Đường Hạo là một tuyển thủ khá gây tranh cãi, còn hơn cả Tôn Tường. Vì ít nhất Tôn Tường nửa sau bộ truyện đã học được tinh thần đoàn đội, còn Đường Hạo đến cuối truyện vẫn còn chìm trong mịt mờ. Không phải Đường Hạo không có fan, tuy nhiên số lượng người thích hắn ít hơn là không thích nhiều.
Hồi xưa tui nghĩ có ai đầu óc bị hỏng lại thích Đường Hạo chứ, thằng nhóc này chẳng có gì tốt cả, và suy nghĩ này kéo dài tận cho đến tận trận Đường Hạo solo với Diệp Tu. Bây giờ ngồi đây viết những dòng này, hoặc là đầu óc tui đã bị hỏng thật, hoặc là thằng nhóc này đúng là cũng có chỗ khá lắm.
Trước hết phải công nhận Đường Hạo là một tuyển thủ rất giỏi, hoàn toàn xứng với danh hiệu đệ nhất lưu manh, được giới chuyên nghiệp công nhận thuộc trình độ đại thần. Không chỉ bá về mặt kỹ thuật, Đường Hạo còn giỏi hơn đại thần trẻ cùng mùa Tôn Tường ở chỗ chủ động tự tạo dựng cơ hội cho mình từ con số không chứ không bị động ngồi đợi vận mệnh.
Mùa 7 Đường Hạo chỉ là một chú lính mới mờ nhạt mài đũng quần trên băng ghế dự bị Bách Hoa, nếm hết mọi đắng cay chua xót một tân binh nên nếm, chứ không hề đi đường tắt hào nhoáng nào. Hắn kém lấp lánh hẳn so với đồng bạn debut cùng năm như Tôn Tường vừa ra mắt đã đoạt Người mới tốt nhất, Lý Hoa tân binh nổi tiếng thứ 2 sau Tôn Tường trở thành trụ cột Yên Vũ, hay Lưu Tiểu Biệt được đặt biệt danh "Thiên tài APM" giành giải Vua Solo.
Nhưng ngay khi Trương Giai Lạc vừa giải nghệ, Bách Hoa như rắn mất đầu, Đường Hạo đã lập tức chớp lấy cơ hội của mình. Trong lúc Trâu Viễn vẫn đang chìm trong luống cuống tự ti thì Đức Lý La đã thay thế Bách Hoa Liễu Loạn trở thành át chủ bài mới của Bách Hoa. Át chủ bài của một đội đâu phải nói lấn át là lấn át được ngay? Thế mà Đường Hạo làm được, dùng một nghề xưa giờ không phải nghề chủ lực ở Bách Hoa, dùng một tài khoản lưu manh không hề nổi bật về mặt trang bị, lãnh đạo một Bách Hoa đang suy sụp tiến về phía trước.
Đây chẳng phải chính là “lấy hạ khắc thượng”? Thượng chính là vận may, là định mệnh, là quy tắc gông xiềng bước tiến của hắn.
Ít tân binh năm 2 chọn đăng kí Tân binh Khiêu chiến vì họ đều cho mình không còn là người mới nữa, đã dần trở nên ngang hàng với các tuyển thủ lớn tuổi hơn. Nhưng Đường Hạo không hài lòng với “ngang hàng”, mà còn muốn vượt qua những người đi trước mình nên hắn lựa chọn đi khiêu chiến Lâm Kính Ngôn. Đây là một trong hai trận solo hay nhất của Đường Hạo, cả về mặt kỹ thuật hắn phô triển lẫn mặt ý nghĩa nó đại diện.
Cái chỉ trích Đường Hạo thường gặp phải là màn "lấy hạ khắc thượng" Lâm Kính Ngôn ở All-Stars. Đường Hạo không nên khiêu chiến? Nên chứ, không thì làm sao mà chứng minh thực lực thượng vị được, không đoạt được "đệ nhất lưu manh" thì làm sao Hô Khiếu chịu để mắt đến cậu tân binh nho nhỏ của Bách Hoa cho được? Huống hồ, Hô Khiếu còn trả một mức giá chuyển nhượng chạm nóc cao kỷ lục vời hắn về đội, không thể không kể công trận nhất chiến thành danh ở All-Stars của Đường Hạo.
Vậy hành động đó đúng? Gượm đã, theo lời Hoàng Thiếu Thiên nói thì khi đó cả giới chuyên nghiệp đều biết Lâm Kính Ngôn trượt trạng thái sắp sửa giải nghệ. Trong khi Lâm Kính Ngôn ra sân đã suy nghĩ lỡ anh thắng thì phải làm sao để giữ mặt mũi cho Đường Hạo, còn Đường Hạo lại chỉ biết thách đấu ác. Câu thoại "lấy hạ khắc thượng" là một trong những câu thoại gây ấn tượng mạnh nhất của truyện, cũng như hành động của Đường Hạo phá vỡ quy tắc bất thành văn tân binh đấu biểu diễn khách khí hòa bình với tiền bối. Nên tựu chung hành động của Đường Hạo có thể nói là hợp lý nhưng không hợp tình.
Trong lúc đấu với Lâm Kính Ngôn thì Đường Hạo đương nhiên vẫn mắc lỗi sai, nhưng khác với Cao Anh Kiệt sai lầm nhanh đến độ không thèm sửa trong trận với Vương Kiệt Hi, thì Đường Hạo đã phát hiện và sửa chúng rất nhanh, thậm chí còn lừa ngược một lão tướng rành rẽ Lâm Kính Ngôn được nữa.
Sau khi chiến thắng Lâm Kính Ngôn xong, Đường Hạo chỉ lặp lại bốn chữ “lấy hạ khắc thượng”, vẫy tay fan xong đi thẳng xuống đài. Chỗ này fan não tàn thì sẽ nói thẳng thắn, thắng xong thì thậm chí không lưu luyến ánh hào quang trên sàn đấu mà tọt thẳng về chỗ. Còn lại phần đông người đọc như tui sẽ thấy thằng này láo toét vãi lều, từ đầu đến cuối chỉ biết gây hấn khiêu khích tiền bối.
Bây giờ thì dù tui đã thích Đường Hạo hơn nhưng tui vẫn thấy thằng nhóc trẩu tre này láo toét vãi lều. Nhưng dù sao vẫn phải thừa nhận, đặt cạnh một thằng nhóc trẩu tre cùng mùa khác Tôn Tường vừa ra sân đã vẫy tay tự kỷ như siêu sao, thì Đường Hạo ít huênh hoang hơn nhiều. Ít nhất, Đường Hạo cũng chỉ thẳng thắn khiêu chiến giữa mình và Lâm Kính Ngôn, còn Tôn Tường khiêu chiến Hàn Văn Thanh còn bày đặt làm màu ám chỉ đòi chấm dứt mối thù giữa 2 nhà Bá Đồ Gia Thế.
Lưu manh vốn không phải nghề hổ báo trực tiếp, bởi nghề này có nhiều kỹ năng hèn hạ đầu đường xó chợ, nhưng Đường Hạo luôn chơi nó quyết liệt như nhà quyền pháp tấn công mãnh liệt không ngừng. Nếu không chú ý kỹ, chắc chắn không ít người lầm tưởng lưu manh là một nghề hổ báo chồn cáo bởi cái cách Đường Hạo điều khiển nó nổi bật dễ gây ấn tượng sâu đậm hơn trường phái lưu manh linh hoạt Lâm Kính Ngôn chơi.
Nhưng dù Đường Hạo thường hay xông pha hung hãn trực diện dù rằng lưu manh vốn nên là một nghề cực kỳ linh hoạt và biến hóa, song thật ra Đường Hạo vẫn biết chơi zâm chứ không phải không. Không uổng danh đệ nhất lưu manh thì Đường Hạo vẫn biết các trick phổ biến ví như truyện có tả hắn sẽ lợi dụng động tác di chuyển để bí mật phóng ra một chiếc Châm Độc chẳng hạn để tối đa hóa các kỹ năng phục vụ cho chơi zâm.
Đường Hạo có một quan niệm tôn thờ cái mạnh rất rõ nét.
"Để vận may quyết định thì thật nhảm nhí. Muốn tranh cao thấp phải dùng thực lực."
"Nghề lưu manh không có lấy một danh hiệu nào coi được, đó là việc khiến Đường Hạo rất khó chịu. Như Đấu Thần, Súng Vương, Kiếm Thánh, Quyền Hoàng gì gì ấy, Đường Tam Đả cũng phải có một danh xưng hoa lệ như thế mới đúng."
“Hắn hổ báo chồn cáo lao lên, là muốn tự thân cản hết phần lớn chủ lực đối thủ để đồng đội có lợi thế lấy thịt đè người. Đó là trách nhiệm, là điều một con át chủ bài phải thực hiện được.
Đường Hạo nhìn tình hình cũng biết chắc bản thân là đứa lên bảng sớm nhất rồi, nhưng... hắn vẫn có thể tranh thủ cơ hội cho đồng đội. Ý thức nghề nghiệp không cho phép hắn buông chuột. Hắn càng thêm liều mình, nếu ôm bom tự sát có thể đổi lấy thắng lợi về cho cả đội, át chủ bài cũng coi như đã hoàn thành nhiệm vụ.”
Quan niệm về át chủ bài của Đường Hạo cực kỳ khớp với quan niệm sính mạnh của hắn, bởi lẽ át chủ bài phải là người mạnh nhất, và người mạnh nhất thì đương nhiên phải gánh vác nhiều hơn người khác. Khác với đánh giá của nhiều người Đường Hạo chịu hi sinh chứ không hề ích kỷ bo bo giữ mạng cho mình, nhưng không phải là vì hắn đã cảm được tinh thần đoàn đội thực sự, mà là vì hắn cho rằng đó chính là trách nhiệm của mình. Không thể đánh đồng với quan niệm hi sinh vì đồng đội được, song lại dẫn đến hiệu ứng giống nhau.
Đồng thời, điều này dẫn đến một hệ quả gián tiếp là Đường Hạo không quá sợ hay tôn trọng các lão tướng, vì hắn không thấy lão tướng đủ mạnh. “Màn "lấy hạ khắc thượng" của hắn đã gây tiếng vang lớn ở Ngôi Sao Cuối Tuần nên những lúc đối mặt với các lão tướng, Đường Hạo có ưu thế tâm lý rất mạnh. Xưa nay hắn chưa bao giờ cảm thấy mấy thằng già sắp về hưu ấy có chỗ nào đáng sợ. Hắn chỉ để tâm đến những cao thủ thế hệ giữa và thế hệ mới.” Mọi người đang bàn chuyện hợp tác cướp boss với các tuyển thủ khác thì hắn vẫn hừ lạnh khó ở mình bố chấp hết khỏi cần tránh né Quân Mạc Tiếu chi. Thậm chí không cầm bàn đến lão tướng quá lớn, Đường Hạo khi còn ngồi trên băng ghế dự bị đã từng cho rằng Tô Mộc Tranh thế hệ hoàng kim chỉ là bình hoa, còn chia sẻ lối nghĩ đó cho đồng bọn Trâu Viễn nữa.
Hai trích đoạn rất hay về Đường Hạo đã khiến tui phải thay đổi lại đánh giá ban đầu của mình:
"Lấy hạ khắc thượng!
Đó là tuyên ngôn của Đường Hạo trên sàn đấu Ngôi Sao Tụ Hội năm ấy, cũng là tâm tư chân thật từ đáy lòng hắn. Hắn không được trời thương như Tôn Tường và Trâu Viễn. Trong mắt Đường Hạo, mọi thứ hắn đang sở hữu đều do chính đôi bàn tay mình từng chút từng chút gầy dựng.
Lấy hạ khắc thượng, chẳng lẽ chỉ khắc đệ nhất lưu manh Lâm Kính Ngôn thôi ư? Không! Mùa giải ấy, chiến đội Bách Hoa vẫn gọi át chủ bài nhà mình là Bách Hoa Liễu Loạn, nhưng con át chủ bài chân chính là ai? Là Đường Hạo, là lưu manh Đức Lý La của hắn, một nhân vật vốn chỉ ngồi băng ghế dự bị ở Bách Hoa.
Thế nên Đường Hạo ngẩng cao đầu, bởi những gì hắn làm được rất đáng để kiêu hãnh. Khi chẳng một ai ưu ái hắn, chiến đội cũng chẳng dành cho hắn bất kỳ hỗ trợ nào, ủng hộ động viên nào, Đường Hạo - một tân binh không hề nổi trội - lại tự mình trỗi dậy thành con át chủ bài. Hôm nay đây, hắn đã ở vị thế người đứng đầu Hô Khiếu, cao thủ nổi tiếng hạng 8 All-Stars.
Đường Hạo có thỏa mãn chưa?
Dĩ nhiên chưa!
Hắn muốn trở thành MVP Liên minh, muốn xông thẳng về phía chiếc cúp mà ai ai cũng thèm khát kia. Tất cả những người đang đứng trong trận đều có khả năng là chướng ngại của hắn, đều có khả năng là mục tiêu để hắn lấy hạ khắc thượng."
"Không thể!" Đường Hạo gầm lên. Không ai nghe tiếng gầm của hắn vì chỉ sàn đấu All-Stars mới thử nghiệm chat voice, còn giải đấu chuyên nghiệp vẫn giữ quy tắc cũ. Nhưng Đường Hạo cũng chẳng cần ai nghe thấy. Hắn tự high với tiếng gầm ấy là được.
Anh có trăm cách xử lý tôi? Được, vậy tôi thử trăm lần, xem anh xử lý đến bao giờ?
Đường Hạo cố chấp như một thằng thiếu não. Thế rồi tiếng cười nhạo bên ngoài dần tắt. Lối đánh của hắn rất khó coi, rất mất tư cách đại thần, nhưng ở tình huống không còn lối thoát, Đường Hạo lại có thể vứt bỏ cái tâm cao ngạo, dũng cảm thử đủ mọi cách dù phải chuốc lấy chê cười, nhạo báng, thật phải nói lòng truy cầu thắng lợi của hắn vô cùng thuần khiết. Người người bảo rằng thất bại trong All-Stars làm hắn mất mặt, nhưng giờ phút này đây, hành động hắn đang làm liệu có để tâm đến mặt mũi ư?
Hắn không hề. Hắn không thi đấu vì mặt mũi, cái hắn muốn là chiến thắng.
Cả nhà thi đấu đã ngừng cười, mà Diệp Tu vẫn chưa từng lơi là dù chỉ mảy may. Đường Hạo có thể có dũng khí không cạn để không ngừng thử nghiệm, nhưng Đường Tam Đả lại không có HP vô tận. Hết lần này đến lần khác, Đường Tam Đả vẫn bó tay với thế tấn công từ Quân Mạc Tiếu. Đón chờ hắn chỉ là phản dame sll, mãi đến khi dây máu của hắn chạm đáy.”
Trận với Diệp Tu là một trận solo xuất sắc thứ hai của Đường Hạo về nhiều mặt. Đừng quên đây là một trận đánh hiếm hoi mà Diệp Tu trông xuống sức rệu rã hẳn hoi khi bước xuống sân, bởi "tôi không muốn thua". Diệp Tu phải kịch liệt ứng phó với Đường Hạo, dù lơ là một giây thôi thì không chừng người thua sẽ là Diệp Tu.
