• DIỄN ĐÀN TOÀN CHỨC CAO THỦ

[Tán - Tu - Tranh] Pudding Đẫm Máu

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Messages
292
Likes
1,854
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#1

(cre: on pic)

Toàn chức cao thủ đồng nhân
Tác giả: Chianti
Status: One shot
Match up: Tô Mộc Thu vs Diệp Tu
Tán Tu Tranh chính, ngoài ra còn đề cập một vài nhân vật khác.

Một vài thuật ngữ được đề cập trong truyện:
- Địa map: Hành động nhìn sang máy đối phương để xác định vị trí/hành động v.v... Nói chung là chơi xấu.
- Bush check: Hành động bắn thăm dò các vị trí khả nghi có địch mai phục, không hẵn phải là bụi rậm, có thể là bất cứ chỗ nào khuất tầm nhìn. Chỉ cần bản chất giống nhau, đều có thể sử dụng thuật ngữ này.
- Face check: Giống Bush check nhưng là đi thẳng vào chỗ khuất đó để kiểm tra, thường được thực hiện bởi các nghề cận chiến không có kĩ năng tầm xa.
- Hit box: là các ô pixel quy định một vật thể trong game. Khi hit box của 2 vật thể đè lên nhau, hệ thống sẽ hiểu là 2 vật đó chạm nhau.
- Scale: Mức độ liên quan, bổ trợ lẫn nhau. Có thể là giữa các nghề trong một đội, hoặc các kĩ năng của một nghề.
- All in: Dùng hết nguồn lực đánh cho một đòn quyết định.

Mọi kĩ năng đều được kham khảo từ: Vinh Quang Kỹ Năng Tập, lỡ mọi người có quên tác dụng của kĩ năng nào có thể vô đó xem lại.

---------------------
Pudding Đẫm Máu

[Hàng Châu, tiệm net Hưng Hân, mùa xuân năm 2022]

"Chị chủ, chào buổi sáng!" Diệp Tu ngáp một hơi dài, thuận miệng chào Trần Quả.

Hai giờ chiều hắn mới dậy lê xác xuống quầy thu ngân, đã nhìn thấy Trần Quả đứng đó từ trước. Hắn cảm thấy nên mở lời trước để tạo không khí thân thiện tí, dù gì hôm qua cũng đã xảy ra chút chuyện khó xử...

Tối đó Diệp Tu mượn acc Trục Yên Hà của Trần Quả nhận lời thách đấu của Thùy Dương Quấn Bờ - một cao thủ kiếm khách kiêu ngạo của Lam Khê Các. Trần Quả cũng ghét mấy tên như kia thật đấy, nhưng cô chưa kịp hả hê với kết quả Diệp Tu thắng tên đó "perfect" thì đã phải khó xử, không biết phải giải thích sao với các bằng hữu đang hô hào bợ Trục Yên Hà của cô lên đến tận chín tầng mây.

Cơ mà người như Trần Quả cứ coi như đó chưa đủ để làm khó cô đi, dù gì cũng là một bà chủ tiệm net, dăm ba chuyện xả giao cô không ngại quản. Vấn đề chính nằm ở...

"Này nhé! Tôi biết đại thần các người coi đồ tím như cỏ rác, nhưng trọng pháo Hoa Hồng là tích góp cả đời tôi có được không? Nói ném là ném?" Ánh mắt Trần Quả như bắn mấy phát pháo vào Diệp Tu, khiến hắn bất giác lùi hai ba bước.

Lại nói về trận đó, pha hắn tháo luôn trọng pháo ra khỏi người để giảm trọng lượng nhằm tăng tốc độ cho chiêu Tập Kích Gối trúng đối thủ trước chính là mấu chốt cho chiến thắng hoàn mĩ kia. Thế nhưng Trần Quả lại không đủ tinh để nhận ra. Cô cho rằng pha đó vô lý hết sức, nhỡ đối thủ tham lam nhặt mất khẩu pháo thì Trục Yên Hà sống sao?

Diệp Tu thở dài, hắn không mong tình huống sẽ trở nên khó xử thế này. Đành phải vòng và vòng vèo vừa giải thích vừa ngó chừng nhất cử nhất động của Trần Quả. Hắn cảm thấy có thể bị trúng Tập Kích Gối ngoài đời thật bất cứ lúc nào.

"Cậu đừng hư cấu, chị chơi 5 năm rồi có thấy ai dùng đấu pháp gì kì quặc vậy? Ném vũ khí là ném luôn cả gia tài còn gì?" Trần Quả bán tín bán nghi.

"Đương nhiên là chị không thấy rồi, vì sáng tạo ra đấu pháp đó chỉ có duy nhất một người. Lúc hắn thi triển, chỉ có 3 người thấy được, trong đó may mắn có tui. Đại thần này ấy nhé, đến vũ khí bạc tâm huyết cả đời hắn còn ném ra để đánh một hit mang tính quyết định như vậy..." Diệp Tu giọng đầy hoài niệm, đang cao hứng bỗng khựng lại một nhịp... "Tiếc là hắn không còn cơ hội để làm như thế một lần nào nữa..."

"Ném cả vũ khí bạc? Chắc trận đó phải mang ý nghĩa lớn lắm?" Trận Quả tính vốn tò mò, không nhịn được mà hỏi thêm một câu.

"Đương nhiên... một trận cực kì cực kì quan trọng~" Diệp Tu hiếm khi thể hiện một ánh nhìn xa xăm đầy huyền bí...

---------------------
[Hàng Châu, mùa xuân năm 2014]

Ánh chiều tà kéo dài bóng lưng hai thiếu niên đang sánh vai song song trên con đường quen thuộc về nhà. Quen thuộc ở đây không phải là đoạn đường từ trường về nhà như những thiếu niên cùng lứa. Với họ, đó là đoạn đường từ nhà đến tiệm net Gia Thế. Cả hai vừa đi vừa cười nói rất sảng khoái, tựa như cái se lạnh về chiều của tiết xuân không nhụt đi tí nhiệt huyết nào trong con người họ...

"Bọn anh về rồi đây!" Mộc Thu đẩy cửa bước vào, theo sau là Diệp Tu.

"Hì, giải đấu thế nào?" Mộc Tranh cũng chỉ vừa học về trước đó mấy phút, ngồi trên ghế sofa đong đưa chân.

"Còn phải hỏi sao? Nhất Diệp Chi Thu, Mộc Vũ Tranh Phong, bùm bùm chát chát, team địch nát as*" Diệp Tu cao hứng tiếp lời.

Nhất Diệp Chi Thu, Mộc Vũ Tranh Phong - hai tài khoản Tô Mộc Thu cùng Diệp Tu dùng để kí hợp đồng với chiến đội Gia Thế vừa thành lập, mùa hè này sẽ tiến vào Liên Minh đánh mùa đầu tiên. Cứ đánh giải sẽ thấy Tô Mộc Thu sử dụng bậc thầy pháo súng chứ không dùng thiện xạ Thu Mộc Tô như hồi trong game nữa.

Tô Mộc Tranh tuy hỏi, nhưng cô không hiểu gì về công việc của anh hai và Diệp Tu đang làm cho lắm. Cô chỉ cần biết họ thi đấu cùng nhau, cùng thắng, như vậy cô cũng có thể chia sẽ niềm vui với họ được rồi. Miễn là họ hòa thuận...

"Ê ê, có vật thể lạ trong tủ lạnh!!!" Diệp Tu vừa đóng cửa tủ lạnh vừa hí hửng lấy ra.

"Gì la to vậy ba?! Tủ lạnh nhà này không có gì lạ với tao được, mọi thứ vẫn còn nằm trong kiểm soát!" Mộc Thu vững chải ra vẻ chủ nhà, không quên bước đến ngó xem có gì hot. "Á đù!" Ngay sau đó cũng bất ngờ không kém.

"Hì hì, bạn trong lớp cho em đó, cơ mà mỗi người chỉ được hai cái thôi, em không dám xin thêm." Mộc Tranh cười.

Trên tay Diệp Tu, hiện tại có hai cái bánh Pudding. Là Pudding đó! Thứ đồ ăn xa xỉ như thế này, đương nhiên không thể xuất hiện ở đây. Tay chân Diệp Tu bắt đầu bủn rủn, ba miệng nhưng chỉ có hai bánh... làm sao giờ?

"Hmmm, một cái chắc chắn phải của Mộc Tranh, rõ ràng nhờ công Mộc Tranh quan hệ tốt mới có Pudding ăn. Cái còn lại, đương nhiên thuộc về tao! Chắc chắn con bạn kia nghĩ nhà chỉ có hai người là tao với Mộc Tranh nuôi nhau, quá chính xác rồi, nên cố ý tặng hai cái, một cho Mộc Tranh, một cho tao." Mộc Thu làm vẻ gật gù tinh tế, nhanh tay thó một cái từ tay Diệp Tu đưa cho Mộc Tranh, cái còn lại chưa thó kịp đã bị Diệp Tu nắm chặt.

"Dafuq man? Tao cũng là anh của Mộc Tranh mà!" Diệp Tu chống chế. "Em gái nhỉ!?" Hắn quay qua gật đầu với Mộc Tranh một cái.

"Hai anh có thể cù..." Mộc Tranh chưa kịp nói hết câu đã bị cướp lời. Ý cô định bảo "cùng chia ra ăn".

"Đúng vậy, hai anh tự có cách quyết định." Mộc Thu rút tay về, nói tiếp "Boss có thể share, quý vật liệu hiếm như tao cũng có thể chia cho mày một ít, nhưng Pudding này... không thể xé đôi!"

"Bơi vào đấu trường giải quyết?" Diệp Tu bẻ tay.

Tộ Mộc Thu gật đầu, mặt đối mặt với Diệp Tu, bốn mắt chạm nhau tưởng chừng như có tia điện xoẹt qua. Mộc Tranh không thể kiểm soát tình hình nữa, sự việc này căn bản rất hay xảy ra, cô đành bó tay.

"Anh lại sợ chú mày quá cơ, chấp chú chọn map." Diệp Tu nhanh tay quẹt thẻ Nhất Diệp Chi Thu, ngồi xuống máy. Tô Mộc Thu cũng không chậm hơn là bao.

Đối với thể loại solo này, Diệp Tu rất có lòng tin, tục xưng Đấu Thần đánh hơn ba ngàn trận chưa thua, Tô Mộc Thu tuy mạnh, nhưng chưa đủ tầm làm cậu lung lay. "Pudding chắc chắn sẽ về tay mình!"

Tô Mộc Thu dạo gần đây rất tranh thủ thời gian đi PK với Chu Trạch Khải, vừa là để chỉ dạy Chu Trạch Khải thêm tiến bộ với đấu pháp Súng Cận Chiến, vừa là cơ hội để cải thiện kĩ năng cá nhân. Sắp tới phải đánh chuyên nghiệp rồi mà, luyện tập nghiêm túc một chút. Trình vốn đã cao nay lại càng tiến bộ, Diệp Tu đương nhiên khi sóng vai chiến đấu cũng cảm nhận được ít nhiều.
(Ể, tại sao Chu lại quen Tán được? Đoạn này mình link tình tiết với fic [Chu - Tán] Kế Thừa)

"PK?" Người vừa nhắc đã tới, Mộc Vũ Tranh Phong vừa online đã nhận được tin nhắn từ Vô Thanh Thương. Đủ để thấy người kia trông chờ Mộc Thu log in để tỉ thí đến mức nào.

"Để tí nữa, giờ có chuyện quan trọng lắm, muốn hóng hớt không?" Tô Mộc Thu vừa đáp vừa cho nhân vật chạy lại phía đấu trường.

Chu Trạch Khải không đáp, nhưng vẫn nhận được một lời mời vào phòng. Vừa vào đã thấy có hai người vào vị trí thách đấu rồi, nhiêu đó không làm cậu thấy có gì đặc sắc, lát sau liếc đến dòng tên nhân vật mới bắt đầu hết hồn: Đối thủ là Nhất Diệp Chi Thu.

Chu Trạch Khải nhanh chóng trở về chế độ nghiêm túc. Nhất Diệp Chi Thu danh tiếng thế nào? Toàn Vinh Quang ai cũng biết. Đây là cơ hội cực kì hiếm - sư phụ đánh với boss server. Không cần nói nhiều, (đương nhiên, vì Chu Trạch Khải vốn đâu có thích nói) cậu tranh thủ bật chế độ thu hình.

Đây chắc chắn không phải là một trận đánh bình thường. Đấu Thần vs Thương Thần - cận chiến vs viễn trình - Khước Tà vs Thôn Nhật. Ngay cả hai nhân vật cũng có giới tính khác nhau. Mọi xung khắc, mọi đối lập trên thế giới Vinh Quang đều đã hội tụ đủ trong một trận đấu. Nhất Diệp Chi Thu - Mộc Vũ Tranh Phong, trời sinh một cặp vừa tương lại vừa khắc, vừa phủ định vừa bổ khuyết đến không một kẽ hở.

Hiển nhiên nguyên nhân châm ngòi trận chiến long trời lở đất này cũng vinh quang không kém. Haha.

Diệp Tu nhường quyền chọn map nhưng Mộc Thu đách care, cứ thế click vào biểu tượng chấm hỏi, để hệ thống chọn ngẫu nhiên một map bất kì. Công bằng rõ rệt, tí nữa ai thua cũng nhất định không đổ thừa cho bản đồ bất lợi.

Bản đồ được chọn: Rừng Rậm. Tuy tên là Rừng Rậm nhưng đây là bản đồ solo, nó không thể là một khu rừng mấy nghìn héc-ta bước vô là lạc được. Đó chỉ là một mảnh rừng nhỏ với một con đường chính nối hai điểm hồi sinh, vài con đường mòn nhỏ thông nhau và không ít cây cối, bụi rậm.

Hai nhân vật nhanh chóng load xong bản đồ. Diệp Tu kinh nghiệm chinh chiến có thừa, lập tức nhận diện bản đồ này, hiểu rõ từng con đường, từng bụi cây. Cậu thận trọng di chuyển theo đường vòng. Với mọi đối thủ chơi hệ xạ thủ, cậu đều tôn trọng mà chọn cách đánh hợp lí. Nghề cận chiến như pháp sư chiến đấu, muốn tiếp cận đối thủ tay dài phải tìm cơ hội phục kích, không hẵn là đánh lén, chỉ cần khoảng cách ngắn thích hợp lao ra là được.

Chưa kể đối thủ là ai? Tô Mộc Thu - Thương Thần chân chính kiểm soát tầm bắn của bậc thầy pháo súng tốt như nào còn chờ cậu kiểm nghiệm sao? Tốt nhất là không nên đưa đầu trực diện để rồi bị quay như dế đến chết. Diệp Tu là vậy, luôn dùng các đấu pháp phổ thông mà hiệu quả. Nhìn qua tưởng chừng như bảo thủ củ chuối, nhưng được triển khai bởi Đấu Thần thì kết quả khôn lường.

Bên phía này Tô Mộc Thu đã điều khiển nhân vật theo đường cái đến giữa bản đồ, lợi thế tầm đánh cho phép cậu đường đường chính chính ra mặt. Quả nhiên không thấy đối thủ đâu, cậu đã đoán trước được cục diện này, có lẽ giờ Diệp Tu đang men theo lùm cây nào đây để tiếp cận mình. Không chậm trễ một khắc, Mộc Vũ Tranh Phong phóng mắt tìm một vị trí cao, nhắm được gò đất hướng 3h có tầm nhìn thoáng đãng, lập tức khiển nhân vật đến đó để tiện quan sát.

Theo dõi trận này hiện tại chỉ có hai người Chu Trạch Khải và Tô Mộc Tranh. (còn lại thêm bao nhiêu bạn đọc thì tác giả không biết :p) Chu Trạch Khải không hề mất kiên nhẫn với cục diện thế này, nhờ góc nhìn thượng đế, cậu biết Diệp Tu đang liên tục ẩn mình di chuyển, sẽ nhanh chóng phá vỡ sự tĩnh lặng đến đáng sợ này.

Mộc Tranh lúc này thực sự chả hiểu tình hình gay go đến mức nào, nhưng chỉ cần nhìn nét mặt chăm chú của cả Diệp Tu lẫn Mộc Thu, cô chỉ dám nuốt nước bọt khe khẽ, hòa mình vào không gian căng thẳng kia.

Pháo Hỏa Tiễn!

Mộc Vũ Tranh Phong bất ngờ bắn một pháo lên trời, ngay sau đó nổ tung thành tám viên pháo nhắm đúng bụi rậm nơi Diệp Tu đang ẩn mình mà đến. Diệp Tu có tí hoảng hồn nhưng vẫn không quên điều khiển nhân vật thoát khỏi phạm vi công kích kịp lúc.

Trong đầu Diệp Tu vẫn con đang rối rấm không hiểu sao mình chả mắc lỗi gì, thế mà đối phương vẫn tìm ra tung tích của mình. Suy tính kĩ càng mọi biến cố, cậu nhận ra chỉ có một cách...

"Á đạch, chơi địa map hả ba? Sòng phẵng đê!" Diệp Tu hô to.

"Địa cái beep! Bush check cơ bản thôi, không lẽ tay cầm pháo đây còn phải vất vả face check để rồi ăn vả sấp mặt à?" Mộc Thu chống chế.

Lẫn Tô Mộc Thu và Diệp Tu đều cực kì tự tin với phán đoán của mình. Trong suy nghĩ của Tô Mộc Thu, cậu phát hiện một vị trí lá cây giao động thất thường, lập tức tự tin phóng ngay Pháo Hỏa Tiễn không do dự. Còn Diệp Tu hoàn toàn cẩn trọng, chắc chắn không lỗi, chỉ có thể bị đối phương liếc nhẹ sang màn hình mới phát hiện vị trí. Thật ra... đó chỉ là hệ thống ủng hộ Tô Mộc Thu, làm một cơn gió vô tình nào đấy khiến cậu hiểu lầm, bắn lạc mà trúng thật.

Diệp Tu không trốn nữa, lao lên trực diện. Đấu pháp tiếp cận kia chỉ thành công khi... đối phương không ngồi kế bên máy mình. Diệp Tu nghĩ có núp nữa cũng vô ích, chi bằng chịu ít dmg, dựa vào lợi thế tốc độ mà tiếp cận đối phương. Nghề bậc thầy pháo súng là nghề di chuyển chậm nhất trong hệ xạ thủ do khẩu pháo quá cồng kềnh, chi phối phần lớn trọng lượng nhân vật. Diệp Tu đương nhiên biết điểm này, chấp luôn đối phương phi pháo, cậu vẫn có cơ hội tiếp cận.

Tô Mộc Thu bắn liền ba Pháo Chống Tăng thành hình tam giác thối lui. Thao tác này phải căn kĩ thời gian từng pháo được bắn ra mà di chuột cho chính xác, để tối ưu hóa phạm vị công kích, nhìn vậy chứ khó lắm chứ chẳng đùa.

Diệp Tu cứ vậy mà tới, hít thở thật đều, không hề giảm tốc - một pha Lây Chuyển Zigzag chuẩn đến từng đơn vị pixel, tránh nhẹ tênh. Khỏi phải nói trong 3 năm chơi game, cậu đã thuộc nằm lòng hit box của từng kĩ năng một.

"Anh hai cố lên!" Thấy Mộc Thu pháo bắn rầm rầm, Tô Mộc Tranh phấn khích cổ vũ.

"Anh mới là người cần cổ vũ nà, Mộc Thu chơi xấu, em hô cái gì!" Bên Diệp Tu nghèo, đeo một cái headset lỏm, tạp âm bên ngoài đương nhiên nghe thấy. Bất mãn phàn nàn.

"Ơ... thế thì anh ha.. à không, hai anh cố lên!" Cả hai người đều quan trọng với cô, đều được cô xem như anh ruột, cổ vũ cho cả hai luôn vậy.

Tô Mộc Thu tuy lúc trước chơi thiện xạ, nhưng không hề lậm lối đánh của thiện xạ khi sử dụng bậc thầy pháo súng. Tỉ như nếu cậu dùng thiện xạ, đạn phải nhắm chuẩn và bắn thẳng xuyên mục tiêu mới hiệu quả. Còn khi sử dụng pháo, với buff Khống Chế Hỏa Lực Nặng đặc trưng của nghề, (cho phép tăng toàn bộ sức tấn công, AoE và tầm bắn của các kỹ năng) Tô Mộc Thu liên tục bắn xuống đất, những điểm gần Nhất Diệp Chi Thu để đạn nổ ra gây sát thương.

Máu của Nhất Diệp Chi Thủ rỉ giọt, không thể nói không đáng kể. Diệp Tu cũng xót lắm, nhưng chỉ cần một chút thôi, một chút nữa thôi khi hoàn toàn tiếp cận được, cục diện sẽ nghiên hoàn toàn về phía tay cận chiến.

Đến rồi: Long Nha!

Long Nha mở đầu, sau đó đến Đâm Liên Tiếp, Thiên Kích, Viên Vũ Côn vốn đã trở thành bản năng của một pháp sư chiến đấu vững trình. Có thể nói đây là combo cấp thấp có scale cao nhất trong mọi nghề.

Nhưng Diệp Tu lại không có cơ hội đánh tiếp chuỗi liên chiêu đó vì Long Nha đã bị cản thành công. Tô Mộc Thu hướng pháo lên trời bắn một phát, thoạt đầu nhìn đầy vớ vẩn, nhưng nó lại cưởng chế nhân vật nâng pháo lên trước ngực. "Keng", tiếng Khước Tà va chạm Thôn Nhật vang lên chói tai, Tô Mộc Thu đã vô tình đở chiêu như vậy đấy. Hay nói đúng hơn là cố ý lấy pháo làm khiên bằng cách hướng pháo theo phương công kích.

Diệp Tu không cho đối thủ kịp nghỉ, lập tức bồi thêm hai hit Đâm Liên Tiếp. "Keng keng", Tô Mộc Thu tiếp tục ngoan cố, chỉa pháo sang trái cùng lúc đó xoay người đặt pháo ngang hong mà bắn vào mợt nơi vô định. Thế mà lại tiếp tục cản được hai hit cực nhanh từ Nhất Diệp Chi Thu.

"Quái! Vậy cũng được nữa?" Diệp Tu không chút biểu hiện khó xử, chẳng qua lần đấu thấy nên có chút cảm khái thú vị.

"Hehe, đã bao giờ nghe qua Pháo Cận Chiến chưa?" Mộc Thu vênh váo hỏi.

Vênh tí vậy thôi, chứ thật ra cậu cực kì chật vật chống đở. Trọng lượng quá lớn khiến các kĩ năng cận chiến của hệ xạ thủ ra chiêu rất tù, tiết tấu bị chậm liên tục. Diệp Tu là ai chứ? Đấu Thần một khi đã tiếp cận sẽ không cho con mồi lối thoát, huống chi con mồi lại là một nghề viễn trình.

Diệp Tu tuy đánh rất đã nhưng thật sự không hiểu, đây đâu phải đấu pháp mà một bậc thầy pháo súng nên dùng khi đối phó với một nghề cận chiến? Có là Pháo Cận Chiến hoàn mĩ gì đi nữa thì thực tế vẫn cho thấy Diệp Tu đang trên kèo hoàn toàn. Lợi thế cấu máu đầu game đã bị Diệp Tu nhanh chóng khỏa lấp. Hai bên trao đổi chiêu thức, mất máu liên tục nhưng Diệp Tu mới là bên có lợi. Cây máu Mộc Vũ Tranh Phong tuột không phanh, trong lúc đó Nhất Diệp Chi Thu cứ áp đảo.

Mộc Vũ Tranh Phong còn 10%, Nhất Diệp Chi Thu còn 34%. Theo như Diệp Tu nghĩ, đây là đã kết thúc. Cậu vẫn cảm thấy bất an do Mộc Thu lựa chọn lối đánh rất ngáo, đến mức vô lý khó tin. Nhưng có không muốn tin thì hiện thực vẫn rành rành ra.

Tô Mộc Thu không nhây nữa, từ đầu đến giờ nhịn để kéo máu Nhất Diệp Chi Thu vào mốc thích hợp, cũng như cố tình thả thanh máu của mình rơi tự do để đưa đối thủ vào cái bẫy cuối cùng này. Nếu thanh máu của cậu còn quá cao, sẽ không khiến Diệp Tu all in được.

Trượt Đất! Tô Mộc Thu ngay lúc này muốn reset vị trí, lập tức sử dụng kĩ năng thể thuật cơ bản mà cực kì hiệu quả này của hệ xạ thủ để rút chạy. Vẫn chưa đủ! Cậu biết đối phương vẫn còn giấu bài, một mình Trượt Đất là chưa đủ. Trong lúc cơ thể Mộc Vũ Tranh Phong đang trượt đi, cô chỉa pháo ngược lại với hướng trượt, nòng pháo tích tụ một luồng sáng vàng rồi bắn ra vang dội, Pháo Lượng Tử được gồng bắn ra có sực bật cực lớn, hệt như bộ phản lực đẩy Mộc Vũ Tranh Phong tăng tốc kéo dài khoảng cách.

Diệp Tu biết ngay, đây đều đã nằm trong dự liệu. Hào Long Phá Quân! Đại chiêu mạnh nhất của pháp sư chiến đấu lúc bấy giờ, được thao tác cực kì cường hãn lao về phía Mộc Vũ Tranh Phong. Hai kĩ năng lùi của Mộc Thu cũng không cách nào rút quá xa so với Hào Long Phá Quân. Diệp Tu tính toán kĩ, chắc chắn sẽ vừa kịp vào tầm tiếp cận.

Tô Mộc Thu nhìn rõ vị trí hiện tại, đã thoát ra khỏi hit box của Hào Long Phá Quân, sẽ không nhận sát thương trí mạng từ đại chiêu này. Cậu yên tâm ném luôn Thôn Nhật xuống đất.

Diệp Tu thoáng chút bối rối với pha này, định thay vũ khí chơi cứng? Trò gì đây? Bỏ pháo? Nhưng bộ kĩ năng đâu cho phép đối phương đánh ra chiêu nào khác? Diệp Tu duyệt lại rất nhanh, bỏ pháo thì chỉ còn mỗi Tập Kích Gối là dùng được, hơn nữa muốn thay vũ khí đều phải có thời gian đóng băng, trước sau gì cũng trễ.

Tuy không thể last hit bằng Hào Long Phá Quân, nhưng vẫn có thể giết gọn, chỉ cần tiếp cận. Diệp Tu cẩn thận thao tác Viên Vũ Côn, cậu biết đối phương đang Tập Kích Gối chờ mình, chiêu này có bá thể, chỉ có Viên Vũ Côn cưỡng chế chụp bắt mới phá được. Từ đầu đến giờ đối phương cho cậu cảm giác đánh đấm cận chiến chậm chạp, Viên Vũ Côn của mình chắc chắn ra trước!

Cả hai tiếp cận! Viên Vũ Côn vs Tập Kích Gối! Tập Kích Gối bỗng dưng nhanh bất thường, nhanh hơn mọi Tập Kích Gối trước giờ mà Diệp Tu từng thấy!? Trúng! Nhất Diệp Chi Thu bị đá bay lên không. Mà trong đầu Diệp Tu lại trống rỗng...

Từ trên nhìn xuống, cậu thấy trọng pháo nằm cạnh chân Mộc Vũ Tranh Phong đang được nhặt lên. Má! Vậy mà mình không nhận ra! Trọng pháo chính là gánh nặng khiến bậc thầy pháo súng khó có khả năng di chuyển. Nay bỏ nó đi, không phải sẽ ra chiêu cận chiến nhanh đến shock sao?

Tô Mộc Thu phát hiện điểm này khi cậu nghiên cứu tán nhân, một lần nhặt được đồ ngon ở phó bản nên vứt luôn đồ dỏm trong người để thay, cậu phát hiện cơ thể nhanh hơn lạ thường. Thì ra cơ chế là như vậy. Điểm này Diệp Tu lần đầu khảo nghiệm, nhưng không kịp nữa rồi.

Trong một trận đánh đỉnh cao, chỉ cần một kĩ năng khống chế chuẩn xác cũng có thể quyết định cục diện. Chính nó! Tập Kích Gối!

Tô Mộc Thu ném thêm một quả Lựu Đạn lên cao, lợi dụng sóng xung kích đẩy Nhất Diệp Chi Thu rơi lâu một tí. Trong lúc đối phương rơi thẳng xuống, cậu còn tranh thủ cho thêm một Pháo Phá Giáp, -30% giáp của đối phương. Tiếp đó một Pháo Nam Châm được bắn ra. Kĩ năng này rất đặc biệt, bắn viên đạn vào mục tiêu, sau đó cưỡng chế mục tiêu bay đến vị trí chỉ định (do bị nam châm hút), sau đó phát nổ khi chạm đất.

Đương nhiên vị trí được chỉ định này không hề bình thường. Trong lúc Nhất Diệp Chi Thu bị lôi đi, Diệp Tu đã nghe rõ một tiếng "tách": từ bàn tay thon của Mộc Vũ Tranh Phong búng ra một cái bật lửa đến vị trí chọn sẵn. Thôi tiêu rồi!~ Vì Pháo Nam Châm cưỡng chế rơi, nên Chịu Thân vô dụng trong tình huống này. "Keng" một tiếng, đạn đạo rợp trời bay đến vị trí bật lửa. Nhất Diệp Chi Thu bị chôn vùi trong Nhiệt Cảm Phi Đạn...

Diệp Tu cắn răng tính toán sát thương, vừa bị giảm giáp vừa ăn trọn đại chiêu, nhưng dù gì vẫn còn tới 1/3 cây máu. Sát thương của bậc thầy pháo súng thật không thể khinh thường, mà độ trâu của Đấu Thần cũng vậy. Mà khoan đã... sao loạt đạn vẫn chưa kết thúc? Sao máu vẫn cứ rút thế này?

"Tắt hack đê ba!" Diệp Tu cực kì ức chế.

"Để tao nhắc mày một chuyện: Thôn Nhật là vũ khí bạc!" Mộc Thu tỉnh bơ.

Vũ khí bạc thì sao chứ? Vũ khí bạc có thể ép thuộc tính tùy thích để phù hợp với người chơi... hoặc là... đúng vậy: ép thêm một kĩ năng cùng hệ vào. Không phải loạt phi đạn kéo dài thất thường, sự thật là có đến hai chiêu Nhiệt Cảm Phi Đạn được đánh ra. Tại sao ư? Kĩ năng Tô Mộc Thu chọn cho Thôn Nhật, (tui biết mọi người đang đoán là Nhiệt Cảm Phi Đạn... nhưng không) chính là... Kiểm Soát Hai Tầng! Kĩ năng của thiện xạ cho phép reset cooldown của một kĩ năng bất kì.

Tại sao lại là Kiểm Soát Hai Tầng mà không phải Nhiệt Cảm Phi Đạn ư? Kĩ năng ép vào vũ khí chỉ ở cấp 0. Nếu add Nhiệt Cảm Phi Đạn thì uy lực tại cấp 0 làm sao bằng đại chiêu hàng thật giá thật. Trong khi đó up level cho Kiểm Soát Hai Tầng chỉ làm nó cooldown nhanh hơn. Tô Mộc Thu chỉ cần reset một lần, đã có thể đánh ra cùng một kĩ năng trí mạng hai lần.

Sau khi hoạt ảnh của Nhiệt Cảm Phi Đạn kết thúc bằng một cột khói hình nấm, xác của Nhất Diệp Chi Thu đã cháy đen không còn nhúc nhích.

Vinh Quang! Hai chữ to đùng nhảy ra trước màn hình Tô Mộc Thu. Diệp Tu chả tỏ vẻ gì cay cú, một cái pudding đổi được quá nhiều kiến thức, đối với cậu đã là trao đổi rất lời.

"Oaaa, anh hai siêu ghê! Thắng được Diệp Tu! Nè phần thưởng cho người thắng cuộc!" Mộc Tranh vừa tung hô vừa trao cho Mộc Thu cái pudding phải đánh đổi bằng máu và mồ hôi mới có được.

"Pudding để sau, mau mau đưa anh quyển sổ." Tô Mộc Thu nhìn về phía em gái, hối.

Tô Mộc Thu có một quyển số rất quan trọng, trong đó ghi lại số lần thắng thua giữa cậu và Diệp Tu. Tuy Diệp Tu lĩnh vực nào cũng dẫn trước, từ last hit boss đến solo, nhưng cậu rất có lòng tin một ngày nào đó mình sẽ san bằng tỉ số. Quyển sổ này do Mộc Tranh giữ, được dặn không được phép cho Diệp Tu xem.

Hí huấy viết viết một lúc, sau đó đóng cuốn sổ lại cái "cụp". Mộc Thu đưa lại cho Mộc Tranh cất, sau đó tiếp nhận phần thưởng.

"Hừ, Pudding ở nhà tao ăn hoài ngán rồi, nhường cho mày vậy." Diệp Tu phồng má quay mặt đi, không thèm nhìn cảnh Mộc Thu nhiệt tình khui cái pudding một cách chả thành thạo gì...

Nói gì vậy chứ? Ba năm xa nhà, Diệp Tu vốn đã quên mất pudding có vị như nào, thèm lắm nhưng thua rồi phải biết làm sao. Không được! Không được! Phải thật cứng rắn!

"Ê!" Tô Mộc Thu bất ngờ lên tiếng.

"Giề" Diệp Tu quay mặt lại, đã thấy ngay trước mũi một muỗng đầy ấp pudding vàng đượm, mềm nhũn...

"Còn không mau "Ahhh"?" Tô Mộc Thu cười rất chân thành, nâng cái muỗng thêm một cái đầy khiêu khích.

Diệp Tu vừa há miệng rướng người tới, Mộc Thu đã quay cái muỗng lại cho vào miệng mình một cách ngon lành.

"Hahaha, có cái cùi chỏ ấy! Tin người vãiiiii~!" Tô Mộc Thu cười rôm cả phòng, lập tức co giò bỏ chạy.

Căn phòng trọ xập xệ tràn ngập tiếng cười của ba người. Diệp Tu đuổi Mộc Thu vừa cười vừa chạy vòng quanh sofa. Mộc Tranh hai chân đong đưa, nhìn hai ông anh còn con nít hơn cả mình. Cô đã chứng kiến cảnh này biết bao nhiêu lần, ngày qua ngày, cảm xúc của cô lúc này thật khó diễn tả bằng lời, thật yên bình. Mộc Tranh khẽ cười. Tiếng cười của cô trong trẻo, ấm áp át cả những tia nắng hoàng hôn cuối cùng đang phủ xuống căn phòng từ cửa sổ.

Mùa xuân năm 2015, Tô Mộc Tranh ước sao cho thời gian có thể dừng lại ngay khoảnh khắc này...

End.
Từ Ngụy vs Phương, Chu vs Tán đến nay có lẽ là cặp đấu khó nhất mà mình từng chấp bút: Tu vs Tán. Thoạt đầu quả thật đã lạc lối, không biết nên gở nút thắt của trận này như nào. Muốn Tán thắng, mình buộc phải cho Tán sử dụng một đấu pháp mà Tu chưa gặp bao giờ, vì Tu quá hoàn thiện với những thứ căn bản, không thể qua mắt cậu thiếu niên sung sức này được ^^.

Fic này đặc biệt dành tặng fan ruột của mình, người này đã theo sát, ủng hộ mình từ fic đầu tiên. Bút pháp có chút phóng khoáng, hi vọng cô sẽ thích, cũng như xóa được phần nào stress thi cử cho cô.

Riêng đoạn đối thoại cuối, mọi người không nhìn lầm, là mình viết ^^. Đây để riêng cho một đại thần viết/edit fic mà mình cực kì quý phục, cổ thuộc đảng Tán Tu Tán, nên đành thôi, phá cách một chút vậy!

Like đi like đi, không like sao sống!!! T_T
 
Last edited:

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Messages
4,079
Likes
4,211
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#2
1. Lại cách viết mang hơi hướng bút ký. Like mạnh. Cách viết này hợp với các fic hồi tưởng kinh khủng. Dĩ nhiên fic về Tán không phải fic nào cũng hồi tưởng, có nhiều fic viết luôn ở dòng thời gian quá khứ, nhưng đặc biệt fic em thì nó cực hợp vì cảm giác hoài niệm mạnh lắm.

Riêng về fic này chỉ có hai đoạn, nhưng chị vẫn thích. Đoạn 1 khá ngắn, gây cảm giác như một đoạn dẫn trước khi vào phần phim chính, cho nên cái câu giới thiệu dòng thời gian không gian đầu đoạn nó cứ như mang theo hiệu ứng hình ảnh ấy, dường như nghe được tiếng băng rè rè đâu đây.

2. Tôi luôn vote cho cách xưng hô mày tao! Trai chơi game không mày tao quá phi thực tế! Với đặc biệt thích cụm "bơi vào đấu trường" nữa.

3. Ngọt lịm. Vì đây là box No CP nên tôi chấm dứt số 3 này ở đây =)) Nice try, self!

4. Hình như Lá vượt mặt nhân vật chính, chạy vô cmt đầu tiên rồi... Để mọi người nói thêm về nội dung truyện vậy, Lá khen cách viết hoy ~

@Yamabuki Hakurone em ơi vào xem ~ hai mình hưởng ké hàng cho em Bều (cùng fetish nó sướng thế đấy) ~
 
Last edited:

Túc Liên

Enthusiastic Dramatist
Hội Tự Sát
Messages
231
Likes
899
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Tranh, Quả, Nhu, Tú, Kỳ
#3
Bối cảnh dẫn vào truyện vô cùng hợp lý, fic của Chianti tính logic không chê vào đâu được (°◡°♡)

Convo giữa hội trai chơi game quả nhiên để trai chơi game tự viết vẫn chuẩn nhất =)))

Trận này hoành tráng quá, chi tiết lại gay cấn, thật sự kính nể khả năng tưởng tượng của tác giả.

À thì vẫn là No CP nhưng cảm giác tác giả càng lúc càng lên đô với việc đi theo tiếng lòng fangirl/fanboy =)))

Bạn biết bạn đã lăn lê ở khu vực fanfic quá nhiều khi ngay lập tức biết fan ruột và đại thần viết/edit fic là ai =)))
 
Last edited:

Tiểu Ngọc

Farm exp kiếm sống
Messages
64
Likes
180
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Tô Mộc Thu đại đại. Diệp Tu đại đại
#4
:ROFLMAO::ROFLMAO::ROFLMAO::ROFLMAO: nghe cái tên hài chết, chui vào mới thấy đẫm máu thật. No CP nhưng mà em vãn ngửi mùi Tán Tu Tán a~~
 

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Messages
292
Likes
1,854
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#5
4. Hình như Lá vượt mặt nhân vật chính, chạy vô cmt đầu tiên rồi... Để mọi người nói thêm về nội dung truyện vậy, Lá khen cách viết hoy ~
Em thật không ngờ chị bận trăm công ngàn việc mà lại là người đầu tiền đọc fic... vừa bất ngờ vừa vui. *hức
1. Lại cách viết mang hơi hướng bút ký. Like mạnh. Cách viết này hợp với các fic hồi tưởng kinh khủng. Dĩ nhiên fic về Tán không phải fic nào cũng hồi tưởng, có nhiều fic viết luôn ở dòng thời gian quá khứ, nhưng đặc biệt fic em thì nó cực hợp vì cảm giác hoài niệm mạnh lắm.

Riêng về fic này chỉ có hai đoạn, nhưng chị vẫn thích. Đoạn 1 khá ngắn, gây cảm giác như một đoạn dẫn trước khi vào phần phim chính, cho nên cái câu giới thiệu dòng thời gian không gian đầu đoạn nó cứ như mang theo hiệu ứng hình ảnh ấy, dường như nghe được tiếng băng rè rè đâu đây.
Trước chị với Dù Nhỏ cứ truyền tai nhau "chuyện quá khứ không nên nhắc nữa, chúng ta phải hướng tới tương lai". Hì, bút pháp của em lại chỉ nhắm vào những chuyện vốn không ai biết, mấy ai hay trong một điểm thời gian nào đấy... Quan trong hơn đối tượng này... chỉ có thể tìm tư liệu về anh ở quá khứ mà thôi... Anyway, quan trọng nhất vẫn là most important
3. Ngọt lịm. Vì đây là box No CP nên tôi chấm dứt số 3 này ở đây =)) Nice try, self!
Ngọt lịm... ngọt lịm... em sẽ hiểu theo cách của em vậy...
Bối cảnh dẫn vào truyện vô cùng hợp lý, fic của Chianti tính logic không chê vào đâu được (°◡°♡)
Trận này hoành tráng quá, chi tiết lại gay cấn, thật sự kính nể khả năng tưởng tượng của tác giả.
Hì hì, quá lời, quá lời rồi!~ Sau nhiều giờ ngâm dắm ý tưởng, quằn quại từng chi tiết mà được Túc Liên đại thần công nhận thì không còn gì bằng ^^.
À thì vẫn là No CP nhưng cảm giác tác giả càng lúc càng lên đô với việc đi theo tiếng lòng fangirl/fanboy =)))
No CP nhưng mà em vãn ngửi mùi Tán Tu Tán a~~
Hơ hơ... chắc mình phải lên núi tu luyện lại sức đề kháng quá =)), càng ngày càng đưa vào nhiều đoạn fan-service. Cơ mà phải cần những đoạn như này để trung tính gay gắt sau mỗi trận đánh. Mình biết mọi người thích mấy đoạn như vầy mà.

Hi, cảm ơn!!!
 

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Messages
292
Likes
1,854
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#8
@Chianti Em không biết anh là nam á, em xin lỗi ạ. Huhu lâu ngày em off khỏi fandom quá, em thích fic lắm ạ.:cry::cry::cry::love::love::love:
Haha, anh chết mất, thiệt tình anh bị hoài nên anh không để tâm đâu ^^, nam mà viết đoạn cuối truyện như kia đến anh còn tự nghi ngờ mình. Cơ mà em vô sửa luôn bằng một cmt nữa làm anh bất ngờ dễ sợ. Có người nói thích fic mình viết là lên giường ôm gối ôm thung thướng mãn nguyện rồi, hơi đâu để ý mấy dòng nhỏ nhặt kia chứ ^^. Cảm ơn em đã thích nha, mừng em về với fandom! Truyện em viết anh cũng đọc hết rồi á ^^, hay ghê!
 

Yamabuki Hakurone

Farm exp kiếm sống
Messages
77
Likes
127
#9
Chị Bều bảo em anh là trực nam, thế là em tính về xóa cmt luôn, nào ngờ anh like từ chiều rồi nên em mới đi viết lại cái khác á. TvT Em vẫn là có lỗi anh ạ. Ahihi, em cảm ơn lời khen của anh nha, em còn phải cố gắng nhiều ạ.
 

Tán Ô Nhỏ

Núp lùm đêm khuya, đu chuối bắn tỉa
Hội Tự Sát
Messages
448
Likes
1,776
Location
Trong Soul Sờ-Tôn
Team
Khác
Fan não tàn của
Tô Mộc Thu
#10
Đọc lâu rồi nhưng nay mới mò mặt vào cmt, tội lỗi OTL Mà cũng do những người trên nói hết mất rồi, chẳng còn gì để nói cả.

Nói sao nhỉ, viết fanfic TCCT hướng nguyên tác là một điều rất khó, bởi ba Bướm sắp xếp các sự kiện quá sát nhau rồi, tìm được khoảng trống gần như là điều không thể. Vậy mà người làm được, lại còn làm rất nhiều lần, lần nào cũng tốt hết, nếu không dùng từ "bái phục" thì không còn từ gì khác nữa cả. Chưa kể, đây vốn là fanfic mà đọc lên cảm giác hệt như do chính ba Bướm viết vậy. Hầu hết fanfic t đọc mà có đề cập đến Tô Mộc Thu trong quá khứ thường mang màu sắc buồn buồn nhưng trong fic này thì không, rất tươi sáng rất rực rỡ. Mà cũng đúng, hai thiếu niên tài năng như thần tương lai rộng mở ở cạnh nhau, cớ sao phải mang không khí buồn buồn.

"Boss có thể share, quý vật liệu hiếm như tao cũng có thể chia cho mày một ít, nhưng Pudding này... không thể xé đôi!"
Chuẩn luôn, cái gì cũng có thể chia, trừ đồ ngọt, pudding lại càng không!! Ai dám chia pudding là tội ác!!

"chuyện quá khứ không nên nhắc nữa, chúng ta phải hướng tới tương lai"
Cái này ko phải để nói TCCT đâu, nó là cả một câu chuyện dài~~~
 

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Messages
292
Likes
1,854
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#11
Đọc lâu rồi nhưng nay mới mò mặt vào cmt, tội lỗi OTL Mà cũng do những người trên nói hết mất rồi, chẳng còn gì để nói cả.
Không sao không sao, mình lại thấy mặt dụng ý của nó: Nhân vật chính lúc nào cũng xuất hiện cuối cùng. Tin mình đi motif này phổ biến lắm. Dù gì mình viết fic này thoạt đầu cũng tò mò không biết Dù Nhỏ sau khi thấy Tán thằng Diệp thuyết phục thì sẽ react như nào. Viết xong lại lỡ tự spoil cho mình những tình tiết về Tán được đề cập trong chính văn qua nhà wp của Dù Nhỏ luôn, mình thấy qua Tán có chấp niệm hơn thua với Diệp rất mãnh liệt (qua cuốn sổ), mà ba Bướm lại chẳng đề cập trận Tán thắng một cách chi tiết cả, chỉ là vài con số ý nói việc đó có xảy ra. Cho nên trận này là mình vô tình viết ra, nhưng sẽ là câu trả lời cho những câu hỏi mà sau này có khi mình tự thắc mắc...
Nói sao nhỉ, viết fanfic TCCT hướng nguyên tác là một điều rất khó, bởi ba Bướm sắp xếp các sự kiện quá sát nhau rồi, tìm được khoảng trống gần như là điều không thể. Vậy mà người làm được, lại còn làm rất nhiều lần, lần nào cũng tốt hết, nếu không dùng từ "bái phục" thì không còn từ gì khác nữa cả. Chưa kể, đây vốn là fanfic mà đọc lên cảm giác hệt như do chính ba Bướm viết vậy.
Nói chứ mọi người cmt rất nhiều, mình rất vui, lần đầu tiên được nhiều ý kiến trên nhiều phương diện như vậy T^T. Ấy vậy mà vẫn là Dù Nhỏ chuẩn nhất trong việc cảm về cách một fic được hình thành. Viết hướng nguyên tác theo mình khó nhất vẫn là khâu chọn điểm dẫn - tình tiết mở đầu, có khi bí ý tưởng mấy tháng cũng chả nghĩ ra. Mình cảm thấy thật may mắn khi tìm được những tư liệu tham khảo hay đôi lúc chỉ là sực nghĩ ra ý tưởng dẫn liên quan đến nhân vật mà mình muốn viết. Thoạt đầu cứ nghĩ mình viết để thỏa mãn bản thân trong các trận đại thần đấu nhau, nhưng không, chính từng đọc giả một mới là động lực thúc đẩy để mình luôn nghĩ làm sao để hoàn thiện fic hơn. Và cũng chịu khó chèn fan-service vào hơn.
Cái này ko phải để nói TCCT đâu, nó là cả một câu chuyện dài~~~
Dài đến ba dấu ngã cơ á~~~, hai người huyền bí cái gì, mình không định ý kiến, chỉ là mượn câu đó để dẫn ý thôi.

À, tí thì quên, cảm ơn đã cứu giới tính của mình một mạng. Từ ngày vào fandom nó chết mấy lần rồi không đếm nổi nữa =)). Giống gái lắm sao?
 

oomi

Cống hiến cấp cao
Hội Tự Sát
Messages
389
Likes
1,382
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Bá Đồ Bá Đồ Bá Đồ (๑•̀ㅂ•́)و✧
#12
Tại sao lại là Kiểm Soát Hai Tầng mà không phải Nhiệt Cảm Phi Đạn ư? Kĩ năng ép vào vũ khí chỉ ở cấp 0. Nếu add Nhiệt Cảm Phi Đạn thì uy lực tại cấp 0 làm sao bằng đại chiêu hàng thật giá thật. Trong khi đó up level cho Kiểm Soát Hai Tầng chỉ làm nó cooldown nhanh hơn. Tô Mộc Thu chỉ cần reset một lần, đã có thể đánh ra cùng một kĩ năng trí mạng hai lần.
wow wow woww!!! thiệt sự là quá quá quá best, không ngờ không ngờ không ngờ, vừa phục Thu vừa phục tác giả, thật sự não phải bén thế nào mồi được lửa như vậy đây, mồi thơm tới mức độc giả dính đẹp, tui cũng nghĩ là Nhiệt Cảm nhưng tới đoạn sau vỡ lẽ ra đúng là hết hồn
lúc đọc chiêu dài hơn đã nghĩ đến bí mật nằm ở vũ khí, tới đoạn ép nghĩ ngay tới Nhiệt Cảm nhưng lại thấy không phù hợp, Kiểm Soát Hai Tầng đúng là rất ổn, vừa phù hợp về lv lẫn chiến thuật, tầm nhìn xa, tình tiết hợp lý, thêm cả đoạn vứt bỏ sức nặng tăng tốc độ, hai chiêu này đúng là rất bén từ bước một tập kích làm đối thủ bất ngờ rồi tưởng là có thể lật kèo nhưng lại tiếp tục rơi vào bẫy hai, hai điều đơn giản là bước ngoặt cho cả trận đấu, nói thật với hai người ngang cơ nhau thì sắp xếp trận đánh thế nào để có được một kết quả phù hợp là một điều rất không đơn giản, không sẽ gây cảm gáic cưỡng bách ngay rất không thuyết phục, đặc biệt là với hai người thế này.
Tu và Thu mỗi người một điểm mạnh, tui thấy nếu Tu hơn về thao tác và khả năng ứng biến thì Tu chính là hơn một phần về cách vận dựng kiến thức và sự mới lạ ứng biến trong cách nghĩ, đơn giản hơn là người đi trước thời đại. Mộc Thu không hổ là người được chính Diệp Tu và chúng ta công nhận, sự trên cơ nho nhỏ trong trận chiến này được tích lũy từ thực tế và những khám phá mới mà người cùng thời chưa tìm thấy, có thể nói điểm mạnh nhất của Thu đã được khai thác trộn vào rất đều tay, thật sự phục phục phục đó đại thần =)))))))) *lau nước mắt
Căn phòng trọ xập xệ tràn ngập tiếng cười của ba người. Diệp Tu đuổi Mộc Thu vừa cười vừa chạy vòng quanh sofa. Mộc Tranh hai chân đong đưa, nhìn hai ông anh còn con nít hơn cả mình. Cô đã chứng kiến cảnh này biết bao nhiêu lần, ngày qua ngày, cảm xúc của cô lúc này thật khó diễn tả bằng lời, thật yên bình. Mộc Tranh khẽ cười. Tiếng cười của cô trong trẻo, ấm áp át cả những tia nắng hoàng hôn cuối cùng đang phủ xuống căn phòng từ cửa sổ.

Mùa xuân năm 2015, Tô Mộc Tranh ước sao cho thời gian có thể dừng lại ngay khoảnh khắc này...
Đúng là kim ghim trong tim mà, khi nhớ về quá khứ, điều tiếc nuối nhất với mỗi con người không phải là những sự kiện lớn trong đời mà lại chính là sự kiện nhỏ (theo tui là vậy) vì chuyện nho nhỏ mới là cuộc sống mà chúng ta quen thuộc và đáng quý trong nhưng lại ít được nhớ đến nhất, kiểu dẫn từ hiện tại về rất có sức sát thương và gợi nhớ đó, thêm dòng cuối nữa, đm, đúng là tui cũng hoảng hốt trong chốc lát, phải nói, Thu ít xuất hiện nhưng được đọc những dòng về con người này vẫn làm tui rung rinh, cảm ơn đại thần =))))) <3
Tô Mộc Thu dạo gần đây rất tranh thủ thời gian đi PK với Chu Trạch Khải, vừa là để chỉ dạy Chu Trạch Khải thêm tiến bộ với đấu pháp Súng Cận Chiến, vừa là cơ hội để cải thiện kĩ năng cá nhân. Sắp tới phải đánh chuyên nghiệp rồi mà, luyện tập nghiêm túc một chút. Trình vốn đã cao nay lại càng tiến bộ, Diệp Tu đương nhiên khi sóng vai chiến đấu cũng cảm nhận được ít nhiều.
(Ể, tại sao Chu lại quen Tán được? Đoạn này mình link tình tiết với fic [Chu - Tán] Kế Thừa)
=)))) này là kết hợp lồng ghép giữa xô cá và mồi đây =))))))) trận chiến cần người xem, người xem này vừa là mối nối giữa hai câu chuyện vừa là nhân chứng cho trận đấu pudding lịch sử =))))) thật ra là muốn nhử mồi chứ gì =)))))
Tô Mộc Thu có một quyển số rất quan trọng, trong đó ghi lại số lần thắng thua giữa cậu và Diệp Tu. Tuy Diệp Tu lĩnh vực nào cũng dẫn trước, từ last hit boss đến solo, nhưng cậu rất có lòng tin một ngày nào đó mình sẽ san bằng tỉ số. Quyển sổ này do Mộc Tranh giữ, được dặn không được phép cho Diệp Tu xem.
Chỉ muốn trích ra để ở đây mà thôi
"Đương nhiên là chị không thấy rồi, vì sáng tạo ra đấu pháp đó chỉ có duy nhất một người. Lúc hắn thi triển, chỉ có 3 người thấy được, trong đó may mắn có tui. Đại thần này ấy nhé, đến vũ khí bạc tâm huyết cả đời hắn còn ném ra để đánh một hit mang tính quyết định như vậy..." Diệp Tu giọng đầy hoài niệm, đang cao hứng bỗng khựng lại một nhịp... "Tiếc là hắn không còn cơ hội để làm như thế một lần nào nữa..."

"Ném cả vũ khí bạc? Chắc trận đó phải mang ý nghĩa lớn lắm?" Trận Quả tính vốn tò mò, không nhịn được mà hỏi thêm một câu.

"Đương nhiên... một trận cực kì cực kì quan trọng~" Diệp Tu hiếm khi thể hiện một ánh nhìn xa xăm đầy huyền bí...
Nói gì vậy chứ? Ba năm xa nhà, Diệp Tu vốn đã quên mất pudding có vị như nào, thèm lắm nhưng thua rồi phải biết làm sao. Không được! Không được! Phải thật cứng rắn!
haha =))) hẳn là lớn lắm, lí do thực sự là khó đỡ nhưng ở trên cũng có nói, không quan trọng thắng thua, quan trọng là cả hai đã học được điều gì, bao nhiêu sóng to gió lớn mà hai người, nhất là Diệp có thể thổi lên sau này cũng là vì những trận đánh thế này đây, đọc mà phải lau mắt để nhìn, chuyện này viết về lúc cả bọn còn nhỏ, tính cách nhân vật có khác nhiều so với bây giờ, thật sự khá thú vị, mọi người đều có sự trẻ hóa và trẻ con hơn =)))) dễ thương chết đi được
theo tui thì có nhiều chỗ hơi OCC nhân vật, có lẽ là do quan điểm cá nhân nhưng hiện tại nếu sắp xếp cách nói và nghĩ của Diệp trong hiện tại chưa ổn, thẳng ra là hơi nhiều tình cảm bộc lộ trong lời nói quá, với Diệp theo tui là một người khá bình tĩnh nên nếu để quá xúc động hay ngạc nhiên sẽ không phù hợp với nguyên tác =v= đoạn trên được viết là tui dựa trên nguyên tác, đại thần muốn viết một mặt khác của nhân vật thì dư rồi ;v; góp ý về cách xưng hô, nếu để là cậu hết dễ nhầm với khó phân biệt, nên rõ ràng và chọn hẳn cách xưng hô cho mỗi người sẽ dễ đọc hơn <3

cảm ơn đại thần đã viết, bánh pudding này đúng là vừa ngọt vừa đắng (hơi dị nhưng hình như còn có vị cay nữa =))) rất kích thích) bánh thơm còn rất chất lượng, đọc mà không dứt mắt ra được, nhiều đoạn phải nhìn vài lần coi có sót chữ nào không, sợ đọc thiếu thì không theo kịp, mạch truyện rõ ràng, dẫn không dài dòng, không thể không kể đến sự nắm rõ nguyên tác và lồng ghép cá chiêu thức và nhân vật, rất chắc tay và đặc biệt tiêu biểu ở các đoạn chiến đấu *giơ ngón cái
vốn chơi game của tác giả hẳn rất dày dặn mới bóp ra được những đoạn sắc bén và gay cấn thế này, âm à dương mưu lồng trong lồng (ôi cha xuất khẩu thành thơ cmnr).
Một chữ là hay. hai chữ là rất hay. Ba... (cứ vậy làm tới là được =)))))
Không sao không sao, mình lại thấy mặt dụng ý của nó: Nhân vật chính lúc nào cũng xuất hiện cuối cùng. Tin mình đi motif này phổ biến lắm.
=))))) nghe quen quen mà chắc không liên quan tới mình đâu *khụ ừm

với đại thần kính yêu à =))))) hãy chú ý lỗi chính tả đi, không phải học giỏi toán mà bỏ văn được đâu *đá đá
 
Last edited:

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Messages
292
Likes
1,854
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#13
B..bình tĩnh đã nào, làm gì post cmt còn dài hơn cả fic của tui thế này, đở gì nổi =)) full mana có khác. Không biết rep từ đâu, rep làm sao luôn. Nhân vật chính có khác. =))
lúc đọc chiêu dài hơn đã nghĩ đến bí mật nằm ở vũ khí, tới đoạn ép nghĩ ngay tới Nhiệt Cảm nhưng lại thấy không phù hợp, Kiểm Soát Hai Tầng đúng là rất ổn, vừa phù hợp về lv lẫn chiến thuật, tầm nhìn xa, tình tiết hợp lý, thêm cả đoạn vứt bỏ sức nặng tăng tốc độ, hai chiêu này đúng là rất bén từ bước một tập kích làm đối thủ bất ngờ rồi tưởng là có thể lật kèo nhưng lại tiếp tục rơi vào bẫy hai, hai điều đơn giản là bước ngoặt cho cả trận đấu, nói thật với hai người ngang cơ nhau thì sắp xếp trận đánh thế nào để có được một kết quả phù hợp là một điều rất không đơn giản, không sẽ gây cảm gáic cưỡng bách ngay rất không thuyết phục, đặc biệt là với hai người thế này.
Ừm, tui bí là chỉ bí đúng đoạn này thôi. Mà may sao ngồi tán nhảm với cô đêm đó mà bất chợt nghĩ ra đó, nên coi như công cô một phần đi. Cơ mà mọi người ai cũng tém tém lại cả, chỉ có cô là high đúng tiêu chuẩn thôi =)). Chưa ai khen chuẩn như cô hết trơn hết trọi.
Đúng là kim ghim trong tim mà, khi nhớ về quá khứ, điều tiếc nuối nhất với mỗi con người không phải là những sự kiện lớn trong đời mà lại chính là sự kiện nhỏ (theo tui là vậy) vì chuyện nho nhỏ mới là cuộc sống mà chúng ta quen thuộc và đáng quý trong nhưng lại ít được nhớ đến nhất, kiểu dẫn từ hiện tại về rất có sức sát thương và gợi nhớ đó, thêm dòng cuối nữa, đm, đúng là tui cũng hoảng hốt trong chốc lát, phải nói, Thu ít xuất hiện nhưng được đọc những dòng về con người này vẫn làm tui rung rinh, cảm ơn đại thần =))))) <3
Ừm, sau khi tui đọc xong hết những chỗ có mặt Tô Mộc Thu trong chính văn bên nhà Dù Nhỏ cũng rung rinh không kém, tạm cho là có kinh qua loại cảm giác này. Những sự kiện lớn là cái mình không thể quên, nhưng Tô Mộc Thu đối với Diệp Tu quan trọng tới mức từng sự kiện nhỏ hai người trải qua anh đều nhớ rõ như in, đó mới là thông điệp.
=)))) này là kết hợp lồng ghép giữa xô cá và mồi đây =))))))) trận chiến cần người xem, người xem này vừa là mối nối giữa hai câu chuyện vừa là nhân chứng cho trận đấu pudding lịch sử =))))) thật ra là muốn nhử mồi chứ gì =)))))
Suỵtttt~, biết rồi thì im im để người ta còn cắn câu, nói ra người ta mắc cở không vô tăng view cho tui là tui xử cô à ==''.
theo tui thì có nhiều chỗ hơi OCC nhân vật, có lẽ là do quan điểm cá nhân nhưng hiện tại nếu sắp xếp cách nói và nghĩ của Diệp trong hiện tại chưa ổn, thẳng ra là hơi nhiều tình cảm bộc lộ trong lời nói quá, với Diệp theo tui là một người khá bình tĩnh nên nếu để quá xúc động hay ngạc nhiên sẽ không phù hợp với nguyên tác =v= đoạn trên được viết là tui dựa trên nguyên tác, đại thần muốn viết một mặt khác của nhân vật thì dư rồi ;v; góp ý về cách xưng hô, nếu để là cậu hết dễ nhầm với khó phân biệt, nên rõ ràng và chọn hẳn cách xưng hô cho mỗi người sẽ dễ đọc hơn <3
Biết sao không, Diệp trong nguyên tác là Diệp hai mươi mấy tuổi già đầu. Còn Diệp tranh giành pudding đây là Diệp 18 tuổi láo, sẽ khác. Vả lại có mục đích cả đấy, thật ra tui nói luôn thì hơi kì, cơ mà để rõ ràng chút: Ý tui, để Diệp có thể vô tư, hồn nhiên thể hiện tình cảm trong lời nói như vậy, không gian phải thật thân thuộc, gần gủi - đó, là không gian ở cạnh gia đình - Tô Mộc Thu, Tô Mộc Tranh. Lại càng không muốn đề cập, nhưng Diệp trầm và thâm sâu khó lường của hiện tại, theo tui, chi ít là do tai nạn của Tô Mộc Thu ảnh hưởng mà ra. Tui chỉ muốn cảm thán rằng: Đã từng có một Diệp Tu như thế.

Cho nên để quyết định tính cách của Diệp Tu trong fic này có hợp lí không cần xét nhiều yếu tố một chút. Tốn công viết cho cô tui đã tính kĩ đến như vậy rồi còn gì. Đại thần khổ công lắm đó, thương thương xíu đê, đừng đá nữa. =))

Ừm, xưng hô tui hơi dở, tui không muốn lặp tên liên tục, nhưng lại chưa biết biến sao cho nó ổn thỏa, thôi cứ "cậu ~ cậu" ai lộn thì đọc lại 2 3 lần để nắm tình tiết rõ hơn xíu vậy ' 3 '. Oops.
cảm ơn đại thần đã viết, bánh pudding này đúng là vừa ngọt vừa đắng (hơi dị nhưng hình như còn có vị cay nữa =))) rất kích thích) bánh thơm còn rất chất lượng, đọc mà không dứt mắt ra được, nhiều đoạn phải nhìn vài lần coi có sót chữ nào không, sợ đọc thiếu thì không theo kịp, mạch truyện rõ ràng, dẫn không dài dòng, không thể không kể đến sự nắm rõ nguyên tác và lồng ghép cá chiêu thức và nhân vật, rất chắc tay và đặc biệt tiêu biểu ở các đoạn chiến đấu *giơ ngón cái
vốn chơi game của tác giả hẳn rất dày dặn mới bóp ra được những đoạn sắc bén và gay cấn thế này, âm à dương mưu lồng trong lồng (ôi cha xuất khẩu thành thơ cmnr).
Một chữ là hay. hai chữ là rất hay. Ba... (cứ vậy làm tới là được =)))))
Tui khóc đây, cô có cần nói sự thật huỵch toẹt thế không. Mà có qua cũng phải có lại, không nhờ mấy cmt có tâm như này thì động lực viết đâu ra. Tiếp tục phát huy =))
với đại thần kính yêu à =))))) hãy chú ý lỗi chính tả đi, không phải học giỏi toán mà bỏ văn được đâu *đá đá
Sai chỗ nào inbox nhẹ nhàng tui còn sửa nào, một mình tui soi gì xuể, cũng chịu khó soi rồi đấy chứ, mà đôi lúc cảm giác thấy nó đúng là bỏ sót ngay. :sad:
 

oomi

Cống hiến cấp cao
Hội Tự Sát
Messages
389
Likes
1,382
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Bá Đồ Bá Đồ Bá Đồ (๑•̀ㅂ•́)و✧
#14
B..bình tĩnh đã nào, làm gì post cmt còn dài hơn cả fic của tui thế này, đở gì nổi =))
=)))))))) high quá đà high quá đà =))))))) đêm hôm qua 4 tiếng đồng hồ từ 8 - 12 giờ chỉ dành để đọc và comment 3 bài thôi đó (một của ông, thím bông với một bài tường trung tâm) đỡ không nổi nên qua tới giờ mới rep ấy hả, ăn nhiều socola dư năng lượng gõ hăng quá =)))) hê hê
với dài chưa tới một nửa fic chính đâu nha =3= oan cho tui
Ừm, tui bí là chỉ bí đúng đoạn này thôi. Mà may sao ngồi tán nhảm với cô đêm đó mà bất chợt nghĩ ra đó, nên coi như công cô một phần đi. Cơ mà mọi người ai cũng tém tém lại cả, chỉ có cô là high đúng tiêu chuẩn thôi =)). Chưa ai khen chuẩn như cô hết trơn hết trọi.
=)))))))) hê hê hê mau cảm ơn cảm ơn đê~~~ hồi mana đi rồi lại viết tiếp nào~~~ đại thừn đại thừn <3 hôm nào rảnh rảnh high high có hứng ấy =v= viết về lão Hàn đuy ~=3=~ *khụ
Những sự kiện lớn là cái mình không thể quên, nhưng Tô Mộc Thu đối với Diệp Tu quan trọng tới mức từng sự kiện nhỏ hai người trải qua anh đều nhớ rõ như in, đó mới là thông điệp.
Suỵtttt~, biết rồi thì im im để người ta còn cắn câu, nói ra người ta mắc cở không vô tăng view cho tui là tui xử cô à ==''.
trích lại cho nó nổi lên nè =))))))
Cho nên để quyết định tính cách của Diệp Tu trong fic này có hợp lí không cần xét nhiều yếu tố một chút. Tốn công viết cho cô tui đã tính kĩ đến như vậy rồi còn gì. Đại thần khổ công lắm đó, thương thương xíu đê, đừng đá nữa. =))
chuyện này viết về lúc cả bọn còn nhỏ, tính cách nhân vật có khác nhiều so với bây giờ, thật sự khá thú vị, mọi người đều có sự trẻ hóa và trẻ con hơn =)))) dễ thương chết đi được
=))))) coi đi coi đi, tui quá sáng suốt hê hê hê *đá nhẹ hơn
Ừm, xưng hô tui hơi dở, tui không muốn lặp tên liên tục, nhưng lại chưa biết biến sao cho nó ổn thỏa, thôi cứ "cậu ~ cậu" ai lộn thì đọc lại 2 3 lần để nắm tình tiết rõ hơn xíu vậy ' 3 '. Oops.
=))))) lười động não thì có phải hông hỏ~ tui đọc mà chà mấy đoạn đó mấy lần, sợ hố
Tiếp tục phát huy =))
=))))) đây là lý do khi nào đủ mana tui mới đọc và comment đó =)))) quá tốn nơ ron thần kinh =3= sẽ cố phát huy
Sai chỗ nào inbox nhẹ nhàng tui còn sửa nào, một mình tui soi gì xuể, cũng chịu khó soi rồi đấy chứ, mà đôi lúc cảm giác thấy nó đúng là bỏ sót ngay. :sad:
=))))) đây để rảnh soi cho~ đại thần có tuyển trợ lý thì ưu tiên tui nhá =)))) chăm thế còn gì
mới edit bên truyện dịch truyện mới, mau qua mau qua, tìm bí ẩn đi đi!! =))))))
 

arrigyuu

Gà con lon ton
Messages
8
Likes
8
Team
Lam Vũ
Fan não tàn của
Hoàng Thiếu, Mộc Tranh, Diệp đại thần
#15
ĐỈNH QUÁAAAAA
 

Đỗ Tiểu Bạch

Người chơi công hội
Messages
302
Likes
531
Location
Nằm vùng ở Luân Hồi
Team
Lam Vũ
Fan não tàn của
Diệp Thần
#16
Diệp thần đối mặt với Quả tỷ còn phải dè dặt hơn trong game chém giết oai hùng một cõi nhiều nha~ Biết sao được, dù sao cũng là chén cơm của ổng, mà pháo Hoa Hồng lại là chén cơm của tỷ, đụng vào như đụng nghịch lân bả vậy.

Diệp ca sắp kể cố sự! *bắt ghế ngồi hóng* Một ngàn năm mới thấy ổng chịu hoài niệm bùi ngùi thế này một lần!

Cái pudding thôi mà, đây gia có tiền tiêu vặt, Diệp mỹ nhân Tô mỹ nhân đi theo gia đi, bảo đảm gia mua pudding ăn ngán thì thôi!

Trình PR của Chi thần cũng thần quá, cho hỏi tiểu Chu được cameo trong đây ngoài để quảng (tung) cáo (hint) fic Chu Tán thì còn có thiết lập ẩn gì không... Mà không chừng nó ẩn thiệt, vì căn bản ẻm có chịu nói câu nào đâu mà thèm hiện...

Diệp thần vậy mà bị tính kế qua mặt??? Ahahahaha, Tô Mộc Thu quá gian xảo, Diệp Tu mau mau chịu thua đi! À không cần chịu nữa, vốn đã thua rồi!

Hồi đó đọc tới khúc Diệp Tu PK ném pháo với Thuỳ Dương, mị chỉ nhớ là ồ khúc đó Diệp Tu ngầu quá thắp một ngọn nến cho bạn trẻ Thuỳ Dương, còn đại thần thì đem chi tiết đó đi viết nguyên cái fic... Đây là cách biệt giữa đại thần và thường nhân trong truyền thuyết sao? *lặng lẽ thắp thêm cho bản thân một ngọn nến*

Đút bánh ahhhhhhhhhhhh một vạn lần banh nóc nhà!!! Đây không phải tiếng Tu, đây là tiếng lòng tui! Sau đó... quả nhiên là tin người vcl T_T
 

Bình luận bằng Facebook