• DIỄN ĐÀN TOÀN CHỨC CAO THỦ

[PJ Batu 101.2019] [Hàn Trương] Quản gia Hàn gia quý danh Trương

Vịt Xinh Xắn

Giữa hồ băng ngẫm nhân sinh vỡ nát...
Hội Tự Sát
Messages
422
Likes
1,457
Team
Lam Vũ
Fan não tàn của
Chow Chow ^_^/(Lão Lâm nữa hí hí)
#1
QUẢN GIA HÀN GIA QUÝ DANH TRƯƠNG

Toàn Chức Cao Thủ đồng nhân
Tác giả:
http://say88tothepast.lofter.com
(nhà tác giả hình như đã sập)
Thể loại: Hướng nguyên tác, sau mùa 10
CP: Hàn Trương
Edit: Vịt Xinh Xắn
Beta: Tô Mộc Tu
Tình trạng: Đang tiến hành

.


.​

"Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây."​

(Ngạn ngữ Trung Quốc, sông Hoàng Hà có chu kỳ 60 năm, cứ 30 năm đổi hướng một lần, nếu đang phía Tây thì 30 năm sau sẽ đổi sang phía Đông. Câu này ý chỉ sự đời thay đổi.)

Lúc Trương Tân Kiệt cũng giải nghệ vào nửa năm sau, Hàn Văn Thanh cuối cùng cũng ngộ được chân lý này.​

Nhớ năm đó ở chiến đội Bá Đồ, tuy vào mùa giải thứ năm hai người đã xác định quan hệ yêu đương bình đẳng, nhưng mọi việc trọng đại Trương Tân Kiệt đều nghe theo anh, sau đó cũng theo thói quen gọi anh là đội trưởng, anh tuy đã sửa lại nhiều lần, nhưng Trương Tân Kiệt dù là ở trên giường, gọi một câu "Văn Thanh" cũng hết sức không tự nhiên.​

Mà hiện tại, hai người một là người phụ trách trại huấn luyện Bá Đồ, một là thành viên tổ kỹ thuật cùng chiến lược của chiến đội, công việc bình thường nước sống không phạm nước giếng, về tới nhà rồi, Trương Tân Kiệt gọi "Văn Thanh" càng lúc càng thuận.​

Vì thế, hai người xưng hô từ "Tân Kiệt" "Đội trưởng" trở thành "Lãnh đạo" "Văn Thanh" . . .​

Hàn Văn Thanh tiếp tục ngẫm nghĩ, mình đã bao lâu không gọi "Tân Kiệt" vào những lúc bình thường, ặc, dường như thật sự rất lâu rồi –​

Bởi vì cái tên "Tân Kiệt" này gần như đã trở thành danh từ riêng lúc lăn giường. . .​

Tân Kiệt. . . Tân Kiệt. . .​

Đội trưởng. . . A. . .​

. . . Vậy đó.​



Hãy ấn nút [Watch] ở góc trên bên phải để nhận được thông báo khi có chương mới
 
Last edited:

Vịt Xinh Xắn

Giữa hồ băng ngẫm nhân sinh vỡ nát...
Hội Tự Sát
Messages
422
Likes
1,457
Team
Lam Vũ
Fan não tàn của
Chow Chow ^_^/(Lão Lâm nữa hí hí)
#2
1. Dây thần kinh xấu hổ của nhân loại
Edit: Vịt Xinh Xăn, Beta: Tô Mộc Tu

.​

Hàn Văn Thanh gần đây rất đau đầu, Trương quản gia nhà anh đột nhiên nhiễm phải tật xấu: thích càm ràm.​

Mỗi đêm trước khi ngủ, câu nói sau cùng anh nghe thấy là lời Trương Tân Kiệt càu nhàu, như là "Uống sữa tươi chưa", "Rút nguồn điện chưa", "Cửa sổ phòng khách đóng chưa". Mà mỗi buổi sáng tỉnh lại, câu nói đầu tiên anh nghe thấy lại là càu nhàu của Trương Tân Kiệt, "Hôm nay lạnh, cần mặc nhiều lên", "Không đươc đi chân trần, phải đi tất", "Nhanh dậy nhanh dậy ăn điểm tâm".​

Ban đầu, Hàn Văn Thanh còn có thể nghiêm túc nghĩ lại xem đã uống sữa bò chưa, cửa số đã đóng hay chưa. Tháng ngày dần trôi, anh bắt đầu mặc kệ cho qua, mặc cho Trương Tân Kiệt nói cái gì, người đàn ông tinh thần thép một thời nay gật đầu như gà mổ thóc, nếu thật sự bị càm ràm phát phiền, anh cũng cùng lắm là không nhìn Trương Tân Kiệt, nhưng đôi môi mím chặt vẫn như cũ thốt ra một câu, cùng một giọng điệu, cùng một số lượng từ “Ừ.”​

Mấy ngày nay, công việc bên chiến đội của Trương quản gia đặc biệt bận rộn, đến mức về nhà cũng mang theo mấy chồng tư liệu lớn cần xem qua và phân tích. Vì đẩy nhanh tiến độ công việc, hắn mỗi ngày tắm xong sẽ thay áo ngủ ôm tư liệu qua phòng ngủ cho khách, ngủ cũng ngủ một mình bên đó.​

Cửa phòng nọ vừa đóng, thế giới của Hàn Văn Thanh lập tức trở nên yên tĩnh, phòng khách, phòng ngủ chính, phòng tắm đều là của anh, chó cũng là của anh. Vì thế, đầu tiên anh dắt Battle xuống lầu đi dạo một vòng, rồi quay về chậm rãi tắm rửa, tiếp đó vặn âm lượng nhỏ xem TV một chút, sắp đến giờ liền về phòng ngủ lên giường đọc sách hoặc nghịch điện thoại.​

Giải nghệ nhiều năm, anh từ lâu đã quen ngủ sớm, vì thế chưa tới mười giờ tối đã nằm trên giường cũng không phải là một chuyện hiếm.​

Tuy nhiên, Hàn Văn Thanh sẽ không ngủ trước mười một giờ, bởi phòng bên vẫn có người sáng đèn miệt mài làm việc.​

Quả nhiên, mười giờ năm mươi phút, cửa phòng ngủ chính bị đẩy nhẹ, Trương quản gia áo ngủ chỉnh tề đóng trong quần ngủ đứng ở cửa.​

"Anh uống sữa chưa?" Tay phải Trương Tân Kiệt đặt trên tay nắm cửa, không có ý định đi vào.​

"Đã uống." Hàn Văn Thanh mặc áo ngủ, vạt áo trước hoàn toàn mở rộng, lộ ra cơ ngực vàng nhạt cường tráng.​

"Lau khô phòng tắm chưa?" Trương Tân Kiệt không đeo kính, căn bản không thấy rõ vẻ mặt muốn đem hắn quăng lên giường của Hàn Văn Thanh.​

"Đã lau." Trong tay nắm chiếc điện thoại cùng kiểu dáng với người yêu, Hàn Văn Thanh dùng tay kia lấy đệm lót đặt sau lưng xuống.​

"Chải lông cho Battle chưa?" Trương Tân Kiệt gãi gãi mũi, tối nay đầu hắn cực kỳ hỗn loạn, việc nghiên cứu vũ khí của chiến đội rơi vào bế tắc, vài chỗ báo cáo không hợp ý hắn.​

"Đã chải." Hàn Văn Thanh trườn người nằm xuống, chăn lại chỉ kéo tới bụng dưới, anh hạ mắt tiếp tục ngắm Trương quản gia đứng ở cửa, khóe miệng hiện lên ý cười như có như không.​

"Ừm, vậy em đi ngủ." Thấy Hàn Văn Thanh định đi ngủ, mọi thứ cũng hỏi được hòm hòm, Trương Tân Kiệt kéo cửa ra khỏi phòng, nhưng chưa đi được một nửa, Hàn Văn Thanh lại ngồi dậy.​

"Lãnh đạo, em vẫn chưa hỏi cửa sổ phòng khách đã đóng chưa, nguồn điện có rút không." Dùng khuỷu tay chống người lên, Hàn Văn Thanh nghiêng đầu đùa Trương Tân Kiệt.​

"Để em đi xem." Trương Tân Kiệt không để ý đến Hàn Văn Thanh, động tác đóng cửa không hề có ý dừng lại.​

"Lãnh đạo, em vẫn quên một chuyện." Khi khoảng cách giữa cửa và vách tường chỉ còn là một cái khe nhỏ, giọng nói của Hàn Văn Thanh lớn hơn một chút, anh vẫy vẫy tay với Trương Tân Kiệt, tin chắc hắn có thể nhìn thấy động tác tay của mình.​

"Chuyện gì?" Trương Tân Kiệt lần nữa đẩy cửa ra, bước vào trong phòng ngủ chính hai bước.​

"Lại đây." Động tác của Hàn Văn Thanh ngừng trong không trung, tư thế này khiến áo ngủ của anh trượt qua hai bên. Ánh sáng mờ ảo ám muội của đèn ngủ khiến cho thân thể khiêu gợi càng thêm mê người.​

"Làm gì?" Đi tới bên giường, Trương Tân Kiệt vì bị cận mà hơi cúi người xuống, gương mặt hai người sáp đến thật gần, tuy chưa đến mức hơi thở giao hòa, nhưng cũng đã thu hết vẻ mặt người kia vào đáy mắt.​

“Chụt – ”​

Một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, từ lúc Hàn Văn Thanh đè gáy Trương Tân Kiệt xuống cho tới khi anh vỗ nhẹ mặt người kia khẽ cười nói "Lãnh đạo ngủ ngon" chỉ vỏn vẹn năm giây đồng hồ.​

"Ngủ. . . Ngủ ngon." Trương Tân Kiệt vuốt môi đứng dậy, hai giây sau lại cúi người xuống. Chăn chỉ đắp đến bụng dưới của Hàn Văn Thanh, như vậy không được.​

Kéo lại chăn cho người kia, tắt chiếc đèn ngủ tạo ra bầu không khí ám muội, Trương Tân Kiệt khẽ khàng đóng cửa lại.​

Nằm trên chiếc giường nhỏ hơn một chút so với phòng ngủ chính, hắn liếc đồng hồ một cái, ừm, mười giờ năm mươi chín, vừa vặn.​

Thỉnh thoảng chia phòng ngủ, đảm bảo được cả chất lượng giấc ngủ và chất lượng công việc, tội gì không làm.​

Chỉ là sáng sớm hôm sau, khi Trương Tân Kiệt rời giường chuẩn bị đi tập thể dục, phát hiện mình lại nằm trên giường trong phòng ngủ chính, không chỉ thế gương mặt còn kề sát trên cơ ngực Hàn Văn Thanh, tay cũng luồn trong áo ngủ vòng lên lưng người nọ. . .​

Ặc, là mình mộng du hay Hàn Văn Thanh mộng du?​

Lúc chạy bộ quanh tiểu khu, Trương Tân Kiệt lơ đãng nhớ lại tình hình đêm qua, hắn rõ ràng trước mười một giờ nằm nghiêm chỉnh trên giường phòng khách, chẳng lẽ nửa đêm bị Hàn Văn Thanh ôm về phòng ngủ chính sao, không giống lắm. . .​

Dĩ nhiên là không giống, rõ ràng là hắn tự mình quay về chứ sao!​

Battle chạy theo sau lưng Trương Tân Kiệt, là kẻ nhìn thấy toàn bộ sự việc, nếu nó có thể mở miệng, nó nhất định sẽ trợn mắt nã pháo: Ba ba, giả vờ quên mất chuyện xấu hổ mình làm ra là biểu hiện của nhân loại có dây thần kinh xấu hổ mấy người đó hả?​

"Nhóc, sao vậy? Trương Tân Kiệt đang đi bộ đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, hắn nhìn phía sau, phát hiện Battle ngồi xuống không chịu đuổi theo, mà khi hắn quay lại ngồi xổm xuống định vuốt ve, nó lại giơ chân phải phía sau lên gò má phải gãi ngứa "xoạt xoạt xoạt".​

Tư thế kia, ặc, giống như động tác "ấy ấy ấy" của con người. . .​

Có điều Battle nghĩ nhiều rồi, Tân Kiệt ba ba của nhóc thật ra không hề làm "chuyện xấu hổ".​

Trời mới biết chuyện Battle trải qua là như thế này –​

Ngủ tới nửa đêm, Trương Tân Kiệt mơ mơ màng màng tỉnh dậy, hắn cũng không bật đèn, trước mắt lờ mờ đều là cơ ngực và cơ bụng mờ nhạt dưới ánh đèn của Hàn Văn Thanh, lấp la lấp lánh,. . .​

Chăn không đắp kín thì sao? Nửa đêm nhỡ đạp chăn thì sao?​

Trương Tân Kiệt mở điện thoại, hai giờ mười sáu, ừ, đi vệ sinh, tiện thể xem anh ấy có đá chăn hay không.​

Đẩy cửa phòng ngủ chính, Trương Tân Kiệt cảm thấy có một mảng lông xù chen tới bên chân, không cần nói cũng biết là nhóc Battle. Hắn ngồi xổm xuống một bên nhìn Hàn Văn Thanh đang ngủ, tư thế vẫn như buổi tối lúc đi ngủ, không đá chăn, cũng không lộ thân.​

Rất tốt.​

Công tác thị sát hoàn tất, Trương Tân Kiệt xoay người chuẩn bị quay về tiếp tục ngủ, thế nhưng ngay lúc hắn mới bước được một bước, quần ngủ bị ai đó kéo lại.​

A?​

Hả?​

Một bàn tay thò ra khỏi chăn, hai ngón móc lấy lưng quần ngủ, chỉ cần dùng một lực nhẹ, mông của Trương quản gia sẽ tiếp xúc với không khí.​

"Phốc --"​

Âm thanh thân thể rơi xuống chăn nệm khiến Battle liếm liếm mũi, nó gối cằm lên chiếc dép bên cạnh giường, con ngươi lộ ra ánh nhìn khinh bỉ --​

Nó nhìn cha Văn Thanh ra tay thần không biết quỷ không hay, lại nhìn baba Tân Kiệt không một chút chống cự để người kia mò vào trong ngực, bọn họ rất nhanh quấn trong một cái chăn, hai người tuy đều không nói gì, nhưng lại có tiếng vải vóc sột soạt phát ra. Cũng may giường ngủ lớn chỉ lục đục một hồi rồi yên tĩnh trở lại, cha không tiếp tục kéo quần baba, baba rúc vào trong ngực cha ngủ.​

Battle dưới ánh mắt lo lắng của Trương Tân Kiệt lè lưỡi, động tác gãi ngứa xoạt xoạt không dừng lại:​

Cho nên baba à, vì sao lại muốn giả vờ không nhớ ra bản thân nửa đêm mò qua giường cha?​

-TBC-
 

aurora

Cống hiến cấp cao
Messages
885
Likes
1,427
Team
Luân Hồi
Fan não tàn của
Tán ca, Diệp Thần, Khâu Phi, Giang Phó
#3
1. Dây thần kinh xấu hổ của nhân loại
Edit: Vịt Xinh Xăn, Beta: Tô Mộc Tu

.​

Hàn Văn Thanh gần đây rất đau đầu, Trương quản gia nhà anh đột nhiên nhiễm phải tật xấu: thích càm ràm.​

