Ongoing [Vân Vũ 2020][Sở Tô] Rose of No Man's Land

Mạc Tư

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
252
Số lượt thích
2,155
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Dụ Văn Châu, Mộc nữ thần, Sở nữ vương
#1
Fanfic Toàn Chức Cao Thủ
ROSE OF NO MAN‘S LAND

Tác giả: 秦祈冰
Editor:
Fuuka
Tình trạng raw: Chưa hoàn
Lịch edit: Ngẫu hứng
Thể loại: Dân quốc, hắc bang, nữ x nữ
Sở nữ bang chủ x Tô kiến trúc sư


Ta là kẻ đã nguôi hi vọng, là lời nói chẳng còn âm vang.
Ta đánh mất tất cả, cũng có tất cả.
Nàng là mối ràng buộc sau cuối, là mong mỏi cuối cùng ta mãi ngâm nga.

Giữa vùng đất cằn cỗi hoang vắng, nàng là nhánh hồng duy nhất còn vấn vương.
- Đóa Hồng Cuối Cùng - Pablo Neruda -

Mục Lục

Chương 01
Chương 02
Chương 03
...


Sản phẩm thuộc project Vân Biên Vũ Xuất.
 
Last edited:

Mạc Tư

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
252
Số lượt thích
2,155
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Dụ Văn Châu, Mộc nữ thần, Sở nữ vương
#2
1.

Tô Mộc Tranh chú ý đến người kia rất lâu.

Lặng yên ở một góc khuất người. Suối tóc dài cong cong gợn sóng, như mây xanh rủ xuống đầu vai. Trên người mặc bộ sườn xám vân mây màu lam ngọc, dài đến đầu gối, vừa vặn lộ ra bắp chân tinh tế trắng nõn.

Ngẫu nhiên có người tới bắt chuyện, nàng đều không cự tuyệt, nhưng thần sắc lại chán chường mệt mỏi, rõ ràng tâm tình không vui.

Tô Mộc Tranh siết chặt chiếc ly đế cao trong tay, khẽ cắn môi. Diệp Tu đồng ý dẫn cô đến dự buổi tiệc rượu thương nghiệp hôm nay, cũng bởi cô nài nỉ hết mực. Lúc ở trên xe, Diệp Tu còn dặn đi dặn lại, lần hội họp này ngư long hỗn tạp, bảo Tô Mộc Tranh cố gắng đừng đi lung tung.

Nhưng Tô Mộc Tranh do dự hồi lâu, vẫn cứ muốn tiến đến chào hỏi người kia.

Nữ nhân xinh đẹp luôn có lực hấp dẫn vô cùng, dù là cùng hay khác giới tính.

Lúc này Diệp Tu đang trò chuyện với một người quen cũ về tình hình kinh tế ở Thượng Hải, khóe mắt chợt liếc sang, bắt gặp cử chỉ của Tô Mộc Tranh, xuôi theo ánh nhìn của cô thoáng quan sát, liền cười cười nói một tiếng "Xin phép”, rồi lập tức đuổi tới bên cạnh Tô Mộc Tranh, nhẹ nhàng vỗ vai trước khi cô kịp nhích người.

"Diệp Tu?" Tô Mộc Tranh kinh ngạc xoay người, "Không phải huynh nói đêm nay phải bàn chuyện làm ăn, để muội tự chơi một mình sao?"

"Muội có hứng thú với nàng ấy hử?"


"Ai cơ?"

Diệp Tu vuốt mái tóc của cô, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Đừng giả ngốc."

Tô Mộc Tranh bĩu môi: "Không được sao? Gây phiền phức cho huynh à?"

Diệp Tu từng bí mật đề cập với cô đôi lần, bởi vì phong cách hành sự của hắn không quanh co như Tô Mộc Thu, tính tình cũng thẳng thừng hơn, nên đồng thời với việc kinh doanh của Bách Hóa Tô Thị tăng trưởng khả quan, hắn cũng gây ra không ít kẻ thù.

"Không phải."

Diệp Tu quả quyết phủ nhận, Tô Mộc Tranh thở phào nhẹ nhõm. Diệp Tu lại bổ sung ngay sau đó: "Nhưng đối với muội thì không tốt, người kia... Bản thân nàng ấy chính là phiền phức."

"Vì sao?" Tô Mộc Tranh trái lại càng hiếu kỳ. "Nàng ấy là ai?"

"Sở Vân Tú."

Không chờ hắn tiếp tục giới thiệu, Tô Mộc Tranh đã vui vẻ cảm khái: "Vân vô tâm dĩ xuất tụ*, cái tên này thật dễ nghe."
*Dịch nghĩa: Mây vô tâm bay ngang đỉnh núi.

"Vậy mà vẫn nhớ "Quy Khứ Lai Từ"? Diệp Tu liếc nhìn cô một cái, "Không phải "tụ", mà là “tú” trong "Tạo hóa chung thần tú"."

"Ừm, rất dễ nghe, muội thích cái tên này."

"Nàng ấy là gia chủ Yên Vũ Lâu."

"Yên Vũ Lâu là cái gì?" Danh tự này cũng rất hay. Hết thảy mọi thứ có liên quan đến Sở Vân Tú, dường như đặc biệt có ý vị, lưu luyến miên man, hấp dẫn người ta muốn tìm tòi thấu hiểu.

"Đệ nhất bang phái của Tô Châu. Trong thành Cô Tô, dù là quá giang long như Thanh Bang cũng khó lòng ngăn chặn được địa đầu xà Yên Vũ Lâu này."

Nghe Diệp Tu kể xong, sắc mặt Tô Mộc Tranh thoáng nét kinh ngạc. Cô không nghĩ tới đằng sau cái tên nên thơ như vậy, lại cất giấu bản chất thô kệch đến thế.

Sau khi kịp phản ứng, Tô Mộc Tranh lại cảm thán một câu: "Thật lợi hại."

Xem như cô không biết rõ tình thế phong vân biến ảo, cũng hiểu được Sở Vân Tú chỉ là nữ nhi, lại có thể ngồi vững ở vị trí này, thủ đoạn nhất định không tầm thường. Đại khái... cũng sẽ rất vất vả. Mặc dù trong thời loạn, nhan sắc nữ nhân có thể trở thành ưu thế, nhưng đa phần cũng chỉ là tấm bùa đòi mạng đầy rủi ro.

Nàng ấy sẽ giết người ư? Tô Mộc Tranh ngẫm nghĩ, kìm lòng không được lại liếc nhìn Sở Vân Tú.

Ánh mắt rơi xuống cổ tay trắng mịn như sương tuyết của nàng, Tô Mộc Tranh khẽ nhíu mày, đôi tay mảnh khảnh thế kia, sẽ cầm được đao súng sao? Trông rất ư sạch sẽ, thật sự đã nhiễm phải máu tươi?

Có thể bởi Tô Mộc Tranh cứ mải miết chăm chăm, cũng có thể do ánh mắt của cô nóng rực, Sở Vân Tú vốn chỉ yên lặng ngẩn người, bỗng nhiên cảm giác được bèn chuyển mắt nhìn sang.

Đôi mắt nàng đen láy, con ngươi trong suốt thuần màu mực, không chứa bất kỳ cảm xúc gì, sâu thẳm tựa đầm sâu. Tô Mộc Tranh thoáng sửng sốt, vội vàng né tránh ánh mắt của nàng, gương mặt bất giác nóng bừng.

"Mấy năm qua muội ở nước ngoài, không phải mới đó đã học người ta "tự do" yêu đương đấy chứ?" Diệp Tu đứng bên cạnh quan sát hết thảy, giọng điệu hồ nghi.

"Nói linh tinh gì đó!" Tô Mộc Tranh xù lông, tức giận trừng mắt với Diệp Tu một cái. Phản ứng thế này, nhìn kiểu gì cũng giống bị nói trúng tim đen nên nóng lòng che giấu.

Diệp Tu nhún vai, lời nói có chút tinh quái: "Lúc nãy quên nói cho muội biết, ở Tô Châu có lời đồn rằng Sở bang chủ thích nữ nhân, mặc dù thật giả khó phân, nhưng thái độ của nàng ta với nam nhân rất lạnh nhat."

Chuyện này không cần hắn nói, tự Tô Mộc Tranh cũng có thể nhìn ra. Nhưng Tô Mộc Tranh cảm thấy, thái độ của Sở Vân Tú đối với nữ nhân cũng không tốt lắm. Vừa rồi nhiều người đến bắt chuyện như vậy, cũng không thấy trên mặt nàng xuất hiện nét cười.

"Nàng ấy là người Tô Châu, vì sao lại ở Thượng Hải?" Tô Mộc Tranh đổi chủ đề.

"Cũng giống chúng ta thôi, đến bàn chuyện làm ăn." Diệp Tu giải thích một câu, "Nhớ không lầm thì ngoại trừ quản lý sản nghiệp sẵn có của Yên Vũ Lâu, nàng ta còn kinh doanh nước hoa và trang sức."

Hứng thú trong lòng Tô Mộc Tranh dành cho Sở Vân Tú càng đậm. Có thể chen chân trên thương trường, chỉ thủ đoạn thôi không đủ, đầu óc cũng rất quan trọng. Bản thân cô không có thiên phú kinh doanh, sau khi Tô Mộc Thu chết, cô vội vàng trở về nước, đối diện với Bách hóa Tô thị lớn như vậy, thật sự cảm thấy không biết phải làm thế nào. Nếu như không có Diệp Tu thay cô tiếp nhận, chỉ sợ sản nghiệp Tô Mộc Thu vất vả gầy dựng, đã sớm bị đám đối thủ rình rập bấy lâu nay xâu xé từng chút một.

Thấy ánh mắt Tô Mộc Tranh càng lúc càng sáng rỡ, Diệp Tu ho khan một tiếng. Hắn cũng không muốn can thiệp vào tự do của Tô Mộc Tranh, nhưng thời khắc Tô Mộc Thu hấp hối, hắn đã đáp ứng nhất định chăm sóc tốt người thân duy nhất của đối phương.

Cho nên, Diệp Tu vẫn nói hết những việc mình biết cho Tô Mộc Tranh: "Sở Vân Tú không phải người thiện lương gì."

"Mẹ nàng ta mất sớm, từ nhỏ đã được Sở lão bang chủ hết mực yêu thương, đồng thời cũng bồi dưỡng thành người nối nghiệp. Nhưng lão bang chủ khi trẻ phong lưu, có con riêng bên ngoài. Lần đó Sở lão bang chủ xảy ra chuyện, trước khi lâm chung đã để Sở Vân Tú tiếp nhận Yên Vũ Lâu, tâm phúc của mình cũng giao hết cho nàng. Nhưng dù sao Sở Vân Tú cũng là nữ nhân, đám thuộc hạ xôn xao kiến nghị, mà tâm tư tên đệ đệ kia của nàng cũng linh hoạt, mượn cơ hội này xúi giục đám nguyên lão, thừa cơ rối loạn để đục nước béo cò."

"Sau đó thì sao?" Tô Mộc Tranh hỏi.

"Cụ thể thì huynh không biết, nhưng khoảng thời gian đó nội bộ Yên Vũ Lâu lục đục không ngừng, vài kẻ có thâm niên cho rằng Sở Vân Tú chỉ là một nữ nhân, thiếu từng trải, bèn âm thầm hạ thủ đoạn ngáng chân nàng. Cuối cùng đến khi không đè nén được nữa, mâu thuẫn bùng phát, một đám người xách đao xách súng xông vào phòng nghị sự, muốn đá Sở Vân Tú ra khỏi vị trí bang chủ."

Nói đến đây, Diệp Tu khẽ ra dấu: "Nghe nói hiện trường rất kịch liệt, không tính đao kiếm, họng súng đều chỉa vào nàng."

"Sao bọn hắn có thể làm vậy?"

Diệp Tu cười cười, Tô Mộc Tranh không hiểu được. Nhỏ thì đấu tranh bang phái, lớn thì đàm phán quốc gia, tình huống đôi bên ngồi vào bàn dùng lý lẽ biện luận căn bản đều vô dụng, "Giải quyết bằng hòa bình" chỉ có thể lòe người đọc sách.

Đụng tới lợi ích cụ thể, kẻ nào nắm giữ sức mạnh càng lớn thì lời nói càng có tác dụng. Còn đạo lý? Trên thực tế, đạo lý là thứ rẻ mạt nhất.

Tô Mộc Tranh rất bất mãn, lông mày thanh mảnh nhíu chặt một đường. Thấy Diệp Tu dường như không muốn trả lời câu hỏi của mình, lại lộ ra vẻ cưng chiều lẫn bất đắc dĩ, nét mặt như đang nhìn một đứa trẻ, tâm tình của cô càng khó chịu, thúc giục hắn nói tiếp.

"Có người nào như huynh, kể chuyện nửa chừng, tới chỗ mấu chốt chỉ lo cười một mình." Tô Mộc Tranh phàn nàn, "Sau đó thì sao?"

Dù biết rõ hiện tại Sở Vân Tú có thể bình yên vô sự xuất hiện ở đây, tình cảnh lúc đó quá nửa chỉ là hữu kinh vô hiểm, nhưng trái tim Tô Mộc Tranh vẫn như bị siết chặt. Cái chết uy hiếp cận kề như vậy, nếu là cô, nhất định sẽ rất sợ hãi.

Diệp Tu "chậc" một tiếng, Tô Mộc Tranh đoán được nhất định Sở Vân Tú đã có đối sách khiến người ta phải bất ngờ, nhưng Diệp Tu vẫn phá vỡ dự liệu của cô.
 

Mạc Tư

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
252
Số lượt thích
2,155
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Dụ Văn Châu, Mộc nữ thần, Sở nữ vương
#3
2.

“Sở Vân Tú mặt không đổi sắc, dẫn bọn hắn ra ngoài bến tàu. Người của của nàng đã chờ sẵn nơi đó, trong tay đang áp giải người nhà của đám phản loạn. Đến lúc đó những kẻ kia mới biết, bọn hắn bí mật liên lạc với Sở Vân Tuyên, trước giờ đều không qua mắt được Sở Vân Tú, chỉ là nàng làm ngơ không nói, chờ đến một ngày này mà thôi. Thừa dịp bọn hắn rục rịch có ý định, Sở Vân Tú bố trí một nhóm tâm phúc khác mai phục sẵn, tước đi khí giới. Trước khi xử quyết, còn ở ngay trước mặt trói hết người nhà của bọn hắn vào bao bố, buộc đá ném xuống sông. Từ già đến trẻ, không tha một ai."

Sắc mặt Tô Mộc Tranh ngưng trọng, Diệp Tu lại nhàn nhạt tiếp lời: "Về phần tên đệ đệ của nàng, dù sao cũng là huyết mạch của phụ thân, nàng không giết hắn, chỉ cho người cắt đứt gân tay phải, đánh gãy một chân, khiến hắn hoàn toàn tàn phế, cũng không cho phép hắn ở lại gia trạch Sở gia."

"Biết được quá khứ này, hầu hết đều cảm thấy Sở Vân Tú quá độc ác tàn nhẫn, không muốn qua lại với nàng."

“Bằng hữu” mà Sở Vân Tú có, phần lớn là những kẻ muốn mượn thế lực Yên Vũ Lâu, nên mới buộc phải hư tình giả ý với nàng, chưa bao giờ là thật lòng.

Đoạn quá khứ này quá nặng máu tanh, dù Tô Mộc Tranh chưa từng trải nghiệm, cũng bị chấn động đến mặt mày trắng bệch. Nhưng cô ngẫm nghĩ một hồi, vẫn cố chấp nói: "Nếu Sở Vân Tú không làm như vậy, liệu sẽ rơi vào kết cục gì?"

Đáp án không khó đoán.

Thắng làm vua thua làm giặc, Sở Vân Tuyên đã quyết tâm tranh đoạt, nếu như thắng, hắn sẽ nhân từ buông tha Sở Vân Tú sao? Cho dù như thế, đám thuộc hạ phản phúc lòng lang dạ sói kia sẽ cho phép ư? Đều liếm máu trên lưỡi đao mà sống, ai cũng hiểu đạo lý nhổ cỏ tận gốc diệt trừ hậu hoạn. Rõ ràng Sở Vân Tú đã cho bọn hắn cơ hội, chính bọn hắn lòng tham không đáy.

Lát sau Sở Vân Tú bỗng nhiên có việc, thông báo với chủ bữa tiệc liền chuẩn bị rời khỏi. Trước khi đi, chợt nhớ đến Tô Mộc Tranh một mực dò xét mình, Sở Vân Tú dừng bước, định lên tiếng chào hỏi cô. Thế nhưng vừa đến gần, đúng lúc nàng nghe được cuộc trò chuyện của bọn hắn.

Diệp Tu đã ém giọng xuống rất thấp, nhưng thính lực của Sở Vân Tú vốn không tầm thường. Đối với những đánh giá của hắn, Sở Vân Tú chẳng hề bất ngờ, cũng không vì thế mà cảm thấy tức giận, dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên nàng nghe người khác nói về mình như vậy.

Nhưng câu hỏi sau đó của Tô Mộc Tranh lại khiến Sở Vân Tú kinh ngạc.

Ánh mắt của Tô Mộc Tranh sáng rực, trong trẻo sạch sẽ, vừa nhìn liền biết đã được bảo hộ rất tốt. Cô gái đơn thuần ngây thơ, nghe kể về một câu truyện tàn nhẫn đến vậy, dễ thấy cô cũng đang sợ hãi, nhưng lại không hề kháng cự hay ghét bỏ như Sở Vân Tú nghĩ, thậm chí còn tìm cách biện giải thay nàng.

Người khác chỉ thấy những gì nàng làm, riêng cô ấy lại quan tâm việc sẽ xảy đến nếu nàng không làm vậy.

Đáy lòng Sở Vân Tú dâng lên dòng nước ấm. Cảm giác được sự phòng bị của Diệp Tu, nàng ngẫm nghĩ, vẫn là không nên quấy rầy bọn họ.

Trước khi đi, Sở Vân Tú thoáng nhìn về phía Tô Mộc Tranh lần cuối. Vẫn chỉ thấy bóng lưng của cô, cao ráo thon thả, sóng lưng thẳng tắp, giữa đám đông không quá nổi bật, nhưng chẳng hiểu sao lại hấp dẫn khiến nàng không dời mắt.

Cũng giống như Diệp Tu biết rõ danh tính của nàng, loại người như các nàng đều có đôi phần hiểu rõ lẫn nhau. Liên hệ với tính cách của Diệp Tu, nữ nhân có thể theo hắn xuất hiện ở nơi này, thân phận thật ra rất dễ đoán, ngoại trừ muội muội của hảo bằng hữu đã chết Tô Mộc Thu, thì không còn ai khác.

Nếu nhớ không lầm, cô gái kia gọi là Tô Mộc Tranh. Một cái tên thật ấm áp.

...

Chờ đến lúc Tô Mộc Tranh ngoái đầu nhìn lại, chiếc ghế Sở Vân Tú ngồi trước đó giờ đã trống không. Lướt nhìn bốn phía không tìm được bóng dáng của nàng, Tô Mộc Tranh mới biết Sở Vân Tú đã đi khỏi.

Mãi tới khi tiệc rượu tan cuộc, Tô Mộc Tranh cảm thấy cả người mệt mỏi, mắt thường cũng thấy cô đang u sầu mất mát. Đối với tâm sự thiếu nữ, kiến thức nửa vời của Diệp Tu đành phải bó tay, hoàn toàn không biết phải an ủi thế nào.

Vài ngày sau, Diệp Tu cho người gọi Tô Mộc Tranh đến, bảo rằng Tô thị chuẩn bị mở thêm cửa hàng, cần cô giúp thiết kế. Tô Mộc Tranh vốn đang ở Pháp học kiến trúc, vì phải trở về xử lý hậu sự Tô Mộc mà nhanh chóng tốt nghiệp, hiện tại vẫn chưa có công việc phù hợp.

"Thật là đúng người đúng việc." Diệp Tu nói.

Tô Mộc Tranh không mấy hứng thú, chỉ "Ờ" một tiếng, không đồng ý hay phản đối gì.

“Muội phác thảo sơ đồ kết cấu trước đi," Diệp Tu liếc mắt nhìn cô, gõ bàn một cái nói tiếp, "Địa điểm mới bắt đầu đàm phán, việc xây dựng có lẽ cũng không nhanh đến vậy, thời gian xem như dư dả."

Tô Mộc Tranh lại "ờ" một tiếng.

"Đúng rồi, vừa nãy quên nói, dự định là ở Tô Châu."

Diệp Tu tuyệt đối là cố ý, Tô Mộc Tranh giương mắt nhìn hắn: "Muội phải nhanh chóng đến đó khảo sát."

Khảo sát hoàn cảnh xung quanh cũng là một khâu quan trọng trong công việc thiết kế, Diệp Tu không hề phản đối. Hắn biết thái độ Tô Mộc Tranh đột nhiên thay đổi vì điều gì, dù sao thì hắn bảo cô làm việc này thật sự vì an ủi Tô Mộc Tranh. Yêu cầu cô vừa đưa ra cũng không ngoài dự đoán, thế nhưng vẫn bị Diệp Tu giội chậu nước lạnh: "Tô Châu không nhỏ, nàng ta cũng bộn bề nhiều việc, không chắc chắn sẽ gặp được."

"Ờ." Tô Mộc Tranh rầu rĩ trả lời.

Cô có thói quen bỏ ngoài tai những điều không thích nghe, đáy lòng mong mỏi lại không hề dập tắt.

Diệp Tu và Tô Mộc Tranh cùng đến Tô Châu, vừa ra khỏi sân ga liền bị người ta chặn lại. Tên thủ lĩnh có chút quen mắt, Diệp Tu nhận ra hắn là cánh tay đắc lực làm việc cho đối tượng hợp tác với hắn lần này. Hóa ra vị thương nhân họ Triệu kia sau khi nhận được tin tức bọn hắn tới đây, đã chuẩn bị sẵn tiệc tẩy trần, còn bảo rằng khó có được cơ hội, nên nhất định cũng phải tận vai trò chủ nhà, để Diệp Tu cảm nhận được chút lòng thành.

Vấn đề xã giao buôn bán, Tô Mộc Tranh chẳng mấy hứng thú, cô không thích bầu không khí toan tính lẫn nhau giữa lúc ăn uống linh đình như thế, nên tùy tiện tìm một cái cớ liền chuồn đi mất.

Tính cách của Tô Mộc Tranh, Diệp Tu vô cùng hiểu rõ. Nhìn cô không tình nguyện hắn cũng chẳng miễn cưỡng, sai người đưa cô trở về. Trước lúc đi, Diệp Tu không yên tâm còn dặn dò thêm một câu: "Tô Châu không so được với Hàng Châu, ở nơi này chúng ta chỉ là "khách", không cần thiết thì đừng đi lung tung. Nếu thật sự muốn tìm nàng ta, chờ huynh xong việc sẽ dẫn muội cùng đi bái phỏng."

"Biết rồi." Tô Mộc Tranh gật đầu. Mặc dù cô có đôi lúc tùy hứng, nhưng với những việc hệ trọng luôn luôn biết chừng mực, sẽ không gây thêm phiền phức cho Diệp Tu và mọi người.

Sau khi Diệp Tu quay đi, Tô Mộc Tranh một mình ngồi trên xe. Tài xế lái xe cũng không lạ mặt, cô nhớ rõ hắn cũng là người của Tô thị, trước kia thường đi theo Tô Mộc Thu. Hiện tại được an bài ở Tô Châu, quá nửa là có liên quan đến việc kinh doanh phát triển sau này. Hắn cũng biết thân phận của Tô Mộc Tranh, đám người già cả bọn hắn, phần lớn đều chịu ân tình của Tô Mộc Thu, bất luận bây giờ có địa vị gì, đối với vị đại tiểu thư không thích nhúng tay vào thương trường này, thái độ vẫn một mực cung kính.

Xe vững vàng lái đi, Tô Mộc Tranh quay cửa sổ xe xuống nửa chừng, ghé vào bên cạnh ngắm phong cảnh. Bên phải con đường này ôm lấy dòng sông, liễu xanh lả lướt, nước chảy lững lờ, thật khác biệt so với phong cảnh Hàng Châu mà cô quen thuộc.

Thành Cô Tô sóng nước dịu dàng, khó trách dưỡng ra được Sở Vân Tú xinh đẹp như vậy.

Sở Vân Tú.

Xe thình lình thắng gấp, dừng lại ngay giữa đường. Tô Mộc Tranh lòng mang tâm sự trầm ngâm, không hề phòng bị, theo quán tính đụng đầu vào thành ghế phía trước.

"Trương ca, chuyện gì vậy?" Tô Mộc Tranh nhíu mày hỏi.

"Đại tiểu thư, cẩn thận!" Lái xe cao giọng hét lớn.

Ngay sau đó, tiếng súng đột ngột vang lên rải rác, Tô Mộc Tranh vô thức cúi người xuống, nấp vào phía sau thành ghế, mượn chỗ ngồi phía trước để bảo vệ bản thân. Cô bình an vô sự, nhưng lái xe phía trước lại không kịp né tránh, trên người hứng chịu mấy phát bắn, viên đạn chí mạng ngay giữa mi tâm, cứ thế mà chết trước mặt cô.

Cái chết gần trong gang tấc, nhịp tim của Tô Mộc Tranh thình thịch như nổi trống. Nhưng đây là lúc không được hoảng loạn, cô siết chặt hai tay, móng tay bấm vào thịt mềm bên trong, càng lúc càng mạnh, mượn cơn đau để giữ mình tỉnh táo.

Tô Mộc Tranh nhớ rõ, trên người lái xe có súng. Nhưng vị trí hiện tại của cô, muốn với lấy súng, nhất định phải chuyển hướng đứng lên. Như thế quá nguy hiểm, rất có thể vừa ngẩng đầu sẽ rơi ngay vào tầm ngắm, cô không dám đánh cược.

"Trên xe có phải là Tô đại tiểu thư không?" Tô Mộc Tranh còn đang do dự, bên ngoài chợt có tiếng người khẽ hỏi.

Trong lòng Tô Mộc Tranh như vừa rơi xuống tảng đá, người kia nếu đã muốn xác nhận thân phận của cô, sẽ không đẩy cô vào chỗ chết, ít nhất cũng không phải lúc này.

"Đúng vậy." Tô Mộc Tranh cố gắng giữ tinh thần bình tĩnh, miễn cuõng lên tiếng trả lời, Nhưng mặc cho cô ra sức che giấu, giọng nói vẫn run rẩy một cách rõ rệt.

"Đúng là Tô đại tiểu thư thì tốt rồi, nghe nói ông chủ Diệp không ở đây, đại ca của chúng tôi muốn tôi mời tiểu thư sang phủ uống chén trà, rồi sẽ thông báo để ông chủ Diệp đến đón người sau."

Trong lòng Tô Mộc Tranh lộp độp một tiếng, cô biết mình đụng phải đối thủ cạnh tranh trên thương trường của Diệp Tu. Phong cách làm việc của Diệp Tu có chút kiêu căng, đắc tội không ít người, mọi thường hắn phòng bị đến giọt nước cũng không lọt, số ít kẻ biết sự tồn tại của cô, có ý đồ muốn ra tay với cô, đều phải thất bại.

Nhưng nơi này là Tô Châu, ở đây Diệp Tu không thể sắp xếp chu đáo mọi thứ như ở Hàng Châu, hôm nay cô lại bất ngờ rời đi đơn độc, để đám yêu ma quỷ quái kia thừa dịp ra tay. Trên thương trường lăn lộn đã quên, từng tên đều là tay sừng sỏ, am hiểu nhất chính là đạo lý "Nhân lúc ngươi bệnh lấy mạng ngươi", chắc chắn sẽ không buông tha cho cô.

Nghĩ thông suốt điểm ấy, Tô Mộc Tranh thở dài. Bọn hắn dám trắng trợn nổ súng giữa thanh thiên bạch nhật, khẳng định có chỗ dựa nên chẳng hề lo sợ, cô không cần thiết phải chống cự vô ích. Dù cô không muốn gây thêm rắc rối cho Diệp Tu, nhưng việc quan trọng trước mắt là phải đảm bảo an toàn của chính mình. Thế nên Tô Mộc Tranh không do dự quá lâu, quyết định trước tiên sẽ đi theo đám người này, còn chuyện sau đó, phải xem Diệp Tu sẽ phản ứng thế nào sau khi nhận được tin tức.

Cô không còn biện pháp nào khác.

Tô Mộc Tranh vừa định xuống xe, bỗng dưng lại nghe thấy tiếng nổ súng đột ngột vang lên. Cô không dám tò mò, lùi ngay về phía sau, lần nữa nấp trong khe hở giữa hai ghế ngồi, trong lòng cầu nguyện cho đám người xấu xa kia đừng giữa đường lật lòng.

Ước chừng qua một nén nhang, bầu không khí lại yên tĩnh như cũ.

Tô Mộc Tranh tinh thần hoảng hốt, chỉ còn nghe được tiếng tim đập của chính mình. Cô thầm nghĩ, có nên lên gọi đám người bên ngoài để hỏi rõ tình huống hay không, bỗng cửa xe có vang lên tiếng gõ nhẹ nhàng.
 

Bình luận bằng Facebook