Hoàn [Vi Thảo Thành Nguyên 2022] [Lưu Tiểu Biệt] Chúa cứu thế

Huyenanh0901

Người chơi công hội
Thần Lĩnh
Bình luận
160
Số lượt thích
460
Team
Vi Thảo
Fan não tàn của
Vương Kiệt Hi, Tôn Tường, có nửa fan Luân Hồi
#1
Fanfic Toàn chức cao thủ

[Lưu Tiểu Biệt] Chúa cứu thế

Tác giả: 松石筒
Raw:【刘小别中心】救世主-松石筒
Editor: Hành


Một sản phẩm thuộc Project Mừng Vi Thảo lên đỉnh vinh quang
Vi Thảo Thành Nguyên

Con đường phía trước
hãy trở thành vị cứu tinh của chính bản thân bạn.


Khi chưa tròn một tuổi, cậu đã thông thạo kỹ năng che dấu cảm giác tồn tại mà không cần một ai dạy cho; thừa dịp bà nội ra khỏi nhà đi chợ, cậu vụng về dựa vào thanh chắn của cũi trẻ con để trèo lên; đôi mắt nhóc con đen láy, không rõ tiêu điểm; mơ hồ hướng tới vị trí món đồ chơi còn tương đối cách xa chẳng thể với tay lấy, trong lúc chuẩn bị vượt ra khỏi rào chắn thì ba Lưu đến thay ca cho bà đã kịp phát hiện rồi tống cậu lại về cũi.

Đứa nhỏ này đúng là không muốn sống mà.

Ba Lưu cảm thán khi nghĩ tới tương lai sau này của thằng con mình, ông nội Lưu bên cạnh không để tâm vụ đó, đưa mắt nhìn nhóc con đang bị quấn chặt trong chăn gối, lúc đó cậu chàng giãy giụa kịch liệt giải thoát cho tay với chân của mình, có vẻ tổ ấm mềm mại, ấm áp kia đối với cậu mà nói chả có tí sức hấp dẫn nào cả, đôi mắt phượng xinh đẹp mở thao láo, chăm chú nhìn nơi khác.

Đứa nhỏ này rất nhanh nhẹ, có tiền đồ.

Tiên đoán của ông nội, vào năm ba tuổi đã linh nghiệm, đồng chí Lưu Tiểu Biệt đã đi trên con đường trở thành trẻ trâu, là kiểu một đi không trở lại; cậu nhóc vì để bắt một con chim sẻ bay lộn vào nhà mà trèo tận lên cả bệ cửa sổ, chú chim nhỏ sợ hãi kêu chiếp chiếp bay loạn xạ khắp nơi, may kịp trốn thoát, bỏ lại cậu bé bên cửa sổ hờn dỗi. Bà nội đang chơi mạt chược ở dưới sân, nghe thấy tiếng ồn bên trên, thì nhìn lên thấy thằng nhóc này đang đu đưa bên cửa sổ, xém tí thì ngã lộn cổ nếu kho có lan can bảo vệ, bà nở một nụ cười miễn cưỡng.

“Lưu Tiểu Biệt quay về đây, mau!”

Bà nội Lưu ở bên cạnh thuận tay cầm chổi quét lá “nhẹ nhàng hỏi han”.

Sau đấy, anh phải mất hơn mười năm, tự nhủ bản thân đừng có mặt thì tái mét, chân thì nhũn cả ra khi nhìn vũ khí của đội trưởng.

P/s: hiện tại editor đang bị mất bản A nên sẽ đăng phần này trước và bổ sung trong ngày hôm nay. Xin lỗi vì sự bất tiện này.
 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook