Hoàn [Thiên Ngôn Vạn Ngữ 2022][Sở - Đới] PHÁ

Quân Y Hoàng

Trừ khước yên vân bất thị vân
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
151
Số lượt thích
1,160
Team
Yên Vũ
Fan não tàn của
Sở Vân Tú
#1
PHÁ
Phần tiếp nối của tác phẩm Nhẹ

Fanfic thuộc pj Thiên Ngôn Vạn Ngữ, một pj nhằm tôn vinh các nữ tuyển thủ Liên minh.

Author:清禾晏
Editor:@Quân Y Hoàng


Artist: qiuyeu


---


Đới Nghiên Kỳ giữ nguyên nụ cười tươi tắn trên gương mặt mình. Cô không vì đánh thua mà ảo não, cũng chẳng hề kích động khi vừa được đến gần thần tượng. Cô chỉ đứng vẫy tay trò chuyện cùng người xem trên khán đài.​

Tiếng vỗ tay rung chuyển cả hội trường, đôi lỗ tai dày đặc những tạp âm. Không sao cả, ít nhất cũng chứng tỏ cô đã hoàn thành xuất sắc "màn biểu diễn" này. Hai pháp sư nguyên tố với lối đánh rực rỡ thể hiện hoàn hảo trận đối chiến dưới hình chiếu 3D, tạo nên bầu không khí sôi động cuồng nhiệt.​

Sở Vân Tú cũng bước đến trung tâm hội trường. Hai người lần lượt trả lời mấy câu hỏi của MC, Đới Nghiên Kỳ cười nhe cả răng, còn Sở Vân Tú nói mình rất mong chờ vào công nghệ kĩ thuật mới này, sau đó cả hai đổi micro sang tay trái, xoay người về hướng đối phương.​

Đới Nghiên Kỳ không quên lễ phép cúi chào khi kết thúc: "Cám ơn chị Sở."​

Hai người có đôi bàn tay giống đối phương, mảnh mai, khoẻ khoắn, giờ phút này chúng cùng nắm lấy nhau.​

Bỗng Sở Vân Tú nhỏ giọng nói gì đó, âm thanh chìm vào lòng tiếng vỗ tay và hoan hô trong hội trường. Đới Nghiên Kỳ khó khăn lắm mới nhận ra khẩu hình của cô... Cô hơi sửng sốt, nhẹ buông tay ra.​

Sau này khi hai người trở thành bạn bè, thậm chí suýt nữa đã là đồng đội, rất nhiều lần muốn nói, nhưng Đới Nghiên Kỳ vẫn luôn không mở lời.​

Khi Sở Vân Tú bị cổ vịt tẩm cay hun đỏ cả mặt, khi Sở Vân Tú liến thoắng bàn luận về bộ phim truyền hình, khi gương mặt bình thản của Sở Vân Tú xuất hiện trên màn hình thi đấu,... Rất nhiều lần, Đới Nghiên Kỳ nhìn dáng vẻ sống động của cô, kiên cường của cô, bình thản của cô, như thể dấu hỏi lúc đó của mình chỉ là ảo giác.​

... Vì sao chị lại buồn bã như thế, đến mức phải nói với em lời "xin lỗi" vậy?



2.​

Một ngày trước khi đội tuyển quốc gia khởi hành đi Zurich, Đới Nghiên Kỳ đột ngột chạy đến địa điểm huấn luyện với nửa vali toàn sơn hào hải vị của thành phố W, khiến mấy tiền bối Lý Hiên và Phương Duệ cảm động hét toáng lên cô quả là em gái ruột.​

"Đừng khách sáo, du lịch bằng của công, ở Lôi Đình em rành nhất luôn đó."​

Mọi người vừa cười to vừa đả đảo đãi ngộ của Lôi Đình. Lý Hiên nghiêm túc vỗ vỗ vai Tiêu Thời Khâm, "Để tiểu Đới đến đội tụi tui đi, đừng có làm chậm tiền đồ con bé."​

Phương Duệ lập tức chen vào đẩy hắn ra: "Cả đám toàn đàn ông Hư Không mấy ông không thấy ngại à? Em gái, tới Hưng Hân nè, nữ thần Liên minh sẽ đưa em lên chín tầng mây luôn!"​

