Hoàn [Vi Thảo Thành Nguyên 2022][Vương Kiệt Hi] Bức thư của một vị fan lạ

Sakura Sen

Máy cày level
Thần Lĩnh
Bình luận
187
Số lượt thích
557
Location
Vi Thảo
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Thế Hệ Hoàng Kim, các papa độc thân
#1


Bức thư của một vị fan lạ
Tác giả: Khiêm Hòa (không rõ nguồn)
Edit: Sản


Sản phẩm thuộc Project
Vi Thảo Thành Nguyên 2022

Quý ngài Vương Kiệt Hi đáng kính,

Xung hô như thế này rất kì quặc, nhưng hình như gọi đội trưởng Vương dấu yêu kỳ quái hơn, đại đại Ma Thuật Sư anh tuấn cũng không tốt được đến đâu. Trước đó rõ ràng cảm thấy mỗi ngày đều có cả tấn thứ muốn kể với anh, đến lúc đặt bút thì nghẹn nửa ngày trời không viết lấy nổi một đoạn văn, ngay cả mực viết cũng muốn đọng lại nơi ngòi bút (lúc này mắng Hoàng Thiếu Thiên chắc chắn không sai được.)

Thế là tôi đi xem lại trận đánh lôi đài cho tỉnh táo, rốt cục cũng nhớ ra lí do để hôm nay khắc phục nỗi tuyệt vọng văn chương của bản thân, lấy ra thứ giấy bút mấy trăm năm qua không chạm vào viết thư cho anh.

Thể thao điện tử không giống công việc truyền thống cho lắm, giải nghệ và về hưu hoàn toàn khác biệt. Tóm lại lúc nhìn đến buổi họp báo đó tôi khổ sở đến mức biểu diễn một màn hôn mê tại chỗ, đồng thời cực kì kinh ngạc ấy thế mà dưới đài không có ai xông lên ôm đùi anh quỷ khóc sói gào. Du sao tôi thật sự rất muốn đánh mở tường vây, đập tan cái này cách xa nhau thiên sơn vạn thủy, đập tan thứ khoảng cách không thể nào với tới này, để … vào thời khắc ấy thật sự nhìn thấy anh bằng xương bằng thịt.

Tôi đương nhiên sẽ không hét mấy câu ngu xuẩn kiểu “Đội trưởng Vương đừng đi”. Tất cả quyết định anh đưa ra đều hoàn toàn lý trí, tuyệt đối chính xác. Được rồi câu nói này được lắp lự kính dày ước chừng 10km, nhưng nghĩ tới cái sàn thi đấu quang mang vạn trượng kia sẽ không còn có thể nhìn thấy được thao tác đẹp trai muốn mù của anh, vẫn là tùy tâm mình khổ sở thật dài thật lâu.

Từ đây người đàn ông tôi hâm mộ là người sống trong những đoạn cắt đặc sắc được phát đi phát lại xem nhiều lần.

A đúng rồi hiện tại anh đã giải nghệ, chắc chắn sẽ phải dọn khỏi Vi Thảo, thư gửi đến tám chín phần mười sẽ bị bảo vệ mang đi lót ổ mèo. Nhưng không quan trong lắm, lúc đấy hết thảy cũng không liên quan đên tôi. Tôi, bao quát chúng tôi, đều bé nhỏ hèn mọn mà bình thường, mới có thể không tự chủ được ngưỡng vọng quỹ tích anh lướt qua bầu trời. Chúng tôi mỗi ngày nói tới nói đi, tất cả chỉ là lời quan tâm sáo rỗng, kết quả là anh hoàn toàn có thể xử lý vấn đề gọn ghẽ phóng khoáng, mà đúng là anh so với bọn tôi là người càng tốt hơn.

Sau đó làm cho tôi muốn trở nên tốt hơn.

Đã bất kể như thế nào đều không xứng với anh, vậy ít nhất muốn cố gắng đến xứng để làm người thích anh.

Nói thật ta vẫn không hiểu lắm vì sao có người lại thông qua thế giới giả lập này giải phóng ác ý lớn nhất, nếu như yêu thương là khởi nguồn của hết thảy, kia cần gì phải để thứ bần thỉu đó dây sang phần đẹp đẽ. Những lúc thế này cũng không tìm ra được cái logic đứng đắn nào, im lặng khen anh là được.

Anh không cần dịu dàng quan tâm, không cần năng lực bạn trai nổ tung rạp, không hoàn mỹ vô khuyết từ đầu đến chân, làm một nghề nghiệp là mỗi ngày chơi game sinh hoạt vui vẻ, gầy gò ru rú ở nhà, anh kiểu gì cũng sẽ dùng sự thực chứng minh mình so với tưởng tưởng của chúng tôi còn siêu hơn nhiều.

Trong nháy mắt anh ngồi sau màn hình đeo tai nghe lên, cả thế giới sẽ xoay quanh anh. Ngàn vạn câu từ hóa thành bốn chữ ngắn gọn mà chuẩn xác.

Vương đội, quá trâu.

Coi như anh tám trăm năm không đổi mới Weibo một lần, năm thứ tám trăm lẻ một cập nhật nội dung mới là tuyên truyền cho chiến đội Vi Thảo, chúng tôi cũng đương nhiên lựa chọn không bỏ theo dõi anh. Huống chi từ tấm selfie của anh Biệt còn có thể phát hiện anh đeo bịt mắt trốn trong góc, vừa nhắm mắt nghỉ ngơi vừa mát xa tay. Lưu ảnh lại, phóng to lên, thêm tầng kính lọc cũng có thể xem vài ngày.

Đáng yêu quá ta.

Các phát biểu nói trên đại khái mang theo tấm kính lọc dày bảy mười sáu ngàn mét từ vàng 24K khảm thêm kim cương, nhỏ bạn thân lại bắt đầu dùng ánh mắt trìu mến “không hiểu nổi mạch não nội bộ của mấy người” dành riêng cho fan Vương nhìn tôi. Nhưng cái này thì liên quan gì đến chuyện Vương Kiệt Hi đẹp trai chứ.

Tôi bắt đầu chơi Vinh Quang từ mùa giải thứ năm, đó là khoảng thời gian có tương đối nhiều người trở thành fan Vi Thảo, ai sẽ không hâm mộ đội ngũ non trẻ đoạt giải quán quân, sáng tạo ra truyển kỳ đâu.

Lúc lên phát biểu cảm nghĩ nhận giải anh nói một đống lời khách sáo với cảm ơn, sau đó Phương thần giật mic: “Lão Vương nói rất đúng. Trừ cái đó ra còn muốn cảm ơn những bạn fan hâm mộ đã đồng hành trên suốt quãng đường này, mắt nhìn của các bạn tốt lắm, tui cũng hay cảm thấy kỳ kỳ là sao Vi Thảo lại xuất sắc như vậy.”

Đội trưởng Vi Thảo lại gần nói: “Tôi lại không cảm thấy kỳ quái mấy.”

À. Là cảm giác rung rinh.

Lúc vừa lọt hố Vinh Quang tôi còn là đứa nhóc vị thành niên ngây thơ ngu ngốc từ trong ra ngoài, từ từ mới phát hiện cái giả thiết xưa nay lòng người hiểm ác có lý có chứng, ở server lớn thì kiểu người chơi gì cũng có, tin tức truyền trông tạo cái website xong thì văn chương có nát như c*t chó cũng dám đăng, thế nên lần đó nội tâm tôi bị thủng lỗ chỗ, nhận rung chấn chưa từng có, sau đó thuận lợi bị cái khí chất “Lo chuyện của mi đi” của anh chinh phục.

Anh có năng lực làm cho người ta cảm thấy “Lời anh nói chính là thường thức”, này là thật sự cực kì… ngay thẳng. Coi như lật cả cuốn từ điển cũng không tìm được từ có thể hình dung đầy đủ con người anh. Vẻ đẹp của anh là độc nhất vô nhị trong toàn vũ trụ, những lời nói chất vấn và phỉ báng kia còn chẳng bằng bảo hiểm một đầu ngón tay của anh.

Chung kết kết thúc, tôi không có tham gia trận hỗn chiến quy mô lớn trong game (trong năm phút chết 8 lần, rớt mất 70% trang bị quả quyết rời đi, đây là nỗi tuyệt vọng của một đứa gà mờ), trong lúc rảnh rỗi liền đi đào lịch sử từ khi liên minh Vinh Quang thành lập đến nay, cuối cùng được thấy vị thiếu niên thiên tài đã cho mùa giải thứ ba sự bất ngờ lớn nhất trước nay.

Lúc đầu từ để miêu tả dùng nhìn thoáng qua, nhưng coi như anh không dùng Ma Thuật Sư cũng làm cho người liếc mắt đến là không dừng được. Qua một vòng khảo cổ, tôi chân tình thực cảm ôm chặt ghế fan của mình. Đám con trai chơi game mấy người sao có thể lớn lên đẹp trai như thế hả.

Cái gif Phương thần ụp bánh sinh nhật lên đầu anh là màn hình khóa điện thoại của tôi đó.

Khi đó anh chỉ có mười chín tuổi, trên người lại ôm lấy tảng băng thật lớn, chỉ có cố gắng xích lại gần, để ánh mắt xuyên qua lớp bọt khí bên trong băng cứng, mới có thể liếc thấy ngọn lửa bừng sáng và bọt nước cuồn cuộn. Anh lúc còn trẻ tuổi cũng lí trí quá mức, quá sắc bén mà cũng quá trầm ổn, lấy thiên phú xé rách quy tắc, nhưng lại vì trách nhiệm đeo lên gông xiềng. Cả đường mang vác nặng nề khó tránh khỏi lao đao suýt ngã, đó chỉ mới là khúc dạo đầu của câu chuyện, nhưng đã lờ mờ thấy được tương lai.

Trận chung kết mùa giải thứ sáu không kịp đi xem trực tiếp, nói thật hơi tiếc mà cũng may. Lúc xem xong tôi giận điên đầu, một tuần sau đó tôi toàn ăn cá, tự an ủi mình mỗi con cá ăn xong sẽ có một Dụ Văn Châu đăng xuất khỏi thế giới.

Đồng thời quyết tâm ôm gia tài tích lũy được xả ra hết, kiên quyết giết vào game.

Sự thật chứng minh qua một năm kỹ thuật của tôi tiến bộ không ít, năm phút chỉ chết có bốn lần. Lần thứ năm đến chiến trường, lại phát hiện người chơi chung quanh đều điên cuồng, tiếng người chơi ồn ào với tiếng game lẫn lộn vào với nhau, tôi lượn ba vòng mới hiểu được có chuyện gì.

Chiến đội chuyện nghiệp vào game chống lưng, online đầu tiên là Dạ Vũ Thanh Phiền, trong tình cảnh hỗn loạn tưng bừng này sức người phát huy có hạn, nhưng có nhân vật cấp Thần vào đội đã cổ vũ sĩ khí cho nhà mình, cũng làm dấy lên sát khí nhà đối diện, còn có thể kích hoạt dục vọng hóng dưa của người qua đường. Toàn bộ server nghe tin lập tức hành động, trận truyền tống lập tức như bị kẹt đĩa, con gà mờ tôi đây bị chen lấn đến bước còn bước không nổi. Mà ngay lúc tôi tức giận đến muốn quăng chuột, một ma đạo học giả bay qua đỉnh đầu, thuận tay ném cái Bình Thủy Tinh Dung Nham xuống.

Tôi càng tức, có đạo đức nghề nghiệp cơ bản nhất không vậy, đây chính là đấu đoàn đó, tối thiểu không được ngộ thương quân mình chứ...

Khoan khoan vừa mới cái ID vừa rồi là gì thế?

Má nó aaaaaaaaa đội trưởng Vương ném bình thuỷ tinh thật là đẹp trai! Cầu ngài làm một lần nữa tôi còn muốn bị Bình Thủy Tinh Dung Nham của Vương Bất Lưu Hành nện!

Trong nháy mắt đó tôi đại khái phát ra tiếng kêu thảm thiết không phải người, bởi vì hôm sau hàng xóm tò mò tới hỏi có phải hay không chúng tôi nuôi con gì trong nhà.

... Thật sự hoàn toàn chính xác rất không có tiền đồ. Đêm đó cũng không lâu lắm toàn thể chiến đội Vi Thảo chiến đội cũng online, hiện trường triệt để nổ tung, tôi chết ngay sau khi thoát khỏi cái điểm hồi sinh siêu thiểu năng, ngay cả cái screenshots lưu niệm cũng không có mò được, cũng bỏ qua luôn hiện trường hai vị đội trưởng trứ danh của Vi Thảo Lam Vũ chỉ huy trực tiếp hai công hội ngàn người đối chiến quy mô lớn, ngày thứ hai còn đầu óc teo mất mà đi tìm thằng bạn có tốc độ mạng với thiết bị đều bị ngu kể lại tình hình chiến đấu hôm trước.

Tên fan Lam Vũ mất hết nhân tính kĩ thuật gà cay cả mắt: "Cuối cùng? Cuối cùng kết thúc chắc phải ba giờ sáng, Trung Thảo Đường chết hết lứa này đến lứa khác, cặp mắt to nhỏ của đội trưởng Vương bọn mày chảy xuống rộng hẹp không đều nước mắt."

Tôi lãnh khốc mà nói: "Mày xong đời. Sân thi đấu gặp."

Nhưng mà lén tưởng tưởng một chút hình ảnh to nhỏ mắt khóc lên, vãi cả chưởng đáng yêu thế.

Sau đó chính là mùa giải thứ bảy định mệnh, tôi rốt cục đoạt vé thành công ngồi vào nhà thi đấu, lần đầu tiên dùng con mắt cận thị thêm loạn thị sống sờ sờ đến xem dáng vẻ anh mỉm cười phất tay với khán giả.

Nơi đây bất kể mặt trăng mặt trời đều không thể tỏa sáng vạn dặm, như không thể ngăn cản anh chạm đến vong nguyệt quế trên đỉnh vinh quang.

Vô luận đang ở thường hợp nào, mị lực của thể thao điện tử ở hiện trường càng thêm tinh tế. Thân ở trong đám người có cùng thú vui chí hướng nhiệt tình ôm ấp, loại cảm giác này rất rất tốt đẹp. Là anh làm chúng tôi có thể tụ tập ở đây, tựa như hoa hướng dương ủ rũ đầy khắp núi đồi, ngay khoảnh khắc mặt trời mọc sẽ đồng loạt phấn khích sôi trào hất đầu trăm tám mươi độ, bởi vì tia nắng chói mắt đến từ chân trời mà tỏa sáng rạng rỡ.

Thế là tôi trà trộn trong một đám fan hâm mộ trên đầu trang trí tí màu xanh lá, chạy đến bên ngoài nhà thi đấu mùa giải thứ tám vung tấm hoành phi in "Vi Thảo thành nguyên, nguồn suối vui vẻ", dưới khán đài mùa giải thứ chín nâng tấm biển viết "Vật trang sức chân của Vương Bất Lưu Hành tuyệt không nhận thua", mùa giải thứ mười ở trên khán đài cùng mọi người gào to khẩu hiệu ngốc nghếch "Ngô Vương vạn tuế vạn vạn tuế, đối thủ máu dày cũng phải quỳ".

Mấy năm qua tâm tình lên lên xuống xuống, cuộc sống cũng trập trùng tự nhiên, thẻ tài khoản ném ba lần, tấm lòng yêu thích các anh lại chưa từng thay đổi. Dù là thực sự thật nhiều lần tên mấp mé ở mép hố, Vinh Quang thi đấu vòng tròn một tuần một trận, vẫn là sẽ thuần thục lăn đi mua vé; All-Stars vừa bắt đầu, vẫn là phải vơ vét clone của bạn bè đem đi bỏ phiếu; bên official vừa ra goods nhân vật chiến đội, vẫn phải ngoan ngoãn dâng lên nửa tháng tiền ăn, sau đó ôm figure phát ra âm thanh ‘cao nguyên Thanh Tàng’

Mặc dù cuối tháng sẽ đau khổ giãy dụa trong xã hội nửa phong kiến nửa thuộc địa, đau lòng ôm lấy bản thân nghèo khó.

Nói một chút chữ kí của anh, tôi đem quyển album goods lật đi lật lại tám lần mới xác định cái chữ "Năm" phong lưu phóng khoáng kia chính là chữ kí tên thật, trên thế giới tại sao có thể có người lười như thế? !

A, mẹ nó thật đáng yêu.

Nghe hơi có vẻ biến thái... Cho nên tôi quyết định khen một đợt ngài lúc ở giải Thế giới. Đẹp trai đã không đủ để hình dung sự rung động lúc ấy mang tới, khung cảnh bản đồ bị Điều Khiển Chổi trong tay Ma Thuật Sư quét sạch như giấc mơ biến thành hiện thực, mảnh sao từ cây chổi của ma đạo học giả rơi xuống mộng ảo mà lãng mạn, tựa như một bài thơ long trong được xướng lên rất nhiều rất nhiều năm. Một khắc này tuỳ tiện bay lên, trùng điệp ra hình bóng của anh thuở ban đầu.

Dù sao đêm hôm đó tôi gào đến hàng xóm đến gõ cửa, cho là nhà chúng tôi đang giết động vật gì.

Đã cảm thấy cái gì cũng không sao cả, anh chơi đến tận đây thật tốt.

Mấy ngày nay xem giải Thế giới cảm giác mỗi ngày đều đang ăn Tết, nơi này muốn dùng tên thật cảm ơn kĩ thuật chụp ảnh của em gái Tô cùng Sở nữ vương, cứu vớt hình tượng của toàn bộ thành viên đội tuyển quốc gia. Mấy tấm ảnh thường ngày các cô ấy tiện tay chụp lén đều giàu giá trị thẩm mỹ hơn đống selfie tập thể lấy góc độ làm người hít thở không thông của mấy người.
Đương nhiên coi như mắt anh trợn trắng thì trong mắt fan hâm mộ cũng rất có giá trị thẩm mỹ.

Là một người đàn ông trưởng thành nổi tiếng trải qua thế giới xoay vần sóng to gió lớn, anh thực sự cực kì làm cho người ta bớt lo. Chính là sau khi giải nghệ có lúc rảnh rồi thì đăng Weibo nhé, tốt xấu gì để chúng tôi tình hình bé mèo nhà anh. Bên cạnh mèo có thêm anh nữa thì càng tốt.

Không nghĩ tới cuối cùng viết lai rai nhiều như vậy, bút viết đến sắp hết mựa rồi. Đây nhất định lại là lỗi của Hoàng Thiếu Thiên.

Tóm lại còn nhiều thời gian, chúc anh một đường thuận lợi, cho dù sau này không gặp lại.

Một tên gà mờ không muốn tiết lộ danh tính.
 

Bình luận bằng Facebook