Hoàn [Vi Thảo Thành Nguyên 2022] [Lưu Tiểu Biệt] Coolguy nửa mùa

Huyenanh0901

Người chơi công hội
Thần Lĩnh
Bình luận
160
Số lượt thích
460
Team
Vi Thảo
Fan não tàn của
Vương Kiệt Hi, Tôn Tường, có nửa fan Luân Hồi
#1
Bối cảnh là năm ngày sau khi kết thúc tổng chung kết mùa giải thứ bảy

Lưu Tiểu Biệt là một người cầu toàn có lý tưởng trong mắt người hâm mộ, nhưng trong mắt người ghét hắn, hắn bị trung nhị giai đoạn cuối, nói khó nghe thì ngạo mạn, ngông cuồng, thích tỏ vẻ tự cao tự đại nhưng cứ tưởng là mình thanh cao, tuy không phải ai cũng nói thế.

Viên Bách Thanh đọc một bình luận vô nghĩa của anti, nói đùa với Lưu Tiểu Biệt, "Ông nghĩ sao?"

Lưu Tiểu Biệt tháo một bên tai nghe xuống: "Những người giả vờ thanh cao như chúng ta chẳng để tâm lời nói của mấy người đâu."

“Xuất sắc.” Viên Bách Thanh giơ ngón cái tán thưởng, “Đường Hạo nói bọn họ sắp đến rồi.”

"Đi thôi."

Viên Bách Thanh bật dậy khỏi giường, "Biệt ca, cho tui mượn cái sạc dự phòng."

"Cầm lấy."

"Anh biết em là người đáng tin cậy mà," Viên Bách Thanh giả vờ chân thành, "Anh yêu em."

"Cút."

Ồn ào.

Lưu Tiểu Biệt sở hữu một chiếc ba lô được Vi Thảo và mùa bảy trao cho danh hiệu "Túi thần kỳ của Doraemon".

"Êi, Tiểu Biệt của tui," Viên Bách Thanh tiến lên quàng vai hắn, "Túi này ông mua bao lâu rồi?"   

"Hơn hai năm, tui mua trước khi vào trại huấn luyện."

Hơn hai năm trước, Lưu Tiểu Biệt đeo chiếc túi này trên lưng, đứng trước cửa câu lạc bộ Vi Thảo.

Chàng trai 15 tuổi vừa trải qua giai đoạn dậy thì, cổ tay cổ chân gầy trơ xương, vì khá gầy nên trông hắn cao hơn bình thường, 1m75+ nhưng cảm giác lại là 1m80. Hình xăm trên đầu gối của hắn vẫn còn với họa tiết màu hoa vân anh ở cả hai bên trái phải. Lúc đó, Lưu Tiểu Biệt đã là một chàng trai với gu ăn mặc sành điệu rồi, với một chiếc áo phông rộng rãi phối cùng quần dài khiến hắn còn trông gầy hơn nữa, trên cổ lủng lẳng hai chiếc dây chuyền dài ngắn, và hai cái dây đeo ở quần yếm thì bỏ xuống, dọc theo phần đùi.

Điểm nhấn là chiếc balo được mang trên vai, dắt ở bên cạnh là một chiếc ô và một chai nước khoáng phía trên đã ngưng tụ một lớp hơi nước.

Người chiêu mộ hắn đến Vi Thảo là Phương Sĩ Khiêm, sở thích của Thần Trị Liệu là khi rảnh rỗi sẽ sưu tập những giống cây tốt từ khắp nơi trên thế giới thông qua các trò chơi trực tuyến. Phương Sĩ Khiêm trong lúc ngồi đợi thì ngồi trò chuyện với chú bảo vệ, tay thì lướt điện thoại, bỗng nhìn thấy một đứa trẻ đang đeo ba lô trên lưng nhìn từ cửa vào.

Phương Sĩ Khiêm mở cửa sổ và thò đầu ra ngoài, “Nhóc là Lưu Tiểu Biệt?"

“Vâng."

“Ồ, vậy vào đi.” Phương Sĩ Khiêm mở cửa phòng bảo vệ, rồi dẫn cậu vào. “Chào mừng nhóc, ngồi xuống trước đi, còn một nhóc nữa chưa tới. Nhóc chỉ mang theo cái túi này thôi hả?”

"Vâng, em sẽ xem xét trước, sau khi thấy ổn rồi thì em sẽ mang hành lý tới ạ."

“Ồ.” Phương Sĩ Khiêm mím môi, không phải là tâng bốc đâu, nhưng sự thật là đứa trẻ này có vẻ là người rất chu đáo, có tính tổ chức và tâm lý tốt, điềm đạm, nhưng hình như kiệm lời hơn so với ở trong game.

Lưu Tiểu Biệt không rõ Phương Sĩ Khiêm đang nghĩ gì, hắn chỉ quan tâm nốt mụn mới ở trên quai hàm của mình, và thầm nghĩ đáng lẽ hôm qua không nên quá kích động mà dẫn tới mất ngủ.

"Tôi luôn nghĩ rằng với tư cách là một người chơi Vinh Quang, ai cũng sẽ vô cùng phấn khích khi nhận được lời mời tham gia Trại huấn luyện của Vi Thảo từ sư phụ của tui, nhưng khi tôi gặp ông ngày hôm đó, ông rất bình tĩnh và thoải mái… điều đó khá hụt hẫng. Dù sao thì cũng khiến tui trông như một kẻ ngốc vậy."

Lưu Tiểu Biệt khoa trương nói, "Ông không thể nói như vậy được, dù sao so với tui thì ông vẫn ngu hơn."

Bàn tay đang quàng vai hắn lập tức bị Viên Bách Thanh chuyển thành kẹp cổ, "Fuck, tối nay tui sẽ giết ông."

"Có mang theo chìa khóa ký túc xá không?"

"Không mang được không?"

"Không mang theo cũng chẳng sao," Lưu Tiểu Biệt nhếch mép cười, "Tối nay, ông đây sẽ nhốt chú em bên ngoài ký túc xá, đừng hòng gọi anh chú là ba."

Hai người vào Vi Thảo cùng ngày, nghiễm nhiên ở chung một ký túc xá, từ đó họ bắt đầu sống cùng nhau với tình yêu chết chóc dành cho đối phương.

Tất nhiên, Viên Bách Thanh là trai thẳng và Lưu Tiểu Biệt cũng là zai thẳng với căn bệnh thích sạch sẽ của mình. Mối quan hệ thân thiết của họ bắt đầu từ lúc vào ký túc xá được giữ gìn cẩn thận cho đến tận ngày đầu tiên Viên Bách Thanh ở lại nơi này, và dập tắt trong vài phút khi Viên Bách Thanh để vụn bánh quy rơi khắp nơi.

Viên Bách Thanh liếm láp nỗi đau, "May cho ông, tui là người tốt, sao ông dám bắt nạt tui, còn có ai chịu nổi ông ngoài tui.”

"Tui khuyên ông mài mặt cho bớt dày," Lưu Tiểu Biệt cầm chổi, "Tui bắt ông quét sàn hay cấm ông ăn hả? Không phải tui đã quét sạch vụn bánh quy mà ông đánh rơi khắp sàn nhà hả?"

Viên Bách Thanh không hổ danh là học trò, kế thừa phẩm chất dũng cảm đẹp đẽ của sư phụ mình mà dám phản kháng, "Tại sao ông lại giống mẹ tui vậy hả??"

"Hehe, để mẹ cho con cảm nhận được thế nào là tình cha bao la."

Lưu Tiểu Biệt đút tay trái vào túi và tay phải thì cầm chổi quét sàn, gom những mẩu bánh quy trên đất rồi đổ vào thùng rác. Tiện thể, hắn dọn cả phòng luôn.

Hóa ra anh trai lạnh lùng này cũng có mặt mềm mại như này, Viên Bách Thanh cảm thán.

Về sau nhân lúc Lưu Tiểu Biệt không có mặt, Viên Bách Thanh đã bày tỏ lòng mình.

"Cmn, tui cũng muốn làm bạn cùng phòng với Lưu Tiểu Biệt, cũng muốn có người quét sàn cho tui."

"Mặc dù tui cũng rất muốn, nhưng… chị Phi bình tĩnh!"

Chu Diệp Bách mở lời, nói, "Thực ra, Biệt ca có tính cách rất tốt mà."

"Phải nói," Viên Bách Thanh, người tự cho mình có quyền lên tiếng về vụ này. "Mặc dù, ổng là một người thích sạch sẽ, ổng cũng sẽ không áp đặt tiêu chuẩn của mình lên người khác. Nếu ổng thực sự không thể chịu đựng được nữa, ổng sẽ tự giải quyết vấn của mình."

“Có thể thấy rằng ít nhất ổng sẽ giải quyết vấn đề, chứ không phải ông.” Liễu Phi phũ phàng nói.

"Này, tui không đáng tin như vậy sao?"

Lương Phương ném thẳng cả cái khăn lên mặt cậu ta, "Đm, học cái gì tốt của Phương Thần thì không học."

"Ông có thể nói tui nhưng không được nói sư phụ tui!"

Lương Phương nói: “Được rồi, để tui nói cái khác. Tuy Lưu Tiểu Biệt không lạnh lùng như chúng ta vẫn tưởng, nhưng chú ở với ổng hàng ngày mà chẳng bằng một phần của người ta.”

“Trong sâu thẳm, tui là người theo chủ nghĩa tích cực, lạc quan, vui vẻ và tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ, là tinh thần của thời đại mới theo đuổi.”

Viên Bách Thanh không muốn trở thành một coolguy, nhưng anh ấy ngưỡng mộ những coolguy như Lưu Tiểu Biệt, và trùng hợp làm sao khi mùa bảy là thế hệ của các coolguy.

Trong phòng chờ ở nhà hàng lẩu, Đường Hạo, Lí Hoa và Lâm Phong đang chơi ba cái game vớ vẩn. Từ Cảnh Hi và Trâu Viễn đang trò chuyện với nhau. Tôn Tường thì mới nhuộm tóc hai ngày trước, và giờ tên đó sở hữu mái tóc màu vàng lộng lẫy và đang nằm ì trên ghế sofa lướt mạng. Viên Bách Thanh đi tìm Từ Cảnh Hi, Lưu Tiểu Biệt ngay lập tức ngồi xuống bên cạnh Tôn Tường, và chải tóc cho cậu ta.

“Mịa ông, tui nợ gì ông hả?” Tôn Tường rất thân thiện làm cử chỉ quốc tế vô cùng quen thuộc. (Editor nghĩ là ngón giữa =))) )

“Ông nhuộm thế nào đấy? Có màu nào gợi ý cho tui không?”

Tôn Tường nhìn hắn, “Ông cũng muốn nhuộm?”

“Không phải bây giờ, tui sẽ xem xét rồi quyết định sau.” Lưu Tiểu Biệt thận trọng liếc nhìn mái tóc của Tôn Tường.

Đám Đường Hạo kết thúc trò chơi, gọi mọi người vào bàn, theo thông lệ là gọi lẩu uyên ương, bên ăn cay gồm có Tôn Tường, Đường Hạo, Trâu Viễn và Viên Bách Thanh.

"Vậy vào vấn đề chính," Lý Hoa vung tay lên, "Tui muốn lẩu chua."

“Tui bỏ phiếu cho lẩu nấm.” Lâm Phong phản đối.

Từ Cảnh Hi không đồng ý, "Lẩu hải sản là YYDS."
*yyds: đỉnh nhất, tuyệt nhất (ngôn ngữ mạng, viết tắt bên Trung)


“Cái nào cũng được.” Lưu Tiểu Biệt từ bỏ cuộc chiến.

“Phóng khoáng, giản dị, không bị gò bó,” Viên Bách Thanh giúp người nhà mình tăng thêm ưu thế, “Nhìn đi coolguy phải thế, tui bỏ phiếu một súp vàng cho huynh đệ.”

Lưu Tiểu Biệt trợn tròn mắt.

“1 cà chua, 2 nấm, 3 hải sản, 4 súp vàng, 56 tung lại, Tường ca, ném xúc xắc.” Lí Hoa nhanh chóng đưa ra giải pháp.

Tôn Tường ném ra 4 và Viên Bách Thanh trở thành người được lời nhất.

Không khí ở bàn có chút buồn tẻ khi đồ ăn được dọn ra, dù sao thì chủ đề mà đám người này bàn tán nhiều nhất cũng chỉ là Vinh Quang, mà trận chung kết vừa kết thúc thì có tận hai Vi Thảo, hai Bách Hoa, hai Lam Vũ ở cùng một chỗ, khéo có khi trảm nhau ngay tại đây luôn ấy chứ.

Lí Hoa quay trái phải. Cậu và Tôn Tường là những người duy nhất còn lại trong phe trung lập, Tôn Tường đang cậu cầu cứu.

"Vậy chúng ta sẽ đi đâu sau bữa tối?"

“Phía trước có một quán cà phê Internet, và một KTV ở bên trên.” Lưu Tiểu Biệt, một người địa phương lâu năm gợi ý.

"Vậy quán cà phê Internet đi," Lâm Phong nói, "Các ngài có mang theo thẻ tài khoản không? Các tuyển thủ chuyên nghiệp."

“Lưu Tiểu Biệt, PK đi.” Đường Hạo đột nhiên khiêu chiến.

Vẫn là đánh nhau, Lí Hoa mệt, Lí Hoa dỗi.

Lưu Tiểu Biệt liếc nhìn Đường Hạo, "Trước đó để tui đấu với Tôn Tường đã."

“Vẫn cay vụ mất Người mới tốt nhất từ ổng hẻ?” Từ Cảnh Hi đâm đúng chỗ đau.

“ Aiz, không sao," Lưu Tiểu Biệt đặt điện thoại xuống, "Dù sao kĩ thuật của tui đúng là không bằng cậu ta, không có gì để phản bác cả."

"Vậy sao ông vẫn muốn đấu với tui? Ông với tui đánh bao nhiêu trận rồi?" Tôn Tường nhớ lại kí ức đau thương, mặt nhăn lại.

Lưu Tiểu Biệt nhún vai, "Tui không để ý nữa là thật, nhưng nó không có nghĩa là tui không thấy ngứa mắt khi nhìn thấy mẹt ông.”

Tôn Tường đứng dậy yêu cầu PK ngay và luôn.

Viên Bách Thanh thấy có vẻ không ổn, im lặng giơ tay lên, "Hai người đã quyết 1v1, còn tui và Từ Cảnh Hi thì tính sao?"

“Chúng ta cũng có thể 1 chọi 1.” Từ Cảnh Hi háo hức muốn thử.

"Làm việc mà con người làm đi, con trai."

Trò gọi ba con này vốn là một truyền thống của giải chuyên nghiệp rồi và cội nguồn của nó bắt đầu từ mùa giải đầu tiên. Lưu Tiểu Biệt đang ở trong trạng thái vô cùng tốt. Đầu tiên là Tôn Tường, sau đó là Đường Hạo, hắn đã thắng hai trận liên tiếp, sĩ khí tăng cao.

"Còn ai nữa!"

"Đm, đừng có mà khoe khoang, ngon thì chiến tiếp."

Lưu Tiểu Biệt dựa vào lưng ghế không trả lời, khóe miệng nhếch lên tỏ vẻ khiêu khích cả lũ, sau hai trận kịch liệt, trán lấm tấm mồ hôi, chảy từng giọt xuống lông mày của hắn. Quán cà phê Internet chỉ có sáu người ở đây, kết thúc trận đấu, Đường Hạo đứng dậy nhường chỗ, Lưu Tiểu Biệt ngẩng đầu nhìn người, ánh sáng xanh lục kỳ lạ trong hộp phản chiếu vào mắt hắn, vẽ ra một hình cong lưỡi liềm lạnh lẽo.

Hắn vươn vai đứng dậy, "Tiếp theo là ai? Tui nghỉ một chút."

6 người chơi 3V3, và cuối cùng hai người chơi trị liệu đã được chạm vào bàn phím. Lưu Tiểu Biệt theo dõi trận đấu từ phía sau lưng Viên Bách Thanh đang đeo tai nghe, nhìn chưa đến hai phút, liền đứng ra sau Tôn Tường, song song với Đường Hạo.

"Tại sao ông không nhìn Viên Bách Thanh?"

“Chạy chậm quá, nhìn cũng mệt.” Lưu Tiểu Biệt nói.

Đường Hạo liếc hắn một cái, dừng lại nói: "Mặc dù, năm nay mọi người đều muốn thám thính Vi Thảo, không thể tránh khỏi việc bị nghiên cứu và bắt bài, nhưng ông… cũng không đến nỗi vì mất người mới tốt nhất mà để trong lòng đấy chứ?”

“Để ý nhiều như vậy làm gì? Ông có thể tin nếu cậu ta đâm tui sao. Lại nói, không lấy được thì không lấy nữa. Chỉ là Người mới tốt nhất mà thôi, cũng chả phải…” Lưu Tiểu Biệt không nhịn được mà thốt ra.

"Không lấy thì không lấy," Đường Hạo lặp lại, "Vậy, năm sau ông có tự tin giành được giải thưởng đột phá lớn nhất không?"

"Không, ông thích thì cứ lấy, tui có hứng thú với Vua Solo hơn."

“Được, nhưng ông chưa hỏi qua bọn tui đúng không?”

Lưu Tiểu Biệt khùng khục cười, "Các ông vừa mới thua tui hai ván đấy, ông… ông… và ông."

Đường Hạo giơ ngón giữa.

Trận chiến kéo dài đến tận gần mười giờ, khi rời khỏi quán cà phê Internet, ngoài trời đã mưa tầm tã. Trong lúc chờ xe buýt, 8 thanh niên cao 1m8 , khoảng 20 tuổi xếp hàng dưới mái hiên của quán, võ trang đầy đủ bằng mũ, khẩu trang và kính râm trông chả giống ai.

Một nhóm người đứng dựa vào tường để trò chuyện, và Lưu Tiểu Biệt, người đang phải chịu đựng bệnh sạch sẽ phát tác, khoanh tay đứng. Hắn ấy đang nghe một nhóm người cãi vã trong khi đeo một nửa chiếc tai nghe. Một đám cãi miệng chuẩn bị lao vào nhau. Hắn hùa theo Viên Bách Thanh, kẻ tung người hứng.

Xe đến rồi đi, những cơn mưa rào đầu hè vẫn hắt vào một góc trần gian nhưng đã có dấu hiệu dừng lại.

Cuối cùng cũng tạnh.

Viên Bách Thanh ngắm nhìn bầu trời, rồi lại nhìn Lưu Tiểu Biệt.

Lưu Tiểu Biệt thở dài, cuộn lại dây tai nghe bỏ vào túi, từ mép ba lô lấy ra một chiếc ô, "Đi thôi."

-Fin-
 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook