Ongoing [Bá Đồ F4] Bá Đồ Liễu Loạn

Neko-chan

Thập Niên Chi Dương, Nhất Diệp Tri Thu
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
257
Số lượt thích
1,831
Fan não tàn của
Diệp thần Tán ca
#81
821.

Nếu đại thần lừa bạn.

Lúc này hãy đến đứng trước đội quy Bá Đồ.

Đọc từ câu đầu tiên đến câu thứ hai đếm ngược từ dưới lên.

Dòng cuối cùng “Bá Đồ không cho phép mang đồ ăn vặt”, không muốn đọc.

Nếu vẫn chưa có tác dụng, hãy đứng ở ban công, hét to ra bên ngoài.

“Mười năm Bá Đồ! Trước sau như một!”

Có tác dụng tái tạo tam quan.

822.

Mười năm Bá Đồ, trước sau như một.

Mười năm Bá Đồ, trước sau như một.

Mười năm Bá Đồ, trước sau như một.

Tưởng Du độc thoại, nhìn hai đại thần mỗi người một tài khoản mục sư, ngươi Ngọn Lửa Thần Thánh, ta Thuật Thôi Miên, đứng như cọc gỗ đánh nhau.

Mười năm Bá Đồ, trước sau như một.

Mười một năm Bá Đồ, trước sau như hai.

Mười hai năm Bá Đồ, trước sau như ba.

. . . Tôi không mất ngủ nữa?

823.

Trương Tân Kiệt nhìn hai ghế trống trong phòng.

Đặt bút xuống.

“Đội trưởng.”

Hắn nói.

“Có thể làm phiền anh, tìm bọn họ không?”

824.

Hàn Văn Thanh đen mặt dạo một vòng quanh câu lạc bộ.

Gặp được Tưởng Du đang ngồi xổm trước cửa bộ phận công hội.

“Đội trưởng!”

Tưởng Du nhảy dựng lên.

“Van xin ngài, mau mang hai vị đại thần kia đi đi!”

825.

“Ngọn Lửa Thần Thánh! Ngọn Lửa Thần Thánh! Đống Lửa Thần Thánh!”

Trương Giai Lạc la hét.

“Tên Lửa Thần. . .” Thánh.

Hàn Văn Thanh túm lấy cổ áo Trương Giai Lạc.

“Mở.”

“Họp.”

826.

“Toang.”

“Lão Lâm tui cảm thấy tui toang rồi.”

Xe nhỏ lại chở mẩu giấy đến trước mặt Lâm Kính Ngôn.

Lâm Kính Ngôn mỉm cười.

“Không sao.”

Hắn viết.

“Dù sao tôi cũng toang mà.”

827.

“Lão Lâm anh cuối cùng cũng muốn đồng quy vu tận với Trương Giai Lạc hả?”

Phương Duệ kinh ngạc hỏi.

“Ai muốn đồng quy vu tận với cậu ta!”

Lâm Kính Ngôn nghiến răng nghiến lợi. “Má nó Tên Lửa Thần Thánh.”

“. . .”

Tên Lửa Thần Thánh?

Excuse me?

828.

Hàn Văn Thanh nghiêm khắc phê bình hành vi trái kỷ luật của Trương Giai Lạc và Lâm Kính Ngôn.

“Tiên sư cậu Siêu Tên Lửa Thần Thánh.”

Trương Giai Lạc làm động tác nổ tung.

“Bùm.”

Tống Kỳ Anh đưa cho Hàn Văn Thanh chai nước, lạnh nhạt nhìn tiền bối oánh lộn.

829.

“Anh nói xem từ lúc đến đây, đã bị lão Hàn mắng mấy lần rồi.”

“Cậu tính mình cậu thôi, đừng tính cả tôi vào.”

Lâm Kính Ngôn lùi mấy bước, cách Trương Giai Lạc xa hơn chút nữa.

“Lão Lâm, đã nói sẽ làm chân gà cay của nhau cơ mà?”

“Má nó ai muốn làm chân gà cay của cậu?!”

“Vậy. . . cánh gà nướng Orleans?”

“Cậu ——”

830.

Giờ nghỉ.

Lâm Kính Ngôn mua hộp cánh gà.

Từ chân gà cay đến cánh gà nướng Orleans.

Trương Giai Lạc đứng xa xa nhìn, sống lưng phát lạnh.

“Có phải tui. . .”

Trương Tân Kiệt liếc hắn.

“Chơi game cho tốt vào. Không có hại.”

Tui đang chơi game này. . .

Trương Giai Lạc hôm nay vẫn không phục.

- TBC -
 

Neko-chan

Thập Niên Chi Dương, Nhất Diệp Tri Thu
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
257
Số lượt thích
1,831
Fan não tàn của
Diệp thần Tán ca
#82
831.

“Đại Tôn, tui lại cảm thấy lão Lâm đang trốn tui.”

Trương Giai Lạc tủi thân kể cho Tôn Triết Bình.

Tôn Triết Bình tạm ngừng một lúc.

“Sao cậu lại phải quan tâm Lâm Kính Ngôn có trốn cậu thật hay không?”

“Hoặc là nói cậu cứ quấn lấy Lâm Kính Ngôn làm gì?”

832.

“Bởi vì tui với lão Lâm đều là nửa đường chuyển nhượng sang Bá Đồ chứ sao.”

“Đều là thành viên của ánh chiều tà Bá Đồ đấy.”

Ánh chiều tà Bá Đồ.

Tôn Triết Bình hít một hơi thật sâu.

Sau đó bị sặc.

Bắc Kinh ơi.

Bắc Kinh.

833.

“Ai nói các cậu là ánh chiều tà Bá Đồ?”

Tôn Triết Bình hỏi.

“Các cậu là nhóm nhạc Bá Đồ.”

“Nhóm nhạc nhảy quảng trường.”

“Tôn Triết Bình anh học hư.”

Trương Giai Lạc nước mắt tuôn rơi, “Ai bảo cậu thông đồng với lão Diệp làm bậy.”

834.

“Đây không phải thông đồng làm bậy.”

Tôn Triết Bình nín cười.

“Này phải gọi là anh hùng chỉ hận gặp nhau quá trễ.”

“Cậu với Diệp Tu hận gặp nhau muộn còn được cứu rỗi?!”

Nơi xa Diệp Tu hắt xì một cái.

Cảm thấy rất hoang mang.

835.

“Cậu ngẫm lại xem bình thường cậu gây bao phiền phức cho Lâm Kính Ngôn.”

“Sau đó nói chuyện tử tế với Lâm Kính Ngôn.”

Trương Giai Lạc ngồi trong phòng suy nghĩ mình đã gây ra bao nhiêu phiền phức cho Lâm Kính Ngôn.

Sau đó buồn ngủ.

836.

Vấn đề mới.

Nếu có một Trương Giai Lạc vẻ mặt nghiêm túc đi về phía bạn.

Lúc này nên làm gì.

Lùi một bước, đứng sau lưng Hàn Văn Thanh.

Đây là câu trả lời của Lâm Kính Ngôn.

837.

“Lão Lâm.”

Trương Giai Lạc cầm tay Lâm Kính Ngôn.

“Đã làm phiền cậu nhiều rồi.”

Lâm Kính Ngôn: ? ? ?

“Tui suy nghĩ cả một đêm.”

“Trước giờ chỉ gây phiền hà cho cậu.”

“Cả Hàn đội với đội phó nữa.”

“Thật xin lỗi mà.”

838.

Lâm Kính Ngôn hơi hơi ngượng ngùng.

“Đều là đồng đội với nhau. . . Không sao.”

Đúng vậy, Lâm Kính Ngôn mềm lòng.

“Cảm ơn lão Lâm.”

Trương Giai Lạc nói, lại cầm tay Hàn Văn Thanh. “Hàn đội. . .”

“Cầm Quán quân về là được.”

Hàn Văn Thanh nói.

839.

“Cho nên, lão Lâm.”

Trương Giai Lạc nở nụ cười.

“Chút nữa đi siêu thị với tui không?”

Ban đầu Lâm Kính Ngôn muốn từ chối, xong lại mềm lòng.

“Đi.”

840.

“Trương Giai Lạc.”

“Nếu cậu tiếp tục mua nhiều đồ ăn vặt như thế này.”

“Tôi sẽ không giúp cậu lén mang vào.”

Lâm Kính Ngôn nhìn Trương Giai Lạc nhét khoai tây chiên vào trong quần áo.

Chỉ hận tại sao mình lại mềm lòng.

“Ầy, lão Lâm, chúng ta là đồng đội mà!”

Trương Giai Lạc kéo khóa áo Lâm Kính Ngôn.

Nhét hai lốc yakult vào.

Lạnh quá.

- TBC -
 
Last edited:

Neko-chan

Thập Niên Chi Dương, Nhất Diệp Tri Thu
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
257
Số lượt thích
1,831
Fan não tàn của
Diệp thần Tán ca
#83
841.

“Trương Giai Lạc, có phải cậu có quan niệm độc đáo về đồng đội không.”

Lâm Kính Ngôn ôm yakult, run lập cập.

Tại sao tôi vẫn chưa ném yakult đi?

Hắn tự hỏi.

Chắc là lương tâm quấy phá.

842.

"Quan niệm độc đáo? Đâu có, rất phổ thông mà.”

Trong quần áo Trương Giai Lạc có rất nhiều gói khoai tây chiên.

Chỉ cần là người, không mù, đều có thể nhận ra có gì đó sai sai.

Lâm Kính Ngôn liếc mắt.

“Trương Giai Lạc, cậu cứ như thế này mà về Bá Đồ thì chẳng lẽ nói là bị đánh?”

843.

“Lão Lâm trước kia anh không phải như thế này.”

Trương Giai Lạc tủi thân.

“Lúc đầu cậu rất tốt với tui.”

“Năm ấy tôi còn là tấm chiếu mới.”

Lâm Kính Ngôn vẻ mặt lạnh lùng. “Là tôi quá dũng cảm, là tôi có quá nhiều dũng khí.”

“Lương Tĩnh Như cho?”

“Hàn đội cho.”

844.

Trương Giai Lạc nghĩ nghĩ.

Quá sợ hãi.

“Lão Hàn hát Dũng Khí cho anh?”

Tình yêu thật sự rất cần dũng khí?”
Trong bài Dũng Khí (Lương Tĩnh Như) có một câu là ‘Tình yêu thật sự rất cần dũng khí’

“Vậy đúng là rất cần dũng khí!”

845.

Lâm Kính Ngôn lấy ra yakult.

Tay trái cầm yakult.

Tay phải đấm vào bụng Trương Giai Lạc.

Khoai tây chiên chắn.

Bùm.

Gói khoai tây chiên nổ.

846.

“A a a a Lâm Kính Ngôn!”

Trương Giai Lạc lập tức phát điên, nhào tới. “Khoai tây chiên của tui!”

“Chỉ là rách túi thôi mà!”

Lâm Kính Ngôn tranh thủ né tránh. “Khoai tây chiên vẫn ăn được mà.”

“Khí nén cũng là một phần không thể tách khỏi khoai tây chiên!”

Trương Giai Lạc biểu diễn.

Giống như đang giữ gìn toàn vẹn lãnh thổ tổ quốc.

847.

“Hơn nữa lão Lâm à.”

“Gói khoai chiên vừa mở phải ăn ngay, nếu không miếng khoai sẽ bị ẩm.”

Trương Giai Lạc rất đau lòng khoai tây chiên.

Lâm Kính Ngôn trả yakult về tay Trương Giai Lạc, cầm lấy khoai chiên.

“Không sao, tôi ăn.”

“Đảm bảo ăn hết trước khi về tới Bá Đồ.”

“Lâm Kính Ngôn anh thả khoai tây chiên của tui ra! Tui cảnh cáo anh không được giết con tin!!”

848.

Pạp.

Lâm Kính Ngôn mở gói khoai tây chiên.

Sau đó nở nụ cười ấm áp.

“Tôi giết con tin.”

“Cậu ăn không?”

“Tui ăn.”

Trương Giai Lạc muốn khóc.

849.

Đương nhiên Trương Giai Lạc không mua mỗi một gói khoai chiên.

“Gói khác còn tốt chưa nổ.”

Trương Giai Lạc liếm ngón tay, vừa lòng thỏa ý.

Lâm Kính Ngôn thở dài.

“Cậu thật sự không cảm thấy nhét vào áo nhìn như bầu tám tháng có gì đó không đúng sao?”

“Có.”

Trương Giai Lạc gật đầu.

“Tui là đàn ông, thẳng.”

850.

“Lạc đề rồi!”

Thầy giáo Lâm Kính Ngôn rất nghiêm túc. “Đây không phải tiết Sinh học!”

“Thế là tiết gì.”

“Tiết Gián điệp.”

Lâm Kính Ngôn vỗ vai Trương Giai Lạc.

“Giả sử 100m về phía trước, đơn vị điều tra của địch là Trương Tân Kiệt đang đến gần, phải làm gì?”

“. . . Đánh cậu ta?”

Lâm Kính Ngôn nhìn Trương Giai Lạc.

“Cậu chơi game mai phục, thắng bao giờ chưa?”

- TBC -
 
Last edited:

Neko-chan

Thập Niên Chi Dương, Nhất Diệp Tri Thu
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
257
Số lượt thích
1,831
Fan não tàn của
Diệp thần Tán ca
#84
851.

Game mai phục.

Trương Giai Lạc khẽ gật đầu.

“Tất nhiên là thắng, tui là tuyển thủ chuyên nghiệp Vinh Quang, game nào cũng không làm khó được tui.”

“Cậu chơi trò gì.”

“Berserker's Creed.”

Lâm Kính Ngôn nhét yakult vào tay Trương Giai Lạc.

“Cầm lấy búa của cậu, đi thôi, Assassin.”

852.

Lâm Kính Ngôn không lừa Trương Giai Lạc.

100m về phía trước, thực sự có một Trương Tân Kiệt vừa spawn.

Ngay tại cửa chính câu lạc bộ Bá Đồ.

Fan đi ngang qua không điều khiển được tay cũng như điện thoại của mình.

Trong đầu Trương Giai Lạc lập tức xuất hiện bản đồ câu lạc bộ Bá Đồ.

Bản đồ 3D.

“Đi hướng này.”

Thích khách Trương Giai Lạc vẻ mặt nghiêm túc.

853.

Lâm Kính Ngôn đầy hứng thú nhìn Trương Giai Lạc chuyển hướng, lén lút men theo đường nhỏ vào câu lạc bộ.

Sau đó lấy khoai chiên trong áo mình ra, nhét từng gói từng gói một qua lan can.

“Tui có ý này.”

Trương Giai Lạc nói.

“Sau này đặt đồ ăn có thể ship qua đây.”

854.

Trên có chính sách, dưới có đối sách.

Lâm Kính Ngôn cảm thán tài năng tìm đường sống trong chỗ chết của Trương Giai Lạc.

Sau đó nhìn Trương Giai Lạc thản nhiên chào hỏi Trương Tân Kiệt, đi vào Bá Đồ.

“Đội phó đứng ở cửa làm gì thế?”

“Đợi.”

“. . . Đợi ai?”

Hàn Văn Thanh xách mì hoành thánh về.

855.

Lâm Kính Ngôn đi qua cửa Bá Đồ, tưởng tượng phương hướng trong đầu, đi đến chỗ Trương Giai Lạc giấu đồ ăn vặt.

Quả nhiên thấy Trương Giai Lạc đang ngồi xổm nhặt đồ ăn vặt.

Còn làm mặt đắc ý.

“Hình như. . .”

Trương Giai Lạc bỗng nhiên đen mặt.

“Tui bị thiếu một gói lốc xoáy tam giác.”

856.

Ai trộm lốc xoáy tam giác của tui?!

Trương Giai Lạc rất tức giận.

Lâm Kính Ngôn nhìn bụi cỏ.

“Chỗ này này, cậu ném quá xa.”

857.

“Nói nữa lão Hàn với Tân Kiệt cũng mua hoành thánh ở bên ngoài?”

“Sao lại không.”

Lâm Kính Ngôn bóc một hộp yakult. “Cũng có thể là lão Hàn muốn ăn.”

“Ừ, có lí.”

Trương Giai Lạc bóc một gói mì tôm sống.

“Ơ! Lâm Kính Ngôn! Đó là yakult của tui!”

“Tôi mang vào.”

858.

Hàn Văn Thanh ra ngoài mua mì hoành thánh, tiện thể mang về cho Trương Tân Kiệt lọ giấm.

Bọn họ ở nhà ăn húp mì hoành thánh.

Trương Giai Lạc lén lút lướt qua cửa nhà ăn.

Hàn Văn Thanh nhìn ra cửa.

Lâm Kính Ngôn cầm yakult, đường hoàng bước đi.

Trương Tân Kiệt không thèm giương mắt.

“Náo nhiệt hơn trước kia nhiều.”

Trương Tân Kiệt nói.

“Quá mức.”

Hàn Văn Thanh bổ sung.

859.

Lại nói Trương Giai Lạc có một ý nghĩ to lớn.

—— ý nghĩ to gan.

“Alo? Đồ ăn đến rồi hả? Ây đừng mang vào cửa, đi sang bên phải ấy có cái lan can.”

“Đúng rồi men theo lan can, đi chừng. . . 150m.”

“Ở yên đó chờ tui, tui lập tức đến đây!”

860.

Lâm Kính Ngôn nghe Trương Giai Lạc chỉ huy.

Bỗng dưng muốn cười.

“Lão Lâm, mau yểm trợ cho tui!”

Trương Giai Lạc nói.

“Tui đi chút rồi về!”

“Gà rán thôi mà, có cần vậy không.”

Lâm Kính Ngôn không nhịn được cười.

- TBC -
 
Last edited:

Neko-chan

Thập Niên Chi Dương, Nhất Diệp Tri Thu
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
257
Số lượt thích
1,831
Fan não tàn của
Diệp thần Tán ca
#85
861.

Trương Giai Lạc lén ra ngoài qua cửa hông, dọc theo lối nhỏ chạy đến lan can.

Liếc mắt liền thấy anh giai shipper vẻ mặt rầu rĩ cầm điện thoại.

“Anh ơi! Anh ơi! Chỗ này!”

Trương Giai Lạc bám vào lan can, đưa tay về phía shipper.

—— giống như bị zombie bao vây.

862.

Có bài hát như thế này.

Là ai.

Mang em đến bên tôi.

Tất nhiên là vì giao hàng.

Anh giai shipper đưa gà rán quan lan can, đến tay Trương Giai Lạc.

Sau đó nói.

“Sát vách chỗ anh, là câu lạc bộ Bá Đồ đúng không.”

863.

“Chính là nơi này.”

Trương Giai Lạc nhét vào miệng một viên thịt chiên.

Anh giai shipper một mực không tin.

“Nói bậy. Không thể nào.”

“Bá Đồ sao lại như ni đượt.”

Anh giai shipper sốt ruột buột miệng dùng giọng địa phương.

864.

“Nơi này là Bá Đồ thật mà!”

“Không tin anh vòng lại xem!”

Anh giai shipper về tới cửa chính Bá Đồ.

Cảm thấy như vừa isekai.

865.

Lâm Kính Ngôn đứng xa xa đã thấy Trương Giai Lạc cười tươi như hoa hướng dương.

Cầm gà rán quay về.

“Tới! Gà rán!”

Trương Giai Lạc nhanh chóng chia thức ăn.

“Anh chua ngọt, tui ăn cay.”

“Đồ uống nè.”

“Thịt viên chiên chân gà khoai tây coca của tui.”

Sao Bách Hoa năm đó có thể nuôi được tên đội trưởng như thế này?

Lâm Kính Ngôn rất là phiền não.

866.

Chúng ta tạm thời để Trương Giai Lạc với Lâm Kính Ngôn tiếp tục công việc trong bóng tối của mình.

Trương Tân Kiệt với Hàn Văn Thanh lại thảo luận chuyện chiến đội.

Chính sự về cơ bản đã xong.

“Mấy ngày nay trong hành lang rõ ràng có mùi đồ chiên.”

Thám tử Trương Tân Kiệt nói.

Trợ thủ Hàn Văn Thanh gật đầu.

867.

“Đều là người trẻ tuổi, hạn chế không cho họ ăn vặt, phải chăng không ổn lắm?”

Thám tử Trương Tân Kiệt tiếp tục nói.

Cũng có thể là chán nhìn mấy người đó lén lút.

Cầm đầu là Trương Giai Lạc.

868.

“Hạn chế thì còn kiềm chế được.”

“Không hạn chế lại coi trời bằng vung.”

Có lí.

Trương Tân Kiệt rất là tán thành.

Thế là Bá Đồ tiếp tục, cấm đồ ăn vặt.

869.

Nhưng có tác dụng không?

Trương Giai Lạc sẽ cho bạn biết.

Không!

“Lão Lâm! Để lại hai viên thịt cho tui!”

“Rồi rồi.”

Lâm Kính Ngôn thuần thục thao tác điều khiển của Trương Giai Lạc.

Ấn mở “Mỹ thực gia cô độc”.

870.

Mình có nên đi report không?

Bạch Ngôn Phi đứng trước cửa.

Trong lòng rối rắm.

Nghĩ tới nghĩ lui.

Cuối cùng hắn chọn giả vờ câm điếc.

- TBC -
 

Neko-chan

Thập Niên Chi Dương, Nhất Diệp Tri Thu
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
257
Số lượt thích
1,831
Fan não tàn của
Diệp thần Tán ca
#86
871.

Nói tiếp Trương Giai Lạc được voi đòi tiên.

“Lão Lâm!”

Trương Giai Lạc cầm điện thoại.

“Bữa chiều, ăn pizza không?”

872.

“Pizza?”

Lâm Kính Ngôn trợn mắt há mồm.

“Trương Giai Lạc có phải cậu. . .”

“Nghĩ quá nhiều?”

Gàn rán còn tạm, chân gà gà miếng hoành thánh hắn cũng nhịn.

Pizza?

873.

“. . . Được rồi cậu gọi đi.”

Lâm Kính Ngôn tâm như tro tàn.

Trương Giai Lạc vui vẻ gật đầu.

Sau đó cúi đầu chỉ đường đột nhập.

Câu lạc bộ Bá Đồ.

Lan can.

874.

Anh giai ship pizza đang hoang mang.

Câu lạc bộ Bá Đồ.

Lan can.

“Dạ chào anh, cho hỏi. . .”

“Đứng trước cửa chính rẽ phải men theo lan can 150m!”

Trương Giai Lạc trả lời, liền mạch lưu loát.

875.

Rẽ phải.

Men theo lan can.

150m.

Anh giai shipper ngẩng đầu.

Thấy một thanh niên áo đen, có bím tóc nhỏ, đứng bên trong vẫy tay ra.

“Chỗ này! Chỗ này!!”

Móa nó chứ đang tấu hề à?

876.

Anh giai shipper nhìn lan can, hơi khó khăn.

“Anh ơi, nhét không vừa.”

Hắn thử nhét cả bọc đồ ăn to bự qua khe hở.

Thất bại.

877.

Trương Giai Lạc rất khó chịu.

Bỗng nhiên hắn phủi tay, bắt đầu trèo lên lan can.

“Đây, cho tui!”

Trương Giai Lạc rướn người qua lan can, tránh đi bụi gai, đưa tay ra.

“Đừng! Anh mau xuống đi! Tui lại cho!!”

Anh shipper quá sợ hãi.

878.

Ồ.

Trương Giai Lạc nhảy xuống, mong đợi nhìn anh shipper.

Shipper trèo lên lan can, đưa pizza về bến bờ bên kia.

—— tự cảm thấy giống ném tạ.

879.

“Ha ha, cảm ơn!”

Trương Giai Lạc vô cùng vui sướng, ôm pizza chạy về.

Chạy được nửa đường, điện thoại bỗng đổ chuông.

“Đổi đường.”

Lâm Kính Ngôn nhỏ giọng nói. “Hàn đội với đội phó đang đứng ở cửa.”

“Á đù, chúng ta bị phát hiện rồi à.”

“Không biết, trốn trước.”

880.

Được. Trốn.

Trương Giai Lạc ngồi ở bậc thang cạnh cửa, mở hộp pizza.

Chọn tôm đuôi phượng.

Bắt đầu ăn.

- TBC -
 

Duẫn Thiên

Trùm đầu Bông đi buôn, loại phi pháp
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
165
Số lượt thích
1,297
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Phồn Hoa Huyết Cảnh
#87
881.

Bên kia là Trương Giai Lạc đang ăn tôm đuôi phượng.

Bên này là Lâm Kính Ngôn mặt mày nghiêm túc ngồi trên cái ghế trong phòng của Trương Giai Lạc.

Chơi điện thoại.

Ở cửa là Hàn Văn Thanh và Trương Tân Kiệt.

Đang thảo luận về các loại chuột máy tính.

882.

Đối với mấy loại chuột này, Lâm Kính Ngôn không quá hứng thú.

Hắn hứng thú với chuyện Trương Giai Lạc trốn ở bên ngoài bao lâu mới không nhịn được mà quay về hơn.

Và chuyện mình có thể chịu đói được bao lâu.

—— Thịt xông khói cuộn cà chua của mình có thể bị ăn hết hay không?

883.

“Đây là của lão Lâm, chừa cho hắn.”

Trương Giai Lạc lẩm bẩm, dùng khăn giấy lau tay, sau đó nhắn cho Lâm Kính Ngôn.

“Trường Giang Trường Giang, tui là Hoàng Hà.”

“Hoàng Hà tiếp tục chảy đi.”

Lâm Kính Ngôn bình tĩnh trả lời.

Nhìn Hàn Văn Thanh và Trương Tân Kiệt bắt đầu thảo luận chiến thuật.

884.

“Lâm Trường Giang, tui không về nữa là sẽ bắt đầu ăn pizza.”

Trương Giai Lạc buồn bực nhắn, “Con muỗi sắp bắt đầu ăn tui rồi.”

“Trương Hoàng Hà, quay về đi.”

Lâm Kính Ngôn trả lời.

“Cuối cùng hai người họ cũng nói đói rồi.”

885.

“Nói đói rồi? Bọn hắn cũng ăn vặt?”

“Không.”

Lâm Kính Ngôn mở hộp pizza. “Giác ngộ của bọn họ khác với chúng ta.”

“Thế nên?”

“Chúng ta gọi đặt đồ ăn vặt, người ta gọi đặt bữa ăn nhẹ.”

886.

Trương Giai Lạc ngẫm nghĩ.

Cắn một miếng pizza.

“Lão Lâm, anh có biết từ này không?”

“Từ gì.”

“Nghiêm hưu vượn.”

“Nghiêm túc nói hươu nói vượn.”

Lâm Kính Ngôn kỳ quái nhìn Trương Giai Lạc.

“Cậu đang tự nói mình?”

887.

“Anh mới là nghiệm hưu vượn.”

Trương Giai Lạc lườm một cái. “Ăn của tui uống của tui, còn nói tui.”

“Cậu không cần phải nói xấu tôi. Tôi trả tiền.”

“Không nghe anh niệm kinh.”

“Cậu mới là con rùa.”

888.

Ăn uống no đủ.

Trương Giai Lạc cân nhắc nếu không thì đi ra ngoài một lát.

“Trên đường còn có thể mua ít đồ ăn.”

“Đi một chút cũng được.”

Lâm Kính Ngôn vẻ mặt lạnh lùng.

“Chúng ta đi trên máy chạy bộ một chút.”

889.

Một hai ba nắm tay.

Bốn năm sáu ngẩng đầu.

Bảy tám chín chúng ta bỏ trốn.

Phòng tập thể thao.

Lâm Kính Ngôn nhẫn nhịn mà không đạp Trương Giai Lạc.

“Ai bỏ trốn với cậu???”

890.

“Còn không cho tui hát một bài… mua vui trong nỗi khổ?”

Trương Giai Lạc ợ một cái.

Không hề nhìn thấy.

Khổ ở chỗ nào.

“Anh để tui vừa nhìn áp phích lão Hàn vừa đi bộ, đây chính là khổ!”

Trương Giai Lạc chỉ tấm áp phích trên tường.

Lòng đầy căm phẫn.

891.

Lâm Kính Ngôn suy tư.

Vừa định nói gì đó.

Đột nhiên vỗ vai Trương Giai Lạc.

“Tôi đổi chỗ với cậu.”

892.

Trương Giai Lạc mặt đầy kinh ngạc đổi máy chạy bộ với Lâm Kính Ngôn.

Sau đó người hiện lên trước mặt hắn.

Nhìn rất quen.

Đồng phục Bá Đồ màu đen.

Cột bím tóc nhỏ.

Còn rất đẹp trai.

893.

Lâm Kính Ngôn thờ ơ nhìn Trương Giai Lạc cười ngây ngô với tấm áp phích của mình.

Mặt không biến sắc tim không đập nhanh.

“Lại nói, Trương Giai Lạc.”

“Lúc cậu vừa nói cái câu kia.”

“Hàn đội có đi ngang qua.”

894.

Trương Giai Lạc đầy vẻ không tin.

“Lâm Kính Ngôn anh trêu tui! Nào có trùng hợp như vậy.”

“Cậu thử nghĩ về vận khí của mình, rồi lại nói chuyện với tôi.”

Trương Giai Lạc ngẫm nghĩ.

Lệ rơi đầy mặt.

895.

“Hàn đội, tui thấy có một câu nói, rất hay.”

Hàn Văn Thanh nhìn Trương Giai Lạc.

“Ăn được khổ trong cái khổ, mới là người trên người, đúng không.”

Trương Giai Lạc đầy vẻ thành khẩn.

Hàn Thanh gật đầu.

“Ăn nhiều khổ một chút.”

896.

Sáng hôm sau tập thể dục.

Trương Giai Lạc chủ động chạy bộ ở chiếc máy đối diện với tấm áp phích của Hàn Văn Thanh.

Mưu cầu trở thành người trên người.

897.

Sau khi thành thật được mấy ngày, Trương Giai Lạc đột nhiên tỉnh ngộ.

“Lão Lâm.”

“Cậu nói trước đi, tôi nghe xong sẽ cân nhắc mình có nên giả vờ không nghe thấy hay không.”

“Chúng ta ra ngoài ăn đi.”

Lâm Kính Ngôn gật đầu.

“Không tệ, tôi nghe thấy rồi.”

Cuối cùng hắn cũng luyện được tuyệt chiêu điếc có chọn lọc.

898.

“Trương Giai Lạc!”

Đúng giờ hẹn, Lâm Kính Ngôn đứng ngay cổng gọi Trương Giai Lạc.

“Mau chuẩn bị ra ngoài.”

“Chờ chút!”

Trương Giai Lạc vội vã cầm đồ lên.

Rút thẻ tín dụng ra.

Rồi ném ví tiền vào trong phòng.

899.

Hai người Trương Giai Lạc và Lâm Kính Ngôn ra đến cổng Bá Đồ.

“Ôi đm. Lão Lâm, tiêu rồi.”

Trương Giai Lạc ngẩng đầu lên.

“Quán cà phê mà tui nói với anh. Nó.”

“Hình như, đóng cửa.”

900.

Lâm Kính Ngôn hơi sửng sốt.

“Không phải hôm qua cậu thề son thề sắt muốn đi sao? Không xem nó đóng hay không à?”

“Không xem!”

Trương Giai Lạc lướt map, “Không mở thiệt! Làm sao giờ!”

“... Đổi sang nơi khác đi.”

Lâm Kính Ngôn đã có suy nghĩ muốn về.

901.

Trương Giai Lạc lập tức bắt đầu tìm nơi tiếp theo để đi.

“Thử nghĩ xem cậu muốn ăn cái gì.”

Lâm Kính Ngôn gợi ý.

“Đồ nướng thập cẩm.”

Trương Giai Lạc nói mà không cần ngẩng đầu.

“Tôi có thể đi về không?”

Lâm Kính Ngôn hỏi.

902.

“Tóm lại tui muốn ăn đồ nướng. Lão Lâm anh có đề xuất gì không.”

Lâm Kính Ngôn ngẫm nghĩ, “Tiệm thịt nướng đi, đơn giản trực tiếp.”

“Được!”

Trương Giai Lạc gật đầu. “Tiệm thịt nướng, chính nó.”

Sau đó hắn nhìn Lâm Kính Ngôn.

“Đi đâu?”

903.

Thế là cuối cùng bọn hắn vẫn đi quán đồ nướng thường đến nhất.

“Phục vụ, canh bí đỏ!”

“Vâng.”

“Phục vụ, súp khoai tây!”

“Vâng.”

“Phục vụ, canh bí đỏ!”

Nhân viên phục vụ ngừng lại.

“Không phải vừa mới lên sao?”

Trương Giai Lạc chỉ chén. “Ăn xong từ lâu rồi. Lại thêm hai phần súp khoai tây.”

904.

Còn chưa bắt đầu ăn, trên bàn đã có mấy cái chén dĩa, cơ bản đều nằm xung quanh Trương Giai Lạc.

Lâm Kính Ngôn xem menu.

“Cậu muốn uống cái gì?”

“A.”

Trương Giai Lạc dừng lại.

“Tui quên đem theo nước trái cây. Tui quay về lấy đã!”

“Này cậu chờ chút ——”

Lâm Kính Ngôn chưa kịp ngăn Trương Giai Lạc lại.

Đã thấy Trương Giai Lạc chạy, vụt đi như một làn khói.

905.

Năng lực hành động những lúc thế này, Lâm Kính Ngôn kính nể vô cùng.

Thế là hắn cúi đầu chọn món tiếp.

“Phục vụ, gọi món.”

“A lại thêm một phần súp khoai tây.”

Ngon thật.

Lâm Kính Ngôn nghĩ.

906.

Trương Giai Lạc đến rất nhanh.

Còn nhanh hơn cả vòi rồng.

Hắn ngồi ở trước mặt Lâm Kính Ngôn, thở phì phò.

“Trời ạ, mệt chết tui. Nè, mang cho anh sáu hạt hạch đào.”

“...”

Lâm Kính Ngôn lặng lẽ cầm sáu hạt hạch đào trong tay.

Nói thật hắn cảm thấy mình không cần bổ não.

Có lẽ là cần thuốc trợ tim.

907.

Thịt lên từng đĩa từng từng.

“Để tôi nướng là được.”

Lâm Kính Ngôn nói.

Cảm thấy mình giống người giám hộ láng giềng của Trương Giai Lạc.

Trương Giai Lạc vui vẻ cúi đầu bấm điện thoại.

“Đại Tôn, bọn tui ra ngoài ăn thịt nướng!”

Gửi đi.

908.

“Ra ngoài ăn thịt nướng?”

Tôn Triết Bình ngẫm nghĩ. “Rốt cuộc cậu đã xây cái bếp sau hàng rào rồi?”

“Đó là cái thứ gì.”

“Tôi cảm thấy cái ra ngoài ăn thịt nướng của cậu, là gọi điện thoại đến tiệm thịt nướng, sau đó để nhân viên giao thịt tươi tới, còn cậu ở ngay trong hàng rào nướng thịt.”

“Nói lung tung! Xe chở tới lui, thịt còn ăn được à?! Tui nói cho cậu biết thịt chính là báu vật trần gian!”

Tôn Triết Bình nở nụ cười.
909.

“Cậu cứ chơi điện thoại như vậy? Không nướng thịt?”

“Lão Lâm làm giúp tui đó!”

Ặc.

Ngón tay Tôn Triết Bình vẽ một vòng tròn lên màn hình.

“Trương Giai Lạc à, ít gây thêm phiền phức cho Lâm Kính Ngôn đi.”

Hắn gửi ghi âm.

910.

Trương Giai Lạc đặt điện thoại di động xuống.

“Lão Lâm tui giúp anh nướng thịt!”

Sau đó hắn lật mặt nấm hương đang nướng.

“Ôi trời! Cậu đừng có trở mặt! Không phải là đổ hết nước canh bên trong à?!”

A.

Trương Giai Lạc lặng lẽ rút tay về.

911.

Trương Giai Lạc không thể nhận thua được.

Hắn chưa từng nhận thua, cũng không nhận mệnh.

Sau đó Trương Giai Lạc bắt đầu xé rau xà lách.

“Trương Giai Lạc? Tôi đã xé hết đồ ăn rồi sao cậu lại muốn xé nhỏ nữa?!”

“...”

Trương Giai Lạc rút tay về.

“Tui thấy...... có hơi to.”

Lâm Kính Ngôn gật đầu.

“Cậu còn rất nho nhã.”

912.

Vì thế cuối cùng vẫn là, Lâm Kính Ngôn đặt thịt nướng vào dĩa của Trương Giai Lạc, sau đó Trương Giai Lạc phụ trách ăn.

“Thật sự không phải là tui không giúp, là đảng vươn tay giúp đỡ...”

Trương Giai Lạc báo cáo với Tôn Triết Bình.

“Sự thật là tui không vươn tay, sẽ bớt gây phiền phức cho người khác...”

“Ôi chao?”

Tôn Triết Bình cười.

913.

“Ông nội cậu, ôi chao cái gì.”

Trương Giai Lạc không phục.

“Ôi chao cậu còn rất thông minh. Thật.”

Tôn Triết Bình trả lời.

“Tuần sau có rảnh hôm nào không?”

“Ừm... có rảnh khi không thi đấu thôi.”

“Tôi biết rồi.”

Tôn Triết Bình gật đầu.

914.

Thế là Trương Giai Lạc tiếp tục ăn thịt nướng.

“Lão Lâm này, ai nhặt được anh về nhà thì đúng là may mắn.”

Trương Giai Lạc cảm thán.

Lâm Kính Ngôn không trả lời.

—— Phương Duệ ở nơi xa hắt hơi một cái. (Không hề)

915.

“Lão Lâm anh muốn ăn kem không? Tự phục vụ.”

Trương Giai Lạc nghĩ là ăn cũng tạm tạm rồi, đứng dậy.

“Có vị vani không?”

“Tui vừa xem qua, dâu tây xoài dưa Hami.”

“Tôi không muốn.”

Lâm Kính Ngôn trả lời như đinh đóng cột.

916.

Trương Giai Lạc lấy kem.

Vị xoài và dưa Hami quay về rồi.

“Ăn đủ chưa?”

Lâm Kính Ngôn hỏi.

Hắn chỉ thuận miệng hỏi thử.

“Chưa.”

Trương Giai Lạc trả lời vô cùng thẳn thắng.

“...”

Lâm Kính Ngôn ngừng cái tay đang nướng lưỡi bò.

917.

“Cho nên?”

Lâm Kính Ngôn dè dặt hỏi.

“Tui thấy quán trà trên lầu khá được, mình lại lên ngồi một lát?”

Lâm Kính Ngôn muốn bị điếc có chọn lọc.

—— Hoặc có thể là điếc vĩnh viễn.

918.

Cho nên.

Ăn thịt nướng xong.

Bọn hắn lại đến quán trà.

“Ôi hỏng bét. Lão Lâm anh có mang sạc sự phòng không?”

Trương Giai Lạc cầm điện thoại.

“Điện thoại sắp thành cục gạch rồi.”

919.

Lâm Kính Ngôn lấy sạc dự phòng ra.

“Có mang.”

Hắn nói.

“Nhưng, đầu dây nối của chúng ta khác nhau.”

Trương Giai Lạc cúi đầu ủ rũ.

“Như này làm sao giờ. Sắp hết pin rồi...”

Đại Tôn sẽ không tìm được tui.

920.

“Tới cửa mượn sạc dự phòng.”

Lâm Kính Ngôn nói.

“Hợp lý.”

Trương Giai Lạc đứng dậy, chạy tới cửa mượn sạc dự phòng.

Chưa đầy một lát đã quay về.

Biểu cảm hơi phức tạp.

“Tui đi mượn sạc dự phòng… Lần một thất bại, lần hai mới thành công.”

Lâm Kính Ngôn không khỏi bật cười.

921.

“Hồi sinh!!!”

Trương Giai Lạc ngay lập tức nhắn tin cho Tôn Triết Bình.

“Đang ở đâu?”

“Đang ở quán trà ăn đồ ngọt đây.”

Tôn Triết Bình bình tĩnh suy tư.

Cảm thấy cái này rất Trương Giai Lạc.

922.

“Trương Giai Lạc, đáp ứng tôi.”

“Khi về nhìn thẳng vào cân nặng của mình có được không?”

“...”

“Đừng lấy đồng phục màu đen của Bá Đồ để tự đánh lừa mình nữa được không?”

Tôn Triết Bình tận tình khuyên bảo.

923.

Trương Giai Lạc quyết định.

Nói thì cứ nói, ăn vẫn cứ ăn.

“Muốn ăn gì?”

“Gà muối.”

“… Còn gì nữa không.”

“Sủi cảo tôm.”

“... Đưa menu cho tôi.”

Lâm Kính Ngôn giựt lấy menu. “Từ hôm nay trở đi tước đoạt quyền được xem menu của cậu.”

—— Trương cá nóc đăng nhập.

924.

Lâm Kính Ngôn gọi đá bào.

Đá bào bông tuyết pudding đậu đỏ.

Trương Giai Lạc cầm muỗng đào đá bào một hồi.

Đột nhiên hỏi.

“Bánh pudding đâu?”

925.

Lâm Kính Ngôn vặn mở kem tươi.

“Kem bên trong đâu.”

“Thế mà không có cái pudding úp phía trên?”

“Đá bào bông tuyết pudding đậu đỏ đã nói đâu?”

Lâm Kính Ngôn gọi nhân viên phục vụ.

“Thêm một pudding caramel.”

“Cậu có thể úp lên trên đá bào.”

Trương Giai Lạc: ???

926.

Rốt cục ăn no uống đủ.

Tiểu phân đội Trương Giai Lạc và Lâm Kính Ngôn quyết định quay về Bá Đồ.

Hỏi ——

Thích khách Trương Giai Lạc và thích khách Lâm Kính Ngôn phát hiện mục tiêu đối địch Trương Tân Kiệt spawn ở cổng Bá Đồ.

Làm sao bây giờ.

927.

Trương Tân Kiệt nhìn lướt qua Trương Giai Lạc và Lâm Kính Ngôn.

“Các tiền bối về rồi?”

Hắn nói.

“... Về rồi.”

Chột dạ.

928.

“Đúng rồi, tiền bối Lâm Kính Ngôn.”

Lúc Trương Giai Lạc và Lâm Kính Ngôn vào trong, Trương Tân Kiệt đột nhiên lên tiếng.

“Nếu có thể, tôi hi vọng anh không bị tiền bối Trương Giai Lạc dạy hư.”

“Tui?”

Trương Giai Lạc mặt mày ngơ ngác.

Lâm Kính Ngôn tâm trạng rất phức tạp.

Vô cùng, phức tạp.

929.

“Thực tế là, tiền bối Trương Giai Lạc.”

“Cả đội phải kiểm tra sức khoẻ.”

“Anh có muốn lên đo cân nặng trước hay không?”

“Tui không muốn.”

Trương Giai Lạc chém đinh chặt sắt.

“Đàn ông sẽ không quay đầu nhìn cân nặng.”

“Cân nặng là cúi đầu nhìn.”

Lâm Kính Ngôn cười.

Hoàn toàn ôn tồn lễ độ như trước đây.

Tiếu lý tàng đao.

930.

Trương Giai Lạc tỏ vẻ cự tuyệt từ trong ra ngoài đối với vụ đo cân nặng này.

Đồng thời thể hiện chẳng thèm ngó ngàng gì tới cái cân thể trọng.

—— Mặc dù nói như vậy.

Vào nửa đêm ở câu lạc bộ Bá Đồ.

Một bóng đen lao vào phòng tập thể hình.

Tìm được cái cân thể trọng.

“Ông nội tui ơi.”

“Xong đời.”
931.

Sáng sớm hôm sau.

Trương Giai Lạc có rất nhiều biểu hiện như như tâm trạng sa sút, không muốn ăn, siêu uể oải nà.

Bá Đồ nhanh chóng tiến hành mở cuộc họp.

“Có phải do trời nóng hay không?”

Lâm Kính Ngôn suy đoán. Mặc dù hắn cảm thấy bây giờ không nóng mấy.

Nam Kinh vốn là một trong tứ đại hoả lô nổi tiếng xưa nay nha.

932.

Trước cứ gác lại lý do thời tiết nóng nực này sang một bên đã.

“Có phải là ăn nhiều quá không?”

Tần Mục Vân to gan suy đoán.

Sau đó hắn liền nghe thấy một tiếng cười trộm.

933.

Trương Tân Kiệt nhìn Bạch Ngôn Phi.

Chỉ đích danh.

“Ngôn Phi, cười gì vậy?”

“Là vầy, cái cân thể trọng trong phòng tập thể hình không phải là có thể kết nối với app trên điện thoại, sau đó ghi chép số liệu sao.”

“Tôi mới coi app, phát hiện có một số liệu thể trọng vào đêm qua.”

Bạch Ngôn Phi giao điện thoại ra.

Mọi người cùng xem.

Vụ án đã được phá.

934.

Dù sao cũng phải có người an ủi Trương Giai Lạc một chút.

Nếu không sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả huấn luyện, nhỉ.

“Tôi không đi.”

Lâm Kính Ngôn chém đinh chặt sắt.

“Hàn đội anh là đội trưởng, anh đi.”

Hàn Văn Thanh trầm mặc.

935.

Trương Giai Lạc lặng lẽ uống sữa đậu nành.

Hàn Văn Thanh ngồi ở trước mặt Trương Giai Lạc.

Đặt bánh bao thịt trên tay xuống.

Trương Giai Lạc nhìn bánh bao thịt, lại nhìn Hàn Văn Thanh.

“Chào buổi sáng, Hàn đội.”

Trương Giai Lạc ngước cằm dưới nắng sớm, đôi mắt rủ xuống nhìn sữa đậu nành đăm đăm.

Cuối cùng cũng khiến mọi người nhớ khi hắn vừa đến, nét u buồn tản ra giữa hàng lông mày.

—— Nếu như không phải là với sữa đậu nành thì càng tốt.

936.

Hàn Văn Thanh cũng đưa mắt nhìn sữa đậu nành.

Cuối cùng vẫn nhìn qua Trương Giai Lạc.

“Không có chuyện người Bá Đồ không làm được.”

Đội trưởng Hàn Văn Thanh nghiêm túc nói.

Trương Giai Lạc ngẩng đầu, mặt mày ngơ ngác.

“Bắt đầu giảm béo.”

Hàn Văn Thanh lại lần nữa nghiêm túc nói.

“Tui có thể không làm không?”

Trương Giai Lạc bật thốt.

937.

Ăn cơm nhất thời sảng.

Giảm béo hỏa táng tràng.

Trương Giai Lạc cũng không phải nữ tuyển thủ, chưa từng có suy nghĩ đến chuyện giảm béo.

Muốn hắn bắt đầu giảm béo ngay lập tức, Trương Giai Lạc hoàn toàn không hề nhớ gì.

“Dì! Cho con phần thịt kho tàu!”

Giờ cơm trưa, Trương Giai Lạc nói với dì nhà ăn.

Dì cười híp mắt cho hắn một phần cơm trưa khác đã sớm chuẩn bị sẵn.

Món salad, trứng luộc, một miếng cá, còn có một phần đậu hũ nhỏ.

Cùng một bình sữa chua.

938.

“Dì.”

Trương Giai Lạc đứng ở đó, vẻ mặt lạnh lùng. “Đây là cái gì?”

“Cơm trưa chuẩn bị riêng cho cậu đấy.”

Dì nhà ăn vừa cười vừa nói.

“Đây là cơm?”

Trương Giai Lạc chỉ vào cơm trưa, “FAN, cơm (饭/Fàn)?”

“Bất kể là ghép vần hay là tiếng Anh hay là tiếng Trung, đây đều là cơm của cậu.”

Dì nhà ăn nói từng chữ.

939.

Bên trái trước mặt, cá băm viên.

Bên tay phải, thịt kho tàu.

Bên phải trước mặt, gà xào ớt.

Trương Giai Lạc cúi đầu.

Món salad, còn là loại không có nước sốt.

Trứng luộc, không có lá trà.

Thịt cá, luộc.

Đậu hũ, rót xì dầu.

Sữa chua, vị nguyên bản, ít béo.

“Đây là sự trui rèn tổ chức dành cho cậu.”

Lâm Kính Ngôn cười vô cùng vui vẻ, vô cùng ôn nhu.

Sau đó ăn một miếng thịt kho tàu.
940.

“Mấy người là tổ chức áo đen phải không.”

Trương Giai Lạc siêu khó chịu, chụp một tấm ảnh phần ăn trưa của mình.

Đăng Weibo.

Gửi một tấm cho Tôn Triết Bình.

“Đại Tôn cậu xem.”

Trương Giai Lạc tủi thân đánh chữ.

“Bá Đồ không còn cơm ăn nữa rồi.”

941.

Tôn Triết Bình lấy điện thoại ra.

Nhìn thấy Trương Giai Lạc nói như vậy, còn tin lời hắn thật.

Khoảng một phút sau.

“Bá Đồ không còn cơm ăn nữa rồi à.”

Hắn vừa nhắn như thế, sau đó ngẫm lại cảm thấy không đúng.

“Bá Đồ hết cơm, còn để cậu ăn bữa trưa à?”

942.

“Đại Tôn ý cậu là gì!”

Trương Giai Lạc siêu bất mãn. “Tại sao lại nói còn để tui ăn bữa trưa?”

“Không phải hết cơm rồi sao?”

“Cậu xem không có tí thịt nào!”

“Bây giờ rau cũ mắc hơn thịt thà.”

Trương Giai Lạc trầm mặc.

943.

“Ừm, Đại Tôn.”

“Cậu còn rất đảm đang nha?”

Tôn Triết Bình ngẫm nghĩ. “Trương Giai Lạc cậu có xem tin tức không?”

“Có xem! Tin tức Vinh quang!”

Tôn Triết Bình úp màn hình điện thoại xuống bàn.

Tự mình đi lấy thêm đồ ăn.

944.

Vừa nghĩ tới hiện tại rau củ mắc hơn thịt, Trương Giai Lạc quyết định nhìn thẳng vào một bàn đồ ăn này.

Hắn nghiêm túc ăn từ món salad.

Gặm rau xoàn xoạt.

“Tui cảm thấy mình giống như một con thỏ.”

Trương Giai Lạc nói.

“Dòng họ nhà thỏ không có con to như cậu.”

Lâm Kính Ngôn hài lòng ăn xong thịt kho tàu.

945.

“Tui nói này, tình đồng đội và tình đồng môn đã nói đâu rồi?”

Trương Giai Lạc không phục.

“Tình đồng đội tôi có thể hiểu.”

Lâm Kính Ngôn cau mày. “Tình đồng môn giải thích thế nào.”

Trương Giai Lạc chỉ ra cửa sổ nhà ăn.

“Hay cho câu học trò khắp nơi.”*

Lâm Kính Ngôn không khỏi muốn vỗ tay.

*Đào lý mãn thiên hạ - 桃李满天下 – táo lǐ mǎn tiān xià (học trò khắp nơi) đây là hình ảnh ẩn dụ cho muôn vàn hậu bối, học trò ưu tú do đàn anh hoặc thầy giáo nuôi dưỡng, truyền bá khắp thế giới. Ý Lạc ở đây là ổng và Lâm đều là học sinh ưu tú (tuyển thủ chuyên nghiệp) cùng một lò nên hai người có tình đồng môn.

946.

Trương Giai Lạc nghĩ ngợi một phen, chuyển hướng sang Hàn Văn Thanh.

“Đội trưởng.”

Hắn ra vẻ nghiêm túc.

“Bá Đồ chúng ta, phải có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu.”

“Tiền bối, chỗ chúng ta đến Lương Sơn mất sáu tiếng đi xe.”

Bạch Ngôn Phi nhỏ giọng nói.

947.

Nói là nói như vậy.

Trương Giai Lạc cũng không trông cậy vào Hàn Văn Thanh sẽ nhớ kỹ hắn nói cái gì.

—— Bữa tối cùng ngày.

“Đến, mỗi người một miếng ức gà, có cả salad bơ.”

Trương Giai Lạc nhận lấy ánh mắt ai oán từ mọi người.

“Có họa cùng chịu.”

Hắn nghĩa khí ngút trời nói.

948.

“Đây chính là thực đơn do chuyên gia dinh dưỡng chuẩn bị.”

Dì nhà ăn nói hết sức nghiêm túc, cầm trong tay một danh sách, “Đội trưởng này, của cậu là sữa bò nhiều canxi. Đội phó à của cậu là...”

“Dì, ngày mai là món gì.”

“Cháo ngũ cốc.”

Dì nhà ăn đáp, cho Trương Giai Lạc một ly…

“Sữa sô cô la?”

Trương Giai Lạc rất đỗi bất ngờ.

“Thay cho bữa fan.”

Dì mỉm cười.

949.

Thời gian hoạt động tự do, Trương Giai Lạc bật máy tính trong phòng ngủ.

Chuẩn bị gọi Tôn Triết Bình chơi một ván game đối kháng.

Sau đó Trương Tân Kiệt gõ cửa.

“Tiền bối Trương Giai Lạc.”

Hắn nói.

“Rèn luyện.”

950.

“Đêm hôm khuya khoắt rèn luyện cái gì.”

Trương Giai Lạc từ chối rời ổ.

“Không đi.”

“Tiền bối Trương Giai Lạc, anh còn muốn giảm béo không?”

Mặc dù rất muốn nói không.

Nhưng Trương Giai Lạc liếc qua cái gương nhỏ đặt trên kệ.

Hắn đã nhìn thấy mặt Hàn Văn Thanh.

—— Kết hợp với bóng đêm, hiệu quả càng tốt hơn.

951.

Trương Giai Lạc tủi thân đổi sang đồ thể thao, đến phòng tập thể hình.

Trương Tân Kiệt liệt kê ra cho hắn một lịch rèn luyện chi tiết kỹ càng.

“Chạy nhanh mười phút, tập dụng cụ một giờ, cuối cùng lại chạy chậm bốn mươi phút.”

“Bốn mươi phút!”

Trương Giai Lạc vừa định kháng nghị.

Nhưng vẫn chọn nuốt giận vào bụng.

Bởi vì Hàn Văn Thanh cầm đồng hồ bấm giây lên.
952.

“Đại tôn.”

Trương Giai Lạc lê một thân mệt mỏi về phòng.

“Cậu cảm thấy nên khắc câu gì trên bia mộ.”

“?”

Tôn Triết Bình đầy vẻ không khó hiểu.

953.

“Tui cảm thấy, mấy ngày nữa là tui cần phải viết lên bia mộ rồi.”

Trương Giai Lạc vô cùng tủi thân, vô cùng khó chịu.

Cảm thấy mình muốn được ôm ôm muốn được hôn hôn muốn được nâng cao cao.

“Nếu như cậu muốn xem nghĩa địa, nhớ xem mộ đôi.”

Tôn Triết Bình nói.

954.

“Được rồi, đừng lẩm bẩm nữa, mau đi tắm đi.”

Tôn Triết Bình nghe Trương Giai Lạc lẩm bẩm lầu bầu mấy câu không có ý nghĩa gì, liền hơi buồn cười.

“Ài.”

Trương Giai Lạc ngoan ngoãn cầm điện thoại đi tắm rửa.

—— Cầm điện thoại...?

955.

“Đại Tôn, cậu cảm thấy rèn luyện kiểu này có tác dụng không?”

“Có tác dụng.”

Tôn Triết Bình trả lời, “Tôi có thể khẳng định, chắc chắn có tác dụng.”

“Ăn đói mặc rét.”

Trương Giai Lạc ngửa mặt lên trời thở dài.

Mở vòi hoa sen, sau đó nhắn lại.

“Sao cậu còn nhắn lại được?”

Tôn Triết Bình hỏi.

“Tui cầm điện thoại vào phòng tắm.”

“...”

Tôn Triết Bình ngẫm nghĩ.

“Cậu đừng có để điện thoại rớt xuống nước.”

956.

Trương Giai Lạc vừa định phản bác.

Sau đó hắn ngẫm nghĩ.

Quả quyết lựa chọn tránh họa từ miệng mà ra.

Đã nhiều năm như vậy, hắn cũng có tiến bộ.

957.

Tắm rửa xong, Trương Giai Lạc dùng khăn lau tóc, tiện thể cầm điện thoại lên.

Tự chụp.

Gửi cho Tôn Triết Bình.

Tôn Triết Bình nhìn Trương Giai Lạc trong hình tóc ướt tí tách, dán lên mặt, còn có quần áo xộc xệch.

Ngẫm nghĩ.

Trả lời một câu.

“Bao tuổi đầu rồi, còn làm nũng?”

Trương Giai Lạc úp ngược điện thoại lên mặt bàn.

958.

Sáng hôm sau.

Trương Giai Lạc có rất nhiều biểu hiện như thèm ăn mạnh, không thể đứng thẳng lưng, đi lại chậm chạp.

Khiến người khác không khỏi muốn hỏi ——

“Tiền bối anh sao vậy.”

Bạch Ngôn Phi lên tiếng.

Có hơi sợ phải nghe được đáp án.

959.

“Có một câu.”

Trương Giai Lạc nói.

“Gọi là cơ bắp đau nhức.”

Hắn đấm đấm eo. “Ôi chao cái eo già của lão phu.”

“Tiền bối là lão phu, vậy anh bảo đội trưởng phải làm sao bây giờ.”

Trương Giai Lạc lặng lẽ nhìn Bạch Ngôn Phi.

“Này, Ngôn Phi. Lão Hàn chỉ lớn hơn tui có một tuổi.”

960.

Đối với tuyển thủ chuyên nghiệp mà nói, Trương Giai Lạc qua thời hoàng kim lâu rồi.

Đối với người bình thường mà nói, Trương Giai Lạc vẫn là cái rường cột nước nhà!

Hàn Văn Thanh chỉ lớn hơn Trương Giai Lạc có một tuổi.

“Cho nên?”

“Cho nên đều là lão phu.”

Trương Giai Lạc vừa nói, vừa nhét vào miệng mình một miếng thanh long lớn.

“Chậc, không có ngọt bằng trái Đại Tôn cho mình ăn.”

961.

Cái gọi là giảm béo.

Kỳ thật chính là kiểm soát cái miệng, di chuyển đôi chân.

Đơn giản biết bao nhiêu, phải không.

Rốt cuộc giảm được lượng mỡ trong người, Trương Giai Lạc cũng cảm thấy rất đơn giản.

962.

Hiện tại Trương Giai Lạc cảm thấy thần thanh khí sảng.

Năm tháng còn dài, thời gian còn sớm,

Hắn cảm thấy mình như trẻ lại mười tuổi.

Còn có thể chạy thêm vài vòng.

963.

Sau đó Trương Giai Lạc hưng phấn dạt dào mà chạy đến phòng tập thể hình.

Lại chạy thêm 20 phút.

Khiến người khác nghi vấn có phải là Trương Giai Lạc chạy đến ngốc rồi hay không.

“Tui thấy tui có hi vọng trở thành quý ngài khoẻ đẹp gì gì đó.”

Trương Giai Lạc vô cùng cao hứng nói.

—— Là ai cho cậu tự tin.

Lương Động Như à?

964.

Lâm Kính Ngôn đứng trên cái cân thể trọng.

Suy ngẫm cuộc đời.

Từ khi tất cả mọi người bắt đầu ăn chay, tất cả mọi người đều gầy, hắn cũng vậy.

Nhưng sao Lâm Kính Ngôn lại có cảm giác mình nặng hơn trước khi đến Bá Đồ thế?

Là ảo giác à?

965.

Lâm Kính Ngôn cởi giày, đặt điện thoại xuống.

Lại lần nữa đứng lên.

… Ặc.
Không phải là ảo giác.

“Lão Lâm, làm gì vậy.”

Trương Giai Lạc thần thanh khí sảng đứng ở cửa mà hỏi.

966.

“Không có gì.”

Lâm Kính Ngôn bình tĩnh nói.

“Mấy giờ cậu đi tập thể dục? Tôi tập chung với cậu.”

“Ui lão Lâm anh tốt vậy! Rèn luyện chung với tui luôn!”

Trương Giai Lạc vui vẻ, sau đó thuần thục mở điện thoại ra xem app thể trọng.

“... Lão Lâm đây là số liệu thể trọng của anh đi.”

967.

Lâm Kính Ngôn vô cùng bình tĩnh.

Hắn cầm điện thoại của Trương Giai Lạc rồi nhìn vào màn hình.

Lắc đầu.

“Không phải tôi.”

Hắn nói. “Làm sao tôi có thể nặng như vậy?”

Trương Giai Lạc đáp lại bằng ánh mắt nghi ngờ.

968.

“Trương Giai Lạc?”

“Cậu muốn nói cái gì?”

Lâm Kính Ngôn siết chặt điện thoại của Trương Giai Lạc.

“... Chạy bộ chung với tui đi.”

Trương Giai Lạc ngượng ngùng cười.

969.

Trương Tân Kiệt dựa theo thời gian biểu trước sau như một mà đi đến phòng tập thể hình.

Liếc qua hai người đồng đội đang nghiêm túc rèn luyện.

Sau khi kinh ngạc thì có chút vui mừng.

Sau đó cũng gia nhập đội ngũ rèn luyện.

Không bao lâu sau Hàn Văn Thanh cũng tới.

970.

“Tôi cảm thấy hôm nay các tiền bối hơi khác thường.”

Bạch Ngôn Phi nhỏ giọng nói với Tần Mục Vân, “Sao lại đi chạy bộ một loạt thế?”

Hắn cũng không dám tiến vào.

Tần Mục Vân nghĩ một hồi.

“Ặc... Bồi dưỡng tình đồng đội đi?”

971.

Thật ra câu lạc bộ Bá Đồ đã từng tổ chức hoạt động bồi dưỡng tình đồng đội đường hoàng ra dáng.

Thuê biệt thự một ngày, mọi người cùng chơi.

Biệt thự được thuê vô cùng xa hoa, vừa nhìn đã thấy không rẻ.

Tất cả mọi người bước vào biệt thự đều cảm thán câu lạc bộ cũng xem như là đầu tư.

Trương Giai Lạc nhảy nhót ở bên ngoài một vòng.

Lúc về thì cao hứng cực kì.

“Bên ngoài có chỗ có thể câu cá!”

Câu cá?

“Còn có chỗ để nướng đồ ăn!”

Nướng đồ ăn?

“Câu được cá thì mình nướng đi!”

972.

Đấy là một gợi ý tự nhiên biết bao nhiêu.

Thế là tất cả mọi người đều vô cùng cao hứng.

Đầu tiên chia phòng.

Tám người, vừa đủ bốn căn phòng.

Mỗi phòng đều có hai cái giường lớn, không cần phải cân nhắc xem ai với ai chen một giường.

Mấy thanh niên nhanh chóng tổ đội.

Trương Tân Kiệt đương nhiên đứng sau lưng Hàn Văn Thanh.

Lâm Kính Ngôn nhìn Trương Giai Lạc một cái.

Muốn ngủ trên ghế sô pha.

973.

Trương Giai Lạc vào phòng, cũng không có hành lý gì, chỉ có một cái ba lô, hắn ném thẳng lên trên bàn.

“Lão Lâm, ra ngoài câu cá không?”

“Không.”

Lâm Kính Ngôn kiên quyết nói.

“Lão Lâm, đi nướng đồ ăn không?”

“Không.”

Trương Giai Lạc cau mày, nhìn Lâm Kính Ngôn.

“Lão Lâm, chúng ta là đến bồi dưỡng tình đồng đội.”

Lâm Kính Ngôn bỗng cảm thấy hơi tội lỗi.

974.

“Tiền bối, chơi game không?”

Bạch Ngôn Phi tới gõ cửa, hỏi.

Bọn hắn tìm được một cái máy chơi game ở dưới tầng một.

“Có game gì?”

“Ặc... Assassin's Creed.”

Lâm Kính Ngôn vỗ vai Bạch Ngôn Phi.

“Cậu đừng để Trương Giai Lạc chơi Berserker's Creed được không?”

Altaïr sẽ khóc đấy. (Chú: Altaïr là nhân vật chính của Assassin's Creed 1)

975.

“Nói đến Assassin's Creed.”

Trương Giai Lạc sờ cằm.

“Tui cảm thấy nếu tui đến Paris nhất định sẽ không bị lạc đường.”

Hắn dừng lại một chút.

“Nếu như tui đến Paris, sẽ chạy trên nóc nhà.”

“Cái gì?”

“Assassin's Creed Unity á.” Trương Giai Lạc vung tay một cái, “Tui thấy y chang đang ở Paris, phố lớn ngõ nhỏ nóc nhà đều đã chạy qua, tui còn từng Leap of Faith tại nhà thờ Đức Bà Paris đây.”*

“Hứa với tôi.”

Lâm Kính Ngôn nói.

“Nếu như cậu đến nhà thờ Đức Bà Paris, không thấy chồng rơm rạ cũng đừng nhảy lầu có được không?”

* "Leap of Faith" (tạm dịch: cú nhảy của niềm tin): Trong dòng game AC, ở độ cao chóng mặt, sát thủ dang rộng hai tay, gieo mình xuống như một chú chim săn mồi và tiếp đất không chút xây xát
976.

Bạch Ngôn Phi chạy.

“Lão Lâm mình chơi cái gì không, hay anh định đi ngủ?”

Trương Giai Lạc bám song cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, “Ui kìa, Tân Kiệt ngồi trên xích đu à?”

“Hàn đội đâu?”

“Nếu như tui nhìn không nhầm, anh ta đang lượn lờ bên hồ ấy.”

Lâm Kính Ngôn ngẫm nghĩ.

Thở dài.

“Hai chúng ta chơi snooker đi?”

“Tui không biết chơi.”

“Đánh đại đi.”

977.

Tầng hai của biệt thự có một bàn bida màu đen tiêu chuẩn kiểu Mỹ.

Lâm Kính Ngôn bày xong chín bóng, cho Trương Giai Lạc cầm một cây cơ.

“Đánh như nào.”

Trương Giai Lạc cầm cây cơ, suy ngẫm.

“Tui nhớ tới một bộ anime.”

“Hoàng tử Tennis.”

“Trương Giai Lạc, cái người ta đánh chính là bóng tennis.”

“Bóng khắp thiên hạ đều là người một nhà!”

“Tôi cảm thấy bóng tennis và bóng trong pinball chắc chắn không phải người một nhà.”

978.

Trương Tân Kiệt ngồi trên xích đu, cầm trong tay quyển sách.

“Luận Về Chiến Tranh Trường Kỳ”.

Lật hai trang.

Bên tai truyền đến tiếng hoan hô của nhóm thanh niên chơi máy game.

Ở tầng hai truyền đến tiếng kêu rên của Trương Giai Lạc.

Trương Tân Kiệt cảm thấy rất tốt.

979.

Không lâu sau, trang sách bị che phủ bởi một cái bóng.

Trương Tân Kiệt ngẩng đầu, nhìn Hàn Văn Thanh.

“Tản bộ về rồi?”

“Nơi câu cá không tệ.”

Hàn Văn Thanh nói, ngồi trên cái ghế gỗ ở bên cạnh.

“Khi nào đi?”

“Sáng sớm ngày mai.”

980.

“Đội trưởng! Chơi game đối kháng không!”

Nhóm thanh niên phái ra người đại diện, nhào lên trước cửa sổ hỏi.

Hàn Văn Thanh đứng bật dậy.

“Với ai?”

“Đấu lôi đài!”

Mấy thanh niên kia vui vẻ nói.
981.

Hàn Văn Thanh lấy tay cầm chơi game, đứng một bên, quét mắt nhìn nhóm thanh niên.

Bạch Ngôn Phi bị đẩy ra.

Hắn sờ chóp mũi, cười hì hì.

“Đội trưởng, bình thường anh có chơi loại game này không?”

Hàn Văn Thanh nhìn hắn một cái, lại nhìn tay cầm chơi game còn lại một cái.

“Cậu thử xem.”

“Vậy tôi không khách khí nha.”

Bạch Ngôn Phi lấy tay cầm chơi game.

982.

Ngồi ngoài trời, gió mát lướt nhẹ qua mặt.

Trương Tân Kiệt vuốt mái tóc bị gió thổi loạn, buông sách.

Hắn đứng dậy đi vào phòng bếp, nhìn một vòng bài trí bên trong.

Dụng cụ phòng bếp đều đầy đủ.

Nhưng mà.

Không có nguyên liệu.

Trương Tân Kiệt do dự một hồi giữa đi siêu thị mua nguyên liệu và đặt thức ăn ngoài.

Chọn sự lựa chọn thứ ba.

“Có thể chuẩn bị giúp đồ nướng được không?”

Hắn gọi điện thoại cho chủ nhà.

983.

Dù sao nếu như đi mua nguyên liệu.

Trương Tân Kiệt không cảm thấy bọn họ được mấy người biết nấu ăn.

Nếu như gọi thức ăn ngoài, hắn lại thấy như có gì không đúng lắm.

—— Có thể là nhớ lại tháng ngày gây án đỉnh cao của Trương Giai Lạc và Lâm Kính Ngôn đi.

984.

Như đã viết trên phần giới thiệu nhà, chủ thuê nhà có thể giú chuẩn bị đồ nướng, từ nguyên liệu đến than củi.

Trương Tân Kiệt cảm thấy như vậy rất tốt.

Sau đó hắn xuống tầng một.

Thấy Hàn Văn Thanh thủ lôi thành công, và một đám thanh niên hơi uể oải.

985.

Mà ở tầng hai.

Lâm Kính Ngôn khoanh tay, nhìn Trương Giai Lạc vẻ mặt nghiêm túc cầm cây cơ.

Snooker, chính Lâm Kính Ngôn cũng chơi không tốt.

Nhưng dù sao cũng tốt hơn Trương Giai Lạc nhiều.

Trương Giai Lạc híp mắt suy nghĩ nhìn bi trắng cả buổi.

Cây cơ đánh ra một phát.

Bi trắng.

Không nhúc nhích tí nào.

986.

“Khụ.”

Trương Giai Lạc cảm thấy hơi mất mặt. Sau đó hắn thử lại lần nữa.

Lần này Trương Giai Lạc dùng sức.

Sau đó Lâm Kính Ngôn liền thấy quả bóng trắng trên bàn kia nhảy bắn lên.

“A!!!”

Rơi xuống mặt đất.

Lâm Kính Ngôn vỗ tay.

“Cậu có muốn thử luyện môn snooker giết người không?”

987.

“Ui lão Lâm anh như vậy là không được.”

Trương Giai Lạc có phần không phục.

“Tui nói cho anh biết, tui đã trù tính tốt rồi. Tui đánh bi trắng như vậy, sau đó đánh tới chỗ này, sau đó...”

Trương Giai Lạc múa may miêu tả một góc dội bi, sau đó thả bi trắng về lại vị trí ban đầu.

“Vừa nãy bị lỗi, xem tui làm lại!”

Hắn nói, lại nằm ở trên bàn bida.

988.

Cạch.

Lần này bi trắng rốt cuộc cũng được bắn ra.

Bi trắng va vào bi đỏ số 3.

Thành công đưa bi đỏ số 3 vào lỗ.

Lâm Kính Ngôn ngẫm nghĩ.

“Trương Giai Lạc.”

Hắn nói.

“Tôi nhớ dựa theo bản thiết kế của cậu, cậu hẳn phải bắn trúng bi xanh số 2.”

Trương Giai Lạc gãi gãi mũi.

“Nói bừa. Tui đánh snooker, không phải bóng rổ.”

“Huấn luyện viên, tôi muốn chơi môn bóng rổ giết người.”

Lâm Kính Ngôn nói.

989.

Lâm Kính Ngôn và Trương Giai Lạc chơi bida lỗ 9 một hồi lâu.

Đến tận giờ đánh được bi vàng số 1 vào lỗ.

Hai người bọn họ đều cảm thấy với cái xu thế này thì không ổn.

Thế là Lâm Kính Ngôn và Trương Giai Lạc liền xuống lầu.

Đúng lúc thấy Trương Tân Kiệt đang sắp xếp đống nguyên liệu đồ nướng được đưa đến.

990.

“Có những gì thế?”

Trương Giai Lạc dạt dào hưng phấn.

“Xâu thịt gà, xâu thịt dê, chân gà, sụn gà...”

Trương Tân Kiệt cầm danh sách, đọc từ cái đầu tiên đến cái cuối cùng.

Trương Giai Lạc gật đầu thỏa mãn.

“Tui mua thêm chút gì ăn. Muốn gì không?”

Hắn giơ tay.

“Tiền bối! Em muốn nước trái cây.”

“Tiền bối phiền anh mua ít nấm kim châm về.”

“Em muốn nấm bào ngư, với cả ớt xanh.”

“Giao cho tui”.

Trương Giai Lạc nói đầy tự tin, sau đó đi ra ngoài.

Tiện thể cưỡng ép kéo theo Lâm Kính Ngôn đang muốn đối chiến với Hàn Văn Thanh.

991.

Hàn Văn Thanh đưa mắt nhìn màn hình.

Nhân vật đã chọn xong, cũng đã vào ROUND1.

Ai lên chơi?

Trương Tân Kiệt lau tay, lấy tay cầm chơi game.

Nhóm tiểu tướng nhanh chóng ngồi một loạt ở bên cạnh.

Tìm được đậu tằm vị gạch cua không biết của ai để lại.

—— Hơn phân nửa là Trương Giai Lạc.

992.

Trong biệt thự, Đội trưởng đội phó đang tiến hành chơi game đối kháng.

Trương Giai Lạc và Lâm Kính Ngôn ra ngoài mua sắm đi tới siêu thị.

Lâm Kính Ngôn phụ trách đẩy xe hàng, đồng thời đem những thứ không cần thiết trả lại chỗ cũ.

Trương Giai Lạc phụ trách thả những thứ cần thiết lẫn không cần thiết vào trong xe.

993.

“Ừm… Bọn họ có nói muốn nước trái cây gì không?”

Trương Giai Lạc hỏi Lâm Kính Ngôn.

“Không có.”

Lâm Kính Ngôn nói, tiện tay cầm một bình, “Này là được.”

“À ok. Sau đó là cái gì? Nấm kim châm?”

“Còn có nấm bào ngư và ớt xanh.”

Hai người tiến thẳng đến khu rau củ.

994.

Chờ đến khi Trương Giai Lạc hưng phấn dạt dào đi vào khu vực các loại thịt.

Lâm Kính Ngôn nhận ra chiến tranh chính thức mở màn.

“Lão Lâm, mình mua ít thịt burger anh nói lần trước đi.”

“......”

“Đùi gà, ui, còn là loại được ướp sẵn theo vị Orleans.”

“......”

“Lão Lâm, cá hồi nướng được không?”

“......”

Nếu có thể.

Lâm Kính Ngôn muốn đặt Trương Giai Lạc ở lại bên ngoài siêu thị.

Ngay trong tủ để đồ.

995.

Thịt burger, đùi gà, bò bít tết, mấy thứ này còn đỡ.

“Không phải, Trương Giai Lạc, cậu cầm gà rán làm cái gì?”

Lâm Kính Ngôn kinh ngạc nhìn Trương Giai Lạc đang đi tới.

“Nướng á.”

Trương Giai Lạc đầy vẻ đương nhiên.

“Cậu có biết cái gì gọi là gà rán không?”

“Không phải chín rồi là đều ăn được sao?”

Lâm Kính Ngôn không phản bác được.

996.

Chờ đến khi Trương Giai Lạc và Lâm Kính Ngôn quay về.

Hàng ngũ ở trước máy chơi game đã biến thành Tần Mục Vân và Trương Tân Kiệt đang 1v1.

Hàn Văn Thanh và những người khác vây xem.

“Đội phó thủ lôi hả?”

Trương Giai Lạc nói, trong tay cầm hai túi đồ lớn.

“... Tiền bối anh mua đống gì đây.”

Bạch Ngôn Phi hoảng sợ.

997.

“Nước trái cây”.

“Nấm kim châm, nấm bào ngư, ớt xanh”.

“Bắp cải đang giảm giá nên tui mua về luôn.”

“Gà rán. Thịt burger. Bò bít tết. Đùi gà.”

“Kẹo xốp marshmallow.”

“Bánh quy giòn.”

998.

Tất cả mọi người đều hiếu kì rốt cuộc hai món cuối cùng liên quan gì tới đồ nướng.

Chỉ thấy Trương Giai Lạc cầm một cái que sắt lên, xiên qua kẹo marshmallow.

Nướng.

Sau đó tách đôi bánh quy giòn, kẹp kẹo marshmallow nóng ở giữa hai miếng bánh.

Ăn.

“Ăn siêu ngon nà.”

Trương Giai Lạc tuyên bố.

999.

Những thanh niên kia vô cùng tò mò.

Kể cả Lâm Kính Ngôn cũng muốn ăn thử.

Sau đó tất cả mọi người liền bị Trương Tân Kiệt ngăn lại.

“Rửa tay, đi chuẩn bị xiên nướng”.

Trương Tân Kiệt nói.

“Đồ ngọt, dùng sau bữa ăn.”

“A tui còn mua một ký kem.”

Trương Giai Lạc nở một nụ cười tiêu chuẩn lộ ra tám cái răng.

1000.

Nếu như là Hàn Văn Thanh xiên thịt nướng.

Có thể là ba miếng thịt, một miếng ớt xanh.

Nếu như là Trương Tân Kiệt xiên thịt nướng.

Một miếng thịt, một ớt miếng xanh, một miếng bắp cải, cứ thế lặp đi lặp lại.

Nếu như là Lâm Kính Ngôn xiên thịt nướng.

Căn bản là hai miếng thịt, một miếng ớt xanh.

Nếu như là Trương Giai Lạc xiên thịt nướng.

Một miếng thịt, một cái cánh gà, một miếng ớt xanh, nấm bào ngư và nấm kim châm theo sát phía sau.

Cơ bản là cháy một nửa.

Một nửa khác còn chưa chín.

-TBC-
 
Last edited:

Neko-chan

Thập Niên Chi Dương, Nhất Diệp Tri Thu
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
257
Số lượt thích
1,831
Fan não tàn của
Diệp thần Tán ca
#88
1001.

“Lí do?”

Bị hỏi lí do sáng tạo cái mới, Trương Giai Lạc nhìn xiên nướng.

“Trông đẹp mắt? Còn một lưới bắt hết?”

Hắn muốn một xiên có tất cả những gì muốn ăn.

Sau đó hắn bị Trương Tân Kiệt tịch thu xiên nướng.

1002.

Trương Tân Kiệt rất kiên nhẫn gỡ hết nguyên liệu.

Sau đó chân gà quay về làm xiên gà.

Thịt, ớt xanh, bắp cải được xiên lần lượt theo thứ tự.

Nấm kim châm được giao cho Trương Giai Lạc.

“Lấy ba chỉ cuốn đi.”

“Hả?”

Trương Giai Lạc cầm ba chỉ.

Đang chuẩn bị ăn vụng.

1003.

“Tiền bối Trương Giai Lạc.”

“Ba chỉ không thể ăn sống.”

“Ồ vậy hả.”

Trương Giai Lạc bỏ ba chỉ xuống, bắt đầu nghe lời cuốn nấm kim châm.

Bậc thầy chiến thuật của chúng ta còn bận chỉ huy chuẩn bị đồ nướng.

Có phải rất lợi hại không.

Tuyển thủ đa tài đa nghệ đó!

1004.

Nguyên liệu đã chuẩn bị xong.

Một nhóm phụ trách nướng, một nhóm khác ngồi ở bàn cười cười nói nói.

“Tân Kiệt, gà rán của tui để chỗ nào?”

Trương Giai Lạc lấy gà rán ra xếp.

Trương Tân Kiệt liếc mắt nhìn, nhường chỗ cho hắn.

“Không bận thì giúp tui trông nó nha.”

Trương Giai lạc nói xong, chạy đi ăn khoai tây chiên tám phét.

1005.

Trời dần tối.

Lâm Kính Ngôn lấy nến ra, châm lửa, đặt lên bàn.

“Bữa tối ánh nến.”

Lâm Kính Ngôn vừa cười vừa nói, ngồi xuống.

Trương Giai Lạc đang đánh bài với người trẻ tuổi.

Không biết thua bao nhiêu vòng rồi, trên mặt dán đầy giấy.

1006.

Hàn Văn Thanh nhìn hàng gà rán.

Im lặng quay mặt.

“Chín chưa?”

Hắn chỉ gà rán, hỏi Trương Tân Kiệt.

“Chín rồi.”

Trương Tân Kiệt gật đầu.

Nhưng chưa chắc sẽ ngon.

1007.

“Không chơi bài!”

Trương Giai Lạc vừa lau giấy dán trên mặt vừa tuyên bố.

“Chơi cái khác đi! Truth or Dare chơi không?”

“Chơi!”

Hàn Văn Thanh với Trương Tân Kiệt ung dung nướng thịt.

Đội trưởng đội phó nhẫn nhục chịu khó như vậy cũng không nhiều.

1008.

Lâm Kính Ngôn rút một lượng bài có số ra, lấy một quân vua khác.

Xào bài, đặt lên bàn.

Tất cả mọi người cùng rút.

Bạch Ngôn Phi giơ tay. “Tôi rút được vua.”

1009.

Bạch Ngôn Phi cẩn thận suy nghĩ.

“Ây. . . Số 3 chống đẩy 20 cái đi.”

Hắn nói.

Sau đó Trương Giai Lạc đứng lên.

1010.

Vòng thứ hai.

Lần này đến lượt Lâm Kính Ngôn làm vua.

Hắn nhìn đồng hồ.

“Số 1 bế công chúa số 4, một phút.”

Trương Giai Lạc lại đứng lên.

Tần Mục Vân cũng đứng lên.

Vẻ mặt xấu hổ.

- TBC -
 
Last edited:

Neko-chan

Thập Niên Chi Dương, Nhất Diệp Tri Thu
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
257
Số lượt thích
1,831
Fan não tàn của
Diệp thần Tán ca
#89
1011.

“À thì, tiền bối, có thể đổi cái khác không.”

Tần Mục Vân nói với Lâm Kính Ngôn.

Trương Giai Lạc đã xắn tay áo, chuẩn bị ôm hắn.

Thấy hắn nói vậy, Trương Giai Lạc không vui.

“Sao, thả con tép bắt con tôm hả?”

“Không không không, tiền bối, tôi là sợ anh. . .”

Ném em xuống đất.

1012.

“Cậu đứng yên đó cho tui không được nhúc nhích.”

Trương Giai Lạc không phục.

Sau đó hắn xoay người, túm lấy Tần Mục Vân.

Tần Mục Vân cả người cứng đờ.

Tay cũng chả biết để đâu.

1013.

Tần Mục Vân như vậy là không phối hợp.

Trương Giai Lạc rất nhanh cảm thấy mình không được.

“Ây, Tiểu Tần, đừng lộn xộn, ấy!”

Uỵch.

Tần Mục Vân lăn ra đất.

1014.

“Không hoàn thành thử thách, bù cái khác.”

Lâm Kính Ngôn nói, nhìn số 1 Trương Giai Lạc.

“Gọi điện thoại tỏ tình người đầu tiên trong danh bạ.”

“Người đầu tiên.”

Trương Giai Lạc lấy điện thoại ra.

“Oái. . . Người đầu tiên là. . .”

“Mau gọi.”

Lâm Kính Ngôn thúc giục.

1015.

Điện thoại di động đặt trên bàn vang lên.

Tôn Triết Bình cầm lên, liếc màn hình rồi ấn nghe.

“Sao thế?”

“Ờm. Tôn Triết Bình tui thích cậu.”

“. . .”

Tôn Triết Bình đơ.

1016.

“Hê hê, Đại Tôn, bọn tui đang chơi Truth or Dare thôi.”

Trương Giai Lạc nói, cười đắc ý với Lâm Kính Ngôn.

Để cho tiện, hắn thêm một chữ A trước tên Tôn Triết Bình, vừa mở liền thấy.

“Lão Lâm bảo tui gọi điện tỏ tình cho người đầu tiên trong danh bạ.”

“Lâm Kính Ngôn bảo cậu?”

Tôn Triết Bình nhướng mày.

“Chơi vui ha?”

1017.

“Ừm! Vui lắm luôn!”

Thấy Trương Giai Lạc chuẩn bị mở đài, Lâm Kính Ngôn lập tức tranh thủ ngăn hắn lại.

“Chơi tiếp không?”

“Chơi chứ! Đại Tôn chút nữa tui gọi cho cậu nha!”

Vãi cả chút nữa?

Lâm Kính Ngôn có dự cảm không tốt.

1018.

Vòng thứ ba.

Quân vua.

Thế mà.

Vậy mà.

Lại rơi vào tay Trương Giai Lạc!

“Mời số 2! Gọi cho người thứ bảy trong danh bạ nói, đêm tối cho tôi đôi mắt màu đen, tôi lại dùng nó đến tìm em!”

Lâm Kính Ngôn nhìn người thứ bảy trong danh bạ.

Cảm thấy hơi chán nản.

“Chúng ta buông tha Chủ tịch Phùng được không?”

Hắn nói.

1019.

Trương Giai Lạc cười suýt ngất.

“Cái gì? Người thứ bảy trong danh bạ là Chủ tịch Phùng?”

“Cậu cũng làm đội trưởng rồi đó thôi, không có số hả?”

“Có chứ. Nhưng anh có bảo tui gọi đâu.”

Trương Giai lạc dương dương đắc ý.

1020.

Lâm Kính Ngôn gọi cho Chủ tịch Phùng.

Trong tiếng “alo” của đối phương.

Hít một hơi thật sâu.

“Đêm tối cho tôi đôi mắt màu đen.”

“Tôi lại dùng nó tới tìm em.”

Tắt điện thoại.

- TBC -
 

Neko-chan

Thập Niên Chi Dương, Nhất Diệp Tri Thu
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
257
Số lượt thích
1,831
Fan não tàn của
Diệp thần Tán ca
#90
1021.

Tạm thời cứ mặc kệ Chủ tịch Phùng tìm thuốc trợ tim.

Cũng mặc kệ vẻ mặt muốn bóp chết Trương Giai Lạc của Lâm Kính Ngôn.

Dù sao ngăn cản Lâm Kính Ngôn, ngoài giá trị quan cốt lõi của chủ nghĩa xã hội.

Còn có Hàn Văn Thanh và Trương Tân Kiệt.

Cùng với thịt nướng trong tay bọn hắn.

1022.

Thịt nướng lên bàn, cái gì mà thuốc trợ tim, cái gì mà truth or dare.

Tất cả đều đứng lên dọn thịt nướng.

Nhìn một bàn xiên thịt, đột nhiên sinh ra một loại cảm giác thỏa mãn.

Trương Giai Lạc thử gà rán đầu tiên.

Bên trong có cả phô mai.

“Ây ngon phết!”

Vui mừng.

1023.

“Trương Giai Lạc, trên thế giới này còn có cái gì mà cậu cho rằng không ăn được không?”

“Có.”

Trương Giai Lạc trả lời.

“Hàu nướng phô mai, hàu không tươi sẽ rất rất tanh.”

“Còn có còn có. . .”

Lâm Kính Ngôn cực kì hối hận vì đã hỏi Trương Giai Lạc.

Chiếu này vẫn quá mới.

1024.

Đã xác nhận gà rán của mình ăn được, còn ăn ngon nữa, Trương Giai Lạc bắt đầu chia thịt gà.

Bạch Ngôn Phi lấy ra loa bluetooth của mình, nói bật nhạc đi.

Trương Giai Lạc thấy ý kiến của Bạch Ngôn Phi rất hay, sau đó lấy điện thoại của Bạch Ngôn Phi nhìn list nhạc.

Bỗng nhiên hắn ngẩng đầu.

“Này tui muốn hỏi, sau này khi đi quảng trường nhảy mấy người định chọn bài nào?”

Im phăng phắc.

1025.

Bạch Ngôn Phi do dự rất lâu.

“Tiền bối à. . .”

“Tại sao lại là nhảy quảng trường?”

Trương Giai Lạc đưa di động cho Bạch Ngôn Phi.

“Cậu tự nhìn bình luận đầu tiên đi.”

“Nhưng mà tui cảm thấy nếu nhảy quảng trường trên nền nhạc này, sẽ tan vỡ.”

1026.

“Tiền bối, nhảy quảng trường giống nhảy đường phố đúng không?”

Trương Giai Lạc nghĩ nghĩ.

“Tui không muốn xem các ông bà già nhảy Vòng tuần hoàn tình yêu.”

Trương Giai Lạc thành thật.

“Nếu như cậu có mặt trong đó, tôi rất vui lòng làm cameraman.”

Lâm Kính Ngôn còn thành thật hơn.

1027.

Trương Giai Lạc nhìn Lâm Kính Ngôn một lúc.

“Lão Lâm này tui thấy.”

“Anh có thể chọn cái bài nhân danh mặt trăng gì gì ấy.”

“Nhân danh mặt trăng tiêu diệt ngươi?”

Lâm Kính Ngôn thử hỏi.

Trương Giai Lạc mở to hai mắt.

“Anh xem cả Sailor Moon hả?”

Cục gạch của tôi đâu?

Lâm Kính Ngôn cầm điện thoại của mình thật chặt.

1028.

“Là Ánh trăng nói hộ lòng tôi chứ nhỉ. . .”

Tần Mục Vân nhỏ giọng nói.

“Đúng, chính là bài này.”

Trương Giai Lạc gật đầu như có chuyện lạ, “Ca khúc truyền thống vàng, anh đáng giá có được.”

1029.

“Hình như vẫn còn.”

Trương Giai Lạc nói tiếp. “Bài Chạy của thầy Lý Ngọc Cương.”

“Tốc độ 70 bước, cẩn thận eo.”
Câu đầu tiên trong bài Chạy là ‘Tốc độ 70 bước’

“Dễ nghe không?”

Lâm Kính Ngôn khiêm tốn xin chỉ bảo.

Trương Giai Lạc gật đầu.

“Có ý nhị đặc biệt. Ca khúc truyền thống vàng.”

1030.

“Trương Giai Lạc, cậu định chọn bài gì để nhảy quảng trường?”

Trương Giai Lạc nghiêm túc suy nghĩ.

“Tại sao tui phải nhảy quảng trường?”

Hàn Văn Thanh gật đầu.

Trương Tân Kiệt tán thành.

Lâm Kính Ngôn nhìn Bạch Ngôn Phi.

“Cậu bật cho cậu ta Tốc độ 70 bước.”

- TBC -
 

Neko-chan

Thập Niên Chi Dương, Nhất Diệp Tri Thu
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
257
Số lượt thích
1,831
Fan não tàn của
Diệp thần Tán ca
#91
1031.

Trong màn đêm, lửa than lóe lên ánh cam yếu ớt.

Ngọn nến trên bản nhảy lên theo gió.

Loa bluetooth đặt trên bàn gỗ, ung dung phát những ca khúc hoài cựu.

Ví dụ như Dạ Lai Hương.

Ví dụ như Tại Thủy Nhất Phương.

Tiệc nướng hôm nay bỗng trở nên đầy ý thơ.

1032.

“Tui cảm thấy chúng ta không phải đang ăn đồ nướng.”

Trương Giai Lạc thì thầm với Lâm Kính Ngôn.

“Tui cảm thấy mình đang ăn cơm Tây.”

Lâm Kính Ngôn khẽ gật đầu. “Tôi thấy có dao nĩa trong phòng bếp, cần tôi lấy giúp không?”

Màn đêm khiến Lâm Kính Ngôn thoạt nhìn, dịu dàng hơn nhiều.

1033.

Màn đêm khiến Hàn Văn Thanh thoạt nhìn dịu dàng hơn nhiều.

—— dù sao cũng không thấy rõ mặt.

“Lão Hàn, nói vài lời đi.”

Bạn học Trương Giai Lạc giơ tay.

1034.

Nói vài lời?

Hàn Văn Thanh nghĩ nghĩ.

Mở miệng.

“Ăn đi.”

Lấy đâu ra mà nhiều lời được.

1035.

“Đổi bài.”

Tần Mục Vân chọc chọc Bạch Ngôn Phi.

Bạch Ngôn Phi gật đầu, sau nhanh chóng vào list nhạc, bấm ngẫu nhiên.

. . . The Chick Song?

Nghe ò ó một hồi.

Trương Tân Kiệt ngẩng đầu.

1036.

“Bạn học Bạch Ngôn Phi, tui đánh giá cao danh sách nhạc của cậu.”

Trương Giai Lạc nói.

“Cậu nghe bài này từ lúc nào.”

“. . . Buổi sáng một ngày trước khi thi đấu với Lam Vũ.”

1037.

Trương Tân Kiệt đứng lên.

“Nguyên liệu vẫn còn một nửa.”

Hắn nói. “Có ai muốn không?”

Trương Giai Lạc giơ tay đầu tiên.

“Cho tui một xiên nấm nướng.”

“Tôi muốn đùi gà nướng.”

Những người khác cũng không khách khí, thượng vàng hạ cám cái gì cũng có.

Lâm Kính Ngôn đứng lên.

“Đội phó, để tôi giúp cậu chuẩn bị.”

1038.

Trương Giai Lạc mở to mắt.

“Phải một lúc nữa bọn họ mới xong, chúng mình lại chơi Truth or Dare đi?”

Các bạn nhỏ nhìn Hàn Văn Thanh.

Cảm thấy đây không phải thử thách nữa.

Đây là thám hiểm địa cực.

1039.

“Đừng mà tiền bối.”

Bạch Ngôn Phi nhìn lén màn hình điện thoại Lâm Kính Ngôn.

“Chủ tịch Phùng đánh mấy cuộc điện thoại.”

“À sau đó là trợ lí gọi.”

1040.

“Vậy chẳng lẽ ngồi không?”

Trương Giai Lạc chưa từ bỏ giãy dụa.

“Hàn đội, anh có đề nghị gì không?”

“Game chiến đấu.”

Hàn Văn Thanh dường như rất hài lòng với game chiến đấu hồi nãy.

- TBC -
 

Neko-chan

Thập Niên Chi Dương, Nhất Diệp Tri Thu
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
257
Số lượt thích
1,831
Fan não tàn của
Diệp thần Tán ca
#92
1041.

Lâm Kính Ngôn đứng cạnh vỉ nướng, nhìn đám người kia lại vào phòng game.

“Đội phó không chơi à?”

“Mọi người vui là được.”

Trương Tân Kiệt thản nhiên nói, thêm chút muối vào thịt đang nướng.

Lâm Kính Ngôn sờ sờ chóp mũi.

“Sao lại có cảm giác thật cao thượng nhỉ?”

1042.

“Tôi là đội phó.”

Trương Tân Kiệt nói.

Chắc là giải thích.

“Bá Đồ như bây giờ rất tốt?”

“Rất tốt.”

Trương Tân Kiệt nói, ngăn động tác kế tiếp của Lâm Kính Ngôn.

“Thêm tương vào đồ nướng.”

1043.

Trương Giai Lạc nghĩ mình cũng chơi không ít mấy trò chiến đấu, xung phong làm đối thủ đầu tiên của Hàn Văn Thanh.

Sau đó hắn phát hiện mặc dù mình chơi khá nhiều game chiến đấu.

Nhưng cách ra chiêu, hoàn toàn không bằng Hàn Văn Thanh.

Bậc thầy này vẻ mặt nghiêm túc bắn chiêu.

Trương Giai Lạc vừa nhìn liền muốn cười.

Sau đó bị chiêu bắn bay.

1044.

“Tiền bối anh không được rồi.”

Bạch Ngôn Phi cười hề hề, sau đó bị Trương Giai Lạc ghì chặt cổ.

“Nhóc con rất phách lối ha?”

“Aw! Tiền bối buông tay! Tha mạng! Hàn đội cứu mạng!”

Hàn Văn Thanh chọn nhân vật.

“Tiếp theo là ai?”

Tần Mục Vân đứng lên.

1045.

“Cuộc đời, mọi chuyện tám chín phần mười đều không như ý.”

Trương Giai Lạc cảm thán.

Ưu sầu uống một ngụm coca.

“Vì sao chúng mình không chơi game bắn súng với lão Hàn nhỉ?”

“Chỗ này không có VR.”

Bạch Ngôn Phi rất buồn vì điều đó.

Cũng ưu sầu uống một ngụm coca.

1046.

“Tiền bối.”

“Hử?”

“Lon coca này, vị gì vậy?”

“Vanilla á làm sao?”

“Không có vị nguyên bản?”

“Vị nguyên bản không thú vị.”

Trương Giai Lạc cảm thán.

Lại nhấp một ngụm coca vị anh đào.

1047.

Người trẻ tuổi, luôn muốn trải nghiệm những thứ mới mẻ.

Lúc mà tâm tình phức tạp mở gói khoai tây vị bạc hà.

Tâm tình Bạch Ngôn Phi càng phức tạp.

“Mấy vị sữa chua dưa leo lúc mới ra mắt, mọi người đều nói không thể ăn.”

Trương Giai Lạc nhún vai.

“Bao giờ mới có vị thịt băm hương cá nhỉ?”

1048.

Thắng liên tục là sẽ nhàm chán.

Hàn Văn Thanh bỏ điều khiển xuống.

“Lão Hàn, sáng mai mình đi câu cá đi.”

Trương Giai Lạc đề nghị.

“Được.”

Hàn Văn Thanh gật đầu.

1049.

Bạch Ngôn Phi nhìn căn biệt thự này.

Poster nói là phong cách Da Vinci.

Mặc dù hắn không biết đấy là phong cách gì.

Nhưng hắn cảm thấy mình cần đăng gì đó, chứng minh mình đã tới.

Sau đó hắn bắt đầu chụp ảnh.

Up Weibo.

1050.

Bá Đồ - Bạch Ngôn Phi V: Đây là giang sơn của trẫm. [hình ảnh] [hình ảnh] [hình ảnh] [hình ảnh] [hình ảnh] [hình ảnh]

Trương Giai Lạc reply.

Bá Đồ - Trương Giai Lạc V: Hoàng thượng còn chưa băng hà ai cho phép ngươi kế vị? // Bá Đồ - Bạch Ngôn Phi V: Đây là giang sơn của trẫm. [hình ảnh] [hình ảnh] [hình ảnh] [hình ảnh] [hình ảnh] [hình ảnh]

Tiện tay reload, Hoàng Thiếu Thiên đã trả lời.

“Tui nói Bá Đồ các người bắt đầu đùa giỡn như thế từ bao giờ hả sinh hoạt dưỡng lão cũng không tồi ây tiện đây hỏi chút hoàng thượng của mấy người là ai vậy là ai là ai?”

Trương Giai Lạc nhìn Hàn Văn Thanh.

“Là Hàn đội!”

Sau đó hắn cầm ảnh Hàn Văn Thanh.

“Ngôn Phi, cậu giúp tui pts cho lão Hàn bộ long bào.”

Bạch Ngôn Phi cúi đầu xóa Weibo.

- TBC -
 
Last edited:

Neko-chan

Thập Niên Chi Dương, Nhất Diệp Tri Thu
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
257
Số lượt thích
1,831
Fan não tàn của
Diệp thần Tán ca
#93
1051.

Vòng thứ hai không khiến mọi người đợi lâu.

Cơ mà lần này không ăn ở ngoài, tất cả mọi người bưng đĩa ngồi ăn trước tivi.

Trương Tân Kiệt lại ngồi ở quầy bar trong bếp, nhưng cũng nhìn thấy TV.

Nhìn đồng hồ, Trương Giai Lạc đề nghị.

“Chúng ta xem thời sự đi.”

Đề nghị này khá đúng.

Nhưng cũng không đúng lắm.

1052.

“Ngày xưa hồi cấp ba trước tiết tự học buổi tối, đều phải xem thời sự.”

Trương Giai Lạc nói, thỏa mãn gặm nấm.

“Tui phụ trách mở TV.”

“Rồi sao?”

“Tui biết hát nhạc chủ đề của bản tin thời sự.”

Cũng không thấy có giá trị gì.

“Còn có nhạc chủ đề của dự báo thời tiết.”

1053.

“Tân Kiệt cậu có thử bao giờ chưa.”

Trương Giai Lạc gặm nấm, nghiêng đầu hỏi Trương Tân Kiệt.

“Moi ruột nấm, sau đó nhồi thịt vào.”

“Chưa.”

“Cậu thử xem, ăn ngon lắm. Nhồi xong cho vào lò nướng, cực kỳ ngon.”

Trương Giai Lạc nói.

“Cơ mà không đẹp lắm. Cậu có thể đập quả trứng để bịt lỗ.”

“Mặc dù như thế càng không đẹp.”

1054.

Trương Tân Kiệt ghi nhớ thực đơn này.

Đồng thời tỏ vẻ mình sẽ thử.

“Món đó đúng là có thật.”

Lâm Kính Ngôn nói. “Nhưng không phải dùng lò nướng.”

“Lò nướng tiện, còn tiết kiệm dầu.”

Trương Giai Lạc tiếp tục gặm nấm.

1055.

Ăn uống no đủ.

Một đám người lại bắt đầu nhàn rỗi.

Để cho thấy thái độ nghỉ phép của mình, mọi người đều không mang máy tính.

“Đi phòng game chơi đi.”

Bạch Ngôn Phi đề nghị.

1056.

Trương Tân Kiệt nhìn một loạt cờ bài trên kệ.

Cầm lấy một cái hộp.

“Mạt chược Israel, chơi chưa.”

Tất cả mọi người lắc đầu.

1057.

“Huấn luyện năng lực sắp xếp con số.”

Trương Tân Kiệt mở hộp.

Bên trong đầy ắp quân bài đánh số.

“Ví dụ tôi ra 6,7.”

Trương Tân Kiệt chỉ Trương Giai Lạc.

“Tiền bối Trương Giai Lạc nhất định phải ra quân nối liền với 6,7.”

“Lượt đầu tiên tổng số nhất định phải trên 30.”

“Hơn nữa phải là dãy số.”

Trương Giai Lạc đứng lên.

“Ai biết chơi mạt chược.”

1058.

Bất kể là mạt chược Trung Quốc hay mạt chược Israel, tối đa chỉ có bốn người chơi.

Bọn hắn vừa đủ hai đội, chia thành chơi và muốn chơi.

Một nhóm đang nhao nhao xem quy tắc rốt cuộc là gì.

Một nhóm khác phảng phất như là hội nghiên cứu toán học, suy nghĩ nên ra bài như thế nào.

Cho nên nói, thế giới rộng lớn, cái gì cũng có.

1059.

Mười giờ rưỡi, Trương Tân Kiệt bắt đầu yêu cầu tất cả mọi người rửa mặt chuẩn bị đi ngủ.

Lâm Kính Ngôn đi tắm trước.

Trương Giai Lạc bấm gọi Tôn Triết Bình.

“Này, Đại Tôn, bọn tui chơi xong rồi, chuẩn bị nghỉ ngơi.”

“Vậy hả.”

Tôn Triết Bình đáp. “Chơi những gì rồi?”

1060.

Trương Giai Lạc kể một loạt trò đã chơi hôm nay cho Tôn Triết Bình.

Sau đó theo trình tự nguyên nhân diễn biến kết quả, miêu tả những chuyện đã xảy ra hôm nay.

Lúc Lâm Kính Ngôn quay về, Trương Giai Lạc đang kể đến đoạn mình ở siêu thị do dự nên lấy cánh gà hay đùi gà sau đó bấm random chọn đùi gà cao quý.

Hắn nhìn đồng hồ, phân tích xem Trương Giai Lạc đã nói được bao nhiêu phần trăm.

Sau đó cảm thấy có lẽ mình không thể ngủ trước 12 giờ.

- TBC -
 

Neko-chan

Thập Niên Chi Dương, Nhất Diệp Tri Thu
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
257
Số lượt thích
1,831
Fan não tàn của
Diệp thần Tán ca
#94
1061.

“Trương Giai Lạc, mau đi tắm.”

Lâm Kính Ngôn cảm thấy mình nên thúc giục.

Nếu không người thúc giục sẽ là Trương Tân Kiệt.

“Tui đi bây giờ.”

Trương Giai Lạc nói, cầm đồ ngủ.

1062.

“Cậu còn ở chung phòng với người khác à?”

Tôn Triết Bình hơi hơi nhăn mày.

“Đúng rồi, bốn phòng, mỗi phòng hai giường, khá tốt.”

Trương Giai Lạc nói. “Rộng rãi.”

“Ồ, hai giường.”

Tôn Triết Bình gật đầu.

“Mau đi tắm đi.”

1063.

Tắm rửa, sấy tóc.

Khi Trương Giai Lạc quay về, đã gần 11h30.

Lâm Kính Ngôn nằm trên giường nửa ngủ nửa tỉnh.

Trương Giai Lạc rón rét tắt đèn, bò lên giường của mình.

Sau đó mở điện thoại.

1064.

Lâm Kính Ngôn mơ màng mở mắt ra.

Liền thấy gương mặt âm u của Trương Giai Lạc dưới ánh sáng lam.

Khiến hắn hết cả buồn ngủ.

1065.

“Trương Giai Lạc, nghịch điện thoại làm gì.”

Lâm Kính Ngôn thở dài. “Tranh thủ đi ngủ đi.”

“Ây tui xem xong tập mới liền ngủ.”

Trương Giai Lạc nói.

Sau đó không lâu điện thoại đập vào mặt.

- TBC -
 

Bình luận bằng Facebook