Hoàn [Thiên Ngôn Vạn Ngữ 2022] [Nữ tuyển thủ] Guns n’ Roses

Neko-chan

Thập Niên Chi Dương, Nhất Diệp Tri Thu
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
289
Số lượt thích
2,362
Fan não tàn của
Diệp thần Tán ca
#1
Tác giả: 苏小漓还在么
Editor: Mèo

Sản phẩm thuộc Thiên Ngôn Vạn Ngữ, một project nhằm tôn vinh các nữ tuyển thủ Liên minh.
Khi mà Sở Vân Tú bước ra khỏi văn phòng của quản lý chiến đội, trời đã tối đen.

Ánh đèn vàng ấm sáng lên trong hành lang dài của câu lạc bộ, có lẽ bởi vì đang là giờ cao điểm, điện áp thấp hơn bình thường một chút, bóng đèn lờ mờ tạo một loại cảm giác không còn sống lâu nữa, hơi thở thoi thóp mà cứ ngắc ngoải như vậy, phảng phất giây tiếp theo liền dầu hết đèn tắt, không thể tiếp tục sống thêm nữa.

Nhưng nó, vẫn đang giãy dụa mà sáng lên.

Ngồi một lúc lâu trên chiếc ghế sofa mềm độ cao không phù hợp, Sở Vân Tú cảm thấy cả người cứng đờ, cô nén sự khó chịu bước chân nhanh hơn, đi đến cánh cửa ở cuối hành lang —— cửa sổ tòa nhà cao tầng không thể mở rộng được, cô dùng sức đẩy khung cửa sổ thép không được trơn tru kia, cơn gió thổi qua khe cửa lùa vào không gian cao hơn chục mét trống trải lại lạnh lẽo, khiến cơ thể yếu ớt của cô chưa được điều hòa phòng làm ấm run lên một cái.

Vai lưng cứng ngắc, ngón tay lạnh buốt, bắp chân được bọc trong đôi boots cao cũng chẳng mấy ấm áp, thậm chí —— Sở Vân Tú thử giật giật bàn chân nằm trong lớp da cừu —— ngón chân đã không còn cảm giác.

Cô đứng tại chỗ đá đá chân, hoạt động khớp gối cứng đờ bởi tư thế ngồi trong thời gian dài, dựa vào cửa sổ đón gió châm một điếu thuốc.

555, hãng thuốc lá đã ngừng sản xuất, Tô Mộc Tranh biết cô thích, kỳ nghỉ lần trước cố ý mua cho cô tại một cửa hàng cũ ở Singapore, bình thường không nỡ hút, không hiểu sao hôm nay lại lấy ra.

Thuốc lá hãng này quá nồng quá cứng, tên nghiện thuốc Diệp Tu còn chẳng hút mấy, vừa rít một hơi mùi thuốc dày đặc đã xông thẳng vào, Sở Vân Tú không để ý, bị sặc mà cúi người ho dữ dội —— bởi vì ho khan mà áp lực lên bụng tăng cao, một dòng nước ấm tuôn ra, dường như đã rút đi lượng nhiệt cuối cùng trong cơ thể, Sở Vân Tú cười cười, dứt khoát hít một ngụm khói lẫn trong hơi lạnh ngoài cửa sổ, lại nhả một vòng khói, thổi cảm xúc rối loạn của mình vào đêm tối.

Nào có nhiều cảm xúc hỗn tạp như vậy, Sở Vân Tú cười cười, tủi thân, bất đắc dĩ, mỏi mệt vừa mới cuộn qua trong phòng quản lí lúc này đã có một lời giải thích hợp lí hơn —— hội chứng tiền kinh nguyện mà thôi.

Tuyển thủ chuyên nghiệp, đâu có già mồm như vậy.

Trốn ở một góc không ai thấy hướng về bầu trời đêm hút thuốc, cô gái dập tắt mẩu thuốc lá, đôi mắt lóe sáng tựa tinh linh.

Bạn nhìn không thấy ngón tay lạnh như băng của cô run nhè nhẹ, cũng nhìn không thấy đang lúc bị đau đớn giày vò, cô ấy lại lần nữa một gạch một ngói tu sửa vương quốc thành lũy từng hàng của mình.

Cô thẳng lưng, thả lỏng vai, gót giày đều nhịp gõ lên sàn đá hoa cương, không nhanh không chậm, không hoảng không loạn, đi ngang qua phòng chuẩn bị thi đấu —— cửa phòng khép hờ, trên tường treo bảng điểm mùa 11, tổng điểm tích lũy của Yên Vũ trượt xuống từng trận từng trận; cũng đi ngang qua phòng huấn luyện —— phòng vẫn sáng đèn, đội viên của cô, vẫn đang tập luyện.

Cô đứng trước cửa phòng huấn luyện, vừa lúc Thư Khả Khân và Thư Khả Di đang ngồi đối diện, tóc dài đen nhánh chải ra phía sau, thắt một chiếc đuôi ngựa không có chút thời trang hay đẹp đẽ nào, lớp tóc con nơi chân tóc giờ thành từng lọn từng lọn dán lên trán, vầng trán no đủ bóng dầu bởi vì thời gian dài ngồi trước màn hình, máy tính vận hành tốc độ cao tạo nên một dòng tĩnh điện cường độ mạnh, tựa như Aphrodite nhiều năm tọa lạc tại Milos, những hạt bụi mịn phủ lên hai gương mặt được Thượng Đế hôn qua này.

Sở Vân Tú nhớ lại thời gian ở trại huấn luyện.

Mười sáu mười bảy tuổi, chính lúc hormone hỗn loạn, mụn trên mặt liên tục nổi lên, lại chính khoảng thời gian ấy trại huấn luyện điều kiện đơn sơ, điều hòa còn không đầy đủ, nay hỏng mai nóng, chỉ có một chiếc quạt ngắc ngoải trên trần nhà thổi vù vù, phòng huấn luyện bị nắng chiều rọi vào, mồ hôi trên mặt lẫn với tro bụi, đưa tay lau không cẩn thận làm vỡ đầu mụn, đau là chuyện nhỏ, liếc mắt thấy mụn sắp hết lại bắt đầu sưng đỏ nhiễm trùng, giống như đèn đỏ sáng lên cảnh báo cô gái nhỏ “Không thể cùng lúc có được sắc đẹp và huấn luyện”.

Bị ba mẹ vừa dỗ vừa lừa đi bệnh viện, vừa xếp hàng vừa nghĩ xem mình đã lãng phí bao nhiêu thời gian huấn luyện, lúc về phải thức đêm bù lại —— bác sĩ lên đơn thuốc, cả uống lẫn bôi, trước khi đi đặc biệt dặn không được thức đêm, không được ăn cay nóng, không thể dùng máy tính thời gian dài.

—— Cái chuyện chung quanh máy tính có tĩnh điện, sẽ hút rất nhiều bụi, lúc đó Sở Vân Tú mới biết.

Nhưng đâu còn cách nào, không huấn luyện? Hình như mấy đứa trượt sát hạch, bị trả về?

Nổi mụn thì nổi mụn, Sở Vân Tú túm tóc lên, lộ tra một khuôn mặt như bảng pha màu, mỗi một cái mụn đều bôi một đống thuốc giảm nhiệt, tiếp tục làm trùm trên bảng xếp hạng của trại huấn luyện Yên Vũ.

Ba mẹ vẫn luôn không hiểu, hỏi cô, rõ ràng là một cô bé rất xinh đẹp, sao lại làm như vậy.

Cãi nhau rồi lại cãi nhau, nhưng rốt cuộc không thắng nổi tình yêu dành cho con cái, ba mẹ nhà họ Sở bó tay hết cách với đam mê của con gái, phẫn nộ dần bị mài mòn giữa cuộc giằng co kéo dài, chỉ còn lại đau lòng.

Con gái nhà người ta, xinh đẹp duyên dáng thướt tha, trong phòng tập nhảy nhón lấy mũi chân, trong phòng tập đàn ngón tay bay múa, con nhà mình lại chỉ có thể cùng một đám con trai bốc mùi lẫn ổ cứng máy tính cọt kẹt báo hỏng trong phòng huấn luyện đơn sơ.

Mồ hôi rơi kéo trôi thuốc, ngứa ngáy treo bên khóe môi, Sở Vân Tú lơ đãng liếm một cái.

Đắng.

Sở Vân Tú cười, vũ công ngón chân biến dạng nhạc công cổ tay đau nhức, muốn trở nên xuất sắc, nào có dễ dàng.

Nghĩ lại cũng thấy may mắn, có lẽ là cô tốt số, vết xước đầy mặt như vậy mà cũng không có sẹo, mười tám tuổi kế thừa Phong Thành Yên Vũ từ cựu đội trưởng Phùng Vũ Thành, trở thành đội trưởng Yên Vũ, có gương mặt cũng coi như xinh đẹp này, hình ảnh Yên Vũ cũng bóng bẩy thêm không ít.

Cho nên, Yên Vũ ký hợp đồng với hai chị em Thư Khả Hân Thư Khả Di, không thể không nói, là rút kinh nghiệm từ thành công của Sở Vân Tú —— tuyển thủ nữ xinh đẹp vĩnh viễn đem lại nhiều lợi ích cho câu lạc bộ hơn tuyển thủ thông thường.

Thậm chí, còn nhiều hơn tuyển thủ cấp thần —— không tin thì mời nhìn lại mùa giải thứ tám, vì sao Diệp Tu lại bị Gia Thế dồn vào tình cảnh như kia.

Nhưng mà, Sở Vân Tú thấy được nét quật cường giống nhau trên gương mặt của cặp chị em sinh đôi này.

Chúng ta muốn, chẳng qua là chiến thắng mà thôi.

Nói nữa, hai chị em họ Thư này, đến mùa giải này mới bình tĩnh lại.

Vừa vào nghề đã đắm trong hào quang rực rỡ, được câu lạc bộ hứng như hứng hoa, tâm thái hai người không lâng lâng mới là lạ.

Chẳng qua thi đấu từng trận từng trận, trải qua thế giới internet rộng lớn dùng ngòi bút làm vũ khí, các cô cũng hiểu được, mặc kệ dáng người có đẹp hay không giá trị thương mại có đẹp hay không, thắng, mới là thứ quyết định.

—— Lúc đó cũng từng khóc, sắp xếp của chiến đội có vấn đề? Quyết sách của cấp trên có vấn đề? Chẳng ai quan tâm, bạn thua, bạn phạm lỗi, bạn sẽ được ân cần thăm khỏi cơ quan toàn thân lẫn tổ tông mười tám đời, năng lực ngôn ngữ và sức sáng tạo của dân cư mạng Trung Quốc lúc này đạt đến đỉnh cao, hai cô gái mới vào đời không chịu được áp lực, suy sụp gào khóc.

Sở Vân Tú rút dây mạng trong ký túc xá của hai người, gỡ cài đặt các phần mềm kết nối internet trong di động của các cô, đưa cho hai chị em chén trà gừng thật cay, cùng hai người xem “Bé heo Peppa” liên tục ba giờ, sau đó nhét cả hai vào ổ chăn thoải mái dễ chịu.

Trước khi đi, Thư Khả Di hỏi cô bằng giọng mũi: Đội trưởng, lúc mới ra mắt, chị cũng bị mắng đúng không.

“Đều thế cả. Đừng nghĩ nhiều, ngủ đi. Tỉnh dậy thì huấn luyện cho tốt.”

Tắt đèn, để lại hai con động vật nhỏ tự mình liếm láp vết thương.

Quá trình này, cô không đi thay họ được, đó là bụi gai mỗi nữ tuyển thủ đều gặp phải.

Thể thao điện tử, yếu là nguyên tội.

Trong Liên minh đầy những kẻ mạnh, làm con gái, đấy là đã một vết nhơ lớn.

Rạng sáng ngày hôm sau, còn chưa tỉnh ngủ mà cô đã nghe tiếng bàn phím gõ lạch cạch từ phòng bên cạnh.

Ai không phải trải qua. Cô, Tô Mộc Tranh, Liễu Phi, Chung Diệp Ly, Đường Nhu. Cô cười, nếu muốn lộng lẫy hát vang, chỉ có thể dùng lồng ngực gắt gao chống đỡ, bằng không, cũng chỉ có thể trở lại lồng chim tơ vàng, làm một con họa mi ngoan ngoãn.

Cô không làm phiền đội viên đang huấn luyện, một mình trở về phòng —— đêm ấy gào khóc cùng hai chị em, cô cũng cần một chén trà gừng.

Cô hiện tại là đội trưởng của người ta.

Năm ấy, cô còn có đội trưởng, đội trưởng của cô đã nói cô không giống con gái vùng Giang Nam sông nước.

Nào có cô gái Giang Nam nào khẩu vị nặng như thế?

Cô đặc biệt thích hương vị cay nồng, thuốc lá 555, nước đường đỏ bỏ thêm thật nhiều gừng, Phùng Vũ Thành dẫn bọ họ đi ăn món Hồ Nam, cả đám người ngần ngại trước một bàn đầy ớt kia, chỉ có cô là thỏa mãn no nê, còn ăn thêm một bát cơm vớt ớt.

Trà gừng là bác sĩ nhà Chung Diệp Ly nấu cho, đường đỏ, đương quy, xuyên khung, a giao, mùi thuốc hơi đắng bị hương gừng bảo phủ, đổ một chén nóng hổi, từng ngụm từng ngụm uống hết, trong bụng lạnh nóng đánh nhau, sau lại dần dần bị áp xuống, chén thứ hai đã thấy đáy, dạ dày trống rỗng có chút gì đó, Sở Vân Tú đổ một lớp mồ hôi mỏng, bấy giờ mới cảm thấy một hơi lơ lửng trở về trong bụng, quay về nhân gian.

Đau bụng kinh đã như căn bệnh như hình với bóng với cô từ lần đầu thấy kinh năm mười ba tuổi.

Đau đớn, yếu ớt, thân nhiệt giảm, phản ứng thần kinh giao cảm nặng hơn, kéo theo đó là mệt mỏi, choáng váng, dạ dày sôi trào từ chối tất cả đồ ăn —— ngoại trừ đường đỏ nấu gừng.

Cô không giống Tô Mộc Tranh, thân thế đau khổ khiến sức chịu đựng đau đớn của cô gái nhỏ này rất cao, đau sinh lý là cái gì? Cô ấy chưa bao giờ sợ.

Sở Vân Tú còn nhớ rõ, khi ấy ở trại huấn luyện đột nhiên đau bụng kinh đau đến mức phải đưa đi viện, lúc tỉnh lại đối diện với đầy phòng tiền bối vẻ mặt giữ kín như bưng muốn nói lại thôi, lúc đó cô xấu hổ như thế nào. Sở Vân Tú của khi đó ghét nhất ba loại người, ăn bao nhiêu cũng không béo, làm cái gì cũng không nổi mụn, cùng với không sợ lạnh không đau bụng kinh.

Rất không may, Tô Mộc Tranh đều có.

Sở Vân Tú bị vả mặt.

Tình bạn của nữ sinh thường bắt đầu rất kì lạ, hai người đều là tuyển thủ nữ hiếm có trong Liên minh, điều này làm các cô chưa gặp nhau đã cùng chung chí hướng, lần đầu giao chiến trên sân thi đấu là mùa thu của mùa giải thứ tư, trên sàn đấu một bên là tân binh quan sát toàn cục, ý thức phối hợp ưu tú còn một bên là trung tâm chiến cuộc, pháp sư bật hết hỏa lực, khác biệt duy nhất, là Tô Mộc Tranh có thể yên tâm giao thắng lợi cho Nhất Diệp Chi Thu, mà Sở Vân Tú, lại phải chấp chưởng Yên Vũ.

Lần đó không phải trận đầu tiên của mùa giải thứ tư, hai người đều đã được tôi luyện trong khói lửa qua các trận đấu, trên sân đấu thì chiêu chiêu sắc bén như thường, dưới sàn đấu trong lối đi cho tuyển thủ, Tô Mộc Tranh kéo Sở Vân Tú về hướng cánh cửa treo đội huy hình lá phong của cô.

—— Chắc có lẽ đây là tâm linh, càng là những trận quan trọng, mùa dâu của cô rụng càng hăng. Đặc tính này, đã bắt đầu từ mùa giải đầu tiên của cô.

Vì chăm sóc tốt mấy quả dâu mùa chín rụng, tiết trời đầu hạ cô cũng mang theo bình giữ nhiệt —— cô không được ăn lạnh, nước uống bình thường uống vào cũng thấy lạnh.

Nói thao tác của cô nổi tiếng ổn định trong Liên minh, Sở Vân Tú cười khổ, đều là luyện ra.

Nếu không ổn định, sao có thể giữa cơn đau sinh lý tựa dời non lấp biển dẫn dắt đội ngũ cầm lấy thắng lợi một lần lại một lần.

—— Cô lại cố chấp không chịu uống thuốc giảm đau, dù cho bác sĩ nói không phải thuốc giảm đau hạ sốt steroid thì sẽ không ảnh hưởng đến phản ứng cũng như thao tác, cô cũng không chịu dùng, so với tin tưởng đống dược lý cô hoàn toàn không hiểu, cô càng tin tưởng chính mình.

Thế nhưng E-sports, không chấp nhận kỳ kinh nguyệt.

Nhất là thi đấu quý sau.

Cô bắt đầu nắm chặt thời gian uống progesterone trước trận đấu.

Không có tác dụng gì, ngoại trừ làm cho mùa dâu rụng muộn hơn.

Cứ thế, hormone nội tiết tố của cô trở nên rối loạn, từ khi mùa giải này bắt đầu, cô chưa rụng dâu lần nào.

Nhưng kinh nguyệt chính là một thứ khiến con gái vừa yêu vừa hận —— nó đến, bạn phiền, nó không đến, bạn càng phiền. Sau khi biết được Chung Diệp Ly bị dọa sợ, đây cũng không phải chuyện nhỏ, hỏi cụ thể Trung y, xin bác sĩ nhà cô nhanh chóng gửi hai bình trà gừng đặc bỏ thêm thai hươu, nói muốn bồi bổ cho Sở Vân Tú.

Hiển nhiên là hữu dụng. Bụng dưới Sở Vân Tú đau từng cơn, dứt khoát quăng giày, bật thảm điện cuộn mình vào trong chăn lấy điện thoại ra, mở nhóm chat nữ tuyển thủ của các cô, tên group vô cùng hợp với tình hình hiện tại, “E-sports không chấp nhận kỹ kinh nguyệt”.

Sở・dâu không rụng・Vân Tú: Tin tốt, thai hươu có hiệu quả @Chung・gọi baba・Diệp Ly

Chung・gọi baba・Diệp Ly: Cuối cùng cũng rụng, chứ nếu tiếp tục như vậy tui nhất định sẽ nhắn Shuke Beta đưa cậu đi kiểm tra HCG!
Shuke Beta: hai chú chuột trong một bộ phim hoạt hình, phiên âm Shu trong tiếng trung đồng âm với Thư

Liễu・ID đội trưởng hộ thân・Phi: HCG là cái gì? [tui thường xuyên cảm thấy mình mù chữ.JPG]

Tô Mộc Mộc tắm-ing: Chung Diệp Ly cậu đủ chưa, còn gọi hai chị em người ta là Shuke Beta, cẩn thận hai nàng bắt cậu lên sàn đấu.

Tô Mộc Mộc tắm-ing: Chúc mừng Tú Tú [siêu cấp vui mừng.JPG]

Sở・rốt cuộc cảm thấy mình là phụ nữ・Vân Tú: Không bắt được, đang huấn luyện.

Chung・gọi baba・Diệp Ly: HCG, hormone có bản chất peptid, được tiết ra từ hợp bào nuôi, có vai trò kích hoạt các tế bào mầm của bào thai phát triển và trưởng thành, gồm hai tiểu đơn vị khác nhau gọi là alpha và beta. HCG là tên viết tắt của Hormone Chorionic Gonadotropin có trong cơ thể con người và được sản xuất ra trong thai kỳ. Loại hormone này được tạo ra trong nhau thai sau khi trứng được thụ tinh và bám vào thành tử cung.

Liễu・ID đội trưởng hộ thân・Phi: Cảm ơn đã giải thích, nhưng tui vẫn không hiểu.

Đường・bảo ai gọi baba cơ・Nhu: Ý Chung Diệp Ly là, nếu Sở đội vẫn không rụng dâu, thì phải kiểm tra xem có mang thai không.

Sở・rốt cuộc cảm thấy mình là phụ nữ・Vân Tú: Ha ha

Tên nhóm đã được Sở・rốt cuộc cảm thấy mình là phụ nữ・Vân Tú đổi thành “E-sports không chấp nhận sinh hoạt tình dục”.

Thư Khả Hân và Thư Khả Di sau khi huấn luyện về thấy cái tên kì cục này, tỏ vẻ, không muốn biết đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng thật ra các cô đều biết, Liên minh chuyên nghiệp đâu chỉ có không chấp nhận kỳ kinh nguyệt, Liên minh chuyên nghiệp, kỳ thực ngay cả tuyển thủ nữ cũng không chấp nhận.

Thể Thao Điện Tử Trung Quốc mấy năm nay phát triển quá tốt quá nhanh, trò chơi khác nhau, hạng mục khác nhau, tính tổng cộng, cả nước có mấy ngàn chiến đội chuyên nghiệp, mấy chục ngàn tuyển thủ chuyên nghiệp, trong đó, tuyển thủ nữ, rải rác khoảng hai trăm.

Hầu hết các câu lạc bộ E-sports, từ tuyển thành viên cho trại huấn luyện đã lập rào chắn: Từ chối tiếp nhận học viên nữ.

Lí do cũng vô cùng tri kỷ và ga lăng: Điều kiện có hạn, không tiện cho tuyển thủ nữ. Suy xét đến an toàn cho nữ sinh, tạm thời không tiếp nhận học viên nữ.

Trước khi Sở Vân Tú vào trại huấn luyện Yên Vũ, mấy cái lí do thoái thác như thế này, nghe nhiều đếm không xuể, a, nói tới ra vẻ đạo mạo, chẳng qua chỉ là kỳ thị giới tính thôi.

Mà trong những đội tiếp nhận tuyển thủ nữ chưa đến một nửa tổng số kia, lại có một phần nào đó, tuyển thủ nữ, là “1” trong cái “N+1” —— chiến đội không cần bạn thể hiện ưu tú cỡ nào, chỉ cần bạn xinh đẹp, mỗi ngày phát sóng trực tiếp đủ thậm chí vượt thời lượng yêu cầu, mang đến sự chú ý cho chiến đội, cho câu lạc bộ.

Bọn họ chỉ cần bạn trang điểm xinh đẹp cầm gậy selfie trong tay, thông qua camera điện thoại của bạn “kinh doanh đối ngoại” cho mọi người xem hình ảnh huấn luyện thường ngày của chiến đội, mặc bộ đồng phục rõ ràng là ôm body hơn đi theo đội ngũ ra trận, thay phiên đánh một trận solo không quan trọng hoặc làm người thứ sáu, thắng thua không quan trọng, chỉ cần bạn cười ngọt ngào khi truyền thông chụp ảnh —— thay vì nói là “tuyển thủ nữ”, không bằng bảo câu lạc bộ đang nuôi dưỡng “Bảo bối E-sports”.

Thư Khả Hân và Thư Khả Di thật ra coi như đến vào thời điểm tốt.

Chí ít, có Sở Vân Tú ở phía trước, đối với tuyển thủ nữ, câu lạc bộ không khinh thường trắng trợn như vậy.

Đợt mắng chiến đã qua, chờ cảm xúc của hai chị em bình ổn, Sở Vân Tú kể cho hai cô nàng nghe hiện trạng sinh tồn của tuyển thủ nữ mà hai người chưa từng biết —— chớ thấy thấy vinh quang sáng rọi, trong đó đủ loại, ấm lạnh tự biết.

“Biết bảo bối bóng rổ không? Chính là mấy người nhảy múa khi tuyển thủ nghỉ ngơi giữa trận. Nghĩ kỹ một chút, các em muốn chạy trên sân ném bóng ghi điểm, hay là giết thời gian lúc nghỉ ngơi.”

Sở Vân Tú thực sự không muốn nói thẳng ra: So sánh lên, mấy em đã đang ở trong phúc —— Liên minh chuyên nghiệp Vinh Quang mặc dù đang thương mại hóa, nhưng cũng rõ ràng càng thêm đơn giản, bất kể dư luận gây sóng gió ra sao, đối với chiến đội, đối với đối thủ, bất luận nam nữ, chẳng qua mấy chữ: Nói chuyện bằng thực lực.

Các cô đều đang ở trong phúc, bắt đầu từ cô cùng Tô Mộc Tranh, sau đó có Liễu Phi Đường Nhu Chung Diệp Ly, lại đến bây giờ là chị em họ Thư.

Tô Mộc Tranh với Sở Vân Tú không phải những tuyển thủ nữ đầu tiên trong Liên minh. Ngay từ mùa giải đầu tiên khi Liên minh mới thành lập, đã có một tuyển thủ nữ. Chẳng qua vị tuyển thủ nữ kia, trong thời gian nửa năm ngắn ngủi, thi đấu không được mấy trận, đã bị tuyết tàng phong sát, chẳng bao lâu liền tuyên bố giải nghệ.

Truy cứu nguyên nhân, chỉ là có người muốn “quy tắc ngầm” mà chưa thỏa mãn thôi.

Chuyện này xôn xao náo nhiệt, sau khi Liên minh can thiệp điều tra, “quấy rối tình dục” và “kỳ thị giới tính” đối với các tuyển thủ nữ là vấn đề lớn nhất, đưa ra một loạt các quy tắc cũng như biện pháp xử lí, mới có một dòng nước trong như bây giờ.

Nhưng hi sinh, lại là hoàn hoàn chỉnh chỉnh một kiếp thi đấu chuyên nghiệp của vị tuyển thủ nữ thiên tài.

Thời gian trôi qua, chuyện năm ấy đã sớm tan thành mây khói, rất ít người biết, người nhắc lại cũng chỉ càng ít, rất ngẫu nhiên, Diệp Tu mới có thể tiếc nuối: Nếu cô ấy còn ở trong Liên minh chuyên nghiệp, trong dàn All Stars, sao lại không có một triệu hồi sư.

Từ Diệp Tu, Tô Mộc Tranh biết được một hồi chuyện cũ, danh tính vị tiền bối kia rồi kể cho mọi người: Phần công bằng không nhiều dành cho tuyển thủ nữ này có được không dễ, các cô càng muốn dốc hết sức, mới không cô phụ nó.

Nhưng nỗi niềm của tuyển thủ nữ, vĩnh viễn không dừng tại đó.

Liễu・ID cả đội cũng không cứu được・Phi: Tui đăng ký phát sóng trực tiếp với platform XX đúng không, bọn họ thông qua bản thảo đối ngoại công khai phí hợp đồng. . . Tui thấy một bình luận: Tuyển thủ nữ? Số tiền ký kết này cũng không viết đơn vị, sợ không phải là đùa vui đi. . . [tui tức giận nhưng vẫn phải mỉm cười.JPG]

Tô・để tui bắn một phát vào tim nó・Mộc Tranh: Không thể không nói mạch não sao Hỏa.

Chung Diệp Ly cũng kể lể trong nhóm.

Ba mẹ cô lại cãi nhau với cô.

“Một đứa con gái, đừng có suốt ngày đi lêu lổng với mấy đứa Lâu Quan Ninh, bọn nó là con trai, hai mươi tuổi thì chơi đùa vậy, hơn ba mươi tuổi về kế thừa gia nghiệp, người khác còn khen một câu lãng tử hồi đầu, con thì sao, chính là đang lãng phí thanh xuân tươi đẹp đi chơi đùa!”

Chung・ông đây lưỡng tính・Diệp Ly: Tui nói với mẹ, nếu cùng một chuyện, đổi cái giới tính đã thấy không đúng, thì đó chính là tiêu chuẩn kép. Nhưng biết mẹ tui bảo gì không? Tất nhiên phải tiêu chuẩn kép rồi, người ta hơn ba mươi tuổi còn lấy được vợ đẹp, tui ba mươi tuổi còn có thiếu gia nhà ai muốn cưới tui. Tui cáu, vốn chưa xác định sẽ thi đấu mấy năm, hiện tại tui quyết định, không đến ba mươi tuổi tui không giải nghệ! Dù không thể lên thi đấu tui cũng muốn ở câu lạc bộ làm hậu cần!

Bạn nhìn xem, làm gì có cái gọi là chân chính công bằng.

Nhưng mà, không cần gấp gáp.

Sở Vân Tú cầm điện thoại cười một cái, cơn đau bụng cũng coi như bình ổn, tựa như một bé mèo dùng bốn chi nghịch bóng len mệt rồi, liếm móng vuốt chuẩn bị đi ngủ.

Chiếc máy đầu giường vọng ra vài câu hát.

I know the things you wanted

They're not what you have

With all the people talkin'

It's drivin' you mad

If I was standin' by you

How would you feel

Knowing your love's decided

And all love is real
Ca khúc kinh điển Don’t Cry của Guns n’ Roses


Đúng vậy, người thân không hiểu cũng được, dư luận vu khống cũng được, đấu trường tàn khốc cũng được.

The love is real.

Các cô không phải hoa thơm trong nhà kính.

Các cô là hoa hồng, nở rộ nơi nòng súng.

- FIN -​
 

Bình luận bằng Facebook