovers")

Vốn nơi xa lạ lại nghe thấy tiếng đàn quen thuộc, những người biết thủ khúc này không khỏi ngoái đầu lại xem ai là kẻ đang chơi.​

Người chơi đàn bên cạnh vẫn đặt một chiếc valy, một thân gió bụi, đầu tóc còn chưa chải chuốt cẩn thận, lại tỏa ra một thứ mị lực khiến người khác không nỡ dời mắt. Tình khúc vốn thâm tình sâu sắc giờ được chơi bởi một thiếu niên còn đang trong tuổi đầu xanh, làn điệu vẫn thế, nhưng ý vận đã có chút khác.​

Có một loại ngây ngô mà nồng thắm, lại khoan dung, lại cũng rất đỗi dịu dàng.​

Diệp Tu kéo valy về lại chỗ ngồi cũ, cô gái ngồi cạnh hắn lúc nãy không thấy đâu, thay vào đó là một cậu trai mặc áo khoác màu vàng nhạt. Thanh niên nước ngoài nhiệt tình hồi nãy lại hỏi đối phương cùng một câu, “Cậu đến từ đâu vậy?”​

“Trung Quốc.” Người đó trả lời, giọng nói có chút quen tai. “Tôi là người Trung Quốc.”​

-T.B.C.-
E/N: Dạo gần đây có đọc 1 truyện lấy bối cảnh châu Âu trong đó nhắc tới bản Zigeunerweisen nên lục lại fic này đọc, đọc xong thì mê, nên dịch. Bản thân không chơi violin, không chơi piano, không nghe nhạc giao hưởng nhiều nên nếu có sai sót bên trên, mong mọi người chỉ bảo. Ngoài ra bản thân fic này chạm vào ngạnh Anh - Việt của bản thân nên chắc sẽ có vài chỗ giữ tiếng Anh, mong không làm ai khó chịu.

Những bản nhạc bên trên rất hay, lại cũng rất quen thuộc (nhất là khi các bạn đã xem Tom & Jerry), mong mọi người có thể bỏ chút thời gian lắng nghe.

Link nhạc: Introduction et Rondo capriccioso en la mineur; Zigeunerweisen; Lương Chúc
 
Last edited:

Tán Ô Nhỏ

Núp lùm đêm khuya, đu chuối bắn tỉa
Hội Tự Sát
Messages
413
Likes
1,599
Location
Trong Soul Sờ-Tôn
Team
Khác
Fan não tàn của
Tô Mộc Thu
#2
Lữ trình (end)



cre pic: on pic
4.​

Nếu con người cũng do Đấng Tạo hóa sáng tạo ra, sẽ có hay không một người sở hữu linh hồn giống ta?​

Diệp Tu với mấy chuyện tâm linh vẫn luôn giữ thái độ đứng từ xa mà nhìn, à, đấy là không tính nữ thần Vinh Quang trong lòng hắn.​

Thế nhưng hắn tin mỗi một người đều sẽ mang trong mình một câu chuyện đặc biệt về hai chữ “nhân duyên”, giống như hắn với Tô Mộc Thu.​

Kỳ thật, nếu nghĩ lại, họ mới chỉ gặp nhau có ba lần, tổng thời gian cũng chỉ tầm vài giờ đồng hồ. Nhưng sau khi lưu lại phương thức liên lạc cho nhau, hòm thư của hắn dần dần bị “người xa lạ” này lấp đầy.​

Tô Mộc Thu sau khi tốt nghiệp Cao trung chỉ dành một nửa thời gian cho việc học lên cao, thời gian còn lại hắn đi, đi khắp nơi, y như lời hắn nói ngày xưa, làm một lãng khách. Hắn cũng sẽ gửi về cho Diệp Tu ảnh chụp các nơi cùng vài dòng tâm tình. Nhờ có việc này mà Diệp Tu bốn năm Đại học không có bạn gái cũng chẳng làm ai chú ý, tất cả đều mặc định hắn đang có người yêu ở nước ngoài.​

Rất dính người, cách nửa vòng Trái Đất mà vẫn ngày ngày gửi thư tới.​

Diệp Tu lúc mới đầu nghe thấy chuyện này liền nghĩ đến phản ứng người kia rồi tủm tỉm cười, làm bạn cùng phòng đầy một mặt “Làm ơn thiêu chết con cẩu nam nam này giùm con” rồi chạy khỏi phòng, không để Diệp Tu chút thời gian giải thích nào.​

Về sau bạn cùng phòng biết chuyện không phải như bọn họ tưởng, nhưng vẫn như cũ gọi “em gái lang thang nhà mày” hay “con bé Gypsy của mày”.​

Diệp Tu nghe xong chỉ còn biết dở khóc dở cười.​

Hai người họ là bạn, hay chính xác ra, là “bạn thư”.​

Nhưng có một vài chuyện không chỉ qua dăm ba câu mà có thể thấu triệt được. Giống như đặt một miếng gừng lên bệ cửa sổ, dù không chăm coi, qua một thời gian, biết đâu nó sẽ tự mình đâm chồi, thậm chỉ trổ ra một nhành hoa.​

Diệp Tu mở phong thư mới nhận được. Bên trong là bức ảnh chụp một cô gái nước ngoài xinh đẹp đang đứng cạnh Tô Mộc Thu, nàng nét cười như hoa tháng Tư, trong mắt không giấu được vẻ ấm áp cùng ái mộ.​

Tôi đang tạm dừng chân ở một trấn nhỏ nước Đức, đây là cháu gái người cho tôi ở nhờ, nhìn em ấy đáng yêu nhỉ. Tô Mộc Thu viết thế đấy.​

Diệp Tu biết Tô Mộc Thu có một cô em gái rất xinh xắn, cậu ta rất thương cô em gái này. Vậy nên khi gặp những cô gái cùng tuổi khác, không khỏi có chút nhường nhịn lẫn yêu thương quá mức. Tất nhiên cậu ta vẫn rất đúng mực, không bao giờ vượt quá ranh giới bạn bè – người yêu.​

Thế nhưng, có một số chuyện không thể nào cản được.​

Như giông đột ngột kéo, như tuyết bất ngờ lở, như núi lửa ngủ yên choàng tỉnh giấc, như côn trùng vĩnh viễn hướng sáng và, như hoa tình yêu bừng nở.​

Huống hồ, Tô Mộc Thu, lại là một kẻ như vậy.​

5.​

Cả cuộc đời này, chuyện điên rồ nhất Diệp Tu từng làm có lẽ là 12 giờ đêm kéo valy lang thang khắp trấn nhỏ nước Đức. Hắn đi giữa những kiến trúc Baroque xa lạ, tìm kiếm ngôi nhà được ghi trên phong thư nọ, gõ lên cánh cửa ấy, đối mặt bà cụ người Đức đang vô cùng kinh ngạc, nói ba từ “Tô Mộc Thu”​

Ngôn ngữ có thể không hiểu, nhưng cái tên này, phát âm chắc chắn không sai.​

Giống như tin tức có thể không chuyển tới, nhưng chỉ cần là người ấy, tâm tình này, chắc chắn sẽ đến nơi.​

Đến khi nhìn thấy người kia, nhìn thấy khuôn mặt sững lại trong một giây vì mừng rỡ của Tô Mộc Thu, hắn biết, quyết định của mình, không sai.​

Hắn ôm lấy người ấy. Và giữa cái giá lạnh mùa đông, người ấy đặt lên môi hắn một nụ hôn nồng ấm, nào cần lời nói.​

Diệp Tu trước khi đi có hẹn gặp cha mình. Cha hắn không phải người cổ hủ, thời trẻ làm ngoại giao cũng đã ra nước ngoài mấy bận, tư tưởng có khi còn thoáng hơn cả mẹ hắn vốn là con nhà gia giáo. Biết được ý định con trai mình, ông không tức giận, cũng không định dụng quyền mà trói chân hắn, ông chỉ nói. “Con là con trai ta, ta đương nhiên hiểu rõ. Con chắc chắn đã nghĩ kỹ mới đến gặp ta. Loại chuyện chặt đứt nhánh cây mọc không như ý, ta sẽ không làm nhưng con phải biết, con đi, chưa chắc đã có kết quả.”​

Trong nước đúng là vẫn còn người kỳ thị đồng tính, nhưng chướng ngại to lớn nhất chẳng qua chỉ là thế tục và vấn đề nối dõi. Mà ở nước ngoài, tuy đã cởi mở hơn, không nặng chuyện con cháu, làn sóng phản đối lại càng mạnh mẽ gấp bội, bởi vì tôn giáo.​

Cụ bà lúc trước nét mặt còn hết sức hòa ái giờ run lên đầy kích động, từng nếp nhăn trên mặt rúm ró. Bằng thứ tiếng Anh đến Diệp Tu cũng có thể nghe hiểu, bà dằn từng chữ. “Đồ đồng tính luyến ái, trái ý Chúa, khinh nhờn Đức Chúa trời, sẽ phải xuống Địa Ngục!”​

Tô Mộc Thu không vì câu nói này hay vì bị xua đuổi mà cảm thấy đau buồn, hắn vẫn còn đang rất vui vì gặp được Diệp Tu đây này. Đối mặt cụ bà theo đạo Thiên Chúa, hắn chỉ cảm thấy đôi chút có lỗi, nhưng sẽ không vì thế mà dao động.​

“Thưa bà, cháu nguyện ý cùng cậu ấy xuống Địa Ngục, còn hơn một mình tới Thiên Đường.”​

Khi nói câu này, Tô Mộc Thu khẽ siết lấy tay Diệp Tu, thật chặt.​

Một khắc ấy, Diệp Tu bất giác muốn kể cho mẹ mình nghe tất cả chuyện này, xoa dịu bớt sầu lo trong lòng bà.​

Mẹ, nhìn xem.​

Đây là người con yêu.​

6.​

“Mà lại nói, lần đầu gặp anh, em sợ hết hồn đó!”​

“Anh đây cũng khác gì em đâu.” Diệp Tu cảm thấy hơi bị oan uổng. “Anh em kêu đi uống café gặp một người thôi, ai dè gọi em tới.”​

“Tú Tú hôm ấy sau khi tạm biệt tuyên bố tam quan đổ vỡ, sau đó gia nhập giáo đoàn cùng với em, một vào không ra luôn.”​

“Tà giáo gì vậy?”​

“FFF.”​

(FFF đoàn: Thuật ngữ xuất phát từ light-novel Nhật, ý chỉ một nhóm tôn giáo biệt lập, nhắm đến hạnh phúc cộng đồng, ko cho phép hạnh phúc 1 mình, sẽ hành quyết các thể loại show ân ái)

“Hở, không phải giáo đó quy định không đốt chân ái sao?”​

“…”​

Hắn cùng Tô Mộc Thu từ Paris đi tới Italy, còn chưa kịp uống hết một cốc cà phê, đã có hai cô gái xinh đẹp bước vào.​

Một người nhìn vô cùng giống Tô Mộc Thu.​

Tên là Tô Mộc Tranh.​

Cô chắc đã biết chuyện này từ trước nên dù có ngạc nhiên khi nhìn thấy hắn, vẫn là đã chuẩn bị trước tâm lý; nhưng cô gái kia thì không, còn dò hỏi quan hệ giữa hai người bọn hắn, thầm nghĩ trước trong lòng đáp án có lẽ là bạn học, bằng hữu, bạn đồng hành các kiểu.​

Diệp Tu nghĩ chắc sẽ là bằng hữu, tất nhiên nếu bỏ qua vấn đề mặt mũi, tính đến xác suất Tô Mộc Thu năm thì mười họa lên cơn chập mạch, rất có thể câu trả lời sẽ là wife, husband hoặc companion, hoặc giả tốt hơn thì là partner *.​

(E/N: Vốn cái này trong nguyên tác, tác giả để "tiếng Trung (tiếng Anh)" nhưng mình xin phép chỉ để tiếng Anh, bởi sẽ rõ nghĩa hơn một chút. Author để companion với partner chung một nghĩa là "bạn đồng hành", nhưng partner thực chất cao hơn một tầng, tiếng Việt dịch ra có lẽ sẽ là "bạn đời" đi.)

Mà đáp án của cái kẻ không đi theo lối thường, thích ý mới, từ “Zigeunerweisen” chuyển qua chơi “rondo” tên Tô Mộc Thu lại là, “Lover, family.”​

Người yêu, cùng với gia đình.​

“Chịu thua anh rồi, không nói nữa.” Đối phương phẫn nộ gửi tin nhắn, biểu thị không muốn bàn luận thêm nữa.​

Nhưng chỉ một lúc sau, lại một tin nhắn khác chuyển đến, “Tiếp em nên tới chỗ nào đây?”​

Cô đang đi lại con đường năm đó Diệp Tu với Tô Mộc Thu từng đi. Tất nhiên chuyện đã qua không thể kiếm lại được, nhưng cô vẫn muốn ngắm nhìn những khung cảnh họ từng xem.​

7.​

Tô Mộc Thu sau khi quăng Diệp Tu cho em gái trông, bản thân chạy về Paris trước một chuyến. Tô Mộc Tranh lén nói cho Diệp Tu, trước khi đi, anh trai cô có hỏi, em thấy một đôi nhẫn thế nào?​

Diệp Tu bày tỏ ý kiến, “Anh có chút không dám tin tưởng gu thẩm mỹ của anh trai em.”​

Tô Mộc Tranh đáp, “Gu thẩm mỹ của anh trai em chưa bao giờ sai nha, tất nhiên bao gồm cả chuyện thích anh.”​

“Tuy mặt anh có chút dày, nói chuyện có chút gợi đòn, cũng có chút lười, lại hơi bị không nghe lời.”​

“Cảm ơn em đã khen.”​

Hắn còn nhớ trước ngày đi, Tô Mộc Thu nằm trên giường, tóc mướt mồ hôi dán lên khuôn mặt, gò má ửng hồng, hơi thở lướt vành tai, gần gũi thân mật.​

“Chờ tôi trở lại, cho cậu niềm vui bất ngờ.”​

“Tô Mộc Thu cậu có thể đừng cứ mở miệng là lập flag * được không?”​

(flag, hay còn gọi là deathflag: một thuật ngữ, ý chỉ các hành động giống như dự báo nhân vật ABC XYZ sẽ chết, tỷ dụ như A sắp ra chiến trường mà nói về gia đình là 99.999999% sẽ tạch đó)

“Thì sao, làm nữa không?”​

Nửa tháng sau, ở Paris bất ngờ nổ ra một cuộc khủng bố tập kích quy mô lớn.​

8.​

“Em biết đấy, lâu lắm rồi anh có ra ngoài đâu, đều quên gần hết cả rồi. Ngày trước tụi anh cũng tùy ý đi là chính, thấy tên ga nào hay hay thì đến đó.” Diệp Tu cười cười. “Em làm thế cũng được, cứ đi theo ý mình muốn, nhưng cẩn thận một chút, bên ngoài hiện giờ loạn lắm đấy.”​

Kỳ thực đúng là Diệp Tu không quá nhớ, quãng thời gian ấy, hắn nhìn đâu phải phong cảnh ngoài kia, mà là người bên cạnh.​

Mà kể từ sau ngày đó, hắn cũng không còn đi đâu nữa.​

Hắn quả nhiên là một trạch nam mà.​

9.​

“Đã tới chưa?”​

“Tới rồi đó.”​

Diệp Tu đưa tay qua bên người ngồi cạnh mình, thu lại cái áo khoác vừa đắp trên người đối phương.​

“Mộc Tranh à?” Tô Mộc Thu vừa ngủ dậy lơ mơ nói.​

“Ừ, đang dùng máy cậu nhắn lại đây.”​

“Bại lộ chưa?”​

“Đương nhiên là chưa, không phải cậu bảo định cho em ấy một niềm vui bất ngờ à?” Diệp Tu nói xong liền bỏ điện thoại vào túi áo Tô Mộc Thu, người kia kéo hắn lại hôn một cái. “Đều do cậu toàn chết dí ở trong nhà, cầm nhẫn của tôi xong liền không chịu ra ngoài.”​

“Chậc chậc, đi hoài cũng phải có lúc dừng lại chứ. Nghỉ ngơi một hồi rồi lại xuất phát không được sao?”​

“Không nói với cậu nữa, đến nơi rồi kìa.”​

Đường đời vốn cô độc, nhưng khi ngươi gặp được người đó, tức ngươi đã đến nơi.*

(E/N: Câu này và câu thoại trên mình edit có hơi phóng tay một chút. Nội dung đúng của nó đại loại là, Tô Mộc Thu bên trên nó đến ga rồi kìa; và câu kết là, dù đường đời cô độc, nhưng khi gặp được The One của đời mình, tức là bạn đã đến ga, tức tới điểm đến,không cần phải đi nữa, liên kết đến đoạn bên trên Tô Mộc Thu nói Diệp không chịu đi đâu hết. Mình xin biến tấu một chút như trên, mong mọi người thông cảm.)

-END-​
 
Last edited:

Tán Ô Nhỏ

Núp lùm đêm khuya, đu chuối bắn tỉa
Hội Tự Sát
Messages
413
Likes
1,599
Location
Trong Soul Sờ-Tôn
Team
Khác
Fan não tàn của
Tô Mộc Thu
#3
Ở một số nơi vẫn còn tính là Valentine, nên tranh thủ viết tạm một vài dòng ngắn cho fic này, một fic đã có những dòng rất đẹp về tình yêu chứ không phải để PR, thật sự không phải để PR, hãy tin mắt chân thành của t

Lữ trình là một fic viết theo đúng kiểu mình thích, tức cốt truyện đơn giản nhưng miêu tả hoa mỹ và nhiều chi tiết ẩn. Hôm nay nói về một trong số đó thôi.

"Thế nhưng, có một số chuyện không thể nào cản được.


Như giông đột ngột kéo, như tuyết bất ngờ lở, như núi lửa ngủ yên choàng tỉnh giấc, như côn trùng vĩnh viễn hướng sáng và, như hoa tình yêu bừng nở.


Huống hồ, Tô Mộc Thu, lại là một kẻ như vậy."


Khi đọc đoạn này bạn nghĩ gì?

Còn tôi, khi edit đã từng nghĩ đây là để miêu tả Tô Mộc Thu. Một kẻ tùy hứng như thế, phơ phất lãng đãng như gió như thế, dễ quen dễ thân mà cũng dễ yêu như thế. Một kẻ như vậy, chẳng bao giờ đoán được khi nào hắn sẽ đi, và khi nào hắn sẽ yêu. Diệp Tu vốn đã bằng lòng với mối quan hệ lưng chừng giữa mình và Tô Mộc Thu, tưởng rằng một sợi dây liên kết như vậy là đủ rồi. Chỉ đến khi nhận được tấm bưu thiếp kia, hắn mới nhận ra, cái kẻ lãng du kia, trên đường đi sẽ phải lòng ai đây, và nếu người kia yêu thật, thì hắn sẽ làm gì khi tình yêu vốn là một thứ chẳng thể cản được? Vậy nên hắn mới xách valy đến nước Đức xa lạ đó, tìm cho bằng được kẻ chẳng ai bắt được, gửi cho người ấy một thông điệp tưởng sẽ chẳng bao giờ được gửi, và, ừm, có lẽ hope for the best.

Một cách giải thích hợp lý ha? Tôi nghĩ, có lẽ bất cứ ai đọc câu chuyện này lần đầu tiên đều có thể đi đến đáp án này.

Nhưng Văn học không như Toán, không chỉ có một đáp án và chấm hết. Và có lẽ biết đâu sẽ còn những cách hiểu khác.

Như tôi, khi đọc lại Lữ trình, đã dừng lại ở chỗ này, và suy nghĩ một chút. Rằng có thể đây không phải miêu tả Tô Mộc Thu, mà là miêu tả tâm trạng Diệp Tu.

Rằng những thứ không cản được kia là cảm xúc của hắn. Rằng vốn hắn đã chẳng để tâm miếng gừng kia có đâm chồi hay không. Nhưng một khi hoa nở, đâu ai có thể ngoảnh mặt đi.

Nhất là khi Tô Mộc lại là một người như vậy. Tốt như vậy, chịu trò chuyện với hắn lâu như vậy, gần hắn như vậy, thân hắn như vậy,...

Có rất nhiều "như vậy" và chỉ một Tô Mộc Thu.

Hoa dù có nở mà không chăm cũng sẽ có lúc tàn. Đó cũng là một điều "không thể tránh được".

Vậy nên Diệp Tu không chọn cách ngó lơ nữa, đã lựa chọn đến bên người kia của mình.

Đường đời vốn cô độc, thật may họ gặp được nhau. Và cũng thật may, họ kịp tìm lại được nhau.
 

Bình luận bằng Facebook