Hoàn [Vi Thảo Thành Nguyên 2022][Tam Kiệt] Kế Thừa

Cú mèo

Bộ trưởng bán chổi, 4k một cặp
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
224
Số lượt thích
2,245
Location
Thảo Nguyên Xanh Bao La
Team
Vi Thảo
Fan não tàn của
Màu xanh lá và những thứ đáng yêu cute phô mai que
#1
KẾ THỪA
Sản phẩm thuộc
Project Vi Thảo 2022 - Vi Thảo Thành Nguyên

Tác giả: AJYA
CV: @张佳乐头上的小花儿
Edit: Cú mèo

*****
Cao Anh Kiệt đang huấn luyện cơ bản.​
Trong lúc điều chỉnh độ khó thích hợp, không phải chuyện cần phải quá mức chú tâm, vì thế Cao Anh Kiệt có thời gian rảnh chú ý tới đèn báo của điện thoại đang đặt trên bàn nhấp nháy. Cậu vừa muốn biết ai tìm cậu, vừa tiếp tục điều khiển chuột, sau khi thông qua hết các bước mới nhấc điện thoại, thuận tiện nhìn kết quả: độ chuẩn xác thấp hơn bình thường khoảng 5%, hơn nữa đường cong giảm xuống rõ ràng kể từ lúc bị điện thoại phân tán sự tập trung.​
Cao Anh Kiệt đấu tranh tư tưởng một lúc, quyết định lần sau huấn luyện phải tắt chuông cất trong ngăn kéo. Nếu không thì còn luyện gì nữa, có luyện cũng uổng công.​
Cậu cuối cùng cúi đầu xem điện thoại, hóa ra là Liễu Phi ở trong group tuyển thủ Vi Thảo @ cậu, nói "Em xem thử đi". Cao Anh Kiệt vào lướt lịch sử trò chuyện, đại khái biết được mấy chục phút trước đội trưởng nhận điện thoại, cười đến mức "khói mù cũng phải tan đi", vội vàng xuống lầu dẫn một người tới, sau đó vào văn phòng không trở ra. Quá trình trên do các nhân viên và tuyển thủ của Vi tổng hợp lại. Cao Anh Kiệt còn phát hiện Liễu Phi vẫn không ngừng @ cậu, vài tuyển thủ cũng bị cô ấy dụ dỗ làm theo.​
Hỏi bọn họ làm sao dám quang minh chính đại bàn luận về Vương Kiệt Hi như thế ư, dĩ nhiên là bởi vì Vương Kiệt Hi không có ở trong group. Đội trưởng đáng kính là điều không gì bàn cãi nhưng anh cũng rất dễ mang đến áp lực. Kiểu tám chuyện than thở và nói xấu như thế này, vẫn là đừng nên chơi chung với nhau, anh tốt em tốt mọi người đều tốt.​
Cao Anh Kiệt kỳ thực cũng hơi tò mò, nhưng vẫn trả lời: Em bây giờ không có lý do gì để tới văn phòng, hơn nữa lỡ đâu đội trưởng có việc quan trọng thì sao.​
Liễu Phi hiển nhiên đang nhìn màn hình, trả lời thần tốc: Sợ cái gì, đi đi đi​
Lưu Tiểu Biệt: Cậu ầm ĩ gì chứ​
Lưu Tiểu Biệt: Chung quy phải có cớ mới đi được​
Liễu Phi: Vậy em hỏi anh ấy có thể đánh một trận hướng dẫn cho em được không​
Cao Anh Kiệt: Không được đâu... Buổi chiều mới đánh xong​
Cậu cúi đầu đánh chữ, cửa phòng huấn luyện bị người khác đẩy ra: "Hửm? Anh Kiệt vẫn còn ở đây à?"​
Cao Anh Kiệt nghe thấy giọng nói quen thuộc, giật mình ngẩng đầu lên. Vương Kiệt Hi vẫn nắm tay nắm cửa, sau lưng anh một người đàn ông đang ló đầu vào xem.​
"Điều kiện tốt thế." Người kia lầm bầm một câu.​
Cao Anh Kiệt vội vàng nhấn nút home đứng dậy: "Đội trưởng."​
"Còn chưa đi? Nhà ăn sắp đóng rồi." Vương Kiệt Hi nói. Vi Thảo quy định thời gian huấn luyện chỉ có buổi sáng và buổi chiều, sau khi ăn cơm tối mọi người tự do sắp xếp, phòng huấn luyện mở luôn mở. Hiện tại mới hơn bảy giờ, nếu ăn xong có thể quay lại huấn luyện thêm cũng còn quá sớm.​
Cao Anh Kiệt gương mặt nhỏ đỏ lên, vội vàng giải thích: "Không phải, buổi trưa có gà rán... em ăn nhiều, nên tối không đến nhà ăn.”​
Vương Kiệt Hi gật đầu, không trì hoãn cuộc nói chuyện trước nghiêng người để người phía sau bước bào, sau đó mới nói: "Vẫn nên cho hai mắt nghỉ ngơi chút đi."​
Cao Anh Kiệt đáp lại tiếng dạ. Người kia thuận tay đóng cửa lại cười với Cao Anh Kiệt, Cao Anh Kiệt ngẩn người, không kịp phản ứng.​
"Chào em." Người kia thấy thế chủ động giới thiệu mình, "Anh tới tham quan. Không nghĩ tới ở đây có người, quấy rầy rồi, ngại quá."​
"Chào anh ạ. Không có quấy rầy, em chỉ đang ngồi một chút thôi." Cao Anh Kiệt khẩn trương.​
Vương Kiệt Hi nói: "Em làm việc của em đi, tụi anh sẽ rời đi nhanh lắm."​
Cao Anh Kiệt lúc này mới thả lỏng. Sau khi ngồi xuống ngẫm nghĩ, vẫn không có tiếp tục huấn luyện, lấy ra điện thoại mở group chat, lỗ tai lặng lẽ dựng thẳng lên.​
Hai người kia hoàn toàn không có kiêng kỵ cậu, Vương Kiệt Hi mở máy vi tính cho người kia, chọn vị trí cách Cao Anh Kiệt một máy, mở ra phần mềm huấn luyện lần lượt giới thiệu. Người kia đứng bên cạnh, chống tay lên bàn ừ ừ a a nghe cả buổi, thỉnh thoảng gợi lên vài vấn đề, lúc sau trực tiếp chen vào, tự mình bắt đầu. Vương Kiệt Hi cũng không có vẻ mặt không vui, trực tiếp kéo ghế tới ngồi bên cạnh nhìn. Cao Anh Kiệt lơ đãng tùy tiện lướt qua màn hình, thầm nghĩ hình ảnh hình như có hơi quen măt... Sau đó bỗng nhiên nhớ ra, thỉnh thoảng lúc mẹ cậu muốn thử chơi Vinh Quang, cậu cũng là ngồi bên cạnh nhìn như thế.​
Cao Anh Kiệt khẽ rùng mình, cảm thấy sự liên tưởng này không được đẹp cho lắm.​
Người kia tập trung tinh thần nhìn chằm chằm màn hình, chậc chậc nói: "Haiz, thật là khó, ai ai ai không qua được."​
Vương Kiệt Hi nói: "Máy này là Lưu Tiểu Biệt dùng, em ấy đã chỉnh nhanh rồi."​
"Tôi đổi với ai cũng không vượt qua được." Người kia không hề do dự thừa nhận bản thân không theo kịp, vẫn rất vui vẻ, "Đồ bây giờ toàn công nghệ cao thôi."​
Hắn nhìn thời gian dưới góc phải, tháo tai nghe xuống, xoay ghế một cái: "Bọn họ có phải sắp trở về rồi không?"​
"Sắp đến lúc rồi." Vương Kiệt Hi nói. Buổi tối Vi Thảo người chủ động huấn luyện thêm vẫn rất nhiều, vốn giờ này đều đã đến rồi.​
"Vậy tôi đi trước đây."​
"Ừ."​
Người kia đứng dậy muốn đi, tới cửa ngẫm nghĩ rồi lại dừng bước, quay đầu nói với Cao Anh Kiệt: "Anh… Tiểu Cao, tạm biệt nha."​
"A. Hả? Dạ, tạm biệt..." Cao Anh Kiệt không ngờ đến sẽ bị điểm danh, vội vàng đứng dậy, tiễn bọn họ rời đi.​
Chờ đến lúc phòng huấn luyện không có ai, cậu mới ngồi xuống phát ngốc một lát, vừa mới nhắn vào group "em vừa mới gặp người kia", cửa lại bị đẩy ra. Liễu Phi từ trong điện thoại ngẩng đầu lên: "Tụi em đều gặp, mới đụng mặt nhau trên đường."​
Cô hiếu kỳ hỏi: "Rốt cuộc là ai chứ, chẳng lẽ là người thân?"​
"Đội trưởng không phải loại người như vậy đâu." Lưu Tiểu Biệt theo sau vào. Phía sau hắn lần lượt lại thêm một hai người vào, nghe ngóng tin tức vừa bày tỏ ý kiến không thể nào vừa đi về chỗ ngồi của mình. Vương Kiệt Hi trong giờ làm việc dẫn người thân đi tham quan Vi Thảo, câu này thật sự đáng sợ, quá là phản khoa học.​
"Em cũng không biết." Cao Anh Kiệt nói.​
"Bọn họ ở trong này làm gì?" Viên Bách Thanh hỏi.​
"Chơi máy tính của anh Tiểu Biệt một lát, sau đó liền đi, cộng lại không tới mười phút." Cao Anh Kiệt nói.​
Lưu Tiểu Biệt nghe thấy, chuyển động ghế kiểm tra lại phần mềm. Ghi chép đều không xóa, từ trên số liệu trên có thể nhìn ra người sử dụng chắc chắn không phải tuyển thủ chuyên nghiệp. Hắn thuận tay bấm xóa: "Không phải người trong giới."​
Cao Anh Kiệt nghĩ đến câu "Đồ bây giờ toàn công nghệ cao thôi" kia, cảm thấy cũng không nhất định. Bản thân cậu có một suy đoán, Lâm Kiệt nói không chừng là bạn trước đây chơi Vinh Quang cùng đội trưởng, giống như Ngụy Sâm của Lam Vũ vậy. Cậu do dự một lát, sau cùng không có nói ra.​
Mấy người đều thuận theo cách nghĩ của Lưu Tiểu Biệt tiếp tục suy diễn, cái gì mà nhân viên cấp cao, nhân viên Liên minh, phóng viên đều muốn liệt kê ra, vừa huấn luyện vừa nói chuyện phiếm. Cao Anh Kiệt nghe được vài câu, vẫn cứ cảm thấy e rằng không phải. Nhưng độ khó của phần mềm dần dần tăng lên, cậu cũng không có thời gian chú ý đến cuộc nói chuyện của bọn họ.​
Có lẽ không ăn cơm tối là không được, hơn tám giờ Cao Anh Kiệt liền thấy đói bụng. Cậu cân nhắc mức độ đói, rồi lại nhìn tiến độ huấn luyện, vẫn không đi ra ngoài tìm đồ ăn, sau đó thì kết thúc huấn luyện bụng đói đã hóp vào một vòng. Cậu chạy đến phòng trà tìm đồ ăn lấp bụng, vừa gặm một chiếc bánh quy ra cửa, ai ngờ lại va phải Vương Kiệt Hi cùng người .​
Người kia thấy cậu thì hơi bất ngờ, sau đó cười hiền hậu: "Tiểu Cao đói bụng?"​
"Dạ, có hơi." Cao Anh Kiệt ngại lấy bánh quy xuống, may mắn mình còn chưa cắn. Nếu đang nhai thì càng xấu hổ hơn.​
Cậu thực ra cảm thấy hơi kỳ lạ, vì sao cậu rõ ràng không quen người này, nhưng giọng điệu khi người này nói chuyện với cậu mang cảm giác rất thân thiết. Nói thế nào thì cũng không phải chuyện xấu, trực tiếp hỏi lý do khó tránh khỏi quá mức đường đột.​
"Buổi tối tốt nhất là nên ăn thêm chút gì đó đi." Vương Kiệt Hi nói.​
"Vâng ạ." Cao Anh Kiệt vội vàng đáp.​
Người kia vốn hỏi xong liền yên tĩnh đứng ở bên cạnh, lúc này đột nhiên nhỏ giọng nói với Vương Kiệt Hi câu gì đó. Anh nhìn Cao Anh Kiệt, gật đầu. Cao Anh Kiệt bị cái nhìn làm cho lo sợ bất an, cậu còn chưa kịp nói đội trưởng em đi trước, Vương Kiệt Hi đã mở lời trước: "Vừa lúc tụi anh đi ăn khuya, Anh Kiệt cũng cùng đi đi."​
Cao Anh Kiệt trong lòng ngổn ngang: "Chuyện này không thích hợp cho lắm? Đội trưởng anh và bạn cùng nhau…"​
"Không có gì không thích hợp cả, " Vương Kiệt Hi vẻ mặt bình thản, "Anh ấy tên Lâm Kiệt, là đội trưởng đầu tiên của Vi Thảo."​
Lâm Kiệt cười ha hả gật đầu: "Anh là người thật đó. Đến đây đi, không phải em đang đói bụng sao?"​
Lúc Vương Kiệt Hi nhận được điện thoại của Lâm Kiệt còn tưởng rằng hắn muốn hẹn cuối tuần đi chơi.​
Anh sẽ có suy nghĩ như thế, là phải tính từ mấy năm trước. Năm đó sau khi Lâm Kiệt từ chức đội trưởng, mang theo vài phần phong cách rồng thần thấy đầu không thấy đuôi, bàn giao xong công việc thì gần như biến mất khỏi thế gian, rất khó tìm thấy được bóng dáng của hắn, ngay cả Phương Sĩ Khiêm cũng không biết. Không ít người cho rằng Lâm Kiệt giống như rất nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp đã giải nghệ khác, sẽ chặt đứt toàn bộ mọi chuyện liên quan tới Vinh Quang, không tiếp tục xuất hiện, đã từng xuất hiện rất nhiều chuyên mục báo với tiêu đề "Đội trưởng Vi Thảo giải nghệ, con đường tương lai phải đi như thế nào đây?". Ai ngờ mấy tháng sau đó hắn đã liên lạc với Vương Kiệt Hi như không có chuyện gì xảy ra, hỏi anh khi nào rảnh, muốn cùng anh đi ăn một bữa.​
Thời gian Lâm Kiệt chọn không cần đánh giải, cũng không có huấn luyện, Vương Kiệt Hi không nói hai lời liền đồng ý. Anh còn tưởng rằng Lâm Kiệt muốn hỏi thăm chuyện trong đội, ví như công tác như thế nào, đội viên có nghe lời không, luyện tập có không quen, có cực lắm không... Lâm Kiệt sau khi chúc mừng chiến tích mới của anh thì bắt đầu kể về bản thân, nói mình mấy tháng nay đi khắp nơi du lịch, chơi xong quay về không bao lâu thì tìm được công việc mới, hiện tại đã bắt đầu đi làm, sau nhiều năm cuối cùng cũng tìm lại được thời gian biểu lành mạnh 9h đi 5h về. Hắn còn tạo tài khoản mới chơi Vinh Quang, thường đi ngược gà con, cảm giác đã vô cùng.​
Vương Kiệt Hi tương tự cũng chúc mừng hắn, hai người nói chuyện phiếm nửa ngày, dần dần chuyển tới Vinh Quang. Vương Kiệt Hi bày tỏ Vi Thảo hiện tại rất tốt, chỉ là Phương Sĩ Khiêm tiền bối vẫn rất nhớ anh.​
Lâm Kiệt xỉa răng, nghe rất nghiêm túc, thỉnh thoảng tiếp lời, nói à đúng cái này anh biết, trước đây không lâu thấy trong tạp chí. Phản ứng vô cùng bình thản, không có kích động, không có lảng tránh, chính là thái độ cư xử thông thường.​
Ăn được một nửa, Vương Kiệt Hi cũng hoàn toàn hiểu rõ hành động bốc hơi của đội trưởng rốt cuộc có ý nghĩa gì, quả nhiên giống như mấy lời đồn đoán trên báo chí. Dĩ nhiên, anh trước nay vẫn cảm thấy những suy đoán kia không đáng tin, nhưng tận mắt nhìn thấy vẫn tốt hơn một chút.​
Từ đó, đội trưởng đương nhiệm và đội trưởng tiền nhiệm của Vi Thảo vẫn âm thầm giữ liên lạc với nhau, không thường xuyên, cũng không phải như mấy loại báo cáo công tác kia, chỉ là thỉnh thoảng có thời gian thì hẹn nhau ra ngoài thả lỏng một chút, dù sao hai người đều ở Bắc Kinh. Ăn một bữa cơm, đá bóng, leo núi trong nhà, leo núi, vân vân mây mây.​
 

Bình luận bằng Facebook