Hoàn [Vi Thảo Thành Nguyên 2022][Cao Anh Kiệt] Sao Mai

toshiro_kun

Dân thường Máy Chủ 10
Bình luận
12
Số lượt thích
86
Team
Lam Vũ
Fan não tàn của
Hoàng Thiếu, Tiểu Cao, Tiểu Đới
#1
Một sản phẩm thuộc project Vi Thảo 2022 - Vi Thảo Thành Nguyên
Toàn chức cao thủ đồng nhân --- Cao Anh Kiệt trung tâm

Sao Mai

Tác giả: 霜吟微雨
Edit: Khánh
Beta: @nmnguyet
___


Trong bóng tối trước bình minh, cậu ấy là ngôi sao Mai chiếu sáng đêm địa cực.

“Anh Kiệt, kể từ hôm nay, em là đội viên chính thức của Vi Thảo.” Vương Kiệt Hi trao tấm thẻ tài khoản vào tay cậu thiếu niên trước mặt, giọng nói tuy trầm nhưng vẫn mạnh mẽ, “Dùng thẻ tài khoản này cho giải đấu, mau chóng thích ứng với môi trường thi đấu chuyên nghiệp, anh rất mong chờ vào biểu hiện của em.”

“Vâng… Vâng ạ.” Cao Anh Kiệt nhận lấy tấm thẻ tài khoản, hai chữ “Mộc Ân” viền vàng in dập chìm trên đó lấp lánh dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, cậu bất giác siết chặt tấm thẻ của mình, “Đội trưởng, nhất định em sẽ cố gắng.”

Vương Kiệt Hi thật sự bồi dưỡng Cao Anh Kiệt như một ngôi sao mới của Vi Thảo, sắp xếp cậu vào đội ngũ chính thức ngay khi vừa ra mắt.

"Ồ... Đội hình của chiến đội Vi Thảo lần này không giống như thường lệ, ngoại trừ tuyển thủ cốt cán Vương Kiệt Hi cùng nhân vật át chủ bài Vương Bất Lưu Hành đã rất quen thuộc với chúng ta còn có một tuyển thủ chuyên nghiệp vừa gia nhập! Không biết vị tuyển thủ mới này sẽ mang đến điều bất ngờ gì cho chúng ta. "

Người dẫn chương trình giải đấu vẫn hoạt ngôn như mọi khi, nhưng Vương Kiệt Hi lại khẽ cau mày nhìn Cao Anh Kiệt đang run rẩy phía sau: "Bình tĩnh nào, đừng căng thẳng gì hết, cứ coi trận đấu như những buổi huấn luyện bình thường là được."

Cao Anh Kiệt siết chặt góc áo vì cảm thấy hơi lo lắng.

Vinh Quang là một trò chơi có tính đoàn đội rất mạnh, chú ý đến sự phối hợp và ăn ý giữa đồng đội với nhau, dựa vào các vai trò khác nhau để bổ khuyết mới có thể phát huy được hiệu quả một cộng một lớn hơn hai. Trong khi đó, với cùng một nghề, vì hiệu quả được tạo ra gần như giống hệt nhau, khó tránh khỏi có phần thừa thãi.

Chính bởi như vậy, trong các trận đoàn đội của giải đấu chuyên nghiệp, rất hiếm khi mọi người được thấy các nhân vật trùng nghề cùng đứng trên sân, đồng thời, đội hình song Ma Đạo Học Giả càng khiến lòng Cao Anh Kiệt thêm bối rối.
Mình thật sự có thể đánh trận đấu này sao?

Đội đối thủ có thực lực mạnh như thế, mình sẽ không trở thành kẻ gây trở ngại chứ?

Cao Anh Kiệt càng nghĩ càng căng thẳng, mồ hôi đã rịn ra ướt đẫm lòng bàn tay.

Cùng với đó, lời nói của người dẫn chương trình cũng đang phá vỡ phòng tuyến tâm lý của Cao Anh Kiệt từng chút một, tại sao họ đều đặt kỳ vọng cao vào mình vậy chứ?

Mình… thực sự có thể làm được sao?

Nếu đánh trận này không tốt… Hẳn sẽ làm rất nhiều người thất vọng.

Đầu lông mày của Vương Kiệt Hi càng nhăn tít lại, cuối cùng điều anh lo lắng nhất vẫn xảy ra.

Dẫu sao thì Cao Anh Kiệt cũng mới chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi. Ở cái ngưỡng còn chưa trưởng thành đó, khả năng chịu đựng về mặt tâm lý của cậu vẫn rất yếu. Cậu không thể suy nghĩ, không thể ngoài tai mọi lời bàn luận như Vương Kiệt Hi, đội trưởng của Vi Thảo, người đã trải qua hàng trăm trận đấu và vô số tình huống phức tạp.

Dù là động viên hay đả kích, công nhận hay chối bỏ, những điều ấy đều ảnh hưởng mạnh tới Cao Anh Kiệt, chẳng qua trong hầu hết trường hợp, ảnh hưởng tiêu cực vẫn luôn nhiều hơn tích cực.

“Không sao đâu Anh Kiệt, phải tin tưởng bản thân.” Kiều Nhất Phàm vỗ vai an ủi Cao Anh Kiệt, “Cậu giỏi lắm mà, nhất định sẽ đánhtốt trận đấu này.”

“Ừ, tớ sẽ cố gắng hết sức.” Cao Anh Kiệt miễn cưỡng nở một nụ cười với cậu bạn thân, cố tỏ ra thoải mái.

“Sắp đến lượt cậu rồi, mau đi đi, giành thắng lợi trở về.” Kiều Nhất Phàm mỉm cười, tuy ra mắt cùng Cao Anh Kiệt nhưng cậu luôn là người mờ nhạt, bị xem nhẹ. Trong trận đấu này, cậu là thành viên dự bị, nếu không có tình huống nào đặc biệt nghiêm trọng, cậu sẽ không có cơ hội lên sân.

Đương nhiên, cho dù không có cơ hội lên sân thi đấu, Kiều Nhất Phàm cũng sẽ không mong đồng đội của mình gặp bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào trong suốt quá trình trận đấu.

Đều nói vật họp theo loài, người tụ theo nhóm, Cao Anh Kiệt và Kiều Nhất Phàm có thể trở thành bạn thân của nhau, phần lớn là do tính cách. Đa số tuyển thủ chuyên nghiệp của Vinh Quang đều là những thanh thiếu niên nổi loạn, không mấy mặn mà với con đường học tập, họ tràn đầy nhiệt huyết, hy vọng có thể ghi dấu lại chút thành tích gì đó với game online. Thế nhưng Kiều Nhất Phàm và Cao Anh Kiệt là số ít những người có phần lạc loài trong giới chuyên nghiệp.

Nếu đặt trong bối cảnh trường lớp, chắc chắn các cậu vẫn là những học sinh an phận, ngoan ngoãn, hạnh kiểm tốt - học lực tốt. Thế nhưng gia nhập giới chuyên nghiệp Vinh Quang với tính tình hiền lành, dễ bị bắt nạt như vậy, thật sự không phải nói quá khi hình dung mỗi bước đi là từng bước gian nan .

Đáng lo ngại nhất chính là thực lực của Kiều Nhất Phàm không có gì nổi trội trong một chiến đội quán quân như Vi Thảo. Cậu là một người mờ nhạt, dễ dàng bị bỏ qua, thậm chí có thể coi như kẻ lót đáy, vậy nên sự tự ti của cậu hoàn toàn có cơ sở. Nhưng kiểu tự nghi ngờ bản thân của Cao Anh Kiệt khiến người khác vô cùng khó hiểu.

Xét cho cùng, Cao Anh Kiệt, người điều khiển Ma đạo học giả Mộc Ân, mặc dù còn nhỏ tuổi, kinh nghiệm chưa có bao nhiêu, không hơn bất kỳ đại thần hàng đầu nào nhưng cậu cũng là một tân binh rất có tiềm năng. Xét trong toàn bộ giới chuyên nghiệp, thực lực của cậu cũng có thể coi như hàng cao thủ.

“Mình có thể làm được, mình nhất định sẽ làm được.”

Cao Anh Kiệt bước lên sân khấu, nhưng vẫn vô cùng rụt rè, cậu không hề bình tĩnh như Vương Kiệt Hi đứng cạnh, ngay cả việc trả lời những câu hỏi đã được chuẩn bị sẵn cũng không trôi chảy một chút nào.

“Vâng, vậy thì phần đấu tiếp theo sẽ được bắt đầu ngay sau đây, mời tuyển thủ hai đội vào vị trí chuẩn bị thi đấu!”

Đây là lần đầu tiên Cao Anh Kiệt vào sân thi đấu chính thức, mặc dù ngồi trong một không gian kín, còn có vô số lần tự trấn an bản thân trước khi trận đấu diễn ra, nhưng Cao Anh Kiệt đã căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, đến cả chuột cũng cầm không thực sự vững.

Thất bại.

Thua rồi…

Cao Anh Kiệt ngồi nguyên tại chỗ, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào hai ký tự màu xám to lớn phủ đầy vết xước hiện lên trên màn hình máy tính trước mặt.

Quả nhiên vẫn không được sao…

"Đội ... Đội trưởng, em xin lỗi, em... Em quá căng thẳng." Điều đầu tiên Cao Anh Kiệt làm là xin lỗi đội trưởng của mình, đương nhiên cậu hiểu được rằng biểu hiện của mình thực sự quá tệ.

“Không sao, quay về họp bàn tổng kết, chỉ cần lần sau đừng phạm lại lỗi cũ là được.” Vương Kiệt Hi nói khẽ, giọng hết sức ôn hòa. Anh biết, đối với Cao Anh Kiệt, động viên mới đem lại hiệu quả, “Em lên sân lần đầu, đây là phản ứng bình thường, chỉ là một trận thua thôi, không cần quá bận lòng. "

“Vâng!”



Mấy tháng sau.

“Anh Kiệt, cố lên.”

“Chắc chắn rồi!”

Hai Ma Đạo lại một lần nữa đứng trên sàn đấu.

Lần này là một trận đoàn đội ở vòng loại trực tiếp.

Quyết định liệu Vi Thảo có thể tiếp tục vào vòng trong hay không.

Khác với lần trước, sau vài tháng rèn luyện, Cao Anh Kiệt đã tự tin và bình tĩnh hơn khá nhiều, dù vẫn còn đôi chút căng thẳng nhưng điều đó sẽ không ảnh hưởng quá nhiều đến thao tác của cậu, việc trả lời các câu hỏi của phóng viên cũng trôi chảy hơn rất nhiều.

“Anh Kiệt, em phải gánh vác tương lai Vi Thảo.”

Khoảnh khắc nghe được câu nói đó của đội trưởng Vi Thảo, Vương Kiệt Hi, Cao Anh Kiệt bất chợt run người, chỉ cảm thấy bản thân mình đột nhiên có một trách nhiệm nặng nề.

Một trách nhiệm nặng tựa ngàn cân.

“Em… Em sẽ cố gắng.”

“Không phải là cố gắng, nhất định phải làm được.”

“Tương lai của Vi Thảo sẽ do em dẫn dắt.”

“Và bọn anh sẽ luôn đồng hành cùng em.”

Suy cho cùng, cậu là ngôi sao mới của Vi Thảo, ngôi sao chói lọi nhất trong ban mai nắng nhạt sau đêm địa cực.
 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook