Bịch, bịch, bịch.
Diệp Tu mơ màng tỉnh dậy từ trong mơ, nghe tiếng tim đập bình ổn hữu lực bên tai, khiến hắn cảm thấy yên tâm. Nhưng nghe một lúc lại thấy bất thường, có gì đó không ổn thì phải?
Sao hắn có thể nghe rõ nhịp tim của bản thân như vậy được? Hắn lại đang gối đầu lên cái gì đây? Không giống gối đệm chút nào, giống đang tiếp xúc với da người hơn.
Diệp Tu chậm rãi ngẩng đầu lên, bị gương mặt tuấn tú phóng đại trước mắt làm cho choáng váng.
Chớp mắt, lại nhắm mắt, mở mắt ra chớp tiếp!
Diệp Tu dụi mắt vài lần, mở ra vẫn nhìn thấy người rõ ràng. Cuối cùng hắn xác định được mình thực sự đã tỉnh, không phải mộng du, cũng không phải ảo giác. Ký ức trước khi ngủ ùa về, cho nên những chuyện đó đều là thật? Không phải trong mơ?
Mộc Thu trở về rồi? Là người sống, có nhịp tim?
“Má! Diệp Tu cậu làm gì thế hả?” Tô đại đại đã nhiều năm không được ôm người yêu trong lòng, đang vui sướng chơi cờ với Chu Công thì đột nhiên trời đất quay cuồng. Y trợn tròn mắt lên, thấy mình ngã nhào từ chăn ấm nệm êm xuống nền đất lạnh lẽo cứng rắn, phía trên là trần nhà trắng tinh. Y bị tổn thương tinh thần cực lớn, lập tức xoay người ngồi dậy như cá chép, trừng mắt nhìn Diệp Tu đang ngồi trên giường.
“Tôi mới phải hỏi anh đó. Anh là ai? Xác sống à? Nhưng anh bị hỏa táng rồi mà, lấy đâu ra thân thể? Hay anh đầu thai rồi à?”
“Tối qua tôi chiều ý cậu, chơi game cả một đêm hết lòng hết dạ như thế, cậu lại cho rằng mình đang mơ à? Tôi tưởng tối qua cậu đã hiểu hết mọi chuyện rồi.”
“Anh không nói rõ anh là người hay quỷ, làm sao tôi hiểu hết mọi chuyện được?”
“Vậy bây giờ cậu muốn làm gì, tìm đạo sĩ đến thu phục tôi à?”
“Tìm quần què. Bây giờ anh là người sống, có tim đập, nhìn thấy được, chạm vào được, chuyện tôi nên làm nhất là đưa anh đi kiểm tra thân thể. Đúng rồi, bộ đồ này quen mắt thế?”
“Thì là bộ cậu mua cho tôi mặc lúc hạ táng đấy còn gì?”
“Má, anh bẩn thế hả? Mười năm không thay quần áo à? Không phải hàng năm tôi với Mộc Tranh đều đốt một đống đồ cúng cho anh còn gì?”
“Quần áo vàng mã xấu chết, nhưng tôi thật sự không mặc được mấy thứ đó.”
“Thế tiền vàng, xe cộ, biệt thự giấy, người giấy giúp việc đốt cho anh cũng không nhận được luôn à? Đúng là lỗ to rồi. Tô đại đại, anh đúng là mệnh nghèo, làm quỷ vẫn nghèo, không có số ở biệt thự, đi xe sang, có người phục vụ rồi.”
Tô đại đại không ngần ngại tặng ngay một ngón giữa.
“Đừng lề mề nữa, cậu đánh răng rửa mặt đi rồi mình đi ăn gì đó đi, tôi đói rồi.”
“Anh còn có cảm giác đói cơ à? Thế chờ tí, tôi đi mua hương với nến đốt cho anh.”
“Cút! Không phải cậu nói tôi có tim đập à? Mà bây giờ tôi có cảm giác sinh lý của người bình thường rồi, biết đói biết no. Trước đó đúng thật là không có cảm giác đói no mệt mỏi gì cả. Tự dưng thấy cậu nói cũng có lý, tôi nên đi kiểm tra thân thể tổng quát xem sao.”
“Anh đừng có tự tiện đi khám ở mấy bệnh viện công quanh đây. Nếu khám ra cái gì gây kinh hãi như tử thi xác sống gì đó thì phiền toái lắm đấy. Để tôi liên hệ với người quen, sắp xếp cho anh đi khám ở bệnh viện tư bảo mật thông tin trước đã.”
“Ái chà, cao cấp phết nhỉ. Diệp đại đại, từ lúc nào cậu quen biết được đại gia ở thành phố B này thế?”
“Tôi không phải đại gia, nhưng ở thành phố B đúng là có một người quen, nhà không thiếu gì ngoài điều kiện.”
“Đội viên Nghĩa Trảm à?”
“Sao anh biết? Tô đại đại, có vẻ anh biết rất nhiều thứ. Đang che giấu bao nhiêu bí mật, mau khai ra. Thẳng thắn sẽ được khoan hồng.”
“Được, cậu dỗ tôi vài câu êm tai đi rồi tôi nói.”
Sau khi hai người nói chuyện một lúc thì Diệp Tu đã hiểu rõ đầu đuôi. Đối với chuyện Mộc Thu đi theo mình mười năm, hắn chỉ có một đánh giá.
“Một tấc không rời đi theo tôi từng ấy năm, chỉ có thể dùng câu “âm hồn bất tán” để miêu tả anh là phù hợp nhất.”
“Cảm động thì nói thẳng ra đi, còn làm bộ làm tịch trước mặt tôi.” Mộc Thu tắm xong thì mặc đồ của Diệp Tu, vừa lau tóc vừa mở cửa phòng tắm, cười nhạo Diệp Tu đang yên vị trên giường.
“Đúng vậy, tôi cảm động phát khóc luôn rồi.” Diệp Tu nhíu mày, đánh giá dung nhan người yêu từ đầu đến chân một lượt. Mặt mũi dáng vóc đều ổn, lên đồ rất đẹp, nhưng hình như quần hơi dài.
Mộc Thu nhìn thấy Diệp Tu nhướn mày, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng là hiểu ngay hắn sắp nói vài thứ chẳng tốt đẹp gì. Quả nhiên Diệp Tu vừa xoa xoa đầu y vừa nói, “Mộc Thu, thấp thấp như này đáng yêu ghê nhỉ?”
“Cái đậu má, chỉ thấp hơn cậu 1 cm! 1 cm! Thấp chỗ nào?”
“Bây giờ không phải 1 cm nữa đâu Tô đại đại. Tôi không phải Diệp Tu 18 tuổi nữa rồi. Hiện tại tôi đã 1m78 rồi đó, còn anh vẫn là chiều cao ngày xưa nhỉ?”
Nói đến chiều cao thì đúng là điểm yếu của Mộc Thu. Vốn ngay từ xuất thân đã có đặc điểm như vậy rồi. Y lớn lên ở vùng sông nước Giang Nam, không cao to cường tráng như con trai miền Bắc. Gia cảnh y khó khăn, dẫn theo em gái mưu sinh, dinh dưỡng và điều kiện sống đều rất thiếu thốn. Tô đại đại thương em, có gì ngon, có gì tốt đều nhường Mộc Mộc ăn trước. Lúc nhặt được Diệp Tu, dù hai người xấp xỉ tuổi nhau, nhưng quả thật Diệp Tu cao hơn y một chút xíu thật. Chỉ là một chút xíu thôi! Nhưng đối phương luôn dựa vào lợi thế đó để trêu chọc y.
Diệp Tu có hạ được nhiều boss hơn thì cũng đành chịu, vì đó là nhờ thực lực của cậu ta. Nhưng cứ mỗi lần nhắc đến chiều cao là Mộc Thu lại nổi đoá, lập tức đòi kéo nhau lên sàn PK để giành lại danh dự. Thế nhưng phần lớn các trận, nếu Diệp Tu lại thắng, thì y chỉ càng thêm bực bội.
“Dù sao thì cũng không chênh lệch là bao! Cậu cứ đợi đấy, tôi đã “hồi sinh” rồi, nhất định sẽ tiếp tục phát triển, nhất định sẽ cao hơn cậu!” Tô đại đại nghiêm túc tuyên bố, khí thế hùng hồn như chém đinh chặt sắt.
Lúc y đang chuẩn bị nghe Diệp Tu lại mỉa mai mình câu gì đó, thì đột nhiên Diệp đại đại lại mỉm cười dịu dàng, khi y chưa kịp định thần thì đã bị ôm gọn vào lòng.
“Ừ, nhất định anh sẽ lớn tiếp mà, sẽ cao hơn tôi thôi.” Chỉ cần anh ở đây là được rồi.
Mộc Thu không nhịn được khẽ ôm đáp lại đối phương, “A Tu, cậu như vậy là phạm quy nhé. Đừng có quyến rũ tôi.”
“Haha.”
“Nhanh đi ăn cơm thôi, AO ở chung rất dễ củi khô lửa đốt biết không hả? Đi thôi.”
“Tô đại đại, phải có định lực chứ!”
Tôi không trực tiếp đè cậu xuống giường đã là cực kỳ kìm chế rồi đó được chưa? Tô đại đại oán thầm trong lòng.
Hai người ngủ cả ngày, bây giờ đã là chạng vạng tối. Nhờ em gái Tô đã cẩn thận thông báo trên nhóm chat nên không ai quấy rầy bọn họ. Nhưng may là hôm nay là thứ bảy, không có lịch huấn luyện nên cũng không ảnh hưởng gì cả.
Hai người xuống nhà ăn đúng vào giờ cơm tối, nhưng xung quanh lại vô cùng vắng vẻ. Mộc Thu và Diệp Tu vừa lấy khay cơm xong thì gặp Phương Duệ và Vương Kiệt Hi cũng xuống ăn, bốn người ngồi cùng một dãy bàn.
“Sao ít người thế?” Diệp lĩnh đội thắc mắc hỏi.
“Mộc Tranh với Vân Tú đi dạo phố rồi, Đường Hạo với Tôn Tường còn đang PK, Trương Giai Lạc đi hẹn…, à nhầm, đi ăn cơm tối với Đại Tôn, Dụ đội với Hoàng thiếu thì ăn xong rồi, vừa cùng nhau tới phòng huấn luyện.” Phương Duệ đáp, sau đó đảo mắt một vòng nhìn sang Mộc Thu, “Tô đại ca, bây giờ anh là?”
“Đừng hỏi tôi, tôi cũng không rõ nữa.”
“Vị này thật sự là anh trai ruột của Mộc Tranh?” Vương Kiệt Hi thấy cách xưng hô của Phương Duệ, không kìm được nghi ngờ. Gương mặt của thiếu niên kia thật sự rất trẻ, chỉ tầm mười tám đôi mươi, nói là anh của Mộc Tranh có phần khiên cưỡng.
“Lão Vương, đừng thắc mắc vấn đề này nữa. Trong lòng cậu coi anh ấy là ai, thì anh ấy chính là người đó.” Diệp Tu đột nhiên phát ngôn một câu rất triết lý, khiến Vương đội cũng cạn lời.
“Vậy anh tìm đến một vị như thế này là muốn tăng cường độ huấn luyện cho mọi người à?” Vương đội đã tận mắt chứng kiến trận PK giữa thiếu niên và Diệp Tu, nên đưa ra một suy đoán có vẻ hợp lý nhất với hoàn cảnh hiện tại.
“Đúng là có ý này, nhưng cũng không hoàn toàn là vậy. Dù tôi là lĩnh đội có quyền phụ trách tất cả mọi việc, nhưng nếu thêm người thì phải báo cáo với cấp trên. Nhưng trước khi có thông báo chính thức, anh ấy sẽ ở cùng phòng với tôi trước. Nếu lãnh đạo không phê duyệt thì tôi sẽ nghĩ cách khác.”
Lời này rất vòng vo, nhưng ý tứ rõ ràng: bất kể hoàn cảnh ra sao, Mộc Thu vẫn sẽ luôn ở đây. Nói thẳng ra chẳng phải tốt hơn sao? Vương đội và Điểm Tâm đại đại liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đều thấp thoáng vài câu mắng mỏ.
Tô đại đại nghe thế thì chỉ im lặng mỉm cười, không góp vui câu nào.
Sau khi ăn cơm tối xong, thân là game thủ cũng không có gì giải trí, cuối cùng hầu hết các đại thần đều đến phòng huấn luyện. Nhưng vừa vào cửa thì đã bị Hoàng thiếu mắt tinh nhìn thấy, cậu ta vừa mở miệng đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
“Diệp Tu Diệp Tu, mau giới thiệu em trai nhỏ này đi, giới thiệu xong thì PKPKPKPK.” Hoàng Thiếu Thiên chạy bước nhỏ đến, chỉ thiếu điều khoác vai Mộc Thu, nhưng bị Diệp Tu ngăn cản, kéo cậu ta ngược trở lại.
“Hoàng Phiền Phiền, cậu giữ khoảng cách chút đi. Văn Châu, tôi không có ý gì đâu, nhưng Omega của cậu cứ dính lấy Alpha khác như thế, cậu không có chút ý kiến nào sao?”
“Móa, Diệp Tu anh mau câm miệng lại. Đừng có tung tin đồn nhảm làm ảnh hưởng đến thanh danh của tôi. Cho dù cậu ấy là Alpha thì vẫn còn nhỏ tuổi, tôi không vô liêm sỉ đến mức đó được chưa? Này em trai nhỏ, anh tên Hoàng Thiếu Thiên, em tên gì thế? Em chơi Vinh Quang tốt đấy, chúng ta PKPKPK vài trận chào hỏi nhau cái nhỉ?”
Sắc mặt Mộc Thu rất bất mãn nhìn Hoàng thiếu ôm vai bá cổ Diệp Tu, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt. Em trai nhỏ cái mọe gì? Tôi còn lớn hơn cậu vài tuổi đấy.
"Cậu thích PK à? Được thôi." Tô đại đại bất ngờ nở nụ cười rạng rỡ, sau lưng như tỏa ra ánh sáng vàng dịu dàng, thánh khiết tựa thiên sứ giáng trần. Nhan sắc trong khoảnh khắc ấy bỗng chốc bùng nổ, đỉnh nóc kịch trần.
Nhưng Hoàng thiếu có trực giác nhạy bén, lập tức cảm nhận được nguy hiểm, vô thức chạy ngược về núp sau lưng Dụ Văn Châu, “Đội trưởng đội trưởng, em trai kia cười rất đáng sợ, giống hệt vẻ mặt cậu lúc ép tôi ăn thu quỳ.”
“Thiếu Thiên, nghe nói ngày mai nhà ăn nấu thu quỳ mà cậu thích đó!”
“Aaaa đội trưởng tôi sai rồi tôi sai rồi, cậu đừng ép tôi ăn thu quỳ.”
Dụ đội mỉm cười, quay đầu nhìn hai người Tô Diệp, “Diệp lĩnh đội, anh nên giới thiệu một chút đi nhỉ?”
“Được rồi, mọi người đang có mặt ở đây cả, tôi xin giới thiệu một chút.” Diệp Tu vỗ tay, giọng nói vang rõ hơn thường ngày. Đợi khi mọi người đã tập hợp đông đủ xung quanh, hắn hắng giọng, đặt tay lên vai Tô Mộc Thu, nghiêm túc nói: “Vị này là Tô Mộc Thu, nghe tên cũng biết rồi, là anh trai của Mộc Tranh. Anh ấy chơi Vinh Quang rất giỏi. Hôm qua lúc chúng tôi PK thì mọi người đều nhìn thấy cả rồi đúng không? Lần này tôi mời anh ấy làm huấn luyện viên đặc biệt cho các buổi tập huấn. Mọi người hãy học hỏi thật nghiêm túc. Phải biết rằng được anh ấy hướng dẫn là một cơ hội quý giá, có thể gọi là “tam sinh hữu hạnh”. Cho nên phải tận dụng triệt để, chớ có lãng phí.”
Mọi người: “…”
Đây là giới thiệu à? Rõ ràng là gây thù chuốc oán khắp nơi. Với lại đừng có dùng thành ngữ lung tung thế. Môn Ngữ Văn của Diệp Tu là do giáo viên thể dục dạy à?
“Thực lực thế nào thì phải thử mới biết được. Cậu nhóc, đánh một ván?” Lời này tất nhiên đến từ vị trí của Đường Hạo kiêu ngạo.
Tô đại đại mỉm cười, gương mặt thiếu niên trẻ trung thanh tú, nhưng ánh mắt lại có sự tự tin cường đại, “Được, mong được chỉ bảo nhiều hơn.”
Giao người cho các vị đại thần xong thì Diệp Tu quay đầu nhìn Phương Duệ, chìa tay ra trước mặt hắn, “Cậu có số của Lâu Quan Ninh không? Cho tôi mượn điện thoại với, tôi gọi cậu ấy có chút việc.”
“Tôi bảo này, anh cũng nên mua điện thoại mới đi chứ? Thời nay làm gì còn ai không có điện thoại nữa, anh đúng là độc lạ đó.” Phương duệ vừa châm biếm vừa đưa điện thoại cho Diệp Tu, “Gọi xong thì trả tôi nhé.” Nói xong thì cũng bước đến hòa vào đám đông đang xem Mộc Thu và Đường Hạo PK.
Diệp Tu ra khỏi phòng huấn luyện, gọi cho Lâu Quan Ninh. Đối phương vừa nghe máy thì hắn đã vào thẳng vấn đề.
“Tiểu Lâu này, tôi có một chuyện muốn nhờ cậu giúp đỡ.”
“Đại thần có việc gì cứ nói, tôi có thể giúp được tuyệt đối không từ chối.”
“Cậu có biết bệnh viện hoặc phòng khám tư nhân nào có tính bảo mật thông tin cao, thiết bị y tế và trình độ bác sĩ đều tốt không? Tôi muốn đưa một người đi kiểm tra thân thể toàn diện.”
“Tôi có biết vài chỗ như thế. Nhưng khi nào thì anh cần dẫn người đến kiểm tra?” Dù trong lòng Lâu Quan Ninh thấy chuyện này rất kỳ quái, nhưng hắn là người biết chừng mực. Có một số chuyện không nên hỏi chi tiết, chỉ cần im lặng làm tốt việc cần làm là được, đó là cách đối nhân xử thế của người thông minh.
“Càng sớm càng tốt. Cậu tự chọn thời gian và địa điểm rồi báo lại cho tôi. Lần này xem như tôi nợ cậu một ân tình.”
“Đại thần, anh khách sáo quá rồi. Trước đây anh cũng giúp tôi rất nhiều mà.”
“Tóm lại tôi rất cảm ơn cậu. Được rồi, không làm phiền cậu nữa, hẹn gặp lại sau nhé.”
“Tạm biệt, hẹn gặp lại anh sau.”
Diệp Tu cúp máy, rút ra một điếu thuốc, lặng lẽ suy nghĩ một lúc rồi mới quay lại phòng huấn luyện. Vừa bước vào, hắn đã thấy một nhóm đại thần vây quanh một chỗ. Dù không nhìn rõ, hắn cũng biết ở trung tâm vòng vây ấy chính là Mộc Thu đang đeo tai nghe, ánh mắt tập trung chơi Vinh Quang. Cảnh tượng ấy khiến Diệp Tu thoáng ngẩn người, dường như phảng phất nhớ lại hình bóng quán net Gia Thế năm đó. Lần đầu hắn gặp Mộc Thu là khung cảnh y hệt như vậy, xung quanh bao nhiêu người đổ dồn vào chỗ bọn họ ngồi để hóng xem trận đấu, nhưng lúc ấy trong mắt họ chỉ có đối phương. Thứ duy nhất tồn tại trong tâm trí hai thiếu niên ngày ấy là đối thủ trên chiến trường.
Mộc Thu, tôi không biết lý do vì sao anh lại đột ngột hồi sinh, nhưng tôi tuyệt đối không cho phép anh biến mất thêm một lần nữa. Cho dù phải dùng biện pháp gì, tôi cũng sẽ giữ chặt anh ở bên người, không cho phép anh rời xa tôi.
***