Mặt khác, Đường Hạo được một cái hay là không bị bệnh mặt mũi như Tôn Tường hay vài tuyển thủ trẻ khác. Bởi có lẽ một năm mài mông trên ghế dự bị đã ngừa trước cái bệnh siêu sao huênh hoang. Cái vụ lăn lê bò trườn xấu xí này Tôn Tường phải mất bao lâu mới ngộ ra ở giải khiêu chiến, còn Đường Hạo ngay từ đầu đã không bị bệnh mặt mũi, kể cả hồi All-Stars mùa 8 cũng không phải đang làm màu. Thêm cả cái tiếng hét bất cam trong phòng thi đấu chỉ bản thân nghe được nữa, Đường Hạo đang cầm kịch bản của Tôn Tường hồi khiêu chiến à?
All-Stars và Đường Hạo đúng là có duyên với nhau. Nơi người khác đánh chơi thì Đường Hạo đánh thật, một lần thắng thật Lâm Kính Ngôn và một lần thua thật Vương Kiệt Hi. Vinh và nhục của Đường Hạo đều ở All-Stars, cũng khá thú vị vì Đường Hạo không coi trọng danh vọng mặt mũi lắm, nhưng All-Stars cơ duyên của Đường Hạo lại là nơi đầy mặt mũi hình thức.
Có nên khen Đường Hạo không?
Nên chứ, hãy tán thưởng Đường Hạo ở chỗ hắn mạnh, hắn gan, hắn không cần và không tin vào vận may. Tâm thắng thua của hắn thuần hơn Tôn Tường, không phải muốn thắng vì mặt mũi.
Nhưng đó là Tôn Tường của Gia Thế. Còn so với Tôn Tường của Luân Hồi, Đường Hạo vẫn thua kém vài phần.
So với Tôn Tường thì 2 năm qua Đường Hạo có thực sự tiến bộ? Tôn Tường dưới sự chỉ bảo của Tiêu Thời Khâm, của Diệp Tu, và của Luân Hồi luôn không ngừng đột phá cả về mặt chiến thuật, kỹ thuật lẫn tâm tính. Còn Đường Hạo, chiến thuật tâm tính không hề tiến bộ không nói (nếu không Hô Khiếu đã không chật vật đến vậy), nhưng về mặt kỹ thuật dường như cũng không tiến bộ rõ rệt. Trận All-Stars mùa 8 là lần đầu tiên miêu tả Đường Hạo so găng, quả thực hắn biểu hiện rất xuất sắc.
Song dường như sau đó chỉ từng thấy Đường Hạo học một trick nhỏ từ Hàn Văn Thanh trong All-Stars là dùng Ưng Đạp để giảm tốc độ rơi, còn lại thì không thấy tiến bộ rõ rệt nữa. Mùa 10 Tôn Tường đã có thể ẩn nhẫn chơi chết Phương Duệ trên bản đồ chơi zâm sở trường của Thánh Zâm, mà Đường Hạo lại vẫn chỉ biết chơi một màu một kiểu, bị Lâm Kính Ngôn rút 50% cây máu trong bàng hoàng.
Năng lực lãnh đạo của Đường Hạo có hơn Tôn Tường? Khó nói, nếu nhìn trên mặt nổi thì câu trả lời chắc chắn là có.
Tôn Tường từng làm đội trưởng, trong khi Đường Hạo vẫn đang là đội trưởng. Tôn Tường dẫn dắt Gia Thế rớt đài xuống giải khiêu chiến 2 năm trời, còn đội Đường Hạo dẫn dắt từng xếp thứ 3 bảng tổng sắp mùa 9, chỉ dừng chân trước quán quân Luân Hồi ở bán kết. Không khó để công nhận thành tích của Hô Khiếu dưới tay Đường Hạo là rất khá.
Nhưng đó chỉ dừng lại ở bề nổi. Vì mùa 9 họ vẫn còn dàn cựu thần Hô Khiếu cũ Phương Duệ lặng lẽ chống đỡ nâng họ lên. Đến mùa 10 khi Tân Hô Khiếu thay máu, vừa buông tay là Tân Hô Khiếu đã tụt xích, và Đường Hạo chỉ có thể bất lực nhìn.
Hắn đá bình nước. Hắn nghỉ họp báo.
Hắn nói kháy "Đây là sỉ nhục!!", "Nếu có thêm trận thua nào giống vậy nữa, tôi thật không biết Hô Khiếu sẽ lấy cái gì đòi tranh quán quân!" cứ như bản thân hắn không có trách nhiệm khi thành tích Hô Khiếu trượt dốc vậy.
Hắn gào "Đánh mạnh vào!!" trong tuyệt vọng, đáng tiếc sĩ khí hay kỹ thuật cá nhân đều không giải quyết vấn đề cho Hô Khiếu được.
Đường Hạo trưởng thành từ lấy hạ khắc thượng. Từ hai bàn tay trắng quật khởi đến những thành tích hắn đạt được ngày hôm nay thực sự rất giỏi, trong dàn đại thần thế hệ mới hắn và Tôn Tường là hai cái tên sáng chói nhất. Nhưng tật xấu chết người nhất của hắn là quá kiêu ngạo, điều đó vô tình khiến hắn dậm chân tại chỗ. Hắn xem nhẹ Lôi Đình, hắn khinh thường chơi zâm, hắn buông tay mặc kệ mâu thuẫn giữa dàn tân và cựu Hô Khiếu ngày càng trở nặng, nghĩ rằng "thực lực" chỉ vỏn vẹn trong kỹ thuật cá nhân.
Vì thế, Hô Khiếu của hắn liên tục thua. Lần này, có lẽ lấy hạ khắc thượng cũng không thể giải quyết, bởi thứ cản bước tiến của Hô Khiếu không phải vận may, và bức tường hắn cần húc ngã cũng không phải là đối thủ, mà vấn đề nằm ở chính bản thân họ.
Hồi xưa tui nghĩ có ai đầu óc bị hỏng lại thích Đường Hạo chứ, thằng nhóc này chẳng có gì tốt cả, và suy nghĩ này kéo dài tận cho đến tận trận Đường Hạo solo với Diệp Tu. Bây giờ ngồi đây viết những dòng này, hoặc là đầu óc tui đã bị hỏng thật, hoặc là thằng nhóc này đúng là cũng có chỗ khá lắm.
Trước hết phải công nhận Đường Hạo là một tuyển thủ rất giỏi, hoàn toàn xứng với danh hiệu đệ nhất lưu manh, được giới chuyên nghiệp công nhận thuộc trình độ đại thần. Không chỉ bá về mặt kỹ thuật, Đường Hạo còn giỏi hơn đại thần trẻ cùng mùa Tôn Tường ở chỗ chủ động tự tạo dựng cơ hội cho mình từ con số không chứ không bị động ngồi đợi vận mệnh.
Mùa 7 Đường Hạo chỉ là một chú lính mới mờ nhạt mài đũng quần trên băng ghế dự bị Bách Hoa, nếm hết mọi đắng cay chua xót một tân binh nên nếm, chứ không hề đi đường tắt hào nhoáng nào. Hắn kém lấp lánh hẳn so với đồng bạn debut cùng năm như Tôn Tường vừa ra mắt đã đoạt Người mới tốt nhất, Lý Hoa tân binh nổi tiếng thứ 2 sau Tôn Tường trở thành trụ cột Yên Vũ, hay Lưu Tiểu Biệt được đặt biệt danh "Thiên tài APM" giành giải Vua Solo.
Nhưng ngay khi Trương Giai Lạc vừa giải nghệ, Bách Hoa như rắn mất đầu, Đường Hạo đã lập tức chớp lấy cơ hội của mình. Trong lúc Trâu Viễn vẫn đang chìm trong luống cuống tự ti thì Đức Lý La đã thay thế Bách Hoa Liễu Loạn trở thành át chủ bài mới của Bách Hoa. Át chủ bài của một đội đâu phải nói lấn át là lấn át được ngay? Thế mà Đường Hạo làm được, dùng một nghề xưa giờ không phải nghề chủ lực ở Bách Hoa, dùng một tài khoản lưu manh không hề nổi bật về mặt trang bị, lãnh đạo một Bách Hoa đang suy sụp tiến về phía trước.
Đây chẳng phải chính là “lấy hạ khắc thượng”? Thượng chính là vận may, là định mệnh, là quy tắc gông xiềng bước tiến của hắn.
Ít tân binh năm 2 chọn đăng kí Tân binh Khiêu chiến vì họ đều cho mình không còn là người mới nữa, đã dần trở nên ngang hàng với các tuyển thủ lớn tuổi hơn. Nhưng Đường Hạo không hài lòng với “ngang hàng”, mà còn muốn vượt qua những người đi trước mình nên hắn lựa chọn đi khiêu chiến Lâm Kính Ngôn. Đây là một trong hai trận solo hay nhất của Đường Hạo, cả về mặt kỹ thuật hắn phô triển lẫn mặt ý nghĩa nó đại diện.
Cái chỉ trích Đường Hạo thường gặp phải là màn "lấy hạ khắc thượng" Lâm Kính Ngôn ở All-Stars. Đường Hạo không nên khiêu chiến? Nên chứ, không thì làm sao mà chứng minh thực lực thượng vị được, không đoạt được "đệ nhất lưu manh" thì làm sao Hô Khiếu chịu để mắt đến cậu tân binh nho nhỏ của Bách Hoa cho được? Huống hồ, Hô Khiếu còn trả một mức giá chuyển nhượng chạm nóc cao kỷ lục vời hắn về đội, không thể không kể công trận nhất chiến thành danh ở All-Stars của Đường Hạo.
Vậy hành động đó đúng? Gượm đã, theo lời Hoàng Thiếu Thiên nói thì khi đó cả giới chuyên nghiệp đều biết Lâm Kính Ngôn trượt trạng thái sắp sửa giải nghệ. Trong khi Lâm Kính Ngôn ra sân đã suy nghĩ lỡ anh thắng thì phải làm sao để giữ mặt mũi cho Đường Hạo, còn Đường Hạo lại chỉ biết thách đấu ác. Câu thoại "lấy hạ khắc thượng" là một trong những câu thoại gây ấn tượng mạnh nhất của truyện, cũng như hành động của Đường Hạo phá vỡ quy tắc bất thành văn tân binh đấu biểu diễn khách khí hòa bình với tiền bối. Nên tựu chung hành động của Đường Hạo có thể nói là hợp lý nhưng không hợp tình.
Trong lúc đấu với Lâm Kính Ngôn thì Đường Hạo đương nhiên vẫn mắc lỗi sai, nhưng khác với Cao Anh Kiệt sai lầm nhanh đến độ không thèm sửa trong trận với Vương Kiệt Hi, thì Đường Hạo đã phát hiện và sửa chúng rất nhanh, thậm chí còn lừa ngược một lão tướng rành rẽ Lâm Kính Ngôn được nữa.
Sau khi chiến thắng Lâm Kính Ngôn xong, Đường Hạo chỉ lặp lại bốn chữ “lấy hạ khắc thượng”, vẫy tay fan xong đi thẳng xuống đài. Chỗ này fan não tàn thì sẽ nói thẳng thắn, thắng xong thì thậm chí không lưu luyến ánh hào quang trên sàn đấu mà tọt thẳng về chỗ. Còn lại phần đông người đọc như tui sẽ thấy thằng này láo toét vãi lều, từ đầu đến cuối chỉ biết gây hấn khiêu khích tiền bối.
Bây giờ thì dù tui đã thích Đường Hạo hơn nhưng tui vẫn thấy thằng nhóc trẩu tre này láo toét vãi lều. Nhưng dù sao vẫn phải thừa nhận, đặt cạnh một thằng nhóc trẩu tre cùng mùa khác Tôn Tường vừa ra sân đã vẫy tay tự kỷ như siêu sao, thì Đường Hạo ít huênh hoang hơn nhiều. Ít nhất, Đường Hạo cũng chỉ thẳng thắn khiêu chiến giữa mình và Lâm Kính Ngôn, còn Tôn Tường khiêu chiến Hàn Văn Thanh còn bày đặt làm màu ám chỉ đòi chấm dứt mối thù giữa 2 nhà Bá Đồ Gia Thế.
Lưu manh vốn không phải nghề hổ báo trực tiếp, bởi nghề này có nhiều kỹ năng hèn hạ đầu đường xó chợ, nhưng Đường Hạo luôn chơi nó quyết liệt như nhà quyền pháp tấn công mãnh liệt không ngừng. Nếu không chú ý kỹ, chắc chắn không ít người lầm tưởng lưu manh là một nghề hổ báo chồn cáo bởi cái cách Đường Hạo điều khiển nó nổi bật dễ gây ấn tượng sâu đậm hơn trường phái lưu manh linh hoạt Lâm Kính Ngôn chơi.
Nhưng dù Đường Hạo thường hay xông pha hung hãn trực diện dù rằng lưu manh vốn nên là một nghề cực kỳ linh hoạt và biến hóa, song thật ra Đường Hạo vẫn biết chơi zâm chứ không phải không. Không uổng danh đệ nhất lưu manh thì Đường Hạo vẫn biết các trick phổ biến ví như truyện có tả hắn sẽ lợi dụng động tác di chuyển để bí mật phóng ra một chiếc Châm Độc chẳng hạn để tối đa hóa các kỹ năng phục vụ cho chơi zâm.
Đường Hạo có một quan niệm tôn thờ cái mạnh rất rõ nét.
"Để vận may quyết định thì thật nhảm nhí. Muốn tranh cao thấp phải dùng thực lực."
"Nghề lưu manh không có lấy một danh hiệu nào coi được, đó là việc khiến Đường Hạo rất khó chịu. Như Đấu Thần, Súng Vương, Kiếm Thánh, Quyền Hoàng gì gì ấy, Đường Tam Đả cũng phải có một danh xưng hoa lệ như thế mới đúng."
“Hắn hổ báo chồn cáo lao lên, là muốn tự thân cản hết phần lớn chủ lực đối thủ để đồng đội có lợi thế lấy thịt đè người. Đó là trách nhiệm, là điều một con át chủ bài phải thực hiện được.
Đường Hạo nhìn tình hình cũng biết chắc bản thân là đứa lên bảng sớm nhất rồi, nhưng... hắn vẫn có thể tranh thủ cơ hội cho đồng đội. Ý thức nghề nghiệp không cho phép hắn buông chuột. Hắn càng thêm liều mình, nếu ôm bom tự sát có thể đổi lấy thắng lợi về cho cả đội, át chủ bài cũng coi như đã hoàn thành nhiệm vụ.”
Quan niệm về át chủ bài của Đường Hạo cực kỳ khớp với quan niệm sính mạnh của hắn, bởi lẽ át chủ bài phải là người mạnh nhất, và người mạnh nhất thì đương nhiên phải gánh vác nhiều hơn người khác. Khác với đánh giá của nhiều người Đường Hạo chịu hi sinh chứ không hề ích kỷ bo bo giữ mạng cho mình, nhưng không phải là vì hắn đã cảm được tinh thần đoàn đội thực sự, mà là vì hắn cho rằng đó chính là trách nhiệm của mình. Không thể đánh đồng với quan niệm hi sinh vì đồng đội được, song lại dẫn đến hiệu ứng giống nhau.
Đồng thời, điều này dẫn đến một hệ quả gián tiếp là Đường Hạo không quá sợ hay tôn trọng các lão tướng, vì hắn không thấy lão tướng đủ mạnh. “Màn "lấy hạ khắc thượng" của hắn đã gây tiếng vang lớn ở Ngôi Sao Cuối Tuần nên những lúc đối mặt với các lão tướng, Đường Hạo có ưu thế tâm lý rất mạnh. Xưa nay hắn chưa bao giờ cảm thấy mấy thằng già sắp về hưu ấy có chỗ nào đáng sợ. Hắn chỉ để tâm đến những cao thủ thế hệ giữa và thế hệ mới.” Mọi người đang bàn chuyện hợp tác cướp boss với các tuyển thủ khác thì hắn vẫn hừ lạnh khó ở mình bố chấp hết khỏi cần tránh né Quân Mạc Tiếu chi. Thậm chí không cầm bàn đến lão tướng quá lớn, Đường Hạo khi còn ngồi trên băng ghế dự bị đã từng cho rằng Tô Mộc Tranh thế hệ hoàng kim chỉ là bình hoa, còn chia sẻ lối nghĩ đó cho đồng bọn Trâu Viễn nữa.
Hai trích đoạn rất hay về Đường Hạo đã khiến tui phải thay đổi lại đánh giá ban đầu của mình:
"Lấy hạ khắc thượng!
Đó là tuyên ngôn của Đường Hạo trên sàn đấu Ngôi Sao Tụ Hội năm ấy, cũng là tâm tư chân thật từ đáy lòng hắn. Hắn không được trời thương như Tôn Tường và Trâu Viễn. Trong mắt Đường Hạo, mọi thứ hắn đang sở hữu đều do chính đôi bàn tay mình từng chút từng chút gầy dựng.
Lấy hạ khắc thượng, chẳng lẽ chỉ khắc đệ nhất lưu manh Lâm Kính Ngôn thôi ư? Không! Mùa giải ấy, chiến đội Bách Hoa vẫn gọi át chủ bài nhà mình là Bách Hoa Liễu Loạn, nhưng con át chủ bài chân chính là ai? Là Đường Hạo, là lưu manh Đức Lý La của hắn, một nhân vật vốn chỉ ngồi băng ghế dự bị ở Bách Hoa.
Thế nên Đường Hạo ngẩng cao đầu, bởi những gì hắn làm được rất đáng để kiêu hãnh. Khi chẳng một ai ưu ái hắn, chiến đội cũng chẳng dành cho hắn bất kỳ hỗ trợ nào, ủng hộ động viên nào, Đường Hạo - một tân binh không hề nổi trội - lại tự mình trỗi dậy thành con át chủ bài. Hôm nay đây, hắn đã ở vị thế người đứng đầu Hô Khiếu, cao thủ nổi tiếng hạng 8 All-Stars.
Đường Hạo có thỏa mãn chưa?
Dĩ nhiên chưa!
Hắn muốn trở thành MVP Liên minh, muốn xông thẳng về phía chiếc cúp mà ai ai cũng thèm khát kia. Tất cả những người đang đứng trong trận đều có khả năng là chướng ngại của hắn, đều có khả năng là mục tiêu để hắn lấy hạ khắc thượng."
"Không thể!" Đường Hạo gầm lên. Không ai nghe tiếng gầm của hắn vì chỉ sàn đấu All-Stars mới thử nghiệm chat voice, còn giải đấu chuyên nghiệp vẫn giữ quy tắc cũ. Nhưng Đường Hạo cũng chẳng cần ai nghe thấy. Hắn tự high với tiếng gầm ấy là được.
Anh có trăm cách xử lý tôi? Được, vậy tôi thử trăm lần, xem anh xử lý đến bao giờ?
Đường Hạo cố chấp như một thằng thiếu não. Thế rồi tiếng cười nhạo bên ngoài dần tắt. Lối đánh của hắn rất khó coi, rất mất tư cách đại thần, nhưng ở tình huống không còn lối thoát, Đường Hạo lại có thể vứt bỏ cái tâm cao ngạo, dũng cảm thử đủ mọi cách dù phải chuốc lấy chê cười, nhạo báng, thật phải nói lòng truy cầu thắng lợi của hắn vô cùng thuần khiết. Người người bảo rằng thất bại trong All-Stars làm hắn mất mặt, nhưng giờ phút này đây, hành động hắn đang làm liệu có để tâm đến mặt mũi ư?
Hắn không hề. Hắn không thi đấu vì mặt mũi, cái hắn muốn là chiến thắng.
Cả nhà thi đấu đã ngừng cười, mà Diệp Tu vẫn chưa từng lơi là dù chỉ mảy may. Đường Hạo có thể có dũng khí không cạn để không ngừng thử nghiệm, nhưng Đường Tam Đả lại không có HP vô tận. Hết lần này đến lần khác, Đường Tam Đả vẫn bó tay với thế tấn công từ Quân Mạc Tiếu. Đón chờ hắn chỉ là phản dame sll, mãi đến khi dây máu của hắn chạm đáy.”
Trận với Diệp Tu là một trận solo xuất sắc thứ hai của Đường Hạo về nhiều mặt. Đừng quên đây là một trận đánh hiếm hoi mà Diệp Tu trông xuống sức rệu rã hẳn hoi khi bước xuống sân, bởi "tôi không muốn thua". Diệp Tu phải kịch liệt ứng phó với Đường Hạo, dù lơ là một giây thôi thì không chừng người thua sẽ là Diệp Tu.
Mặt khác, Đường Hạo được một cái hay là không bị bệnh mặt mũi như Tôn Tường hay vài tuyển thủ trẻ khác. Bởi có lẽ một năm mài mông trên ghế dự bị đã ngừa trước cái bệnh siêu sao huênh hoang. Cái vụ lăn lê bò trườn xấu xí này Tôn Tường phải mất bao lâu mới ngộ ra ở giải khiêu chiến, còn Đường Hạo ngay từ đầu đã không bị bệnh mặt mũi, kể cả hồi All-Stars mùa 8 cũng không phải đang làm màu. Thêm cả cái tiếng hét bất cam trong phòng thi đấu chỉ bản thân nghe được nữa, Đường Hạo đang cầm kịch bản của Tôn Tường hồi khiêu chiến à?
All-Stars và Đường Hạo đúng là có duyên với nhau. Nơi người khác đánh chơi thì Đường Hạo đánh thật, một lần thắng thật Lâm Kính Ngôn và một lần thua thật Vương Kiệt Hi. Vinh và nhục của Đường Hạo đều ở All-Stars, cũng khá thú vị vì Đường Hạo không coi trọng danh vọng mặt mũi lắm, nhưng All-Stars cơ duyên của Đường Hạo lại là nơi đầy mặt mũi hình thức.
Có nên khen Đường Hạo không?
Nên chứ, hãy tán thưởng Đường Hạo ở chỗ hắn mạnh, hắn gan, hắn không cần và không tin vào vận may. Tâm thắng thua của hắn thuần hơn Tôn Tường, không phải muốn thắng vì mặt mũi.
Nhưng đó là Tôn Tường của Gia Thế. Còn so với Tôn Tường của Luân Hồi, Đường Hạo vẫn thua kém vài phần.
So với Tôn Tường thì 2 năm qua Đường Hạo có thực sự tiến bộ? Tôn Tường dưới sự chỉ bảo của Tiêu Thời Khâm, của Diệp Tu, và của Luân Hồi luôn không ngừng đột phá cả về mặt chiến thuật, kỹ thuật lẫn tâm tính. Còn Đường Hạo, chiến thuật tâm tính không hề tiến bộ không nói (nếu không Hô Khiếu đã không chật vật đến vậy), nhưng về mặt kỹ thuật dường như cũng không tiến bộ rõ rệt. Trận All-Stars mùa 8 là lần đầu tiên miêu tả Đường Hạo so găng, quả thực hắn biểu hiện rất xuất sắc.
Song dường như sau đó chỉ từng thấy Đường Hạo học một trick nhỏ từ Hàn Văn Thanh trong All-Stars là dùng Ưng Đạp để giảm tốc độ rơi, còn lại thì không thấy tiến bộ rõ rệt nữa. Mùa 10 Tôn Tường đã có thể ẩn nhẫn chơi chết Phương Duệ trên bản đồ chơi zâm sở trường của Thánh Zâm, mà Đường Hạo lại vẫn chỉ biết chơi một màu một kiểu, bị Lâm Kính Ngôn rút 50% cây máu trong bàng hoàng.
Năng lực lãnh đạo của Đường Hạo có hơn Tôn Tường? Khó nói, nếu nhìn trên mặt nổi thì câu trả lời chắc chắn là có.
Tôn Tường từng làm đội trưởng, trong khi Đường Hạo vẫn đang là đội trưởng. Tôn Tường dẫn dắt Gia Thế rớt đài xuống giải khiêu chiến 2 năm trời, còn đội Đường Hạo dẫn dắt từng xếp thứ 3 bảng tổng sắp mùa 9, chỉ dừng chân trước quán quân Luân Hồi ở bán kết. Không khó để công nhận thành tích của Hô Khiếu dưới tay Đường Hạo là rất khá.
Nhưng đó chỉ dừng lại ở bề nổi. Vì mùa 9 họ vẫn còn dàn cựu thần Hô Khiếu cũ Phương Duệ lặng lẽ chống đỡ nâng họ lên. Đến mùa 10 khi Tân Hô Khiếu thay máu, vừa buông tay là Tân Hô Khiếu đã tụt xích, và Đường Hạo chỉ có thể bất lực nhìn.
Hắn đá bình nước. Hắn nghỉ họp báo.
Hắn nói kháy "Đây là sỉ nhục!!", "Nếu có thêm trận thua nào giống vậy nữa, tôi thật không biết Hô Khiếu sẽ lấy cái gì đòi tranh quán quân!" cứ như bản thân hắn không có trách nhiệm khi thành tích Hô Khiếu trượt dốc vậy.
Hắn gào "Đánh mạnh vào!!" trong tuyệt vọng, đáng tiếc sĩ khí hay kỹ thuật cá nhân đều không giải quyết vấn đề cho Hô Khiếu được.
Đường Hạo trưởng thành từ lấy hạ khắc thượng. Từ hai bàn tay trắng quật khởi đến những thành tích hắn đạt được ngày hôm nay thực sự rất giỏi, trong dàn đại thần thế hệ mới hắn và Tôn Tường là hai cái tên sáng chói nhất. Nhưng tật xấu chết người nhất của hắn là quá kiêu ngạo, điều đó vô tình khiến hắn dậm chân tại chỗ. Hắn xem nhẹ Lôi Đình, hắn khinh thường chơi zâm, hắn buông tay mặc kệ mâu thuẫn giữa dàn tân và cựu Hô Khiếu ngày càng trở nặng, nghĩ rằng "thực lực" chỉ vỏn vẹn trong kỹ thuật cá nhân.
Vì thế, Hô Khiếu của hắn liên tục thua. Lần này, có lẽ lấy hạ khắc thượng cũng không thể giải quyết, bởi thứ cản bước tiến của Hô Khiếu không phải vận may, và bức tường hắn cần húc ngã cũng không phải là đối thủ, mà vấn đề nằm ở chính bản thân họ.
