Là đồng đội, Lam Vũ phải dạy một đứa trẻ làm sao để chiến thắng.
Khi vừa nhận Lư Hãn Văn vào đội, hẳn Lam Vũ và Dụ Văn Châu đã quan sát em ấy kỹ lưỡng và đưa ra một quyết định trọng đại: thả cho Lư Hãn Văn tự va chạm để trưởng thành. Ngược với Vương Kiệt Hi và Cao Anh Kiệt, tinh thần của Lư Hãn Văn càng gặp chướng ngại sẽ càng hăng hái (thua Lưu Tiểu Biệt và Diệp Tu trong game và dí tới tận khi vào giải).
Các đội khác thì lo sợ gà nhà mình gặp rào cản tân binh, Lam Vũ thì lại ship hoả tốc cái rào ấy đến trước mặt Lư Hãn Văn bằng cách tống cậu nhóc ra tiền tuyến trực tiếp.
Lam Vũ tin tưởng vào sức em có thể vượt qua bức tường đó thay vì gục ngã trước nó, cũng như em tin tưởng rằng Lam Vũ sẽ trông đỡ sau lưng cho mình chẳng may em ngã xuống. Em tự tin vung trọng kiếm Diễm Ảnh, chẳng sợ đó là một lựa chọn lạc loài, bởi vì chiến đội tin chống lưng cho em niềm tin đó.
Không chỉ là đồng đội, ngoài việc làm sao đánh thắng, Lam Vũ phải dạy đứa trẻ này tự lập nên người.
Lư Hãn Văn là một đứa nhóc chững chạc, song không phải là kiểu chững chạc già trước tuổi hay ông cụ non. Ngược lại, Lư Hãn Văn sống rất đúng tuổi của mình. Cậu bé rất năng động, ngây thơ, và nghịch ngợm. Lư Hãn Văn kinh nghiệm non nớt luôn tò mò với mọi chuyện, nhiều lúc em còn bị đám cáo già lừa vì "tin người vcl".
Mùa hè ấy, bóng Lưu Vân chạy loi nhoi khắp chiến trường, được tả là đi đến đâu là người khác đều thấy năng lượng văng tung toé đến đấy. Diệp Tu 15 tuổi không tạo cảm giác như hắn 15 tuổi, nhưng Lư Hãn Văn 14 tuổi lại cực kỳ 14 tuổi!
Khi đánh thua, em sẽ bật khóc như một đứa trẻ là thật, đồng thời em cũng sẽ rất "người nhớn" tự nhận và chữa sai rút kinh nghiệm. Chính vì Lư Hãn Văn không hề già dặn trước tuổi, nên ta càng thấy rõ nhất sự chững chạc của Lư Hãn Văn qua đó, và may sao Lam Vũ tạo cho em đủ cảm giác an toàn để em có thể vùng vẫy khóc cười mà không cần lo bị phán xét. Các đại thần như Diệp Tu từng nhiều lần nhận xét Lư Hãn Văn biểu hiện rất vững vàng và ổn định vượt xa một tân binh bình thường.
Không chỉ là đồng đội, em là một đứa nhỏ.
Thật không thể tưởng tượng được viễn cảnh Lư Hãn Văn khoác đồng phục của một đội nào khác.
Ở Lam Vũ, em có sự tự tin và tài nguyên một chiến đội ông lớn có thể cho. Lứa tuyển thủ Lam Vũ đều đang sung sức độ hoàng kim, em thậm chí không cần phải tự áp lực bản thân phải gánh vác tương lai nặng nề như tân binh Vi Thảo hay Bá Đồ vì chiếc đồng hồ cát dần vơi của họ.
Ở Lam Vũ, em có vừa đủ áp lực để tiến bộ, nhưng phía trên em còn có những người anh luôn chống đỡ bầu trời cho em chẳng may nó sập xuống.
Ở Lam Vũ, em luôn nhận được thật nhiều tin yêu.
Ở Lam Vũ, em không chỉ là đồng đội. Vì còn hơn cả đồng đội, họ là anh em.
“Trình cá nhân cậu có thể cố gắng luyện tập, nhưng mấy thứ bày trận, mưu lược ấy à? Cái này giống với đội trưởng Dụ Văn Châu của mình nè. Lư Hãn Văn có thể xem Hoàng Thiếu Thiên là mục tiêu phấn đấu, thậm chí mục tiêu vượt mặt, nhưng đội trưởng Dụ Văn Châu... Thôi đi ha! Một người như vậy, mình làm sao đạt đến được? Không, Lư Hãn Văn chưa bao giờ cho rằng mình có cái đầu cỡ đó.”
Dụ Văn Châu mãi mãi là một tượng đài cao vút em thừa nhận mình không thể vươn tới, dù tốc độ tay của anh ấy thấp chạm đáy.
Hoàng Thiếu Thiên vẫn là kiếm khách mạnh nhất em từng biết, cũng mãi là idol lớn nhất của em.
Họ sẽ trêu chọc em, đùa giỡn chung với em, đồng thời cũng sẽ bảo vệ em.
Họ chứng kiến em lớn lên, em lại chỉ chứng kiến họ già đi.
Một ngày nào đó, sớm thôi, em sẽ có ngày càng nhiều đồng đội và đối thủ cùng tuổi với mình. Còn họ lại chỉ có thể nhìn càng ngày càng nhiều gương mặt thân quen giã từ sàn đấu này.
Một ngày nào đó, em sẽ thành trụ cột một phương, thành át chủ bài chiến đội, thành đội trưởng đội phó đứng đầu, nhưng em vẫn mãi luôn ngước nhìn lên những người anh của mình như ngày đầu em đặt chân đến đây.
Cũng giống như cách họ luôn xem em là Tiểu Lư, dẫu đó khi em 14 hay 24, tận đến ngày em giải nghệ đi chăng, không còn là đồng đội nữa, thì em vẫn là đứa em út trong mắt họ.
Khi vừa nhận Lư Hãn Văn vào đội, hẳn Lam Vũ và Dụ Văn Châu đã quan sát em ấy kỹ lưỡng và đưa ra một quyết định trọng đại: thả cho Lư Hãn Văn tự va chạm để trưởng thành. Ngược với Vương Kiệt Hi và Cao Anh Kiệt, tinh thần của Lư Hãn Văn càng gặp chướng ngại sẽ càng hăng hái (thua Lưu Tiểu Biệt và Diệp Tu trong game và dí tới tận khi vào giải).
Các đội khác thì lo sợ gà nhà mình gặp rào cản tân binh, Lam Vũ thì lại ship hoả tốc cái rào ấy đến trước mặt Lư Hãn Văn bằng cách tống cậu nhóc ra tiền tuyến trực tiếp.
Lam Vũ tin tưởng vào sức em có thể vượt qua bức tường đó thay vì gục ngã trước nó, cũng như em tin tưởng rằng Lam Vũ sẽ trông đỡ sau lưng cho mình chẳng may em ngã xuống. Em tự tin vung trọng kiếm Diễm Ảnh, chẳng sợ đó là một lựa chọn lạc loài, bởi vì chiến đội tin chống lưng cho em niềm tin đó.
Không chỉ là đồng đội, ngoài việc làm sao đánh thắng, Lam Vũ phải dạy đứa trẻ này tự lập nên người.
Lư Hãn Văn là một đứa nhóc chững chạc, song không phải là kiểu chững chạc già trước tuổi hay ông cụ non. Ngược lại, Lư Hãn Văn sống rất đúng tuổi của mình. Cậu bé rất năng động, ngây thơ, và nghịch ngợm. Lư Hãn Văn kinh nghiệm non nớt luôn tò mò với mọi chuyện, nhiều lúc em còn bị đám cáo già lừa vì "tin người vcl".
Mùa hè ấy, bóng Lưu Vân chạy loi nhoi khắp chiến trường, được tả là đi đến đâu là người khác đều thấy năng lượng văng tung toé đến đấy. Diệp Tu 15 tuổi không tạo cảm giác như hắn 15 tuổi, nhưng Lư Hãn Văn 14 tuổi lại cực kỳ 14 tuổi!
Khi đánh thua, em sẽ bật khóc như một đứa trẻ là thật, đồng thời em cũng sẽ rất "người nhớn" tự nhận và chữa sai rút kinh nghiệm. Chính vì Lư Hãn Văn không hề già dặn trước tuổi, nên ta càng thấy rõ nhất sự chững chạc của Lư Hãn Văn qua đó, và may sao Lam Vũ tạo cho em đủ cảm giác an toàn để em có thể vùng vẫy khóc cười mà không cần lo bị phán xét. Các đại thần như Diệp Tu từng nhiều lần nhận xét Lư Hãn Văn biểu hiện rất vững vàng và ổn định vượt xa một tân binh bình thường.
Không chỉ là đồng đội, em là một đứa nhỏ.
Thật không thể tưởng tượng được viễn cảnh Lư Hãn Văn khoác đồng phục của một đội nào khác.
Ở Lam Vũ, em có sự tự tin và tài nguyên một chiến đội ông lớn có thể cho. Lứa tuyển thủ Lam Vũ đều đang sung sức độ hoàng kim, em thậm chí không cần phải tự áp lực bản thân phải gánh vác tương lai nặng nề như tân binh Vi Thảo hay Bá Đồ vì chiếc đồng hồ cát dần vơi của họ.
Ở Lam Vũ, em có vừa đủ áp lực để tiến bộ, nhưng phía trên em còn có những người anh luôn chống đỡ bầu trời cho em chẳng may nó sập xuống.
Ở Lam Vũ, em luôn nhận được thật nhiều tin yêu.
Ở Lam Vũ, em không chỉ là đồng đội. Vì còn hơn cả đồng đội, họ là anh em.
“Trình cá nhân cậu có thể cố gắng luyện tập, nhưng mấy thứ bày trận, mưu lược ấy à? Cái này giống với đội trưởng Dụ Văn Châu của mình nè. Lư Hãn Văn có thể xem Hoàng Thiếu Thiên là mục tiêu phấn đấu, thậm chí mục tiêu vượt mặt, nhưng đội trưởng Dụ Văn Châu... Thôi đi ha! Một người như vậy, mình làm sao đạt đến được? Không, Lư Hãn Văn chưa bao giờ cho rằng mình có cái đầu cỡ đó.”
Dụ Văn Châu mãi mãi là một tượng đài cao vút em thừa nhận mình không thể vươn tới, dù tốc độ tay của anh ấy thấp chạm đáy.
Hoàng Thiếu Thiên vẫn là kiếm khách mạnh nhất em từng biết, cũng mãi là idol lớn nhất của em.
Họ sẽ trêu chọc em, đùa giỡn chung với em, đồng thời cũng sẽ bảo vệ em.
Họ chứng kiến em lớn lên, em lại chỉ chứng kiến họ già đi.
Một ngày nào đó, sớm thôi, em sẽ có ngày càng nhiều đồng đội và đối thủ cùng tuổi với mình. Còn họ lại chỉ có thể nhìn càng ngày càng nhiều gương mặt thân quen giã từ sàn đấu này.
Một ngày nào đó, em sẽ thành trụ cột một phương, thành át chủ bài chiến đội, thành đội trưởng đội phó đứng đầu, nhưng em vẫn mãi luôn ngước nhìn lên những người anh của mình như ngày đầu em đặt chân đến đây.
Cũng giống như cách họ luôn xem em là Tiểu Lư, dẫu đó khi em 14 hay 24, tận đến ngày em giải nghệ đi chăng, không còn là đồng đội nữa, thì em vẫn là đứa em út trong mắt họ.
