Hoàn [Vi Thảo Thành Nguyên 2022] [Lâm Kiệt] Cũng thế mà thôi

Ngao Thiên Khuyển

Dân thường Máy Chủ 10
Bình luận
15
Số lượt thích
57
Team
Vi Thảo
Fan não tàn của
Vương Kiệt Hi
#1
Một sản phẩm của project Vi Thảo Thành Nguyên 2022
mừng Vi Thảo đăng quang lần thứ 2!
:vt


Cũng thế mà thôi
Edit: @Ngao Thiên Khuyển
Beta: @An Dĩ Duyệt

Khi Lâm Kiệt biết Phương Sĩ Khiêm sẽ xuất ngoại du học thì hiểu rằng bọn họ khác nhau.

Lúc đó Phương Sĩ Khiêm là được ông chủ xách về, chơi Vinh Quang rất tốt, quan hệ với mọi người cũng khá kì lạ.

Người này không hề thiếu tiền.

Cả chiến đội đều có thể nhìn ra. Khi mọi người vì chiến đội mà tính tới tính lui tiền lương tiền thưởng thi đấu, cậu ta rất tùy hứng bay nhảy khắp nơi, còn hờ hững chê đội viên thật “tầm thường” không đủ nhiệt tình.

Đương nhiên những người lập nên chiến đội đều thực sự tâm huyết, nhưng cuộc sống này há chẳng phải như một lưỡi dao luôn kề vào cổ? Chỉ có tiểu thiếu gia lớn lên trong sự sung túc không hiểu thế sự mới có thể tùy hứng quậy phá bất kỳ cái gì cậu ta muốn.

Sau này Phương Sĩ Khiêm cũng hiểu, không dám nhắc lại. Nhưng mỗi khi tới kỳ nghỉ đều có thể qua vòng bạn bè rằng cậu ta đi khắp nơi, đến những con sông hay dãy núi khắp các đất nước hít thở bầu không khí chủ nghĩa tư bản. Các đội viên vừa ao ước vừa nói những con người của chủ nghĩa xã hội sẽ không cùng hội cùng thuyền với cậu.

Tuy nói vậy nhưng tình hữu nghị của Vi Thảo vẫn rất bền chặt, chưa từng tan rã. Thậm chí khi các tiền bối lần lượt giải nghệ, anh còn phải an ủi Phương Sĩ Khiêm đang khóc. Cuối cùng, anh cũng rời đi.

Thời còn trẻ không biết khác biệt giai cấp là gì, nhưng rời đội rồi mới thấy những hạt giống nảy mầm đã phát triển mạnh mẽ.

Lúc đi Lâm Kiệt không có nhiều tiền tiết kiệm. Thế hệ khai hoang đầu tiên cũng không có nhiều tiền, anh mơ mơ màng màng mất một hai năm, thấy số tiền trong sổ tiết kiệm sắp chạm đáy đành cắn răng đi tìm việc làm. Anh nhớ đến khoảnh khắc mình giải nghệ cũng nhẹ nhàng tiêu sái, lại phát hiện mình chưa chuẩn bị tốt cho cuộc sống sau này.

Cũng phải, thời còn trẻ thấy nhiều huy hoàng như vậy, sao lại bằng lòng lăn lộn cùng một đám vô tri vô giác bình thản ngửa cổ đối mặt với áp lực cuộc sống chứ. Anh cầm tấm bằng tốt nghiệp dỏm và tâm thế sẵn sàng làm bất cứ công việc nào, cũng may bề ngoài trông đoan trang nghiêm chỉnh, lại từng làm một đội trưởng chững chạc, không lâu sau đã bị cuốn vào bắt đầu lăn lộn tại một công ty nhỏ mới khởi nghiệp.

Mới khởi công dựng nghiệp nên ai cũng thắt lưng buộc bụng, ăn bát mì gói rồi ngủ trong căn phòng vừa tối vừa chật chỉ rộng mấy mét vuông, đều phờ phạc như nhau nhưng vì một mục tiêu chung nên mắt ai cũng tỏa sáng lấp lánh.

Sau đó công ty càng ngày càng phát đạt, ông chủ cho phép nhân viên nghỉ ngơi. Bọn họ đi qua rất nhiều thành phố, giàu sang có mà lạc hậu cũng có, có khi sẽ ăn uống linh đình nơi nhà hàng rực rỡ, nhưng đa số toàn là quây thành một vòng tròn trước bàn vừa ăn vừa dây mỡ.

Lâm Kiệt ở Bắc Kinh lâu rồi nên thấy bình thường, đều là cùng gây dựng sự nghiệp kinh doanh nhưng so tuổi nghề thì anh già hơn tất cả mấy người ngồi chung, đã từng lên núi đao xuống biển lửa. Một số bạn đồng hành đi qua một cửa hàng bánh bình thường bỗng thốt lên “Đẹp quá” rồi chẳng muốn rời đi, hay đột nhiên bị giật mình bởi tiếng pháo hoa giữa bầu trời đêm, suýt nữa hất cả bát đĩa cốc chén đi kêu ông chủ là ba ba. Cũng có người đưa được hai miếng cơm vào mồm liền không nuốt nổi, liên tục cầm lấy cái khăn tay dưới bàn chà chà lau lau, từ đầu tới cuối đều chẳng quan tâm, ánh mắt xem thường mọi thứ.

Cái gì là giai cấp, đây chính là giai cấp.

Lâm Kiệt chưa bao giờ cảm nhận một cách trực quan và sâu sắc về giai cấp như này bao giờ, trước kia anh đã tin rằng mình sẽ trải qua vinh quang khác với những người xung quanh. Nhưng thực tại nói với anh rằng không phải, sự khác biệt không chỉ thể hiện trong kinh nghiệm mà còn thể hiện qua bối cảnh gia đình bạn, ngay cả khi chúng ta chơi game cùng nhau hay khởi nghiệp cùng nhau, tóm lại là không giống chút nào. Anh với Phương Sĩ Khiêm cũng không giống nhau như vậy.

Lâm Kiệt lại tăng ca đến sứt đầu mẻ trán ở công ty, vô tình ngẩng đầu thì thấy người đối diện đang khóc lóc tin tức Phương Sĩ Khiêm giải nghệ rồi ra nước ngoài, anh khẽ cười thầm nghĩ, “Tiểu tử này lại chạy loạn ra ngoài thế giới”, sau đó cúi đầu tiếp tục chiến đấu với đống báo cáo đến cạn kiệt sinh lực.

Thế giới Vinh Quang đã cách quá xa, con người phải bôn ba vì cơm áo gạo tiền, không phải ai cũng có quyền được tiến hay lùi một cách thong thả trong cuộc sống.

Có đôi khi Lâm Kiệt chợt nghĩ nếu gặp lại đồng đội cũ thì sẽ như thế nào, lại cảm thấy tình cảnh ấy quá xấu hổ, chẳng bằng đừng gặp lại. Sau đó trời tối dựa vào bàn chợt cười tự giễu, người đến tuổi trung niên càng ngày càng lập dị, bây giờ chắc gì đã có người nhận ra anh cơ chứ.

Khuấy cốc cà phê đắng ngắt, thiếu niên hăng hái ngày nào qua thời gian đã biến thành bộ dạng chán chường.

Vài năm sau, khi anh bước qua quảng trường thấy màn hình lớn đang phát lại một bản nhạc nền mà anh nghĩ rằng mình đã quên, trường kiếm va chạm với bánh răng, đôi cánh màu vàng bay lên, anh nhìn thấy những nhân vật anh vừa biết lại vừa không biết, lá cờ đỏ năm sao khẽ phất lên.

Bỗng dưng điện thoại chợt reo lên, một nhóm chat đã lâu không thấy nhảy ra, còn có một tin nhắn từ bên kia đại dương xuất hiện trước mắt anh, bọn họ ríu rít kêu, đội trưởng à Lão Lâm à, khi nào chúng ta cùng gặp nhau đi.

Thì ra đã đến nông nỗi này sao.

Trong lòng Lâm Kiệt dâng lên một chút cảm xúc không biết là vui mừng, hâm mộ hay là hối hận, tiếc nuối hay gì khác, anh lẳng lặng đứng đó một lúc, rồi tắt chiếc điện thoại đang rung liên tục.

“Cũng thế mà thôi.”

Lâm Kiệt than nhẹ một tiếng, quay người bước vào thế tục vội vàng huyên náo.

Cho dù là thiếu niên quần là áo lượt, tùy ý vô lo, miệng ngậm tăm cầm thẻ tài khoản đăng nhập game liền coi là giang hồ, hay cậu thanh niên khoác trên mình bộ đồng phục bá vai bá cổ nhau, lấy nước trái cây thay bia, tự cho rằng mặt trời sẽ không bao giờ khuất núi ấy, theo thời gian không ngừng trôi, đều sẽ biến thành một trang giấy ố vàng phủ bụi trong cuốn sách cuộc đời mà thôi.

Biết đâu một ngày nào đó người ôm con ngồi trông hàng rau của mình đầy chật vật, còn tôi công văn tây trang chạy dưới trời nắng đến nỗi mồ hôi ướt đẫm, chúng ta bất ngờ gặp nhau, chưa từng nói chuyện nhiều với nhau, những cái ôm bất ngờ hay những nụ cười ngại ngùng rồi lại vội vã chia tay, trở về với cuộc sống của chính mình.

Đều chỉ là gió thoảng mây bay.
 

Bình luận bằng Facebook