Trương Giai Lạc - Nếu có kiếp sau...

Lotus

Phó bản trăm người
Messages
69
Likes
213
#1
Trương Giai Lạc, hôm nay là sinh nhật Đại Tôn, người hợp tác ăn ý nhất của cậu. Khi mọi người đang chúc mừng cho Đại Tôn thì tôi tìm đến cậu, đừng trách tôi vì thời điểm không thích hợp nhé.

Cậu là bông hoa rực rỡ nhất, kiêu sa nhất chốn Liên Minh này, nhưng thật tiếc vinh quang lại không chọn cậu. Là vì cậu quá đẹp, quá mĩ lệ nên phải dở dang sao? Vì thế gian này có cái gì hoàn mỹ bao giờ?
Nhiều lúc tôi tự hỏi những năm tháng ở Bách Hoa ấy, khi mà cậu gồng gánh cả chiến đội này trên vai thay cả phần của Đại Tôn, là thứ gì hay cái gì đã khiến cậu mạnh mẽ đến vậy? Có phải vì cậu luôn tin rằng Đại Tôn sẽ trở lại, chấn thương ấy chỉ cần chút thời gian sẽ chữa khỏi, mà khi Đại Tôn trở lại cậu muốn 2 người cùng nhau đoạt quán quân nên cậu mới điên cuồng như thế, mới cố gắng như thế sao? Thật tiếc, Phồn Hoa Huyết Cảnh đẹp đến vậy, hoang dại và rực rỡ đến vậy, lại chỉ như ngôi sao băng lóe qua trên bầu trời đêm, huy hoàng rồi chợt tắt.
Khoảng thời gian đó, mệt mỏi lắm phải không, khổ sở lắm phải không, sợ hãi và cô đơn lắm phải không? Chiến đấu, chiến thắng, tiếp tục chiến đấu và rồi gục ngã trước cửa thiên đường, bất lực nhìn thứ mình hằng khao khát trôi qua bàn tay mình mà chẳng thể giữ lại được. Sự dày vò ấy có lẽ là quá lớn, nên cậu mới lựa chọn rời bỏ chiến đội do chính tay cậu cùng Đại Tôn thiết lập, nơi mà cậu đã sống và chiến đấu 6 năm trời tuổi trẻ thanh xuân, bỏ lại hoài bão, bỏ lại tình cảm, bỏ lại tất cả mà giải nghệ. Thật tiếc, vì lúc đó không có Đại Tôn bên cạnh cậu.

Ngày cậu ra đi, có bao giờ cậu nghĩ đến Bách Hoa sẽ còn lại những gì không? Tôi nghĩ là có, chỉ là lúc ấy bông hoa trong cậu héo tàn mất rồi. Mà có lẽ, nó đã bắt đầu héo tàn từ ngày Đại Tôn rời xa. Nhưng thật mừng, vì cậu cuối cùng vẫn không để nó tàn phai, cậu quay trở lại rồi.

Tôi thích Bách Hoa, nên có người hỏi tôi có hận cậu không? Câu trả lời là "KHÔNG". Người đó bảo tôi là fan lý trí, thật ra không phải vậy. Lí do tôi không hận cậu vì sự trở lại của cậu chính là đại diện cho tinh thần Bách Hoa đúng nghĩa nhất. Chúng ta có thể yếu đuối, có thể thất bại, có thể sai lầm nhưng không thể buông bỏ. Thật buồn khi cậu đã từng buông bỏ, cũng thật mừng khi sự cố chấp ấy quay lại với cậu rồi.
Sự mạnh mẽ trỗi dậy từ yếu mềm, sự khao khát vinh quang từ thất bại, sự vững bước trong tội lỗi, sự kiên định trong day dứt. Tất cả đều là cậu, người đàn ông mang bao nỗi ưu thương vẫn ngẩng cao đầu như thế, người đàn ông đó, tôi không hận được.
Chỉ cần cậu giữ vững ý chí ấy, cậu chính là Bách Hoa, cho dù ở đâu cũng vẫn vậy, về hay không về Bách Hoa, có quan trọng không?
Bách Hoa hay cậu, đều là những kẻ mơ mộng và cố chấp, thế thôi.

Cậu quay về chỉ với mục đích duy nhất là quán quân, thế nhưng cái thứ được gọi là "số phận" vẫn không chọn cậu, và cay đắng làm sao khi cậu nói :"Tôi hẳn phải quen với việc này lắm rồi chứ nhỉ"? Có ai lại quen với thất bại? Nhất là khi cậu đã mang vác nhiều nỗi niềm như vậy trên vai, những tình cảm những oán hận những thương đau ấy cậu đều có thể ôm trọn vào lòng, vậy tại sao chỉ có chức quán quân là cậu không thể? Cùng Đại Tôn không được, một mình cậu cũng không được, đến Bá Đồ vẫn không được, rốt cuộc phải như thế nào cậu mới có thể? Thật tiếc, không ai có thể trả lời cho cậu.

Nên, Trương Giai Lạc à:
" Nếu có kiếp sau, cậu không cần mạnh mẽ đến thế, cũng không cần đẹp đến nao lòng như vậy, chỉ cần đoạt quán quân thôi, là đủ".
 

Lá Mùa Thu

Sinh như Hạ Hoa, tử như Thu Diệp.
Messages
906
Likes
16,368
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
#2
Lotus anh lúc nào cũng viết đầy cảm xúc. Em ngồi thừ người trước bài của anh cả giờ, đọc câu nào cũng ngũ vị tạp trần muốn nói vô số thứ, nhưng lại cảm thấy đều là lời thừa, anh viết đủ quá rồi.

Trương Giai Lạc chính là Bách Hoa. Trương Giai Lạc chính là Bách Hoa.
 

Bình luận bằng Facebook