Mỗi đêm trước khi ngủ, câu nói sau cùng anh nghe thấy là lời Trương Tân Kiệt càu nhàu, như là "Uống sữa tươi chưa", "Rút nguồn điện chưa", "Cửa sổ phòng khách đóng chưa". Mà mỗi buổi sáng tỉnh lại, câu nói đầu tiên anh nghe thấy lại là càu nhàu của Trương Tân Kiệt, "Hôm nay lạnh, cần mặc nhiều lên", "Không đươc đi chân trần, phải đi tất", "Nhanh dậy nhanh dậy ăn điểm tâm".​

Ban đầu, Hàn Văn Thanh còn có thể nghiêm túc nghĩ lại xem đã uống sữa bò chưa, cửa số đã đóng hay chưa. Tháng ngày dần trôi, anh bắt đầu mặc kệ cho qua, mặc cho Trương Tân Kiệt nói cái gì, người đàn ông tinh thần thép một thời nay gật đầu như gà mổ thóc, nếu thật sự bị càm ràm phát phiền, anh cũng cùng lắm là không nhìn Trương Tân Kiệt, nhưng đôi môi mím chặt vẫn như cũ thốt ra một câu, cùng một giọng điệu, cùng một số lượng từ “Ừ.”​

Mấy ngày nay, công việc bên chiến đội của Trương quản gia đặc biệt bận rộn, đến mức về nhà cũng mang theo mấy chồng tư liệu lớn cần xem qua và phân tích. Vì đẩy nhanh tiến độ công việc, hắn mỗi ngày tắm xong sẽ thay áo ngủ ôm tư liệu qua phòng ngủ cho khách, ngủ cũng ngủ một mình bên đó.​

Cửa phòng nọ vừa đóng, thế giới của Hàn Văn Thanh lập tức trở nên yên tĩnh, phòng khách, phòng ngủ chính, phòng tắm đều là của anh, chó cũng là của anh. Vì thế, đầu tiên anh dắt Battle xuống lầu đi dạo một vòng, rồi quay về chậm rãi tắm rửa, tiếp đó vặn âm lượng nhỏ xem TV một chút, sắp đến giờ liền về phòng ngủ lên giường đọc sách hoặc nghịch điện thoại.​

Giải nghệ nhiều năm, anh từ lâu đã quen ngủ sớm, vì thế chưa tới mười giờ tối đã nằm trên giường cũng không phải là một chuyện hiếm.​

Tuy nhiên, Hàn Văn Thanh sẽ không ngủ trước mười một giờ, bởi phòng bên vẫn có người sáng đèn miệt mài làm việc.​

Quả nhiên, mười giờ năm mươi phút, cửa phòng ngủ chính bị đẩy nhẹ, Trương quản gia áo ngủ chỉnh tề đóng trong quần ngủ đứng ở cửa.​

"Anh uống sữa chưa?" Tay phải Trương Tân Kiệt đặt trên tay nắm cửa, không có ý định đi vào.​

"Đã uống." Hàn Văn Thanh mặc áo ngủ, vạt áo trước hoàn toàn mở rộng, lộ ra cơ ngực vàng nhạt cường tráng.​

"Lau khô phòng tắm chưa?" Trương Tân Kiệt không đeo kính, căn bản không thấy rõ vẻ mặt muốn đem hắn quăng lên giường của Hàn Văn Thanh.​

"Đã lau." Trong tay nắm chiếc điện thoại cùng kiểu dáng với người yêu, Hàn Văn Thanh dùng tay kia lấy đệm lót đặt sau lưng xuống.​

"Chải lông cho Battle chưa?" Trương Tân Kiệt gãi gãi mũi, tối nay đầu hắn cực kỳ hỗn loạn, việc nghiên cứu vũ khí của chiến đội rơi vào bế tắc, vài chỗ báo cáo không hợp ý hắn.​

"Đã chải." Hàn Văn Thanh trườn người nằm xuống, chăn lại chỉ kéo tới bụng dưới, anh hạ mắt tiếp tục ngắm Trương quản gia đứng ở cửa, khóe miệng hiện lên ý cười như có như không.​

"Ừm, vậy em đi ngủ." Thấy Hàn Văn Thanh định đi ngủ, mọi thứ cũng hỏi được hòm hòm, Trương Tân Kiệt kéo cửa ra khỏi phòng, nhưng chưa đi được một nửa, Hàn Văn Thanh lại ngồi dậy.​

"Lãnh đạo, em vẫn chưa hỏi cửa sổ phòng khách đã đóng chưa, nguồn điện có rút không." Dùng khuỷu tay chống người lên, Hàn Văn Thanh nghiêng đầu đùa Trương Tân Kiệt.​

"Để em đi xem." Trương Tân Kiệt không để ý đến Hàn Văn Thanh, động tác đóng cửa không hề có ý dừng lại.​

"Lãnh đạo, em vẫn quên một chuyện." Khi khoảng cách giữa cửa và vách tường chỉ còn là một cái khe nhỏ, giọng nói của Hàn Văn Thanh lớn hơn một chút, anh vẫy vẫy tay với Trương Tân Kiệt, tin chắc hắn có thể nhìn thấy động tác tay của mình.​

"Chuyện gì?" Trương Tân Kiệt lần nữa đẩy cửa ra, bước vào trong phòng ngủ chính hai bước.​

"Lại đây." Động tác của Hàn Văn Thanh ngừng trong không trung, tư thế này khiến áo ngủ của anh trượt qua hai bên. Ánh sáng mờ ảo ám muội của đèn ngủ khiến cho thân thể khiêu gợi càng thêm mê người.​

"Làm gì?" Đi tới bên giường, Trương Tân Kiệt vì bị cận mà hơi cúi người xuống, gương mặt hai người sáp đến thật gần, tuy chưa đến mức hơi thở giao hòa, nhưng cũng đã thu hết vẻ mặt người kia vào đáy mắt.​

“Chụt – ”​

Một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, từ lúc Hàn Văn Thanh đè gáy Trương Tân Kiệt xuống cho tới khi anh vỗ nhẹ mặt người kia khẽ cười nói "Lãnh đạo ngủ ngon" chỉ vỏn vẹn năm giây đồng hồ.​

"Ngủ. . . Ngủ ngon." Trương Tân Kiệt vuốt môi đứng dậy, hai giây sau lại cúi người xuống. Chăn chỉ đắp đến bụng dưới của Hàn Văn Thanh, như vậy không được.​

Kéo lại chăn cho người kia, tắt chiếc đèn ngủ tạo ra bầu không khí ám muội, Trương Tân Kiệt khẽ khàng đóng cửa lại.​

Nằm trên chiếc giường nhỏ hơn một chút so với phòng ngủ chính, hắn liếc đồng hồ một cái, ừm, mười giờ năm mươi chín, vừa vặn.​

Thỉnh thoảng chia phòng ngủ, đảm bảo được cả chất lượng giấc ngủ và chất lượng công việc, tội gì không làm.​

Chỉ là sáng sớm hôm sau, khi Trương Tân Kiệt rời giường chuẩn bị đi tập thể dục, phát hiện mình lại nằm trên giường trong phòng ngủ chính, không chỉ thế gương mặt còn kề sát trên cơ ngực Hàn Văn Thanh, tay cũng luồn trong áo ngủ vòng lên lưng người nọ. . .​

Ặc, là mình mộng du hay Hàn Văn Thanh mộng du?​

Lúc chạy bộ quanh tiểu khu, Trương Tân Kiệt lơ đãng nhớ lại tình hình đêm qua, hắn rõ ràng trước mười một giờ nằm nghiêm chỉnh trên giường phòng khách, chẳng lẽ nửa đêm bị Hàn Văn Thanh ôm về phòng ngủ chính sao, không giống lắm. . .​

Dĩ nhiên là không giống, rõ ràng là hắn tự mình quay về chứ sao!​

Battle chạy theo sau lưng Trương Tân Kiệt, là kẻ nhìn thấy toàn bộ sự việc, nếu nó có thể mở miệng, nó nhất định sẽ trợn mắt nã pháo: Ba ba, giả vờ quên mất chuyện xấu hổ mình làm ra là biểu hiện của nhân loại có dây thần kinh xấu hổ mấy người đó hả?​

"Nhóc, sao vậy? Trương Tân Kiệt đang đi bộ đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, hắn nhìn phía sau, phát hiện Battle ngồi xuống không chịu đuổi theo, mà khi hắn quay lại ngồi xổm xuống định vuốt ve, nó lại giơ chân phải phía sau lên gò má phải gãi ngứa "xoạt xoạt xoạt".​

Tư thế kia, ặc, giống như động tác "ấy ấy ấy" của con người. . .​

Có điều Battle nghĩ nhiều rồi, Tân Kiệt ba ba của nhóc thật ra không hề làm "chuyện xấu hổ".​

Trời mới biết chuyện Battle trải qua là như thế này –​

Ngủ tới nửa đêm, Trương Tân Kiệt mơ mơ màng màng tỉnh dậy, hắn cũng không bật đèn, trước mắt lờ mờ đều là cơ ngực và cơ bụng mờ nhạt dưới ánh đèn của Hàn Văn Thanh, lấp la lấp lánh,. . .​

Chăn không đắp kín thì sao? Nửa đêm nhỡ đạp chăn thì sao?​

Trương Tân Kiệt mở điện thoại, hai giờ mười sáu, ừ, đi vệ sinh, tiện thể xem anh ấy có đá chăn hay không.​

Đẩy cửa phòng ngủ chính, Trương Tân Kiệt cảm thấy có một mảng lông xù chen tới bên chân, không cần nói cũng biết là nhóc Battle. Hắn ngồi xổm xuống một bên nhìn Hàn Văn Thanh đang ngủ, tư thế vẫn như buổi tối lúc đi ngủ, không đá chăn, cũng không lộ thân.​

Rất tốt.​

Công tác thị sát hoàn tất, Trương Tân Kiệt xoay người chuẩn bị quay về tiếp tục ngủ, thế nhưng ngay lúc hắn mới bước được một bước, quần ngủ bị ai đó kéo lại.​

A?​

Hả?​

Một bàn tay thò ra khỏi chăn, hai ngón móc lấy lưng quần ngủ, chỉ cần dùng một lực nhẹ, mông của Trương quản gia sẽ tiếp xúc với không khí.​

"Phốc --"​

Âm thanh thân thể rơi xuống chăn nệm khiến Battle liếm liếm mũi, nó gối cằm lên chiếc dép bên cạnh giường, con ngươi lộ ra ánh nhìn khinh bỉ --​

Nó nhìn cha Văn Thanh ra tay thần không biết quỷ không hay, lại nhìn baba Tân Kiệt không một chút chống cự để người kia mò vào trong ngực, bọn họ rất nhanh quấn trong một cái chăn, hai người tuy đều không nói gì, nhưng lại có tiếng vải vóc sột soạt phát ra. Cũng may giường ngủ lớn chỉ lục đục một hồi rồi yên tĩnh trở lại, cha không tiếp tục kéo quần baba, baba rúc vào trong ngực cha ngủ.​

Battle dưới ánh mắt lo lắng của Trương Tân Kiệt lè lưỡi, động tác gãi ngứa xoạt xoạt không dừng lại:​

Cho nên baba à, vì sao lại muốn giả vờ không nhớ ra bản thân nửa đêm mò qua giường cha?​

-TBC-
Khụ khụ mới chương đầu đã kiểu... aiz máu mũi a
 

Bình luận bằng Facebook