Hoàn [Vi Thảo Thành Nguyên 2022][Phương Sĩ Khiêm] Tâm sự thiếu niên đang cưỡi mây

An Dĩ Duyệt

Kết cỏ ngậm hành, bán manh mua chổi
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
293
Số lượt thích
1,612
Location
Bắc Kinh
Team
Vi Thảo
Fan não tàn của
Phương Vương - chính phó Vi Thảo một vạn năm~
#1
Tác giả: 閻魔屋
Convert: Phương Khìn Khìn
Editor: Pông

TÂM SỰ THIẾU NIÊN ĐANG CƯỠI MÂY

1.

Tháng mười vừa trôi qua, thành phố B đã có tuyết rơi. Cùng với đó còn có tin tức Phương Sĩ Khiêm giải nghệ.

Tất cả mọi người đều xôn xao, Thần Trị Liệu mới hỗ trợ đoàn đội giành quán quân mùa thứ bảy vẫn được coi là nổi bật, đột nhiên vào lúc này tuyên bố giải nghệ khiến người hâm mộ không kịp chuẩn bị tinh thần. Tuy trị liệu mới của Vi Thảo là Viên Bách Thanh đã ra mắt từ mùa giải thứ bảy, không đến mức Phòng Phong và Đông Trùng Hạ Thảo không có người nối nghiệp, nhưng người hâm mộ đều cảm thấy trước mặt thực lực của người mới này chưa đủ để nối tiếp danh hiệu Thần Trị Liệu, cho rằng tương lai khó có thể tái hiện cảnh tượng đặc sắc Ma Thuật Sư phối hợp cùng Thần Trị Liệu. Thậm chí còn có một bộ phận không nhỏ thỉnh cầu Phương Sĩ Khiêm không cần giải nghệ.

Tuy bên ngoài xôn xao là vậy, nhưng nội bộ Vi Thảo có vẻ hơi bình thản, bình thản đến có chút ngột ngạt.

Các đội viên đều biết đội phó sau mùa giải thứ bảy sẽ giải nghệ, nên lúc tin tức này được công bố, bọn họ có vẻ rất bình thản.

Nhưng bình thản chỉ là vẻ bề ngoài, dưới mặt nước yên tĩnh là sóng ngầm cuồn cuộn.

Vốn Phương Sĩ Khiêm định sẽ tuyên bố giải nghệ ngay trong kỳ nghỉ, nhưng không nhịn được Viên Bách Thanh nhõng nhẽo đòi hỏi, thêm vào kỹ thuật của Viên Bách Thanh đúng là chưa thể gánh vác được ngay, còn cần hắn đích thân chỉ đạo, vì thế mới kéo dài tới hiện tại.

Tin tức đã truyền ra, Phương Sĩ Khiêm thu dọn hành lý định đi, Vương Kiệt Hi gánh trên vai toàn bộ hy vọng của đội viên đứng chặn trước cửa, nói: "Hay chờ bọn nhỏ tổ chức sinh nhật cho anh xong hẵng đi?". Phương Sĩ Khiêm nhìn nhìn, cũng không còn mấy ngày, liền đáp ứng. Trong nhà cũng đã thúc giục mấy tháng thì thêm mấy ngày nữa có là bao. Ngay lập tức trả vé, hành lý cũng tạm thời đặt xuống.

2.

Đúng là không được mấy ngày, ngày mùng chín tháng mười một đã tới. Bởi vì là ngày cuối cùng của Phương Sĩ Khiêm ở lại cho nên mọi người không ra ngoài ăn, quyết định ở lại ký túc xá nấu cơm.

Sáng sớm Vương Kiệt Hi đã dậy, định ra ngoài mua thức ăn. Phương Sĩ Khiêm nói tôi cũng đi, kết quả kéo cả đội theo sau. Hôm nay là ngày đặc biệt, Vương Kiệt Hi không nói gì, vì thế cả đoàn người Vi Thảo rồng rắn lên mây xuất phát đi chợ. Cũng may không xảy ra đại loạn, nếu hôm nay có phóng viên mai phục bên ngoài, chắc chắn là xong phim rồi. Nhưng may trời lạnh nên có ít người trên đường, mọi người cũng mặc khá kín nên không có ai phát hiện ra.

Dọc đường đi mấy thứ linh tinh mua cả đống, đồ ăn đồ uống chơi chơi cũng mấy túi lớn. Lúc Vương Kiệt Hi mang người về Vi Thảo cũng đã sắp trưa, chọn một nồi lẩu, lại thêm thịt thà, mọi người tùy tiện ăn một bữa. Ăn xong lại chơi bài. Bài không đủ thì lấy thêm mạt chược. Vương Kiệt Hi làm chủ trì, Phương Sĩ Khiêm đối chiến với Viên Bách Thanh.

Phương Sĩ Khiêm sờ bài, liếc một cái đã ném xuống, tràn đầy tự tin hỏi Vương Kiệt Hi: "Đội trưởng, có tin ván đầu tiên tôi đã thắng không?" Vương Kiệt Hi cười cười còn chưa mở miệng, Viên Bách Thanh đã cướp lời: "Sư phụ đừng quá kiêu ngạo, đến khi em thắng thì anh đừng có khóc đó." Phương Sĩ Khiêm hừ một tiếng: "Trình độ này của chú mà đòi thắng anh hả, sinh sớm thêm trăm năm nữa đi. Hạ!" Viên Bách Thanh nói: "Ai, sao anh lại không tin, ván này không thắng thì mấy ván sau nhất định em sẽ thắng!" Phương Sĩ Khiêm cười: "Đương nhiên là anh tin chú. Dù sao anh cũng già rồi, trình độ chơi bài cũng chỉ thế thôi, càng đánh càng sai. Dù sao cậu còn trẻ, không gian để trưởng thành rộng mở, sau này cứ từ từ vượt qua anh." Viên Bách Thanh bĩu môi, nói: "Sư phụ, anh mới bao nhiêu tuổi mà cứ kêu già thế."

Bên này Viên Bách Thanh thề thốt muốn thắng khiến Phương Sĩ Khiêm xem xem, bên kia Vương Kiệt Hi chăm chú nhìn bài, ngược lại nghe ra ý khác của Phương Sĩ Khiêm.

Thời gian sáu năm đã đủ để một thiếu niên tràn đầy năng lượng trở thành một người đàn ông thành thục. Phương Sĩ Khiêm đã sớm không còn là chàng trai thân hình gầy yếu, kỹ thuật tâm thế ngây ngô của ngày ấy nữa. Thời gian tôi luyện đã từ từ lấy ra chút thận trọng khiêm tốn từ tận xương tủy, nó cũng tạo cho hắn một khí chất trưởng thành độc đáo vượt qua thời gian. Hắn cũng giống như Lâm Kiệt khi trước, tràn ngập hy vọng và tín nhiệm đối với hậu bối.

Nhưng hắn cũng có chút khác biệt so với Lâm Kiệt. Trong lòng Lâm Kiệt biết năng lực của mình có hạn mà chọn thoái vị, còn Phương Sĩ Khiêm vì áp lực chịu trách nhiệm với gia đình mà thoái vị. Vương Kiệt Hi chưa bao giờ hỏi, nhưng thỉnh thoảng Phương Sĩ Khiêm sẽ nói với hắn, cho nên có biết một chút. Người trong nhà vốn không ủng hộ con đường trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp của Phương Sĩ Khiêm, nhưng hắn quá kiên trì nên chỉ đành đồng ý.

Vương Kiệt Hi còn nhớ thiếu niên sáng lạn khi đó nói: "Bỏ học chơi game, cha mẹ cảm thấy không đáng, nhưng không còn cách nào khác, tôi thích mà." Cùng nhau vượt qua, Vương Kiệt Hi biết Phương Sĩ Khiêm là người không chịu từ bỏ. Cho dù gánh vác áp lực nhường ấy, hắn vẫn duy trì trạng thái tâm lý không chịu thua. Nếu có người xứng đáng được nâng lên thành thượng thần, Phương Sĩ Khiêm nhất định là một trong số đó. Đúng như dự đoán, mùa giải thứ năm có người gọi hắn là Thần Trị Liệu, một quán quân đã đóng đinh danh hiệu này một cách vững chắc.

"Ấy ấy, cùng một màu!" Phương Sĩ Khiêm vỗ bàn, "Anh vừa mới nói gì, nhanh nhanh nhanh, tới trả thù lao." Viên Bách Thanh bộc bạch: "Tiền của đồ đệ mà anh cũng thu, năm đồng một ván, coi như xong đi." Phương Sĩ Khiêm chậc chậc: "Đây gọi là hiếu kính sư phụ, mà năm đồng cũng tiếc là thế nào!" Vương Kiệt Hi lắc đầu mở ví, lớn hơn mình một tuổi mà chẳng hiểu sao cứ như trẻ con vậy?

3.

Vừa mới bốn giờ, người lớn trong đội đều đã đi, còn lại mấy đứa nhỏ ngồi trong phòng điều hòa chơi vui quên trời đất. Vương Kiệt Hi mang thức ăn vào nhà bếp. Phương Sĩ Khiêm nhường vị trí cho Đặng Phục Thăng, chơi gì cũng không cần phần hắn, dứt khoát đi theo Vương Kiệt Hi vào bếp.

Phương Sĩ Khiêm im lặng tựa mình vào cạnh cửa, nhìn Vương Kiệt Hi thuần thục vén tay áo nấu cơm, không khỏi bật cười nói: "Tiểu đội trưởng, không nghĩ tới cậu còn biết nấu cơm nha." Vương Kiệt Hi kinh ngạc quay đầu nhìn, "Không đi chơi với bọn nhỏ sao?"

"Quá ồn ào. Nghĩ tới ngày mai không còn được thấy nữa, có chút không nỡ nhìn."

Vương Kiệt Hi không lên tiếng, quay qua chỗ khác lấy ra một cái bắp cải ném cho hắn: "Không có việc gì làm thì rửa rau đi."

Phương Sĩ Khiêm nhanh tay nhanh mắt tiếp được, đi tới bên cạnh mở vòi nước: "Mà tôi cũng chưa từng ăn thức ăn cậu nấu nha tiểu đội trưởng. Cậu không định tạo bóng ma tâm lý cho cả đội đó chứ?"

"Khiến anh thất vọng rồi, hai bé ở nhà rất thích."

"Ồ, không hổ là có em trai em gái."

Hai người câu được câu không trò chuyện, bên này Phương Sĩ Khiêm rất nhanh đã rửa xong, hết việc lại đứng bên cạnh nhìn Vương Kiệt Hi xào rau. Vương Kiệt Hi đảo chiếc muỗng, đột nhiên hỏi: "Sau khi giải nghệ thì định làm gì?" Phương Sĩ Khiêm nỗ lực phân biệt tiếng dầu và nước bắn tung tóe và tiếng của Vương Kiệt Hi, nói: "Làm ở công ty nào đó, hoặc là học tiếp."

Vương Kiệt Hi gật đầu, cho dù là gì hắn đều tôn trọng lựa chọn của đối phương.

Phương Sĩ Khiêm do dự một chút, nói: "Đứa nhỏ Bách Thanh này, về sau để ý nó một chút, đừng nghĩ nó mọi khi tùy tiện, có lúc cũng mẫn cảm như Anh Kiệt vậy. Đặc biệt khi tiếp nhận vị trí của tôi, áp lực của nó sẽ rất lớn. Kéo dài thêm mấy tháng cũng không dạy nó được thêm bao nhiêu, sau này phải dựa vào cậu dẫn dắt rồi."

"Năng lực của Phục Thăng rất tốt, có cậu ta thì cũng có người có thể san sẻ được trọng trách trên vai cậu."

"Trước mắt tốc độ tay là ưu điểm lớn nhất của Tiểu Biệt, nhưng thiếu kinh nghiệm, cần tăng cường thực chiến."

"Đứa nhỏ Anh Kiệt thì không cần tôi nói nữa, cậu hiểu rõ hơn ai mà."