"Mọi người đừng hòng lung lay lòng trung thành của em với Lôi Đình!" Đới Nghiên Kỳ cười híp mắt, đảo mắt một vòng mới nói tiếp, "Hơn nữa, dù có rời khỏi Lôi Đình, em cũng đã có nơi để chọn rồi."​

Ngay lúc ấy Sở Vân Tú bước vào. Cô cúi đầu bấm điện thoại di động, không chú ý đến Đới Nghiên Kỳ đang ở giữa nhóm người. Tới khi nghe câu "Nếu đi thì tất nhiên sẽ đi Yên Vũ, ở cùng với chị Sở", Sở Vân Tú mới kinh ngạc ngẩng đầu lên.​

Chu Trạch Khải đang đứng bên ngoài ăn cái gì đó, nhận ra Sở Vân Tú đầu tiên, liền đưa cho cô một túi đồ ăn vặt, sau đó nói sơ qua: "Là tiểu Đới."​

Đám đông quần chúng đang tụ thành một vòng bấy giờ thi nhau quay đầu, nhìn thấy cô mới tự giác nhích ra chừa lối đi cho nhân vật chính thứ hai.​

"Vân Tú, cậu nghe rồi chứ." Tiêu Thời Khâm như xuôi theo Lôi Đình bị hắt hủi mở miệng cười, "Cậu phải chịu trách nhiệm với Tiểu Đới đó."​

Sở Vân Tú cầm bịch cổ vịt cay hút chân không trên tay, đứng cách Đới Nghiên Kỳ một khoảng. Đới Nghiên Kỳ định nói gì đó, nhưng nhìn thấy sắc mặt cô thoáng giãn ra, những điều muốn nói liền kẹt lại như trước đây.​

"Được thôi." Sở Vân Tú đến gần, thoải mái trả lời, "Tui sẽ nhắc bọn họ nặn Phong Thành Yên Vũ dễ thương một chút."​

Mọi người bàn tán xôn xao, có người nói Phong Thành Yên Vũ đứng trong top mười bảng xếp hạng nam thần, lập tức có người hỏi nếu còn chia nam nữ, vậy chẳng phải tất cả thẻ tài khoản nữ đều nằm trong top mười à? Còn có người bảo không dám nhớ lại, trước đây vì đam mê nhan sắc thẻ tài khoản của vị đại thần viễn cổ nào đó mới rớt vô cái hố nghề sâu không thấy đáy này...​

Sở Vân Tú đứng đấy xé gói đồ ăn vặt, tuy ở giữa đám đông nhưng lại cúi đầu nghĩ đến chuyện khác. Cô nhỏ tiếng gọi, Tiểu Đới à.​

Đới Nghiên Kỳ quay đầu lại. Dường như vẻ mặt vừa chợt thoáng qua kia chỉ là ảo giác, cô dịu dàng mỉm cười như mọi ngày.​

Cô nói, cảm ơn em.​



3.​

"Em... ư?"​

Nhận được câu trả lời chắc nịch, Đới Nghiên Kỳ lại hỏi, "Em... gia nhập đội tuyển quốc gia?"​

Quản lý trông rất sung sướng, Tiêu Thời Khâm đứng bên cạnh cũng nói chắc chắn: "Em đã đủ tuổi thi đấu rồi, nghề nghiệp cũng phù hợp, thẻ tài khoản còn nằm trong top đầu Liên minh. Hai tháng trước tụi anh nộp đơn ứng cử em, hôm nay vừa nhận được phê duyệt, em được chọn rồi."​

Những người khác cũng vui mừng cho cô, trái một câu "Quá tuyệt", phải một câu "Cố lên đó", "Cứ yên tâm, Lôi Đình tạm giao cho chúng ta đi". Đới Nghiên Kỳ nói cảm ơn, em sẽ cố gắng, vậy em về kiểm tra một chút.​

"Nhưng mà..."​

Giọng nói cô nhỏ dần đi, hoàn toàn bị át bởi tiếng hét của Phương Học Tài khi gọi mọi người đến chọn cơm hộp vừa mua bên ngoài về: "Tiểu Đới em ăn gì?"​

"... Gì cũng được ạ."​

Đới Nghiên Kỳ cười cười, nuốt ngược điều vừa định nói vào trong.​

Nhưng mà, Sở Vân Tú thì sao?​

Cô quyết định tìm câu trả lời cho chính mình.​

Đới Nghiên Kỳ lầm bầm, không khỏi oán hận nhìn nam pháp sư nguyên tố đứng trước mặt: "Chị Sở, không phải mọi người vừa lọt vào vòng bán kết tổng chung kết sao? Sao trông chị thảnh thơi thế?"​

"Gì đó?" Sở Vân Tú không để nhân vật quay đầu lại, đánh thẳng về phía trước một đòn Liệt Diễm Chấn Động: "Sao đấy, vào chung kết thì cũng phải chừa thời gian nghỉ ngơi chứ? Nếu không chẳng lẽ quán quân giải thế giới đều là người máy hết à?"​

Nghe cô nhắc đến vô địch thế giới, Đới Nghiên Kỳ xìu xuống hẳn. Đại chiêu ném ra không đúng lúc, hai con quái nhỏ nhảy về phía cô gõ hai cái. Lúc này Sở Vân Tú mới quay lại.​

"Á à."​

Cô dùng vài chiêu cơ bản thẳng tay quét sạch đám quái, kế đó chạy quanh nữ pháp sư nguyên tố một vòng như muốn từ nhân vật kia đoán xem Đới Nghiên Kỳ đang nghĩ gì.​

"Chị Sở..." Đới Nghiên Kỳ nhoài người lên bàn phím trước mặt, rầu rĩ gọi cô.​

Không phải cô không đoán được, chỉ là không muốn nghĩ đến.​

Sở Vân Tú luôn khác biệt với phần còn lại. Bỏ qua sự tôn trọng, những tiếng chỉ dạy, bỏ qua lời giải thích hậu sinh khả uý, bỏ qua chuyện hai người là bạn tốt, là người thân cận, là đồng đội, Sở Vân Tú đối với Đới Nghiên Kỳ thời thanh xuân mà nói, vẫn luôn là sùng bái.​

Cô chưa từng do dự đặt Sở Vân Tú vào thần đàn của bản thân, từ đầu đến cuối sùng bái đối phương hệt như truyền thuyết.​

Thế nhưng...​

Phía bên kia Sở Vân Tú im lặng một lúc, cười trả lời cô: "Em đó. Có chuyện gì muốn nói thì nói đi, đối với tuyển thủ chuyện nghiệp chúng ta thì giao lưu trao đổi rất cần thiết."​

Đới Nghiên Kỳ cảm giác giọng nói của cô dần xa hơn, nhưng lại dịu dàng hơn một chút.​

"Danh hiệu đệ nhất pháp sư nguyên tố toàn thế giới, lẽ ra phải để chị đi..."​

Sở Vân Tú rất bình thản nói ra đáp án mà Đới Nghiên Kỳ luôn muốn chối bỏ.​

"Chị sắp giải nghệ rồi."​

... Người kia cuối cùng đã lựa chọn bước xuống khỏi thần đàn, vậy cô nên làm gì đây.​



4.​

"Ơ." Đới Nghiên Kỳ dụi dụi hai mắt: "Chị Sở?"​

"A, dậy sớm thế Nghiên Kỳ." Sở Vân Tú vừa khen ngợi vừa nhấc chén trà: "Trà gạo lứt, em muốn uống không?"​

Vì thế hai người nhấc lên chén trà nóng hổi, ngồi dưới làn gió ẩm hơi sương. Khu nhà trọ suối nước nóng của Trương Giai Lạc vào mùa hè rất vắng vẻ, có điều lại là điểm đến tuyệt vời đối với người bận rộn hay bạn bè lâu năm.​

"Lại đây, chúc mừng em."​

Đới Nghiền Kỳ chạm ly với Sở Vân Tú, cười nói: "Tối qua đã chúc mừng nhiều vậy rồi mà."​

"Lúc đó là chúc mừng em đoạt chức vô địch thế giới." Sở Vân Tú lắc đầu: "Lần này là chúc mừng em, trở thành đội trưởng."​

Đới Nghiên Kỳ khựng lại, ánh mắt vừa rồi còn nhìn thẳng giờ đã rũ xuống, chiếu đăm đăm túi trà chìm nổi trong ly.​

"... Cảm giác kì lạ quá. Chị thấy Tôn Tường và Đường Hạo không, hai người họ ra mắt sớm hơn em một năm nhỉ? Vậy mà năm nay đều giải nghệ. Còn em thì ngược lại, trở về làm đội trưởng." Cô cười khổ, "Khi đó em đồng ý, trong lòng sục sôi ý chí. Mà về sau cứ mãi lo sợ."​

Đới Nghiên Kỳ uống một ngụm trà, nhỏ tiếng hỏi, hoặc phải nói là, chẳng phải cô mong muốn đáp án từ ai, "Em có thể làm tốt chứ?"​

Sở Vân Tú im lặng hồi lâu, bỗng nói: "Em còn nhớ không? Lần đầu tiên hai ta gặp nhau trong game."​

So với hai tân binh mùa giải thứ bảy Tôn Tường và Đường Hạo, ban đầu Đới Nghiên Kỳ bị đánh giá bình thường cũng không quá khó hiểu. Thế nhưng cô gái nhỏ này không phải người dễ dàng buông xuôi. Kể từ khi chưa lên sàn thi đấu, cô đã như nghé con không sợ cọp xông pha tranh giành boss hoang dã, ẩn nấp ở một bên, nổi lửa càn quét cả chiến trường. Chỉ là quang cảnh kia chưa tồn tại được bao lâu, băng tuyết đã từ phía đối diện ập đến, ngay cả ngạo khí và sự ngốc nghếch của cô cũng bị cuốn đi sạch sẽ.​

"Pháp sư nguyên tố?"​

Đối thủ từ trên trời giáng xuống, một chuỗi liên chiêu đẩy cô ra sau mấy bước, ngữ điệu vẫn cứ ung dung thong thả: "Lão Tiêu, kết cấu phối hợp nghề nghiệp mới của mấy người thú vị đó... Nhưng mà tiếc quá, vẫn chưa ổn lắm."​

"Ai chưa ổn!" Nhân vật của Đới Nghiên Kỳ còn chưa đến gần, giọng nói đã chen tới từ phía xa: "Đội trưởng chúng ta là nhất!"​

"Ồ, còn là một em gái nữa."​

Chờ đến khi Đới Nghiên Kỳ chuyển góc nhìn quay về, đối thủ đã dừng hành động. Trời đất mênh mông, ánh lửa và gió tuyết đã trở thành phông cảnh.​

"Chào mừng gia nhập, em gái."​

Gần trong gang tấc, cuối cùng cô cũng nghe rõ giọng nói dịu dàng kia.​

"Chị biết em sao?"​

Hệt như vô số lần cô nhìn thấy ở phía sau màn hình, từ miệng "anh" nói ra tên "cô".​

"Tôi là Sở Vân Tú."​

"Sau đó tự nhiên em nhảy lên nói, là chị Sở sao? Chị Sở thật sao?" Sở Vân Tú hơi ngửa cổ lên bắt chước: "Làm chị sợ hết hồn."​

"Em đâu có nhảy lên... Em chỉ kích động gõ bàn phím." Đới Nghiên Kỳ chọn điểm chẳng liên quan mà giải thích.​

Sở Vân Tú bật cười thành tiếng. Đới Nghiên Kỳ ngồi bên cạnh bổ sung thêm vào: "Thần tượng từ trên trời giáng xuống đó! Nếu ở nhà thi đấu, em không chỉ nhảy lên thôi đâu!"​

"Vậy còn gì nữa? Muốn nhào tới luôn sao?"​

Vừa dứt lời, Đới Nghiên Kỳ liền nghênh ngang lao đến ôm cô: "Thần tượng đừng chạy!"​

Tiếng cười đánh động cả chim đậu trên cành, dường như có người đẩy cửa tầng hai, nhoài người nhìn xuống: "Bà chị ơi, thuỳ mị chút đi, nhà vô địch thế giới, chú ý giữ hình tượng đi."​

Đới Nghiên Kỳ ngẩng đầu, nặn ra cái mặt quỷ quăng cho Lư Hãn Văn: "Tiểu Lư cũng nên chú ý một chút, đầu tóc em như cái ổ gà vậy đó!"​

Lư Hãn Văn vẫn chưa tỉnh ngủ, đành miễn cưỡng để cô chặn họng mình bằng câu đó. Cậu lải nhải "Ai là ổ gà" rồi trở về phòng ngủ như chết.​

Quay đầu lại, tâm tình Đới Nghiên Kỳ dường như thả lỏng, cô hít một hơi sâu rồi thở ra, nói: "Em quyết định rồi!"​

Nhìn lại thì, người thiếu nữ ngước nhìn thần tượng khi vẫn còn tự do đi khai hoang trong game nhất định chưa từng nghĩ tới, có một ngày mình sẽ ngồi bên cạnh Sở Vân Tú, nói với cô lời tuyên bố nghe sao cũng thấy ngượng.​

"Em muốn trở thành một người lợi hại như chị Sở!"​

Sở Vân Tú ngắm nửa gương mặt sục sôi ý chí chiến đấu của cô, như thể nhìn thấy cảnh tượng lặp lại trong quá khứ, giống với người nào đó thời tuổi trẻ.​

"Ừ."​

Vô vàn lời muốn nói bị cô kìm nén lại, cuối cùng chỉ nhẹ đáp.​

"Em sẽ... Em nhất định sẽ làm tốt hơn."​



5.​

"... Không sao mà, thật đó."​

Đới Nghiên Kỳ cầm điện thoại, đổi sang tay kia đẩy cửa ra: "Tân binh sẽ sớm ra mắt, còn bây giờ đề tài chỉ mới nhen nhóm thôi."​

Người ở đầu dây bên kia như muốn nói gì nhưng lại thôi, nhất thời thở dài: "Cố lên, Nghiên Kỳ."​

Ngắt điện thoại, Đới Nghiên Kỳ mở máy tính, vô thức theo thói quen đăng nhập vào Vinh Quang. Cô lách mình khỏi đám đông, không muốn nghe thấy những lời xì xào "Lôi Đình quyết định bỏ đi nghề nghiệp truyền thống kỹ sư máy móc trước trận chiến", chạy đến vùng đồng bằng trống trải mênh mông khắp màn hình mà thẫn thờ.​

Trước đây luôn có người che chắn phía trước cô, cho nên đến bây giờ mới phát hiện, thì ra thế giới này rộng lớn như vậy.​

Điện thoại lại reo lên, Đới Nghiên Kỳ nghe được tiếng huấn luyện viên Phương Học Tài từ đầu dây bên kia: "Sao thế anh Phương?"​

Bên phía Phương Học Tài đang ồn ào ầm ĩ, cô mất một lúc mới nghe rõ: Xe đi được nửa đường thì hỏng, anh đang đợi xe kéo tới, cô bé tân binh hẹn gặp hôm nay đã chạy như bay tới câu lạc bộ rồi.​

"Em muốn gặp không? Anh đưa em ấy tới phòng huấn luyện chờ em rồi đó!"​

"Phòng huấn luyện?" Đới Nghiên Kỳ ngẩn người, "Nhưng mà em đang ở..."​

Cuối cùng cô mới phát hiện, ở hai hàng ghế cách đó không xa, ló ra đôi mắt chớp chớp của người thiếu nữ.​

"Cuối tuần mà đội trưởng vẫn đến luyện tập thêm, em không muốn quấy rầy đội trưởng, cho nên mới ngồi bên kia trước đã..."​

"... Ha ha." Đới Nghiên Kỳ liếc mắt nhìn pháp sư nguyên tố của mình đang buồn chán chơi hoa chơi cỏ, không khỏi che màn hình lại.​

"Vậy người đó chính là em?" Cô cười híp mắt nhìn cô bé tuổi vị thành niên trước mặt mình: "Kỹ sư máy móc mới của Lôi Đình."​

"Vâng, là em!" Nghe thấy tên mình gắn liền với Lôi Đình và kỹ sư máy móc, cô bé phấn khởi ra mặt.​

"Vì sao lại là Lôi Đình? Hình như trước đây em chơi ma đạo học giả mà nhỉ."​

Mấy năm qua, mặc dù các chiến đội nhiều lần thay đổi nhân sự, nhưng căn bản không hề thay đổi vị trí át chủ bài. Vi Thảo đương nhiên vẫn luôn là cái nơi tề tựu của ma đạo học giả.​

"Bởi vì em rất... rất sùng bái đội trưởng Đới Nghiên Kỳ!"​

Đới Nghiên Kỳ kinh ngạc trước lời nói ấy. Đối mặt với thần tượng, người thiếu nữ bồn chồn đến mức nói nhanh muốn líu cả lưỡi.​

"Giải Thế giới lần thứ tư, em theo dõi đội trưởng ở trận đoàn đội vòng bán kết."​

Nhớ lại lần đầu tiên thể nghiệm giải Thế giới, cô khẽ bật cười: "Cuối cùng vẫn thua."​

"Đúng!" Kết quả đó và thái độ kích động của cô bé dường như không tương xứng cho lắm: "Nhưng sau đấy đội trưởng che chắn cho pháp sư chiến đấu, gánh chịu sát thương, giúp Nhất Diệp Chi Thu vùng dậy giết ngược, đoạt được đỉnh cao một đổi hai. Thực sự quá ngầu!"​

"Vì thế em mới đến thành phố W, tham gia vòng sát hạch kỹ sư máy móc... Em vẫn luôn muốn đến Lôi Đình, có thể kề vai sát cánh chiến đấu cùng đội trưởng, là mơ ước của em!"​

Đới Nghiên Kỳ hai mươi sáu tuổi, vẫn còn rất xa để nói mình đã già. Giữa hai người các cô chỉ cách nhau vài năm tháng, vậy mà lại tựa như hai cực cách xa nhau.​

Thực giống quá khứ của chính cô.​

Đôi mắt thiếu nữ sáng rực nhìn về phía cô, như thể đang đứng nơi đường chân trời ngước nhìn vì sao vĩnh viễn không bao giờ rơi xuống.​

"Chị..."​

Cô phải nói gì đó, cô nên nói gì đây.​

"Xin lỗi."​

Trong chớp mắt ấy, cô đột nhiên tìm thấy đáp án cho câu hỏi mười năm về trước. Nỗi áy náy nơi đáy lòng, niềm bi thương trong đôi mắt.​

Tôi được em sùng bái, tôi được em yêu mến, kì thực tôi không phải truyền thuyết vĩ đại như em nghĩ. Tôi cũng vấp ngã, tôi cũng gian khổ bước đi, không thể giúp đỡ chính mình, càng không biết bảo vệ em ra sao.

Sau này, em có thể sẽ bị hiểu lầm, bị hãm hại, bị lãng quên. So với em, tôi cũng chỉ là người đến trước, trải nghiệm trước em, giả vờ thành thục trước mà thôi.

Thiếu nữ khó hiểu nhìn cô. Đới Nghiên Kỳ ân cần bắt tay cô bé, lòng bàn tay dán vào nhau, tựa như giữa tiếng vỗ tay hoan hô không thuộc về cô nơi hội trường diễn ra trận tân binh khiêu chiến năm ấy, Sở Vân Tú nắm chặt hai tay cô.​

"Nhưng cảm ơn em."​

Nhưng cảm ơn em đã tin tưởng tôi vô điều kiện, cảm ơn em đã chân thành không hề sợ hãi. Điều ấy khiến tôi cảm thấy, có lẽ tôi thực có thể làm được tốt hơn, thực có thể trở thành dáng vẻ mà em sùng bái.

Đới Nghiên Kỳ nghĩ, có lẽ lần sau gặp lại Sở Vân Tú, mình có thể thoải mái nói với cô: Không sao đâu.​

Không sao đâu, chị đã từng đứng ở nơi đó, chị đã từng đáp lại em, đã cho em đủ lòng dũng cảm.

Truyền thuyết sẽ không bị phá vỡ, mà chị sẽ vĩnh viễn không bao giờ rơi xuống.

"Sắp tới, hãy cùng nhau làm tốt hơn nữa."​

Rồi sau đó, đến lượt tôi.​


END.
 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook