- Bình luận
- 1,478
- Số lượt thích
- 5,235
- Location
- Nhà nuôi cánh cụt Thượng Hải
- Team
- Luân Hồi
- Fan não tàn của
- Đội phó LM ~~~
Chương 1:
Thanh âm huyên náo của bến cảng Yuh sớm mai dần chìm lại khi Hừng Đông dần ló dạng, chỉ còn lại đó tiếng nước êm ả vỗ vào mạn thuyền, từng nhịp, từng nhịp tựa lời hát ru của mẹ từ thuở xa xưa, lại tựa tiếng thì thầm của Tạo Hóa từ thuở thế giới này lần đầu tiên thức giấc.
Lặng lẽ xuôi theo dòng nước từ thượng nguồn đổ về hạ nguồn, con thuyền nhỏ tròng trành giữa làn nước xanh trong ngày hè oi ả. Giữa những làn gió mát rượi mang theo hương hoa Viva mọc dại giữa hai bên bờ, tiếng hát của người thiếu nữ chèo thuyền cất lên, ngân nga mà vang vọng tới tận trời xanh.
Rằng:
“Người vẽ giấc mơ đã thiếp say giữa những làn gió mát.
Kẻ ôm Mặt Trời dần hóa tàn tro trong ánh sáng của buổi bình minh
Lữ khách bầu trời mãi mãi nằm lại nơi biển vắng
Trái tim đỏ máu hóa thành ánh lửa thiêu rụi nơi đáy mắt
Quá khứ huyền diệu tựa hồ cái chớp mắt thoáng qua,
Vội vã mà dịu dàng như mưa xuân trên nụ tầm hoa.”
Lời đồng giao hòa vào thế gian, thong dong và trong trẻo, dung dị mà dịu dàng. Tựa như hàng vạn năm qua, đã có biết bao nhiêu người từng cất lên thanh âm êm ái giữa dòng nước biếc xanh, dáng hình nghiên nghiên theo mái chèo nho nhỏ đổ xuống dòng sông hiền hòa. Để rồi hết thảy theo bao lần Nhật Nguyệt đổi dời thấm đẫm vào vô số lời thi ca thơ mộng, nồng đượng ái tình.
Người ta bảo rằng, những nghệ sĩ cuối cùng ở thời đại này đều đã nằm lại trong lòng sông Viva, hóa thành ngàn vạn hạt bụi nhỏ nhoi theo dòng nước ngao du khắp đất trời mênh mông. Để rồi, những khúc hát huyền thoại dần hoà vào tiếng rì rào của biển khơi, chìm vào cái rung rinh của ngàn hoa cỏ, theo cánh đại bàng vút bay giữa sa mạc mênh mông.
Thuyền xuôi về phương Nam. Những vùng đất hoang vu nơi cát vàng chảy dài hay thảo nguyên bát ngát dần khuất xa tầm mắt, để cho cảnh vật bốn bề đắm chìm trong ngàn vạn thanh âm của sự sống tươi non. Là những cánh rừng xanh um màu lá, ngàn đoá hoa dại e ấp khẽ cựa mình, lặng lẽ dâng lên sắc hương điểm thắm cho một mùa xuân mới. Trên cành cao, chim chóc cất tiếng hót lanh lảnh, trong vắt hơn cả sương mai, bướm ong dập dìu bay lượn đan xen như mở hội, lũ sóc nâu tất bật chạy rộn như đưa thoi. Cả thế gian như bừng sáng trong buổi bình minh của sự sống, rực rỡ và căng tràn.
Hôm nay đã là ngày thứ năm kể từ lúc họ rời bến cảng cuối cùng thuộc địa phận đế chế Bá Đồ.
Không rõ từ lúc nào, tiếng hát ngọt ngào đã dừng lại, để cả không gian chỉ còn tiếng nước rì rào vỗ vào mạn thuyền, hoà cùng thanh âm hoa cỏ reo ca dưới cơn gió xuân.
“Xin thứ lỗi nếu ta lắm lời. Nhưng khách quan muốn đến cảng Vụ Vân, ngài là người đến từ đế chế Bách Hoa sao?”
Giọng nói của cô gái trẻ cất lên ngọt ngào tựa như mật hoa rừng, khiến vị khách đang ngẩng đầu thả hồn vào bầu trời xanh thẳm xa xôi như giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mộng say. Trong một thoáng ngắn ngủi, đáy mắt màu hạt dẻ lại ánh lên một tia xao động khẽ khàng, rồi lại biến tan như chưa hề tồn tại.
“Đúng vậy, Bách Hoa là quê hương của tôi. Bà chủ nhỏ đây cũng vậy sao?”
Khẽ chỉnh lại mái tóc dài đang buộc lỏng, người đàn ông gương mặt đã được thời gian gọt đẽo sắc sảo thong thả cất lời. Nụ cười trên khóe môi nhẹ tênh rơi xuống, hệt như một cánh hoa mỏng khẽ chạm vào làn nước xanh trong, vẽ lên đó vài đường sóng lăn tăn.
Thiếu nữ chèo thuyền khẽ lắc đầu đáp lại, mái tóc được thắt bím tỉ mỉ đong đưa trong cái nắng sớm dịu dàng. Sau một tiếng cười khúc khích, nàng mới cất lên chất giọng thật dễ nghe.
“Không hẳn là thế. Cha tôi là cư dânn của đế chế Hoàng Phong, còn mẹ mới là người đến từ Bách Hoa. Chỉ là trước đây xảy ra chiến loạn, gia đình tôi đã đến đế chế Bá Đồ để sinh sống. Phải đến gần đây, tôi mới nối nghiệp cha mình, trở thành một người chèo thuyền đưa khách qua lại giữa hai nơi.”
Nói đoạn, cô thôn nữ với làn da rám nắng lại để lộ ra nụ cười rạng rỡ như thể vừa nhớ ra điều gì đó thật thú vị. Nâng cánh tay lên, khoe ra ống tay áo được thêu tỉ mỉ của mình, người chèo thuyền tuổi xuân còn mơn mởn hào hứng nói:.
“Nhưng bà ấy vô cùng nhớ mong quê hương mình, ngài xem bà ấy đã thêu cho tôi hoa văn gì này. Là Túc Mộng Sinh Xuân, quốc hoa của đế chế Bách Hoa đấy.”
Trông thấy nó, gương mặt đã đọng lại dấu vết của tháng năm của người đàn ông bên dưới chiếc mũ áo choàng chợt xuất hiện một cái nhướng mày thật nhẹ. Đôi mắt hoa đào dừng lại nơi ống tay áo, thoáng để lộ vẻ trầm tư nhẹ tênh như sương khói buổi sớm mai.
Từng cánh loang màu cam vàng rực rỡ tựa bình minh, nhụy đỏ au như máu chảy. Nhiều năm tha hương, loài quốc hoa của đế chế này vẫn luôn quẩn quanh trong những giấc mộng chập chờn, thấp thoáng trong miền ký ức xa xôi tưởng chừng đã bị tháng năm vùi lấp của hắn. Từ thuở còn ấu thơ ngây ngô cho đến những ngày bình yên xưa cũ, đôi bàn tay nhỏ nhắn đã từng nâng niu mỗi cánh hoa, cẩn thận vun trồng không biết bao nhiêu gốc Túc Mộng Sinh Xuân. Để khu vườn hoàng gia mỗi khi cơn gió lành lạnh những ngày mưa dầm dề ghé thăm tới lại ngập tràn trong sắc màu rực rỡ đến chói mắt ấy.
Thời đại Phồn Hoa - người ta vẫn nhắc về những năm tháng rực rỡ nhất của Bách Hoa nhiều thế kỷ trước như thế. Đúng như tên gọi, vào thời kỳ cực thịnh của mình, bất cứ nơi nào trên đế chế này cũng chìm đắm trong hàng ngàn đóa hoa, từ nơi phố thị ồn ào tới tận những vùng quê hoang vắng. Cư dân an cư, giao thương phát triển, biên giới ổn định. Những ngày tươi đẹp đó đã từng là giấc mộng mà chẳng một ai muốn rời đi.
Hằng năm, cứ sau độ tháng hai tháng ba nắng ấm ngọt như kẹo mật tan đi, những đám mây đen kịt sẽ vần vũ ôm lấy cả đất trời, trút xuống vô số dòng lệ châu. Mùa mưa của đế chế Bách Hoa kéo dài tới hơn sáu tháng. Trong suốt những tháng ngày ẩm ướt mù mịt hơi nước đó, ngàn vạn đóa hoa say lòng người cứ vậy nở rộ,. Thứ sắc màu chói lọi chen giữa những tán lá xanh to bản, chẳng khác gì đốm lửa cháy lên giữa làn mưa mù mịt trong sắc màu tối tăm.
Suốt ngàn vạn năm kể từ khi lập quốc, những người con chảy trong mình dòng máu nóng của Bách Hoa vẫn luôn tự hào về những loài hoa đặc hữu ấy, xem chúng như biểu tượng của sự kiên cường vượt qua nghịch cảnh. Không chỉ Túc Mộng Sinh Xuân mà còn nhiều hơn cả thế. Giống như đế chế này, mãi mãi không chịu khuất phục dưới gót giày của bao thế lực hùng mạnh trên lục địa Vinh Quang, kể từ lúc bắt đầu thuở kỷ nguyên Sáng Thế từ xa xưa.
Đã từng một thuở, loài hoa rực rỡ ấy luôn hiển hiện trong cuộc sống của hắn, hiển nhiên và chẳng thể tách rời, hệt như một bóng hình mãi kề bên. Ấy vậy mà vào một ngày ngẩn ngơ nào đó, khi con người ta chợt muốn đưa mình chìm trở lại vào hoài niệm. Linh hồn ấy mới chợt bàng hoàng nhận ra, rằng, hết thảy ký ức tưởng chừng mới hôm qua đã vĩnh viễn nằm lại ở chốn nào đó thật xa xăm. Có lẽ, chúng đã rơi mất trong những lần đôi chân này vấp ngã, bị những giọt nước mắt đẩy trôi đi vào một khóc tối lặng im, bị ngàn vạn trận giông tố đời người nhấn chìm trong sự tĩnh mịch lạnh lẽo. Chỉ còn đọng lại miền ký ức mờ mịt dưới làn nước mắt của bầu trời trút xuống, trắng xóa cả thế gian.
“Quả thật là Túc Mộng Sinh Xuân.”
Người đó thì thầm. Thanh âm như tan cả vào tiếng gió vừa nhẹ thoảng qua những tán cây, chẳng rõ là nói cho người khác hay đang khẽ khàng với chính mình. Rồi chợt, hắn lại bật cười. Khóe môi cong lên, cả gương mặt tràn ngập một thứ niềm vui nho nhỏ xen lẫn chút hoài niệm xa xôi. Dáng vẻ trầm tư ấy chỉ có thể xuất hiện trên kẻ đã dành cả nửa đời trước trong những bôn ba trắc trở, để một ngày nào đó ngoảnh đầu lại, nhớ về quá khứ ngây dại mà mỉm cười tự giễu chính mình. Hết thảy ký ức đều mơ hồ không tên, mà nhẹ nhàng đủ làm đáy lòng xao động dậy sóng.
Nhẹ chống tay ra sau, vị lữ khách tha phương từ tốn đặt lưng xuống, lười biếng khép lại đôi mắt sáng trong như đang định thần. Phải mất một lúc sau, người ấy mới chậm chạp cất lên một câu vô thưởng vô phạt:.
“Kể ra, ta đã lâu rồi chưa thấy lại loại hoa này.”
Nghe vậy, nụ cười rạng rỡ trên môi thiếu nữ lại thêm thêm ngọt ngào như nắng xuân. Nàng chỉnh lại vạt áo ngoài màu xanh xám vừa bị cơn gió nhẹ thổi rủxuống, nắm chắc mái chèo rẽ làn nước trong vắt, đưa con thuyền nhỏ rẽ qua khúc quanh. Xa xa dưới bầu trời xanh ngắt trong veo những ngày cuối hạ tháng tám, những dãy núi trùng điệp tựa vào nhau như tranh dần trở nên rõ ràng, như vết mực loang chầm chậm tan ra nơi đáy mắt.
Lững thững trôi theo dòng nước mát, con thuyền nhỏ khép mình dưới những hang động núi đá vôi đầy những thạch nhũ huyền ảo mà ẩm ướt. Rồi theo từng nhịp chèo uyển chuyển, sắc xanh mướt của cỏ cây lại càng thêm trải dài, nghiêng mình xuống dòng sông phẳng lặng.
“Nhìn vào y phục của khách quan, hình như ngài đã ở đế chế Bá Đồ về Bách Hoa. Là về thăm người thân sao?”
Thiếu nữ khẽ cất lời hỏi, đôi mắt trong veo chẳng chứa chút tạp sắc ấy dừng lại nơi vị khách đã đi được gần nửa đời người, phút chốc lại làm người ta mềm lòng. Có lẽ là vì may mắn gặp được “đồng hương” nơi đất khách, người đàn ông ấy cũng dần thả lỏng tâm tình, chẳng hề thấy câu hỏi kia là tọc mạch khó chịu. Dù sao cũng chỉ là một cô bé mà thôi, hắn thoáng nghĩ.
Chẳng qua, câu hỏi kia nên trả lời thế nào thì chính vị lữ khách ấy cũng khó lòng mà tìm ra đáp án. Khẽ buông tiếng thở dài như tan vào làn gió nhẹ vừa lướt qua, đôi mắt màu hạt dẻ lại thả hồn theo cảnh sắc hai bên bờ, bàn tay vô thức chạm đến dòng nước êm đềm đang nâng con thuyền nhỏ bé, lơ đãng đáp:.
“Cứ cho là vậy đi.”
Mặt trời chẳng mấy chốc đã lên cao.
Con thuyền nhỏ vừa qua một khúc quanh, rồi lại nhẹ nhàng lướt qua dưới chân một cây cầu đá lớn, thiếu nữ trẻ tuổi nhấc mái chèo để dòng chảy thay mình đưa họ tiếp tục hành trình.
Càng đi xa, cảnh sắc hai bên bờ lại càng trở nên đổi khác. Đi qua địa phận thung thũng vùng Yến Vân, xen kẽ sắc xanh của bầu trời và những khu rừng thưa vắng đã là lấm tấm những nụ hoa dại nở rộ hai bên bờ. Cây cối ngày một um tùm, những gốc cổ thụ to lớn sừng sững đứng giữa thế gian, cao vút đến quá tầm mắt ẩn hiện trong làn sương mù mờ mịt.
Nơi này là biên giới tự nhiên giữa hai vùng đất Vi Thảo và Hư Không - hai trong số rất nhiều đế chế mà hắn từng ghé qua với những thân phận khác nhau, Hệt như mọi nơi khác trên khắp lục địa Vinh Quang, suốt hàng vặn năm sử sách, mỗi chốn đều như một trang sử mờ, lưu giữ vô số bóng hình của những huyền thoại sống giữa đất trời.
Là một Đấu Thần những tưởng chỉ tồn tại trong truyền thuyết, một mình kiến tạo cả một lịch sử huy hoàng trên mảnh đất này từ thời khắc sự sống còn chưa thức giấc.
Là một Ma Thuật Sư biến hóa khôn lường, đã một vùng đất từng yếu nhược trỗi dậy mạnh mẽ, hoá thành thế lực mà chẳng kẻ nào dám khinh thường.
Là một Quyền Hoàng sừng sững giữa chiến trường đổ nát, dành cả nửa đời để thu phục giang sơn rộng lớn, biến vùng đất nổi danh với ngàn vạn cồn cát mênh mông trở thành một thế lực vạn kẻ kính nể.
Là một Kiếm Thánh lắm miệng nhưng lưỡi Băng Vũ sắc lạnh lại bén ngọt đến vô cảm, một lần vung lên là một lần Tử Thần thức giấc, chưa một lần lỡ hẹn.
Là một Thương Vương tuấn mỹ hơn cả tranhhọa, ít nói kiệm lời nhưng họng súng đỏ lửa luôn không ngần ngại găm thẳng thái dương bất cứ kẻ nào muốn chạm đến Luân Hồi.
Và còn nhiều nhiều nhiều hơn thế nữa.
Trong những ngày tháng gian khổ nhưng huy hoàng nhất cuộc đời mình, Trương Giai Lạc hắn đã từng gặp được rất nhiều người. Dẫu là đồng minh hay kẻ thù bên kia chiến tuyến, là anh hùng nổi danh hay những ai khi ấy trong tay chưa có gì, hết thảy đều được lưu lại trong miền ký ức xa xăm. Bao lần sinh ly tử biệt, hội ngộ rồi lại lạc mất nhau, lặp đi lặp lại đến mức chính hắn cũng chẳng thể nào đếm xuể. Nhưng rồi, theo tháng năm, những lần giao lộ cuộc đời họ cắt qua nhau, bất kể là khi vui cười hay là lúc nước mắt bị nuốt ngược vào trong, hết thảy đều đã là một phần đắp xây lên một Trương Giai Lạc của ngày hôm nay. Dẫu cho, đó có là điều mà hắn chưa một lần mong muốn.
Nhưng trước những tháng ngày thấm đẫm hương vị mặn ngọt đắng cay ấy chạm ngưỡng cuộc đời, đế chế Bách Hoa từng bao bọc lấy một linh hồn trẻ dại, một thiếu niên với trái tim chưa từng biết đến nỗi đau và mất mát. Đã từng có một thời, cái tên Trương Giai Lạc chỉ gắn liền với một cậu nhóc bướng bỉnh và nghịch ngợm, lúc nào cũng làm người khác phải đau đầu.
Mang thân phận cháu trai của hoàng hậu đã mồ côi cha mẹ trong một sạt lở, Trương Giai Lạc bắt đầu cuộc sống tại lâu đài đế chế từ thuở vẫn còn chập chững bước đi. Thuở nhỏ vô tri, đứa trẻ ấy từng tung tăng đôi chân nhỏ xíu của mình khắp những con đường được bao quanh bởi những bức tường đỏ thắm, mái ngói cong cong. Trong cái nắng ngọt ngào của ngày xuân ấm áp, tiếng cười giòn tan của cậu bé hòa cùng thanh âm rộn rã của những chú chim non, tạo thành bản hòa ca chứa đầy sức sống. Mặc cho ở phía xa xa, những người hầu cận đang vừa vội vã chạy tới vừa gọi dồn từng hồi.
Và cũng trong một lần như vậy, Trương Giai Lạc đã gặp được hoàng đế tương lai của Bách Hoa - khi đó vẫn còn là một đứa trẻ còn thấp hơn hắn nửa cái đầu.
Họ đụng phải nhau ở ngay góc tường. Cú va chạm bất ngờ mạnh tới mức khiến cả hai đều ngã xuống, mông đập mạnh xuống nền gạch cứng một cú đau điếng. Cảm giác choáng váng ập tới, khiến Trương Giai Lạc còn ngỡ đâu vô số vì sao vừa rơi xuống như câu chuyện cổ tích vú nuôi vừa kể đêm qua. Đợi đến khi cậu bé ấy ngẩng đầu lên, kẻ đã gây ra mọi chuyện cũng đã vừa đứng dậy, vẻ mặt cau có cùng nụ cười chẳng giấu nổi nét giận dữ hiện rõ trên gương mặt vẫn còn non nớt. Hệt như, Trương Giai Lạc mới là kẻ sai.
“Này nhóc con, đi đường mà mắt mũi để đâu thế hả?”
Chẳng ai có thể ngờ, chỉ với một câu nói với thái độ khinh khỉnh này lại có thể dẫn đến một cuộc khẩu chiến rồi ẩu đả giữa hai đứa trẻ. Tình cảnh khi đó hỗn loạn tới mức, mấy người hầu vừa chạy tới đã phải chia nhau ra, vừa dỗ dành vừa cố kéo cơ thể nhỏ bé đang giãy dụa dữ dội trong vòng tay lùi lại thật xa.
Đợi đến khi, hoàng đế và hoàng hậu được gọi tới, gương mặt của hai đứa trẻ đều đã sưng vù như đầu heo, đầu tóc rối bù như tổ quạ, y phục làm từ gấm vóc thượng hạng lấm lem trầy rách. Trương Giai Lạc bị bầm một mảng tím ngắt ở đầu gối, còn đứa bé kia bị hắn cắn một cái rướm máu ở bả vai. Nhìn vào bộ dạng tơi tả của cả hai bấy giờ, nom chả khác gì hai chú chó nhỏ vừa cắn xé nhau trong sân, lông lá dựng đứng, bụi đất dính đầy. Nào còn nhìn ra phong thái của những viên ngọc quý được hoàng gia nâng niu hơn cả bảo vật.
“Con không có sai!”
Trương Giai Lạc nhớ, khi ấy cả mình và đứa trẻ kia không hẹn mà đồng thanh thốt lên cùng một câu trả lời. Và mặc kệ hai người ra sức kèn cựa nhau, liên tục cho rằng đối phương đang bắt chước mình, người lớn xung quanh chỉ xem đấy là trò đùa của trẻ con mà không kìm được tiếng cười khúc khích.
Cuối cùng, dưới sự thuyết phục mà cụ thể hơn là sự uy hiếp của người đứng đầu đế chế, Trương Giai Lạc và đứa trẻ đó đã miễn cưỡng bắt tay nhau làm lành. Dẫu cho trong mắt nhau, họ vẫn nhìn ra vẻ bất mãn không cam. Ngay cả khi được các hầu cận tháp tùng quay về cung điện của mình, người kia vẫn kiêu ngạo ném cho cậu ánh nhìn khó coi, nom chỉ một chốc nữa có thể lao vào đánh nhau lần nữa.
Đương nhiên, Trương Giai Lạc còn lâu mới sợ. Dì ruột của cậu là tân hoàng hậu của đế chế. Trong lâu đài này, trừ đế hậu ra, không một ai có quyền bắt mình cúi đầu. Đây chính là lời nhắc nhở đầu tiên mà Trương Giai Lạc được dạy kể từ khi cậu có được ký ức.
Chỉ là, trí nhớ trẻ con thường không tốt. Đứa bé với mái tóc màu nâu đỏ ấy lại đã quên mất đi phần còn lại trong lời dặn của dì ruột mình. Rằng, trước khi hoàng đế hiện tại chọn bà làm vợ, ông đã từng trải qua một cuộc hôn nhân từng vô cùng hạnh phúc. Chỉ tiếc, hoàng hậu đầu tiên sức khỏe bẩm sinh yếu ớt, sau khi hạ sinh hoàng tử duy nhất thì đã lâm trọng bệnh rồi qua đời. Ngay cả đứa trẻ mà nàng sinh ra cũng vì thiếu tháng mà được đặc biệt nuôi dưỡng ở bên ngoài, đợi đến khi cứng cáp mới được đưa trở về lâu đài.
Vị hoàng tử độc nhất của đế chế này.
Tên cậu là Tôn Triết Bình.