"Lương Phương thì, tính cách quá nôn nóng, dễ mất bình tĩnh. Cuồng kiếm sĩ nhiệt huyết là đủ, nhưng quá sẽ ảnh hưởng tới chiến thuật."

"Còn cậu đó, không cần cái gì cũng tự mình gánh vác, tối trước khi ngủ nhớ mát-xa tay. Tuy chúng nó không quá thành thục, nhưng không được để chúng nó quá dựa dẫm vào cậu. Cậu là Ma Thuật Sư, không phải gà mẹ."

Vương Kiệt Hi vừa đứng bên cạnh nghe Phương Sĩ Khiêm nói như để lại di ngôn, lải nhải mãi phân tích từng người một trong đội, vừa dọn thức ăn ra bàn, xong rồi mới nói: "Sao anh không trực tiếp nói với bọn họ?"

Phương Sĩ Khiêm im lặng, hầu yết hơi động, nói: "... Tôi sợ chúng nó khóc."

Vương Kiệt Hi không nói gì. Hắn cũng hiểu rằng đừng nghĩ hiện tại mọi người hòa thuận vui vẻ, còn chưa làm gì đâu, khéo chút nữa lại nước mắt ngắn nước mắt dài.

4.

Bữa cơm tối này mọi người đặc biệt nhai kỹ nuốt chậm, không biết là đang quý trọng thời gian với Phương Sĩ Khiêm, hay là quý trọng bữa cơm hiếm có mà Vương Kiệt Hi đích thân làm.

Hôm nay có mua rượu, Vương Kiệt Hi không nói gì nhưng cũng ngầm đồng ý. Mọi người đều uống ngà ngà say, hơn tám giờ, mọi người vừa ăn cơm xong cũng không còn bụng ăn bánh kem, Phương Sĩ Khiêm dứt khoát đề nghị ra sân chơi ném tuyết.

Buổi trưa lúc mọi người chơi mạt chược trong phòng thì tuyết đã rơi đầy, trong vườn một mảng trắng xóa, bị đèn đường soi rọi khiến lòng người yên ổn, khác nào thuật trị liệu của mục sư trên chiến trường chuẩn xác rơi trên người đồng đội.

Viên Bách Thanh nắm quả cầu tuyết hô to một tiếng "Ngọn Lửa Thần Thánh" rồi khai hỏa, Phương Sĩ Khiêm không cam lòng yếu thế kêu hắn ngốc nghếch rồi ném trả, Đặng Phục Thăng và Chu Diệp Bách đứng một bên hóng bị ném trúng cũng gia nhập hỗn chiến. Tiếp đó mọi người đều nhốn nháo loạn cả lên khiến bảo vệ liên tiếp tới hỏi thăm tình huống.

Chỉ có Vương Kiệt Hi đứng bên ngoài lẳng lặng nhìn.

Ấn tượng về Vi Thảo chưa từng hò hét náo nhiệt như này, sau này có lẽ cũng sẽ hiếm thấy đi. Điên cuồng phóng túng như vậy, hắn chưa bao giờ nghĩ tới.

Phương Sĩ Khiêm nhào quả cầu tuyết một cách mạnh mẽ, đảo mắt thấy Vương Kiệt Hi như người ngoài cuộc đứng xem, lập tức hô hào ném Vương Kiệt Hi.

Vương Kiệt Hi sững sờ, theo bản năng vuốt tuyết đọng trên người đập về phía Phương Sĩ Khiêm. Tới đây, tất cả mọi người đều bị Phương Sĩ Khiêm khiêu khích.

Nhìn Phương Sĩ Khiêm đắc ý, Vương Kiệt Hi lại thấy buồn cười.

Chưa chia tay mà hắn đã bắt đầu hoài niệm rồi.

5.

Ném tuyết loạn một lúc, mọi người đều trở về phòng, đội mũ sinh nhật cho Phương Sĩ Khiêm, mở hộp bánh kem, cắm nến, hát chúc mừng sinh nhật, lại thổi tắt nến, cắt bánh kem. Tất cả đều tự nhiên, cho tới khi có người bắt đầu khóc, Phương Sĩ Khiêm có vẻ không biết nên làm gì.

Hắn há miệng định nói lời an ủi, nhưng cuối cũng vẫn không thốt ra khỏi miệng.

Thật ra Phương Sĩ Khiêm cũng khổ sở, thường ngày vẫn hi hi ha ha, chỉ là ngụy trang mà thôi. Mới lấy được quán quân thứ hai, ai lại không muốn thuận thế đánh thêm mấy năm nữa đâu? Hắn chỉ lớn hơn Vương Kiệt Hi có một tuổi mà thôi. Nhưng từ trước tới nay khó vẹn cả đôi đường, giữa gia đình và thi đấu hắn chỉ có thể chọn một.

Nhìn xung quanh một lần, in sâu mọi thứ vào đáy mắt. Bàn ghế trong phòng đều đặt tại vị trí quen thuộc, áp phích dán trên trường cũng rất lâu rồi không đổi, tấm ảnh bọn họ đoạt quán quân vẫn ở đó, thậm chí cả mùi hương của nơi đây. Nhưng hắn sắp rời đi rồi, sẽ không còn cảnh tượng mỗi sớm mai huấn luyện nữa, sàn thi đấu cũng chỉ là hồi tưởng. Thẻ tài khoản sớm ngày nuông chiều không còn trong tay, ví trống trơn, hệt như tâm hồn bây giờ vậy.

Sóng ngầm cuối cùng cũng chọc thủng mặt nước, hình thành nên dòng nước chảy xiết.

Nghĩ muốn buông thả hay cứ buông thả đi.

Nhưng hắn nghĩ mình không thể thể hiện bi thương quá độ, nếu hắn cũng tùy ý muốn khóc liền khóc, chỉ sợ tình cảnh sau đó Vương Kiệt Hi cũng khống chế không nổi.

Có lúc, thật ước ao tuổi trẻ. Hắn liếc mắt nhìn hậu bối trước mắt mình, muốn cười thì cười, muốn khóc thì khóc. Sau này cũng thân bất do kỷ mà thôi.

Phương Sĩ Khiêm biết cảm tình này có người đè nén một ngày, có người đã đè nén thì lại càng lâu. Người coi Phương Sĩ Khiêm là sư phụ, Viên Bách Thanh khóc thê thảm oan ức nhất. Cậu luyến tiếc Phương Sĩ Khiêm, cũng không muốn khiến người khác xem nhẹ mình. Phương Sĩ Khiêm biết cậu oan ức thật, sớm đã có truyền thông nói thẳng kỹ Viên Bách Thanh chả có bao nhiêu, không thể tiếp nhận vị trí Thần Trị Liệu. Người trẻ tuổi nên nóng tính, vẫn chưa học được cách bỏ ngoài tai dư luận. Phương Sĩ Khiêm duỗi tay ôm lấy cậu, vỗ vỗ sau lưng cậu, nói: "Mang Phòng Phong và Đông Trùng Hạ Thảo tới chiến trường, để những người coi thường em nhìn kỹ chút. Từ nay về sau em không còn là đồ đệ của Thần Trị Liệu, em phải chứng minh cho họ thấy, em chính là Thần Trị Liệu."

Viên Bách Thanh nghẹn giọng đáp ứng.

Lướt qua Viên Bách Thanh, Phương Sĩ Khiêm nhìn Vương Kiệt Hi ở phía sau.

Trên mặt Vương Kiệt Hi không có chút biểu hiện nào, Phương Sĩ Khiêm dùng khẩu hình hỏi sao hắn không khóc. Vương Kiệt Hi hỏi ngược lại nếu tôi khóc thì thế nào.

Phương Sĩ Khiêm nỗ lực ngẫm nghĩ, phát hiện ra mình tưởng tượng không nổi một màn này.

Vì thế chỉ đành lúng túng cười với Vương Kiệt Hi.

6.

Sáng sớm ngày thứ hai, Phương Sĩ Khiêm mang hành lý rời khỏi, trong vườn vẫn nguyên cảnh tượng ngày hôm qua bọn họ tàn phá.

Hắn vừa ra tới cửa lớn đã thấy Vương Kiệt Hi ở bên cạnh xe chờ hắn.

Phương Sĩ Khiêm bật cười: "Tôi dậy sớm thế là vì sợ có người tới tiễn, ai ngờ chỉ cần cậu đã khiến cho kế hoạch này thất bại nặng nề rồi." Vương Kiệt Hi mở cốp xe nói: "Trong đầu anh nghĩ gì thì tôi không biết, lại còn dám nói dối thời gian với đội trưởng. Bách Thanh không gặp được anh chắc đau lòng chết đi."

Phương Sĩ Khiêm đi theo ngồi lên xe, cũng không hỏi làm thế nào Vương Kiệt Hi biết thời gian cất cánh thật. Phương Sĩ Khiêm nói: "Hôm qua huyên náo tới khuya rồi, để chúng nó nghỉ ngơi đi. Đưa tiễn hay không thì tôi vẫn thế. Cho dù thế nào... Có thời gian rảnh tôi sẽ quay trở về."

"Thật sao?"

Phương Sĩ Khiêm cười cười: "Trừ khi Vi Thảo không hoan nghênh tôi."

Vương Kiệt Hi cũng cười, công thần của Vi Thảo ai lại dám cự tuyệt từ ngoài cửa đây.

Đi tới sân bay, Vương Kiệt Hi muốn đưa hắn vào, Phương Sĩ Khiêm lại bảo đừng tiễn nữa.

Vương Kiệt Hi cũng không từ chối, bảo hắn chú ý an toàn, định quay đi đột nhiên bị Phương Sĩ Khiêm gọi lại. Phương Sĩ Khiêm cười gọi hắn: "Tiểu đội trưởng."

Vương Kiệt Hi quay lại nhìn, Phương Sĩ Khiêm nói tiếp: "Lần cuối cùng dùng tư cách đội phó gọi cậu là đội trưởng rồi, sau này đội phó là Phục Thăng, để cậu ấy giúp cậu."

Trên mặt Phương Sĩ Khiêm vẫn duy trì nét cười, buông hành lý xuống, hướng về phía Vương Kiệt Hi mở hai tay, nói: "Sáu năm, không định ôm tôi một cái sao?"

Vương Kiệt Hi thoải mái ôm lấy: "Mấy năm qua khổ cực cho anh rồi."

Phương Sĩ Khiêm cũng ôm lại: "Cực khổ nhất là cậu. Đừng nghe truyền thông mù nói cái gì mà Vi Thảo già rồi, nhìn Tiểu Biệt Bách Thanh Anh Kiệt đó, đều là sức mạnh tân sinh. Vi Thảo của chúng ta vẫn còn cả chặng đường dài đây. Quay về chuyển lời cho bọn nhỏ, không cần khó chịu, đại diện cho Vi Thảo khiến chúng ta nở mày nở mặt, tôi vẫn chờ mọi người lấy được quán quân thứ ba đây."

Vương Kiệt Hi đáp ứng một tiếng, Phương Sĩ Khiêm lại vỗ vỗ vai Vương Kiệt Hi, nhấc hành lý lên, phất phất tay, nháy mắt khuất sau cánh cửa.

7.

Thiếu niên tâm sự đương nã vân, thùy niệm u hàn tọa ô ách.

Trước sau Phương Sĩ Khiêm đều tin tưởng rằng, Vi Thảo dù không có hắn, không có Vương Kiệt Hi, cũng có thể đi thật xa.

Bởi vì mấy đứa nhỏ có mấy năm nhẹ nhàng, tươi trẻ, tràn ngập không gian để trưởng thành.

Mà chính mấy đứa nhỏ ấy sắp trở thành tuyển thủ tự mình chống đỡ một phương trời, gánh vác tương lai của Vi Thảo.

Khu khu vi thảo, sinh vu hào mạt.
Hào mạt chi thảo, khả dĩ thành nguyên!

"Sợi cỏ mong manh, nhỏ nhoi sinh trưởng, sinh khắp nơi nơi, trưởng thành thế giới."

-END-
 

Bình luận bằng Facebook