• DIỄN ĐÀN TOÀN CHỨC CAO THỦ

[Chu - Tán] Kế Thừa

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Messages
292
Likes
1,854
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#1
Toàn Chức Cao Thủ đồng nhân
Tác giả: Chianti
Status: One shot
Match up: Tô Mộc Thu vs Chu Trạch Khải
Chu Tán chính, ngoài ra còn đề cập một vài nhân vật khác.

-----------
Kế Thừa

Người ta thật sự chết khi nào?
Khi thôi ngừng thở, khi không còn tồn tại?
Không! Là khi họ bị lãng quên...


[Hàng Châu, mùa thu năm 2019]

Chu Trạch Khải đặt chân xuống sân bay Hàng Châu dưới cái nắng chiều đầu thu, ngơ ngác nhìn xung quanh, chân tự động theo dòng người nối thành một hàng chờ lấy hành lí rồi ra cổng chính. Đây là chuyến bay đầu tiên cậu đi một mình, cảm giác bỡ ngỡ hơn năm ngoái đi du lịch cùng gia đình nhiều.

Năm đó chơi Tết, cậu tình cờ bắt gặp nữ minh tinh mới nổi của Liên Minh Vinh Quang, vừa ra mắt đã đoạt danh hiệu "Cặp đôi hợp tác tốt nhất" cùng đại thần Diệp Thu - chính là Tô Mộc Tranh. Vẻ đẹp nổi bật của cô khiến cậu nhanh chống nhận ra trong đám đông, cô đang đi cùng với một thanh niên, mồm ngậm điếu thuốc, tay xách một chậu hoa cùng một bịch ni long đen chả ai biết trong đấy có gì. Chỉ là tò mò thôi, cơ thể cậu đã tự động theo chân hai người nọ đến một nghĩa trang khi nào không hay...

Phải, con đường này năm ngoái là vô thức lẻn theo. Năm nay Chu Trạch Khải không lén lút gì cả, đường đường chính chính, mũ vành cùng manteau đồng sắc đen, bước chậm rãi men theo trí nhớ dò từng ngôi mộ. Hôm nay, cậu cất công bay từ Thượng Hải đến đây để viếng mộ một người bạn, à, là một người thầy thì đúng hơn.

Cũng may đoạn đường không ngoằn ngoèo lắm, đi thẳng chút nữa thì ngôi mộ nhỏ cậu muốn tìm cuối cùng vào tầm mắt. Bước đến càng gần, cậu càng hồi hộp, sải chân vì thế cũng có phần vội vã hơn. Tim cậu cứ thế dồn dập, có chút khó thở, áp lực báo cho cậu biết mình đã đến đúng địa chỉ.

Cậu lấy mũ xuống, khẽ nheo mắt do những tia nắng chực chờ chíu vào, cúi người đặt chiếc mũ trước bài vị khắc ba chữ "Tô Mộc Thu", cậu thẩn thờ nhìn ngắm gương mặt thanh niên bằng tuổi mình - 18 tuổi. Lại nheo mắt cái nữa, lần này không biết do nắng từ mặt trời hay do nụ cười tỏa nắng kia hắt vào, chung quy lại vẫn là nắng.

Chói. Quay đầu đi tới một chỗ nào đấy khuất gió, đốt một nén hương. Cắm vào lư hương bên trong chỉ vỏn vẹn vài nén hương tàn, xem ra không ai đến thăm thường xuyên... Gió cứ nhè nhẹ đong đưa cành cây xào xạc, những tia nắng xuyên qua tán lá xoẹt xoẹt qua lại trước mặt như những dòng nơron kí ức chạy ngổn ngang trong đầu. Cậu cứ đứng đó, nét mặt không động đậy, từ đầu đến giờ vẫn thế, giương mắt lặng lẽ nhìn làn khói vun vút bay lên, rồi tan vào hư vô...

-----------

[Thị Trấn Bỏ Hoang - khu luyện cấp level 50 - Vinh Quang máy chủ 1, mùa xuân năm 2014]

"Đội 3 4 vây đường cái, đội 2 hướng 3 giờ, 1 5 giữ nguyên vị trí. Bọn mày nhanh mẹ nó mông lên, phải xử boss trước khi tụi khác tới." Tiếng của Sách Khắc Tác Nhĩ vang oan oan trên nóc một căn nhà.

Sau khi bố binh đâu vào đấy, hắn tự tin ra lệnh cho các đội đánh boss. Với vòng vây chặt cứng như này, đến con ruồi cũng không lọt vào được chứ đừng nói hai tên kia. Phải, chính là hai tên đó, nghĩ đến bọn nó Ngụy Sâm không khỏi nghiến răng keng két, mắt dáo dác nhìn xung quanh. Đâu phải tự nhiên mà hắn phải nhảy lên một vị trí cao chỉ để chỉ huy đánh boss, đây chính xác là để canh chừng hai thằng nào đấy. Cứ bị bọn nó cướp boss khiến hắn mợt tâm hết sức.

50%, máu boss rút rất đều, vẫn chưa có động tĩnh. 30%... 10%, động tĩnh duy nhất là boss vào trạng thái cuồng bạo. Ừ, cuồng bạo có gì ghê gớm, hắn điều tiết đội hình ra vào né chiêu nhịp nhàng... Hôm nay lạ à nha... 5% rồi, bọn nó thật sự không tới? Hắn vẫn một mực cảnh giác đến phút cuối.

3%, vào đúng lúc thanh máu boss tuột xuống 3%, một Kỵ Sĩ từ sau lưng hắn sử dụng Anh Dũng Bật Nhảy nhảy qua mái nhà, xẹt qua người hắn chạm đất lao thẳng vào boss.

"Xin nhé~" Lúc nhảy đến ngang người hắn, tên Kỵ Sĩ còn nhả lại một câu, còn cố tình kéo nhựa chữ "nhé" với giọng gọi đòn quen thuộc.

Hắn nhanh chóng đánh ra ngay Lục Tinh Quang Lao, sau đó gồng Mũi Tên Nguyền Rủa nhắm công kích dự đoán cực chuẩn. Nhưng đại chiêu của Kỵ Sĩ lại cho trạng thái bá thể, không thể bị trói bởi Lục Tinh Quang Lao, tên kia lại còn chả thèm quay đầu lại nhìn, vẫn biết cái gì đang đến chỗ hắn mà đưa khiên ra sau lưng chặn dễ như bởn.

Tên Kỵ Sĩ rush nhanh vào giữa đội hình, sử dụng Khiêu Khích, boss cùng đoàn người bị trúng chiêu, ra sức đuổi giết nhưng chỉ có thể dùng đòn đánh thường. Hiệu ứng của Khiêu Khích là vậy, làm người chơi mất kiểm soát trong vòng ít giây, nhưng quan trọng hơn, thù hận của boss hiện giờ thuộc về tên kia. Đúng lúc hắn dùng chiêu, boss chỉ còn 1% máu.

Chỉ một mình Ngụy Sâm nhận ra, nhưng hắn không thể làm gì khác, thanh kĩ năng của hắn đã cooldown phần lớn do đánh boss, hai chiêu khi nãy đánh ra đã là hai đòn cuối cùng. Tên này timing quá chuẩn, xuất hiện khi thanh kĩ năng của mình cooldown xấu nhất. Không phải, không phải tên này, hắn núp sau căn nhà mình đứng nãy giờ chắc chắn không nhìn thấy tình hình bên kia... Còn một tên nữa, tên còn lại quan sát tình hình từ đầu tới giờ, căn thời gian cực chuẩn cho tên Kỵ Sĩ tiến công. Khả năng nắm bắt thời cơ này, và trình lao vào như kia... còn ai vào đây nữa?

Khi ngộ ra cũng là lúc tay hắn đập vào bàn phím một tiếng rõ to. Nhưng không thể làm gì khác, chỉ đành bất lực nhìn tên Kỵ Sĩ lure quân mình cùng boss tạo khoảng trống cho một tràn Loạn Xạ xoáy vào đầu boss từ phía sau một cách hoàn mĩ mà Ngụy Sâm đã đoán trước từ lâu.

Tin hệ thống - Công hội Gia Vương Triều đã hạ boss level 50 Sát Thủ Viễn Tây Phong Vân.

Tên Kỵ Sĩ nhặt đồ nhanh như cắt, chả thèm nghía xem nó là cái gì. Người đến như gió mà giờ đánh boss xong bị cả rừng người dí chạy như cờ hó. Người chơi Lam Khê Các lúc bấy giờ toàn Thuật Sĩ, cơ mà lại không tìm ra lấy nổi một người đánh trúng một skill disable trúng tên kia, hắn né ráo, chỉ cắm đầu chịu dmg những đòn đánh debuff hay không có hiệu ứng trói, choáng.

"Đậu má hai thằng Thu! Đuổi cho bằng được bọn nó về đây, tao mà không phơi thây chúng nó ra giết ngàn lần cho nó tuột về level 1 thì không mang danh Sách Khắc Tác Nhĩ này nữa! Đội 1 5 chia ra chạy ngang, bọn mày chụm vô một cục thì chừng nào đuổi được, ngu vừa thôi! 3 4 từ đường cái thì chặt hẻm chặn đầu nó!" Hắn quát hết hơi, vừ quát vừa gửi tin trên kênh công hội.

"Hội trưởng bình tĩnh..." Tên đội trưởng đội 1 gửi lại một tin kèm một tràn icon chảy mồ hôi.

"Bình cái đ*o chứ tĩnh! Boss ăn cũng không xong, mạng hai thằng nó ăn cũng không được!! Bọn mày ngoài ăn hại ra còn làm được gì nữa hả???"

Ngụy Sâm có gầm gừ cở nào thì người chơi thường cũng không thể bắt kịp tiết tấu di chuyển của Kỵ Sĩ nọ, vì nhân vật đó thật sự được Diệp Tu điều khiển. Sau hai ba pha chặt hẻm khuất tầm nhìn, hắn thoát gọn.

Bên này Tô Mộc Thu sau khi xử boss xong cũng chạy trối chết thoát được từ lâu, vừa thao tác nhân vật di chuyển ra khỏi khu thị trấn, vừa nhìn sang màn hình Diệp Tu xem chiến lợi phẩm. Không hề biết có một Thiện Xạ đã theo dõi chiến cuộc từ đầu tới giờ, vẫn đang bám theo cậu trên từng nóc nhà...

Tô Mộc Thu vừa thấy vật liệu hiếm là quên luôn trời đất, cứ bảo Diệp Tu rê chuột qua rồi rê chuột lại từng món đồ cho cậu xét thuộc tính, nghĩ xem mấy món này sẽ chế ra trò hay gì. Hai người cứ thế bàn luận say sưa. Cho đến khi...

Đoàng.

Tô Mộc Thu tuy đang nói chuyện đến quên trời quên đất, nhưng vừa nghe tiếng súng thì lập tức dừng di chuyển. Nếu đối thủ ở đủ xa, hắn phải tính toán vị trí công kích dự đoán rồi mới bắn, đó là kiến thức căn bản của một người chơi hệ súng. Nên một người nhạy âm thanh như Tô Mộc Thu khi cho nhân vật dừng ngay lúc đạn ra khỏi nòng, phát bắn sẽ trượt.

Hit.

Thanh máu giảm xuống một tẹo, chẳng qua chỉ là một đòn đánh phổ thông, nhưng lại cần bộ não giáo sư để đánh trúng đòn đánh vừa rồi. Tô Mộc Thu khá chắc rằng trick dừng đột xuất của mình chả ai lường được, mà thật, hiếm có ai phản xạ nghịch thiên như vậy. Nhưng tên này bắn mà chả thèm dự trước hướng di chuyển gì cả. Mới tập chơi hả ba? Hoặc là tâm lí ngược, tên này vốn thật đã nghiên cứu cách né của mình.

Tô Mộc Thu bật cười khoái chí, cậu nhìn lên nóc nhà nơi nhân vật kia đứng nãy giờ vẫn chưa di chuyển. Ngoại trang hắn mặc có style y chang mình, cũng mũ vành cũng manteau, chỉ ngược một nổi, acc Thu Mộc Tô mang set đồ trắng, còn tên này là một set đen. Dùng dual lục nòng xoay à... không tính bản thân mình, từ hội trưởng công hội Luân Hồi, đây là người chơi thứ hai cậu gặp dám cả gan chơi hai tay hai súng. Vì thật sự bắn chuẩn một súng đã rất khó với phần lớn người chơi rồi, hơi đâu mà nhắm hai khẩu liên tục. Người này... thật thú vị.

"Lão Sách Khắc Tác Nhĩ trả bao nhiêu cho mạng của tui vậy?" Tô Mộc Thu mở lời.

"0." Một giọng nói trẻ con khẽ run lên ngắn gọn.

"Ồ, xác này làm gì có trang bị gì ngon, toàn đồ rách thôi, mạng tui rẻ lắm." Cậu vẫn tiếp tục thương lượng.

"Mạng." Chất giọng chưa vỡ ấy lại tiếp tục ngắn gọn.

"Haha, thôi được rồi, tui Tô Mộc Thu, Thu Mộc Tô. Xưng danh đi." Luật giang hồ bất thành văn, Tô Mộc Thu cũng không định dài dòng.

"Chu.. Trạch Khải, Vô Thanh...Thương"

"Thụ giáo" Tô Mộc Thu liếm môi, vẫn không che dấu được ý cười.

Câu cuối cùng vừa kết thúc Súng Máy Gatling đã thao tác sẵn từ trước, cả hai đều chỉ chờ bắn ra. Chu Trạch Khải điều khiển nhân vật vừa chạy dọc nóc nhà vừa nhả đạn liên tục rồi phóng xuống đất. Tô Mộc Thu cũng di chuyển theo hướng tương tự, rà chuột theo Vô Thanh Thương như rà mìn.

Từng loạt đạn trao đổi rất ác liệt, Tô Mộc Thu nhận ra đối thủ quả thật không đơn giản là cầm hai súng cho vui, người này thật sự có thể kiểm soát được từng khẩu một, mọi viên nhắm ra đều là chí mạng khó né. Tuy lượt hit không chênh lệch gì nhiều, nhưng set đồ của Thu Mộc Tô quá chuối, cứng đánh cứng thế này sẽ thua nhanh.

Chu Trạch Khải đã tính ra chênh lệch trang bị từ sớm, tự tin bám chặt không cho Thu Mộc Tô rời khỏi ống nhắm. Tô Mộc Thu ấy vậy mà không tìm đường chạy, ngược lại còn tiếp cận ngày một gần, bắn xa coi bộ không phải ý hay, tiếp cận đọ quick scope xem sao. Một loạt các kĩ năng cận chiến của Thiện Xạ phối hợp nhịp nhàng với những hit đánh thường cực nhanh cực chuẩn được Tô Mộc Thu thao tác vô cùng điệu nghệ.

Đây là combo do cậu tự sáng tạo, tên gọi Súng Cận Chiến, Diệp Tu ngồi kế bên theo dõi nãy giờ, đến đây cũng không khỏi trầm trồ nhìn đôi tay của Tô Mộc Thu, lâu rồi mới thấy tên này hack thủ tốc mà đánh một trận nghiêm túc.

Cơ mà đối thủ của cậu lại càng không thể khinh thường, với Súng Cận Chiến, Tô Mộc Thu chỉ có thể làm khó Chu Trạch Khải trong loạt đạn đầu tiên. Vô Thanh Thương nhanh chóng thích nghi, sau đó cũng sử dụng lại Súng Cận Chiến để đánh lại cậu. Đối thủ quả thật đã nghiên cứu từng đấu pháp của mình đến thuộc lòng, học theo cũng không ít. Rất đáng khen, cơ mà Súng Cận Chiến này vẫn còn thiếu sót, chưa chuẩn nên vẫn còn phải giữ khoảng cách khá xa để ngắm bắn... ước tầm 4 bước chân.

Chu Trạch Khải rất nhanh nhận ra mình đánh Súng Cận Chiến không lại đối phương, nhưng Vô Thanh Thương còn tận 10% máu, Thu Mộc Tô chỉ còn nửa số đó, không đáng ngại, kết quả đã rõ. Cậu bắt đầu thao tác Loạn Xạ cho phần kết thúc thêm đẹp mắt.

Nghiên cứu tinh lắm, cơ mà anh còn nhiều trò chán, cho chú biết thêm một trò cũng không sao. Tô Mộc Thu bất ngờ thảy ra một quả Lựu Đạn. Chu Trạch Khải nhảy lùi ra khỏi phạm vi sóng xung kích sau đó trực tiếp bắn vào lựu đạn kích nổ ngay. Thu Mộc Tô cũng nhảy lùi một bước, sau đó xoay đúng một vòng rồi mới bắn ra một viên đạn.

Lại còn 360 độ quick scope, chuẩn bị ăn Loạn Xạ đến nơi rồi mà anh ta vẫn còn múa được sao? Chu Trạch Khải tự tin click chuột phải đánh ra Loạn Xạ đã thao tác từ trước , nhận luôn hit đánh hời hợt này cho đằng ấy vui, dù gì cũng cất công múa một thao tác khó.

Kh..không bắn được? Cơ thể Vô Thanh Thương đứng im không hề nhúc nhích, nhìn vào dòng trạng thái, cậu bàng hoàng nhận ra viên đạn mình vừa đưa đầu ăn lại là Đạn Đông Cứng - một skill cấp thấp của Chuyên Gia Đạn Dược. Kh...khoan đã, Chu Trạch Khải rõ ràng không hề nghe thấy tiếng lắp đạn - Chuyên Gia Đạn Dược muốn bắn một viên đạn có hiệu ứng thì phải lắp nó vào súng, cậu không thấy cũng chưa hề nghe anh ta lắp vào khi nào...

Không đúng... bom nổ... 360 độ quick scope... Phải rồi! Tiếng Bom đã át đi tiếng lắp đạn, và hành động xoay người kia không hề thừa, đó chẳng qua là để giấu đi hoạt ảnh lắp đạn vào súng của nhân vật. Ngay sau đó là một pha nhắm bắn cực chuẩn... Người này... sao anh ta có thể tự tin mình sẽ bắn quả Lựu Đạn kia để anh ấy thực hiện kế hoạch chứ... Quá lợi hại, anh ta thực sự đã nghiên cứu thói quen đánh của mình và lợi dụng nó chỉ trong vài phút giao thủ. Thương Thần chân chính là đây sao? Chu Trạch Khải buông chuột.

Bên này Tô Mộc Thu vẫn chưa xong, ném xuống dưới chân Vô Thanh Thương một quả Bom Xung Chấn, vẫn là kĩ năng của Chuyên Gia Đạn Dược, chiêu này gây ít dmg, nhưng sóng xung kích cực lớn. Trực tiếp bắn vào cho nó nổ nhanh hơn, Vô Thanh Thương bị hất văng lên trời. Sau đó, một loạt đạn ra nhanh đến hoa mắt nện vào người nhân vật của Chu Trạch Khải. Đó là màn Loạn Xạ kết liễu cho đẹp mắt mà cậu dự định làm vài giây trước, giờ lại bị dùng ngược khi cơ thể trên không, theo như chuyên môn, đó còn gọi là Áp Súng bằng Loạn Xạ.

Áp Súng khó hơn Áp Pháo rất nhiều, do súng không có độ đẩy lùi mục tiêu xa như pháo, phải bắn liên tục. Và Loạn Xạ, thao tác Loạn Xạ hoàn toàn vào một mục tiêu là thao tác đỉnh cấp khó khỏi phải bàn. Ngay lúc này đây, trên cơ thể của chính mình, cậu chiêm ngưỡng cả hai được thực hiện cùng một lúc dưới tay Thương Thần chân chính.

Xùy, người ta gọi anh là Thương Thần, không phải do anh main Thiện Xạ. Nó xuất phát từ việc anh thành thạo phối hợp mọi kĩ năng của các nghề súng mà biến hóa khôn lường. Họ nên gọi anh là Tán Đế hệ Thương thì đúng hơn.

Không biết Chuẩn có phải là nickname của Tô Mộc Thu hay không nhưng khi anh tính là chỉ có chuẩn, thanh máu Vô Thanh Thương còn đúng 1%, cậu cho Thu Mộc Tô ngưng bắn.

"Nè, chú cũng có tố chất đấy, muốn theo tui nghịch súng không?"

Thu Mộc Tô vừa gửi lời mời thêm bạn tốt

"Thụ giáo!" Chu Trạch Khải xoay cổ tay phải một vòng, rê chuột click chấp nhận.

-----------

Hương tàn rồi, mặt trời cũng ngã về chân núi, để lại phía chân trời một dải đỏ bất tận. Chu Trạch Khải nhìn bài vị cùng bức di ảnh lần cuối, khắc ghi nó vào tâm. Cúi người lấy mũ đội lại lên đầu, cậu quay lưng, bước đi, để lại phía sau một chân trời đỏ rực...

Mùa thu năm 2019, Liên Minh Vinh Quang mùa thứ 5, Chu Trạch Khải ra mắt.

End.
 
Last edited:

Lá Mùa Thu

Sinh như Hạ Hoa, tử như Thu Diệp.
Messages
1,138
Likes
26,820
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
#3
người ta gọi anh là Thương Thần, không phải do anh main Thiện Xạ. Nó xuất phát từ việc anh thành thạo phối hợp mọi kĩ năng của các nghề súng mà biến hóa khôn lường. Họ nên gọi anh là Tán Đế hệ Thương thì đúng hơn.
Em có chắc là em chưa đọc hết truyện không?

Cái danh hiệu. Việt tục việt nhã.

Vô Thanh Thương =)) hàng cải tiến của súng giảm thanh á?

Thích cách tạo tình huống của em từ bên Vẫy Tay qua tới đây. Rất lạ và mang cảm. Tôi có thể ngửi thấy mùi fan não tàn của Ngụy đội.
 

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Messages
292
Likes
1,854
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#4
Em có chắc là em chưa đọc hết truyện không?

Cái danh hiệu. Việt tục việt nhã.

Vô Thanh Thương =)) hàng cải tiến của súng giảm thanh á?

Thích cách tạo tình huống của em từ bên Vẫy Tay qua tới đây. Rất lạ và mang cảm. Tôi có thể ngửi thấy mùi fan não tàn của Ngụy đội.
Chị dịch đến đâu em đọc đến đó, có biết convert viết gì đâu mà hết truyện... "Việt tục việt nhã"... em không hiểu cụm này... Cứ nghĩ đến Vua Tán Nhân hệ Thương... thì viết ra cái tên này. Các chữ Vương, Thánh, Thần, Hoàng đều đc dùng cả rồi... trùm một hệ còn mỗi chữ này chứ mấy?

Ừ thì... lúc đầu quả thật định đặt là Silencer (nòng hãm thanh) luôn ấy chứ. Chu Trạch Khải thì còn tên nào hợp hơn :v. Hoán dụ thôi, súng không có tiếng như người điều khiển nó vậy.

Em vẫn còn tiếc, nếu đây là trận đánh của Chu Trạch Khải hiện tại, nhân vật cấp 70~75, viên đạn đầu tiên ghim vào đầu Tán là viên Barrett mất rồi... Chứ không hiền mà bắn cảnh cáo thể hiện như trên. kk

Fan Ngụy đội nhưng não không tàn, nếu não tàn đã thật sự cho ông treo xác hai tên kia lên chặt mười tám khúc, không cần mượn đao của tiểu Chu, xí! Ngụy đội à, thật khổ tâm cho ông, vì lần này Tán hắn vai chính, lần sau tui bù ông đoạt mạng bọn nó bao nhiêu tùy thích.
 
Last edited:

Lá Mùa Thu

Sinh như Hạ Hoa, tử như Thu Diệp.
Messages
1,138
Likes
26,820
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
#5
Nói ví dụ đi, trong chính văn miêu tả số trận Diệp thua rất hiếm, nhưng cũng có nhắc Diệp thua rất nhiều trong suốt thời gian chơi Vinh Quang và thi đấu của mình. Vậy thì cái thời còn ở trong game, ắt hẳn không chỉ Song Thu bắt nạt Ngụy, cân bằng mà, có thắng có thua, lót lá đợi xem chúng nó bị Ngụy đội hoặc Hàn đội ngược sml...

Giả định Tán còn sống để đánh với Chu 70 ~ 75 cũng được, nhưng chị khá thích tình huống em đặt ra trong fic này và bên fic Nhất Nhật Vi Sư của em Tán Ô, về một Chu ở trong game đã nhìn thấy Tán từ những ngày đầu.
 

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Messages
292
Likes
1,854
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#6
chúng nó bị Ngụy đội ngược sml...
+1

Gì chứ giả định đó liên quan nhiều thứ lắm, em không muốn đảo lộn nhân sinh chỉ để nhìn thấy hai anh solo đâu... Ừm, như vầy là hoàn cảnh tuyệt nhất em có thể nghĩ ra rồi. Hi.

Chính của fic là viết Chu kế thừa kĩ năng cùng ý chí của Tán mà mọi người cứ đề đoạn đập nhau mà trầm trồ, em cảm thấy đoạn đầu bị thừa. T_T

Viết đập nhau như vầy hoài mọi người đọc cũng chán nhỉ, chắc hôm nào đổi thể loại xem sao... Hôm nào... một, hai... năm sau gì đấy ' 3 '.
 

Lá Mùa Thu

Sinh như Hạ Hoa, tử như Thu Diệp.
Messages
1,138
Likes
26,820
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
#7
Em vẫn còn tiếc, nếu đây là trận đánh của Chu Trạch Khải hiện tại, nhân vật cấp 70~75, viên đạn đầu tiên ghim vào đầu Tán là viên Barrett mất rồi... Chứ không hiền mà bắn cảnh cáo thể hiện như trên. kk
Chính của fic là viết Chu kế thừa kĩ năng cùng ý chí của Tán mà mọi người cứ đề đoạn đập nhau mà trầm trồ, em cảm thấy đoạn đầu bị thừa. T_T
Là em đề cập trước chị mới tiếp lời đó =)) chứ chị mới thấy mình lạc quẻ, toàn nói phong cách truyện TT__TT
 

oomi

Cống hiến cấp cao
Hội Tự Sát
Messages
389
Likes
1,382
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Bá Đồ Bá Đồ Bá Đồ (๑•̀ㅂ•́)و✧
#8
=v= đọc truyện xong đọc comment thấy não bổ thêm vài phần

làm mượt quá bác eiiiiii, truyện đã hay, phong cách xuyên suốt *giơ ngón cái
cảm ơn ông đã viết ;;v;; hồi chiều thấy comment ông xong là xách quần qua đọc, đọc được khúc đầu thấy mùi ngược nhẹ nhẹ mà lỡ dính rồi để đó đi thi về đọc tiếp =))))
ngoài lề là lúc nào tui cũng thấy tiếc cho Vinh Quang, tiếc cho giới chuyên nghiệp vì thiếu đi một nhân vật, thực sự là nhân vật như Tô đại đại, nhưng cũng cảm ơn anh rất nhiều, nhờ anh mà có Vinh Quang như bây giờ, có Chu Trạch Khải như vậy. quả đúng là
Người ta thật sự chết khi nào?
Khi thôi ngừng thở, khi không còn tồn tại?
Không! Là khi họ bị lãng quên...
trong văn học Nga có câu: "Bản thảo không bao giờ cháy" nói ở đây có hơi khiên cưỡng nhưng nếu nói về giá trị, Tô Mộc Thu không chỉ là "một phút huy hoàng rồi vụt tắt" mà là ánh sáng vượt thời gian, cuộc sống ngắn ngủi nhưng những gì anh để lại là bất biến, chúng sẽ còn mãi trong lòng những người đang còn tại không thể biến mất, vì anh không bị lãng quên.

giờ cứ lú đầu ào mục nào thấy Tán đều phải auto bật mode chống ngược ;;v;; đọc vừa hạnh phúc vừa đau lòng, lúc đầu còn tưởng ông edit đó ba =)))) đọc lại dòng tác giả đúng là rửa mắt mà nhìn, càng ngày càng smooth! fighting!! móe ;;v;; khúc trên văn vẻ quá =v= không ngờ
 

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Messages
292
Likes
1,854
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#9
hồi chiều thấy comment ông xong là xách quần qua đọc, đọc được khúc đầu thấy mùi ngược nhẹ nhẹ mà lỡ dính rồi để đó đi thi về đọc tiếp =))))
Đúng là có ngược, là tui tự ngược Ngụy đội tuổi già sức yếu của tui phải hao tổn tinh thần cho 2 tên ranh mảnh nào đấy *dập đầu tạ lỗi trước tượng đài của người*
ngoài lề là lúc nào tui cũng thấy tiếc cho Vinh Quang, tiếc cho giới chuyên nghiệp vì thiếu đi một nhân vật, thực sự là nhân vật như Tô đại đại, nhưng cũng cảm ơn anh rất nhiều, nhờ anh mà có Vinh Quang như bây giờ, có Chu Trạch Khải như vậy. quả đúng là
trong văn học Nga có câu: "Bản thảo không bao giờ cháy" nói ở đây có hơi khiên cưỡng nhưng nếu nói về giá trị, Tô Mộc Thu không chỉ là "một phút huy hoàng rồi vụt tắt" mà là ánh sáng vượt thời gian, cuộc sống ngắn ngủi nhưng những gì anh để lại là bất biến, chúng sẽ còn mãi trong lòng những người đang còn tại không thể biến mất, vì anh không bị lãng quên.
Trời ơi, cuối cùng cũng có người nói về tinh thần chính tui truyền vào tác phẩm rồi *lau nước mắt*. Khác giới, không lao vào ôm ôm như mấy nhà khác được. Đôi lúc sự việc không tệ như mình nghĩ nếu mình nhìn nó ở một khía cạnh tích cực một tí. Tán để lại một mâu Khước Tà, một pháo Thôn Nhật, một Ô Thiên Cơ, Tán sống mãi trong những mẫu kỉ vật được những người anh tin tưởng nhất kế thừa. Hay như trong fic này, Tán sống trong đấu chí của Chu, cứ như vậy, ở đâu còn sự kế thừa, trong tim họ còn một mảnh kí ức về anh, anh sẽ luôn sống mãi bên họ.

Đoạn gạch gạch kia, e hèm, không gì sướng hơn được người ta khen là "tưởng ông edit". Haha. Cảm ơn đã thích.
 

oomi

Cống hiến cấp cao
Hội Tự Sát
Messages
389
Likes
1,382
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Bá Đồ Bá Đồ Bá Đồ (๑•̀ㅂ•́)و✧
#10
Đúng là có ngược, là tui tự ngược Ngụy đội tuổi già sức yếu của tui phải hao tổn tinh thần cho 2 tên ranh mảnh nào đấy *dập đầu tạ lỗi trước tượng đài của người*

Trời ơi, cuối cùng cũng có người nói về tinh thần chính tui truyền vào tác phẩm rồi *lau nước mắt*. Khác giới, không lao vào ôm ôm như mấy nhà khác được. Đôi lúc sự việc không tệ như mình nghĩ nếu mình nhìn nó ở một khía cạnh tích cực một tí. Tán để lại một mâu Khước Tà, một pháo Thôn Nhật, một Ô Thiên Cơ, Tán sống mãi trong những mẫu kỉ vật được những người anh tin tưởng nhất kế thừa. Hay như trong fic này, Tán sống trong đấu chí của Chu, cứ như vậy, ở đâu còn sự kế thừa, trong tim họ còn một mảnh kí ức về anh, anh sẽ luôn sống mãi bên họ.

Đoạn gạch gạch kia, e hèm, không gì sướng hơn được người ta khen là "tưởng ông edit". Haha. Cảm ơn đã thích.
=)))))) Đọc cảm xúc dâng trào mà không biết dồn vô đâu, cảm xúc suy nghĩ còn cả bụng mà phun không ra =v= đúng là khổ tâm mà
Đọc về Tán, lúc nào những câu khiến lòng tui nặng trĩu là giá như,.. ra đi.., để lại.., nhưng mà biết nói sao cho phải, vì trong đau lòng chính là niềm tin, tự hào, xót xa và hi vọng.. buồn nhưng rất đẹp và rực rỡ ;;v;; đó là những gì tui thấy và một lòng theo đuổi bóng dáng anh.
Một lần nữa tui thấy thật tự hào vì đã thành fan ông ( ;∀;) lần sau viết nữa nhớ pr tiếp à (๑•̀ㅁ•́๑)✧
 

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Messages
4,080
Likes
4,212
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#11
Truyện này có đề tài và dẫn dắt thích lắm. L không tính là một người viết nên không dám nhận xét, nhưng coi như cũng đọc kha khá đồng nhân đi, L chắc chắn sẽ down truyện này về nếu nó là bên Trung viết. Mà nếu nó được dịch sang tiếng Trung, chắc chắn cũng lọt vào các danh sách đề cử định kỳ.

Ban đầu không dám nhận xét, vì nói thật là khi đọc L rất bị hút vào phong cách viết hơn là nội dung, sợ review lạc đề. Nhưng bi giờ được ủn mông kêu cứ review nên mạnh dạn tí: Cảm giác khi đọc rất kỳ lạ, phong cách nhẹ nhàng không phải, quá deep cũng không, nhưng nó cứ như một quyển bút ký nho nhỏ nhỉ, hoặc một đoạn phim tài liệu bị mất tìm lại. L thực sự thực sự rất thích cái cách note nơi và thời điểm diễn ra, và đoạn cuối kết bằng điểm tin Chu Trạch Khải ra mắt Liên minh. Một đoạn sử nhỏ không ai biết, nhưng có từng ghi lại, nay không rõ trôi về đâu, nhưng có ai đó đang giở ra cho chúng ta đọc. Chỉ có chúng ta biết, người Liên minh không biết, cũng như họ không biết Chu Trạch Khải đã lặng lẽ đi viếng mộ Tô Mộc Thu vậy.

Thú nhận là có chút cảm giác hụt hẫng vì nghĩ rằng giữa hai người sẽ có va chạm chính diện nhiều hơn, nhưng nghĩ kỹ lại thì như mạch truyện mới hợp lý. Tin chắc tác giả đã cân nhắc rất kỹ để đưa ra quyết định này. Dài hơn một chút liền thừa, ngắn hơn một điểm liền thiếu. Diễn dịch thêm sợ rằng sẽ dở, mà cắt bớt đi e chưa đủ tới.

Cũng như cái chết của Light trong Death Note vậy, L vẫn cho rằng không còn kết cuộc nào đúng đắn hơn, kể cả sự xấu xí của anh ấy khi chết.

Cho nên nó hoàn hảo ngoại trừ một điều: làm độc giả đọc ngứa bỏ mẹ. Biết không nên mà vẫn cứ cảm giác cần thêm hai ba đoạn...
 

aurora

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Messages
923
Likes
1,602
Team
Luân Hồi
Fan não tàn của
Sủng phó là chân ái =v=
#12
Truyện này có đề tài và dẫn dắt thích lắm. L không tính là một người viết nên không dám nhận xét, nhưng coi như cũng đọc kha khá đồng nhân đi, L chắc chắn sẽ down truyện này về nếu nó là bên Trung viết. Mà nếu nó được dịch sang tiếng Trung, chắc chắn cũng lọt vào các danh sách đề cử định kỳ.

Ban đầu không dám nhận xét, vì nói thật là khi đọc L rất bị hút vào phong cách viết hơn là nội dung, sợ review lạc đề. Nhưng bi giờ được ủn mông kêu cứ review nên mạnh dạn tí: Cảm giác khi đọc rất kỳ lạ, phong cách nhẹ nhàng không phải, quá deep cũng không, nhưng nó cứ như một quyển bút ký nho nhỏ nhỉ, hoặc một đoạn phim tài liệu bị mất tìm lại. L thực sự thực sự rất thích cái cách note nơi và thời điểm diễn ra, và đoạn cuối kết bằng điểm tin Chu Trạch Khải ra mắt Liên minh. Một đoạn sử nhỏ không ai biết, nhưng có từng ghi lại, nay không rõ trôi về đâu, nhưng có ai đó đang giở ra cho chúng ta đọc. Chỉ có chúng ta biết, người Liên minh không biết, cũng như họ không biết Chu Trạch Khải đã lặng lẽ đi viếng mộ Tô Mộc Thu vậy.

Thú nhận là có chút cảm giác hụt hẫng vì nghĩ rằng giữa hai người sẽ có va chạm chính diện nhiều hơn, nhưng nghĩ kỹ lại thì như mạch truyện mới hợp lý. Tin chắc tác giả đã cân nhắc rất kỹ để đưa ra quyết định này. Dài hơn một chút liền thừa, ngắn hơn một điểm liền thiếu. Diễn dịch thêm sợ rằng sẽ dở, mà cắt bớt đi e chưa đủ tới.

Cũng như cái chết của Light trong Death Note vậy, L vẫn cho rằng không còn kết cuộc nào đúng đắn hơn, kể cả sự xấu xí của anh ấy khi chết.

Cho nên nó hoàn hảo ngoại trừ một điều: làm độc giả đọc ngứa bỏ mẹ. Biết không nên mà vẫn cứ cảm giác cần thêm hai ba đoạn...
Thật tình em vẫn muốn 2 đại thần này dc tiếp xúc nhiều hơn..... ..=......=
 

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Messages
292
Likes
1,854
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#13
Ban đầu không dám nhận xét, vì nói thật là khi đọc L rất bị hút vào phong cách viết hơn là nội dung, sợ review lạc đề. Nhưng bi giờ được ủn mông kêu cứ review nên mạnh dạn tí: Cảm giác khi đọc rất kỳ lạ, phong cách nhẹ nhàng không phải, quá deep cũng không, nhưng nó cứ như một quyển bút ký nho nhỏ nhỉ, hoặc một đoạn phim tài liệu bị mất tìm lại. L thực sự thực sự rất thích cái cách note nơi và thời điểm diễn ra, và đoạn cuối kết bằng điểm tin Chu Trạch Khải ra mắt Liên minh. Một đoạn sử nhỏ không ai biết, nhưng có từng ghi lại, nay không rõ trôi về đâu, nhưng có ai đó đang giở ra cho chúng ta đọc. Chỉ có chúng ta biết, người Liên minh không biết, cũng như họ không biết Chu Trạch Khải đã lặng lẽ đi viếng mộ Tô Mộc Thu vậy.

Thú nhận là có chút cảm giác hụt hẫng vì nghĩ rằng giữa hai người sẽ có va chạm chính diện nhiều hơn, nhưng nghĩ kỹ lại thì như mạch truyện mới hợp lý. Tin chắc tác giả đã cân nhắc rất kỹ để đưa ra quyết định này. Dài hơn một chút liền thừa, ngắn hơn một điểm liền thiếu. Diễn dịch thêm sợ rằng sẽ dở, mà cắt bớt đi e chưa đủ tới.

Cũng như cái chết của Light trong Death Note vậy, L vẫn cho rằng không còn kết cuộc nào đúng đắn hơn, kể cả sự xấu xí của anh ấy khi chết.
Chị! Chị có yêu bản thân mình không? Nếu có thì chị thành tình địch của em rồi đó! (đú trend fail, đừng để ý)

Thú thật là em cũng không nghĩ lối viết thêm một chấm màu nhỏ vào toàn cảnh bức tranh nguyên tác này lại được chị xem như một quyển bút ký hay một đoạn phim tài liệu. Em vui lắm! (vui ngang bạn fan não tàn đc Diệp rep cmt trên weibo ' 3 ').
Thật tình em vẫn muốn 2 đại thần này dc tiếp xúc nhiều hơn..... ..=......=
Hmmm, nói sao nhỉ, thật tình mình viết đoản này trên tâm thế giữ lời hứa viết về một trận solo giữa Chu và Tán, nên tập trung tới đó thôi. Mình nghĩ đôi khi chỉ cần một trận đánh thôi cũng đủ cho người ta nhớ nhau cả đời, dù rằng đây chỉ là yếu tố mở đầu cho một mối quan hệ, nhưng những kĩ niệm sau đó chắc cũng không in sâu bằng lần đầu gặp nhau lại là đụng độ như này.

Mình viết hướng nguyên tác, những sự kiện diễn ra trong một điểm thời gian rất được mình chú trọng. Nói tóm lại mọi thứ liên kết với nhau khá chặt chẽ từ chính văn cho tới tình tiết trong fic. Nếu sau này mình viết tiếp một truyện khác vào điểm thời gian xuân năm 2015, mình chắc chắn sẽ đề cập mối quan hệ giữa Chu và Tán. (Chết Ngụy đội của tuôi rồi, 2 tên ranh kia đã mãnh, nay còn đem theo một Thương Vương học việc Chu Trạch Khải... ai cho ổng lương thiện đây)
 

aurora

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Messages
923
Likes
1,602
Team
Luân Hồi
Fan não tàn của
Sủng phó là chân ái =v=
#14
Chị! Chị có yêu bản thân mình không? Nếu có thì chị thành tình địch của em rồi đó! (đú trend fail, đừng để ý)

Thú thật là em cũng không nghĩ lối viết thêm một chấm màu nhỏ vào toàn cảnh bức tranh nguyên tác này lại được chị xem như một quyển bút ký hay một đoạn phim tài liệu. Em vui lắm! (vui ngang bạn fan não tàn đc Diệp rep cmt trên weibo ' 3 ').

Hmmm, nói sao nhỉ, thật tình mình viết đoản này trên tâm thế giữ lời hứa viết về một trận solo giữa Chu và Tán, nên tập trung tới đó thôi. Mình nghĩ đôi khi chỉ cần một trận đánh thôi cũng đủ cho người ta nhớ nhau cả đời, dù rằng đây chỉ là yếu tố mở đầu cho một mối quan hệ, nhưng những kĩ niệm sau đó chắc cũng không in sâu bằng lần đầu gặp nhau lại là đụng độ như này.

Mình viết hướng nguyên tác, những sự kiện diễn ra trong một điểm thời gian rất được mình chú trọng. Nói tóm lại mọi thứ liên kết với nhau khá chặt chẽ từ chính văn cho tới tình tiết trong fic. Nếu sau này mình viết tiếp một truyện khác vào điểm thời gian xuân năm 2015, mình chắc chắn sẽ đề cập mối quan hệ giữa Chu và Tán. (Chết Ngụy đội của tuôi rồi, 2 tên ranh kia đã mãnh, nay còn đem theo một Thương Vương học việc Chu Trạch Khải... ai cho ổng lương thiện đây)
Cô có cho ko :v mà than
 

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Messages
292
Likes
1,854
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#15
Cô có cho ko :v mà than
Không nói trước được, hãy để thời gian trả lời. ;)

"Cô" ahaha...h..ha..:cry: mình là nam ạ. Không sao đâu, tuôi ổn lắm... Mà sao oomi ở trên toàn kêu "tui - ông" mà lại... À.. ờ, anyway, bị 5 6 lần rầu, quen rầu.:cry:
 

aurora

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Messages
923
Likes
1,602
Team
Luân Hồi
Fan não tàn của
Sủng phó là chân ái =v=
#16
Không nói trước được, hãy để thời gian trả lời. ;)

"Cô" ahaha...h..ha..:cry: mình là nam ạ. Không sao đâu, tuôi ổn lắm... Mà sao oomi ở trên toàn kêu "tui - ông" mà lại... À.. ờ, anyway, bị 5 6 lần rầu, quen rầu.:cry:
À là nam à "_" . Hóa ra ổ này còn nam à "_".
Xl nhé tui hổng biết
 

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Messages
4,080
Likes
4,212
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#17
Thú thật là em cũng không nghĩ lối viết thêm một chấm màu nhỏ vào toàn cảnh bức tranh nguyên tác này lại được chị xem như một quyển bút ký hay một đoạn phim tài liệu.
Ơ chị tưởng đó là thủ pháp của em >"< Bởi vì thấy viết tự nhiên lắm.

À là nam à "_" . Hóa ra ổ này còn nam à "_".
Chỗ này là box No CP, cho trực nam Tổ Quốc đường sống em ơi =))
 

aurora

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Messages
923
Likes
1,602
Team
Luân Hồi
Fan não tàn của
Sủng phó là chân ái =v=
#18
Ơ chị tưởng đó là thủ pháp của em >"< Bởi vì thấy viết tự nhiên lắm.


Chỗ này là box No CP, cho trực nam Tổ Quốc đường sống em ơi =))
Noncp thì gái vẫn vô dc mà =)))).

Cơ mà hóa ra chúng ta vẫn còn trực nam. Em còn tưởng là ổ mình toàn chị em vs nhau =)))
 

Đỗ Tiểu Bạch

Người chơi công hội
Messages
302
Likes
531
Location
Nằm vùng ở Luân Hồi
Team
Lam Vũ
Fan não tàn của
Diệp Thần
#20
“Chàng trai này thật thú vị.” Ôi một câu nói điển hình mở ra n cái chuyện (tình)
Vô Thanh Thương, tiểu Chu con nhà mình nằm không cũng trúng đạn, theo nghĩa đen luôn.
Cái tật xấu thích đi tập kích Tán ca rồi sau đó bị ngược bởi Chuẩn ca (vâng, đó quả thật là nicknam của anh) của tiểu Chu này sao mãi không bỏ nhở, sau này còn kéo đồng bọn theo tìm chết nữa chớ.
Nghịch súng, nãy giờ Tán ca anh ra sức đánh cho tiểu Chu bị xoay vòng vòng vậy, trong mắt anh chỉ là nghịch súng thôi sao...
Thấy Nhất Thương của chiến đội quán quân Luân Hồi ngầu không? Giỏi không? Dũng mãnh không? Hoa lệ không? Ahahahahaha, biết đệ nhất nhân Chu Trạch Khải là kế thừa từ ai không?
Tô Mộc Thu sống mãi với Vinh Quang!
Quào không ngờ cũng có ngày Nguỵ đội của fan não không (khụ khụ) tàn bị dăm ba tên nhóc ranh qua mặt nha. Vất vả vất vả. (hình như khi nói câu này tiết tháo của ai đó rơi dưới đất rồi đấy, mau lụm nó lên nào)
(Lầu trên “cô” +1, há há lần trước là “chị” nha, có điểm trẻ hơn đó, thấy em nể mặt chưa)
 

Bình luận bằng Facebook