18 tuổi, Trương Giai Lạc thiếu thời bị Tôn Triết Bình dụ khị vào Bách Hoa, vừa vô tư vừa ngây ngô.
Trương Giai Lạc dựa dẫm vào Đại Tôn, vui cười troll giỡn cùng đồng đội. Biết bao cuộc gặp gỡ ở đường hầm tuyển thủ với những đối thủ tàn nhẫn chặt đứt mộng quán quân của mình: Diệp Thu, Vương Kiệt Hi, Vi Thảo, Luân Hồi. Song, Trương Giai Lạc của lúc đó nào hay biết mảy may?
Chàng thanh niên ấy gặp những cơn ác mộng tương lai cũng chỉ cười tươi nghịch ngợm, giả cò súng ngầu lòi bắn trả. Nếu thời gian đọng lại những giây phút đó, một câu "cuộc đời nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ" có đủ giãi bày?
21 tuổi, Trương Giai Lạc đau thương vì mất đi cộng sự ăn ý, điên cuồng gánh vác Bách Hoa, hoàn thành giấc mộng của hai người. Trong khi rõ ràng chính Tôn Triết Bình mới là người nhắm tới quán quân trước nhất thưở đầu, giờ đây bất giác Trương Giai Lạc lại tự biến nó thành nỗi khát khao tối thượng, “quan trọng hơn mọi thứ”, kể cả bản thân.
22, 23, 24 tuổi, Trương Giai Lạc bước đi thật chua chát, thật cô đơn.
Trương Giai Lạc thay đổi điên cuồng đến nỗi, đến Tôn Triết Bình sau này còn lo lắng hắn đang làm quá nhiều, đến nỗi đấu pháp Bách Hoa mất đi sắc màu chân thật và lợi hại nhất của nó.
24 tuổi, Trương Giai Lạc mạnh mẽ bao nhiêu, chiến thắng bao trận, vượt lên bao người. Thậm chí, Trương Giai Lạc còn chiến thắng cả thời gian. Lứa tuổi của hắn, không phải giải nghệ thì là trượt trạng thái, nào có ai phong độ ngời ngời như không biết già như Trương Giai Lạc.
Lối đánh cực hao thao tác, thái độ điên rồ bạt mạng, ông trời thương lắm mới tha cho hắn và Diệp Tu là hai lão tướng may mắn duy nhất không trượt trạng thái. Thậm chí, Diệp Tu sau trận solo với Đường Hạo rệu rã hẳn đến độ cả Hưng Hân cuống quít hoảng loạn bắt hắn ngồi nghỉ, trong khi chúng ta chưa một lần thấy trực tiếp Trương Giai Lạc xuống thể lực hoặc xuống trạng thái. Do nghỉ dưỡng sức một năm, và có lẽ do đã trải qua quá nhiều cay đắng, nên thời gian cũng bất giác dịu dàng hơn với ngoại lệ duy nhất của mình.
Nhưng ông trời cũng thương đến thế là cùng, tên lót của Trương Giai Lạc chưa bao giờ là ăn may.
Trương Giai Lạc phút chót giải nghệ, gấp đến nỗi Bách Hoa trở tay không kịp. Vì hắn cứ tưởng mình còn đi tiếp được, cho tới khi hắn nhận ra mình không thể.
Nghe thì ngớ ngẩn thật, làm gì có ai không biết đánh giá tình trạng của bản thân đủ sức thi đấu hay không. Nhưng Trương Giai Lạc lại không biết, vì từ mùa 5, Trương Giai Lạc làm gì biết nghĩ cho bản thân mình?
Hóa ra Trương Giai Lạc vẫn là cậu trai trẻ không biết lượng sức mình như năm nào.
Chỉ là, nụ cười tự tin và trêu chọc nghịch ngợm đã biến mất tăm. Lần này thay vì không lường được thực lực đối thủ ra sao, Trương Giai Lạc không lường được bản thân lại mệt mỏi rồi…
25 tuổi, Trương Giai Lạc nghỉ ngơi một năm, sau đó quay lại.
Đấu trường cũ, gương mặt cũ, đối thủ cũ, mục tiêu cũ. Chỉ có sắc áo là mới, cũng nhuộm cho Trương Giai Lạc chút sắc màu mới.
Lối chơi quy chân về đấu pháp Bách Hoa với vai trò support thuận tay và chín muồi nhất. Trách nhiệm đội trưởng không còn, chúng ta thấy một Trương Giai Lạc ở Bá Đồ cười giỡn nhiều hơn với đồng đội và với cả đối thủ như Diệp Tu so với một Hoa Nhạt Mê Người ẩn nấp trầm lặng và dè dặt.
26 tuổi, Trương Giai Lạc cuối cùng cũng đã biết tự lượng sức mình hơn. Hắn biết tự phản tỉnh kịp thời để nhận ra khi nào mình đang làm quá mức, có lại ảnh hưởng Bá Đồ như xưa không.
Trương Giai Lạc cũng có tâm thái lắng đọng hơn như loại rượu nồng say nhất trên đời, bởi hắn biết cách bỏ qua vị đắng chát của “hối hận”, và học cách tận hưởng quá trình hơn thay vì chỉ chăm chăm vào thành quả như trước.
“Nếu là mình của hai năm trước, Trương Giai Lạc sẽ nản chí cùng cực khi thất bại dưới tay Hưng Hân và tự trách con đường bản thân đã lựa chọn. Nhưng Trương Giai Lạc của hôm nay thì không còn như thế nữa. Bởi vì, hắn đã cùng Bá Đồ đi qua hai mùa giải, cùng những đồng đội này đổ mồ hôi sôi nước mắt suốt hai năm ròng. Hắn quan trọng kết quả hơn hết thảy, nhưng cảm xúc đổ vào quá trình đã là thứ sâu sắc khắc vào lòng hắn. Hai năm qua, hắn nếm trải không ít chuyện, suy nghĩ cũng khoáng đạt hơn rất nhiều.
Cơ hội chạm đến quán quân, mùa giải trước họ đã từng có. Mùa giải này Hưng Hân cũng vừa có được cơ hội tương tự với Bá Đồ mùa trước mà thôi! Cho dù cuối cùng Hưng Hân thật sự đoạt tổng quán quân, Trương Giai Lạc cũng sẽ không vì thế mà hối hận. Hưng Hân là Hưng Hân, nếu có thêm Trương Giai Lạc, chưa chắc vẫn là Hưng Hân của ngày hôm nay. Hưng Hân của hôm nay nếu đoạt quán quân, không có nghĩa Hưng Hân có Trương Giai Lạc cũng sẽ đoạt quán quân. Thắng thắng thua thua trên đấu trường chuyên nghiệp chưa bao giờ là tuyệt đối, nỗi hối hận kia là không cần thiết. Đây chính là điều mà Trương Giai Lạc đã học được trong hai năm qua.”
Trương Giai Lạc, thường có câu cuộc đời nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ. Song nếu chỉ gặp lần đầu tuổi xuân thì, cuộc đời làm sao thấy được toàn bộ mọi sắc thái của cậu đây?
Mừng sinh nhật @Lotus! Chúc anh như Lạc, như cái tên, sự kiên trì, càng già càng trẻ, cải lão hoàn đồng. Hứa không phải troll =)))
Trương Giai Lạc dựa dẫm vào Đại Tôn, vui cười troll giỡn cùng đồng đội. Biết bao cuộc gặp gỡ ở đường hầm tuyển thủ với những đối thủ tàn nhẫn chặt đứt mộng quán quân của mình: Diệp Thu, Vương Kiệt Hi, Vi Thảo, Luân Hồi. Song, Trương Giai Lạc của lúc đó nào hay biết mảy may?
Chàng thanh niên ấy gặp những cơn ác mộng tương lai cũng chỉ cười tươi nghịch ngợm, giả cò súng ngầu lòi bắn trả. Nếu thời gian đọng lại những giây phút đó, một câu "cuộc đời nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ" có đủ giãi bày?
21 tuổi, Trương Giai Lạc đau thương vì mất đi cộng sự ăn ý, điên cuồng gánh vác Bách Hoa, hoàn thành giấc mộng của hai người. Trong khi rõ ràng chính Tôn Triết Bình mới là người nhắm tới quán quân trước nhất thưở đầu, giờ đây bất giác Trương Giai Lạc lại tự biến nó thành nỗi khát khao tối thượng, “quan trọng hơn mọi thứ”, kể cả bản thân.
22, 23, 24 tuổi, Trương Giai Lạc bước đi thật chua chát, thật cô đơn.
Trương Giai Lạc thay đổi điên cuồng đến nỗi, đến Tôn Triết Bình sau này còn lo lắng hắn đang làm quá nhiều, đến nỗi đấu pháp Bách Hoa mất đi sắc màu chân thật và lợi hại nhất của nó.
24 tuổi, Trương Giai Lạc mạnh mẽ bao nhiêu, chiến thắng bao trận, vượt lên bao người. Thậm chí, Trương Giai Lạc còn chiến thắng cả thời gian. Lứa tuổi của hắn, không phải giải nghệ thì là trượt trạng thái, nào có ai phong độ ngời ngời như không biết già như Trương Giai Lạc.
Lối đánh cực hao thao tác, thái độ điên rồ bạt mạng, ông trời thương lắm mới tha cho hắn và Diệp Tu là hai lão tướng may mắn duy nhất không trượt trạng thái. Thậm chí, Diệp Tu sau trận solo với Đường Hạo rệu rã hẳn đến độ cả Hưng Hân cuống quít hoảng loạn bắt hắn ngồi nghỉ, trong khi chúng ta chưa một lần thấy trực tiếp Trương Giai Lạc xuống thể lực hoặc xuống trạng thái. Do nghỉ dưỡng sức một năm, và có lẽ do đã trải qua quá nhiều cay đắng, nên thời gian cũng bất giác dịu dàng hơn với ngoại lệ duy nhất của mình.
Nhưng ông trời cũng thương đến thế là cùng, tên lót của Trương Giai Lạc chưa bao giờ là ăn may.
Trương Giai Lạc phút chót giải nghệ, gấp đến nỗi Bách Hoa trở tay không kịp. Vì hắn cứ tưởng mình còn đi tiếp được, cho tới khi hắn nhận ra mình không thể.
Nghe thì ngớ ngẩn thật, làm gì có ai không biết đánh giá tình trạng của bản thân đủ sức thi đấu hay không. Nhưng Trương Giai Lạc lại không biết, vì từ mùa 5, Trương Giai Lạc làm gì biết nghĩ cho bản thân mình?
Hóa ra Trương Giai Lạc vẫn là cậu trai trẻ không biết lượng sức mình như năm nào.
Chỉ là, nụ cười tự tin và trêu chọc nghịch ngợm đã biến mất tăm. Lần này thay vì không lường được thực lực đối thủ ra sao, Trương Giai Lạc không lường được bản thân lại mệt mỏi rồi…
25 tuổi, Trương Giai Lạc nghỉ ngơi một năm, sau đó quay lại.
Đấu trường cũ, gương mặt cũ, đối thủ cũ, mục tiêu cũ. Chỉ có sắc áo là mới, cũng nhuộm cho Trương Giai Lạc chút sắc màu mới.
Lối chơi quy chân về đấu pháp Bách Hoa với vai trò support thuận tay và chín muồi nhất. Trách nhiệm đội trưởng không còn, chúng ta thấy một Trương Giai Lạc ở Bá Đồ cười giỡn nhiều hơn với đồng đội và với cả đối thủ như Diệp Tu so với một Hoa Nhạt Mê Người ẩn nấp trầm lặng và dè dặt.
26 tuổi, Trương Giai Lạc cuối cùng cũng đã biết tự lượng sức mình hơn. Hắn biết tự phản tỉnh kịp thời để nhận ra khi nào mình đang làm quá mức, có lại ảnh hưởng Bá Đồ như xưa không.
Trương Giai Lạc cũng có tâm thái lắng đọng hơn như loại rượu nồng say nhất trên đời, bởi hắn biết cách bỏ qua vị đắng chát của “hối hận”, và học cách tận hưởng quá trình hơn thay vì chỉ chăm chăm vào thành quả như trước.
“Nếu là mình của hai năm trước, Trương Giai Lạc sẽ nản chí cùng cực khi thất bại dưới tay Hưng Hân và tự trách con đường bản thân đã lựa chọn. Nhưng Trương Giai Lạc của hôm nay thì không còn như thế nữa. Bởi vì, hắn đã cùng Bá Đồ đi qua hai mùa giải, cùng những đồng đội này đổ mồ hôi sôi nước mắt suốt hai năm ròng. Hắn quan trọng kết quả hơn hết thảy, nhưng cảm xúc đổ vào quá trình đã là thứ sâu sắc khắc vào lòng hắn. Hai năm qua, hắn nếm trải không ít chuyện, suy nghĩ cũng khoáng đạt hơn rất nhiều.
Cơ hội chạm đến quán quân, mùa giải trước họ đã từng có. Mùa giải này Hưng Hân cũng vừa có được cơ hội tương tự với Bá Đồ mùa trước mà thôi! Cho dù cuối cùng Hưng Hân thật sự đoạt tổng quán quân, Trương Giai Lạc cũng sẽ không vì thế mà hối hận. Hưng Hân là Hưng Hân, nếu có thêm Trương Giai Lạc, chưa chắc vẫn là Hưng Hân của ngày hôm nay. Hưng Hân của hôm nay nếu đoạt quán quân, không có nghĩa Hưng Hân có Trương Giai Lạc cũng sẽ đoạt quán quân. Thắng thắng thua thua trên đấu trường chuyên nghiệp chưa bao giờ là tuyệt đối, nỗi hối hận kia là không cần thiết. Đây chính là điều mà Trương Giai Lạc đã học được trong hai năm qua.”
Trương Giai Lạc, thường có câu cuộc đời nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ. Song nếu chỉ gặp lần đầu tuổi xuân thì, cuộc đời làm sao thấy được toàn bộ mọi sắc thái của cậu đây?
Mừng sinh nhật @Lotus! Chúc anh như Lạc, như cái tên, sự kiên trì, càng già càng trẻ, cải lão hoàn đồng. Hứa không phải troll =)))
