Fanfic Toàn Chức Cao Thủ
Tác Giả: Chianti
Nhân Vật Chính: Sở Vân Tú
Tình Trạng: Hoàn
Trời đất quỷ thần ơi Chianti lại ra fic mới nè bà con ơiiiiiii.
E hèm, chiếc fic đơn giản, tặng sinh nhật muộn người bạn @Túc Liên của tôi.
Vậy thôi, các bạn độc giả thưởng truyện vui vẻ.
MỒI LỬA
Tác Giả: Chianti
Nhân Vật Chính: Sở Vân Tú
Tình Trạng: Hoàn
Trời đất quỷ thần ơi Chianti lại ra fic mới nè bà con ơiiiiiii.
E hèm, chiếc fic đơn giản, tặng sinh nhật muộn người bạn @Túc Liên của tôi.
Vậy thôi, các bạn độc giả thưởng truyện vui vẻ.
MỒI LỬA
1.
[Tô Châu, mùa hè năm 2025]
Bóng tối bao trùm một mảng tịch mịch, tham lam nuốt lấy chút ánh sáng yếu ớt hắt ra từ màn hình máy tính.
Đối với game thủ mà nói, mười một giờ khuya cũng chưa tính là muộn. Trong phòng đội trưởng chiến đội Yên Vũ, Sở Vân Tú tóc nâu xõa ngang lưng, hai chân co lại lười biếng đạp lên ghế, con lăn chuột không ngừng trượt xuống từng trang báo phân tích của bản tin Vinh Quang.
Hiện tại đã là lượt thứ 30, giai đoạn nước rút cuối mùa giải, các chiến đội ầm ầm thay đổi chiến thuật. Bá Đồ lão tướng bất ngờ dừng việc đánh luân phiên, cả bốn sao cùng tề tựu sàn đấu chính bắt đầu tìm lại cảm giác; Ba Lẻ Một quật khởi với đấu pháp kỵ sĩ cover thích khách liều mình một hit; mà Hô Khiếu với lối chơi khô máu mạnh ai nấy đánh lại tiếp tục thắng đẫm Yên Vũ tỉ số 8-2.
“CHIẾN ĐỘI YÊN VŨ PHẢI CHĂNG ĐANG THIẾU LỬA?”, khựng lại trước một tiêu đề to tướng, Sở Vân Tú híp mắt. Đây cũng chẳng phải chủ đề gì mới mẻ, chiến đội Yên Vũ mọi năm làm khách quen của vòng chung kết nhưng luôn dừng chân ở tứ kết đã là chuyện ai ai cũng rõ.
Trong mắt của những kẻ “ngoài nghề xem náo nhiệt”, Yên Vũ vốn luôn là nỏ mạnh hết đà, bao nhiêu khí thế chỉ thể hiện ở lượt đánh xoay vòng tính điểm, càng tiếp cận vòng chung kết càng lộ ra điểm yếu trong chiến thuật mặc người khai thác.
Nói đi cũng phải nói lại, đã ai nhìn lại đối thủ mà Sở đội phải đối mặt chưa? Cái gì mà tứ đại tâm bẩn Diệp Tu, Trương Tân Kiệt, Dụ Văn Châu, Tiêu Thời Khâm, trước các bậc toàn trí cùng quả tim đen như mực đó thì ai nói chiến thuật với họ trừ chính họ? Lại tới một Giang Ba Đào cùng một Vương Kiệt Hy, Liên Minh chiến thuật gia bốn cộng hai không phải chỉ hai người này sao?
Chọn đại một người trong số đó, hỏi toàn Liên Minh có ai tình nguyện đến đối mặt không? Sở Vân Tú áp lực như núi.
Bất giác rút ra một điếu thuốc ngậm lên miệng rồi lại khẽ nhả ra, chiến đội có quy định tuyển thủ không được hút thuốc trong phòng. Mượn nicotine để tỉnh táo hơn mỗi khi đối mặt với áp lực - một thói quen đã ăn sâu vào Sở Vân Tú.
Cuộn mình trên ghế, ánh mắt cô vô định thả vào bóng đêm sâu thẳm, có tiếng thở dài khe khẽ ẩn chứa sự mệt mỏi khó ai thấu hiểu. Thân là đội trưởng, cô hiểu rõ hơn ai hết.
Yên Vũ quả thật không ổn rồi, chiến thuật mang lỗ hổng lớn do quá nặng các nghề viễn trình mà thiếu hụt đầu tàu tanker. Bốn tay dài một tay ngắn, làm sao đây?
Vấn đề này Sở Vân Tú đã nghĩ tới trăm ngàn lần, thay nhà quyền pháp Tôn Lượng vào? Ồ dễ vậy sao? Thế đá ai ra?
Hẳn là khi cần buộc phải tách hai chị em họ Thư nhỉ? Phải rồi, hai chị em thiện xạ được chiến đội ưu ái, vấn đề nan giải từ đây hình thành.
Không phải không muốn tách, mà là tách không được.
Không được tách hai chị em họ Thư? Làm gì có chuyện kỳ lạ đó? Cặp đôi hợp tác này đâu phải lá bài tủ bảo đảm chiến thắng, mà ngược lại, sự góp mặt cùng lúc của hai cô nàng mới khiến bố cục nghề của đội hình Yên Vũ trở nên bất hợp lý.
Không được tách ở đây không phải do chiến thuật, mà do phương diện khác. Cái gì có thể bắt chiến thuật phải hi sinh? Chỉ có thể là quyết sách từ câu lạc bộ. Đây không phải vấn đề chiến thuật của chiến đội. Đây là vấn đề kinh doanh của câu lạc bộ Yên Vũ. Đường lối kinh doanh của họ là hai chị em họ Thư phải cùng có mặt trên sân.
Nếu nghĩ kỹ lại, Yên Vũ từng vì hai cô mà phải nhờ đến Liên minh chuyển giới cho nhân vật, chứng tỏ họ rất kỳ vọng ở hai cô. Song, giá trị thực tiễn của tuyển thủ chuyên nghiệp vẫn nằm trên sàn đấu, cho nên câu lạc bộ yêu cầu chiến đội phải cho cặp đôi hợp tác này cùng ra trận. Điều này không quá khó hiểu. Nó là điều khiến chiến đội rất chán đời, nhưng không cách nào phản kháng.
Đặt kinh doanh quan trọng hơn chiến thuật.
Sở Vân Tú và Lý Hoa là cặp đôi hợp tác gốc rễ và chân chính của hệ thống chiến thuật Yên Vũ. Giá trị của họ vượt trên cặp đôi chị em họ Thư. Nếu buộc phải hi sinh, tách họ ra để tái cơ cấu đội hình nghề, thì cái Yên Vũ mất đi không chỉ là một người, mà sức chiến đấu cả đội sẽ giảm mạnh. Khi ấy, dù xây dựng được đội hình nghề hợp lý hơn, cũng không có ý nghĩa gì.
Đó là chưa kể, nếu phải hi sinh một trong hai người, Sở Vân Tú càng nên đi trước Lý Hoa một bước. Hai chị em họ Thư đều là thiện xạ tay dài, tác dụng không khác gì pháp sư nguyên tố của Sở Vân Tú. Một ninja tay ngắn như Lý Hoa buộc phải có mặt để đội hình không lệch. Và thế là vấn đề càng thêm nan giải. Sở Vân Tú và Phong Thành Yên Vũ là ai? Là đội trưởng, là nhân vật linh hồn của chiến đội Yên Vũ. Kêu họ nghỉ slot chủ lực? Vậy khác nào đập Yên Vũ build lại từ đầu?
[Trích chương 1437 - Yên Vũ hết đường xoay chuyển - Edit: Lá Mùa Thu]
Rà soát hết mọi giải pháp, Sở Vân Tú phát hiện tình hình Yên Vũ thật sự khốn quẫn, thực sự không có lối thoát.
Đang miên man suy nghĩ, màn hình điện thoại bỗng sáng lên một dòng noti QQ.
“Đấu tập gì chưa người đẹp?” Người gửi là Dụ Văn Châu.
“Ngoài tâm bẩn ra còn biết học ba trend mạng vớ vẩn nữa?” Giữa lúc buồn bực, Sở Vân Tú chưa biết phải phản ứng với tin nhắn bất ngờ lúc nửa đêm này như thế nào.
Scrim - chỉ việc đấu tập giữa các đội, các tuyển thủ - không phải chuyện gì lạ. Nhưng lên kèo solo ngay lúc này, giữa khuya? Tuyển thủ chuyên nghiệp kinh nghiệm phong phú như Sở Vân Tú cũng phải thừa nhận mới gặp lần đầu.
“Có phát hiện mới, nóng lòng muốn thử : )” Dụ Văn Châu đơn giản trực tiếp thả một emoji cười mỉm.
Cô thoáng nghiêng đầu, hàm răng trắng nổi bật trong đêm cắn nhẹ vào bờ môi mỏng, tạm thời không thể lý giải hành động đột ngột của đối phương. Cơ mà, lấy đội trưởng Lam Vũ làm bao cát xả stress thì cũng vui đấy chứ. Mặc kệ hắn âm mưu gì, đánh một trận sảng khoái là được.
Nghĩ liền làm, Sở Vân Tú hừng hực khí thế: “Zô!”
Bản đồ nhanh chóng được tải xong. Trên mảnh đất khô cằn lác đác có vài ụ rơm cao chắn tầm nhìn, Cánh Đồng Hoang là map cũ, khá quen thuộc với đa số người chơi Vinh Quang. Những ụ rơm này chính là địa hình che chắn cho nhân vật, có thể chống chịu công kích nhất định, độ bền hệt như những bức tường nhà.
Hai pháp sư xuất hiện tại hai đầu nam bắc của bản đồ. Thật trùng hợp, thuật sĩ tuy là hệ ám dạ, nhưng chiến đấu chủ yếu thông qua niệm phép cùng chú thuật, có thể xem như một pháp sư. Mà Phong Thành Yên Vũ thì khỏi phải bàn, cả người điều khiển lẫn nhân vật đều là pháp sư nguyên tố mạnh nhất Liên Minh.
Vừa vào trận, Sách Khắc Tát Nhĩ đã cẩn thận lẻn sau những ụ rơm, biến mất tăm, ẩn thân rình rập con mồi.
Sở Vân Tú trong người có bệnh, chỉ muốn phát tiết mà đối thủ lại chơi trò trốn tìm, thật muốn cuồng bạo phá tan hết những chướng ngại vật trên map. Thực ra cũng không lạ, Dụ Văn Châu và Hoàng Thiếu Thiên vốn nổi danh với đấu pháp phục kích đánh lén ngay từ đầu trận, lối đánh vô sỉ như vậy chính là kế thừa từ lão ma đầu tai tiếng đỉnh đỉnh không ai không biết.
Phá hoại chỉ nằm lại trong suy nghĩ. Sở Vân Tú không dại phí chiêu đánh bừa, mình bốc túi mù sẽ cho đối thủ cơ hội lợi dụng khi thanh kĩ năng đang cooldown. Dù có phần nắm chắc, nhưng cô không dám khinh thường Dụ Văn Châu. Hắn nổi tiếng tay tàn, nhưng tốc độ não thuộc hàng nhanh nhất nhì Liên Minh. Thử rơi vào khống chế của hắn mới biết đến giãy giụa cũng không làm được.
Ổn định tâm tình, cô khiển Phong Thành Yên Vũ di chuyển cẩn thận, tránh những góc khuất hoặc những nơi ít không gian tránh né, địa hình chiến đấu bất lợi. Phong thái chọn vị trí của một tuyển thủ hạng sao vẫn phải có, không hề lơ là.
Khoảnh khắc yên bình đầu trận trôi qua rất nhanh.
Vừa bước ngang một u rơm, dưới chân Phong Thành Yên Vũ lập tức xuất hiện sáu cột sáng nối dài đến tận bầu trời. Không cho Sở Vân Tú thời gian khiếp đảm, sáu điểm sáng dưới đất nhanh chóng nối lại với nhau, tạo thành hình ngôi sao lục cánh đầy ma mị.
Lục Tinh Quang Lao!
Vừa mở màn đã tung ra kĩ năng trói số một Vinh Quang.
“Chết! Dính bẫy rồi.” Sở Vân Tú âm thầm hô không tốt. Cô sao lại không rõ nếu chôn chân ở đây thì chỉ còn mỗi bại cục, vội vội vàng vàng muốn lăn ra khỏi khu vực này.
Nhưng cơ thể Phong Thành Yên Vũ như ỳ ạch, chậm rì rì, động tác gì cũng khó khăn. Dưới thanh máu, một icon debuff hình trái tim bị đâm thủng quái dị đã nằm ở đó tự khi nào. Đây là Sinh Mệnh Sa Lầy, một kĩ năng debuff có tầm cast ngắn nhưng lại vô cùng khủng bố, khiến cơ thể mục tiêu như dính phải hàn băng, mọi động tác đều trì độn chậm chạp, lại còn giảm hồi máu nhận vào.
Không do dự nữa, Sở Vân Tú mím môi sử dụng Blink. Phong Thành Yên Vũ chớp nhoáng tan biến, thoáng hiện tại một vị trí an toàn gần đó mà cô trong lúc di chuyển đã nhắm đến từ trước.
Pháp sư nguyên tố không hề cơ động, không có các kĩ năng di chuyển tốc độ cao như các nghề cận chiến. Blink chính là phao cứu mạng, chỉ dùng được một lần duy nhất, chưa vào tuyệt lộ thì không dám dùng ẩu.
Sách Khắc Tát Nhĩ lúc này hiện thân, từ sau ụ rơm nọ đi ra. Sở Vân Tú lúc này mới vỡ lẽ, hắn là nghe tiếng bước chân! Chỉ dựa vào âm thanh khóa chặt mục tiêu, vừa tung ra đã là sát chiêu khó khống chế timing nhất, trình độ nắm bắt thời cơ dựa trên từng thứ căn bản của Vinh Quang là có thể nghĩ.
Chỉ đổi chút chiêu đơn giản đã bức mất Blink của Phong Thành Yên Vũ, biểu hiện âm hiểm mà chuẩn xác Dụ Văn Châu khiến Sở Vân Tú phải lạnh sống lưng.
Đã lộ diện rồi, Dụ Văn Châu đâu thể để cô có cơ hội thở dốc. Đón đầu vị trí Phong Thành Yên Vũ đang đứng rất nhanh hình thành một đám mây đen. Mưa Hỗn Loạn trút xuống, làm gì có tí dấu hiệu trì hoãn nào. Vị trí an toàn? Nực cười! Thứ cô nhìn thấy, chiến thuật gia Dụ Văn Châu cũng nhìn thấy.
Tuyệt vọng nhất là khi một cánh cửa đồng xanh u ám hiện lên, trên cửa đầy những hoa văn quỷ dị mang theo âm hưởng chết chóc phả vào không khí. Từng xúc tu ghê rợn từ cánh cửa lao ra, uy hiếp mọi sinh vật sống.
Cảnh Cửa Tử Vong!
Sát chiêu khống chế kiêm sát thương khủng bố nhất của thuật sĩ. Tệ hơn, nó được thi triển bởi thủ trượng bạc Lời Nguyền Diệt Thần. Tăng phạm vi cast chiêu, tăng thời gian hiệu lực, không thể nghi ngờ đây chính là Cánh Cửa Tử Vong tàn khốc nhất mà mọi đối thủ của Sách Khắc Tát Nhĩ đều khiếp sợ.
Sở Vân Tú chật vật. Dưới khống chế triền miên chỉ có thể tung ra Tường Băng yếu ớt, núp sau đó né tránh. Một xúc tu mạnh mẽ quật xuống, tường băng nát tươm, trước ngực Phong Thành Yên Vũ phun ra vòi máu đỏ kín màn hình Sở Vân Tú. Một kích này trực tiếp lấy đi cả khúc máu của cô.
Thật trớ trêu, nhưng thuật sĩ chính là như vậy, thuật sĩ số một Liên Minh càng là như vậy. Không có kẽ hở, không có sai lầm, tiết tấu tinh chuẩn.
Chiếu tướng!
Vốn định vào hành gà, ai ngờ lại thành gà.
50%, 40%, 30%... máu đỏ 10%. Sở Vân Tú vẫn chưa bỏ cuộc.
Thuật Thao Túng vừa xong, Thuật Trói Buộc lại tới. Thuật Thao Túng quá hao tổn mana, không thể duy trì lâu, Dụ Văn Châu không nỡ nhưng cũng không có cách nào tốt hơn. Giữa hai kĩ năng chain cc này có một đoạn trễ chưa tới một giây.
Điểm nhỏ bé tí này Dụ Văn Châu biết. Sở Vân Tú có biết không?
Bóng đen hớp hồn đại biểu cho Thuật Thao Túng vừa rút lại. Phong Thành Yên Vũ cùng lúc đó tan biến.
Dụ Văn Châu trong lòng khẽ động, theo bản năng muốn chạy nhưng cơ thể đã hóa băng đông cứng tại chỗ.
Đầu hắn nhảy số thật nhanh, cái gì đang xảy ra vậy? Hắn chưa bao giờ quên Phong Thành Yên Vũ đã mất Blink. Vũ khí bạc? Kĩ năng ép vào quyền trượng Kiếp Phong hẳn cũng là Blink không có gì lạ, điều này mình cũng đã lường trước, vị trí đứng cách xa cực an toàn so với khoảng cách kĩ năng Blink cấp 0 có thể đạt tới.
Không đúng…
Cái Blink đầu tiên mới là Blink cấp 0! Thảo nào Phong Thành Yên Vũ dịch chuyển sát vách như vậy, chỉ vừa khít né đi Lục Tinh Quang Lao.
Dài dòng vậy thôi, chứ thực tế chỉ diễn ra trong chớp mắt. Vỏn vẹn một sát na chưa tới một giây độ trễ, Sở Vân Tú bạo tốc, Di Chuyển Niệm Phép, Blink, 0 Độ Tuyệt Đối, ba kĩ năng thi triển trôi chảy gần như cùng lúc. Xuất hiện sát bên người Sách Khắc Tát Nhĩ, trực tiếp đông cứng mục tiêu trong tám giây.
Thuật sĩ có Lục Tinh Quang Lao, pháp sư nguyên tố cũng có 0 Độ Tuyệt Đối, đều là những kĩ năng khống chế top 1 top 2.
Biết Sở Vân Tú không? Tuyển thủ siêu sao thế hệ hoàng kim, hai chữ đại thần nào phải hư danh?
Bầu trời trước đó trong xanh giờ đã bị nhuộm đỏ, từng mảng từng mảng thiên thạch xé mây lao xuống như hủy thiên diệt địa.
Mặt đất bỏng như diệm ngục, đâu đâu cũng là thảm lửa vây khốn Sách Khắc Tác Nhỉ.
Thiên Lôi Địa Hỏa, Bão Tuyết, Địa Ngục Sấm Sét.
Lửa, Băng, Sét. Sở Vân Tú tận tình san bằng mọi thứ trong tầm mắt. Cô thực sự tức giận rồi!
Sau chuỗi công kích điên loạn khủng bố này là gì? Sở Vân Tú chưa hề nghĩ tới, chiến thuật gì, đấu pháp nào, không, không hề có. Tồn tại duy nhất trong đầu chỉ có một ý niệm: Đốt!
Bản đồ rộng bao la nhưng Dụ Văn Châu cảm giác mình không có đường nào để trốn. Khắp nơi đều tràn ngập tử vong. Cảm giác này còn bức bách hơn khi bị Đấu Thần Quyền Hoàng liên hoàn cận chiến gấp mấy lần.
Thống khoái! Quả thật thống khoái!
Sở Vân Tú đánh đến đã ghiền, sợ rằng xưa giờ chưa từng bung lụa thoải mái đến vậy. Trong lúc này lòng cô chợt bừng tỉnh, như hiểu ra gì đó khó nói thành lời, như một tầng xiềng xích bị phá tan, vỡ vụn, không gì ngăn cản cô được nữa.
Sau đợt lôi đình oanh tạc, biển lửa cũng dần lụi tàn.
Sách Khắc Tát Nhĩ chết rồi.
Bị Sở Vân Tú miểu sát, hundred to zero.
Vậy mà thật sự một đợt bùng nổ đánh cho Dụ Văn Châu không có cửa giãy giụa.
Lúc này Sở Vân Tú đã bình tĩnh tâm tình lại ít nhiều, bắt đầu nhận ra chỗ không đúng. Sách Khắc Tát Nhĩ máu giấy cỡ nào cũng không thể bị một đợt công kích liền cạn máu chứ?
Lấy cả hai đều là tài khoản cấp thần, Dụ Văn Châu đánh tới hoàn hảo cũng chỉ kéo Phong Thành Yên Vũ máu xém chạm đáy chứ chưa hoàn toàn tử vong.
Cố ý hạ thấp trang bị phòng thủ? Hắn nhường mình?
“???” Sở Vân Tú mù mịt gửi liền ba dấu chấm hỏi.
“: )” Sau cái cười mỉm huyền bí, Dụ Văn Châu triệt để offline.
Sở Vân Tú bất động như pho tượng trước màn hình máy tính, khó hiểu. Hành động học theo Chu Trạch Khải này là sao? Cô biết rõ Dụ Văn Châu làm người chưa bao giờ gây chuyện mà không có chủ đích.
Và rồi, cô nghiền ngẫm lại những gì vừa trải qua. Nhìn nhận lại trận đấu ban nãy.
“Cứ đánh khùng đánh điên vậy sao?” Sở Vân Tú thấp giọng tự nói với bản thân.
2.[Liên Minh Vinh Quang mùa 10, lượt thứ 31, Hưng Hân vs Yên Vũ]
Bắt đầu rồi.
Các chiến đội lớn đều đang bắt đầu rồi.
Những ai chưa cầm chắc vé sẽ chiến trận cuối trong tám lượt này, những ai đã bước qua ngưỡng cửa sẽ bắt đầu hành trình hướng tới quán quân.
Bá Đồ phái ba lão tướng cùng xuất trận, Hưng Hân cho La Tập, Ngụy Sâm tìm trạng thái và cảm giác trong thực chiến. Cùng lúc này, một số chiến đội không còn quá nhiều hi vọng cũng đang thay đổi chiến lược. Có đội chơi liều, có đội không quan tâm thành tích nữa mà tranh thủ thử nghiệm chiến thuật mới. Mọi chiến đội đều vì hoàn cảnh riêng, cùng nhau bước sang ngả rẽ mới ở tám lượt đấu cuối cùng.
Mạnh ai nấy rẽ, chẳng ai nhìn ai, thế là khó tránh rối loạn giao thông, tông xe vô số. Hoặc cán người ta, hoặc bị người ta cán. Hưng Hân bất hạnh trở thành đứa bị cán. Lượt thứ 31 đến sân khách đánh Yên Vũ, Hưng Hân bất ngờ thảm bại 1 - 9. Trừ trận đầu solo Diệp Tu thắng, Hưng Hân thua sạch phần còn lại.
Nếu ở mùa giải trước, Yên Vũ thắng bất kỳ chiến đội nào với tỉ số 1 - 9 cũng không đáng nói. Nhưng tình hình Yên Vũ mùa giải này rõ ràng rất tệ, hệ thống chiến thuật bị đánh giá là hỏng vô cùng. Ấy thế mà, Yên Vũ lượt này đánh một trận phóng tay, cuối cùng thắng đậm Hưng Hân trong kinh ngạc.
"Đừng coi thường bọn tôi quá chứ!" Bắt tay sau trận, Sở Vân Tú cười híp mắt với Diệp Tu.
"Không có coi thường, bị nắm đầu thật mà." Diệp Tu nhăn nhó.
Phần đấu solo thì không bàn, Hưng Hân phái La Tập và Ngụy Sâm xuất chiến, đã chuẩn bị sẵn tinh thần thua rồi. Thế nhưng phần đoàn đội, Yên Vũ mặc kệ lời phê bình, chỉ trích của ngoại giới, đánh một trận rất high rất bung lụa. Sở Vân Tú dắt theo cặp chị em Thư Khả Hân và Thư Khả Di, ba tay dài nã chiêu ầm ầm. Ninja của Lý Hoa cũng vứt luôn vai trò tanker du kích, đổi thành luồn lách, đâm chọt khắp chiến trường. Lối đánh rất phởn của Yên Vũ lượt này làm Hưng Hân đỡ không kịp, thế là thua luôn.
"Sao? Đấu pháp của bọn tôi thế nào?" Sở Vân Tú tích cực trưng cầu ý kiến Diệp Tu.
"Ăn may được một lần thì che mặt cười trộm đi, khoe khoang mãi thế cô em?" Diệp Tu nói.
"Hehe." Sở Vân Tú thế mà không phản bác. Hiển nhiên, cô biết rõ trận này Yên Vũ phóng tay đánh phởn, Hưng Hân lại bất ngờ nên bị cuốn theo tiết tấu, chứ nếu biết trước, chuẩn bị trước, chiến thuật của Yên Vũ rất dễ phá.
"Cố lên nha!" Sau Diệp Tu, Tô Mộc Tranh bước tới bắt tay Sở Vân Tú. Cô nói một câu cổ vũ như thể người thắng là Hưng Hân chứ không phải Yên Vũ vậy.
Sở Vân Tú hiểu ý Tô Mộc Tranh. Câu cổ vũ đó không dành cho trận này, mà dành cho đường tương lai sắp tới của cả Yên Vũ. Với bạn thân, Sở Vân Tú bỏ thái độ ngông nghênh khi bắt tay Diệp Tu. Cô chỉ lắc đầu, bỗng nhiên gượng cười.
"Lát ra ngoài uống nước đi!" Cô nói với Tô Mộc Tranh.
"Ok!" Tô Mộc Tranh không từ chối. Hai cô không tốn thời gian ở đây, chia nhau bắt tay rồi vào họp báo mỗi đội.
Là đội thắng, Yên Vũ dự họp báo sau Hưng Hân. Một trận thắng đến quá đột ngột khiến các phóng viên vô cùng phấn khích. Họ chen nhau hỏi đấu pháp mới của Yên Vũ có gì đặc sắc, hỏi Yên Vũ cảm thấy thế nào vê vòng chung kết.
Sở Vân Tú trả lời từng câu hỏi một.
Chiến thuật ư? Chiến đội chúng tôi vẫn luôn nghiên cứu, tìm kiếm cái mới, hôm nay thắng một trận, xem ra hiệu ứng cũng tốt đấy nhỉ? Chiến đội chúng tôi sẽ nghiên cứu thêm.
Vòng chung kết ư? Ba mươi chưa phải là Tết, Yên Vũ cũng chưa bỏ cuộc.
Thế đấy.
Nhìn xuống các phóng viên mặt mày vui vẻ dưới bục, Sở Vân Tú chỉ biết giấu đi thở dài trong lòng. Mùa giải này... Yên Vũ làm gì còn hi vọng?
Kết thúc họp báo, cả đội giải tán. Sở Vân Tú là người cuối cùng rời khỏi phòng chờ. Cô mở điện thoại, thấy tin nhắn từ Tô Mộc Tranh gửi đến: "Chờ cậu ở cửa E."
"Mình ra ngay."
Sở Vân Tú nhắn trả, cất bước về phía cửa E.
Cô vừa ra tới cửa, liền thấy một bóng người xinh xắn đang đứng, bên cạnh có thêm một tên đàn ông. Gần trên mặt hắn, tia lửa đỏ thi thoảng chớp lên dưới màn đêm.
Bóng người xinh xắn giơ tay vẫy Sở Vân Tú, cô liền bước nhanh qua.
"Sao anh cũng ở đây?" Sở Vân Tú không chào Tô Mộc Tranh mà liếc Diệp Tu đang ngậm thuốc lá.
"Thấy Vân Tú đại thần như có lo nghĩ trong lòng, không biết có cần tiền bối chỉ điểm một hai?" Diệp Tu nói.
"Cho một điếu!" Sở Vân Tú hầm hừ.
Diệp Tu không chần chừ, móc ra một điếu dâng lên, còn bật cả lửa đưa qua rất phải phép. Sở Vân Tú ngậm thuốc châm lửa, động tác rất thạo.
[Trích chương 1346 - Chạy nước rút - Edit: Lá Mùa Thu]
Rít sâu một hơi, Sở Vân Tú nhìn đóm lửa cháy đỏ dưới làn khói bàng bạc lượn lờ trong đêm tối.
Yên Vũ mùa này xong rồi. Nhưng chỉ là mùa này mà thôi.
Yên Vũ cũng tốt, Sở Vân Tú cũng vậy đều là những ngọn lửa âm ỷ tìm kiếm cơ hội, đợi ngày bùng lên rực rỡ.
Thiếu nhiệt huyết ư? Không hề! Cái họ cần chỉ đơn giản là một mồi lửa.
END
Last edited:
