Hoàn [NLTB] [Tán Tu] Tô Mộc Thu, sinh nhật vui vẻ

DuệChi

Gà con tiến hóa
Bình luận
18
Số lượt thích
35
Fan não tàn của
Diệp Tu & Tô Mộc Thu
#1
Một sản phẩm thuộc Project Noletuban
Phần LÁ LÀNH ĐÙM LÁ RÁCH
Fanfic Toàn Chức Cao Thủ
Tô Mộc Thu x Diệp Tu

Tác giả: lạc nguồn rồi ọc ọc
Edit & beta: Duệ Chi
TÔ MỘC THU, SINH NHẬT VUI VẺ

01
Tô Mộc Thu là một vị thần tiên - cai quản game.

Có trời mới biết tại sao cái thứ này lại có thể hình thành một tín ngưỡng độc lập, đến mức ép thiên đình phải mở thêm nghiệp vụ mới, nhưng chuyện đã đến nước này rồi, còn lựa chọn nào khác ngoài tiếp tục làm việc đâu.

Là một ngành mới nổi thời hiện đại, những lời cầu nguyện ở bộ phận này thực sự rất kỳ quặc.

Nhìn sang Văn Khúc tinh bên cạnh, cơ bản đều là những lời khấn kiểu như “thi trung học thuận lợi”, “thi đại học thuận lợi”, hoặc “thi công chức thuận lợi”, còn bên hắn thì đúng thật là loạn cào cào.

Nào là “Diệp Thu ăn mì gói thiếu gói gia vị”, “Diệp Thu đi chợ chắc chắn bị tăng giá”, “mọi ước nguyện của Bá Đồ nhà bên đều bị phản lại”, “Diệp Thu chế giễu Trương Giai Lạc một lần thì á quân một lần”, “Gia Thế chắc chắn thua”, “phản lại Bá Đồ”, “phản lại lần nữa”, “biubiubiubiu ngươi chết rồi”, vân vân mây mây.

Mấu chốt là, cầu nguyện mà không thành tâm thì thần tiên sẽ không nghe thấy.

Có thể thấy đám người này thật sự rất nhàn rỗi.
Nhưng chuyện này vốn không phải do hắn quản, nó thuộc về công việc của bộ phận bên cạnh, nếu tự ý vượt quyền thì dễ bị DISS lắm. Có điều tháng này thực sự không có việc gì làm, cuối cùng Tô Mộc Thu đành miễn cưỡng mở hồ sơ cá nhân của mục tiêu tên Diệp Thu ra xem. Vừa thấy xong lập tức trong lòng hắn vang lên một tiếng chửi thề.
Lũ đần này lại còn mắng sai người.

02
Diệp Thu, tên thật Diệp Tu, sau khi Liên minh Vinh Quang thành lập thì thắng liền ba mùa giải liên tiếp, cầm vững trong tay ba chức quán quân ung dung nhìn xuống chúng sinh. Hắn ra vào sân nhà của tử địch Bá Đồ như chốn không người, một mình kéo thù hận của cả liên minh, có thể nói là MT số một thế giới— Nhưng trớ trêu thay, người ta lại chơi chủ công. Thế nên mỗi lần có người lao lên muốn xử lý hắn thì cuối cùng chỉ có thể tức giận ôm lấy cái mông bị Khước Tà đâm, vừa chửi rủa vừa bỏ chạy.

Cứ như vậy thành một vòng tuần hoàn ác tính, cuối cùng đến mùa giải thứ tám, hắn bị chính câu lạc bộ của mình đá ra ngoài.

Khi đó, Diệp Thu – giờ đã đổi tên thành Diệp Tu – phủi mông bỏ đi, để lại một câu y hệt phản diện: “Tôi sẽ trở về.” Sau đó, hắn ngậm điếu thuốc, vòng sang quán net kế bên.

Tô Mộc Thu nghĩ rằng đã đến lúc mình ra trận, tùy tiện chỉnh trang lại một chút rồi hiện thân.

Thần tiên ra trận đương nhiên là phải tường vân vấn đỉnh, tử khí đông lai, nhưng Tô Mộc Thu vừa mới đắc đạo chưa được bao lâu, lượng mây tỏa ra trên đầu còn không bằng một hơi thuốc lá của Diệp Tu.

Thế là Diệp Tu, người vốn tưởng mình chỉ vừa nhả khói thuốc ra, giật mình hoảng hốt.

Tô Mộc Thu ho nhẹ một tiếng: “Ta là thần cai quản game, đến để độ hóa ngươi.”

Diệp Tu: “…”

Tô Mộc Thu nhìn ánh mắt của Diệp Tu, cảm thấy hôm nay mình chắc phải làm fan Bá Đồ một lần rồi.

03
Hai người trầm mặc nhìn nhau một lúc, cuối cùng Diệp Tu ho nhẹ, khách sáo hỏi: “Anh thật sự là thần cai quản game à?”

Tô Mộc Thu: “Tất nhiên.”

Diệp Tu hạ giọng: “Vậy anh biết làm nhiệm vụ tân thủ không?”

Tô Mộc Thu cảnh giác: “Hỏi làm gì?”

Diệp Tu nở một nụ cười có chút ngại ngùng: “Tôi không biết làm, đại thần dạy tôi đi.”

Một tiếng “Xạo” suýt nữa bật ra khỏi miệng Tô Mộc Thu, nhưng cuối cùng hắn đành nuốt xuống: “Ngươi không phải là tam liên quan sao?”

Biểu cảm của Diệp Tu hơi thay đổi, rồi lại cười: “Thần của Gia Thế à?”

Nhưng hắn cũng không bận tâm lắm, lại nói: “Chuyện từ bao nhiêu năm trước rồi, giờ tôi thật sự không biết.”

Tô Mộc Thu nghi ngờ liếc hắn một cái.

Diệp Tu làm mặt vô cùng vô tội, sau đó có lẽ là thấy Tô Mộc Thu vẫn không tin, bèn mở trình duyệt tra hướng dẫn.

Chơi game mà tra hướng dẫn trước mặt thần trò chơi chẳng khác nào coi thường nghiệp vụ của thần, Tô Mộc Thu xắn tay áo: “Đến đến đến, ta dạy cho ngươi!”

04
Tài khoản hiện giờ Diệp Tu dùng không phải Nhất Diệp Chi Thu đã theo hắn mười năm, mà là một thẻ rất cổ thời kỳ đầu, tên là Quân Mạc Tiếu, vẫn chưa chuyển chức.

Hắn điều khiển Quân Mạc Tiếu lấy từ kho hệ thống ra một cái ô.

Tô Mộc Thu giật mình: “Vũ khí bạc? Ngươi làm à?”

Diệp Tu: “Bạn tôi.”

Tô Mộc Thu xoa cằm: “Thuộc tính không tệ, mới cấp năm à?”

Diệp Tu: “Vũ khí thăng cấp mà.”

Tô Mộc Thu: “Được đấy em trai!”

Diệp Tu cười: “Thần tiên mà cũng chiếm tiện nghi à?”

Tô Mộc Thu ho một tiếng: “Thế người bạn đó của ngươi đâu?”

Diệp Tu không đáp.

Lúc này Tô Mộc Thu mới nhận ra người bạn mà hắn nhắc đến, là người mình từng thấy trong hồ sơ.

Một thiếu niên thiên tài đoản mệnh.

Đang nghĩ ngợi thì Diệp Tu rút thẻ: “Không chơi nữa.”

Tô Mộc Thu chột dạ: “? Không chơi nổi à?”

Diệp Tu liếc hắn một cái, lại châm điếu thuốc ngậm trong miệng, hỏi một câu không rõ ý tứ: “Thần tiên xuống đây một chuyến ở được bao lâu?”

Tô Mộc Thu bấm ngón tay tính toán, nửa chén trà nữa là họp, quy đổi tốc độ thời gian trôi, do dự nói: “Chắc là đến sáng mai?”

Diệp Tu đứng dậy: “Đi ăn lẩu.”

05
Tính tương thích giữa đại lão eSports với thẳng nam đẳng cấp vũ trụ cũng khá cao, nhưng Tô Mộc Thu không ngờ Diệp Tu lại “thẳng” như vậy, gọi liên hoàn mười sáu cuộc điện thoại, kéo bằng được thành viên còn lại trong tổ hợp nhà mình, đệ nhất mỹ nữ bậc thầy pháo súng của liên minh, xuống dưới. Giữa mùa đông lạnh giá, thiếu nữ quấn áo khoác dày cộp đứng giữa gió tuyết, người bên cạnh thì tay đút túi áo, miệng ngậm thuốc — cảnh tượng khiến người nghe thương tâm người thấy rơi lệ.

Tô Mộc Thu thở dài, tháo khăn choàng trên cổ mình quấn hai vòng quanh cổ nàng, đến khi che khuất gần hết gương mặt xinh đẹp ấy mới buông tay.

Cô gái chắc là bị lạnh đến ngốc rồi, hoặc không nghĩ được rằng người vừa xoay người nói câu “chỉ là bắt đầu lại từ đầu thôi” ngầu lòi đó, quay đi một cái đã gọi cô xuống lầu như này, ngẩn ngơ đứng im, mãi đến khi Diệp Tu thúc giục hai lần “đi thôi” mới hoàn hồn, kéo khăn, thân mật khoác tay hai người họ cùng đi về phía trung tâm thành phố.

Buổi tối trời đổ tuyết, trên đường không có mấy người, tuyết chưa bị giẫm tan, một lớp mỏng phủ trên đất, chỉ để lại ba hàng dấu chân.

Gió rất lớn, nhưng may là khăn choàng đủ dày, không ai cảm thấy lạnh.

06
Trên đời này không có gì sướng bằng ăn lẩu trong ngày tuyết rơi, ngay cả làm thần tiên cũng không vui bằng. Diệp Tu và Tô Mộc Tranh không uống rượu, ba người ôm chai nước cam uống đến nghiêng ngả.

Tô Mộc Thu hỏi sao ngươi gây thù nhiều vậy? Diệp Tu bảo tại tụi nó gà quá. Tô Mộc Thu lại hỏi ngươi kiêu ngạo vậy sao không giành tám chức vô địch? Diệp Tu nói ba cái đã khiến anh phải đích thân xuống độ hóa, tám cái thì anh phải nhường ngôi đó? Tô Mộc Thu bắt đầu lảm nhảm các ngươi không biết ta mỗi ngày nghe bao nhiêu tín đồ Bá Đồ cầu nguyện Diệp Thu ăn mì thiếu gói gia vị đâu, tốc độ thời gian trên trời dưới đất khác nhau, y như sóng siêu âm tẩy não vậy, Diệp Tu hỏi hắn: “Anh vẫn luôn quan sát à?”

Tô Mộc Thu sững người một chút: “Đương nhiên rồi, ngươi nổi bật như vậy, làm thần cai quản Vinh Quang sao lại không thấy được.”

Diệp Tu cúi đầu uống ngụm nước cam, cười: “Tốt lắm.”

“Vậy thì tiếp tục nhìn nhé,” hắn nói, “sẽ còn rất nhiều chức vô địch nữa.”

Tô Mộc Tranh cũng cười: “Nhớ mang em theo nhé, giờ em lợi hại lắm rồi.”

07
Suốt cả đêm Tô Mộc Thu cẩn thận không nhắc đến người bạn kia của họ. Hắn biết có người đó, nhưng có lẽ do đạo hạnh chưa cao, luôn có một sức mạnh mơ hồ khiến hắn chẳng nhìn rõ được cái tên đó. Nhưng có lẽ chuyện không ai muốn nhắc đến vết thương cũ là bản tính chung của con người, nên họ chỉ trò chuyện về các trận đấu trước đó.

Cuối cùng lại chính là Diệp Tu chủ động nhắc đến người ấy, nói là mùa giải mới định dùng Quân Mạc Tiếu, vốn là tài khoản người đó định dùng để thử nghiệm tán nhân, hắn cảm thấy có tương lai.

Tô Mộc Thu cầm ly nước cam ậm ừ cho qua — hắn mơ hồ không muốn nói về chủ đề này: “Không chơi chiến pháp nữa à? Chiến pháp tốt mà, rất tốt.”

Diệp Tu khựng lại, cong môi cười: “Nếu anh không nhìn thì tôi tiếp tục chơi chiến pháp.”

Tô Mộc Thu nổi giận — còn chưa làm gì đã chê hắn: “Ta đây không chỉ nhìn mà còn nhìn sát từng bước luôn!”

Diệp Tu xoay thẻ tài khoản, cười: “Vậy thì cứ nhìn kỹ đi.”

Tô Mộc Tranh chống cằm, nhét miếng bao tử bò vào miệng.

Thơm thật.

08
Bầu trời phía xa dần sáng lên, Tô Mộc Thu tính thời gian thấy cũng đến lúc phải về rồi. Diệp Tu và Tô Mộc Tranh chắc đã thành thói quen, thức trắng đêm mà sắc mặt không đổi, đút tay vào túi đi sau hắn bước nặng bước nhẹ.

Tô Mộc Thu: “Này, ta về đây!”

Diệp Tu: “Ờ.”

Tô Mộc Tranh: “Lần sau ăn món khác nhé, cay quá dạ dày em chịu không nổi.”

Tô Mộc Thu cảm thấy mình chẳng còn tí tôn nghiêm nào của thần tiên: “Cho các ngươi một đặc quyền, bây giờ cầu nguyện thì thần trò chơi này sẽ nghe thấy đấy!”

Tô Mộc Tranh ngáp một cái: “Vậy thì vô địch mùa sau nhé.”

Diệp Tu gật đầu: “Từ giờ đến mười mấy mùa sau luôn đi.”

Tô Mộc Thu: “… Nghiêm túc tí đi!”

Rồi cả ba người đều sững lại, sau đó phá lên cười.

“Lần sau,” Diệp Tu nói, “ngày 21 tháng 10 đến nhé, tôi chuẩn bị cho anh một cái bánh kem.”

Tô Mộc Thu ngẩn người, rồi cười vẫy tay, biến mất.

09
“Cho nên lúc đó ngươi coi ta là thằng điên đúng không hả!?”

Diệp Tu ngoáy tai: “Anh thử bị người ta tóm giữa đường bảo hắn là thần trò chơi xem?”

Tô Mộc Thu tức giận: “Ta là hàng thật mà!”

“Rồi rồi!” Tô Mộc Tranh bưng bánh kem đi ra, “Qua đây giúp một tay đi!”

Trần Quả cuối cùng cũng đổ xong mứt trái cây, còn chưa viết chữ thì Phương Duệ đã hùng hổ đẩy cửa xông vào: “Thời buổi này mà dầu mè còn có hàng giả à?”

Ngụy Sâm lập tức cười không chút nể nang.

“Muốn viết gì thì tự viết,” Diệp Tu không quay đầu, vẫn dán mắt vào màn hình, “xong rồi tự cầu nguyện, tự thổi nến.”

Tô Mộc Thu: “? Ngươi có thể đừng qua loa như vậy được không?”

Đường Nhu đi ngang: “Cầu nguyện ấy mà, nói điều đầu tiên anh nghĩ đến là được rồi, trực giác thường không sai.”

Tô Mộc Thu xuống đây trốn việc nhưng tai vẫn không được nghỉ, bên tai đầy rẫy lời cầu nguyện của tín đồ. Lúc này anh buột miệng thốt ra: “Diệp Tu ăn mì không có gói gia vị.”

Diệp Tu: “…”

Khung cảnh lập tức đẫm máu, mọi người dù có tham chiến hay không đều bị cuốn vào, lăn lộn thành một đống.

Duy chỉ có Tô Mộc Tranh đứng ngoài cuộc, cầm hũ mứt Trần Quả giao cho cô trong giờ phút sinh tử, suy nghĩ một lát rồi viết một hàng chữ.

Một câu hết sức đơn giản, nhưng đúng như Đường Nhu nói, đó là điều duy nhất cô nghĩ đến lúc này.

10
Tô Mộc Thu, sinh nhật vui vẻ.
 
Last edited:

Phong1947

Lure like như hack
Staff member
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
330
Số lượt thích
1,545
Location
TP.HCM
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Tất cả đội trưởng (◕‿◕) Đặc biệt là Dụ đội (⌒‿⌒)
#2
Diệp Thu ăn mì gói thiếu gói gia vị
🤡 Đúng là những lời nguyện cầu khác người.
cầu nguyện mà không thành tâm thì thần tiên sẽ không nghe thấy.
🙏 Niềm tin (nỗi hận) mãnh liệt.
Buổi tối trời đổ tuyết, trên đường không có mấy người, tuyết chưa bị giẫm tan, một lớp mỏng phủ trên đất, chỉ để lại ba hàng dấu chân.
Gió rất lớn, nhưng may là khăn choàng đủ dày, không ai cảm thấy lạnh.
Khung cảnh đẹp 🥺
Lần sau,” Diệp Tu nói, “ngày 21 tháng 10 đến nhé, tôi chuẩn bị cho anh một cái bánh kem.”
🥺
Tô Mộc Thu, sinh nhật vui vẻ.
Để tháng sau quay lại chúc anh 🎂👉👈
 

auroradream

Thập niên nhất giác nan trường mộng
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
719
Số lượt thích
1,575
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Bất Tu
#3
Fic ấm áp gì đâu :sos
 

Trương Thần

Gà con lon ton
Bình luận
1
Số lượt thích
0
#4
:vuong mấy năm rồi mới mò lại web vẫn còn
Ngoài đời mệt mỏi quá , tui không biết sao viết mấy dòng này nữa . Hồi đó không lo lắng đọc truyện, h mệt mỏi chán nản tự dưng nhớ lại truyện rồi mò lại web thử còn không , cũng không biết để làm gì . Chỉ là vô coi lung tung nhớ lại Diệp tu hút thuốc chơi game . Nhớ bánh bao , Ngụy sâm , coi một chút viết mấy câu bl cho nhẹ ng một chút 😮‍💨
 

Bình luận bằng Facebook