Hoàn [Vi Thảo Thành Nguyên 2022][Vương Kiệt Hi] Kình Lạc

Vnminh

Gà con tiến hóa
Bình luận
6
Số lượt thích
17
#1
KÌNH LẠC
Sản phẩm thuộc project [Vi Thảo 2022] Vi Thảo Thành Nguyên
Tác giả: 钧窑笔洗
Raw: 【王杰希】鲸落 [END]-钧窑笔洗
Convert: @Phương Khìn Khìn
Editor: @Vnminh
Beta: @An Dĩ Duyệt
****​
01.

Phương Sĩ Khiêm lại vỗ bàn trong phòng huấn luyện.

Hắn nói: “Mọi người, mọi người, tôi có chuyện cần nói, các cậu không cần phải sợ.”

Ngay sau khi những lời này vừa nói ra, tiếng gõ bàn phím trong phòng đột nhiên biến mất. Đặng Phục Thăng ngẩng đầu, Lý Diệc Huy nhíu mày. Lưu Tiểu Biệt đưa mắt nhìn Viên Bách Thanh, dùng ánh mắt chất vấn: “Sư phụ của cậu lại làm cái quái gì đây?”

Viên Bách Thanh đáp lại với ánh mắt: “Cậu là đồ ngu ngốc”: Tính cách của anh ấy cậu không hiểu, kêu ca cái gì.

Sau đó nhanh chóng xoay người nhìn tiền bối, "Phương Thần, anh nói đi, chúng ta là tuyển thủ chuyên nghiệp, sẽ không sợ."

Thần Trị Liệu cười một tiếng: “Đồng chí tiểu Vương sẽ mang con trai của cậu ấy về đội.”

02.

Buổi chiều, Vương Kiệt Hi đưa Cao Anh Kiệt tới từ trại huấn luyện, thấy toàn đội ba vòng trong ba vòng ngoài đứng vây xem.

Không ai dám nhìn Vương Kiệt Hi, mọi sự chú ý đều hướng về đứa trẻ đứng bên cạnh. Viên Bách Thanh nắm lấy bàn tay của cậu bé đang run lẩy bẩy, nói một cách chân thành “Thái tử, có phải người đấy không? Người có biết chúng thần đã chờ đợi người khổ cực thế nào.”

“Đồ nịnh bợ” Lưu Tiểu Biệt đập hắn một cái, “Tui sợ cậu cầm nhầm kịch bản trong Đông Cung rồi, “thần” cái gì mà “thần”, mau nói “hiểu” một tiếng để bổn thái tử nghe coi.”

Cao Anh Kiệt bị lời nói của hai người kia làm giật mình, run rẩy nhìn Vương Kiệt Hi, cả người toát lên vẻ yếu đuối, đáng thương lại bất lực.

Đội trưởng Vi Thảo vỗ nhẹ vào tấm lưng căng thẳng của cậu bạn nhỏ, thêm dầu vào lửa: “Thái tử, chọn một chỗ ngồi rồi luyện tập đi.”

Tiểu bằng hữu run lập cập, đưa tay ra tùy tiện chỉ một chỗ.

Phương Sĩ Khiêm nhìn : “Tại sao cậu nhóc có thể chọn đúng chỗ tiểu Vương năm đó? Đồng chí tiểu Vương thành thật khai báo, có phải cậu vừa làm trò huyền học gì không?”

“Không”, Vương Kiệt Hi đáp, “Lúc đội trưởng hỏi vị trí này là chỗ gần tôi nhất.”

“...” Phương Sĩ Khiêm không tin, nghiêng đầu hỏi cậu bạn nhỏ: “Tại sao em lại chọn vị trí này?”

Cao Anh Kiệt ấp úng: “...Do gần ạ.”

Sau bữa cơm tối, Vương Kiệt Hi đưa Cao Anh Kiệt đến kí túc xá, cậu mang theo một chiếc va li to tướng, xem ra có thể nhét vừa hai lần cậu.

Đội trưởng Vi Thảo không nhìn nổi liền tới giúp. Tình cờ Phương Sĩ Khiêm đang đi ăn cơm, nhìn thấy bộ dạng đó, hắn không khỏi bật cười: “Cậu đang đưa thái tử về Đông Cung sao?”

Vương Kiệt Hi không trả lời “Nếu anh rảnh rỗi thì có thể đến giúp.”

Phương Sĩ Khiêm nhìn trái, nhìn phải, phát hiện mình quả thật rảnh rang nên cũng đi theo, mò mẫm cùng Vương Kiệt Hi trải ga giường, ngồi bên cạnh cắn hạt dưa nghe hai người nói chuyện.

“Muốn tìm máy giặt phải không? Ra ngoài, đi cuối đường rồi rẽ phải.”

“...Dạ vâng, em cảm ơn đội trưởng.”

“Đêm đói bụng nhà ăn có bán đồ ăn khuya, đừng học Tiểu Biệt và Bách Thanh trèo tường ra ngoài mua đồ ăn, bị bắt thêm một buổi huấn luyện.”

“Dạ vâng, em hiểu rồi, cảm ơn đội trưởng.”

“Ừm. Rảnh rỗi nhớ luyện tập thêm ma đạo học giả, Vương Bất Lưu Hành sớm muộn gì cũng trao cho em.”

Cao Anh Kiệt ngừng nói “Cảm ơn đội trưởng”, đôi mắt mở to, hoảng hốt không nói nên lời.

Phương Sĩ Khiêm dừng ăn hạt dưa, khiếp sợ hỏi Vương Kiệt Hi: “Cậu đang làm gì vậy?”

Huấn luyện và truyền ngôi là hai việc khác nhau. Nhìn hàng xóm Lam Vũ,mãi đến tận mùa thứ chín mới nhàn nhã ra mắt tân binh.

“Sao vậy?” Chỉ có một mình Vương Kiệt Hi cảm thấy không có vấn đề gì.

“Đứa nhỏ này sẽ chính thức ra mắt vào mùa sau, đúng không?” Phương Sĩ Khiêm nhìn gương mặt tái nhợt của đứa trẻ, “Cậu nhắc tới Vương Bất Lưu Hành vào lúc này, khiến cho cậu nhóc mang gánh nặng tâm lý làm gì?”

Vương Kiệt Hi đưa mắt nhìn cậu bạn nhỏ: “Anh nói điều này gây cho em gánh nặng tâm lý sao?”

Cao Anh Kiệt ngập ngừng một hồi lâu, rồi cắn răng lắc đầu: “Em nghe nói…Năm đó đội trưởng cũng như này.”
Vương Kiệt Hi liền cười: “Đúng, đó cũng là cách anh lên chức đội trưởng.”

Mà cũng không chỉ có vậy.

Khi Vương Kiệt Hi lần đầu tới Vi Thảo, lúc đó vẫn chưa quen môi trường sinh hoạt, cho dù là một mắt to, một mắt nhỏ hay những thao tác khó lường đã khiến hắn thu hút được nhiều sự chú ý. Thêm vào đó, hắn chơi ma đạo học giả, mấy ngày sau liền có tin đồn: “Những đứa trẻ của gia đình phù thủy phương Đông cổ đại không cạnh tranh chức vị gia chủ được nên chạy tới chơi thể thao điện tử.”

Ngay lập tức, một màn bí ẩn được phủ lên người Vương Kiệt Hi. Để vén bức màn, Lâm Kiệt cũng đã đến trại huấn luyện.

“Sau đó, tôi nhìn thấy bóng của trụ cột tương lai trong mắt cậu ấy.” Lâm Kiệt dõng dạc khẳng định và trấn an người quản lý đội.

Hả? Thật sao? Quản lý bán tín bán nghi theo chân Lâm Kiệt đến trại huấn luyện. Nhìn kĩ đôi mắt kia nửa ngày thì cảm giác mình mọc ra thêm một cái cằm nữa.

Nhưng khi Vương Kiệt Hi thao tác lại là một cảnh tượng khác. Cây chổi của ma đạo học giả vung lên vẽ thành nhiều vòng cung trên bầu trời, lựa chọn một quỹ đạo người thường không thể hiểu được mà lao xuống, đánh đối thủ đang chiến đấu với mình không phân được đông tây nam bắc. Cuối cùng, vung chổi một cái, Phấn Hàn Băng bay lấp lánh, đẹp hơn cả ngôi sao trên mũ của ma đạo học giả.

Lâm Kiệt đứng sau, khóe miệng nhất thời không thể hạ xuống, vỗ đôi vai gầy gò của cậu thiếu niên hỏi: “Chơi hay lắm. Tiểu Vương, em có thích Vinh Quang không?”

Vương Kiệt Hi đẩy bàn phím, ngẩng đầu lên, nhìn hắn hai giây rồi gật đầu: “Thích.”

“Em có muốn đến chiến đội của bọn anh không?”

“Muốn.”

“Trả lời nhanh quá.” Lâm Kiệt mỉm cười, không khỏi nghĩ muốn trêu chọc cậu nhóc: “Thứ hạng của Vi Thảo trong Liên minh, như em biết đấy, không tốt lắm. Nhưng em chơi rất tốt, cơ hội chỉ có một lần, có muốn nghĩ lại không?”

Nói xong, Vương Kiệt Hi lại thật sự im lặng, cúi đầu nghiêm túc suy nghĩ, thật lâu sau mới ngẩng lên.

“Em quyết định rồi.” Hắn nhìn vào mắt Lâm Kiệt.

“Em thích Vi Thảo.”

03.

Mùa giải thứ bảy, Vi Thảo một lần nữa giành được quán quân. Cùng lúc đó, Thần Trị Liệu tuyên bố giải nghệ.

Viên Bách Thanh tiếp nhận vị trí của Phương Sĩ Khiêm, dù thao tác chưa đạt đến đẳng cấp thần nhưng cũng không quá kém.

Có lúc hiện thực liền cứ thế hoang đường, giống như con tàu của Theseus, bạn có thể thấy Vi Thảo vẫn là Vi Thảo như cũ, không có sự thay đổi chấn động địa cầu, chỉ là khi hoàn hồn lại thì người cuối cùng trong đội có đủ tư cách gọi Vương Kiệt Hi là “đồng chí tiểu Vương” cũng đã rời đi.

Đây không phải là lúc giữ khư khư cái biệt danh cũ, cái cũ không đi cái mới sao đến. Cao Anh Kiệt nhìn một vị thần đã giải nghệ nào đó gọi “Vương Mắt Bự” trên Vinh Quang, cảm giác cả linh hồn đều run rẩy.

Từ khi Vương Kiệt Hi phát hiện acc nhỏ của Diệp Tu đang ở máy chủ 10,Vi Thảo liền đánh nhau cùng vị đại thần này.

Vi Thảo bị đại thần “ngược đãi”. Cao Anh Kiệt dĩ nhiên cũng khó tránh khỏi, Diệp Tu cũng mặc kệ cậu có phải là tân binh thiên tài hay không, cứ nhấc Ô Thiên Cơ lên là một trận oanh tạc. May mắn rằng sau khi vấp ngã nhiều như vậy, cậu dần dần thành tục thêm một số kĩ năng một cách tinh ranh hơn, chí ít khi đối mặt với Diệp Tu, cậu sẽ không thua một cách xấu hổ.

“Tôi nói cậu nè Mắt Bự,” Diệp Tu nhân lúc kẻ địch sơ hở, thuận miệng cười đùa cùng đội trưởng Vi Thảo, “Phương Sĩ Khiêm đi, một mình cậu gồng gánh chiến đội, quả thật không dễ dàng.”

“Dễ thì sao, không dễ thì thế nào,” Vương Kiệt Hi nói, “Mọi người đều phải tiến về phía trước.”

“Ồ?” Diệp Tu chuyển động góc nhìn, nhìn về phía ma đạo học giả trong góc: “Ví dụ như cậu nhóc này? Tôi chưa thấy cậu nhóc chuẩn bị kĩ càng để tiến về phía trước đâu nhỉ?”

Cậu bạn nhỏ bị hai vị đại thần nhìn chăm chú, nhất thời không động đậy rồi ngồi xổm xuống, yếu ớt lên tiếng: “Em…em sẽ cố gắng hết sức.”

Sau đó cậu hỏi Vương Kiệt Hi một cách rụt rè: “Đội trưởng, em chưa đủ tốt sao? Liệu còn điều gì cần phải cải thiện? Em, em…”

Cậu ấy thực sự chơi rất tốt, nhưng giống Diệp Tu nói, thiếu một chút quyết liệt.

Vương Kiệt Hi nói: “Em đang làm rất tốt. Chỉ cần sử dụng cách em thấy thoải mái và quen thuộc nhất, và điều quan trọng đừng nghe những lời rác rưởi của một số người.”

“Này, tôi nói cái này có lẽ sẽ chọc giận cậu Vương Mắt Bự,”, một số người nằm không cũng trúng đạn và tất nhiên họ phải châm biếm lại “Tôi cười chết mất. Cậu đã phong ấn đấu pháp Ma Thuật Sư của mình mà còn không ngại khi khuyên người khác sử dụng phong cách quen thuộc nhất.”

Hắn nói không sai. Vương Kiệt Hi phong ấn Ma Thuật Sư sẽ luôn là một vết sẹo của Vi Thảo mà không thể để hở ra hay chữa lành. Nếu nói trước kia là cậu thiếu niên tung hoành, khí phách ngạo nghễ thì giờ đây Vương Kiệt Hi đã thu lại sạch sành sanh, chẳng chừa lại chút gì.

Thật ra trước đây hắn không phải như vậy. Khi Lâm Kiệt còn ở Vi Thảo, phong cách huấn luyện của hắn giống Hoàng Thiếu Thiên trên sàn, đang bay thì đột ngột biến mất, xong lại xuất hiện ở vị trí khiến cả đồng đội cùng đối thủ hoài nghi.

Như mọi người đã biết, Vương Kiệt Hi mà bung xõa thì bản thân càng vui, không thèm quan tâm đến sống chết của mấy người. Lâm Kiệt thì như thế nào, Lâm Kiệt chỉ có thể tự cứu bản thân mình, phóng tầm mắt ra tứ phía, nghe ngóng bốn phương để chỉ huy đội phối hợp với Vương Kiệt Hi tiến công, mỗi lần nhìn xuống cứ thấy đầu to dần. Rốt cuộc thì hắn đã chiêu mộ được một tuyển thủ như thế nào vậy?

Mặt khác, sau mỗi trận đánh Vương Kiệt Hi rất sảng khoái, hắn không phải suy nghĩ gì cả, hắn chỉ cần làm theo tốc độ của mình, nếu có gì sai sót Lâm Kiệt cùng các tiền bối sẽ bù đắp.

Lâm Kiệt cười khổ nói “Tiểu Vương này, anh đánh một trận cùng em xong, tắt máy tính, mắt ai cũng biến to nhỏ.”

Vương Kiệt Hi sau khi nhận ra có chút xấu hổ: “Thực sự xin lỗi đội trưởng, lần sau em sẽ chú ý.”

Lâm Kiệt cười, xoa đầu cậu nhóc: “Không sao, có em trong đội là chuyện tốt. Trời sập cũng có đội trưởng tôi đây hỗ trợ.”

Vương Kiệt Hi im lặng, hắn biết điều này không đúng, nhưng có người phía sau hỗ trợ, hắn cũng không nghĩ nhiều.

Đây có phải là một tín hiệu hay không, Vương Kiệt Hi không cách nào biết. Nhưng rồi người có thể đứng vững khi trời sập quyết định giao cả Vương Bất Lưu Hành cùng chức vị đội trưởng Vi Thảo cho hắn.

Khi Vương Kiệt Hi đưa ra câu trả lời khẳng định, Phương Sĩ Khiêm đứng bên cạnh khóc thét, nếu điều kiện cho phép, hắn sẽ đem Vương Kiệt Hi ra đánh một trận.

Làm sao có một tên quỷ đáng ghét như vậy, đoạt Vương Bất Lưu Hành, vẫn cảm thấy mình có tư cách đội trưởng? Phương Sĩ Khiêm nghĩ Vương Kiệt Hi cậu cũng xứng làm át chủ bài sao? Xứng đáng được bao nhiêu chứ!

Nhưng Lâm Kiệt lại cười, với giọng nhẹ nhõm và vui mừng: “Tôi nghĩ đây chính là quyết định sáng suốt nhất mà tôi từng đưa ra. Các cậu là niềm tự hào của tôi.”

Khi đó nói kiêu ngạo hay không đều vẫn quá xa xôi. Kiêu ngạo mà không có thành tích thì sẽ bị coi thường. Vương Kiệt khi bàng hoàng nhận lấy gánh nặng này, chưa kịp quan sát kĩ, đã vội vàng gánh nó trên vai.

Gánh nặng này vừa mang lên chớp mắt đã qua thật nhiều năm.

Có điều gì thay đổi sao? Kì thực Vương Kiệt Hi cũng không rõ lắm, hắn chỉ cảm thấy mơ hồ từ nay về sau không còn ai hỗ trợ sau lưng hắn.

Vương Kiệt Hi không phải lúc đầu liền trở thành Vương Kiệt Hi.

04.

Vào mùa giải thứ 10, Vi Thảo và Hưng Hân đối đầu với nhau.

Diệp thần chung quy cũng là Diệp thần, dù đều là đại thần của Vinh Quang, liều mạng hai đổi một, cũng phải tiễn Vương Kiệt Hi ra khỏi sân.

Trong khán đài đông đúc, đã xuất hiện một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi. Ống kính máy quay lia đến chỗ tiểu ma đạo học giả đang đông cứng tại chỗ, gương mặt đờ đẫn, hoang mang.

Khó hiểu và đáng thương.

Kết thúc trận đấu, cả đội cúi đầu, im lặng đi sau lưng Vương Kiệt Hi, cảm thấy xấu hổ và buồn bã.

“Đội trưởng” Cao Anh Kiệt mở miệng, lời nói chưa kịp nói ra thì đôi mắt đã ửng đỏ “Em xin lỗi.”

“Xin lỗi cái gì?” Vương Kiệt Hi dừng lại, quay đầu hỏi.

Đôi mắt của cậu bạn nhỏ vẫn đỏ hoe, bị hắn hỏi, nước mắt lăn dài trên má.

Vương Kiệt Hi nhìn cậu khóc, lần đầu tiên không nói lời an ủi, hắn chợt nhận ra có những con đường mà Cao Anh Kiệt chỉ có thể đi một mình.

Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người họ mãi cho đến khi Kiều Nhất Phàm của Hưng Hân gọi từ xa: “Anh Kiệt.”

Cậu nhìn Vương Kiệt Hi, do dự một lúc, giọng trầm hẳn xuống: “Vương đội, em tìm Anh Kiệt, có thể…”

Những lời muốn nói viết hết trên mặt cậu nhóc, Vương Kiệt Hi quét mắt nhìn sang.

Không có lý do gì có thể ngăn cản cuộc hội ngộ của bạn bè sau một thời gian dài không gặp, hắn gật đầu và để họ đi.

Diệp Tu không biết từ khi nào đi tới, nhìn bóng lưng của hai đứa nhỏ rời đi.

Hắn hỏi đội trưởng Vi Thảo: “Đứa trẻ nhà cậu sau bao lâu mới có thể vực dậy?”

Đó là một câu hỏi mà Vương Kiệt Hi không thể trả lời.

Năm đó, đội trưởng Vi Thảo cũng là một đứa trẻ và cũng có những lúc hắn ngồi ăn cơm cùng “đám bạn tốt” sau trận đấu. Còn về việc đám bạn này tại sao lại có dấu ngoặc kép, còn phải dựa vào hai vị Lam Vũ cộng lại trong mắt hắn có bằng một nửa người không thì mới nói được.

Vương Kiệt Hi và Phương Sĩ Khiêm đều là người thành phố B nhưng khi tìm tiệm cơm lại chọn chỗ không có máy lạnh hay quạt, đồ uống lạnh để ở quầy lễ tân, bước tới phải một đoạn.

Hoàng Thiếu Thiên vã mồ hôi, ngồi liệt một chỗ yếu ớt nói: “Đội trưởng, tui muốn uống coca.”

Dụ Văn Châu không lên tiếng, lặng lẽ lấy cho hắn, giúp hắn mở nó ra.

Phương Sĩ Khiêm thấy toàn bộ quá trình nên đã rất sửng sốt, tưởng đội trưởng Lam Vũ là một người tốt, ánh mắt lấp lánh nói với giọng điệu giống Hoàng Thiếu Thiên: “Tôi cũng muốn uống coca.”

Dụ Văn Châu đáp: “Ừ, vẫn còn một chai trong tủ.”

Phương Sĩ Khiêm: ???? Tại sao cùng một câu nói mà câu trả lời lại khác nhau.

Hắn chăm chú suy nghĩ nửa ngày, học Hoàng Thiếu Thiên sửa lại xưng hô: “Đội trưởng, tôi cũng muốn uống coca.”

Hoàng Thiếu Thiên: “...Ai là đội trưởng của anh?”
Hoàng Thiếu Thiên: “...Phương Sĩ Khiêm, anh bị bệnh hả?”

Thần Trị Liệu cảm giác bị lừa dối, liền quay sang đội trưởng Vi Thảo tìm kiếm công lý.

Vương Kiệt Hi không ngẩng đầu đáp: “Anh thay đổi bản thân một chút theo ý Dụ Văn Châu, chẳng phải là được sao?”

Phương Sĩ Khiêm khiêm tốn hỏi: “Phải thay đổi như nào?”

“Nhìn xem, anh có thể trở thành giống như Hoàng Thiếu Thiên không?”

“...”

Sau cuộc nói chuyện vô nghĩa, thức ăn cũng đã được dọn lên bàn. Hoàng Thiếu Thiên nhanh tay lôi toàn bộ thịt và rau để gần chỗ hắn và Dụ Văn Châu.

Vương Kiệt Hi nhìn, hết muốn nói: “Ấu trĩ.”

“Vương Kiệt Hi anh nói ai ấu trĩ?” Hoàng Thiếu Thiên nói, “Cạnh tranh để sinh tồn, anh có hiểu hay không? Tay chậm là đáng đời, phải ăn thức ăn chay.”

Phương Sĩ Khiêm lập tức cáo trạng: “Dụ đội, cậu ta nói cậu tay tàn. Tôi nói hắn lại dám chỉ cây dâu mắng cây hòe, âm mưu đoạt quyền soán vị!”

Vương Kiệt Hi bồi thêm đúng lúc: “Đối phó với một tên lắm lời, một tên tay tàn còn phải dùng đến kế ly gián?”

Bọn họ hôm nay thắng Lam Vũ với tỉ số 6-4. Câu này nói ra có vẻ rất có trọng lượng.

Dụ Văn Châu chắc hẳn đang suy nghĩ chuyện gì, sau khi bị gọi tên một lúc, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu lên: “Sao vậy?”

“Không có chuyện gì. Lão Vương nói lần sau sẽ nhảy thoát y cho chúng ta xem.” Hoàng Thiếu Thiên lườm, “Cậu đang nghĩ cái gì? Đang nghĩ gì vậy?”

“Vừa nãy chờ thức ăn không có chuyện gì làm.” Dụ Văn Châu nói, “Thoáng kiểm điểm trận đấu ban nãy.”

“Phát hiện cái gì?” Vương Kiệt hi chen vào một câu.

“Không phát hiện gì cả.” Dụ Văn Châu gõ bàn, “Tôi chỉ đang suy nghĩ, trong mùa giải này, tại sao anh lại quyết định phong ấn đấu pháp Ma Thuật Sư.”

“Để tiếp tục tiến về phía trước.” Vương Kiệt Hi bình tĩnh trả lời.

Bạn thấy đấy, câu trả lời rất đơn giản.

Để tiến về phía trước.

05.

Qua một thời gian dài, một ngày nọ Vương Kiệt Hi kiểm tra ổ USB trong phòng huấn luyện, bước tới cửa, phát hiện Cao Anh Kiệt đang ngồi đó một mình, quay lưng về phía hắn.

Cậu cắn môi, ngón tay di chuyển nhanh chóng, ánh sáng lạnh lẽo trên màn hình phản chiếu trên mặt, có chút không chịu thua địch trên đấu trường.

Điều này có phần hơi khác với Cao Anh Kiệt mà Vương Kiệt Hi từng biết.

Hắn có thể lờ mờ nhìn thấy được trên màn hình là trận quỷ, chính là Kiều Nhất Phàm của Hưng Hân.

Vương Kiệt Hi không đi vào cũng không nhìn kỹ, chỉ đứng một lúc rồi rời đi.

Hắn rời đi chưa được bao lâu, thao tác của trận quỷ bỗng nhiên dừng lại, sau đó đột nhiên thay đổi phong cách. Cao Anh Kiệt kinh ngạc, tai nghe phát ra tiếng cười: “Ô, cậu bạn nhỏ Vi Thảo à? Nhất Phàm bị chị chủ gọi đi rồi, để tôi thay cậu ấy đánh nốt trận này.”

Cậu nhận ra giọng nói này, đó chính là Diệp Tu.

Cao Anh Kiệt hoang mang một phen, không có Vương Kiệt Hi bên cạnh, đối mặt với đại thần, cậu nhất thời không biết làm sao.

“Cậu bạn nhỏ gần đây đều luyện tập cùng Nhất Phàm sao?” Diệp Tu thao tác không ngừng, miệng cũng không nhàn rỗi.

Cao Anh Kiệt nhỏ giọng đáp lại một tiếng, phản ứng không chậm, một đường Chổi Lốc Xoáy tiến đến nghênh tiếp.

“Thật chăm chỉ.” Diệp Tu cười, “Lão Vương biết được có biểu dương em không?”

“...Đội trưởng không biết.” Tiểu bằng hữu thì thào trả lời.

“Hử?” Diệp Tu có chút sửng sốt, trên màn hình trận quỷ vừa tránh khỏi một đường sát thương liền tung ra Băng Trận, “Hóa ra em lén lút tập luyện sau lưng Vương Mắt Bự.”

“Không phải, không phải lén lút.” Cậu nhóc đỏ mặt, do dự hồi lâu không nói được lý do tại sao.

Diệp Tu trêu chọc cậu nhóc: “Không phải lén lút thì đó là cái gì? Lặng lẽ à?”

“Không có!” Đứa nhỏ cuống lên, “Em, em nghĩ luyện tập để trở nên tốt hơn. Không có đội trưởng ở cạnh thì cũng xử lý được nhiều việc.”

“Ồ, đó là một chuyện tốt.”

Ám Trận không biết khi nào mai phục ở dưới chân, tầm nhìn biến thành đen trong nháy mắt, cậu nghe thấy Diệp Tu cười nói.

“Hãy lớn thật nhanh.”

“Lão Vương đã chờ em rất lâu.”

06.

Qua một khoảng thời gian, Vi Thảo gặp Hô Khiếu.

Hô Khiếu thắng mấy trận liên tiếp và đó cũng là lúc tinh thần của họ lên cao nhất. Thành thật mà nói, Vương Kiệt Hi không nghĩ đến việc đưa Cao Anh Kiệt thủ lôi đài đầu tiên.

Thế nhưng trước trận đấu cậu bạn nhỏ đã nói với hắn: “Em muốn thử sức một lần.”

Khi nói điều này, giọng của cậu rất nhỏ, thậm chí còn run rẩy. Vương Kiệt Hi nhìn cậu một hồi lâu, Cao Anh Kiệt lo lắng đến mức phải cấu vào mép quần nhưng đôi mắt vẫn nhìn thẳng.

“Được, vậy thì thử đi.” Vương Kiệt Hi đồng ý.

Từ đầu đến cuối, cậu đều không nghĩ sai. Dễ dàng hay không dễ dàng, chung quy mọi người vẫn phải tiến về phía trước. Mặc dù có một số người bước nhanh hơn người khác, chẳng hạn như Diệp Tu, Vương Kiệt Hi.

Nhưng dù sao thì họ cũng đang đi trên một con đường.

Vào ngày diễn ra trận đấu, khán đài chật kín người.

Danh sách thi đấu hiện lên trên màn hình, Vương Kiệt Hi quay đầu nhìn đứa trẻ đang ngồi yên lặng bên cạnh.

Cao Anh Kiệt gật đầu với hắn, cầm áo khoác của đội đứng lên, đôi vai cậu không đủ vững chắc, khuôn mặt tái nhợt vì lo lắng, chỉ có đôi mắt là sáng ngời một cách kinh ngạc.

Nếu không thì sao nói rằng bảy năm là một chu kỳ.

Tấm lưng gầy gò của thiếu niên được chiếu trên màn hình. Trong tiếng hoan hô nồng nhiệt, Vương Kiệt Hi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của đứa trẻ, ngẫm nghĩ rồi nói: “Em cũng chính là niềm tự hào của anh.”

Fin.
 

Bình luận bằng Facebook