Hoàn [Tán - Tu] Tuổi Trẻ

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Thần Lĩnh
Bình luận
323
Số lượt thích
2,783
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#1
Fanfic Toàn Chức Cao Thủ

Tác Giả: Chianti

Nhân Vật Chính: Diệp Tu – Tô Mộc Thu

Tình Trạng: Hoàn

TUỔI TRẺ


Đây là tác phẩm hoàn thiện nhất mà Chianti đã dành rất nhiều thời gian trau chuốt, nắn nót từng câu chữ để hoàn thành. Bạn đọc yêu quý Toàn Chức, cho dù là vô tình hay cố ý, đã nhấn được vào đây, xin hãy đọc thật chậm – để từng vị ngọt cay mặn đắng vuốt ve đầu lưỡi, cảm nhận tác phẩm một cách trọn vẹn nhất!

Chân thành cảm ơn các bạn: @Túc Liên @Niernen @LuckyLight đã giúp Chianti, cảm ơn về tất cả.

1 -2 | 3 -4 | 5 -6 |
7 -8 | 9- 10 | 11 | 12 -13 |

1.

[Hàng Châu, mùa đông năm 2014]

Từng gợn nắng chiều yếu ớt xuyên qua những cành cây khô trước hiên một gian trọ, trải vàng khung cửa sổ. Một chiều đông Hàng Châu bình thường, cây trơ trọi xác xơ, có chú sẻ gầy đạp nhánh bay đi, vùi đầu vào gợn gió rét. Mùa đông chưa bao giờ là ưu ái từ mẹ thiên nhiên, sẻ ta lặn lội đến chiều tàn, vẫn đói meo. Sải cánh qua gian trọ, từ một phòng trọ xập xệ, chú sẻ nghe thoang thoáng tiếng bàn phím lạch cạch.

Lạ, sẻ ta lấy làm tò mò, chỉ là tiếng phím, lúc gấp gáp lúc thả chậm, mà tiết tấu lại đều đặn du dương, thứ nhạc cụ mang tên phím cơ này, lại có thể đánh ra một khúc nhạc huyễn hoặc tâm trí. Như bị thứ âm thanh kia hút vào, chú sẻ cứ thế đáp xuống thảm nắng vàng nơi khung cửa sổ, nghiêng đầu nhìn vào trong.

Trước màn hình, một cậu trai đương tuổi dậy thì, khiển nhân vật thiện xạ kéo một đàn quái chạy nheo nhúc theo đuôi, dáng lưng cậu thẳng thớm cùng cái đầu hơi chúi về trước, đang thao tác rất tập trung. Chút nắng chiều hắt khẽ vào phòng, tô đậm thêm mái tóc màu ánh kim, đôi lúc lại đung đưa mỗi khi cậu nghiêng đầu nhìn sang màn hình đang mở các diễn đàn giao dịch trang bị bên cạnh.

Sau lưng, đặt một chiếc giường tầng bằng sắt cũ kĩ, tầng dưới một bé gái, tầng trên một cậu trai, cả hai đang ngủ rất say, ví như âm thanh du dương từ thao tác bàn phím, chính là khúc ru dìu họ vào những giấc mộng đẹp. Căn phòng ba người, giữa tiết trời đông ảm đạm, mà yên bình ấm cúng đến lạ thường.

Hôm nay, trùng hợp lại là ngày kỉ niệm một năm Vinh Quang – tựa game đã làm thay đổi cuộc sống của Tô Mộc Thu cùng Diệp Tu – ra mắt. Nhờ có Vinh Quang, Tô Mộc Thu vừa đủ vốn nâng cấp được hai dàn máy xịn xò, chơi được game ổn định ở cấu hình thường, vừa đủ nuôi ba miệng ăn. Từ ngày có máy ở nhà, không phải đi net, tiết kiệm được biết bao nhiêu, khoản tiết kiệm được, cũng vừa khít lắp vào học phí cho Mộc Tranh đến trường.

Cũng vì hôm nay là ngày kỉ niệm game ra mắt, nhà phát hành thông báo sẽ có boss dã đồ siêu khủng xuất hiện ở máy chủ một, nên hai tên Tô Mộc Thu cùng Diệp Tu bọn cậu đã nhất trí chia ca trực boss. Diệp Tu ôm ca đêm, từ khuya đến tận chín giờ sáng mới loạng choạng đi ngủ, ngất thẳng một giấc đến tận chiều tối.

Dẹp xong một đám quái, Tô Mộc Thu vươn vai, mười ngón tay thon dài đan lại, bẻ từng khớp kêu răng rắc giòn tan. Cậu đã ngồi đây hơn mười tiếng rồi, không có động tĩnh gì cả, tin boss spawn mãi sao chưa thấy ai báo. Hết lure quái farm, tới ngồi xem sổ ghi chép, ngày hôm nay đã trôi qua chán chường như vậy, chả ai thuê cậu làm gì cả, ban đầu thì háo hức khi nghe có boss xịn giá lâm, mà từ khuya tới giờ vẫn im re, cái nhiệt trong cậu cũng bị khí trời Hàng Châu làm chùng đi ít nhiều…

2.

Bật ra hơi thở dài ngao ngán, Tô Mộc Thu tặc lưỡi khiển nhân vật chạy về thành, mở kho công hội lên xem có thó được gì mới không, suy cho cùng, cái thú vị nhất mà Vinh Quang mang lại cho cậu, chính là hệ thống chế tạo trang bị.

Vinh Quang đến nay đã tròn một tuổi, suốt một năm ròng phát triển, hệ thống công hội đã dần hoàn thiện. Đại lục Vinh Quang hiện nay do ba thế lực chi phối, Lam Khê Các, Gia Vương Triều và Bá Khí Hùng Đồ. Chủ công hội Gia Vương Triều chính là anh chủ tiệm net Gia Thế mà thời kì đầu Tô Mộc Thu cùng Diệp Tu cày cắm. Mượn danh Nhất Diệp Chi Thu cùng Thu Mộc Tô, Gia Vương Triều thu về dưới trướng biết bao nhiêu tinh anh.

Bên cạnh đó, Tô Mộc Thu cũng chễm chệ ngồi vào chiếc ghế trưởng lão, tự do xem xét những vật phẩm mà dân chúng cống nạp. Nghĩ lại những ngày đầu mà than khổ, toàn phải thó mấy món hiếm hoi Nhất Diệp Chi Thu kiếm được. Nhờ lượng tài nguyên dồi dào như vậy, những cuốn sổ ghi chép, những ổ cứng chứa file thử nghiệm chế đồ của cậu cũng chồng ngày một cao hơn.

Tô Mộc Thu chính là như vậy, cậu có thể vùi đầu vào mớ vật liệu, hàng ngày đập đập chế chế không bao giờ biết chán. Cứ nghĩ ra gì hay, cậu lại thao thao bất tuyệt với Diệp Tu về những dự định đang ấp ủ, về những ý tưởng, những món vũ khí bạc xịn xò. Diệp Tu mỗi khi thấy cậu bạn lên cơn, đều chỉ ừm hửm chịu trận, đầu cứ gật gù nghe hiểu nhưng tay thì nhảy lẹ vào đấu trường.

Mải mê bơi trong mớ số liệu, kênh chat công hội bỗng có biến.

A Hùng: 167, 253 THÀNH TỘI ÁC!!!!

A Hùng: 167, 253 THÀNH TỘI ÁC!!!!

A Hùng: 167, 253 THÀNH TỘI ÁC!!!!

Liên tục các dòng spam chạy dài khung chat từ người chơi tên A Hùng, nội dung chỉ có một: tọa độ boss!

“Dậy dậy dậy!” Tô Mộc Thu hét lớn, đánh thức Diệp Tu.

“Gì vậy anh hai, cháy hả?” Mộc Tranh nằm tầng dưới cũng bị sự khẩn trương của cậu làm cho tỉnh giấc.

Diệp Tu nhanh như cắt bật dậy, phi thân từ trên tầng hai giường sắt xuống đất, cứ như đang tập dợt phòng cháy thật, không hề do dự, không có động tác thừa. Đầu cậu chúi xuống, cơ thể mất thăng bằng khi tiếp đất, vẫn còn choáng do thức giấc bất chợt, cứ thế, lấy đà phóng thẳng vào nhà vệ sinh rửa mặt qua loa rồi chộp ngay vào máy cạnh Tô Mộc Thu, dáng vẻ vô cùng khẩn trương.

“Bấm game thôi mà làm thấy ghê!” Tô Mộc Tranh giờ mới vỡ lẽ chuyện gì đang diễn ra, chỉ đành bĩu môi.

Trong lúc đó, Tô Mộc Thu cũng đã nhanh tay dịch chuyển Thu Mộc Tô tới Thành Tội Ác, cùng năm trăm anh em Gia Vương Triều mũ giáp đạn dược sẵn sàng chiến boss. Đây là lần đầu tiên đại lục Vịnh Quang cùng đón boss dã đồ tầm cỡ như này. Mọi khi săn boss, chỉ cần một hai đoàn túc trực gặp đâu đánh đó, cơ động cao, mà lần này, cảm giác như tất cả mọi người đều dừng hoạt động của mình lại, chỉ chực chờ đúng một khoảnh khắc này.

Thành Tội Ác nghẹt kín người, đa số toàn người chơi mang tag các công hội lớn, thông tin dường như truyền tới tai ba nhà cùng một lúc, tuy Tô Mộc Thu đã dẫn đoàn phản ứng cực kỳ mau lẹ, song vẫn không tranh thủ được tí thời gian nào trước Lam Khê Các và Bá Khí Hùng Đồ.

Nhất Diệp Chi Thu: Hướng boss?

A Hùng: Tây Nam

Nhất Diệp Chi Thu: 293, 457

Nhất Diệp Chi Thu: 293, 457

Nhất Diệp Chi Thu: 293, 457

Diệp Tu vừa ngồi vào đã bắt đầu điều binh, mặc dù chưa tỉnh ngủ, cậu vẫn rất tỉnh táo với những phán đoán của mình. Chỉ bằng một thông tin hướng boss di chuyển, Diệp Tu ngay lập tức xác định một tọa độ cho toàn quân tập kết. Một năm nay cày game, Diệp Tu vốn đã thuộc làu làu địa hình các khu cày cấp, vị trí cậu vừa hướng Gia Vương Triều tới, là một cao điểm khá thoáng nằm chếch sang trái so với đường boss đi. Nếu có được khu vực này, Gia Vương Triều vừa tiện quan sát cục diện, vừa thuận lợi cho đội hình đặc thù có nhiều pháp sư chiến đầu cùng thiện xạ phát huy.

“Ủa, nay cầm hàng nóng lĩnh quân luôn?” Tô Mộc Thu nghía qua màn hình của Diệp Tu, nheo mắt.

“Boss khủng mà, dịp này không xài khi nào mới đáng!” Diệp Tu đáp đầy phấn khích.

Trên tay Nhất Diệp Chi Thu, thanh trường mâu đen tuyền – danh xưng Khước Tà, lần đầu xuất chinh!

Khước Tà, một trong những thành tựu đầu tiên của Tô Mộc Thu, từ lúc chế tác thành công đến nay đã thăng được tới cấp 45, chưa một lần xuất hiện trên giang hồ. Hai cậu nhóc vốn đã đồng tình với nhau, chờ tới lúc thăng lên cấp cao nhất, mang vào giải đấu Vinh Quang năm sau do Liên Minh tổ chức, làm mưa làm gió một phen! Tuổi trẻ, chính là những nung nấu, là những ước mơ rực lửa như vậy!

Nhưng cũng lại là tuổi trẻ, kèo săn boss đỉnh cấp một năm mới có một lần, hội tụ đầy đủ tất cả anh tài trên đại lục Vinh Quang, còn không mau mang bảo vật trấn phái ra thị uy, tăng thêm phần thắng về phe mình! Vũ khí bạc, thứ trang bị lạ lẫm mà dân chúng nghe phong thanh trong truyền thuyết, chỉ có thể tinh luyện ra bằng chức năng chế tạo trang bị của game, nay đã thực sự xuất hiện.

Trên tay người lĩnh quân Gia Vương Triều, chiến mâu Khước Tà, hắn, chính là kẻ mạnh nhất Vinh Quang – Nhất Diệp Chi Thu!

T.B.C
 
Last edited:

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Thần Lĩnh
Bình luận
323
Số lượt thích
2,783
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#2
3.

Toàn quân Gia Vương Triều rất nhanh đến được điểm tập kết, trên đường không hề đụng độ người chơi nào của Lam Khê Các hay Bá Khí Hùng Đồ, xem ra ba công hội muốn bảo toàn lực lượng trước khi hỗn chiến thực sự xảy ra, nên ai cũng theo tình báo mà chọn cho mình lối đi riêng.

Trước mặt, boss Sát Thủ Jack đang bước từng bước chậm rãi, thân hình đồ sộ cao gần bằng căn nhà hai tầng, vũ khí là một con dao găm chuẩn nghề sát thủ, nhưng vì thân hình đồ sộ, cây dao găm của Jack cũng to và dài ra theo tỉ lệ đó.

Đối diện Gia Vương Triều, chếch về hướng tay phải boss, đoàn của Lam Khê Các đang dàn quân nghiêm chỉnh, đều đặn từng đoàn mười người tay ngắn trước tay dài sau, sẵn sàng tham chiến. Giữa đoàn, dễ thấy dáng một thuật sĩ mặc áo choàng có mũ trùm đầu, đang xoay trái xoay phải chỉ pháp trượng điều chỉnh hàng ngũ.

Cùng lúc đó, sau lưng boss, Bá Khí Hùng Đồ lũ lượt kéo tới, từng tốp từng tốp quyền pháp gia khí thế bừng bừng, chỉn chu đứng trên tiền tuyến. Mỗi công hội đều tuân thủ quy luật tank trước dmg sau, nên các kị sỹ lúc nào cũng dàn ra tuyến đầu, chỉ mỗi Bá Khí Hùng Đồ đem quyền pháp gia lên đứng trên cả kị sỹ, uy thế mang lại cũng hung hãn bá đạo hơn.

Ba nhà lớn tâm thế sẵn sàng, lườm nhau, di chuyển đều theo hướng boss, chưa bên nào dám nổ súng. Suy cho cùng, đây là đại boss chưa ai đánh bao giờ, không ai dại gì đưa mình ra làm chuột bạch thử dmg boss, đoàn người cứ thế nhung nhúc giữ khoảng cách ngoài phạm vi thù hận của Sát Thủ Jack, tập trung cao độ quan sát.

Vây quanh boss đủ mọi thể loại người chơi, từ mang tag công hội lớn nhỏ quyết tâm đoạt boss, cho tới người chơi tự do đến xem náo nhiệt, cho đến tầng lớp nhặt mót hèn hạ, tất cả đều đang chực chờ trong không gian tĩnh mặc đến rợn người. Bất kể là kẻ nào, cũng lăm le đục nước béo cò, chờ kẻ khác sẩy tay để mình được hưởng lợi. Nhưng hiện tại các công hội đã được quy hoạch nghiêm khắc, nghe lệnh răm rắp, chưa có lệnh đánh thì tất cả đều đứng im. Phút tĩnh lặng trước cơn bão dữ, thời cơ không biết bao giờ mới tới, nếu có ai phá được cục diện này, xứng đáng xưng danh chiến thuật gia!

“Tính sao giờ mạy?” Tô Mộc Thu cũng không khỏi sốt ruột, quay sang khều Diệp Tu.

“Má! Thằng nào cũng muốn ăn trên đầu trên cổ người khác, thì nhịn cả bầy chớ sao!” Diệp Tu hết cách.

Trọng trách lĩnh đội là rất lớn, Diệp Tu cũng vô phương hóa giải thế trận này, giờ nhắm mắt đánh bừa, cả cậu và Tô Mộc Thu dư trình xử lý thù hận từ boss, nhưng các anh em trong đoàn thì sao? Rủi ro diệt đoàn đè nặng trên đôi vai thiếu niên Diệp Tu, quá khó, cậu đành chọn cách án binh bất động.

Đùng đùng đùng!

Bỗng có tiếng ba viên Pháo Chống Tăng rời nòng, gầm lên khô khốc, phá vỡ không gian tĩnh mịch trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Pháo nhắm thẳng vào lưng boss, nổ chuẩn xác, khói tỏa ra mù mịt.

“Á đù, tụi Bá Khí Hùng Đồ mất kiên nhẫn rồi!” Tô Mộc Thu liếm môi, tiếng pháo vừa phát ra, cậu đã biết nó đến từ cánh quân của Bá Khí Hùng đồ.

Từ đoàn hai, cũng là đoàn tinh anh của Bá Khí Hùng Đồ, một nhân vật bậc thầy pháo súng đã đánh chiêu cực chuẩn, cực kì quyết đoán, trong…tiếng chửi bới của cả đoàn.

“Đ*t mẹ thằng ngu nào? Bắn cái đ*o gì đấy???”

“Lĩnh đội chưa có lệnh mà? Chó nào nã pháo vậy?”

Bá Khí Hùng Đồ vốn không định mở, lệnh chưa được phát, nhưng pháo đã nổ rồi. Trong lúc cả công hội đang hùa nhau chửi xối chửi xả người chơi nọ, boss đã có hành động, Sát Thủ Jack vừa trúng chiêu, liền ghim thù hận quay mặt hướng về đoàn người của Bá Khí Hùng Đồ. Thân hình đồ sộ của boss thoắt cái đã hóa thành tia chớp lướt xoẹt tới trước mặt đoàn tiên phong toàn các quyền pháp gia.

Hồ Quang Thiểm!

Kĩ năng di chuyển của thích khách, nhìn tên sơ qua cả làng ai cũng biết boss hệ ám dạ, nhưng phải đợi đến lúc Sát Thủ Jack ra tay mới tường tận nghề thích khách. Cơ thể boss đồ sộ, ấy thế mà nháy mắt đã tiếp cận đoàn người của Bá Khí Hùng Đồ.

Phụt máu! Thanh dao găm to tướng chém đỏ màn hình ba quyền pháp gia cùng lúc, trắng máu! Hai trong số đó luống cuống tay chân, bật vội Xương Cốt Sắt Thép, máu rút một đoạn dài. Người còn lại quay lưng định chạy, xui xẻo vẫn bị chém trúng, dính ngay cú trí mạng từ nội tại chuyển nghề Nghệ Thuật Ám Sát, hễ đánh trúng lưng tăng thêm 20% dmg, thanh máu cứ thế bay màu, bị chém đến hấp hối.

Thân thủ nhanh quá! Bị lừa bởi những bước đi nặng nề trước khi Jack ra tay, tuyến đầu Bá Khí Hùng Đồ dù đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng, song trong một phút hùa chửi người chơi bậc thầy pháo súng làm loạn kia, thế phòng thủ có lơ là đi chút ít. Chứng kiến sức mạnh bá đạo của boss khủng, ai nấy hai tay hai chân quíu lại, tự tìm đường sống, đè đạp lên nhau mà chạy. Hứng chịu cơn thịnh nộ, phòng tuyến của Bá Khí Hùng Đồ bị boss càn loạn, nháo nhào cả lên.

“Ha ha ha ha! Dăm ba nhóc ác Bá Khí Hùng Đồ, lấy quyền pháp gia làm tiên phong với chúng tôi? Tụi mày đi!” Từ giữa đoàn người của Lam Khê Các, một thuật sĩ bật cười đầy khoái chí.

“Ủa, tụi nó sẩy tay mới bị vậy mà ông làm như đích thân ông đánh ra cục diện này không bằng.” Phương Thế Kính, đoàn trưởng đoàn một đứng sát bên lắc đầu về điệu cười của thuật sĩ kia.

“Gì ba, loạn cục này tui không đánh ra thì thằng nào đủ trình?” Tên thuật sĩ đáp đầy tự tin.

“Ông đánh gì hồi nào?” Phương Thế Kính khó hiểu.

“Tui đánh chữ!” Thuật sĩ kia bắt đầu nghiêm túc.

“Bớt xàm giùm!” Phương Thế Kính chịu hết nổi.

“Thiệt đó ba! Tui đánh chữ ra lệnh cho thằng nội gián nã pháo! Chớ ông nghĩ tụi Bá Khí Hùng Đồ thằng nào dám trái lệnh lĩnh đội bên đó? Tui còn lạ gì lũ cứng nhắc này!” Hắn giải thích.

Phương Thế Kính vỡ lẽ, thì ra bậc thầy pháo súng kia là gián điệp được cài vào hàng ngũ Bá Khí Hùng Đồ! Nhưng khi nhận ra sự thật này, Phương Thế Kính bất giác rùng mình, một âm mưu to hơn dần dần được não bộ hắn giải mã…

Gián điệp là một khái niệm rất mới đối với các công hội thời bấy giờ, đến Phương Thế Kính, được xem là cánh tay phải đắc lực nhất của người nọ, cũng không hề biết sự tồn tại của tên gián điệp này. Mà khoan đã, để có được điểm bắn đẹp vậy phải lọt vào tận đoàn tinh anh của Bá Khí Hùng Đồ, người này đã nằm vùng, lập bao nhiêu công trạng, cống hiến như một người Bá Khí Hùng Đồ thực thụ trong bao lâu rồi? Thâm hiểm quá! Tên kia rốt cuộc đã nhìn ra bao xa, đã đi trước người khác bao nhiêu bước rồi?

Tĩnh cục ban đầu, đến Đấu Thần tài trí đệ nhất Vinh Quang còn chịu thua, đã bị nước cờ tính trước vạn dặm của hắn đơn giản hóa giải! Loạn cục hiện tại, cánh quân Bá Khí Hùng Đồ bị đại boss hành cho lên bờ xuống ruộng, tất cả đều từ một dòng chat của hắn đánh ra! Hắn, chính là lão đại đáng kính của toàn Lam Khê Các, bậc thầy chiến thuật đỉnh đỉnh tại thượng khắp cõi Vinh Quang nhớ mặt đặt tên, Sách Khắc Tát Nhĩ – Ngụy Sâm!

4.

Ngay từ thuở sơ khai, từng công hội bắt đầu hình thành, Ngụy Sâm đã lên kế hoạch cài một vài đàn em thân tín ngoài đời của hắn vào các công hội mạnh như Bá Khí Hùng Đồ, Gia Vương Triều. Nhờ có nội gián, bao nhiêu thông tin từ các công hội lớn tuồn về tai Ngụy Sâm, cho hắn thế chủ động tối thượng mà không ai ngờ tới. Đặc biệt đêm nay, hắn chính là kẻ quyết định cục diện, muốn đánh từ Bá Khí Hùng Đồ hay Gia Vương Triều trước đều được. Và rồi, phỏng theo cánh quân công thịnh thủ suy của Bá Khi Hùng Đồ, cộng hưởng với tính khí đám người này hung hăng bá đạo, sẽ lơ là cảnh giác mà lao vào hùa chửi người phá game. Kết quả, Ngụy Sâm thành công phá rào chắn yếu ớt của Bá Khí Hùng Đồ, khiến boss đánh bọn chúng không kịp trở tay.

“Má nó đã! Quá out trình!” Một nước đi qua mặt hết thẩy những kẻ đứng trên đỉnh Vinh Quang, Ngụy Sâm phục mình quá.

“Ngưng tự thẩm đi ba!” Phương Thế Kính cạn lời.

Tình hình của Bá Khí Hùng Đồ hiện tại rất không ổn, đánh đấm rời rạc, tiết tấu loạng choạng, Sát Thủ Jack biến hóa khôn lường, những kĩ năng của thích khách được boss thi triển với tốc độ quá ảo so với thân hình đồ sộ, chưa kịp chuẩn bị đã thấy dao găm kề sát cổ, người chơi chỉ biết xử lí theo phản xạ.

Một chém lại một chém, dao găm của Jack huơ đến đâu, máu Bá Khí Hùng Đồ đổ đến đấy. Đang chém hăng say, Jack bỗng thu dao lại như đang tụ lực, rồi đâm tới lần lượt hai nhát với đao khí cuồn cuộn. Đâm Chéo Tay! Kĩ năng cấp thấp vốn chỉ để hạn chế đối thủ di chuyển của thích khách, được Jack đánh ra uy lực như muốn quét sạch đoàn người trong một chiêu.

Người trong phạm vi đao khí quét tới né ngang né dọc, ai nấy vừa chạy vừa cầu nguyện sao cho đừng bị chém trúng. Giữa đàn người đang tản ra, một quyền pháp gia bứt tốc lao thẳng về hướng boss, bất chấp đao khí sắc lẹm! Gần quá! Khoảnh khắc nhát đâm như đã chạm vào vải băng đầu, hắn đột ngột lách mình trái phải, thành công né ngay khoảng trống tí tẹo giữa hai đao khí.

Lay Động ZicZac!

Đâm Chéo Tay tưởng chừng như khóa chặt mọi đường thoát thân, lại bị di chuyển thần cấp chuẩn đến từng pixel của hắn né trọn. Chưa dừng lại ở đó, đôi găng đỏ thẫm màu dung nham của quyền pháp gia sáng lên, hình thành một nắm đấm khổng lồ, đại chiêu Đấm Vỡ đầy bá khí tung thẳng vào bụng Sát Thủ Jack khiến boss chao đảo. Đàn người tách ra, để lại riêng một quyền pháp gia uy dũng lao lên, mượt mà phá giải đòn trí mạng của boss, ra tay phát đầu liền đánh đại chiêu cho boss liêu xiêu. Người chơi trên khắp đại lục Vinh Quang lúc bấy giờ, không ai có thể quên được tag name của quyền pháp gia đứng đơn độc giữa chiến cảnh vừa mãnh lại vừa mĩ kia!

Trên kênh chat công hội Bá Khí Hùng Đồ, nhảy lên một mệnh lệnh ngắn gọn mà cực kì uy vũ:

Đại Mạc Cô Yên: TẬP TRUNG GIẾT BOSS!

Chịu phải đại chiêu công kích cực mạnh, boss chuyển thù hận sang Đại Mạc Cô Yên, Jack gầm lên một tiếng đầy man rợ, dao găm sẵn trên tay truy giết bằng được kẻ vừa đấm mình. Từng mũi dao đâm tới nhọn hoắt với tốc độ kinh người, đều bị quyền pháp gia né gọn. Qua khoảng thời gian ngắn quan sát cách boss tấn công, Đại Mạc Cô Yên rất nhanh đã nắm rõ hitbox vũ khí của Jack, từ đó phán đoán né chiêu chuẩn xác hơn rất nhiều. Nghiêng người tránh một nhát dao, lập tức trả lại một đấm. Cứ thế, Đại Mạc Cô Yên đơn thân độc mã, đường đường chính chính solo boss, khiến Jack bị dắt mũi đến đáng thương.

Cánh quân Bá Khí Hùng Đồ đứng trước hùng cảnh lĩnh đội của họ đích thân lấy trình độ imba của mình ra lure boss để câu thời gian cho bọn họ tranh thủ, không hề trách mắng gì mà chỉ ra lệnh đanh thép tập trung xử lý boss, bất chợt… bọn họ xấu hổ quá. Tụi mình vừa làm gì thế này? Tụi mình là ai cơ chứ? Bá Khí Hùng Đồ ta trước nay luôn đương đầu mọi vấn đề bằng nắm đấm, hung hăng bá đạo không gì cản nổi. Một hai con boss thôi mà? Nó lao vào thì lại dễ cho mình quá, cứ đấm chết là được!

Sĩ khí toàn quân Bá Khí Hùng Đồ thành công vực dậy nhờ nỗ lực của Đại Mạc Cô Yên! Kỵ sĩ, xung phong! Dàn MT lao lên khiêu khích boss, chia sẻ áp lực với lĩnh đội. Mục sư bắt đầu tập trung, nhận định tình huống, chăm chút thanh máu toàn quân kĩ lưỡng và hợp lí hơn. Còn đội công? Yolo! Cứ bung lụa đi vì cuộc đời cho phép! Vì lĩnh đội của họ, là Đại Mạc Cô Yên!

Phối hợp với tiết tấu của Đại Mạc Cô Yên, Bá Khí Hùng Đồ lấy lại phong độ, từng mắt xích móc lại với nhau, phối hợp nhịp nhàng ra dáng như cách một công hội lớn săn boss nên có. Cứ thế, kế hoạch dùng nội gián làm loạn của Ngụy Sâm đã bị quyền cước uy mãnh của Đại Mạc Cô Yên đấm vỡ một cách không thể trực diện hơn. Đối mặt với mưu kế quỷ quyệt, hắn cứ thế đâm đầu vào, chính trực dũng mãnh số một Vinh Quang, chỉ có thể là hắn, Đại Mạc Cô Yên – Hàn Văn Thanh!

Một hai xảo kế tiểu nhân muốn thành công? Đã hỏi ý nắm đấm của Quyền Hoàng ta chưa!

T.B.C
 
Last edited:

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Thần Lĩnh
Bình luận
323
Số lượt thích
2,783
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#3
5.

“Vãi cả đái! Kid Đại Mạc Cô Yên trẻ quá dzậy?” Ngụy Sâm thốt lên cay cú.

“Ông nhìn coi, hai cái tay nó lia lịa luôn mà! Quay boss như quay dế.” Phương Thế Kính gật gù.

Loạn cục được hắn sắp đặt hoàn hảo đến vậy, lại bị Hàn Văn Thanh cục súc phá vỡ. Vốn định lợi dụng chiến trường loạn lạc để binh đoàn thuật sĩ của Ngụy Sâm tha hồ quấy rối, chưa kịp kiếm miếng cơm miếng cháo nào, mọi thứ lại về số không tròn trĩnh. Ngụy Sâm tức lắm!

“Đoàn tinh anh một hai theo sát tao, nhiễu loạn kỵ sĩ của nó.”

“Tụi tay dài dmg boss, kéo thù hận cân bằng cho đoàn mình.”

“Tụi tay ngắn, lao vào đại mẹ đi, gặp người đánh người, gặp boss đánh boss, giết lúng cho tao!”

Ngụy Sâm vừa gào miệng vừa chat trên kênh công hội, hắn vừa thao tác nhân vật vừa chỉ đạo chi tiết cho hai đạo quân tinh nhuệ nhất Lam Khê Các dàn quân. Từ vị trí đứng, mục tiêu focus, mọi thay đổi trên chiến trường được hắn gom hết vào tầm mắt, các thuật sĩ tinh anh được điều đến các vị trí có cover tốt, bao quát, đánh làm sao cho hiệu ứng khống chế nối tiếp nhau – đón gió bày binh chính là sở trường của Ngụy lão đại. Toàn quân Lam Khê Các dưới mệnh lệnh của hắn, ào ạt lao vào tham chiến.

“Ê vậy là đánh hên xui luôn hả?” Phương Thế Kính nghi hoặc, hắn biết Ngụy Sâm không đơn giản vậy.

“Ông nhìn nhóc ác Đại Mạc Cô Yên cho tui, tí nữa tui lật bài tẩy, tụi nó sao mà đỡ được!” Ngụy Sâm giọng đầy toan tính.

Chiến trường biến hóa khôn lường, nhưng Ngụy Sâm vẫn rất nhanh đưa ra điều chỉnh trong kế hoạch. Mày thích đánh cứng? Vậy thì chơi cứng! Cuộc vui chỉ mới bắt đầu mà thôi!

“Tụi bây để ý kĩ thằng kỵ sĩ thứ tư, thứ năm, nó vừa hết Gầm Rú thì đột phá!” Ngụy Sâm quát.

Sau thời gian ngắn nghiên cứu cách Bá Khí Hùng Đồ phối hợp, hắn liền biết nên chọt vào đâu thì mắt xích sẽ vỡ. Lối đánh boss của Bá Khí Hùng Đồ khá đơn điệu, lặp đi lặp lại việc kỵ sĩ khiêu khích hút thù hận boss, các đội khác tranh thủ dồn dmg, bảy vị kỵ sĩ thay nhau đỡ cooldown, từ đó hình thành tiết tấu quay boss tuy đơn giản mà chặt chẽ. Nhưng đương nhiên, người thường thao tác chứ không phải máy, tên kỵ sĩ thứ năm có vẻ bắt nhịp hơi chậm, vài lần ra chiêu không chuẩn đã bị Ngụy Sâm nhắm tới.

Và rồi thời khắc cũng đến, hiệu ứng khiêu khích của tên kỵ sĩ thứ tư vừa hết, Ngụy Sâm tổng động viên sáu thuật sĩ tinh anh cùng chụp bắt tên kỵ sĩ thứ năm trước khi hắn kịp tung chiêu Gầm Rú.

Đùng đùng đùng đùng!

Tiếng Pháo Hỏa Tiễn nổ vang trời, cứ một viên lớn tách làm tám viên nhỏ, nhắm vào dàn thuật sĩ được bố trí bài bản của Ngụy Sâm!

Trước khi lệnh focus của lão đại Lam Khê Các được phát ra, trên kênh Bá Khí Hùng Đồ đã nhảy ra một lệnh khẩn:

Đại Mạc Cô Yên: Chú ý thuật sĩ, cover Tối Cường Thuẫn!

ID của tên kỵ sĩ thứ năm lập tức được Hàn Văn Thanh gọi đích danh, đội bậc thầy pháo súng với lợi thế tầm bắn siêu xa ngay lập tức nhận lệnh, rải mưa pháo hòng ngắt chiêu mọi thuật sĩ trong tầm mắt.

Ngươi nghĩ Đại Mạc Cô Yên bận xử lý boss mà quên nhìn thế trận sao? Quá ngây thơ! Trong bánh răng chỗ nào bị hoen rỉ, toàn tiết tấu chỗ nào chưa chuẩn xác, hắn chính là người nhận ra đầu tiên. Một năm nay đoàn chiến cướp boss, Hàn Văn Thanh đã quá hiểu lối đánh của Ngụy Sâm rồi!

Mệnh lệnh cover từ Hàn Văn Thanh đoán trước, được chấp hành ngay tắp lự, toàn cánh thuật sĩ của Lam Khê Các không cách nào làm gì ngoài việc chạy né mưa pháo đang trút xuống đầu.

Tối Cường Thuẫn được anh em cover, tự tin lao lên thi triển Gầm Rú. Tên kỵ sĩ găm khiên xuống, chuẩn bị gầm ra bá khí khiêu khích mọi kẻ trong phạm vi ảnh hưởng. Tư thế oai hùng, mở miệng thật to, nhưng… không có âm thanh chói tai báo hiệu Gầm Rú thành công nào cả. Ủa? Thanh kĩ năng đang cooldown, chiêu dùng rồi mà? Sao tịt mất rồi? Tối Cường Thuẫn không hề biết, trên thanh hiệu ứng, xuất hiện một debuff hình đốm lửa tự khi nào.

Bóng Lửa!

Kỹ năng dùng tức thời của thuật sĩ vừa thiêu đốt, vừa gây hiệu ứng ngắt chiêu mỗi hai giây kể từ lúc trúng chiêu. Người cast nó, không ai khác chính là đệ nhất thuật sĩ toàn Vinh Quang thời bấy giờ – Sách Khắc Tát Nhĩ!

Kĩ năng Gầm Rú khi được dùng, sẽ có một khoảnh khắc delay rất nhỏ giữa hoạt ảnh nhân vật kỵ sĩ lấy hơi gồng tiếng thét. Căn cực chuẩn thời điểm này, Ngụy Sâm dùng Bóng Lửa, tick ngắt chiêu đầu tiên chính xác đến từng mili giây, thành công ngắt mất Gầm Rú của Tối Cường Thuẫn. Vừa di chuyển né mưa đạn pháo dội mù mịt, vừa quan sát timing chuẩn đến cực hạn, thao tác này của Ngụy Sâm, đến siêu máy tính cũng không bì được!

“Hahaha, nhóc con, cũng biết đoán trước, biết bắt bài sơ sơ đó, nhưng mà có biết thiếu niên như thần không? Gì mà out trình dữ vậy nè.” Ngụy Sâm cười to đắc chí. Nước đi chiến thuật của Hàn Văn Thanh, lần này lại bị thao tác thần cấp của Ngụy Sâm hóa giải.

Khiêu khích thất bại, Sát Thủ Jack OT chuyển thù hận sang đoàn quân thuần dmg đang lao tới. Dao găm trên tay sắc lẻm, chém một vòng cung có tầm ảnh hưởng rộng hướng về vài quyền pháp gia. Bỏ mẹ rồi! Lúc nhận ra Gầm Rú thất bại, bọn hắn đã đến quá gần boss, cứ ngỡ boss sẽ đuổi chém kỵ sĩ giáp dày, giờ đột ngột chém tới đây, quỹ đạo lại quá lớn, né đi đâu bây giờ?

Những đôi tay đang cóng lại, thao tác cứng nhắc tìm đường thoát thân. Ủa? Người anh em nào đứng trước thế kia, sao còn không mau né? Chạy đi! Di chuyển đi! Ăn một chém là tiêu đời! Chặn giữa nhát chém cận kề của Jack và người Bá Khí Hùng Đồ sừng sững một quyền pháp gia. Ê mà… bóng lưng kiêu hãnh này nhìn quen quen, check lại ID, người Bá Khí Hùng Đồ ai nấy hoàn hồn, lĩnh đội của họ đã đứng đó tự khi nào.

Lưỡi dao của boss chém xuống cực nhanh, không hề khoan dung. Né ư? Đại Mạc Cô Yên phi tới trước, khoảng cách với boss chỉ còn ba ô, cả đời Hàn Văn Thanh chinh chiến, chưa từng biết đến hai chữ do dự, càng không biết hai chữ lùi bước, quyền pháp gia lộn nhào tại chỗ, một cú backflip đá vào cổ tay của Jack!

Oa Tâm Cước!

Nhảy santo về sau né đòn cực hiểm, trả lại một cước vào đúng vị trí trọng yếu! Một cước này tung ra không hề bình thường, quỹ đạo chém của Jack tưởng chừng cuốn hết tiền tuyến Bá Khí Hùng Đồ, đã bị Oa Tâm Cước làm cho chếch lên, hit chém sượt qua đoàn người, lạc vào khoảng không.

Đại Mạc Cô Yên! Lại là Đại Mạc Cô Yên! Hắn như cây đại thụ gồng gánh cả chiến trận, không tình thế hiểm nghèo nào có thể làm khó hắn. Người Bá Khí Hùng Đồ hai lần được hắn cứu nguy, trong lòng ngập tràn kính nể. Đây chính là lĩnh đội của bọn họ, sát cánh cùng người này, cảm giác có thể lấp cả biển Đông, dời cả Thái Sơn! Tất cả, không ai bảo ai, đều thề sẽ theo người này đến tận hơi thở cuối cùng!

6.

“Siêu nhân biến hình xong cả rồi, tụi mình định đứng ngó bao lâu nữa?” Tô Mộc Thu hơi khẩn trương, buột miệng hỏi.

Trong suốt quá trình hai nhà lao vào nhau ẩu đả, lĩnh đội hai bên đều đã giao lưu sương sương cả tài lẫn trí, còn Gia Vương Triều lại án binh bất động. Bất chợt, Tô Mộc Thu cảm thấy bọn cậu giống tụi quái vật trong mấy phim siêu nhân hồi nhỏ nghiện xem, mỗi khi siêu nhân múa may biến hóa lên đồ, thì tụi quái vật chả làm gì chỉ đứng ngắm. Vô lý quá! Không lẽ tập kết tới đây xem Bá Khí Hùng Đồ xử lý ân oán cá nhân với Lam Khê Các thiệt?

Tô Mộc Thu, Diệp Tu, bọn cậu chính là ẩn số đột biến nhất toàn đại lục Vinh Quang. Mọi trận chiến có mặt Nhất Diệp Chi Thu cùng Thu Mộc Tô, chưa tới phút chín mươi chưa ai dám chốt hạ kết quả. Ấy vậy mà bọn cậu lại để cho thế trận rơi vào tay hai nhà kia. Tô Mộc Thu càng sốt ruột, không lẽ Diệp Tu không nhìn ra nếu cứ để Bá Khí Hùng Đồ nắm giữ thù hận, boss về sau sẽ do Hàn Văn Thanh tự quyết, muốn dắt đi đâu thì dắt, ăn thế nào thì ăn sao?

Bỗng, bên cạnh truyền tới tiếng ngáp rõ dài, Tô Mộc Thu bất giác nhìn qua, Diệp Tu đang chép miệng ngao ngán, khóe mắt rỉ ra ít nước còn chả thèm dụi.

“Gì dẫy?! Nãy giờ ngủ gật hả má?” Tô Mộc Thu nhảy dựng, chắc mình bóp cổ thằng này quá.

“Oáp… ới úc làm ziệc ồi.” Diệp Tu đáp chữ được chữ mất.

“Giờ đánh sao?”

“Đánh rắn, đương nhiên phải đánh dập đầu!” Diệp Tu bắt đầu bày vẽ binh pháp.

“Rắn đâu ra, bên kia nguyên con hổ! Nó gặm đầu mày bao lần rồi mày nhớ không?” Tô Mộc Thu đến ạ, nay học ai xài ca dao tục ngữ đồ.

“Thì tinh thần là phá tiết tấu tụi Bá Khí Hùng Đồ, cách lão Ngụy đánh cũng tạm, nhưng còn non cái hand lắm. Mấu chốt, chính là con hổ đang nhe nanh kia kìa!” Diệp Tu thao thao giảng giải.

Quả thật, từ trí cho đến tài, Bá Khí Hùng Đồ đang được cây cổ thụ Đại Mạc Cô Yên che chở, muốn đâm thủng chiến tuyến của họ, chỉ còn cách vượt ải Đại Mạc Cô Yên. Ồ, nghe thật thuận tai, thật dễ dàng làm sao! Thử hỏi toàn Vinh Quang, mấy ai dám nghĩ tới cách này? Đối trọng tay đôi với Quyền Hoàng, sẽ là ai khác ngoài Đấu Thần đây?

“Để tao lụm nhẹ cặp nanh hổ, cover tao!” Diệp Tu quyết định rồi, Nhất Diệp Chi Thu lao băng băng về phía boss!

“Như mọi khi.” Thu Mộc Tô hiểu ý, bắt đầu chạy ngang lấy góc nhìn rộng, đảm bảo tầm bắn của cậu bao quát toàn chiến trường, sẵn sàng hỗ trợ Diệp Tu tiến công.

Toàn quân Gia Vương Triều lũ lượt lao vào trận chiến, dẫn đầu bởi Nhất Diệp Chi Thu! Không một mệnh lệnh nào được chat ra, không ai nói cho bọn họ biết khi nào phải đánh, bởi vì, Nhất Diệp Chi Thu chính là lệnh! Hắn đi lên, tất cả cùng lên!

Giết!!!!!

Toàn chiến trường, trong một giây như đóng băng lại, tất cả dồn ánh mắt về hành động đầu tiên của kẻ được mệnh danh mạnh nhất Vinh Quang! Nhất Diệp Chi Thu kéo lê thanh mâu đen tuyền, đất đá bị xới tung dưới những tia lửa chớp nhoáng do mũi mâu ma sát, tốc độ di chuyển quá nhanh. Thế lao tới như vũ bão, vô cùng tự tin.

“Láo toét! Bộ cứ muốn nhào vô đánh lĩnh đội của bọn tao là lên sao?” Có tiếng thét truyền tới từ một kiếm khách.

Từ đoàn tinh anh thứ nhất của Bá Khí Hùng Đồ, tách ra một nhân vật kiếm khách cùng một quyền pháp gia đón đầu Diệp Tu. Ừ thì là người chơi mạnh nhất Vinh Quang? Rồi sao? Trong mắt Bá Khí Hùng Đồ chúng ta, chỉ có mỗi Đại Mạc Cô Yên! Kẻ nào rắp tâm muốn làm hại lĩnh đội, ta giết!

Tam Đoạn Trảm!

Quyền Xung Kích!

Tinh anh từ đoàn số một của Bá Khí Hùng Đồ nào có phải người chơi thường, họ đều là những gương mặt số má trong game, từ tiếng tăm cho tới trình độ. Hai kĩ năng từ hai người bọn họ đánh ra, đều đã được tính toán chuẩn chỉ, căn kĩ tốc độ di chuyển của Nhất Diệp Chi Thu, công kích dự đoán thành thế gọng kìm vô cùng chặt chẻ. “Nhất Diệp Chi Thu ư? Né hộ!” tay kiếm khách gầm lên.

Diệp Tu nhếch mép. Nhất Diệp Chi Thu đột ngột phanh gấp, người đứng im thẳng thớm như trời trồng. Ngay vị trí đó, nhân vật pháp sư chiến đấu khẽ nghiêng đầu, Quyền Xung Kích cứ thế đấm sượt mang tai; hit chém thứ ba của Tam Đoạn Trảm băng vào, lưỡi kiếm chém ngang ngay trước cổ, vô tình lại là max range, không cách nào rướn tới thêm, cuối cùng lưỡi kiếm cứ thế tiếc nuối huơ vào không khí.

WTF!? Trùng hợp, chắc chắn chỉ là trùng hợp! Làm gì có chuyện tính toán hitbox chuẩn đến từng đường tơ kẽ tóc như vậy? Có còn là con người không! Cả hai xoắn não quá, bọn hắn cho rằng thế gọng kìm đánh ra đã được tính toán hoàn hảo, nhưng rốt cuộc lại hụt. Khoảnh khắc mũi kiếm cùng nắm đấm đến thật gần, rồi vụt qua, bọn hắn mới lĩnh hội được: khoảng cách chênh lệch thực lực là quá xa!

Mạnh nhất Vinh Quang – danh phù kỳ thực!

Tranh thủ lúc cả hai đang mất đà do kĩ năng hụt suýt sao, Nhất Diệp Chi Thu liền hành động, một tay vung Khước Tà quét ngang một cung tận 180 độ, gom cả kiếm khách cùng quyền pháp gia vào một chiêu Bá Toái. Dưới thao tác cực ác của Diệp Tu, tầm ảnh hưởng của Bá Toái được kéo rộng ra gấp rưỡi bình thường, tốc độ lại nhanh khiến người khác không kịp trở tay, bị chiến mâu đánh ngã lăn quay.

Bùm!

Bất chợt có tiếng Lựu Đạn nổ chói tai bên hông Nhất Diệp Chi Thu, khói lan ra xám xịt, may sao, nhân vật lại đứng ngoài tầm ảnh hưởng của sóng xung kích, không bị thổi bay mất.

“Má!” Có tiếng chửi thề thốt lên từ bậc thầy pháo súng trong cánh quân Bá Khi Hùng Đồ. Hắn vốn dĩ lén thảy một quả lựu đạn vào điểm mù của Nhất Diệp Chi Thu, hỗ trợ hai đồng đội giáp công, nhưng chẳng hiểu sao lựu đạn chưa chạm đất đã nổ, lại trùng hợp nổ ngoài tầm ảnh hưởng. Chắc chắn có kẻ phá bĩnh! Hắn đảo góc nhìn khắp chiến trường, phỏng theo kinh nghiệm về đường đạn của nghề viễn trình, tập trung vào các cao điểm, cuối cùng, phát hiện một bóng người với chiếc mũ vành cùng áo choàng manteau trắng lướt qua.

Bên ngoài chiến trường cách đó tương đối xa, họng súng Thu Mộc Tô vẫn còn nhả khói. Quả lựu đạn bé tẹo teo thành công rơi khuất tầm nhìn Diệp Tu, nhưng không thoát khỏi đôi mắt diều hâu của Tô Mộc Thu! Ok ok, đồng ý là nó nhìn thấy, nhưng đứng ở khoảng cách xa như vậy, hitbox lựu đạn lại bé tí, bắn trúng thế quái nào được? Tên bậc thầy pháo súng vẫn chưa thể tự thuyết phục mình. Tụi này điên hết rồi!

Tô Mộc Thu cứ như tàng hình, cả chiến trường không hề toát ra sát khí, lại luôn có mặt kịp thời giải quyết những mối nguy tiềm tàng ảnh hưởng tiết tấu của Diệp Tu. Nhất Diệp Chi Thu nghiễm nhiên băng qua làn khói, bỏ lại hai kẻ địch đã bị quét bay, thế công dũng như quân Nguyên, không gì cản nổi!

Nhất Diệp Chi Thu, Thu Mộc Tô – Gia Vương Triều song Thu, mạnh đến kinh người!

T.B.C
 
Last edited:

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Thần Lĩnh
Bình luận
323
Số lượt thích
2,783
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#4
7.

“Lĩnh đội! Cẩn thận!” Tên kiếm khách bị đánh ngã thật khó coi, cố ngóc đầu dậy hét lớn.

Vượt qua mọi cản trở, Nhất Diệp Chi Thu rốt cuộc đã đến trước mặt Đại Mạc Cô Yên. Kình địch một năm, thần vs thần, mạnh nhất vs mạnh nhất! Không có chào hỏi, chỉ có hành động! Nhất Diệp Chi Thu xoay ngược Khước Tà, giương cao thành tư thế ném giáo, tay phải siết chặt cán mâu, pháp sư chiến đấu bật nhảy lên cao, giáng một nhát đâm uy lực như trời sập.

Long Nha!

Đại Mạc Cô Yên không né, hắn tập trung nhìn kĩ đầu mũi mâu, người vào thế đứng tấn vững chắc, hai tay dang ra sẵn sàng chộp lấy Khước Tà. Diệp Tu không cần nhìn cũng biết, Hàn Văn Thanh luôn dùng Tay Không Cản Dao Sắc để đón đòn công đầu tiên của cậu. Trước mặt Quyền Hoàng, không có loạn chiến ồn ào, không có công kích vũ bão, chỉ còn lại mặt hồ tĩnh lặng, có ta và mũi mâu đang dần tiếp cận. Tay Không Cản Dao Sắc dưới thao tác của Hàn Văn Thanh, tỉ lệ trúng luôn trên 99%!

Diệp Tu rất nhanh đã tính ra, cứ đà này, Đại Mạc Cô Yên sẽ thành công phá được Long Nha, hơn thế nữa, để kĩ năng kia bắt trúng, ăn trọn đòn tiếp theo của nhà quyền pháp là chuyện không thể tránh khỏi. Top 10 điều cấm kị khi chơi Vinh Quang, top 1: Để thế chủ động rơi vào tay Hàn Văn Thanh. Chỉ cần nhượng bộ nửa chiêu, Hàn Văn Thanh sẽ đấm cậu không trượt phát nào! Diệp Tu đành phải đi tới quyết định ngắt chiêu, nhưng có ngắt, cũng phải diễn cho sâu.

Căn ngay lúc hai tay quyền pháp gia sắp sửa chộp trúng, Nhất Diệp Chi Thu đột ngột thu hồi chiến mâu. Pháp sư chiến đấu đáp đất, rất nhanh xoay vòng Khước Tà, mũi mâu từ dưới eo xiên lên, Long Nha trong chớp mắt đã đổi thành Thiên Kích.

Diệp Tu biến chiêu tinh quái tới vậy, mà Hàn Văn Thanh không hề hỏng tiết tấu. Một năm nay giao đấu, đâu phải chỉ có mỗi Diệp Tu hiểu Hàn Văn Thanh? Thừa biết cậu sẽ ngắt chiêu hiểm, Đại Mạc Cô Yên cũng đã chủ động hủy bỏ Tay Không Cản Dao Sắc, tránh được khoảng thời gian nhân vật thu chiêu. Quyền pháp gia thuận thế nhảy lên, đạp vào mũi mâu đang đà xiên tới, phi thân cao hơn so với bật nhảy thông thường.

Rồi luôn, Diệp Tu thoáng gặp deja vu, cao như vầy mà hắn không thi triển kĩ năng ưa thích kia thì cũng uổng lắm.

Ưng Đạp!

Kĩ năng chỉ có thể thao tác khi cơ thể quyền pháp gia đang lơ lửng trên không. Chiêu này khi tăng max cấp, có thể đạp được tối đa năm cước. Nhưng để tranh thủ thời gian cơ thể trên không mà đánh ra năm cước hoàn hảo, yêu cầu trình thao tác và tốc độ tay tương đối cao. Những quyền pháp gia tinh anh từ Bá Khí Hùng Đồ, khá lắm cũng chỉ đánh được bốn hit.

Diệp Tu vội đưa mâu chắn ngang quá đầu, đón từng cú từng cú đạp như Thái Sơn trút xuống Nhất Diệp Chi Thu. Một, hai, ba, bốn… Diệp Tu thầm đếm, Quyền Hoàng đương nhiên không phải hạng xoàng, năm hit hoàn hảo của Ưng Đạp đối với Hàn Văn Thanh chỉ là trò con nít. Cái Diệp Tu đang đợi, là cú Viên Vũ Côn chực chờ quật Đại Mạc Cô Yên sau hit thứ năm được đánh ra.

Năm!

Đây rồi! Nhất Diệp Chi Thu vừa chặn đứng cước thứ năm, vội vàng hạ Khước Tà lùi về sau lấy đà quật tới. Viên Vũ Côn có sức đè rất cao, trong tình huống cơ thể đang trên không, có mười Quyền Hoàng đi nữa cũng không né được!

Ủa… Sao dáng người của Đại Mạc Cô Yên nhìn hơi lạ, cảm giác vẫn còn thi triển…

Sáu! Bảy!

Ưng Đạp bất ngờ vẫn còn hiệu lực, đạp thêm hai cước vào mặt Nhất Diệp Chi Thu! Quần què gì đây? Hack game à? Diệp Tu vốn chỉ mới ngờ ngợ ra chỗ không đúng, phản ứng không kịp rồi đành trúng chiêu. Phải thừa nhận, thiết lập Vinh Quang chỉ cho Ưng Đạp đánh năm hit, moi đâu ra cú thứ sáu thứ bảy mà mình vừa ăn đây? Có là Vinh Quang đệ nhất nhân cũng không lường nổi. Hơn cả thế, đôi tay phải lia lịa cỡ nào, mới đủ nhanh để đạp đến cước thứ bảy?

Ngay khoảnh khắc trúng chiêu, đầu Diệp Tu liên tục nhảy số, vừa hack hệ thống, vừa hack thủ tốc, làm sao có thể? Và rồi, nhìn vào cặp găng đỏ thẫm đang vung tới thuận đà tiến công, Diệp Tu nhận ra, cách duy nhất để phá vỡ thiết lập, chính là tự người chơi tạo thêm thiết lập mới…

Thì ra, Khước Tà không phải là vũ khí bạc duy nhất của toàn đại lục Vinh Quang. Khi rê chuột vào đôi găng tay đang xoay đều trong ô trang bị vũ khí của Đại Mạc Cô Yên, duy nhất một dòng chữ màu bạch kim hiện lên – vũ khí bạc: Liệt Diễm Hồng Quyền!

Chỉ số của vũ khí bạc không hiện ra theo cách thông thường, chỉ có chủ sở hữu mới thấy được. Sau khi ăn cước đau đớn, Diệp Tu đoán ra rồi, Liệt Diễm Hồng Quyền có dòng chỉ số +2 hit cho kĩ năng Ưng Đạp.

“Võ công cao cường dzậy anh giai!” Diệp Tu nghiến răng.

Hàn Văn Thanh lấy được chủ động, quyền sáo tung ra như thác đổ, dồn Diệp Tu phản xạ bị động, liên tục xử lí quyền cước từ Đại Mạc Cô Yên bằng kinh nghiệm. Cả hai giằng co qua lại, tiết tấu biến chiêu cực nhanh, dân tình ai nấy theo dõi mà hoa cả mắt.

Tiếng bàn phím bị dập đến chát chúa khiến Tô Mộc Thu bất giác nhìn qua, gương mặt phởn phởn gợi đòn thường ngày của Diệp Tu biến đâu mất, từng nếp từng nếp da trán nhíu lại trên đôi mày cau, hiếm khi cậu thấy Diệp Tu nghiêm túc đến vậy. Sự tập trung ấy bức bách, ngột ngạt đến nỗi hô hấp cũng cảm thấy khó khăn.

Ngang items, ngang trình, lại còn được mục sư theo sít sao chăm đều cây máu, cứ ngỡ trận chiến này sẽ kéo dài đến vô cùng…

Thật vậy, Diệp Tu và Hàn Văn Thanh, từ viễn cổ cho đến mãi mười năm sau, cuộc chiến giữa họ vẫn chưa dừng lại.

Một phút, hai phút, rồi sáu phút, bảy phút trôi qua, cả hai đều duy trì tiết tấu hung ác này quá bảy phút mà không biết mệt, ngược lại càng đánh càng hăng, tựa như họ đang thiêu cháy toàn bộ tuổi trẻ của mình vào từng chiêu thức, từng trao đổi, không ai chịu nhượng bộ ai. Toàn chiến trường đứng hình mất mấy giây, tất cả dừng việc mình đang làm, để nhìn cho thật rõ trận chiến giữa hai titan.

Họ tự hỏi, không biết cục thịt to đùng mà cả làng đang lao vào mổ xẻ kia hay hai kẻ mặc kệ đời choảng nhau thừa sống thiếu chết, đâu mới là đại boss thật sự?

8.

“Tập trung đánh boss đê! Nhanh bốn cái chân tụi mày lên!” Ngụy Sâm thấy anh em bắt đầu xao nhãng, gân cổ chỉnh đốn. Từ nãy đến giờ hắn vẫn luôn di chuyển, tìm cơ hội úp lén Nhất Diệp Chi Thu cùng Đại Mạc Cô Yên, nhưng khổ nỗi hai thằng này quá trẻ, đánh đấm đến ác liệt là vậy, vẫn luôn chừa đường dè chừng kĩ năng thuật sĩ của hắn.

Kỵ sĩ của ba nhà lớn thi nhau Gầm Rú, khiêu khích boss chạy về phía đoàn mình, vừa để đồng đội tranh thủ dồn sát thương, vừa tránh boss càn bậy làm hỏng trận chiến siêu kinh điển giữa Quyền Hoàng và Đấu Thần.

Sát Thủ Jack bị toàn đại lục Vinh Quang bào máu, hơn đôi mươi phút chỉ còn chưa đến 20%. Khúc dạo đầu có hơi bỡ ngỡ, giờ thì tất cả đều đã quen với cách đánh của boss, ai nấy công kích boss tự tin hơn hẳn.

Đạn khói mù mịt, các đội chuyên dmg boss thì tập trung dmg boss, đội chuyên quấy phá thì thi nhau gạ kèo solo, nhiều chiến trường nhỏ lẻ tụ lại thành cục diện rối nùi. Tuy loạn, nhưng đây có thể coi là một chiến cục bị bão hòa, mỗi một người đều có nhiệm vụ riêng, sẽ không có gì đột biến cho đến khi…

“GRAHHHHHHH!”

Sát Thủ Jack bỗng gầm lên điên dại, hai tay xé toạc áo, để lộ bộ ngực chi chít vết sẹo trên từng thớ cơ bắp chắc nịch. Huyết khí đỏ au tỏa ra khắp người, từng gợn từng gợn gân máu trong mắt lộ rõ, ánh nhìn như muốn ăn tươi nuối sống tất cả những kẻ đã đánh hắn ra nông nỗi này.

10%! Sát Thủ Jack tiến vào trạng thái cuồng bạo, lăm le nhìn trái nhìn phải tìm mục tiêu công kích. Đây chính xác là biến số to nhất mà toàn chiến trường phải để tâm, khi boss máu đỏ, không biết sẽ đánh ra đại chiêu gì, tốc độ và sát thương có gì thay đổi. Chưa nắm chắc, toàn quân của ba nhà lùi gấp trước khi trở thành con mồi của Jack.

Chạy đi đâu! Sát Thủ Jack lao đi như chớp, Hồ Quang Thiểm đánh ra cảm giác còn nhanh hơn lúc trước, cơ thể to tướng của boss như muốn húc vào đàn người Bá Khí Hùng Đồ đang dần tản ra.

Kỵ sĩ, Gầm Rú!

Người chơi kỵ sĩ thuộc đoàn một hàng ngũ Bá Khí Hùng Đồ phản ứng cực nhanh, tức tốc lao tới, cố tình khiêu khích để boss ngắt Hồ Quang Thiểm, đổi mục tiêu sang hắn. Nhưng không, Jack vẫn cứ chém thẳng về trước, trạng thái cuồng bạo giúp Jack có thêm Bá Thể, có gầm to cỡ nào cũng đừng hòng khiêu khích được.

Tên kỵ sĩ kia vẫn chưa chịu thua, cả thân người khẩn trương hụp lại lấy đà, phi thân thần tốc tới trước lưỡi dao của thần chết!

Anh Dũng Bật Nhảy!

Quá đủ rồi, người Bá Khí Hùng Đồ sẽ không bỏ chạy nữa! Lĩnh đội của họ đã xả thân vì họ quá nhiều, đây là lúc chính họ đứng lên phô diễn bản lĩnh! Kỵ sĩ thuộc đoàn tinh anh số một Bá Khí Hùng Đồ, sinh ra chính là tấm khiên vững chắc che chắn cho đồng đội. Dựng khiên lên! Ánh mắt hắn tràn ngập quyết tâm!

Đại boss thì cũng kinh thật, nhưng hắn dù gì cũng là nhân vật có chỉ số phòng thủ cao nhất nhì Vinh Quang, núp sau tấm khiên vững chãi giúp hắn tự tin thêm mấy phần. Keng! Tiếng dao găm của Jack va chạm vào mặt khiên kêu lên chát chúa, Hồ Quang Thiểm vốn không phải là kỹ năng có sức đè, nhưng Jack ra đòn lại mạnh lạ thường, đẩy nhân vật cùng tấm khiên kỵ sĩ lùi về mấy ô.

Đau đấy! Dù chỉ đánh vào khiên, máu kỵ sĩ vẫn rút đáng kể. Tên kỵ sĩ vội ló đầu ra, nhìn sau khiên xem Jack tiếp theo có động tĩnh gì. Kh… không thấy ai cả… Ủa? Con boss bự chảng, mới đó đâu mất tiêu rồi?

Sau lưng kỵ sĩ bỗng truyền đến một cảm giác bất an lạ thường, một luồng sát khí khiến cả người chơi ngoài đời thật cũng phải rợn tóc gáy. Không phải như mình đang nghĩ đâu ha? Boss là mop chớ có phải người điều khiển đâu mà biết lợi dụng trick khiên kỵ sĩ che tầm nhìn?

Đúng, giác quan thứ sáu của hắn đã đúng, ngay lúc hắn đang núp sau tấm khiến, sau cú va chạm, boss đã cực nhanh luồn ra sau lưng hắn. Không một tiếng động… dù chỉ là hơi thở. Dao găm kề sát cổ. Trên màn hình người chơi kỵ sĩ phun lên vệt máu, đỏ tươi. Và đó, cũng là màu sắc cuối cùng mà hắn nhìn thấy, màn hình dần xám lại, thanh máu tròn trĩnh một số không. Người kỵ sĩ trẻ khụy gối, tấm thân giáp sắt đồ sộ đổ nhào, bất động, mãi mãi… Cắt! Yết! Hầu!

Đôi tay hắn cứng đờ, định thao tác gì ấy nhỉ, không nhớ nữa, hắn rối trí, hắn không cam lòng. Mọi thứ diễn ra nhanh quá, chưa kịp nhận thức được chuyện gì thì đã thấy bản thân biến thành hồn ma lơ lửng nhìn xuống chiến trường, không có hắn che chắn, các anh em sẽ ổn chứ… Bất lực, điều cuối cùng hắn có thể làm, chỉ còn lại vỏn vẹn câu chat trên kênh công hội.

Tà Dương: MỌI NGƯỜI CỐ LÊN! LĨNH ĐỘI CỐ LÊN!

Thất thần trước sự ra đi của tấm khiên trâu nhất, người Bá Khí Hùng Đồ không khỏi xuýt xoa lượng sát thương cùng tốc độ cực khủng của boss trong trạng thái cuồng bạo. Nhưng kỳ lạ thay, tất cả đều dừng lại, họ không tản ra nữa. Từng người, từng người một đồng lòng lao về phía boss.

YOLO!

Họ không còn biết sợ nữa rồi. Sát thương to ư? Tốc độ khủng ư? 10%! Để tao coi anh em tao ngã trước hay mày đi trước! Sự hi sinh anh dũng của Tà Dương, thành công kéo sĩ khí của Bá Khí Hùng Đồ lên đỉnh điểm. Hắn nằm xuống cho đồng đội đứng lên!

T.B.C
 
Last edited:

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Thần Lĩnh
Bình luận
323
Số lượt thích
2,783
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#5
9.

Lam Khê Các cùng Gia Vương Triều chứng kiến màn cuồng bạo của Sát Thủ Jack lẫn Bá Khí Hùng Đồ, nhất thời chưa biết phải phản ứng như thế nào. Họ chỉ biết chắc một điều, nếu họ còn đứng đây, thì một kích cuối cùng sẽ bị Bá Khí Hùng Đồ cướp mất. Bất kì người chơi nào, cũng phải tuân thủ thiết lập game.

Thiết lập tối thượng của Vinh Quang: Có làm thì mới có ăn!

Tạm gác lại cái mạng rẻ, một khi đã xác định xả thân vào chiến trường thì chút sinh mệnh cỏ rác này có là gì đâu? Nguyện mang vinh quang về cho công hội nhà mình! Boss, chỉ có mỗi con này mà thôi. Tuổi trẻ, cũng chỉ đến một lần mà thôi. Cháy lên đi! Toàn chiến trường như đã được quán triệt tư tưởng, họ lao vào boss, lao vào nhau, thiêu đốt cho trụi nhiệt huyết mới thôi.

Cục diện đã loạn, nay còn loạn hơn. Bất cứ ai có mặt ở đó, cũng đều cảm nhận được sự hối hả, cái ác liệt; lấy hết sức bình sinh mà tập trung, mà thao tác. Máu boss rút như điện, nhưng không ai cảm thấy đây thật sự sắp đến hồi kết. Sự khẩn trương trong lồng ngực như thể tỉ lệ nghịch với cây máu đỏ đang thụt lùi theo từng giây kia.

5%! Thời gian như ngưng lại!

4%! Toàn chiến trường nín thở!

3%! Xác người chất đống dưới chân boss!

2%! Tôi là đâu, đây là ai?

Sát Thủ Jack bất ngờ bật nhảy! Trời má, sắp chết rồi, nằm im chịu chết đi, còn bay đi đâu nữa?

Bật Nhảy Không Trung!

Cơ thể đồ sộ của Jack đạp vào không khí, bay đi đến một vị trí. Điểm rơi, vô tình lại là nơi Nhất Diệp Chi Thu cùng Đại Mạc Cô Yên giao thủ. Thì ra boss vẫn ghim Đại Mạc Cô Yên từ đầu tới giờ, dù cho tâm trí điên loạn, vẫn nhớ rõ mặt kẻ đã đấm mình phát đầu tiên.

Từ trên cao, Jack rơi xuống cùng lưỡi dao sắc lẻm như thiên thạch ngày tận thế. Nhất Diệp Chi Thu cùng Đại Mạc Cô Yên vội tách nhau ra, để boss rơi vào giữa cả hai. Cơ thể boss nặng nề tiếp đất, sóng xung kích từ tâm chấn lan tỏa khiến đất đá bị xới tung. Hơn cả đất đá, Đại Mạc Cô Yên cùng Nhất Diệp Chi Thu đứng quá gần, cũng bị nó hất văng.

1%!

“Chính là lúc này!” Ngụy Sâm hét lên.

Cơ hội mà hắn chực chờ cuối cũng đã đến! Khả năng last hit của Diệp Tu lẫn Hàn Văn Thanh đều là hàng top Vinh Quang, boss đúng lúc này chỉ còn 1% máu, mà bọn hắn đang bị sóng xung kích thổi bay, không làm chủ được nhân vật. Trời giúp ta rồi! Chỉ cần khóa được hai tên này, boss sẽ vào túi Lam Khê Các ta!

Lục Tinh Quang Lao!

Mưa Hỗn Loạn!

Hai kĩ năng đánh ra từ hai thuật sĩ khác nhau, Lục Tinh Quang Lao nhắm vào Nhất Diệp Chi Thu do Ngụy Sâm thi triển; Mưa Hỗn Loạn do Phương Thế Kính đánh ra, đón đúng điểm rơi của Đại Mạc Cô Yên!

Không cần giao tiếp, Phương Thế Kính và Ngụy Sâm tuy hai mà một! Cánh tay phải của Ngụy Sâm tự biết hắn muốn gì, từ đầu Ngụy Sâm đã ủy thác việc chăm sóc Đại Mạc Cô Yên, nay thời cơ đã đến, lập tức xuất chiêu. Căn quỹ đạo rơi, timing kĩ năng, dưới thao tác của hai đại thuật sĩ đây, chỉ là kiến thức mầm non!

0.7%!

Tại nơi Đại Mạc Cô Yên đáp, mây đen thành hình, muôn vàn giọt mưa đen kịt trút xuống. Trúng chiêu! Mưa Hỗn Loạn không phải là kĩ năng thuần sát thương, nó vốn là một kĩ năng thiên về khống chế, nhân vật bị trúng chiêu, sẽ dính debuff hỗn loạn, thao tác loạn xạ, không thể điều khiển nhân vật theo ý mình.

Đại Mạc Cô Yên đáp đất, lộn một vòng, thao tác Chịu Thân vô cùng mượt mà, như chưa hề bị hất văng, chưa hề té ngã, vội vã lao về phía boss.

Ụa khoan… Phương Thế Kính chớp mắt. Mắt nhắm lại… mở ra… vẫn thấy Đại Mạc Cô Yên đang lao về phía boss. Ờm… rồi Mưa Hỗn Loạn đâu? Rõ ràng đã trúng chiêu, Phương Thế Kính không tin rằng Hàn Văn Thanh có thể thao tác mượt vậy trong khi đang dính debuff hỗn loạn. Và rồi, Phương Thế Kính phát hiện, trên thanh hiệu ứng của Đại Mạc Cô Yên, không hề có debuff nào tác dụng cả!

Vô lý! Bug game? Chiêu chắc chắn đã đánh trúng! Trừ phi… Phương Thế Kính bất chợt nghĩ ra một khả năng, vì hắn tinh thông cả hai mươi bốn nghề, hắn biết có một cách giúp nhân vật thoát khỏi debuff. Để chắc ăn, hắn rảo mắt xung quanh tầm cast của kĩ năng đó, phát hiện thánh giá của một mục sự vẫn còn ánh lên vệt sáng lam nhạt quen thuộc.

Chuyên Chú!

Kĩ năng cho phép mục sư loại bỏ debuff giúp đồng đội. Phương Thế Kính hiểu rồi, nhưng càng hiểu, càng khiến hắn kinh hãi khả năng nắm bắt của người vừa cast Chuyên Chú kia. Trong giới trị liệu vẫn hay truyền tai nhau về tên gọi của thao tác Chuyên Chú cực chuẩn như thế này. Lần đầu tiên Phương Thế Kính được diện kiến: Perfect Cleanse trong truyền thuyết!

Ngay lúc Mưa Hỗn Loạn trúng, mục sư cũng phải cast Chuyên Chú vừa vặn làm sao cho Đại Mạc Cô Yên chịu thân một cách trơn tru nhất, không được sớm, càng không được trễ, chỉ có thể cùng một lúc! Đó mới chính là Perfect Cleanse!

ID của cao thủ mục sư ấy, được Phương Thế Kính khắc sâu vào tiềm thức: Thạch Bất Chuyển!

Phương Thế Kính, đành đoạn thất bại cản bước Đại Mạc Cô Yên lao vào kết liễu boss.

10.

0.7%!

Cùng lúc Đại Mạc Cô Yên trúng Mưa Hỗn Loạn, dưới điểm rơi của Nhất Diệp Chi Thu, sáu vệt sáng dần nối lại, tượng trưng cho nghi thức triệu hồi ngục tù vĩnh hằng, imba bậc nhất Vinh Quang – Lục Tinh Quang Lao. Pháp trượng trên tay Sách Khắc Tát Nhĩ sáng lên, Ngụy Sâm hí hửng niệm phép, chỉ cần hắn đánh trúng chiêu này, Nhất Diệp Chi Thu coi như phế nhân!

Đoàng đoàng đoàng!

Xui thay, ba viên đạn từ đâu bay tới, ghim vào người Sách Khắc Tát Nhĩ, kĩ năng chưa kịp ngâm xướng hoàn tất, lại bị ngắt mất.

“Vãi! Mày bớt nhiều chuyện coi!” Ngụy Sâm tức tưởi.

“Haha! Liếm hơi xa rồi đó, để yên cho thằng bạn tui làm việc.” Thu Mộc Tô thổi làn khói vẫn còn toả ra trên đôi lục nòng xoay.

Ngụy Sâm biết chứ, suốt quá trình đánh boss, hắn chưa một lần tìm ra cơ hội can thiệp trận chiến giữa Nhất Diệp Chi Thu và Đại Mạc Cô Yên, cốt là do sự có mặt của Thu Mộc Tô. Gia Vương Triều hay Bá Khí Hùng đồ có thể hán tử thật, tự biết lượng sức mà không xen vào chuyện của lĩnh đội bọn họ, nhưng người từ Lam Khê Các của hắn nãy giờ cũng chịu thua, đến kĩ năng khống chế cơ bản nhất cũng ko tung ra được. Sự đáng sợ của Thu Mộc Tô, nằm ở mắt nhìn và nắm bắt tổng cục cực sắc sảo.

Đến với trận cướp boss quan trọng này, Nhất Diệp Chi Thu có Khước Tà, Đại Mạc Cô Yên có Liệt Diễm Hồng Quyền, thì Sách Khắc Tát Nhĩ cũng không vừa, trên tay hắn, Bàn Tay Tử Vong cũng là pháp trượng bạc với khả năng tăng phạm vi cast chiêu.

Lần này, Ngụy Sâm cố tình đứng xa khỏi tầm cast thông thường của Lục Tinh Quang Lao rồi mới thi triển, hắn muốn mượn một giây lưỡng lự của Tô Mộc Thu để tranh thủ ngâm xướng, nhưng vẫn không thành công.

Tô Mộc Thu thoạt đầu nhìn thấy khoảng cách ngoài tầm, cứ tưởng hắn không nhắm vào Nhất Diệp Chi Thu. Ấy vậy, xui cho Ngụy Sâm, Tô Mộc Thu lại là người ăn nằm với hệ thống chế tạo vũ khí, rất nhanh đã đoán ra dòng thuộc tính kia trên pháp trượng của hắn. Từ đó, cậu nã đạn ngắt chiêu mà không hề lưỡng lự.

Ngụy Sâm xưa nay tung hoành bốn bể Vinh Quang, chưa bao giờ biết ngán ai, nhưng hắn cũng phải ngã mũ công nhận: Tô Mộc Thu, người này quả thật là thiên tài trong mọi thiên tài! Nói riêng về trình thao tác, từ ý thức phán đoán, độ chuẩn xác khi nhắm bắn, cho tới di chuyển giữ vị trí tạo áp lực, toàn Vinh Quang gọi hắn một tiếng Thương Thần chân chính!

À, ừ, thì cũng thần đấy, rốt cuộc cũng chỉ là nước cờ Ngụy Sâm ta đã tính trước mà thôi!

0.5%!

Nhất Diệp Chi Thu đáp đất, vội vàng thao tác Chịu Thân. Đúng lúc này, kiếm khí từ đâu xé gió, vùn vụt chém đến, Diệp Tu mới vừa điều chỉnh góc nhìn sau Chịu Thần, đã thấy Rút Đao Trảm cận kề trước mắt. Quá gấp, phen này lành ít dữ nhiều…

Đây mới chính là át chủ bài thực sự của Ngụy Sâm, là quân cờ chiếu tướng mà hắn ấp ủ. Để đi đến tận bước này, có lấy thân mình làm mồi câu Thu Mộc Tô hắn cũng thấy đáng!

Tô Mộc Thu mải quan sát dàn quân viễn trình của Lam Khê Các, kèm cặp Sách Khắc Tác Nhĩ, nhất thời bỏ qua những mối đe dọa cận chiến đối với Diệp Tu, một phần cũng vì cậu tin tự Diệp Tu sẽ dư trình xử lý.

Nhưng không, tên kiếm khách này không hề tầm thường, hay nói đúng hơn là một cao thủ ám sát. Suốt quá trình rình rập, kẻ này không hề phát ra sát khí, hắn ẩn mình vào chiến loạn, âm thầm quan sát, tung đòn vô cùng trí mạng. Lối đánh hiểm độc của sát thủ, được kiếm khách mang tag công hội Lam Khê Các này thành thạo sử dụng. Lão Ngụy, ông đã mài ra thanh gươm gì thế này? Diệp Tu liếc qua ID người nọ – Dạ Vũ Thanh Phiền, thở dài, cậu ý thức rõ, từ nay về sau sẽ còn tới vô vàn công chuyện với tên này.

Coong!

Rút Đao Trảm trúng đích! Nhưng mà tiếng va chạm từ mục tiêu này… nó lạ lắm, nghe không giống vừa chém trúng người. Thật vậy, kiếm khí của Dạ Vũ Thanh Phiền chém vào chiếc khiên màu lam nhạt được hình thành bởi khí vận của khí công sư. Lồng Niệm Khí bất ngờ xuất hiện kịp thời, bao quanh Nhất Diệp Chi Thu, thành công đỡ giúp Diệp Tu một đòn thâm hiểm.

“Anh Ngô!” Cả Diệp Tu cùng Tô Mộc Thu đồng thanh.

“Đù má! Đứa nào dám cản kiếm của ông đây? Cái gì mà Khí Xung Vân Thủy? Mau cút mau cút ông không có việc với mày tránh ra để ông lấy tí tiết của Nhất Diệp Chi Thu!!” Dạ Vũ Thanh Phiền bắt đầu la ó, xung quanh tên kiếm khách phát ra vô vàn bong bóng thoại.

Khí Xung Vân Thủy – Ngô Tuyết Phong, người bằng hữu đã từng ra tay hóa giải sát thương giúp Diệp Tu thoát thân sau lần đầu chạm trán Hàn Văn Thanh. Kể từ lần gặp gỡ nọ, họ vẫn luôn chơi chung với nhau. Ngô Tuyết Phong tuy có tuổi, nhưng ý thức hỗ trợ vô cùng tốt, hiểm cảnh nơi Nhất Diệp Chi Thu không kịp phản ứng, đã có sẵn Khí Xung Vân Thủy đứng thế vào.

Vén gọn vạt áo, Khí Xung Vân Thủy đánh ra một chưởng đón đầu kiếm khách đang lao tới. Dạ Vũ Thanh Phiền thấy hoạt ảnh kia, nhìn ra ngay không phải chưởng lực như Đao Khí hay Đạn Sóng Khí tầm thường, đây là Vén Mây Chưởng có hiệu ứng đẩy lùi, lại còn timing rất khớp với tốc độ hắn lao tới, cứ đà này thế nào cũng bị chưởng văng. Biết đụng phải cao thủ, Dạ Vũ Thanh Phiền thức thời chỉ còn cách né chiêu.

“Ông anh à coi như tui năn nỉ ông mau tránh ra giùm, bớt chưởng chưởng mấy cú ác ôn vầy được không? Tui biết tui trình cao mà ông muốn solo đúng không? Chờ tui lụm xong Nhất Diệp Chi Thu sẽ tới lượt ông chịu không? Chịu thì chịu không chịu thì chịu.” Tên kiếm khách đổi giọng điệu giảng hòa.

“Diệp! Boss! Thằng lắm mồm này để anh!” Khí Xung Vân Thủy lao vào Dạ Vũ Thanh Phiền.

“Boss để em lo!” Nhất Diệp Chi Thu lập tức lao đi, không chần chừ dù chỉ trong tích tắc.

Trong mắt Nhất Diệp Chi Thu, không, trong mắt toàn thể người chơi lúc này đây, chỉ còn lại đúng thanh máu của Sát Thủ Jack. Xung quanh cảnh sắc bỗng dưng nhòe đi, thời gian như ngưng lại, chỉ còn duy nhất một chấm máu đỏ đang dần rút xuống…

0.3%! Mũi Tên Nguyền Rủa!

0.2%! Đấm Vỡ!

0.1%! Cường Long Áp!

“BOSS THUỘC VỀ TA!” Cả ba lĩnh đội bật lên tiếng thét.

Cả ba kĩ năng dường như chạm vào boss cùng một lúc, Sát Thủ Jack bật ngửa, gầm lên âm thanh cuối cùng đầy ai oán, thanh máu của boss chính thức chạm đáy…

Tin hệ thống: Chúc mừng [Gia Vương Triều] Nhất Diệp Chi Thu kết liễu thành công boss Sát Thủ Jack!

“Ây da, ngại quá, lại cướp được hit cuối cùng.” Nhất Diệp Chi Thu nhanh tay nhặt nhạnh những vật phẩm rơi ra dưới xác Jack, tác phong trông chả có miếng tiết tháo nào, vậy mà miệng lại bảo ngại.

“Má nó chứ! Canh chuẩn vậy rồi mà vẫn tạch, xui vậy trời!” Sách Khắc Tát Nhĩ chửi thề chán nản.

“Lần này coi như ngươi may mắn.” Đại Mạc Cô Yên thu chiêu.

Boss chết rồi, quân đoàn ba nhà tuyệt nhiên rơi vào bối rối, giờ sao ta? Đánh tiếp hay rút đây? Tất cả, đều ngồi hóng mệnh lệnh từ lĩnh đội.

Diệp Tu vẫn chưa giây nào thả lỏng, đứng trước mặt cậu là Đại Mạc Cô Yên, phải tập trung ứng phó nếu hắn muốn lao vào đánh thêm ba trăm hiệp. Và rồi, Đại Mạc Cô Yên cứ thế quay lưng, đoàn người Bá Khí Hùng Đồ cũng theo hắn lục tục rút quân.

Cả ba lĩnh đội đều biết, mục đích đã mất, đánh tiếp chỉ hao binh vô nghĩa, lại còn làm mồi cho bọn nhặt mót ngư ông đắc lợi. Vinh Quang không phải chỉ chơi trong nay mai, muốn đánh nữa, không sợ không có cơ hội.

Cứ như vậy, chiến trường lớn nhất lịch sử một năm phát triển Vinh Quang chính thức yên bình khép lại, với chiến thắng thuộc về Gia Vương Triều!

T.B.C
 
Last edited:

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Thần Lĩnh
Bình luận
323
Số lượt thích
2,783
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#6
11.
“Ui da, mãnh hổ Đại Mạc Cô Yên, danh bất hư truyền a…” Diệp Tu vừa xuýt xoa, vừa nắn nắn mu bàn tay trái. Tuổi trẻ cho cậu thanh thể lực tưởng chừng như vô hạn, để rồi sau đó, hệ lụy của việc khổ chiến với Quyền Hoàng bắt đầu ập tới. Thì ra, muốn lấy cặp nanh cọp, cậu cũng phải để lại một bàn tay.
“Thôi thôi, bớt diễn! 5p nữa là mày lại chạy vào đấu trường chứ gì. Nhanh nhanh mở rương coi chiến lợi phẩm thu được.” Tô Mộc Thu trực tiếp skip luôn bàn tay trái của Diệp Tu, lăm le nhòm xem boss rơi ra trang bị gì.
Trong rương của Nhất Diệp Chi Thu, xuất hiện năm vật phẩm lấp lánh, toàn là đồ cam. Trong đó có hai món trang bị, Long Tiêu Đạo Y – áo vải cấp 45, thuộc tính ám, chuyên dùng cho các nghề hệ ám dạ như thích khách, đạo tặc, thuật sĩ; và Hắc Ảnh Lang Nha – đoản đao cấp 45, thuộc tính ám, thích hợp với ninja, thích khách. Ngoài ra còn có thêm ba món vật liệu là Ám Cầu, Lục Thủy Tinh và Huyết Linh Đan.
“Ngon! Vừa đúng lúc cây dao tím trong acc clone thích khách của tao tự nhiên mất tiêu thì lụm được cái răng sói này.” Diệp Tu vừa thấy thanh đoản đao, vỗ đùi cái bép.
“Hông bé ơi, tao cần Hắc Ảnh Lang Nha này… cho dự án nghiên cứu của tao.” Tô Mộc Thu lắc đầu.
“Thôi mày đừng nghiện nữa, nhà mình còn gì cho mày đập đâu?” Diệp Tu xua tay chống chế.
“Tin tao, nếu món đồ này thành công, tao sẽ kiếm ra cả núi tiền!” Tô Mộc Thu vỗ ngực.
“Có mới nói à nghen.” Diệp Tu liếc xéo, bán tín bán nghi.
“Với số tiền kiếm được, tao sẽ bế luôn gian hàng pudding về nhà, đúng không em gái?” Tô Mộc Thu cố tình nói lớn.
“Đúngggggg!” Tô Mộc Tranh chả hiểu chuyện gì đang xảy ra, vừa nghe thấy từ khóa “pudding”, mắt sáng rực.
“Hehe, hai phiếu thắng một!”
Diệp Tu tức tưởi bất lực trước hệ thống phiếu bầu mang tên gạo quyền, ai kiếm ra được vật phẩm ẩn pudding đều có thể triệu hồi thêm một phiếu ủng hộ từ Mộc Tranh. Và rồi, hai người bọn cậu quyết định, Hắc Ảnh Lang Nha giao cho Tô Mộc Thu chế vũ khí, Long Tiêu Đạo Y mang đi làm phần thưởng cống hiến công hội, là món quà hấp dẫn để anh em Gia Vương Triều phấn đấu; còn các món vật liệu, đưa vào kho vật liệu chung để sau này trao đổi hoặc chờ nghiên cứu thêm.
Cầm được Hắc Ảnh Lang Nha trong tay, Tô Mộc Thu hí hửng phóng như bay về rương đồ của mình, vẻ mặt hớn hở như mở được món quà giáng sinh mà cậu hằng ao ước. Diệp Tu thấy tên này cao hứng hơn thường ngày, cũng tò mò nghía sang xem có gì hay ho.
Trong giao diện hệ thống chế tạo trang bị, một khẩu súng trường đang xoay chầm chậm, thân súng bằng gỗ màu xám tro cùng hoa văn tia sét bạc ngay trên băng đạn. Báng súng được gọt nhỏ gọn, cảm giác như vừa khít lòng bàn tay nắm vào. Góc trái trên mỗi khi rê chuột vào, lấp lóe dòng chữ bạc hiển thị tên vũ khí – Lôi Thiểm.
Vốn hiểu rõ Vinh Quang, Diệp Tu rất nhanh chú ý đến chi tiết báng súng nhỏ bất thường kia, độ giật của mỗi khẩu súng trường lệ thuộc rất lớn vào báng súng, báng càng nhỏ súng càng giật. Lôi Thiểm hứa hẹn sẽ là món vũ khí rất khó sử dụng, chỉ riêng về việc ghìm tâm thôi đã thấy hơi khoai. Nhưng Diệp Tu càng biết rõ, Tô Mộc Thu – ông vua thiện xạ được toàn Vinh Quang công nhận, làm như vậy vốn đã có dự tính riêng.
Và rồi, Tô Mộc Thu thành thạo đưa Hắc Ảnh Lang Nha vào khung kế bên thuộc hệ thống phân rã, tách lưỡi đao ra khỏi chuôi. Cậu tỉ mỉ mài cho lưỡi đao sắc lẻm, sáng loáng ánh bạch kim, rồi nhẹ nhàng khảm chặt dưới nòng súng của Lôi Thiểm. Đây khâu cực kì quan trọng, Tô Mộc Thu đã thất bại không biết bao nhiêu lần do trọng lượng lưỡi dao không tương thích. Cây dao găm chữ tím trong acc clone thích khách của Diệp Tu cũng đã trở thành nạn nhân gặp xui cho cậu nghiên cứu món đồ này.
Có giọt mồ hôi khẽ lăn dọc từ trán, qua mũi, rồi xuống đôi môi đang mím lại của Tô Mộc Thu, cậu tập trung xoay tới xoay lui xem đã khớp hết mọi chi tiết chưa. Cậu nhìn xuống bản vẽ trên tập tài liệu, chắc mẩm mọi thứ đã đâu vào đó.
Rê chuột vào ô hoàn thành, Tô Mộc Thu nín thở.
Click.
Tin hệ thống: Chúc mừng Thu Mộc Tô đã thăng tiến thành công Lôi Thiểm lên cấp 45
Thành công rồi! Tô Mộc Thu thở hắt ra thật nhẹ nhõm. Cậu ngồi lặng im ngắm nhìn thành quả cậu đã dốc tâm chế tạo bao lâu nay, tích từng món nguyên liệu, trầy trật cướp từng con boss, đặc biệt trải qua trận đại chiến tranh giành Sát Thủ Jack, cuối cùng có được món đồ này. Lôi Thiểm – súng trường lưỡi lê mang hương vị của dòng vũ khí thế chiến thứ nhất, được thiên tài Tô Mộc Thu chế tác, lần đầu tiên xuất hiện trên đại lục Vinh Quang.
“Woah, nhìn hơi bén rồi đó!” Diệp Tu tấm tắc khen. Tô Mộc Thu luôn luôn làm cậu bất ngờ với những ý tưởng trang bị điên rồ, nhưng đây lại là thành phẩm đầu tiên trong số đó thành hiện thực. “Rồi giờ bán sao?” Cậu liếm môi bồi thêm.
“Đem đi đấu giá mới được nhiều tiền!” Tô Mộc Thu gật gù toan tính.
“Có ai biết món này như nào đâu mà đấu? Được mỗi cái mã đẹp.” Diệp Tu khó hiểu.
“Cho nên tao mới cần mày làm hai chuyện để phi vụ này trót lọt. Thứ nhất, đánh với tao một trận solo…”
“Solo á? Mày chắc chưa?” Diệp Tu ngắt lời.
“Xời, mày nghĩ xem, tao sẽ clip lại chi tiết trận solo này, sau đó mang lên diễn dàng đấu giá với tiêu đề ‘Món vũ khí đánh bại Nhất Diệp Chi Thu’. Thấy sao? Oách không?” Tô Mộc Thu đầy tự tin.
“Ý mày là tao nhường mày thắng để nâng bi món vũ khí này?” Diệp Tu giọng đầy trào phúng.
“Cút! Chấp mày nghiêm túc chắc gì đủ tuổi!” Tô Mộc Thu không chịu thua.
“Rồi rồi, còn chuyện thứ hai?”
“Thứ hai, sau khi đăng clip, mày theo tao đi đấu giá luôn! Cứ thấy thằng nào trả lên, mày cứ nhấp giá cao hơn một tẹo, tao cũng sẽ tạo nhiều clone để đẩy giá, phải bào đứt túi tụi nhà giàu!” Tô Mộc Thu hớn hở phân công.
“Trời má, gian thương vậy luôn?” Diệp Tu cạn lời.
“Chứ giờ muốn ăn cơm không?”
Đúng vậy, một lần nữa, Diệp Tu phải khuất phục trước gạo quyền, thực hiện răm rắp những gì Tô Mộc Thu sắp đặt.

T.B.C
 
Last edited:

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Thần Lĩnh
Bình luận
323
Số lượt thích
2,783
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#7
12.

Để phi vụ lần này trót lọt, trước đó, Tô Mộc Thu có liên hệ dịch vụ Tiểu Cường – một nhóm người cũng làm game thủ chuyên nghiệp giống cậu, chuyên cày cấp, cày bản, tựu lại họ làm bất cứ thứ gì mà khách hàng muốn. Cậu đã yêu cầu bên Tiểu Cường cày giúp một vài tài khoản trắng lên cấp 50, không chuyển nghề và cũng nhờ bên này quay lại trận solo, vì nghiệp vụ edit của họ khá tốt.

Lốc thẻ tài khoản vừa được Tô Mộc Thu nhận chuyển phát nhanh hôm qua, cậu login ngẫu nhiên vào một acc tên Độc Huyết Lang, nhanh chóng cho nhân vật đi tăng điểm kĩ năng.

Địa điểm cuộc so găng được dàn dựng theo kiểu pk dã ngoại, Nhất Diệp Chi Thu đang lang thang thì vô tình va phải ánh mắt của Độc Huyết Lang, dưới sự chứng kiến của năm camera ẩn được đặt ở những góc khuất khác nhau, đảm bảo thu lại tường tận chi tiết màn solo đỉnh cao có một không hai này.

Trong mắt Diệp Tu, việc solo với Tô Mộc Thu không có gì mới mẻ, hay nói đúng hơn là quen như cơm bữa. Có gì bất bình đều đem solo ra giải quyết, trong sổ tay của Tô Mộc Thu, có hẳn một trang ghi lại kết quả thắng thua giữa hai người, mà trong đó, Tô Mộc Thu chiếm đa số… lượt bại.

Nhưng đứng trước Nhất Diệp Chi Thu lần này là Độc Huyết Lang, một nhân vật mới toanh vừa được tăng điểm kĩ năng, nhìn vào vũ khí thì biết sơ sơ chức nghiệp thuộc hệ xạ thủ, cũng chẳng rõ là thiện xạ hay chuyên gia đạn dược. Thêm vào đó, Lôi Thiểm, súng trường gắn lưỡi lê lần đầu Diệp Tu được diện kiến, không biết nó có công năng đặc biệt gì, ngoài bắn hai viên rồi lại phải nạp đạn như súng trường thông thường. Đối thủ lần này… tuy lạ mà quen.

Nghĩ rồi, Nhất Diệp Chi Thu nhấc bổng Khước Tà, người chòm về trước, dứt khoát lao lên. Không phải tài khoản Thu Mộc Tô, thì cũng là Tô Mộc Thu điều khiển mà thôi. Dù cho đối thủ có là ai, Đấu Thần – biểu tượng của sức mạnh áp đảo, tuyệt nhiên không chùn bước. Diệp Tu, từ trước đến nay luôn truy cầu chiến thắng tối thượng, trận đấu nào cũng sẽ nghiêm túc dốc sức trăm phần trăm.

Đoàng đoàng!

Nhất Diệp Chi Thu đã có di chuyển, không lẽ Tô Mộc Thu cho nhân vật đứng đó tiếp tục pose hình? Nòng Lôi Thiểm tóe lửa, Độc Huyết Lang vừa chạy vừa nã đạn. Cơ mà, hướng chạy của Độc Huyết Lang… nó lạ lắm. Vừa ngắm bắn, nhân vật xạ thủ vừa chạy… lao đầu về phía pháp sư chiến đấu.

Luân thường đạo lý? Không có!

Đấu pháp chuẩn sách giáo khoa? Không có!

Đánh nghề viễn trình mà lại đâm đầu vào nghề cận chiến thế kia, hỏi toàn đại lục Vinh Quang ai dám làm vậy? Từ cổ chí kim, hội đánh gần luôn tìm cách lao vào, còn hội đánh xa phải thả diều làm sao cho đối phương không chạm vào được mình. Để pháp sư chiến đấu tiếp cận, à không, để Nhất Diệp Chi Thu – Đấu Thần đỉnh đỉnh tại thượng tiếp cận, khác gì tìm đường chết?

Tô Mộc Thu, cậu rốt cuộc đang toan tính điều gì?

Diệp Tu có chút cau mày, nhưng cậu không để tâm quá lâu, đây cũng không phải lần đầu Tô Mộc Thu làm vậy. Vừa nghe súng vang, Nhất Diệp Chi Thu khua Khước Tà một vòng, ngay đoạn cán mâu xoẹt trước khuôn mặt, hai tiếng beng beng vang lên lanh lảnh. Hai viên đạn cùng lúc đó, va vào thanh mâu đen tuyền đến tóe lửa, rồi lệch sang một bên.

Đấy, Tô Mộc Thu vẫn mãi là Tô Mộc Thu, dù đang di chuyển với tốc độ cao, dù đang sử dụng khẩu súng có độ giật cực ác, thì hai viên đạn đầu tiên vẫn nhắm đúng giữa trán Nhất Diệp Chi Thu mà đến. Phỏng theo thói quen nhắm bắn của đối phương, Diệp Tu đỡ được một cách ảo diệu, nhưng trong lòng không khỏi cảm thán trình nhắm bắn cực chuẩn, bách phát bách trúng của Tô Mộc Thu.

Tiếng súng vang liên hồi, đều đặn theo nhịp hai viên một lần bắn, kéo Diệp Tu về với thực tại. Cậu thành thạo khiển Nhất Diệp Chi Thu di chuyển ziczac, cố vượt qua lưới đạn của Độc Huyết Lang. So với lục nòng xoay băng đạn có sáu viên, súng trường chỉ bắn được hai viên lại phải nạp đạn, tốc độ nạp đạn có thể do người chơi khống chế. Chứng kiến lưới đạn dày đặc dưới thao tác của Tô Mộc Thu, Diệp Tu chân chính cảm nhận, khoảng thời gian nạp đạn gần như bằng không.

Ác thật! Cứ tưởng súng trường ít đạn sẽ dễ thở hơn đôi lục nòng xoay của Thu Mộc Tô, thực tế thì cũng khó xơi không kém. Bởi vì, nếu là thiện xạ, Diệp Tu có thể cắn răng bán máu để tiếp cận nhanh hơn, bỏ qua vài bước di chuyển né thừa. Nhưng đối mặt với Độc Huyết Lang, âm thanh mỗi lần nạp đạn mỗi khác, đây là hiệu ứng âm thanh đặc thù khi chuyên gia đạn dược đổi băng đạn có hiệu ứng. Diệp Tu đành theo phản xạ, cứ nghe tiếng súng liền đổi quỹ đạo di chuyển, nhỡ trúng phải Đạn Đông Cứng, sẽ chẳng khác gì dâng lợi thế lớn vào tay đối phương.

Ở trận đấu trình độ đỉnh cấp thế này, chỉ cần tranh thủ được nửa phần lợi thế, cũng có thể quyết định thắng thua. Ý thức giao chiến cực tốt của Diệp Tu giúp cậu không mất quá nhiều máu, cộng thêm Độc Huyết Lang cũng đang chạy về phía này, nhân vật thiện xạ rất nhanh đã vào tầm tấn công của pháp sư chiến đấu.

Cập Khước Tà sau lưng, tay trái Nhất Diệp Chi Thu bắt đầu tỏa ra năng lượng, kình khí xung quanh như ngưng tụ hết vào lòng bàn tay, Lạc Hoa Chưởng!

Kĩ năng tầm trung hiếm hoi của pháp sư chiến đấu, được Diệp Tu thao tác vô cùng mạnh mẽ, như muốn trả đũa tất thảy khổ cực nãy giờ cậu nhẫn nhịn dưới mưa đạn.

Đối đầu với tia năng lượng cháy bỏng thù hận, Độc Huyết Lang tì cả thân người sát mặt đất, cơ thể theo đà trượt tới một đoạn ngắn, vừa vặn né hiểm Lạc Hoa Chưởng. Thao tác sát sao tới mức, ngay đó chỉ cần ngóc đầu lên một xíu thôi cũng có thể cháy trụi tóc.

Trượt Đất!

Không lách trái lách phải rườm rà, Tô Mộc Thu chọn cách đương đầu trực diện nhất, cũng là cách tinh chuẩn nhất. Ẩn mình dưới hiệu ứng âm thanh và ánh sáng của Lạc Hoa Chưởng, Độc Huyết Lang tranh thủ đổi băng đạn, lắp vào hai viên Đạn Đông Cứng.

Đạn Đông Cứng có hiệu ứng xuất chiêu rất đặc thù, tốc độ bay của nó chậm hơn đạn thường, thể tích viên đạn lại lớn, âm thanh khi đạn rời nòng cũng lực như pháo nổ, cực kì dễ bị phát hiện để tranh thủ tránh né. Cho nên Tô Mộc Thu chọn Trượt Đất, vừa để che giấu hoạt ảnh nạp đạn, vừa để tiếp cận Nhất Diệp Chi Thu một cách nhanh nhất, khoảng cách quá gần, dù Diệp Tu có phát hiện ra cũng chẳng kịp phản ứng.

Đoànggg! Đoànggg!

Lôi Thiểm phun lửa, gầm lên khô khốc, Độc Huyết Lang nhắm bắn giữa tư thế Trượt Đất! Né đạn ở khoảng cách cận chiến? Có mười Diệp Tu cũng không đủ thần thánh để làm vậy!

Tóe máu!

Hai hit Đạn Đông Cứng thành công trúng mục tiêu, huyết thanh đỏ tươi tuôn ra trên đầu… một chú goblin đáng thương.

Tô Mộc Thu ngớ người, kid ác goblin này đâu ra vậy trời? Kế hoạch chiếm ưu thế đỉnh vậy mà bị con thú triệu hồi cùi bắp này phá hỏng sao?

Đúng, Diệp Tu không né được, nhưng cậu thừa biết Tô Mộc Thu sẽ dùng trick mượn hiệu ứng giấu hiệu ứng mà giở trò quỷ quyệt. Muốn so độ tinh quái với Diệp Tu ư? Còn sớm một năm! Nhất Diệp Chi Thu cũng đã tranh thủ khoảng thời gian Độc Huyết Lang bị Lạc Hoa Chưởng che mắt để cast Triệu Hồi Goblin – kĩ năng cấp thấp chung hệ nghề từ pháp sư triệu hồi.

Chú goblin xui xẻo bị lấy làm bia đỡ đạn, là thú triệu hồi cấp thấp nhất, nó không tài nào trụ nổi hai viên headshot. Vừa được gọi ra chưa kịp tung tăng đã phải xa lìa dương gian.

Uất hận goblin? Tiếc thương goblin? Làm gì có thời gian cho cảm xúc vặt đó! Nhất Diệp Chi Thu cúi người, Khước Tà quét ngang một đường cực rộng ở cự ly thấp. Bá Toái cường hãn, quét theo đất bụi như muốn cuốn trôi Độc Huyết Lang. Cơn bão cận chiến từ Đấu Thần, giờ mới chính thức bắt đầu mà thôi!

Tô Mộc Thu phản xạ cực nhanh, lưỡi lê dưới nòng Lôi Thiểm ghim chặt xuống đất, khẩu súng trường được trồng dựng đứng, làm điểm tựa cho Độc Huyết Lang bật dậy né hiểm Bá Toái. Giữa tư thế đó đồng thời đảo tay, cả thân người thiện xạ xoay ngược, đá xéo một cú vào giữa bụng Nhất Diệp Chi Thu.

Đá Xoáy!

Nhất Diệp Chi Thu càng không kém cạnh, thấy Bá Toái sắp hụt liền cưỡng chế ngắt chiêu, hai tay siết chặt cán mâu, thu lại chắn ngang giữa bụng đỡ chuẩn hit Đá Xoáy đẹp mắt. Sát thương được giải trừ, nhưng lực cú đạp thì không, Nhất Diệp Chi Thu lảo đảo lui về hai ô.

Độc Huyết Lang chân vừa khụy gối đáp đất, tay phải rút ngay súng trường lên, tay trái lắp đạn vào băng, không có thời gian trễ, không có động tác thừa, nghiêng đầu vào báng súng. Đoàng đoàng!

Mọi thao tác đều được Tô Mộc Thu tranh thủ từng khắc một, trong khoảng thời gian cực ngắn, tối ưu sát thương đến cực hạn. Đấu pháp đó, chỉ duy nhất Thương Thần chân chính mới có thể làm được!

Súng Cận Chiến!

Lấy súng trường đỡ đòn, phản xạ né những kĩ năng có hiệu ứng khống chế của pháp sư chiến đấu, kết hợp với những kĩ năng thể thuật cấp thấp của nghề thiện xạ, giữa quá trình đó chêm vào vài hit bắn thường. Đó là cơ chế hoạt động của Súng Cận Chiến thi triển bởi nhân vật Độc Huyết Lang.

Đấu pháp tuyệt đấy, múa cũng mĩ đấy! Nhưng đừng quên, đối thủ của cậu, là người mạnh nhất Vinh Quang – Nhất Diệp Chi Thu!

Khước Tà từ trên quật mạnh xuống, Viên Vũ Côn dập tới không hề khoan nhượng. Độc Huyết Lang vội đưa Lôi Thiểm chắn ngang đầu cản phá. Coong! Tiếng va chạm giữa hai món vũ khí bạc vừa vang lên chói tai, Tô Mộc Thu đã thấy một quả cầu ma pháp hắc ám bắn tới trước mặt mình. Diệp Tu timing siêu chuẩn, Viên Vũ Côn vừa đánh trúng đích, dẫu là bị cản, vẫn sản sinh ra Huyễn Văn thuộc tính Bóng Tối, cậu phóng luôn không cần suy nghĩ.

Lại là trick dùng hiệu ứng giấu hiệu ứng! Tô Mộc Thu sau vô số lần bị đạn Huyễn Văn che mắt để rồi ăn trọn kĩ năng kế tiếp, cậu đã ý thức được cái gì đang đợi mình.

Thay vì nghiêng đầu né gọn, Độc Huyết Lang nhảy lùi một đoạn, còn cẩn thận lách nghiêng mình phòng hờ. Đúng như dự đoán, Khước Tà từ dưới móc lên, Thiên Kích đến không chậm hơn dù chỉ nửa nhịp. Kinh nghiệm chinh chiến phát huy, cứu Tô Mộc Thu một mạng.

Một cái chớp mắt! Thời gian cho cả quá trình kia, chỉ xảy ra vỏn vẹn ngang một cái chớp mắt! Đây chính là Nhất Diệp Chi Thu, chẳng có màu mè hoa mĩ, chỉ có thao tác tinh chuẩn đến nghịch thiên, tốc độ nhanh đến áp đảo. Dù cho chuỗi kĩ năng kia có cơ bản, có củ chuối đến thế nào đi chăng nữa.

Đối đầu Nhất Diệp Chi Thu, Tô Mộc Thu cảm thấy như đang đánh với một lúc ba cây Khước Tà, mới vừa chặn đòn trên đầu, đã phải né đòn phía dưới, chưa kịp thở, chiến mâu đã đánh đến ngang hông. Sức mạnh, tốc độ, Diệp Tu quá vượt trội; cảm giác bức bách, gấp gáp, Tô Mộc Thu bắt đầu thấy ngợp.

Khước Tà – thành tựu đầu tiên của Tô Mộc Thu, đang không thương tiếc dồn cha đẻ của nó vào đường cùng!

Thiết lập của Vinh Quang là tối thượng, trong trận chiến giữa hai vị thần, Đấu Thần vào được tầm cận chiến, thì Thương Thần khó lòng vùng vẫy. Súng Cận Chiến chỉ có thể giúp Tô Mộc Thu trầy trật cản phá từng mũi mâu đâm tới như vũ bão của Diệp Tu. Thế chủ động, vẫn nằm chắc trong tay Nhất Diệp Chi Thu.

Thanh máu ban đầu được Tô Mộc Thu tranh thủ từ chút lợi thế tầm đánh, đã bị Diệp Tu san bằng, rồi vượt qua tự bao giờ. Cứ đà này, cục diện đã nắm chắc, thắng bại đã phân.

Đó là suy nghĩ của đoàn quay phim Tiểu Cường, những người đang bị chất lượng của trận đấu này làm cho choáng ngợp.

Tô Mộc Thu không hề nghĩ vậy.

Diệp Tu không hề nghĩ vậy.

Trước khi cây máu của bất kì ai chạm đáy, thì ẩn số kết cục của một trần đấu Vinh Quang, đều như một phương trình vô nghiệm – không thể xác định!

Cây máu của cả hai rút dần theo tiết tấu điên cuồng, trên nền nhạc rock từ tiếng đập phím chát chúa. Cả hai, không ai dám ngừng lại, dù chỉ là để thở.

Nhất Diệp Chi Thu 34% - Độc Huyết Lang 21%.

Nhất Diệp Chi Thu 28% - Độc Huyết Lang 13%.

Nhất Diệp Chi Thu 21% - Độc Huyết Lang 5%.

Đáp án đây ư? Kết thúc rồi đúng không? Khoảng cách là quá xa…

Long Nha!

Khước Tà đâm tới, tốc độ vẫn chưa bao giờ thuyên giảm, thực tế, nếu nhà phát hành cho phép bấm nhiều nút hơn, thủ tốc của Diệp Tu còn có thể bạo phát thêm nữa. Dưới cách biệt về máu quá lớn như này, Diệp Tu chọn bừa một kĩ năng, đánh thế nào cũng thắng.

Độc Huyết Lang ấy vậy mà không né, cũng không buồn nhấc súng lên đỡ. Tay phải, khẽ thảy lên một quả lựu đạn…

Đồng quy vu tận? Hành động trông như ném bom liều chết, nhưng ai hiểu rõ thiết lập Vinh Quang đều biết, kĩ năng không ảnh hưởng người dùng, chỉ ảnh hưởng mỗi đối thủ mà thôi. Huống hồ lựu đạn sát thương cực thấp, dùng trong hoàn cảnh này, Tô Mộc Thu chính xác chỉ muốn lợi dụng sóng xung kích lúc nó phát nổ, đẩy văng Nhất Diệp Chi Thu.

Không dễ vậy đâu! Từ một mũi Khước Tà đâm tới, hóa thành hai rồi thành ba mũi mâu khác nhau, đâm vào theo quỹ đạo rơi của quả lựu đạn. Đúng vậy, đây không phải hậu quả của việc ăn hành đến hoa mắt, Tô Mộc Thu thấy rõ, chính xác có đến ba mũi Khước Tà đang tiến về đây.

Ảo Ảnh Long Nha!

Kĩ năng tạo bóng biến hóa ra từ Long Nha, thủ tốc càng cao, tạo được càng nhiều bóng. Diệp Tu muốn mượn chiêu này, hất văng quả lựu đạn ra khỏi phạm vi ảnh hưởng trước khi nó phát nổ.

Cả trận chiến bỗng chốc thu bé lại, vừa bằng một quả lựu đạn. Thời gian như ngưng đọng, chỉ còn lại Diệp Tu, Tô Mộc Thu, và vật nhỏ đang rơi kia.

Boong!

Trúng rồi! Má mâu Khước Tà huơ phải lựu đạn, đánh văng nó đi.

Bùm!

Văng đi chưa được bao xa, quả lựu đạn phát nổ.

Họng súng Lôi Thiểm, khói tỏa phảng phất. Một lần nữa, Diệp Tu rất nhanh, biến chiêu kịp lúc, nhưng Tô Mộc Thu, với pha vẩy tâm không thể nào tuyệt hơn, thành công trực tiếp bắn nổ. Cú flick này, là một ván cược mà con bạc Độc Huyết Lang nắm nhiều phần thua, thời gian rất gấp, quỹ đạo mục tiêu khó đoán, khẩu súng lại giật tung, mọi dữ kiện như muốn dập tắt hi vọng của cậu thiện xạ trẻ.

Nữ thần may mắn đã mỉm cười với Tô Mộc Thu ư? Vào lúc này đây, hai chữ “may mắn” không phải là tâm điểm. Để diễn tả cảm giác đắc thắng trong lòng Tô Mộc Thu ngay bây giờ, chỉ còn đúng hai chữ: Out trình!

Nhất Diệp Chi Tu đứng trong phạm vi ảnh hưởng của Lựu Đạn, bị sóng xung kích thổi văng. Độc Huyết Lang không chần chừ dù chỉ một giây, tay phải miết vào phần lưỡi lê dưới nòng Lôi Thiểm, vuốt dọc thân súng, rồi vừa vặn nắm chặt lấy báng súng. Nhân vật xạ thủ, bỗng chốc băng qua làn khói do quả bom lan ra, lướt tới ngang sườn Nhất Diệp Chi Thu với tốc độ ánh sáng, chỉ để lại bóng tia chớp đằng sau.

Hồ Quang Thiểm!

Đờ phắc? Diệp Tu chưa kịp nghi vấn thanh kĩ năng hệ súng moi đâu ra kĩ năng tiếp cận siêu thanh của thích khách, đã bị kiếm khí xung huyết xiên trúng.

Chém Ngược!

Kĩ năng hất tung mạnh nhất trong tất cả các kĩ năng hất lên không, thuộc về cuồng kiếm sĩ, bất ngờ thay lại là chiêu nối tiếp liên kích sau Hồ Quang Thiểm. Nhất Diệp Chi Thu như vật vô ý thức, vừa bị đánh văng, giờ lại bị hất lên, không cách nào phản kháng.

Trong đầu Diệp Tu lúc này đầy những dấu chấm hỏi, không rõ đây có còn là Vinh Quang mà mình đã chơi đến thuộc lòng hay không? Hết Hàn Văn Thanh nện bảy cước Ưng Đạp, giờ lại bị một xạ thủ chém cho quay cuồng?

Mà khoan đã… chém ư? Không lẽ là chi tiết lúc đó? Diệp Tu chợt nhớ lúc quan sát tạo hình Lôi Thiểm, có để ý đến chi tiết báng súng bị gọt nhỏ vừa vặn lòng bàn tay cầm được. Đấy, chẳng phải chính là chuôi kiếm hay sao! Có lưỡi, có thân, có chuôi, thanh kiếm Lôi Thiểm cứ thế hợp lệ, vượt qua rào cản thiết lập Vinh Quang!

Độc Huyết Lang không phải thiện xạ, không phải chuyên gia đạn dược... Nó, chính là tán nhân đã thất truyền bấy lâu nay!

Từ thời viễn cổ, người chơi có nghĩ ra một nghề nghiệp chẳng thuộc hệ nghề nào, tên gọi tán nhân. Nhân vật này không chuyển nghề, nhưng bù lại có thể học được trọn vẹn 120 kĩ năng cấp thấp của 24 chức nghiệp Vinh Quang, chỉ cần có vũ khí thích hợp là có thể sử dụng được kĩ năng mong muốn.

Đúng vậy, điểm yếu trí mạng làm cho lối chơi tán nhân dần phai theo lịch sử, chính do phải mang theo quá nhiều vũ khí, mất thời gian thay đổi luân phiên để có thể sử dụng kĩ năng của nghề khác hệ.

Lôi Thiểm, chính là bước đột phá của vũ khí, vừa có hình thái súng, vừa có hình thái kiếm, tuy một mà hai! Thiên tài Tô Mộc Thu, rốt cuộc cậu đã nghiên cứu trò chơi này sâu đến mức nào? Diệp Tu càng hiểu ra, càng không tin vào những gì mình đang chứng kiến.

Đối đầu Tô Mộc Thu, nhưng cảm giác không phải là Tô Mộc Thu, trận đấu này, một khắc đã trở nên cực kì lạ lẫm với Diệp Tu.

Bị Chém Ngược hất lên, Nhất Diệp Chi Thu ăn thêm hai hit cực nhanh, phỏng theo âm thanh kiếm khí xé gió, là Đâm Liên Chớp của kiếm khách. Vội điều chỉnh góc nhìn theo hướng kiếm, ý thức đối phó với tình huống cơ thể bị lơ lửng Diệp Tu có thừa.

Không cần thấy người, Khước Tà theo phán đoán của Diệp Tu, đâm ngược phương về vị trí Đâm Liên Chớp khi nãy chém lên.

Không trúng ai cả! Trong tầm nhìn của Nhất Diệp Chi Thu, không một ai ở đó. Súng vang, âm thanh lần này phát ra ở đằng sau, là Phù Không Đạn, tiếp tục giữ pháp sư chiến đấu không thể đáp đất. Diệp Tu nhanh như cắt lia góc nhìn nhân vật quay lại, vẫn chỉ là một khoảng trống vô định. Độc Huyết Lang cứ như giọt nước đã bốc hơi, tới vạt áo cũng mất dạng.

Không thể nào… mình đang bị…

Che Ảnh Bước!

Đấu pháp chỉ thấy trong trận đấu nơi ý thức phán đoán của hai bên có sự chênh lệch lớn, bất ngờ lại được Tô Mộc Thu thành thạo áp dụng lên trận solo với Diệp Tu.

Lợi dụng Đâm Xung Phong, Hồ Quang Thiểm, Trượt Đất, những kĩ năng di chuyển tốc độ cao, Độc Huyết Lang liên tục lẫn vào góc chết trong tầm nhìn của Nhất Diệp Chi Thu. Tại vị trí đó, từng kĩ năng hất tung của các nghề hệ kiếm sĩ và hệ xạ thủ được tinh tế sử dụng sao cho thời gian khống chế lơ lửng kéo dài lâu nhất.

Sáu giây! Suốt sáu giây lơ lửng, Diệp Tu liên tục xoay chuyển góc nhìn, liên tục vùng vẫy, nhưng không cách nào thoát ra được. Giữa mỗi kĩ năng hất tung là những hit bắn, những hit chém tranh thủ bồi thêm cả tá sát thương. Quá nhiều thao tác được thực hiện trong thời gian ngắn, khoan kể tới kĩ năng, chỉ nói việc luôn chuyển đổi hình thái, nạp đạn súng trường giữa quá trình đó, cũng đủ hiểu Tô Mộc Thu đang đánh dưới áp lực tốc độ như thế nào.

Thủ tốc, nhanh đến rợn người!

Hệ thống nhảy liên hồi đếm số liên kích mà Độc Huyết Lang đánh ra: 21!

Suốt một năm nay chơi game, Diệp Tu chưa bao giờ bị động quá 10 hit. Vậy mà lần này, bị Che Ảnh Bước tận 21 liên kích, vô phương hóa giải!

Lần đầu Diệp Tu cảm nhận, thế nào là áp đảo tuyệt đối. Đây là sức mạnh thực sự của tán nhân sao?

Độc Huyết Lang dương cao chân, đạp xuống một cú đá chẻ, đè Nhất Diệp Chi Thu sát đất. Liên kích đến đây kết thúc. Diệp Tu cố thao tác Chịu Thân, nhưng không thực hiện được, cậu biết cú đá này là tiền đề của kĩ năng Đạp Bắn, Chịu Thân cũng đành vô hiệu.

Độc Huyết Lang cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm nhìn của Nhất Diệp Chi Thu, trong tư thế Đạp Bắn, họng súng chĩa vào đầu, lưỡi lê kề sát cổ.

Nhất Diệp Chi Tu 1% - Độc Huyết Lang 5%!

Tô Mộc Thu không last hit. Diệp Tu cũng buông chuột.

Thắng bại đã phân.

13.

“Sao sao, tâm phục khẩu phục chưa? 21 liên kích, chờ người tới phá! Ha ha ha!” Tô Mộc Thu cười khặc khặc đắc chí, tay vớ ngay cuốn sổ có trang ghi lại số lần thắng thua mỗi khi bọn cậu solo, hí hửng kẻ thêm một vạch bên phần của cậu, tượng trưng cho một trận thắng.

“Má, trận này không tính! Đâu ra con acc với vũ khí hack game vậy?” Diệp Tu bất mãn chống chế, trong đầu cậu vẫn còn rối tịt, nhất thời chưa chấp nhận được sự OP của nhân vật kia.

“Mạnh thì mạnh, nhưng cũng là hai tay tao lia lịa mới cướp được nhiêu đó liên kích chớ bộ!”

Diệp Tu đến đây đớ lưỡi, cậu không thể phản bác câu này. Tài khoản nhân vật, vũ khí, tất cả đều là vật chết. Chính sự bùng nổ của Tô Mộc Thu, thả hồn vào cho những thứ vô tri kia phát huy đúng tiềm năng của chúng.

Nếu là mình sử dụng Lôi Thiểm, sẽ đánh ra ác liệt như thế nào? Một ý nghĩ xoẹt qua trong đầu Diệp Tu, khiến cậu vô thức chép miệng.

“Ê, hay là đừng bán nữa? Đồ xịn vậy, sao không để xài?”

Tô Mộc Thu chỉ nghe, không đáp. Trong mớ tài liệu trên bàn, Tô Mộc Thu moi ra một cuốn sổ ngả màu, góc trang giấy cong vòng do căn trọ ẩm móc. Diệp Tu nhìn vào, trên trang giấy vẽ hình một chiếc ô, xung quanh là chi chít những dòng ghi chú về nguyên liệu để chế tạo ra từng bộ phận của nó.

“Tụi mình sẽ dùng cái này.” Tô Mộc Thu đến đây mở lời. “Ô Thiên Cơ! Có thể biến hóa hết tất cả các hình thái vũ khí, mạnh hơn Lôi Thiểm gấp trăm lần!”

“Chế cái này chắc mất cả đời!” Nhìn vào danh sách vật liệu dài dằng dặc, Diệp Tu liếm môi cảm thán.

“Cậu trai trẻ, chú em đừng quá bi quan, đường đời còn rất dài.” Tô Mộc Thu giọng đầy phấn chấn.

Đường đời còn rất dài…

Có hương thơm đồ ăn phảng phất đâu đây. Cả Tô Mộc Thu và Diệp Tu cùng lúc quay đầu lại, thấy Tô Mộc Tranh bưng trên tay một mâm ba bát mì gói vàng đượm đã được nấu chín. Mùi thơm hòa vào làn hơi xộc lên mũi hai thiếu niên đã tập trung khổ chiến, nhiều giờ liền chưa có gì lót dạ, bụng cả hai vô thức ọt ọt kêu lên.

“Ăn tối! Tới bữa còn quên ăn mà đòi nói chuyện đường đời!” Tô Mộc Tranh phồng má ra lệnh.

Đêm đông Hàng Châu, căn trọ nhỏ xập xệ hắt ra ánh vàng, có ba nhóc thiếu niên chụm đầu húp xì xụp bát mì gói đạm bạc…mà ấm lòng. Chỉ cần cả ba mãi quay quần bên nhau, gió rét bên ngoài có rít dữ thế nào cũng không làm họ thấy lạnh.

“Hôm nay sinh nhật Vinh Quang mà, mày không ước gì à?” Diệp Tu bỗng nhìn Tô Mộc Thu.

“Ừm, điều ước hả? Tao nhất định sẽ đoạt quán quân giải đấu Vinh Quang, kiếm ra thật nhiều tiền, lo cho tiểu Mộc không thiếu một thứ gì!” Tô Mộc Thu nhìn xa xăm.

“Chỉ vậy thôi?”

“Ờm… Tao nhất định sẽ đoạt quán quân… cùng mày!” Nói rồi, Tô Mộc Thu đưa ngón út lên.

“Nhất định!” Diệp Tu cũng đưa lên một ngón út.

Tô Mộc Thu – Diệp Tu, khoảnh khắc hai ngón tay đan chéo vào nhau, Đỉnh Vinh Quang, chính là chờ hai người đến chinh phục!

Fin

Đọc được đến đây, các bạn quả là độc giả có tâm nhất quả đất!
Nếu các bạn thấy hay, xin để lại tác phẩm một like
và bình luận cho Chianti biết các bạn đã thích nó như nào nhé!
 
Last edited:

Niernen

21 liên sát, chờ người tới phá!
Team Chuyên Cần
Bình luận
211
Số lượt thích
1,654
Team
Hô Khiếu
Fan não tàn của
Lưu Hạo
#8
Viết dài quá, đoán phải 20k. Đọc xong quay lại sau.
À mừng quay lại, Đại Thần!
 

LuckyLight

Gà con tiến hóa
Facts & Quotes
Bình luận
5
Số lượt thích
21
Location
ở nhà
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Ngũ Thần
#9
Đêm đông Hàng Châu, căn trọ nhỏ xập xệ hắt ra ánh vàng, có ba nhóc thiếu niên chụm đầu húp xì xụp bát mì gói đạm bạc…mà ấm lòng. Chỉ cần cả ba mãi quay quần bên nhau, gió rét bên ngoài có rít dữ thế nào cũng không làm họ thấy lạnh.
Sau một trận cướp boss đầy điểm nhấn và một trận solo hoành tráng của hai vị thần, chúng ta đến với khung cảnh bình dị của ba anh em Tu - Tán - Tranh. Bỗng nhiên khóe mắt em bắt đầu cay cay. Cuộc sống của họ luôn như thế, đạm bạc mà ấm lòng.

Một chiếc fic vô cùng tuyệt vời, một điếu cần chất lượng. 10/10!
 

Tán Ô Nhỏ

Lure like như hack
Thần Lĩnh
Bình luận
473
Số lượt thích
2,919
Team
Khác
Fan não tàn của
Tô Mộc Thu
#10
Lâu rồi mới có lại cảm giác đọc TCCT. Cảm ơn Chi rất nhiều :xu
 

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
318
Số lượt thích
2,865
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#11
Mùa đông chưa bao giờ là ưu ái từ mẹ thiên nhiên, sẻ ta lặn lội đến chiều tàn, vẫn đói meo. Sải cánh qua gian trọ, từ một phòng trọ xập xệ, chú sẻ nghe thoang thoáng tiếng bàn phím lạch cạch.
Lạ, sẻ ta lấy làm tò mò, chỉ là tiếng phím, lúc gấp gáp lúc thả chậm, mà tiết tấu lại đều đặn du dương, thứ nhạc cụ mang tên phím cơ này, lại có thể đánh ra một khúc nhạc huyễn hoặc tâm trí. Như bị thứ âm thanh kia hút vào, chú sẻ cứ thế đáp xuống thảm nắng vàng nơi khung cửa sổ, nghiêng đầu nhìn vào trong.

Tui đã ko ngờ Chi sẽ mở đầu theo kiểu dễ thương như vầy, cái sự "vẫn đói meo" rốt cuộc là của sẻ hay là của anh trai chờ boss nào đó vậy?
Nhờ có Vinh Quang, Tô Mộc Thu vừa đủ vốn nâng cấp được hai dàn máy xịn xò, chơi được game ổn định ở cấu hình thường, vừa đủ nuôi ba miệng ăn. Từ ngày có máy ở nhà, không phải đi net, tiết kiệm được biết bao nhiêu, khoản tiết kiệm được, cũng vừa khít lắp vào học phí cho Mộc Tranh đến trường
Tính ra VQ ra mắt 1 năm thôi đã thay đổi cuộc sống của cả 3 người lận.
Chủ công hội Gia Vương Triều chính là anh chủ tiệm net Gia Thế mà thời kì đầu Tô Mộc Thu cùng Diệp Tu cày cắm. Mượn danh Nhất Diệp Chi Thu cùng Thu Mộc Tô, Gia Vương Triều thu về dưới trướng biết bao nhiêu tinh anh
Có thể là hỏi ngu nhưng tui thắc mắc thiệt, sao Tán ca vs Diệp hồi đó hai ổng đằng nào cũng cắm mặt vô game cả ngày, sao không tự mình lập công hội làm ông chủ, kêu gọi tinh anh các kiểu luôn mà phải đi làm "đại thần trấn đảng" cho Vương Gia Triều vậy?

Đùng đùng đùng!
Bỗng có tiếng ba viên Pháo Chống Tăng rời nòng, gầm lên khô khốc, phá vỡ không gian tĩnh mịch trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Pháo nhắm thẳng vào lưng boss, nổ chuẩn xác, khói tỏa ra mù mịt.
Trong 1s, tui đã nghĩ Tô Mộc Tranh thời còn ngây thơ bị hai ông anh chỉ bậy vô nhà Bá Đồ nằm vùng, phá đám :yao
Thiệt đó ba! Tui đánh chữ ra lệnh cho thằng nội gián nã pháo! Chớ ông nghĩ tụi Bá Khí Hùng Đồ thằng nào dám trái lệnh lĩnh đội bên đó? Tui còn lạ gì lũ cứng nhắc này!” Hắn giải thích.
Phương Thế Kính vỡ lẽ, thì ra bậc thầy pháo súng kia là gián điệp được cài vào hàng ngũ Bá Khí Hùng Đồ! Nhưng khi nhận ra sự thật này, Phương Thế Kính bất giác rùng mình, một âm mưu to hơn dần dần được não bộ hắn giải mã…
Âyda, sơ sót, quên mất ông tổ của nghề nằm vùng vẫn còn ở đây.
Mỗi lần Ngụy đội ló mặt lại một lần cảm thán cái sự lươn lẹo, lắc léo đủ đường này.


Một hai xảo kế tiểu nhân muốn thành công? Đã hỏi ý nắm đấm của Quyền Hoàng ta chưa!
:han:han
Hàn đội
SOÁI!!!!
soái tung nãoooooo
Tui chưa từng thử tưởng tượng thử cảnh Hàn đội mà đi cầm quân tham gia quánh boss thì ra sao luôn ớ, căn bản là tưởng tượng không ra được 😅, hê hê, quả nhiên vẫn cứ là uy vũ như vậy.
Tui không thấu đc hết sự ảo diệu, tinh hoa đánh đấm mà người viết, nhưng vẫn tưởng tượng ra hết nha. Bảo sao than quá trời, tả kĩ quá mà biểu.
Ngàn lần cảm ơn người chịu ngồi tả cho độc giả như tui còn mường tượng đc quang cảnh.

Tư thế oai hùng, mở miệng thật to, nhưng… không có âm thanh chói tai báo hiệu Gầm Rú thành công nào cả. Ủa? Thanh kĩ năng đang cooldown, chiêu dùng rồi mà? Sao tịt mất rồi?
Ê tui đọc mà tui sượng hộ nhân vật không ai nhớ mặt gọi tên này luôn á


“Siêu nhân biến hình xong cả rồi, tụi mình định đứng ngó bao lâu nữa?” Tô Mộc Thu hơi khẩn trương, buột miệng hỏi.
Trong suốt quá trình hai nhà lao vào nhau ẩu đả, lĩnh đội hai bên đều đã giao lưu sương sương cả tài lẫn trí, còn Gia Vương Triều lại án binh bất động. Bất chợt, Tô Mộc Thu cảm thấy bọn cậu giống tụi quái vật trong mấy phim siêu nhân hồi nhỏ nghiện xem, mỗi khi siêu nhân múa may biến hóa lên đồ, thì tụi quái vật chả làm gì chỉ đứng ngắm. Vô lý quá! Không lẽ tập kết tới đây xem Bá Khí Hùng Đồ xử lý ân oán cá nhân với Lam Khê Các thiệt?
Ờ thì... giống thiệt, hai ông thần ăn hôi này bình thường cũng khác gì phản diện rồi. Ờ thì, yêu quái cũng biến hình đc mà, không làm gì được hai anh có thể làm màu trước cho có cảm giác tồn tại.

Nhất Diệp Chi Thu, Thu Mộc Tô – Gia Vương Triều song Thu, mạnh đến kinh người!
Ầy
Súng - Mâu
Phải bao nhiêu giải cặp đôi hợp tác mới xứng với 2 người này đây.

Fic của người, cứ quote rồi kéo lên lại, kéo rồi lại quote
Mợt vỡiiiiiii
Mai mị đọc nốt nói nốt nhá.
 

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Thần Lĩnh
Bình luận
323
Số lượt thích
2,783
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#12
Tui đã ko ngờ Chi sẽ mở đầu theo kiểu dễ thương như vầy, cái sự "vẫn đói meo" rốt cuộc là của sẻ hay là của anh trai chờ boss nào đó vậy?
Well, tinh tế mà nói chú sẻ này là ẩn dụ cho hình ảnh người kể truyện, ông tác giả nghèo giữa lúc mưu sinh, bắt gặp hình ảnh đẹp của cậu thiếu niên trong căn trọ kia, từ đó đặt bút mở đầu câu truyện.


Có thể là hỏi ngu nhưng tui thắc mắc thiệt, sao Tán ca vs Diệp hồi đó hai ổng đằng nào cũng cắm mặt vô game cả ngày, sao không tự mình lập công hội làm ông chủ, kêu gọi tinh anh các kiểu luôn mà phải đi làm "đại thần trấn đảng" cho Vương Gia Triều vậy?
Bởi vì muốn đứng ra lập bang/công hội lớn, cần là người có tài lực mạnh và có tiếng nói. Nên nói về vốn lẫn độ uy tín, thì anh chủ Đào Hiên thích hợp hơn Diệp hay Tán rất nhiều. Đó là về tính hợp lí, chứ Chi đoán lúc đó kiểu game vừa ra anh chủ lập hội xong rủ hai ông thần zô luôn, chỗ anh em cắm rễ quen thân, ai nào nỡ từ chối. Thế giới game thủ đôi lúc đơn giản đến lạ.
Âyda, sơ sót, quên mất ông tổ của nghề nằm vùng vẫn còn ở đây.
Mỗi lần Ngụy đội ló mặt lại một lần cảm thán cái sự lươn lẹo, lắc léo đủ đường này.

Ngụy lão đại, trí dũng song toàn! Chính ông là người đi đầu trong công cuộc cách mạng cài cắm gián điệp, nằm vùng điếm thúi. =)))))

Nói chứ Chi mê cha già này, nên cũng dành cho ổng nhiều đất diễn xuyên suốt cả tác phẩm. Cả mưu lẫn trình tao tác đều có đặc tả, dù trong đây không phải nhân vật chính, nhưng vẫn đủ chính... trong lòng người hâm mộ.
Hàn đội
SOÁI!!!!
soái tung nãoooooo
Tui chưa từng thử tưởng tượng thử cảnh Hàn đội mà đi cầm quân tham gia quánh boss thì ra sao luôn ớ, căn bản là tưởng tượng không ra được 😅, hê hê, quả nhiên vẫn cứ là uy vũ như vậy.
Tui không thấu đc hết sự ảo diệu, tinh hoa đánh đấm mà người viết, nhưng vẫn tưởng tượng ra hết nha. Bảo sao than quá trời, tả kĩ quá mà biểu.
Ngàn lần cảm ơn người chịu ngồi tả cho độc giả như tui còn mường tượng đc quang cảnh.

Xờiiii, Chianti - fanboy Hàn đội 10 năm! Nguyện dâng ví tiền cho người. Tả đẹp không tiếc chữ, vì Hàn đội đích thực hảo soái như vậy! Nhận xét từ Chi, mỗi lĩnh đội mỗi nét, riêng Hàn đội Chi thấy đánh đẹp nhất, cũng là người có ảnh hưởng lớn kinh động lòng người nhất! Quyền Hoàng uy vũ chữ u kéo dài!
Ầy
Súng - Mâu
Phải bao nhiêu giải cặp đôi hợp tác mới xứng với 2 người này đây.
Ầy, Súng - Mâu +1
Viết đoàn chiến cướp boss, sao bỏ lỡ cặp đôi mạnh nhất Đỉnh Vinh Quang được! Song Hoa là ai tôi không biết, Song Hoa là ai tôi không biết, Song Hoa là ai tôi không biết
Về sau không có cơ hội miêu tả lối hai người này phối hợp nhịp nhàng như nào, hi vọng Chi có thể phác họa sơ sơ cảnh Gia Vương Triều song Thu vào việc nghiêm túc.
 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
318
Số lượt thích
2,865
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#13
Ê người siêng dị, đi kiếm từng con emoji bỏ vô luôn

Vượt qua mọi cản trở, Nhất Diệp Chi Thu rốt cuộc đã đến trước mặt Đại Mạc Cô Yên. Kình địch một năm, thần vs thần, mạnh nhất vs mạnh nhất! Không có chào hỏi, chỉ có hành động! Nhất Diệp Chi Thu xoay ngược Khước Tà, giương cao thành tư thế ném giáo, tay phải siết chặt cán mâu, pháp sư chiến đấu bật nhảy lên cao, giáng một nhát đâm uy lực như trời sập.
Long Nha!
ủa mắc gì???
Rồi biết lại là địch thủ chưa? Còn 1 già gân chơi dơ :nguy đứng đó nữa mà không chào không hỏi đã bay vô xiên người ta, bảo sao 10 năm sau vẫn cứ thấy nhau là tới công chiện.
Ê đoạn ném giáo ngầu vỡiiiiiiiiii
:xu:xu:xu

Quyền pháp gia thuận thế nhảy lên, đạp vào mũi mâu đang đà xiên tới, phi thân cao hơn so với bật nhảy thông thường.
Rồi luôn, Diệp Tu thoáng gặp deja vu, cao như vầy mà hắn không thi triển kĩ năng ưa thích kia thì cũng uổng lắm
Tui cũng deja vu, cái cảnh Ưng Đạ hồi lần đầu xuất hiện trong hoạt hình tự động sống dậy.
Nói văn vẻ là deja vu, còn nói trắng ra là trong 1 năm Diệp bị ăn đạp thành phản xạ rồi :yao

Ưng Đạp bất ngờ vẫn còn hiệu lực, đạp thêm hai cước vào mặt Nhất Diệp Chi Thu! Quần què gì đây? Hack game à? Diệp Tu vốn chỉ mới ngờ ngợ ra chỗ không đúng, phản ứng không kịp rồi đành trúng chiêu.
Thị Ú - Fangirl Diệp thần 10 năm đã cười rất to khi đọc đoạn này, chời mé, tui tin nếu không phải đang liên quan mật thiết đến sống chết của boss về tay nhà nào thì Diệp sẽ bị ông thần ngồi cạnh cười vô mặt tới mãn kiếp.

Toàn chiến trường đứng hình mất mấy giây, tất cả dừng việc mình đang làm, để nhìn cho thật rõ trận chiến giữa hai titan.
Họ tự hỏi, không biết cục thịt to đùng mà cả làng đang lao vào mổ xẻ kia hay hai kẻ mặc kệ đời choảng nhau thừa sống thiếu chết, đâu mới là đại boss thật sự?
Tui cũng đang thắc mắc, quánh nhau là chuyện cả đời chứ có phải chuyện ngày một ngày hai đâu mà quên mất nhân vật mới xuất hiện lần đầu mang danh boss vậy

“Tập trung đánh boss đê! Nhanh bốn cái chân tụi mày lên!” Ngụy Sâm thấy anh em bắt đầu xao nhãng, gân cổ chỉnh đốn. Từ nãy đến giờ hắn vẫn luôn di chuyển, tìm cơ hội úp lén Nhất Diệp Chi Thu cùng Đại Mạc Cô Yên, nhưng khổ nỗi hai thằng này quá trẻ, đánh đấm đến ác liệt là vậy, vẫn luôn chừa đường dè chừng kĩ năng thuật sĩ của hắn.
Quả nhiên tự thân gánh công hội đều không phải là người thường, không chỉ tỉnh táo quánh boss còn tỉnh táo tìm cách đục nước béo cò.

Không một tiếng động… dù chỉ là hơi thở. Dao găm kề sát cổ. Trên màn hình người chơi kỵ sĩ phun lên vệt máu, đỏ tươi. Và đó, cũng là màu sắc cuối cùng mà hắn nhìn thấy, màn hình dần xám lại, thanh máu tròn trĩnh một số không. Người kỵ sĩ trẻ khụy gối, tấm thân giáp sắt đồ sộ đổ nhào, bất động, mãi mãi… Cắt! Yết! Hầu!
Ầy... cứ miêu tả em nó vai u thịt dày, thân hình đồ sộ làm tui quên mất tên ẻm là SÁT THỦ Jack, thôi thì RIP anh trai không ai nhớ mặt gọi tên kia.

Nhưng kỳ lạ thay, tất cả đều dừng lại, họ không tản ra nữa. Từng người, từng người một đồng lòng lao về phía boss.
YOLO!
Họ không còn biết sợ nữa rồi. Sát thương to ư? Tốc độ khủng ư? 10%! Để tao coi anh em tao ngã trước hay mày đi trước! Sự hi sinh anh dũng của Tà Dương, thành công kéo sĩ khí của Bá Khí Hùng Đồ lên đỉnh điểm. Hắn nằm xuống cho đồng đội đứng lên
Tui có đọc sai cách không mà sao nãy giờ, chắc phải lần thứ 3 rồi, cái công hội nhà này luôn chực chờ để hô hào khẩu hiện vậy? Có phải không bận đánh nhau là có thêm băng rôn biểu ngữ rồi không?

Trong giới trị liệu vẫn hay truyền tai nhau về tên gọi của thao tác Chuyên Chú cực chuẩn như thế này. Lần đầu tiên Phương Thế Kính được diện kiến: Perfect Cleanse trong truyền thuyết!
Ngay lúc Mưa Hỗn Loạn trúng, mục sư cũng phải cast Chuyên Chú vừa vặn làm sao cho Đại Mạc Cô Yên chịu thân một cách trơn tru nhất, không được sớm, càng không được trễ, chỉ có thể cùng một lúc! Đó mới chính là Perfect Cleanse!
ID của cao thủ mục sư ấy, được Phương Thế Kính khắc sâu vào tiềm thức: Thạch Bất Chuyển!
Phương Thế Kính, đành đoạn thất bại cản bước Đại Mạc Cô Yên lao vào kết liễu boss
Ớ, tui không được chuẩn bị tinh thần cho sự xuất hiện này, nghe miêu tả thao tác cực chuẩn, trị liệu các kiểu đã ngờ ngợ không lẽ tít ở mùa 4 vẫn được người gọi lên, ai dè thiệtttttt
Màn cameo này chất lượng quá đi
Bình sữa Lam Vũ vs Bình sữa Bá Đồ, tạm thời 0:1 :truong:truong

Ê đoạn quánh nhau của cặp này đọc phê thiệt, tui rằng hơi high quá máu về đại não không kịp. Tui đã rất phân vân nên đọc tiếp cmt trước hay đi sỉ nhục fanboy 10 năm Hàn đội trước, nể mặt đoạn đánh nhau quá chiến, không sỉ nhục thứ fan fake nữa.

Hết tua trực rồi, gấp lại để đó, mai đọc tiếp, mị cần hồi máu lại cho đại não.

Edit lần 1: ngại quá, lỡ thấy Hoàng thôi đọc nốt chương nữa

Đây mới chính là át chủ bài thực sự của Ngụy Sâm, là quân cờ chiếu tướng mà hắn ấp ủ. Để đi đến tận bước này, có lấy thân mình làm mồi câu Thu Mộc Tô hắn cũng thấy đáng!

Tô Mộc Thu mải quan sát dàn quân viễn trình của Lam Khê Các, kèm cặp Sách Khắc Tác Nhĩ, nhất thời bỏ qua những mối đe dọa cận chiến đối với Diệp Tu, một phần cũng vì cậu tin tự Diệp Tu sẽ dư trình xử lý.

Nhưng không, tên kiếm khách này không hề tầm thường, hay nói đúng hơn là một cao thủ ám sát. Suốt quá trình rình rập, kẻ này không hề phát ra sát khí, hắn ẩn mình vào chiến loạn, âm thầm quan sát, tung đòn vô cùng trí mạng. Lối đánh hiểm độc của sát thủ, được kiếm khách mang tag công hội Lam Khê Các này thành thạo sử dụng. Lão Ngụy, ông đã mài ra thanh gươm gì thế này? Diệp Tu liếc qua ID người nọ – Dạ Vũ Thanh Phiền, thở dài, cậu ý thức rõ, từ nay về sau sẽ còn tới vô vàn công chuyện với tên này.
Hoàng Thiếuuuuuuuuu
:pk:pk:pk:pk
thấy thoại như thấy người, mười mấy tuổi đã theo lão đại làm chuyện xấu

Coong!

Rút Đao Trảm trúng đích! Nhưng mà tiếng va chạm từ mục tiêu này… nó lạ lắm, nghe không giống vừa chém trúng người. Thật vậy, kiếm khí của Dạ Vũ Thanh Phiền chém vào chiếc khiên màu lam nhạt được hình thành bởi khí vận của khí công sư. Lồng Niệm Khí bất ngờ xuất hiện kịp thời, bao quanh Nhất Diệp Chi Thu, thành công đỡ giúp Diệp Tu một đòn thâm hiểm
Ê quá đáng vật vờ, bê người ta đi làm cameo, chưa lên sàn được 3s, mới chém có cái còn không cho trúng đã đem lồng chụp lại không cho người ta chém.
quạu mà :hoang:hoang:hoang
Tui nghi người sợ viết thoại nên cho ổng lên đường sớm đúng?
không?

Nghiêm túc: Không trách Ngụy tính không tới, chỉ trách Diệp có quá lắm đồng đội chất lượng, 1 Tán ca dòm cái là tính ra Bàn Tay Tử Vong
lại thêm một Ngô chụp cái là ụp được Hoàng lại, thôi thì âu cũng do tên fic nó mang tag Diệp, mời Ngụy quay lại ở lượt kế.
 
Last edited:

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Thần Lĩnh
Bình luận
323
Số lượt thích
2,783
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#14
Thị Ú - Fangirl Diệp thần 10 năm đã cười rất to khi đọc đoạn này, chời mé, tui tin nếu không phải đang liên quan mật thiết đến sống chết của boss về tay nhà nào thì Diệp sẽ bị ông thần ngồi cạnh cười vô mặt tới mãn kiếp.
Phát hiện fangirl fake Thị Ú, cười rất sảng khoái khi idol của mình bị đạp đến không thấy mặt trời. =)))

Bởi, Hàn đội quánh ác z mà bảo tui fan Hàn đội fake sao đc. Đây hàng real trăm phần trăm nha. Hãy nhìn vào ánh mắt chân thành của fan real này.

Ầy... cứ miêu tả em nó vai u thịt dày, thân hình đồ sộ làm tui quên mất tên ẻm là SÁT THỦ Jack, thôi thì RIP anh trai không ai nhớ mặt gọi tên kia.
Press F. Tội anh bạn Tà Dương của tui, muốn làm pha lọt top 10 anime heroic moment mà gặp con boss cuồng bạo ra tay ác hiểm... Người đi chân lạnh toát...
Tui cũng đang thắc mắc, quánh nhau là chuyện cả đời chứ có phải chuyện ngày một ngày hai đâu mà quên mất nhân vật mới xuất hiện lần đầu mang danh boss vậy
Đúng gòi, quánh nhau là chuyện cả đời, mà một khi gặp nhau là cứ quấn vào nhau vậy đó. Lạ lùng thiệt chớ!
Tui có đọc sai cách không mà sao nãy giờ, chắc phải lần thứ 3 rồi, cái công hội nhà này luôn chực chờ để hô hào khẩu hiện vậy? Có phải không bận đánh nhau là có thêm băng rôn biểu ngữ rồi không?
Đó gọi là nghệ thuật phát triển tâm lý người chơi thường a... phải có chất xúc tác thì sĩ khí của họ mới lên tới đỉnh điểm được. Chắc Ú hông thấy chớ có tui ngồi trỏng hô hào chung với mấy anh em Bá Khí Hùng Đồ nữa đó!
Ớ, tui không được chuẩn bị tinh thần cho sự xuất hiện này, nghe miêu tả thao tác cực chuẩn, trị liệu các kiểu đã ngờ ngợ không lẽ tít ở mùa 4 vẫn được người gọi lên, ai dè thiệtttttt
Màn cameo này chất lượng quá đi
Bình sữa Lam Vũ vs Bình sữa Bá Đồ, tạm thời 0:1 :truong:truong
Bởi, Hoàng Thiếu Thiên còn xuất hiện được, thì Trương Tân Kiệt, lúc này là một người chơi bình thường thuộc công hội Bá Khí Hùng Đồ thì có gì lạ đâu? Ta nói Trương phó mãi đỉnh, quánh cái gì chuẩn cái đó.
Ê quá đáng vật vờ, bê người ta đi làm cameo, chưa lên sàn được 3s, mới chém có cái còn không cho trúng đã đem lồng chụp lại không cho người ta chém.
quạu mà :hoang:hoang:hoang
Tui nghi người sợ viết thoại nên cho ổng lên đường sớm đúng?
không?
Hahaha, Hoàng đánh rất tốt, chẳng qua anh Ngô xuất hiện kịp thời, biểu hiện còn tốt hơn mà thôi. Trùng hợp, xui á mà, chuyện xui xẻo đâu ai muốn đâu...
Nghiêm túc: Không trách Ngụy tính không tới, chỉ trách Diệp có quá lắm đồng đội chất lượng, 1 Tán ca dòm cái là tính ra Bàn Tay Tử Vong
lại thêm một Ngô chụp cái là ụp được Hoàng lại, thôi thì âu cũng do tên fic nó mang tag Diệp, mời Ngụy quay lại ở lượt kế.
Haiza, Ngụy lão đại của tui tính muốn bạc đầu, mà mấy ông thần trẻ này đã đông còn hung hãn, bắt nạt người cao tuổi quá...

Thôi đành chúc ông may mắn lần sau.
 

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
318
Số lượt thích
2,865
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#15
Và rồi, Tô Mộc Thu thành thạo đưa Hắc Ảnh Lang Nha vào khung kế bên thuộc hệ thống phân rã, tách lưỡi đao ra khỏi chuôi. Cậu tỉ mỉ mài cho lưỡi đao sắc lẻm, sáng loáng ánh bạch kim, rồi nhẹ nhàng khảm chặt dưới nòng súng của Lôi Thiểm. Đây khâu cực kì quan trọng, Tô Mộc Thu đã thất bại không biết bao nhiêu lần do trọng lượng lưỡi dao không tương thích. Cây dao găm chữ tím trong acc clone thích khách của Diệp Tu cũng đã trở thành nạn nhân gặp xui cho cậu nghiên cứu món đồ này.
Ê hoài niệm ghê, vài năm sau cũng tới Diệp ngồi gọt gọt dũa dũa mài mài cho Ô Thiên Cơ
Cho nên tao mới cần mày làm hai chuyện để phi vụ này trót lọt. Thứ nhất, đánh với tao một trận solo…”
“Solo á? Mày chắc chưa?” Diệp Tu ngắt lời.
“Xời, mày nghĩ xem, tao sẽ clip lại chi tiết trận solo này, sau đó mang lên diễn dàng đấu giá với tiêu đề ‘Món vũ khí đánh bại Nhất Diệp Chi Thu’. Thấy sao? Oách không?” Tô Mộc Thu đầy tự tin.
Ơ, fan Diệp thần 10 năm cầu link, mấy khi được Diệp ăn hành sấp mặt
Nói chứ Tán ca không bán đc vũ khí thì bán bản full ko che, độ phân giải cao cho dân Bá Đồ cũng kiếm đc bộn tiền đó anh.
Địa điểm cuộc so găng được được dàn dựng theo kiểu pk dã ngoại, Nhất Diệp Chi Thu đang lang thang thì vô tình va phải ánh mắt của Độc Huyết Lang, dưới sự chứng kiến của năm camera ẩn được đặt ở những góc khuất khác nhau, đảm bảo thu lại tường tận chi tiết màn solo đỉnh cao có một không hai này.
Vô tình thiệt, 5 camera chứ mấy :yao
Dịch vụ Tiểu Cường tới gần chục năm sau vẫn cứ giữ được bản sắc dịch vụ không hề giả trân này.
Trong mắt Diệp Tu, việc solo với Tô Mộc Thu không có gì mới mẻ, hay nói đúng hơn là quen như cơm bữa. Có gì bất bình đều đem solo ra giải quyết, trong sổ tay của Tô Mộc Thu, có hẳn một trang ghi lại kết quả thắng thua giữa hai người, mà trong đó, Tô Mộc Thu chiếm đa số… lượt bại.
Klq nhưng giống Guy với thầy Kakashi ghê, không có gì mà solo không thể giải quyết được hết. Ai thắng thì có đánh rắm cũng thành vương đạo.
Nghĩ rồi, Nhất Diệp Chi Thu nhấc bổng Khước Tà, người chòm về trước, dứt khoát lao lên.
Vậy là đây cũng coi như là lần đầu Nhất Diệp Chi Thu mang Khước Tà đi solo công khai?
Video debut của cả Khước Tà lẫn Lôi Thiểm?
Chà, kèo căng nha, vũ khí bạc lúc đó chắc được trên đầu ngón tay, bé nào thua cũng chua chát cả.
Hai hit Đạn Đông Cứng thành công trúng mục tiêu, huyết thanh đỏ tươi tuôn ra trên đầu… một chú goblin đáng thương.
Tô Mộc Thu ngớ người, kid ác goblin này đâu ra vậy trời? Kế hoạch chiếm ưu thế đỉnh vậy mà bị con thú triệu hồi cùi bắp này phá hỏng sao?
...
Đúng, Diệp Tu không né được, nhưng cậu thừa biết Tô Mộc Thu sẽ dùng trick mượn hiệu ứng giấu hiệu ứng mà giở trò quỷ quyệt. Muốn so độ tinh quái với Diệp Tu ư? Còn sớm một năm!
Ây da, trích lời Mắt bự đại thần, chương 124:
“Chẳng có gì đặc biệt cả, là đấu pháp quê mùa nhất.”
Gọi là tư tưởng lớn gặp nhau cả.
Một cái chớp mắt! Thời gian cho cả quá trình kia, chỉ xảy ra vỏn vẹn ngang một cái chớp mắt! Đây chính là Nhất Diệp Chi Thu, chẳng có màu mè hoa mĩ, chỉ có thao tác tinh chuẩn đến nghịch thiên, tốc độ nhanh đến áp đảo. Dù cho chuỗi kĩ năng kia có cơ bản, có củ chuối đến thế nào đi chăng nữa.
Dùng đấu pháp cốt lõi nhất, quê mùa nhất, “lúa” nhất nhưng đánh ra hiệu quả cao nhất.
Dùng ít “chi phí” nhất để đạt được nhiều “lợi nhuận” nhất, chính là phong cách của hai vị này.
Trong đầu Diệp Tu lúc này đầy những dấu chấm hỏi, không rõ đây có còn là Vinh Quang mà mình đã chơi đến thuộc lòng hay không? Hết Hàn Văn Thanh nện bảy cước Ưng Đạp, giờ lại bị một xạ thủ chém cho quay cuồng?
Chà, có là sách giáo khoa Vinh Quang thì sách cũng cần cập nhập, tái bản anh ạ, mấy khi được thấy Diệp thần bị xoay cho hỏi chấm bay đầy đầu vầy.
Mà khoan đã… chém ư? Không lẽ là chi tiết lúc đó? Diệp Tu chợt nhớ lúc quan sát tạo hình Lôi Thiểm, có để ý đến chi tiết báng súng bị gọt nhỏ vừa vặn lòng bàn tay cầm được. Đấy, chẳng phải chính là chuôi kiếm hay sao! Có lưỡi, có thân, có chuôi, thanh kiếm Lôi Thiểm cứ thế hợp lệ, vượt qua rào cản thiết lập Vinh Quang
Trứng Phục sinh này đỉnh vllllllllll
!!!
:sur:sur:sur
Lúc đọc tui đã tự hỏi ủa rồi mài nhỏ, độ giật cao hơn, xài khó hơn thì mài chi vậy ta, ra là có điềm cả
Lôi Thiểm, chính là bước đột phá của vũ khí, vừa có hình thái súng, vừa có hình thái kiếm, tuy một mà hai! Thiên tài Tô Mộc Thu, rốt cuộc cậu đã nghiên cứu trò chơi này sâu đến mức nào? Diệp Tu càng hiểu ra, càng không tin vào những gì mình đang chứng kiến.
Oke, h tui đã hiểu sao lúc kiếm tui spoil người lại hỏi tui không thấy nó quen hay sao rồi
Đây rõ ràng là Ô thiên cơ
Còn là Ô THIÊN CƠ ĐỜI ĐẦUUUUUUUUUUU :xu:xu:xu:xu
*chưa bao giờ cần icon cái dù như lúc này*
má ơi, người hơi bị đỉnh đó Chi, khen thật lòng, cái này mà cũng nghĩ ra được nữaaaaaaaaaa
Chỉ bằng đoạn này và đoạn Tán nhân thôi fic cũng ăn được 8,5đ từ tui, điểm A rồi, không kể hơn chục chương phía trên, tui là độc giả khó tánh nên điểm này tin được nhá.
Để diễn tả cảm giác ngỡ ngàng trong lòng Thị Ú ngay bây giờ, chỉ còn đúng hai chữ: Out trình!
Nhất Diệp Chi Tu 1% - Độc Huyết Lang 5%!
Tô Mộc Thu không last hit. Diệp Tu cũng buông chuột.
Video này đáng được lưu truyền rộng rãi cho các thế hệ của máy chủ 10, an ủi biết bao nhiêu tâm hồn bị tổn thương do Quân Mạc Tiếu, ai rồi cũng ăn hành của Tán Nhân chân chính thôi, nạn nhân đầu tiên là người mạnh nhất Vinh Quang, cầm Đấu Thần là Khước Tà cơ mà.
“Sao sao, tâm phục khẩu phục chưa? 21 liên kích, chờ người tới phá! Ha ha ha!”
hơ hơ, fic cho người nhà có khác, bảo sao lại là 21 chứ không phải 37 hay gì
Nếu là mình sử dụng Lôi Thiểm, sẽ đánh ra ác liệt như thế nào? Một ý nghĩ xoẹt qua trong đầu Diệp Tu, khiến cậu vô thức chép miệng.
Nếu anh muốn biết, fangirl 10 năm này có thể gửi cho anh 1728 chương truyện để anh dễ tưởng tượng.
“Ê, hay là đừng bán nữa? Đồ xịn vậy, sao không để xài?”
Tô Mộc Thu chỉ nghe, không đáp. Trong mớ tài liệu trên bàn, Tô Mộc Thu moi ra một cuốn sổ ngả màu, góc trang giấy cong vòng do căn trọ ẩm móc. Diệp Tu nhìn vào, trên trang giấy vẽ hình một chiếc ô, xung quanh là chi chít những dòng ghi chú về nguyên liệu để chế tạo ra từng bộ phận của nó.
“Tụi mình sẽ dùng cái này.” Tô Mộc Thu đến đây mở lời. “Ô Thiên Cơ! Có thể biến hóa hết tất cả các hình thái vũ khí, mạnh hơn Lôi Thiểm gấp trăm lần!”
Cái này chắc không phải lấy mẫu từ vụ mua bán sách kỹ năng chứ?
Hai ông thần gian xảo.
À, tiện cho tui hỏi thăm rồi có bán đc Lôi Thiểm ko?
Đường đời còn rất dài…
Có hương thơm đồ ăn phảng phất đâu đây. Cả Tô Mộc Thu và Diệp Tu cùng lúc quay đầu lại, thấy Tô Mộc Tranh bưng trên tay một mâm ba bát mì gói vàng đượm đã được nấu chín. Mùi thơm hòa vào làn hơi xộc lên mũi hai thiếu niên đã tập trung khổ chiến, nhiều giờ liền chưa có gì lót dạ, bụng cả hai vô thức ọt ọt kêu lên.
“Ăn tối! Tới bữa còn quên ăn mà đòi nói chuyện đường đời!” Tô Mộc Tranh phồng má ra lệnh.
Đêm đông Hàng Châu, căn trọ nhỏ xập xệ hắt ra ánh vàng, có ba nhóc thiếu niên chụm đầu húp xì xụp bát mì gói đạm bạc…mà ấm lòng. Chỉ cần cả ba mãi quay quần bên nhau, gió rét bên ngoài có rít dữ thế nào cũng không làm họ thấy lạnh.
“Hôm nay sinh nhật Vinh Quang mà, mày không ước gì à?” Diệp Tu bỗng nhìn Tô Mộc Thu.
“Ừm, điều ước hả? Tao nhất định sẽ đoạt quán quân giải đấu Vinh Quang, kiếm ra thật nhiều tiền, lo cho tiểu Mộc không thiếu một thứ gì!” Tô Mộc Thu nhìn xa xăm.
“Chỉ vậy thôi?”
“Ờm… Tao nhất định sẽ đoạt quán quân… cùng mày!” Nói rồi, Tô Mộc Thu đưa ngón út lên.
“Nhất định!” Diệp Tu cũng đưa lên một ngón út.
Tô Mộc Thu – Diệp Tu, khoảnh khắc hai ngón tay đan chéo vào nhau, Đỉnh Vinh Quang, chính là chờ hai người đến chinh phục!
Sao tự dưng tới cuối lòi ra miếng miểng bự vậy, ê đau á nha


______________________________________
Xác nhận với Chi đây là fic hay và toàn diện nhất (về cả cốt truyện, quánh lộn, văn phong và phần tình cảm nhé) của người tính tới thời điểm hiện tại, quá VIP pro đi, đọc xong fic mà muốn chạy đi cày lại Đỉnh Vinh Quang với chính văn.

Fic này mà đăng lúc Forum còn hoạt động mạnh bảo đảm sẽ là "nhất chiến thành danh".
Cảm ơn Chi vì 1 fic quá chất lượng đi
 
Last edited:

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Thần Lĩnh
Bình luận
323
Số lượt thích
2,783
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#16
Ơ, fan Diệp thần 10 năm cầu link, mấy khi được Diệp ăn hành sấp mặt
Nói chứ Tán ca không bán đc vũ khí thì bán bản full ko che, độ phân giải cao cho dân Bá Đồ cũng kiếm đc bộn tiền đó anh.
Hẵn là fan Diệp 10 năm, xuyên suốt bộ truyện chỉ hả hê mỗi đoạn Diệp thần bị đày đọa. Chianti quan ngại sâu sắc về vị fan này.

Đúng! Nên bán cho mấy anh em Bá Đồ, tối tối bật lên xem rồi ngủ sẽ rất ngon giấc. Một công đôi chuyện, Tán ca làm giàu không khó.
Vậy là đây cũng coi như là lần đầu Nhất Diệp Chi Thu mang Khước Tà đi solo công khai?
Video debut của cả Khước Tà lẫn Lôi Thiểm?
Chà, kèo căng nha, vũ khí bạc lúc đó chắc được trên đầu ngón tay, bé nào thua cũng chua chát cả.
Tán ca có nói, "Vũ khí tự chế chưa chắc mạnh nhất, nhưng vũ khí mạnh nhất chắc chắn là đồ tự chế." Nhưng trong movie Đỉnh Vinh Quang còn có thêm một câu này, lúc được Diệp Tu hỏi Khước Tà có phải là vũ khí mạnh nhất hay không, Tán ca đã đáp, "Hiện giờ nó chưa phải, nhưng sắp rồi, chờ cậu biến nó thành vũ khí mạnh nhất!"

Chính xác là thông điệp của Chi lòng vào trong fic, vũ khí mạnh đến mấy cũng chỉ là vật chết, người điều khiển mới là nhân tố quyết định sức mạnh thật sự của chúng.
Ây da, trích lời Mắt bự đại thần, chương 124:
“Chẳng có gì đặc biệt cả, là đấu pháp quê mùa nhất.”
Gọi là tư tưởng lớn gặp nhau cả.
Ây da, còn chạy về tìm thoại của chương cũ nữa, quá có tâm, không hổ danh đội trưởng đội fact and quote!

Cả hai, đều sử dụng những trick cũ, những đấu pháp cơ bản, nhưng luôn đánh ra được cục diện biến ảo, hoa mĩ, đó mới xứng tầm các vị thần Vinh Quang. Thương Thần - Đấu Thần, bởi vì họ rất mạnh, Chianti rất thích khắc họa chi tiết trận đánh của họ, viết đến sảng khoái!
Oke, h tui đã hiểu sao lúc kiếm tui spoil người lại hỏi tui không thấy nó quen hay sao rồi
Đây rõ ràng là Ô thiên cơ
Còn là Ô THIÊN CƠ ĐỜI ĐẦUUUUUUUUUUU :xu:xu:xu:xu
*chưa bao giờ cần icon cái dù như lúc này*
má ơi, người hơi bị đỉnh đó Chi, khen thật lòng, cái này mà cũng nghĩ ra được nữaaaaaaaaaa
Chỉ bằng đoạn này và đoạn Tán nhân thôi fic cũng ăn được 8,5đ từ tui, điểm A rồi, không kể hơn chục chương phía trên, tui là độc giả khó tánh nên điểm này tin được nhá.
Để diễn tả cảm giác ngỡ ngàng trong lòng Thị Ú ngay bây giờ, chỉ còn đúng hai chữ: Out trình!

Hehe, quả Easter Egg đáng tự hào của tui! Từ tận ngày xửa ngày xưa Chi đã luôn tự hỏi Tô Mộc Thu - cha đẻ của Ô Thiên Cơ đánh tán nhân sẽ ra sao? Mãi mà không có dịp viết ra, đây đích xác là thứ mà Chi muốn thấy, một chiếc Ô Thiên Cơ thu nhỏ, tuy low budget nhưng cũng đủ làm con người ta high.
hơ hơ, fic cho người nhà có khác, bảo sao lại là 21 chứ không phải 37 hay gì
"Tôi có một người bạn... Dịch manhua rất hay..."
Sau đó anh ta drop
Cái này chắc không phải lấy mẫu từ vụ mua bán sách kỹ năng chứ?
Hai ông thần gian xảo.
À, tiện cho tui hỏi thăm rồi có bán đc Lôi Thiểm ko?
Theo như sử sách kể lại, Lôi Thiểm về sau được một đại gia Hàng Châu mua với giá cao. Tuy vậy, đây lại là một người đam mê Vinh Quang đã có tuổi, không được bao lâu, ông buộc phải dừng lại, Lôi Thiểm không có truyền thừa, từ đó... biệt tích trên giang hồ....

Xác nhận với Chi đây là fic hay và toàn diện nhất (về cả cốt truyện, quánh lộn, văn phong và phần tình cảm nhé) của người tính tới thời điểm hiện tại, quá VIP pro đi, đọc xong fic mà muốn chạy đi cày lại Đỉnh Vinh Quang với chính văn.

Fic này mà đăng lúc Forum còn hoạt động mạnh bảo đảm sẽ là "nhất chiến thành danh".
Cảm ơn Chi vì 1 fic quá chất lượng đi

Cảm ơn Ú đã đọc, đã thích và cảm hết mười ba chương truyện Chianti viết. Xứng đáng nhận được huân chương độc giả có tâm nhất quả đất! Một mẫu truyện có hay đến đâu, cũng phải chờ người đến công nhận. Có được những lời bình, đôi lúc hú hét high chung, đôi lúc cùng nhau thả hồn vào khoảng lặng, Chianti đã cảm thấy rất hạnh phúc. Từ tận đáy lòng, xin cảm ơn!
 

Niernen

21 liên sát, chờ người tới phá!
Team Chuyên Cần
Bình luận
211
Số lượt thích
1,654
Team
Hô Khiếu
Fan não tàn của
Lưu Hạo
#17
Lạ, sẻ ta lấy làm tò mò, chỉ là tiếng phím, lúc gấp gáp lúc thả chậm, mà tiết tấu lại đều đặn du dương, thứ nhạc cụ mang tên phím cơ này, lại có thể đánh ra một khúc nhạc huyễn hoặc tâm trí.
Thế mà có người đánh một bài không ra tiết tấu nhưng được cái nhanh.

Sau lưng, đặt một chiếc giường tầng bằng sắt cũ kĩ, tầng dưới một bé gái, tầng trên một cậu trai, cả hai đang ngủ rất say,
Phòng 3 người 1 cái giường tầng thì có người nằm đất ngủ à :yao

Đầu cậu chúi xuống, cơ thể mất thăng bằng khi tiếp đất, vẫn còn choáng do thức giấc bất chợt
Superhero landing :xu mỗi tội hơi sai sai

A Hùng: Tây Nam
Nhất Diệp Chi Thu: 293, 457

Đoạn này tuy không có gì nhưng rất tinh tế khi ở trên có vị trí boss 167-253 thì một khoảng thời gian đi về hướng tây nam thì có sự thay đổi tọa độ phù hợp. Rất tinh tế.

chỉ mỗi Bá Khí Hùng Đồ đem quyền pháp gia lên đứng trên cả kị sỹ, uy thế mang lại cũng hung hãn bá đạo hơn.
Nhà mình cái gì mạnh thì đem khoe chứ sao

Mấy thằng kid múa võ đi hết



“Tui đánh chữ!” Thuật sĩ kia bắt đầu nghiêm túc.
lão già :)))

Sách Khắc Tát Nhĩ – Ngụy Sâm!







Một hai xảo kế tiểu nhân muốn thành công? Đã hỏi ý nắm đấm của Quyền Hoàng ta chưa!
chưa hỏi bị ăn đấm rồi thì sao mà hỏi

“Hahaha, nhóc con, cũng biết đoán trước, biết bắt bài sơ sơ đó, nhưng mà có biết thiếu niên như thần không? Gì mà out trình dữ vậy nè.” Ngụy Sâm cười to đắc chí. Nước đi chiến thuật của Hàn Văn Thanh, lần này lại bị thao tác thần cấp của Ngụy Sâm hóa giải.
anh hùng xuất thiếu niên :)) mấy thằng kid tưởng một hai câu là hóa giải được lão già Lam Vũ à :))

Đại Mạc Cô Yên! Lại là Đại Mạc Cô Yên! Hắn như cây đại thụ gồng gánh cả chiến trận, không tình thế hiểm nghèo nào có thể làm khó hắn. Người Bá Khí Hùng Đồ hai lần được hắn cứu nguy, trong lòng ngập tràn kính nể. Đây chính là lĩnh đội của bọn họ, sát cánh cùng người này, cảm giác có thể lấp cả biển Đông, dời cả Thái Sơn! Tất cả, không ai bảo ai, đều thề sẽ theo người này đến tận hơi thở cuối cùng!
Nếu ở đoạn trên Ngụy Sâm ao trình cả công hội được coi là giây phút tự thưởng của fan dành cho idol nhà mình thì đoạn này lại một màn fan service cho nhà Bá Đồ. Má viết vậy phải được chục like từ công hội Bá Đồ mới đáng à.

cuối cùng lưỡi kiếm cứ thế tiếc nuối huơ vào không khí.
Dejavu lắm. Đạo văn không ba.



Nhất Diệp Chi Thu, Thu Mộc Tô – Gia Vương Triều song Thu, mạnh đến kinh người!
Đọc tam quốc có câu "Ngọa Long – Phượng Sồ, được một trong hai có thể an thiên hạ", Gia Vương Triều chỉ cần 1 Thu là đã đứng trọn 3 năm, nếu năm ấy có thêm người còn lại thì sẽ thế nào. Thật đáng mong chờ.
 

Niernen

21 liên sát, chờ người tới phá!
Team Chuyên Cần
Bình luận
211
Số lượt thích
1,654
Team
Hô Khiếu
Fan não tàn của
Lưu Hạo
#18
Chỉ số của vũ khí bạc không hiện ra theo cách thông thường, chỉ có chủ sở hữu mới thấy được. Sau khi ăn cước đau đớn, Diệp Tu đoán ra rồi, Liệt Diễm Hồng Quyền có dòng chỉ số +2 hit cho kĩ năng Ưng Đạp.
Những món vũ khí bạc đầu tiên được trình làng. Xét về cơ chế thì quả thật không quá ấn tượng nhưng để tìm ra được những thuộc tính ẩn này quả thật không dễ dàng. Ví dụ rõ ràng là đấu thần ăn hai đạp ngay :)) Đấu Thần lúc này như lốp xe để lâu vậy, hơi non :yao

Ngụy Sâm thấy anh em bắt đầu xao nhãng, gân cổ chỉnh đốn. Từ nãy đến giờ hắn vẫn luôn di chuyển, tìm cơ hội úp lén Nhất Diệp Chi Thu cùng Đại Mạc Cô Yên, nhưng khổ nỗi hai thằng này quá trẻ, đánh đấm đến ác liệt là vậy, vẫn luôn chừa đường dè chừng kĩ năng thuật sĩ của hắn.
Đang có trận solo đang hay lòi đâu ra lão tâm bẩn :)) Đánh chết thì cái nết vẫn còn mà :))

Họ không còn biết sợ nữa rồi. Sát thương to ư? Tốc độ khủng ư? 10%! Để tao coi anh em tao ngã trước hay mày đi trước! Sự hi sinh anh dũng của Tà Dương, thành công kéo sĩ khí của Bá Khí Hùng Đồ lên đỉnh điểm. Hắn nằm xuống cho đồng đội đứng lên!

Mày đánh em tao thì anh em tao đánh mày, Từ khi lập hội Bá Khí Hùng Đồ có sợ gì ai! Lên!!!


Thương Thần chân chính!
Thương Thần chân chính, là Thương Thần đó. Đách phải hàng fake loại 1 gì mà Thương Nhất đâu



0.3%! Mũi Tên Nguyền Rủa!
0.2%! Đấm Vỡ!
0.1%! Cường Long Áp!
“BOSS THUỘC VỀ TA!” Cả ba lĩnh đội bật lên tiếng thét.
Là Ta

“Ui da, mãnh hổ Đại Mạc Cô Yên, danh bất hư truyền a…” Diệp Tu vừa xuýt xoa, vừa nắn nắn mu bàn tay trái. Tuổi trẻ cho cậu thanh thể lực tưởng chừng như vô hạn, để rồi sau đó, hệ lụy của việc khổ chiến với Quyền Hoàng bắt đầu ập tới. Thì ra, muốn lấy cặp nanh cọp, cậu cũng phải để lại một bàn tay.
Cũng có người ngày xưa tính xin tí huyết rồng mà để lại bàn tay tới giờ vẫn bị thương do Tà Vương Viêm Sát Chưởng




Diệp Tu tức tưởi bất lực trước hệ thống phiếu bầu mang tên gạo quyền, ai kiếm ra được vật phẩm ẩn pudding đều có thể triệu hồi thêm một phiếu ủng hộ từ Mộc Tranh
Để link không nói gì thêm Cái Pudding ấy

Cây dao găm chữ tím trong acc clone thích khách của Diệp Tu cũng đã trở thành nạn nhân gặp xui cho cậu nghiên cứu món đồ này.
Hôm đó Diệp có hỏi thằng bạn chí cốt của mình "Hôm qua mày mượn acc thích khách của t rồi đi cắm cây dao rồi đúng không thằng cờ hó?"



“Trời má, gian thương vậy luôn?” Diệp Tu cạn lời.
“Chứ giờ muốn ăn cơm không?”
Cơm áo gạo tiền
 

Niernen

21 liên sát, chờ người tới phá!
Team Chuyên Cần
Bình luận
211
Số lượt thích
1,654
Team
Hô Khiếu
Fan não tàn của
Lưu Hạo
#19
Luân thường đạo lý? Không có!
Đấu pháp chuẩn sách giáo khoa? Không có!
Cái cảm giác đang đánh cận chiến thấy mấy đứa hệ đánh xa tới mừng hết lớn chứ ở đó mà nghỉ nhiều

Đúng, Diệp Tu không né được, nhưng cậu thừa biết Tô Mộc Thu sẽ dùng trick mượn hiệu ứng giấu hiệu ứng mà giở trò quỷ quyệt. Muốn so độ tinh quái với Diệp Tu ư? Còn sớm một năm!
Khi bạn bị bắt bài quá rõ

Lại là trick dùng hiệu ứng giấu hiệu ứng! Tô Mộc Thu sau vô số lần bị đạn Huyễn Văn che mắt để rồi ăn trọn kĩ năng kế tiếp, cậu đã ý thức được cái gì đang đợi mình.
rồi bạn còn bắt được bài đối thủ, Tu ơi non lắm Tu ơi




Họng súng Lôi Thiểm, khói tỏa phảng phất. Một lần nữa, Diệp Tu rất nhanh, biến chiêu kịp lúc, nhưng Tô Mộc Thu, với pha vẩy tâm không thể nào tuyệt hơn, thành công trực tiếp bắn nổ. Cú flick này, là một ván cược mà con bạc Độc Huyết Lang nắm nhiều phần thua, thời gian rất gấp, quỹ đạo mục tiêu khó đoán, khẩu súng lại giật tung, mọi dữ kiện như muốn dập tắt hi vọng của cậu thiện xạ trẻ.
Nữ thần may mắn đã mỉm cười với Tô Mộc Thu ư? Vào lúc này đây, hai chữ “may mắn” không phải là tâm điểm. Để diễn tả cảm giác đắc thắng trong lòng Tô Mộc Thu ngay bây giờ, chỉ còn đúng hai chữ: Out trình!
May mắn cũng là một phần của thực lực. Nếu nói do may mắn thì cũng chả khác nào nói bản thân mình thua người ta, tổng kết vẫn hai chữ "Out trình!"


Trong đầu Diệp Tu lúc này đầy những dấu chấm hỏi, không rõ đây có còn là Vinh Quang mà mình đã chơi đến thuộc lòng hay không? Hết Hàn Văn Thanh nện bảy cước Ưng Đạp, giờ lại bị một xạ thủ chém cho quay cuồng?
Cầm cây khước tà trong tay cứ nghĩ mình vô đối? Tăm xỉa răng mà nghĩ cầm đồ long đao? Ngay cả cây gậy đánh chó còn không xứng


“Sao sao, tâm phục khẩu phục chưa? 21 liên kích, chờ người tới phá! Ha ha ha!”
đoạn này chỉ quote không dám bình luận



“Má, trận này không tính! Đâu ra con acc với vũ khí hack game vậy?”
hôm nay hắn nói câu này, 10 năm sau khiến ai cũng phải nói câu này với hắn.
“Ờm… Tao nhất định sẽ đoạt quán quân… cùng mày!” Nói rồi, Tô Mộc Thu đưa ngón út lên.
“Nhất định!” Diệp Tu cũng đưa lên một ngón út.
Tô Mộc Thu – Diệp Tu, khoảnh khắc hai ngón tay đan chéo vào nhau, Đỉnh Vinh Quang, chính là chờ hai người đến chinh phục!
Một đoạn thoại kết không thể phù hợp hơn. Mở đầu bằng tuổi trẻ, kết thúc bằng tuổi trẻ.

Đây là một fic phải nói rất vẹn toàn, mọi thứ đều có từ cảnh chiến đấu, đến đời thường. Những nhân vật ở đây không thừa không thiếu, Kể cả những nhân vật phụ như Tiểu Cường hay chàng kị sĩ Tà Dương.

Hay, phải nói là quá hay. Fic của Chianti hay ở việc mọi thứ đều được hợp lí hóa vừa phải, vừa có sự sáng tạo của mình nhưng vẫn không vượt qua chính văn. Tất cả không bị mâu thuẫn trong quá trình kể chuyện.

Một lần nữa phải nói rất hay. Hay lắm Chianti à.
 

Túc Liên

Enthusiastic Dramatist
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
243
Số lượt thích
1,427
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Tranh, Quả, Nhu, Tú, Kỳ
#20
"Người nhà nói lời khách sáo không hay." Okie vậy những lời đã nói không cần nói lại, sau đây là những lời chưa nói.

Tuổi trẻ của các đại thần Vinh Quang có gì?
Có căn phòng trọ 3 người, vất vả nhưng hạnh phúc.
Có Nguỵ Chi Sâm thiếu niên như thần, gọi mấy tiếng "lão Nguỵ" cũng thấy ngại.
Có Hàn đội dũng mãnh chỉ tiến không lùi, đối thủ mười năm trên sàn đấu lúc này mới chỉ đụng độ trong game 1 năm.
Không có Quách Minh Vũ cùng Hoàng Phong, vì sẽ khiến fic dài x2.
. . .

Tuổi trẻ của chúng ta có gì?
Có những ngày giật tem, vắt óc nghĩ từng cmt cho chương mới.
Có những ngày viết fic, dịch fic miệt mài, cắm đầu cắm cổ làm không biết mệt.
Có những ngày canh từng view, đếm từng like, đọc từng từ từng chữ khi có người comment fic mình.
Có những ngày cứ mở mắt ra là vào group chat/discord, có quá nhiều chuyện để nói, có quá nhiều thứ để hóng, kênh voice luôn có người để nghe nhạc, chơi game, nói chuyện cùng.
Có bao nhiêu project lớn nhỏ, từ project trên forum, project trên discord, project trên FB, . . .
Tuổi trẻ, có nhiều nhất là lòng nhiệt tình say mê và thời gian.
Cảm ơn vì đã gặp nhau trong những tháng ngày tuổi trẻ này. Từng sự việc xảy ra, từng người xuất hiện, tất cả đều là một phần ký ức tuổi trẻ.

22/04/2018 - 26/04/2022 & counting!
 

Bình luận bằng Facebook