• DIỄN ĐÀN TOÀN CHỨC CAO THỦ

[LanHe's Birthday] [Diệp Lam] 30 điều ấm áp - Giang Nguyệt Hạ Tằng Trứu Mi

auroradream

Farm exp kiếm sống
Hội Tự Sát
Messages
44
Likes
121
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Bất Tu
#1


30 điều ấm áp

Pairing: Diệp Lam

Author: Giang Nguyệt Hạ Tằng Trứu Mi

Editor: auroradream

Beta: Neko-chan


Mục lục

Chương 1 -> 12

Chương 13 | Chương 14

Chương 15 | Chương 16

Chương 17 | Chương 18

Chương 19 | Chương 20

Chương 21 | Chương 22

Chương 23 | Chương 24

Chương 25 | Chương 26

Chương 27 | Chương 28

Chương 29 | Chương 30

End
 
Last edited:

auroradream

Farm exp kiếm sống
Hội Tự Sát
Messages
44
Likes
121
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Bất Tu
#2
13. Bóng người hôn nhau dưới đèn đường

Lúc hầm xương sườn trong phòng bếp Lam Hà bị mùi thịt nồng nặc hun đến có chút khó chịu, cậu vặn nhỏ lửa trên bếp, đi tới cửa sổ trong phòng khách định hít thở một chút không khí trong lành, đẩy cửa sổ ra mới phát hiện bên ngoài không biết đã mưa nhỏ từ lúc nào.​

Khi thành phố G vào tháng Ba, hoa ngọc lan trong khu phố nở rộng thành một biển mây. Trận mưa này tới lặng yên không một tiếng động, cùng cơn gió liễu mềm mại, mát mẻ, tinh tế bay vào trong cửa sổ, trong không khí cũng trộn lẫn mùi đất ẩm ướt mát lạnh.​

Lam Hà đứng đờ người bên cửa sổ một hồi, ánh mắt dời từ song cửa sổ sang những bông ngọc lan tươi tốt, chuyển qua bầu trời màu xám trắng trầm thấp, gương mặt nho nhỏ vừa ngẩng lên bị mưa bụi phả vào, hồi lâu sau mới đột nhiên giật mình, nhớ ra sáng nay Diệp Tu ra ngoài không mang ô.​

Đây là năm thứ hai bọn họ ở chung.​

Năm ngoái Diệp Tu giải nghệ, Lam Hà vốn định từ chức ở Lam Khê Các cùng hắn đến thành phố H định cư. Hai người tha hương nhiều năm, mặc dù tình cảm rất tinh tế mà kéo dài, cũng không quá quan tâm mấy lời sến súa thề non hẹn biển gì đấy, chung quy cũng không thể mãi tiếp tục như thế.​

Có lẽ do tính cách Lam Hà khiến cậu luôn cảm thấy người nên thỏa hiệp trong mối tình này là mình, nên dù trong lòng có muôn vàn không muốn, vẫn là hạ quyết tâm nghỉ việc ở Lam Khê Các, nơi cậu cống hiến toàn bộ những năm tháng tuổi trẻ, dồn gần như tất cả nhiệt tình vào.​

Kết quả chưa chờ cậu bi thảm, đại thần nào đó vừa mới giải nghệ liền chơi trò mất tích, sau đó vào một đêm trăng sáng sao rọi của tháng bảy mang theo đống hành lý ít đến đáng thương gõ cửa nhà trọ cậu thuê, Lam Hà bị hơi khói phả vào mặt ho sặc sụa, thời điểm lau nước mắt nghe được Diệp Tu nói: "Vị tiên sinh này, ngài có thiếu người làm ấm giường không?"​

Hai người cứ vậy mà ở cùng một chỗ. Thành phố G là trung tâm kinh tế của duyên hải Đông Nam, ngành công nghiệp game cũng vô cùng phát triển, về sau Diệp Tu tìm được việc là làm nhà phát triển game, công việc liền dần dần ổn định lại, mà Lam Hà vẫn làm việc tại Lam Khê Các.​

Đảo mắt một năm ròng rã đã qua.​

Giờ là 4 giờ 36 phút chiều, cách lúc Diệp Tu tan tầm chưa đến một tiếng. Lam Hà đóng lại cửa sổ kéo rèm cửa, vào phòng bếp kiểm tra lửa trên bếp một lần, vặn mức nhỏ nhất để bảo đảm canh sườn vẫn ấm. Sau đó lại đến ban công lấy một cái ô, khi đi ngang qua cửa trước thuận tay cho hai con cá nhà nuôi ăn, lúc này mới cầm thẻ xe buýt, điện thoại với chìa khoá ra ngoài.​

Lại nói mưa quả thực rất nhỏ, lúc ra khỏi nhà trọ phát hiện mặt đất vừa mới bị thấm ướt, nước đọng cũng không nhiều, giày đạp lên cũng không dính nổi bùn. Chỗ làm của Diệp Tu khá gần nhà, ngồi xe buýt chỉ năm trạm đường là đến. Nhưng Lam Hà vẫn bật lên chiếc ô trong cơn mưa ẩm ướt, chuẩn bị đi đón hắn về nhà.​

Ngày bình thường cậu còn bận hơn cả Diệp Tu, cũng không có thời gian cố định, mặc dù chỉ cần có máy tính bên người thì không nhất thiết phải đến phòng làm việc ở câu lạc bộ Lam Vũ online, nhưng cố tình các đại công hội trong Vinh Quang cứ mang tinh thần "mười năm như một" mà tranh chấp không ngừng. Có đôi khi khuya khoắt bị một cú điện thoại gọi tỉnh, Lam Hà đứng dậy mở Vinh Quang trên máy tính, Diệp Tu tất nhiên cũng đi theo. Khi hắn giải nghệ liền công khai quan hệ của hai người, về sau dân tình phát hiện, chỉ cần Lam Khê Các Lam Kiều Xuân Tuyết đăng nhập, Quân Mạc Tiếu nhất định cũng sẽ chân trước chân sau theo kịp. Có điều tán nhân đã từng đem chiến trường Boss dã đồ quẩy đến gà bay chó sủa cũng không còn tham gia đoạt Boss nữa, mà chỉ an phận đứng bên tiểu kiếm khách của hắn, dựng Ô Thiên Cơ bảo vệ cậu khỏi bị ngộ thương.​

Khó có được một ngày rảnh rỗi, Lam Hà dứt khoát rút dây mạng khỏi lên Vinh Quang, buổi sáng dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa một phen, buổi trưa ngủ một giấc ngắn, buổi chiều tính làm một bữa thịnh soạn cho Diệp Tu, ai ngờ lại gặp phải cơn mưa nhỏ này, thôi thì tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên, đích thân đi đón người về luôn là được.​

Có một trạm xe buýt ở đầu khu phố, lúc này còn chưa đến giờ cao điểm, người đứng ở trạm cũng không nhiều, xe tới cũng chậm. Lam Hà chờ đến nhàm chán, dứt khoát mở điện thoại ra đọc tin nhắn. Tin nhắn trên cùng hộp thư đến từ Diệp Tu "Anh đến công ty".​

Thói quen không dùng điện thoại của Diệp Tu cuối cùng phải thay đổi khi tìm việc ở thành phố G, dù sao ngoài sơ yếu lý lịch ra vẫn cần có phương thức liên lạc. Sau đó, dưới sự kiên quyết của Lam Hà, hắn cũng tiếp tục dùng luôn. Còn thói quen cứ đến công ty liền báo bình an, là do một ngày nửa năm trước, con đường bình thường hắn đi làm có một chiếc xe buýt bị lật nghiêng, thương vong rất nghiêm trọng, Lam Hà ở nhà thấy tin tức vội vàng gọi điện, kết quả bên kia mãi không có ai nghe máy khiến cậu trực tiếp lật bàn chạy đến công ty hắn tìm người, đến rồi mới biết hôm đó hắn phải họp nên để chế độ yên lặng. Kỳ thực Lam Hà chưa từng lộ ra sợ hãi với chuyện này, chẳng qua Diệp Tu vẫn rất nhạy bén mà bắt được tia bất an kia trong lòng cậu, sau đấy dưỡng thành thói quen mỗi ngày đến công ty liền nhắn tin báo bình an cho cậu.​

Lam Hà ấn mở lịch sử cuộc trò chuyện của bọn họ, phát hiện tin nhắn của bọn cậu thực sự đứng trên đỉnh cao của sự nhạt nhẽo, trừ tin nhắn báo bình an mỗi ngày ra, nhiều nhất chính là mấy chuyện nhỏ nhặt "Hôm nay ăn gì" "Tùy tiện a". Diệp Tu không quen dùng điện thoại, ngoại trừ gọi điện nhắn tin cái gì cũng không biết.​

Vẫn là dành thời gian dạy hắn một chút. Cậu nghĩ.​

Bên tai truyền đến tiếng còi xe buýt, Lam Hà cụp ô rồi bước mấy bước lên xe, quét thẻ xong nghĩ đến mình ngồi không được mấy trạm, liền chọn một chỗ dựa vào cửa xe. Người trên xe không nhiều, hơn nữa phần lớn là im lặng, thỉnh thoảng có mấy người nhỏ giọng nói chuyện, dùng tiếng Quảng Châu tán gẫu mấy chuyện nhỏ nhặt trong nhà, mơ hồ truyền vào trong tai. Nơi ánh mắt dừng, là mưa phùn phất trên kính xe, vạch ra những vệt nước không theo quy tắc nào.​

Sau khi Lam Hà vào chỗ, cậu mở màn hình điện thoại vào Weibo. Chiếm phần lớn trang chủ là trạng thái của nhóm tuyển thủ chuyên nghiệp Vinh Quang. Cậu bấm vào trang chủ nhân vật chính của sự chú ý này, phát hiện status Weibo của hắn vẫn là cái tin giải nghệ một năm trước, nhưng comment phía dưới đã hơn trăm ngàn, lại còn sáng nay, đều là kỷ niệm cùng mong ước của mấy fan nhỏ dành cho hắn.​

Lam Hà nghĩ nghĩ, vẫn là viết một câu trên Weibo của mình: "Trời mưa, đi đón anh về nhà."​

Sau đó tiếng nhắc nhở "Đinh" "Đinh" điên cuồng vang lên. Cậu không cần nhìn cũng biết, khẳng định là fan Diệp Tu với nhóm tuyển thủ chuyên nghiệp comment. Quan hệ của hai người bọn họ coi như đã công khai, Diệp Tu bình thường lại quá vô tâm vô phế, Lam Hà đôi khi cũng sẽ đăng một chút tin tức về hắn, cũng không phải là đi rải thức ăn cho cún, một mặt là cho dân tình biết tên yêu nghiệt này còn sống rất tốt, một mặt khác, hầu hết share và comment đều là thiện ý chúc phúc.​

---Mà được người chúc phúc luôn cảm giác rất tốt.​

Cậu tắt Weibo, cho di động vào túi áo, một lát sau lại lấy ra, gửi cho Diệp Tu cái tin nhắn ngắn, cho thấy mình đang trên đường đón hắn.​

Xuyên thấu qua cửa sổ xe có thể cảm nhận được mưa bên ngoài hơi to lên một chút, đánh vào pha lê bên trên bắt đầu có tiếng vang lốp bốp nhỏ. Đã hơn 5 giờ, chính thức bước vào thời điểm giao thông đông đúc, tốc độ xe buýt rõ ràng chậm lại. Có lẽ do trời mưa, sắc trời cũng đã có chút tối, đèn trên đường phố một chiếc lại một chiếc sáng lên. Ánh đèn neon xuyên thấu qua hơi nước trên cửa kính lọt vào đáy mắt, đã thành một mảnh ôn nhu mông muội.​

Lam Hà có chút sững sờ, nhớ tới sinh hoạt một năm này của mình cùng Diệp Tu. Lúc còn chia cách hai nơi đã từng có bao nhiêu tưởng tượng -- kể cả phòng ốc của mình, loại hoa nhài mình thích trên ban công, vài con cá yên tĩnh trong nhà, mỗi sáng sớm có thể tỉnh lại trong ngực hắn -- giờ đang chậm rãi biến thành hiện thực.​

Tuy rằng sinh hoạt vụn vặt đơn giản, nhưng lại là niềm hạnh phúc bình thường và lãng mạn nhất.​

Bởi vì tắc đường, khi đến được công ty Diệp Tu đã hơn 5 rưỡi.​

Liếc mắt liền thấy Diệp Tu đứng ngay ở mái che nắng của văn phòng tránh mưa, trong miệng còn ngậm một điếu thuốc đã tàn hơn phân nửa.​

Lam Hà mở ô đi qua, trong màn mưa kêu một tiếng, hướng Diệp Tu vẫy tay, sau đó nhường ra một nửa không gian bên trái dưới ô. Diệp Tu nheo mắt đáp một tiếng, chạy mấy bước tới co lại dưới ô cậu, sau đó một tay giật giật cà vạt, mập mờ không rõ nói: "Mưa cũng không lớn, sao đột nhiên lại tới đón anh?"​

"Để anh bớt hút một chút," Lam Hà rút điếu thuốc trong miệng hắn, tìm cái thùng rác gần đó vứt đi, rồi mới đáp: "Trong nhà cơm đều làm xong, dù sao hôm nay nghỉ em cũng không có chuyện gì làm."​

Diệp Tu nghe vậy cười một cái, vươn tay ra chế trụ eo Lam Hà đem cậu ôm vào trong ngực, nghiêng đầu hung hăng hôn một cái trên mặt cậu: "Rốt cuộc vẫn là Tiểu Lam thương anh."​

Lam Hà nhếch miệng quay đầu đi chỗ khác, làm bộ không nghe thấy.​

Đang giờ tan tầm, trên xe buýt đông người, giao thông cũng không thông, nghĩ dù sao cũng không xa, hai người liền quyết định đi bộ về. Lúc này trên đường đã tích mấy vũng nước nho nhỏ, từ những tán lá đa xum xuê dọc đường đi thi thoảng rơi xuống những giọt nước mưa. Người đi qua đi lại trên đường ồn ào, chiếc xe chạy qua tóe lên bọt nước, đèn neon lập lòe, nhân gian náo nhiệt, bọn hắn cũng chẳng qua chỉ là một bộ phận rất nhỏ trong đó thôi.​

Hai người vừa đi vừa nói chút việc vặt, từ hoa nhài trên ban công nở hoa, đến năm nay Liên minh Vinh Quang có người mới nào tiềm lực lớn, bước chân thả rất chậm. Khi về đến nhà trời đã tối hẳn, đèn đường sáng lên, tia sáng màu vàng sáng tỏ chiếu sáng cả tầm mắt. Lam Hà đem bàn tay đưa ra ngoài ô đi thử một hồi, phát hiện mưa đã tạnh, thế là cụp ô lắc lắc cho nước trên ô rơi, lại nghe được Diệp Tu đột nhiên gọi một tiếng: "Tiểu Lam."​

Cậu quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt người yêu dưới ánh đèn hiện ra mơ hồ mà ôn nhu, nhìn thấy Diệp Tu đột nhiên vươn tay ra, kéo mạnh cậu vào trong lòng.​

Sau đó một nụ hôn âm ẩm liền phủ lên.​

Lam Hà nghe thấy hắn mấp máy mấy tiếng nỉ non mơ hồ không rõ: "Có em bên cạnh, thật sự là không thể tốt hơn."​

Lam Hà nghĩ này này đây không phải phong cách của anh a Diệp Tu chẳng phải anh nên ra vẻ đương nhiên nói "Mị lực của anh đây lớn thế khó trách em mê anh đến chết đi sống lại" sao?!​

-- Đồng thời vòng tay lên eo Diệp Tu.​

Bọn họ hôn nhau dưới ánh đèn, cái bóng bị kéo rất dài rất dài.​

Tựa như thời gian sau này bọn họ sẽ còn cùng nhau vượt qua.​
 
Last edited:

Đỗ Tiểu Bạch

Phó bản trăm người
Messages
184
Likes
255
Location
Trú ngụ trong tim Lam Hà tiểu thiên sứ
Team
Lam Vũ
#3
Aizz cuối cùng ông Tu cũng gia nhập hàng ngũ thành phần tinh anh công sở của Tổ quốc rồi a, không còn gây hại cho đời nữa rồi.
Tiểu Lam, đăng post như thế còn không phải ném cầu lương thì là gì T.T
 
Last edited:

DarkraiMew

Máy cày level
Messages
549
Likes
663
Team
Hưng Hân
#4
Diệp Tu anh thấy sắc quên nghĩa a.... QwQ
 

almond

Gà con lon ton
Messages
5
Likes
3
Team
Vi Thảo
Fan não tàn của
Vương đội, Trương phó
#5
sao tui không đọc được từ chương 1 đến 12 vậy á ;-;
 

almond

Gà con lon ton
Messages
5
Likes
3
Team
Vi Thảo
Fan não tàn của
Vương đội, Trương phó
#6
Chương 1 ->12 người khác dịch, tui dịch từ chương 13 á, link từ 1 ->12 ở mục lục ấy nàng
tui bấm vào link rồi nhưng nó không có hiện ra...
 

auroradream

Farm exp kiếm sống
Hội Tự Sát
Messages
44
Likes
121
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Bất Tu
#7
14.Mười ngón đan xen
Lam Hà nhận được bức thư vượt Thái Bình Dương của Diệp Tu vào một chiều đầu hè.​

Trên phong thư trắng noãn xuyên quốc gia phủ đầy dấu mực xốc xếch của bưu điện, bút tích hơi ngó ngoáy của người kia bị bôi nhòa, nhưng vẫn phân biệt được, Hoa thể kiểu chữ tiếng Anh, bút lực mạnh mẽ vuông vắn, cùng một năm trước giống nhau như đúc.​

Khi phong thư được mở ra, một lá phong khô đến từ quốc gia xa xôi rơi ra ngoài, như cánh bướm tàn rơi xuống mộ hoang.​

Đột nhiên Lam Hà muốn khóc.​

Diệp Tu là trúc mã của Lam Hà.​

Một cái xưng hô đơn giản này khái quát mười tám năm chung sống trước đó. Bọn cậu lớn lên cùng một cô nhi viện, học cùng một trường, từng cùng thầm mến một cô gái, cùng nhau trốn học đánh một trận, cũng từng lén xem AV trong căn phòng nhỏ tối tăm khi chung phòng.​

Thời gian như một câu chuyện mộc mạc, quá khứ của hai người chỉ còn lại những gì bình dị nhất, sau đó ép thành một phiến lá khô, tắm dưới ánh nắng mặt trời.​

Lam Hà cũng không rõ tình cảm bắt đầu chậm rãi nảy mầm rồi lên men từ khi nào, chữ thích treo nơi khóe môi, ung dung ở đấy nhiều năm. Có rất nhiều lần, là khi nhìn hắn lau lớp mồ hôi mỏng trên trán, cười hỏi "Anh đây lợi hại không" trên sân bóng rổ; hay khi từ trường thi ra, hai người cùng nhau thảo luận đáp án trên đường đến nhà ăn, nhìn thấy sự chăm chú hiếm khi xuất hiện của hắn; lại hoặc là bởi hắn vĩnh viễn giữ vị trí yên sau xe đạp cho mình, cố tình lái xe xiên xiên vẹo vẹo cùng cười nói khi về nhà, còn thiếu chút nữa, câu nói kia thiếu chút nữa liền nói ra miệng.​

Nhưng mà tương lai quá dài quá xa, an nhàn khiến Lam Hà luôn nghĩ, chờ chút nữa đi.​

Thẳng đến khi Diệp Tu rời khỏi quê hương, đi đến Canada ở bên kia bờ đại dương.​

Ngày hắn đi Lam Hà đến tiễn, cái người ngày thường chả đứng đắn bao giờ ngay cả trong thời khắc ly biệt vẫn không đứng đắn nổi, nắm vuốt khuôn mặt Lam Hà chơi đến vui vẻ: "Bộ dạng sắp khóc đến nơi thế này là sao hả Tiểu Lam, lưu luyến anh đây đến thế à?"​

Lam Hà hiếm khi không bị hắn chọc xù lông, cũng rất là ngoan ngoãn mặc hắn bóp, chỉ yên lặng giương mắt nhìn hắn, mũi đỏ rừng rực, hít sâu một hơi nói: "Lên đường bình an."​

Máy bay vượt qua tầng mây, bọn họ bị ngăn cách nhau bởi khác biệt múi giờ, địa điểm, thời gian khác biệt, ngày đêm đảo lộn.​

