Hoàn [Vi Thảo Thành Nguyên 2022][Hứa Bân] Quy tắc làm kỵ sĩ của Hứa Bân

An Dĩ Duyệt

Kết cỏ ngậm hành, bán manh mua chổi
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
293
Số lượt thích
1,612
Location
Bắc Kinh
Team
Vi Thảo
Fan não tàn của
Phương Vương - chính phó Vi Thảo một vạn năm~
#1
Tác giả: 哟西
Convert: Phương Khìn Khìn
Editor: Pông

QUY TẮC LÀM KỴ SĨ CỦA HỨA BÂN

1. Khiêm tốn (Humility)

Là một kỵ sĩ sinh trưởng ở Ba Lẻ Một, Hứa Bân chưa bao giờ nghĩ tới việc trèo cao, hắn thích quẩy xoắn và bánh rán bán trước cửa Ba Lẻ Một, mỗi ngày trước khi bắt đầu huấn luyện đều phải mua cho mình và Dương Thông mỗi người ít nhất hai cái, sau đó đứng ở hành lang ăn như hùm như sói hưởng thụ mỹ vị.

Nhận được lời mời của Vi Thảo, câu lạc bộ sắp xếp cho Hứa Bân chuyển nhượng tới Vi Thảo, rất nhanh sẽ nhận được thẻ tài khoản "Độc Hoạt", danh hiệu đệ nhất kỵ sĩ cùng với chức đội phó của Vi Thảo.

Trong khi mọi người đều cho rằng Hứa Bân thăng chức quá nhanh thì hắn vẫn duy trì thói quen hằng ngày tới nhà ăn sớm lấy hai phần bữa sáng rồi bưng tới chiếc bàn cố định.

Hắn lấy cho mình sữa đậu nành và bánh quẩy, còn lấy cho Vương Kiệt Hi nước đậu xanh và bánh vòng.

"Suỵt." Kỵ sĩ đại đại giơ ngón trỏ kề sát trên môi, nhếch mép cười, "Bớt đi thời gian xếp hàng, đội trưởng nhà mình có phải ngủ thêm được mười phút không."

2. Thành thật (Honesty)

Phong cách của Hứa Bân và Vi Thảo rất không hợp, nhất là lúc đầu bọn họ đã tốn không ít công sức để phối hợp với nhau.

Đối với đội phó là một tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch không xuất phát từ trại huấn luyện, Vương Kiệt Hi không nói thêm gì, thói quen của Vi Thảo là để chờ đội viên chủ động thích nghi, anh đang chờ Hứa Bân tự mình điều chỉnh, hắn tin tưởng Hứa Bân có thể làm được.

Nhưng dường như Hứa Bân chưa từng thay đổi chính mình, vị kỵ sĩ cứng cỏi sáng tạo ra một kỳ tích, trong tình huống không cần tự điều chỉnh mà vẫn có thể phù hợp với Vi Thảo.

Mấy cuộc tranh tài khởi đầu mùa giải thứ chín, phần thi đấu đoàn đội của Vi Thảo duy trì thất bại tới mức tạo nên kỷ lục, tình hình không thể lạc quan nổi. Trong một lần kiểm điểm, bởi vì có quản lý và ông chủ dự thính, Vương Kiệt Hi chỉ ra một số vấn đề trọng điểm và phương hướng, nhưng cũng không đề cập nhiều tới Hứa Bân.

Mới chuyển nhượng đến, nên chừa cho ông chủ một ấn tượng tốt, đó là điều nên làm ai cũng hiểu.

Nhưng khi cuộc họp kết thúc, khi người khác dồn dập rời đi, Hứa Bân lại đi ngược dòng tới bên cạnh bục giảng mà Vương Kiệt Hi đang thu dọn tài liệu, không còn ai trong phòng nữa mới gãi gãi đầu, chàng trai cao hơn một mét bảy trông có vẻ không biết nên làm gì.

"Đội trưởng." Hắn nói, "Lần này thi đấu đoàn đội thất bại, một phần rất lớn nguyên nhân là do em, em cần nhiều thời gian hơn nữa để hòa nhập, trước tiên em xin lỗi anh."

Không chờ Vương Kiệt Hi lên tiếng, Hứa Bân đã cướp lời, "Nhưng mà đội trưởng, anh cho em thêm một chút thời gian nữa, em nhất định sẽ tìm ra cách không cần thay đổi bản thân mà vẫn không ảnh hưởng tới đấu pháp của đoàn đội."

Vương Kiệt Hi nhướn mày, ngược lại thật sự anh chưa từng nghĩ tính tình của "Vua Dây Dưa" lại quật cường tới vậy, dưới tình huống như này mà vẫn thoải mái đàng hoàng thừa nhận "sẽ không thay đổi bản thân", Dương Thông mang tới một đứa trẻ thành thật quá rồi.

"Được." Vương Kiệt Hi gật đầu, đưa lịch thi đấu ra xem, "Hai trận nữa là tới làm khách trên sân của Ba Lẻ Một, hy vọng hai trận này là đã đủ để em tìm được phương pháp mà mình muốn."

"Đã đủ rồi ạ." Hứa Bân mỉm cười thoải mái.

Còn sau đó?

Sau đó, ma đạo học giả của Vi Thảo vẫn tự do bay tít tắp mù khơi, kiếm khách của Vi Thảo vẫn không chút kiêng kỵ xông pha, trị liệu của Vi Thảo vẫn dư sức nhảy nhót trốn sau đội ngũ.

Còn kỵ sĩ của Vi Thảo, như hắn đã chắc chắn đảm bảo, hắn vẫn giơ khiên phòng thủ chu toàn, vờn tới vờn lui bào mòn sự kiên nhẫn của đối thủ, rồi ma đạo học giả bay tít tắp mù khơi, kiếm khách xông pha, trị liệu nhảy nhót, cùng với các đội viên đáng tin cậy của Vi Thảo thừa cơ một lần hốt sạch.

3. Cảm thông (Compassion)

Có đôi khi Hứa Bân cảm thấy tiếc hận thay cho Lý Diệc Huy.

Vì chuyển nhượng trao đổi, Vi Thảo lấy được Hứa Bân, đồng thời mang tuyển thủ ngôi sao nhu đạo Lý Diệc Huy trao đổi cho Ba Lẻ Một. Mà sau đó Lý Diệc Huy tới Ba Lẻ Một, rất nhanh đã mất hết hào quang: "đệ nhất nhu đạo", vị thế ngôi sao, chỗ đứung, thẻ tài khoản Áo Ướt Bay Loạn, tư cách đội viên của một ông lớn... Thậm chí tiếp đó Bạch Thứ chuyển nhượng tới, cả ba vị trí đầu của Ba Lẻ Một cũng không dành cho Lý Diệc Huy, một tình cảnh trái ngược điển hình của Thế hệ hoàng kim.

Dĩ nhiên, Hứa Bân không tiếc hận vì những điều này, Ba Lẻ Một rất tốt, tuy không thể vinh dự được bằng Vi Thảo, nhưng Hứa Bân vẫn hoài niệm bầu không khí ung dung ở phòng huấn luyện khi đó, mùa hè vài người đàn ông trong câu lạc bộ sẽ mặc quần short phe phẩy quạt hương bồ ngồi dưới tầng, nghe Dương Thông kẻ chuyện quá khứ, cùng với bánh quẩy và bánh rán trước cửa.

Hắn tiếc hận Lý Diệc Huy, là bởi vì hắn tin rằng Lý Diệc Huy cũng có trải nghiệm giống hắn, ra mắt mùa giải thứ tư lại trưởng thành từ một nơi như Vi Thảo, Lý Diệc Huy cũng lưu luyến phòng huấn luyện mà Vương Kiệt Hi bước vào nháy mắt đã không còn tiếng động, thỉnh thoảng lúc nhàn hạ sẽ ngồi tụ tập nhỏ giọng bán tàn chuyện củ, và nước đậu xanh cùng bánh vòng của nhà ăn.

Có đôi khi hai người sẽ tán gẫu qua QQ, trao đổi những chuyện lý thú trong đội, Hứa Bân nói cho Lý Diệc Huy nghe hôm nay ai trốn đi khi đang huấn luyện, cây hòe trước cửa đã bị chặt bỏ rồi, còn lá cây bạch quả bên cạnh đó qua một đêm đã trở nên vàng óng, thuận tiện gửi một tấm hình, nói với Lý Diệc Huy: Chiến đội hiện tại mà cậu đang phấn đấu cho, tất cả đều rất tốt.

"Thật ra tôi vẫn thật hoài niệm mỗi gian phòng của Vi Thảo đều có máy lọc không khí." Lý Diệc Huy đùa, "Không khí ở thành phố T tốt hơn thành phố B chút, nhưng tôi thấy máy lọc không khí là không thể thiếu.

Ba Lẻ Một không thiếu tiền. Hứa Bân giật giật khóe miệng, thuận tay gửi một câu:

Ha ha.

4. Dũng cảm (Valor)

Một buổi tối giông bão, Vi Thảo bất hạnh bị cắt điện.

Bên ngoài đen kịt, xem ra không phải là vấn đề của mỗi Vi Thảo, mà là toàn bộ khu vực xung quanh đều mất điện, tình huống như vậy ở thành phố B cực kỳ hiếm thấy. Không khéo đêm đó Vương Kiệt Hi bị ông chủ gọi theo ăn cơm cùng nhà tài trợ, Lưu Tiểu Biệt lôi kéo Cao Anh Kiệt nhân dịp đội trưởng không ở đây lén chuồn ra ngoài, nói là đi siêu thị mua chút đồ, Lưu Tiểu Biệt vừa gọi điện thoại cho Hứa Bân thì cắt điện, bảo là mình với Anh Kiệt mới xuống xe.

Lưu Tiểu Biệt nói xong lại cúp điện thoại, bên ngoài mưa quá lớn không thể mở ô, bọn họ còn mang theo đồ, đương nhiên không tiện nghe điện thoại. Điều khiến Hứa Bân rất rất sầu não chính là, bọn họ vừa cúp máy thì thế giới biến thành một màu đen, đèn đường bên ngoài chớp chớp vài cái y như phim ma.

Tiếng mưa ào ào ngoài song cửa dần chuyển thành ầm ầm, Hứa Bân đẩy cửa sổ nhìn, bên ngoài cuồng phong đang gào thét, thậm chí còn có mưa đá, hắn vội vàng lấy điện thoại gọi điện thoại cho Lưu Tiểu Biệt, hỏi cậu có cần mình tới đón không, lại nghe giọng nói đứt quãng của Lưu Tiểu Biệt truyền tới:

"Chúng ta... Nhà ga... Mưa đá... Lớn... Anh... Đến..."

Hứa Bân cố gắng nghe rõ ràng đoạn đối thoại này, vội vàng đáp ứng: "Đợi một chút, anh đi ngay đây."

Bỏ điện thoại xuống, mặc thêm áo mưa, cầm chiếc ô lớn, giơ đèn pin, Hứa Bân đại đại đứng ở cửa lớn câu lạc bộ, nhìn sự phẫn nộ của thiên nhiên ở bên ngoài, hít sâu một hơi, mở ô bật đèn pin, không sợ hãi phóng vào trong một mảnh tăm tối cũng gió gào thét và mưa đá, hướng về phía nhà ga.

Gió to lại kèm mưa đá, Hứa Bân không thể không chắn ô về phía trước giống như Độc Hoạt giơ cao Thành Lũy Thở than, dĩ nhiên tính năng của ô thì không sánh được bằng Thành Lũy Thở Than rồi, hiệu ứng phòng ngự quả thật là con số không tròn trĩnh, mới được một lúc, bắp chân của Hứa Bân bị mưa đá quệt vài vệt nhỏ, còn may vì bảo vệ tay nên có đeo găng, toàn thân từ trên xuống dưới bị mưa to xối đau thấu tâm can. Chạy thêm một lúc nữa, gió dần không còn lớn nữa, mưa cũng giảm, hắn gia tăng cước bộ chạy đi, không quan tâm đôi giày vì dẫm phải vũng nước mà đã ướt hết.

Biển của nhà ga không chịu ảnh hưởng của cúp điện, vẫn le lói chiếu sáng cung cấp phương hướng cho Hứa Bân, hắn từ xa đã thấy Lưu Tiểu Biệt và Cao Anh Kiệt đứng gần đó, núp dưới mái nhà ga đang giũ nước trên ô.

"Anh Hứa Bân?" Mắt Cao Anh Kiệt tốt, thấy bóng dáng của Hứa Bân liền nghi ngờ hô lên, "Anh Tiểu Biệt nhìn xem, có phải là anh Hứa Bân không?"

Giũ nước xong, đang chuẩn bị kiểm tra ô lại tưởng tương lai bé nhỏ của nhà mình bị mưa đá đập hỏng đầu, Lưu Tiểu Biệt nghe vậy quay đầu lại đã hết hồn: "Đệch, đội phó, sao anh lại tới đây?"

Hứa Bân thở dốc chạy tới nhà ga vẻ mặt trở nên hoang mang: "... Không phải là mấy đứa gọi anh tới à?"

"Em không có á!" Lưu Tiểu Biệt vội vàng kêu oan, "Em bảo là em và Anh Kiệt ở nhà ga, bên ngoài mưa đá lớn lắm, anh đừng tới."

Hứa Bân dở khóc dở cười, Lưu Tiểu Biệt ngó đầu ra ngoài, thu ô: "Hơn nữa trước nay thành phố B chưa từng mưa lớn thế này, mưa đá như vừa nãy chắc chắn không kéo dài lâu, em với Anh Kiệt không sốt ruột về, anh xem, tạnh rồi nè."

Hứa Bân buông ô, quả thật mưa đã dừng, vừa ngẩng đầu, trăng đã ló rạng từ sau đám mây, vốn đường phố đen kịt đã được ánh trăng chiếu sáng, ngược lại còn đẹp hơn ánh đèn neon.

"A!" Cao Anh Kiệt đột nhiên sợ hãi lên tiếng, chỉ vào chân Hứa Bân, "Anh Hứa Bân, chân của anh..."

Hứa Bân cúi đầu nhìn vết thương đã rỉ máu, cười: "Không sao, cũng không sâu, hai ngày nữa là khỏi thôi."

"Không phải chứ đội phó, anh cứ thế chạy tới hả?" Vẻ mặt Lưu Tiểu Biệt đầy phức tạp, mất nửa ngày tổ chức lại từ ngữ, "Anh cũng quá là... quá..."

"Quá dũng cảm đi ạ." Cao Anh Kiệt nhỏ giọng nhắc tuồng.

"Vậy thì chưa chắc." Hứa Bân cười nhăn nhở, lấy ra chiếc điện thoại đang rung không ngừng từ trong túi, trên đó hiển thị ít nhất năm cuộc gọi nhỡ, tất cả đều từ một người.

Vương Kiệt Hi.

"Đi nhanh lên, lát nữa đội trưởng về mà biết chúng ta ra ngoài, dấy binh hỏi tội thì anh là người xui xẻo trước tiên đó." Hắn nói, không hề có dũng khí nghe điện thoại mà cất lại vào trong túi, cùng Lưu Tiểu Biệt và Cao Anh Kiệt sóng vai dưới ánh trăng đi tung tăng khắp đường phố, ba cái bóng kéo dài trên đường lớn.

"Đội phó, nếu đội trưởng hỏi tới, cứ nói là do em đầu têu!"

"Dẹp em đi, đội trưởng sẽ trách anh không coi chừng các em đó."

"Ặc... Vậy anh không định nghe điện thoại ạ?"

"Trở về rồi hẵng nói đi, nếu đội trưởng chưa về, anh cứ nói... Anh đang tắm nên không nghe được."

"Cái đó, anh Hứa Bân... Đội trưởng cũng gọi điện thoại cho em..."

"Á đù, đội phó, Anh Kiệt, chạy mau! Đội trưởng gọi nhiều như vậy nghĩa là sắp về đó! Em đánh cược nhất định anh ấy đang ở trên xe nên mới có thời gian gọi về!"

"Tiểu Biệt, chạy chậm lại chút!"

"Anh Hứa Bân, chân của anh không sao chứ? Có cần em dìu không..."

Chỉ cần là người của Vi Thảo, phải đối mặt với đội trưởng thì đừng mong mình dũng cảm nổi.

Ai cũng đừng nghĩ.

5. Công bằng (Justice)

Hứa Bân luôn cố gắng trở thành một người đội phó tốt, chăm lo những chuyện mà Vương Kiệt Hi chưa thể bao quát.

Nói ví dụ như, ba người dự bị lâu năm ở Vi Thảo.

Có lúc Hứa Bân cảm thấy kỳ lạ, bọn họ ở Vi Thảo ít nhất cũng đã ba bốn năm, vì sao mãi vẫn dậm chân tại chỗ không hề khởi sắc? Sau đó hắn phát hiện ra, có lúc Vương Kiệt Hi quá chú trọng đại cục, dẫn tới bỏ sót một số cá thể. Nghĩ mà xem, may mắc có cơ hội nói chuyện với đội trưởng, vậy mà vẫn căng thẳng không nên lời, vậy làm sao thể hiện được chí tiến thủ đây?

Hứa Bân có thể nhìn thấy nỗ lực của bọn họ, Chu Diệp Bách một lần nữa tẩy điểm luyện tập trận trảm song tu, Liễu Phi từng bước nâng cao, thậm chí lúc thi đấu solo suýt chút đã thắng Tô Mộc Tranh, Tiêu Vân chịu đả kích vì Vi Thảo hai lần muốn mời người khác nên sau đó cứng rắn trốn trong phòng huấn luyện tập thêm, những điều này Hứa Bân đều thấy, nhưng hắn là đội phó, muốn điều động nhân lực hoặc quyết định danh sách ra trận thì hiển nhiên là quyền lực không đủ.

Có một lần hắn đi hỏi Vương Kiệt Hi, vì sao không thử quan tâm tới những người khác, Vương Kiệt Hi trầm mặc một lúc rồi trả lời: Việc em quan tâm anh cũng có thể thấy, nhưng Vi Thảo là nơi cần em chủ động thích nghi, nếu bọn họ không làm được thì chỉ có thể bị KO, bản thân là đang ngược dòng.

Nói xong, anh lại bổ sung: Nhưng nếu như em cho rằng anh không làm được, hoặc làm chưa đúng, em có thể bù đắp nó.

Được lệnh Hứa Bân bắt đầu làm việc, Vương Kiệt Hi đều ôm phần lớn công việc, việc này khiến Hứa Bân từng nghĩ mình chẳng còn việc gì để làm, nhưng hiện tại, hắn hiểu rằng không thể chỉ dựa vào chỉ số thống kê của hệ thống mỗi lần kết thúc huấn luyện để phán đoán (nhận định) trạng thái của đội viên. Hắn bắt đầu thử từ thói quen của mỗi người, tâm trạng là thứ trừu tượng hóa nhưng quan sát được, cũng nỗ lực công bằng công chính đối xử với từng người bọn họ.

Vào lúc Lưu Tiểu Biệt thất bại đi xuống hắn sẽ đưa cho cậu một lon coca, cũng sẽ vào lúc Viên Bách Thanh bùng nổ trạng thái tái hiện Thần Trị Liệu mà cổ vũ thật lớn; Liễu Phi tuy tới kỳ nhưng vẫn kiên trì lên sàn đấu mà thảm bại, hắn sẽ chủ động tìm Vương Kiệt Hi nói rõ nguyên nhân, cũng sẽ pha một ly cafe cho Chu Diệp Bách khi cậu thức nhiều đêm để xem video thi đấu trận trảm song tu của Ngô Vũ Sách, còn khuyên cậu nghỉ ngơi sớm chút.

Về sau, có đội viên Vi Thảo nói đùa rằng, đội trưởng trấn giữ bên ngoài, đội phó làm chủ bên trong, Vi Thảo chúng ta có chính phó thế này quả thật là quá may mắn.

6. Hi sinh (Sacrifice)

Là một kỵ sĩ, cũng có lúc Hứa Bân thật sầu não với cái chức nghiệp này.

Dâng cao quá thì có người bảo quá phóng túng; lùi về sâu quá lại kêu là mình sợ; MVP thì không có phần mình, giết nhiều nhất cũng vĩnh viễn không tới lượt; mình vừa bước một bước cậu vú em Viên Bách Thanh đã la oai oái, hai ma đạo học giả trên đầu bay vèo vèo thì căn bản nào có đuổi kịp; chạy nhiều nhất, gánh nhiều nhất, bảo vệ nhiều nhất, khổ tâm nhất.

Hơn nữa, phải thừa nhận là phong cách kỵ sĩ anh dũng thần võ lại chính nghĩa soái khí ngập trời của Bạch Thứ sẽ được rất nhiều fan nữ yêu thích, fan nam cũng sảng khoái. Nhưng đấu pháp của Hứa Bân, cứ nhây nhây, không ngừng quanh co, hận không thể khiến khán giả ngủ gục, làm đối thủ phải năn nhỉ, lúc đó hắn đột nhiên thể hiện một mặt anh dũng thần võ chính nghĩa lại chính nghĩa soái khí ra, khán giả vẫn chưa kịp load thì trận đấu đã kết thúc.

Chẳng nhẽ lại trách tui, Hứa Bân đại đại cực kỳ oan ức, bọn họ không thấy được thì liên quan gì đến tui?

Hi sinh nổi bật, hi sinh vinh quang hào nhoáng, có lúc Hứa Bân cũng sẽ tự hỏi mình, hi sinh thế này đổi lại được cái gì?

Đổi lấy ngôi sao. Bỏ phiếu xong khiến Lưu Tiểu Biệt một lần nữa lại xếp thứ 25 phải đánh hắn một cái.

Đổi lấy sự an toàn của cả đội nha! Cao Anh Kiệt chớp chớp mắt, anh Hứa Bân ở phía trước, em cảm thấy càng yên tâm vung chổi.

Lăn qua lăn lại cũng không chết được! Liễu Phi nghiêng đầu nói tiếp.

Hứa Bân nghe tới đây nở nụ cười, xoa đầu Cao Anh Kiệt, lại thuận tay đánh Lưu Tiểu Biệt một cái.

Không có câu nào khái quát được toàn bộ cả, mấy đứa này học văn nhất định đều dở tệ.

Đương nhiên là đổi lấy hạnh phúc ấm áp của Vi Thảo hiện tại nha.

7. Vinh dự (Honor)

Đối với tuyển thủ chuyên nghiệp Vinh Quang, vinh dự cao nhất không cái gì khác ngoài quán quân.

Hứa Bân tuy đang ở đội quán quân, nhưng trong tay không có lấy một chiếc nhẫn quán quân, nhưng hắn cũng tiếp nhận nhiều vinh dự mới: Đệ nhất kỵ sĩ, tuyển thủ ngôi sao... Đương nhiên những thứ này đều không phải mục tiêu theo đuổi cao nhất.

Thật ra Hứa Bân có ba thứ vinh dự, một đương nhiên là quán quân, mặt khác hai cái còn lại.

Là Ba Lẻ Một và Vi Thảo.

Có thể gia nhập mội đội ngũ thế này, đó đã là một loại vinh dự. Khi tuyên bố tin chuyển nhượng, Hứa Bân nghiêm túc nói với mấy chục máy ghi hình bên dưới, tôi rất vui có thể gia nhập Vi Thảo, hy vọng sự tham gia của tôi có thể khiến Vi Thảo ngày càng tốt hơn.

Sau khi xuống đài, hắn đi tới bên cạnh Vương Kiệt Hi, Dương Thông cũng ở đó, vừa sắp xếp hành lý giúp hắn, vừa châm chọc: Đứng núi này trông núi nọ nhanh ghê ha?

Đều là lời của nhà sản xuất, Dương đội anh đừng làm ồn. Hứa Bân nói.

Ái chà chà, nhanh thế, đã chuyển thành gọi Dương đội rồi. Dương Thông giả vờ ôm ngực đau khổ, thuận tay ném hành lý của Hứa Bân lên xe, mở cửa xe, Hứa đội phó, mời.

Vì bày tỏ thành ý, Vi Thảo phái đội trưởng đích thân tới thành phố T đón Hứa Bân, dọc đường không thể bày ra biểu cảm gì đối với chuyện cười của Dương Thông và Hứa Bân, cho tới lúc tàu chạy, Dương Thông đứng ở sân ga ra sức vẫy tay với Hứa Bân, Hứa Bân cách một ô cửa sổ thủy tinh, uyển chuyển nói lời sinh ly tử biệt, Vương Kiệt Hi nhìn cả nửa ngày, cuối cùng lấy một chiếc khăn từ trong túi ném cho Hứa Bân.

Vương... À, đội trưởng, em không khóc đâu. Vẻ mặt Hứa Bân mơ màng.

Chuẩn bị trước, khỏi lo sau. Vương Kiệt Hi hờ hững trả lời.

Tàu chậm rãi chuyển động, lúc này Hứa Bân mới trở về chỗ ngồi, chuẩn bị một bài diễn văn, dự định trò chuyện cũng lãnh đạo trực tiếp hiện tại.

Chưa đợi hắn mở miệng, Vương Kiệt Hi đầu tiên đưa tay ra: Lời khách sáo thì không cần phải nói, hoan nghênh gia nhập Vi Thảo.

Hứa Bân không nắm lấy tay Vương Kiệt Hi, hắn nhìn ra ngoài song cửa, cảnh sắc quen thuộc dần lùi về phía sau, loa phát thanh bắt đầu đọc những địa điểm đặc sắc nên đến khi tới thành phố B, trên màn hình cũng hiện hình ảnh Thiên An Môn hay Cố Cung.

Hứa Bân đột nhiên nhận ra lúc này hắn đã chính thức rời khỏi thành phố quen thuộc, chiến đội quen thuộc, quá trình này dù thế nào cũng làm cho người khác cảm thấy khổ sở.

Nhưng cuộc sống mới vẫn phải bắt đầu.

Cuối cùng, Hứa Bân nở nụ cười, thu tầm mắt lại xòe bàn tay ra, ra sức siết chặt tay Vương Kiệt Hi.

Cảm ơn, em rất vui khi gia nhập Vi Thảo.

8. Linh hồn (Spirit)

Linh hồn kỵ sĩ bảo vệ hắn.

Hắn đối xử tử tế với người yếu thế.

Hắn dũng cảm đối kháng với kẻ địch.

Hắn kháng lại mọi sai lầm.

Hắn chiến đấu vì chính nghĩa.

Hắn giúp đỡ bất kỳ ai cần giúp đỡ.

Hắn không làm tổn thương người vô tội.

Hắn thề sống thề chết bảo vệ đồng đội chiến hữu.

Hắn đối xử chân thành với bạn bè của mình.

Hắn thề chết cống hiến với tất cả những thứ hắn thề trung thành.

Hắn chính là linh hồn của kỵ sĩ.

Kính kỵ sĩ của Vi Thảo chúng ta - Hứa Bân đại đại, nguyện tinh thần kỵ sĩ bất diệt.

-END-
 

Bình luận bằng Facebook