Thoáng cái bảy năm trôi qua.​

Sau đó tên kia cũng sẽ thường xuyên gọi một điện thoại xuyên quốc gia ngắn, người kia luôn là phong sinh thủy khởi trong lĩnh vực của mình, Lam Hà ở quê hương cũng có thể từ thông tin rải rác trong mấy lời hờ hững của hắn suy ra tình hình gần đây. Du học sinh ưu tú người Trung Quốc, nhận được sự đánh giá cao của đám giáo viên nước ngoài chuyên bắt bẻ, sau khi cầm được bằng cử nhân thì trực tiếp bảo lưu, đi làm trợ giảng nghiên cứu sinh tiến sĩ, hết thảy thành công tới như một lẽ đương nhiên.​

Mà Lam Hà sau khi tốt nghiệp đại học vẫn lưu lại quê hương trở thành đảng tiền lương phổ thông, dán một cái thời khóa biểu từ 9 giờ tới 5 giờ, có tiền lương ổn định, trải qua sinh hoạt không có chút rung động nào, hoàn toàn khác với Diệp Tu đứng cao chót vót ở đất nước xa lạ, quỹ tích hai người, cứ như vậy càng lúc càng xa.​

Một năm này Diệp Tu đỗ thạc sĩ, Lam Hà nhận được thư xuyên quốc gia hắn gửi về.​

Nắng chiều mềm mại mà dịu dàng, chiếu lên phong thư mỏng khiến nó gần như trong suốt, Lam Hà lấy dao rọc giấy cẩn thận từng li từng tí mở thư, từ phong thư rơi ra lá phong khô đến từ quốc gia mỹ lệ ở phương xa, bên trong chỉ có một tờ giấy viết một câu.​

-- "Tháng sau trở về, anh muốn kết hôn."​

Diệp Tu nói: Anh muốn kết hôn.​

Cách mười mấy cái kinh độ và vĩ độ, Lam Hà thậm chí có thể tưởng tượng ra giọng điệu của hắn khi nói câu này. Hẳn là tùy ý mà có chút lười biếng, dường như không phải chuyện đại sự cả đời gì hết, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể phát hiện ý cười dịu dàng sâu lắng trong đáy mắt hắn.​

Lam Hà cầm bức thư mỏng thẫn thờ cả một buổi trưa, sau đó cầm điện thoại lên gửi một tin ngắn đơn giản cho Diệp Tu.​
"Chúc mừng nha, người anh em."​

Bên kia hồi âm rất nhanh: "Cùng vui cùng vui."​

-- Ai cùng vui với anh chứ.​

Lam Hà đóng điện thoại, sau đó, chán nản che mắt.​

Kỳ thực làm anh em so với làm người yêu lãi hơn. Làm người yêu sẽ cãi lộn sẽ giận dỗi thậm chí có thể chia tay, thế nhưng làm anh em, cả đời này đều có thể không tiếc mạng sống không rời không bỏ.​

Những lúc tự an ủi bản thân thế này thực ra đều cố tình lờ đi một vài thứ, tỉ như làm người yêu có thể nắm tay có thể ôm hôn có thể cùng nhau sinh hoạt cùng nhau đối mặt hết thảy, thế nhưng làm anh em, những chuyện này là không thể nào.​

Mà bọn cậu đã làm anh em rất nhiều năm, nếu có thể, cái tầng quan hệ này hẳn sẽ luôn duy trì đến rất nhiều năm về sau đi.​

Khi kết hôn là phù rể của nhau, mắt thấy nhân sinh của nhau, như thế rất tốt, chỉ là đáng tiếc, trong hạnh phúc của hắn không có mình.​

Lúc Diệp Tu trở về là Lam Hà đi đón máy bay, người đi tới trước mặt trầm ổn hơn thanh niên áo sơ mi bông quần jean punk đinh tán năm đó rất nhiều, mái tóc rồi bời được xử lý chỉnh tề, mặc tây trang đen áo sơ mi trắng phẳng phiu. Sân bay bốn phía ồn ào, nhưng khi thân ảnh người kia chậm rãi tiến gần, những chiếc bóng trong phông nền ấy lồng vào nhau dần bị kéo dài thành những vệt sáng nhọn dài nhấp nhô. Khiến Lam Hà cảm thấy, dường như mình đã không thấy người này cả một đời.​

Cậu đưa tay đón lấy hành lý Diệp Tu, lại bị tránh qua, rồi trực tiếp đưa tay vò tóc cậu, mang theo ý cười: "Đồng chí Tiểu Lam thân thể nhỏ bé này vậy mà không phát triển a, anh không đành lòng nô dịch cậu."​

Lam Hà nghiêng nghiêng đầu, lọn tóc cọ trong lòng bàn tay hắn, bình tĩnh "Hừ" một tiếng: "Đồng chí Diệp Tu anh ngược lại cường tráng dữ nha, buồn thay cho ánh mắt vị hôn thê của anh."​

Trong giọng nói có mùi dấm chua không rõ ràng.​

Cái người trước nay ăn nói độc miệng lại hiếm khi không phản bác cậu, chỉ cười sâu xa, di chuyển tay lên vai cậu vỗ nhẹ.​
"Đi thôi, về nhà."​

Buổi chiều, hai người đi đến khu phố quà vặt ở trường trung học nơi hai người từng theo học để ăn vặt. Giờ là lúc lớp tự học buổi tối tan học, đường phố rất đông, hai người sóng vai đi giữa biển người, xung quanh đều là học sinh mặc đồng phục xanh trắng, gương mặt non nớt tràn đầy hơi thở thanh xuân.​

Giống như bọn họ năm đó.​

Đại đa số các quán ven đường thời điểm đó bây giờ vẫn còn, chỉ là gương mặt bận rộn đứng trước bếp lộ thiên đã thay đổi. Diệp Tu chọn ngồi ở một quán đồ nướng mà bọn họ thường đến mỗi khi thoát khỏi giờ tự học buổi tối, thuần thục gọi hào sống nướng xâu, lại hét lớn chủ quán mau cho một lốc bia.​

Lam Hà nhìn hắn kéo lỏng cà vạt, tràn đầy phấn khởi vừa chọn món vừa nói chuyện với chủ quán, phảng phất như quay về cái thời học sinh năm ấy.​

Lúc chờ thức ăn lên Lam Hà lén lút liếc hắn, người kia vẫn như cũ sung sướng tự đắc, mà vấn đề khiến mình bối rối cả ngày cũng dừng tại bên môi.​

Do dự rất lâu vẫn là nhịn không được, cậu cắn môi dè dặt hỏi: "Không phải nói muốn kết hôn sao?"​

"Đúng vậy," Diệp Tu nghe vậy giương mắt, tay xắn tay áo âu phục lên trên cổ tay, lộ ra ống tay áo sơ mi trắng chỉnh tề bên trong, vẻ mặt đương nhiên, ngoan ngoãn trả lời: "Chờ em về nhà thu dọn đồ đạc, đi Canada với anh."​

"Hả?"​

"Không phải chúng ta đang yêu nhau sao?"​

Lam Hà cảm thấy thế giới đột nhiên yên tĩnh, chỉ còn tiếng nhịp tim cùng hô hấp dồn dập loạn vào một chỗ.​

Giọng điệu của Diệp Tu quá mức vi diệu, là dịu dàng kiên định trước nay chưa từng có, đồng thời thu lại vỏ bọc lười biếng hờ hững kia.​

Lam Hà lúng ta lúng túng hỏi: "... Đùa sao?"​

"Không phải chúng ta đang yêu nhau sao?"​

Đạt được đáp án là hắn lặp lại một lần.​

Khuôn mặt người kia đột nhiên nhòe đi khi hơi nước xuất hiện trong mắt. Lam Hà nở một nụ cười khó coi.​

"Anh cút đi cái đồ hỗn đản."​

Khi về nhà đã là đêm khuya, Diệp Tu thừa dịp Lam Hà chưa chuẩn bị kéo tay của cậu, hai người mười ngón đan chặt.​

Bọn họ kỳ thực đã sóng vai như vậy đi qua rất nhiều năm.​

-- Nụ cười ngạo nghễ trên sân bóng rổ lúc đó, gió thổi từ yên sau xe đạp, điệu hợp xướng trong lớp ghita, còn có những lần cãi nhau dịu dàng cùng những lời rác rưởi, chuyện cũ như những mảnh thủy tinh vỡ vụn, xuyên thấu ký ức bay lả tả trước mặt.​

Lam Hà nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, nét ôn nhu ẩn hiện trong ánh mắt.​

Mà Diệp Tu chú ý tới ánh mắt cậu, cũng chỉ lẳng lặng mà siết chặt bàn tay cậu, trong tay hắn.​
 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook