Ongoing [Tán Tu] If~Animal

Lyl

Phó bản trăm người
Bình luận
70
Số lượt thích
272
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Tu. Tán Tu. Chu Diệp. Song Diệp
#1
Tác giả: 飞驰的脑洞

Thể loại: đồng nhân, đam mỹ, eSports, *ngụy* thế giới động vật

Editor: Lyl

Tình trạng: project

Per: đã có sự cho phép của tác giả, xin đừng đem đi nơi khác mà không có sự cho phép của Lyl hay tác giả

Lyl:

Trước khi bắt đầu sẽ giới thiệu sơ qua một chút về thế giới quan. Đây vẫn là một thế giới bình thường, không có phép thuật không có siêu năng lực, chỉ có một Diệp Tu có thể nhìn mọi người dưới hình dạng động vật. Nhưng, phải nhấn mạnh lại, mọi người đều là người, không phải động vật, Diệp thần cũng không có bệnh gì hết!

Có lẽ nhiều người cũng đọc bộ [All Diệp] Animal rồi, cốt truyện chính của Animal cũng giống như nguyên tác, Tán ca dừng lại ở tuổi 18. Phần Lyl edit có thể gọi là một cốt truyện nhánh, nơi mà mọi người đều còn sống, bước tiếp trên con đường đến đỉnh vinh quang.

Bởi vì chương 1 của If bắt đầu ngay từ lúc Tán ca xảy ra tai nạn, sợ mọi người đọc không hiểu nên Lyl đã xin phép tác giả làm thêm các chương Tán Tu trong phần truyện chính, cũng là từ lúc bạn Diệp Tu bỏ nhà trốn đi ~(‾▿‾~ ) và phần này Lyl chia thành riêng một quyển cho đúng mạch chương của tác giả

Anyway, sau đây là phần pr trước khi đăng truyện =))

Diệp Tu - Hồng bì hồ ly/hồng hồ/hồng hồ ly/hồ ly lông đỏ/cáo đỏ



Tô Mộc Thu - Bắc cực hồ/bạch hồ/bạch hồ ly/hồ ly lông trắng/cáo tuyết



Tô Mộc Tranh - Tẩu miêu/linh miêu đồng cỏ



Mục lục

Animal

|| Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 | Chương 6 ||
||
Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương 10 | Chương 11 ||

If~Animal
 
Last edited:

Băng Ly

Người chơi công hội
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
109
Số lượt thích
427
Team
Gia Thế
Fan não tàn của
Tán Tu
#2
Mị chỉ muốn nói là bắc ghế hóng fic này ở nhà Lyl thôi...

Trời má, hồ ly đỏ với hồ ly trắng, đẹp đôi dữ hen!!!

Linh miêu A Tranh dễ thương nà!
 

Lyl

Phó bản trăm người
Bình luận
70
Số lượt thích
272
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Tu. Tán Tu. Chu Diệp. Song Diệp
#3
Mị chỉ muốn nói là bắc ghế hóng fic này ở nhà Lyl thôi...

Trời má, hồ ly đỏ với hồ ly trắng, đẹp đôi dữ hen!!!

Linh miêu A Tranh dễ thương nà!
nói thật là lúc đầu tui ko định làm bộ này đâu, bởi vì nó dài quá, tuy số chương ít nhưng mỗi chương tương đối khả quan ấy =)) cơ mà ko đỡ nổi sự cute của các bạn :v thành ra lại đào hố, đào nhiều quá ko lấp hết mà vẫn ham (⋟﹏⋞)
 

Băng Ly

Người chơi công hội
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
109
Số lượt thích
427
Team
Gia Thế
Fan não tàn của
Tán Tu
#4
nói thật là lúc đầu tui ko định làm bộ này đâu, bởi vì nó dài quá, tuy số chương ít nhưng mỗi chương tương đối khả quan ấy =)) cơ mà ko đỡ nổi sự cute của các bạn :v thành ra lại đào hố, đào nhiều quá ko lấp hết mà vẫn ham (⋟﹏⋞)
Cố lên cố lên, nghe dễ thương lắm í.... Đào hố đào hố, ủng hộ tinh thần "ham" của bạn!!!!
 

Lyl

Phó bản trăm người
Bình luận
70
Số lượt thích
272
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Tu. Tán Tu. Chu Diệp. Song Diệp
#5
Quyển thứ nhất: Gặp gỡ

Chương 1:

Diệp Tu đeo ba lô đứng ngây ra trước cửa trạm xe lửa thành phố H, trời tháng tám mới sáng sớm đã nắng gắt như lửa, thiếu niên gạt tóc mái ướt đẫm, móc ra một đồng tiền xu ném lên không trung quyết định vận mệnh của chính mình ——

Hiện tại đang là nghỉ hè, mà thiếu niên đang bỏ nhà trốn đi.

Khoảng nửa tháng trước, Diệp Tu từ trong nhà trốn ra ngoài, cảm tạ ba lô em trai đã thu dọn sẵn, cậu chỉ cần mang theo tiền riêng là được.

Thiếu niên ngồi trên xe lửa nghĩ thầm.

Thực ra Diệp Tu bỏ nhà trốn đi thật sự không có mục tiêu gì, cậu chỉ là muốn tìm một chỗ chơi game mà thôi. Vì vậy cứ thế đi đi dừng dừng đi đến thành phố H, nói chính xác một chút, là tiền trên người cậu chỉ đủ đến đây...

Diệp Tu đón lấy tiền xu, mặt chính.

“Mặt chính à... Vậy đi bên phải thôi.”

Đường sắt ngầm sáng sớm kín người hết chỗ, Diệp Tu lên tàu từ trạm đầu, ngồi một mạch đến cuối cùng, thiếu niên ngồi xổm cạnh cửa trạm xe lửa gặm xong cái bánh bích quy cuối cùng, nghiêm túc nhìn ánh mặt trời huy hoàng rực rỡ bên ngoài, cậu hiện tại, cần gấp một quán net có thể cung cấp hơi lạnh.

Để tránh liên hoàn call đoạt mệnh của em trai và trong nhà theo dõi, Diệp Tu cực kỳ sáng suốt bỏ qua điện thoại di động, cho nên mỗi khi đến một địa điểm xa lạ cậu chỉ có thể dựa vào bản đồ sống sót, mà trên bản đồ, là sẽ không đánh dấu chỗ nào có quán net, lại nói, cũng không phải tất cả quán net đều cho người chưa thành niên vào...

Cho nên khi Diệp Tu trăm cay nghìn đắng rốt cuộc tìm được một quán net, cậu giống như vừa mới được vớt từ trong nước ra, cả người ướt đẫm.

Người quản lý trước quầy liền nhìn thiếu niên kia dính vào trên điều hòa thở dốc, một lúc sau mới thấy cậu lau trán, quạt áo đi qua.

“Mở một máy.”

Nơi này cách xa nội thành, ông chủ hình như cũng có chút khả năng, đại đa số đều mắt nhắm mắt mở với đám nhóc đang được nghỉ hè này.

Quản lý thuần thục ném cho cậu một tấm thẻ, ngón tay thiếu niên thon dài cầm thẻ ngắm nghía, đột nhiên hỏi.

“Chỗ các anh đây có cao thủ không?”

“A? Phá quán?”

Quản lý trẻ lập tức tỉnh táo tinh thần.

“Không phải.”

Thiếu niên sờ sờ mũi, nhìn có vẻ rất khiêm tốn.

“Tôi chỉ đi ngang qua tùy tiện chơi.”

Dù sao xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, quản lý đứng lên vung tay.

“Đi, anh dẫn cậu đi.”

Diệp Tu theo quản lý vòng mấy vòng, trong góc phòng có một khu vực rất trống, xa xa có thể thấy một thiếu niên mặc áo sơmi trắng, đang tập trung nhìn chằm chằm màn hình.

“Tô Mộc Thu! Có người muốn khiêu chiến chú.”

“Ai nha, tôi thật sự đi ngang qua mà, chỉ tùy tiện chơi chút thôi.”

Diệp Tu cười híp mắt xua tay liên tục.

Thiếu niên đối diện bỏ tai nghe xuống, khuôn mặt tuấn tú rất đáng chú ý, anh xoay người, Diệp Tu đột nhiên thấy một vệt màu thuần trắng, cậu sửng sốt, vô thức trợn mắt nhìn đối phương.

Trên ghế là một con cáo tuyết trắng như tuyết, cái đuôi xõa tung vành tai xinh xắn, mắt hơi xếch lên, đồng tử khác màu trái vàng phải lam, dưới ánh sáng từ màn hình có vẻ hơi phát sáng lên, toàn thân không có một sợi lông khác màu, xinh đẹp đến làm người nghiến răng nghiến lợi ——

Diệp Tu nhìn nhìn bàn chân nhỏ đen thui cùng da lông màu gỉ sắt của mình, đều là hồ ly vì sao lại chênh lệch nhiều như vậy!

“Cậu muốn so cái gì?”

Thiếu niên hỏi.

Diệp Tu vội vàng ép mình hoàn hồn, cậu nhún vai.

“Gì cũng được.”

Thiếu niên đưa ra một trò chơi hiện tại đang rất phổ biến, Diệp Tu có chơi, hai người đều không phải kiểu người lề mề, lập tức bắt đầu ——

Tô Mộc Thu thực ra cũng rất bất ngờ, anh ở nơi này đã rất có tiếng, người bình thường căn bản không phải đối thủ, nào ngờ được rằng sẽ đột nhiên xuất hiện một thiếu niên tuổi xấp xỉ.

Có điều cũng không tệ.

Tô Mộc Thu vặn vặn cổ tay, lướt qua màn hình nhìn Diệp Tu đối diện, kinh nghiệm mò đi lăn đánh nhiều năm như vậy, Tô Mộc Thu liếc mắt là biết đối phương là một tiểu thiếu gia.

Chắc là nghỉ hè chạy ra ngoài chơi.

Anh thầm nghĩ.

Có nên đòi chút tiền thưởng mua kem cho Mộc Tranh không nhỉ?

Kết quả tự tin tràn đầy của thiếu niên rất nhanh bị phá vỡ, Tô Mộc Thu không tin được mở to mắt nhìn màn hình, tiểu thiếu gia đối diện kia cười híp mắt lại gần.

“Cảm ơn cảm ơn.”

Tô Mộc Thu cắn răng.

“Ván nữa!”

“Được.”

Giọng nói lười biếng của tiểu thiếu gia chọc Tô Mộc Thu tức muốn cắn người.

Vì vậy lúc Tô Mộc Tranh xách hộp cơm đến liền nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

Diệp Tu ngược lại cũng không phải cố ý, cậu chỉ là ghen tị bộ lông trắng xinh đẹp của đối phương, nhìn con cáo tuyết kia tức giận đến nhe răng trợn mắt, móng vuốt nhỏ cào xoẹt xoẹt, tiểu hồ ly da đỏ liền vẫy vẫy đuôi tâm tình dễ chịu.

Tô Mộc Tranh ít thấy anh trai mình giận đến muốn cắn người như vậy, bé gái nhỏ vội vàng chạy đến hòa giải.

“Đến đây đi, cùng nhau ăn!”

Lúc này Diệp Tu mới nhìn thấy cô bé đến đưa cơm kia, một con mèo con rất đẹp, với kinh nghiệm từng trải người và tự nhiên nhiều năm của Diệp Tu, cậu đoán đây tám phần mười là một con linh miêu đồng cỏ.

Mặt nhỏ chân dài, sau này nhất định là một đại mỹ nhân.

“Em là em gái anh ta?”

“Đúng vậy!”

Bé linh miêu còn cắp hộp cơm, bước đi lắc lắc lư lư.

“Biết chơi trò chơi không?”

“Không biết.”

“Phải học nha, rất thú vị.”

“Mộc Tranh mau qua đây, đừng nói với người lạ nhiều lời như vậy.”

Cơn giận của Tô Mộc Thu còn chưa tan, cáo tuyết xinh đẹp giận đến xù lông đuôi, thành một đống lớn đằng sau mông.

Diệp Tu ngược lại cũng không tức giận, dựa ở một bên xem hai anh em chia cơm, thiếu niên lưu loát chia thành ba phần, Diệp Tu không khỏi hơi nâng mi.

“Anh hai anh ăn phần nhiều này đi!”

Mèo con gấp gáp dùng chân đẩy hộp cơm.

“Anh ăn không hết!” Tiểu bạch hồ cuốn đuôi tách mèo con ra.

“Ha ha ha, tức no rồi à? Không đến mức không đến mức, thắng thua rất bình thường, bình tâm bình tâm.”

Diệp Tu là rất đói bụng, từ sáng sớm đến giờ cậu chỉ gặm hai cái bánh quy, có điều giáo dưỡng của tiểu thiếu gia đặc biệt tốt, thật nhanh lại gạt một nửa thức ăn lại cho Tô Mộc Thu.

“Tôi tâm tình tốt, không cần ăn nhiều như vậy.”

“Cậu đúng là...”

Tô Mộc Thu đã tức đến không nói được thêm gì, cáo tuyết đùng đùng vung đuôi.

Tô Mộc Tranh tò mò nhìn anh, bé linh miêu nghiêng đầu, dịch dịch qua bên này.

“Trước đây em chưa từng thấy anh nha.”

Diệp Tu đã sắp đói không chịu nổi, đang vùi đầu ăn cơm, mấy món ăn đơn giản, thậm chí còn có chút thiếu lửa, khẩu vị Giang Nam thanh đạm nhẹ nhàng, trời nóng như vậy ngược lại cũng không tệ.

“À, anh đi ngang qua, tùy tiện vào chơi một chút, sau lại nghe nói có cao thủ, sau đó liền...”

“Sau đó cái gì?”

Tô Mộc Thu đang dùng đuôi mắt liếc cậu, người này rõ ràng đói muốn chết, có điều như vậy cũng không có vẻ chật vật, nhìn là biết gia giáo tốt đẹp.

“Sau đó liền xin chỉ giáo một chút, đúng là cao thủ, chỉ kém anh một chút xíu.”

Diệp Tu híp mắt, cáo tuyết đối diện dựng vành tai trừng cậu, hai chân trước đặt trên bàn, mặt nhỏ nhọn nhọn đột nhiên làm cậu nhớ đến con Samoyed ngốc trong đại viện kia...

“Nói đừng nói quá sớm vậy a, ăn xong lại đánh!”

Tiểu bạch hồ nhe hàm răng nhọn với cậu.

“Không được.”

Diệp Tu cười, hàng này đùa quá vui.

“Làm gì, muốn chạy à!”

“Không có tiền.”

Tiểu hồ ly lông đỏ nhún vai, cậu vừa dùng hết chút tiền cuối cùng, chuẩn bị đêm nay tùy tiện tìm một công viên ngủ tạm, ngày mai bắt đầu kiếm việc.

Tô Mộc Thu thiếu chút nữa bị Diệp Tu nghẹn chết, thiếu niên cắn răng.

“Tính cho tôi!”

“Ăn của anh, tiền lên mạng cũng tính cho anh, còn thắng anh, như vậy không được đâu?”

“Ai nói cậu nhất định sẽ thắng?”

Tô Mộc Thu nhịn lại nhịn, mới không úp hộp cơm lên mặt đối phương.

“Đương nhiên thỉnh thoảng cũng sẽ thua một ván.”

Diệp Tu nói, đương nhiên đến cực kỳ.

Tô Mộc Thu lúc này thật sự là tức no, sao lại có thể có người như vậy? Sao lại có thể có người như vậy?!!

Tô Mộc Tranh ngược lại nhìn mới mẻ, bình thường chỉ có anh hai bắt nạt người, lần đầu tiên thấy có người có thể chọc anh tức thành như vậy... Cố tình mỗi câu của người này còn đều có lý, nhìn cậu cười tủm tỉm mà chỉ muốn nghiến răng.

.

Một con Tán ca làm Tu Tu ghen tị~

 
Last edited:

Băng Ly

Người chơi công hội
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
109
Số lượt thích
427
Team
Gia Thế
Fan não tàn của
Tán Tu
#6
1. Sorry vì nay tui mới rảnh rảnh ngoi lên để đọc fic và cmt nà. (y)

2. Anh Tô trong mọi hình thái đều sở hữu nhan sắc nghịch thiên (như hồ ly :ROFLMAO:) và lúc nào bạn Diệp nào đó cũng bị sắc dụ. :rolleyes:

3. Mỗi lần đọc ngoại truyện hoặc fic có liên quan đến cảnh Tán Tu gặp nhau lần đầu, thực sự luôn phải cảm thán bốn chữ "duyên phận diệu kỳ", càng thấm hơn câu "Đời này có thể gặp người, là Vinh Quang lớn nhất của ta." :love:

4. Cáo tuyết xinh đẹp lúc giận lại càng đẹp hơn, dễ thương đến mức cáo đỏ chỉ muốn chọc cho xù lông lên thôi, thực sự đáng yêu quá mức cho phép mà!!!! :D

5. Linh miêu lên sóng, linh miêu tiểu mỹ nhân!!! Tiểu mỹ nhân cũng ngọt ngào dễ cưng hết mức!!! ;)
 

Lyl

Phó bản trăm người
Bình luận
70
Số lượt thích
272
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Tu. Tán Tu. Chu Diệp. Song Diệp
#7
2. Anh Tô trong mọi hình thái đều sở hữu nhan sắc nghịch thiên (như hồ ly :ROFLMAO:) và lúc nào bạn Diệp nào đó cũng bị sắc dụ. :rolleyes:

3. Mỗi lần đọc ngoại truyện hoặc fic có liên quan đến cảnh Tán Tu gặp nhau lần đầu, thực sự luôn phải cảm thán bốn chữ "duyên phận diệu kỳ", càng thấm hơn câu "Đời này có thể gặp người, là Vinh Quang lớn nhất của ta." :love:

4. Cáo tuyết xinh đẹp lúc giận lại càng đẹp hơn, dễ thương đến mức cáo đỏ chỉ muốn chọc cho xù lông lên thôi, thực sự đáng yêu quá mức cho phép mà!!!! :D
Cả hai đều là hồ mị tử cả =)) sắc dụ lẫn nhau

Đúng, duyên phận thật sự rất thần kỳ luôn

Ko biết cáo tuyết giận lên có đẹp hơn ko, nhưng có thể xác định, anh điên lên thì Tu Tu nhà anh vui vẻ :v
 

Lyl

Phó bản trăm người
Bình luận
70
Số lượt thích
272
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Tu. Tán Tu. Chu Diệp. Song Diệp
#8
Chương 2:

“Hay là hai anh về nhà chơi đi.”

Mèo con nói, chóp đuôi cuộn thành cái móc nhỏ.

“Hả?”

“Trong nhà... hai máy tính trong nhà phối trí không giống nhau, có mấy trò khả năng chơi không tốt lắm.”

Thiếu niên nhíu mày.

“Dù sao cũng không ảnh hưởng lắm đúng không.”

Diệp Tu thuận miệng nói.

“Nghe ý này của cậu, cậu chơi game gì cũng có thể thắng tôi?”

Tô Mộc Thu cảm thấy mình là núi lửa đang ở sát ranh giới phun trào.

“Đương nhiên không, game có rất nhiều, dù sao cũng phải là tôi biết chơi.”

Diệp Tu nói, ung dung đẩy hạt cơm sát vào nhau.

“Không ăn nữa! Lập tức đứng dậy, đi quyết đấu với tôi!”

Cáo tuyết chợt nhảy dựng lên, thò móng vuốt.

“Tôi ăn xong rồi.”

Diệp Tu để đũa xuống, cẩn thận lau miệng, nói với bé gái.

“Cảm ơn em, cơm rất ngon.”

“Đi! Mộc Tranh, lát nữa em tự về nhà.”

Tô Mộc Thu đứng dậy kéo Diệp Tu đi, một giây đồng hồ cũng không dừng lại.

“Lát nữa gặp.”

Diệp Tu nhìn mèo con, cười vẫy vẫy tay, rất đáng yêu, giống như tiểu Thu Thu.

“Lát nữa gặp.”

Bé gái lễ phép trả lời.

Thật là một người thú vị.

Tô Mộc Tranh nghĩ thầm, thu dọn hộp cơm.

Hi vọng có thể làm bạn tốt với anh hai.

Không ai nghĩ đến hai người cứ thế đánh một buổi chiều, cơm tối cũng là Tô Mộc Thu bỏ tiền túi mua mì ăn liền, tỷ số thắng giữa hai người vẫn là Diệp Tu nhiều hơn, tiểu hồ ly lông đỏ đắc ý đến chóp đuôi đã sắp vểnh lên tận trời, lông trắng xinh đẹp thì đã sao!

Cáo tuyết nghiến răng nghiến lợi lăn lộn trên đất, Diệp Tu nhìn anh tức giận đến bụng cũng lật ra, lông xù xù có vẻ xúc cảm rất tốt.

“Không đánh nữa?”

Diệp Tu bưng mì ăn liền húp nước, vị lão đàn dưa chua, cả quán net đều bay đầy mùi chua cay bá đạo này.

“Không đánh nữa! Tôi phải về, muộn như vậy rồi, Mộc Tranh còn đang ở nhà. Cậu đừng chạy, ngày mai tái chiến!”

Bạch hồ nhảy dựng lên, lao đến trước quầy thanh toán tiền lên mạng của hai người.

“Không được chạy đâu đấy!”

Nói xong đi ra ngoài không quay đầu lại.

“Người gì đâu?”

Diệp Tu ném bát mì ăn liền vào thùng rác, nhìn điểm trắng kia biến mất trong bóng đêm.

“Cậu ta a, trong nhà chỉ có một em gái, bảo bối muốn chết.”

Quản lý thuận miệng nói.

“Thâu đêm không anh hùng?”

“Không được.”

Diệp Tu khoát khoát tay, xách ba lô, cậu không có tiền thật mà...

Ra cửa, một làn hơi nóng ập vào mặt, Diệp Tu không nhịn được lắc lắc, thật sự quá nóng...

Nơi này thuộc vùng ngoại ô thành phố, tám giờ hầu như đã không thấy người đi đường, Diệp Tu ngồi xổm bên đường suy nghĩ tìm một chỗ qua đêm, bầu trời âm u ép xuống đỉnh đầu, dính dớp làm người cảm thấy khó thở.

Tiểu hồ ly vung chân nghiền chết bạn muỗi đến gần, thiếu niên thở dài, xem ra trời sắp mưa, nhà dột gặp mưa a.

Lúc Tô Mộc Thu thở hồng hộc chạy về đến nhà, Tô Mộc Tranh đang nằm úp sấp trong phòng khách làm bài tập hè, nghe tiếng bước chân quen thuộc, bé linh miêu lập tức nhảy dựng lên.

“Anh hai!”

“Xin lỗi Mộc Tranh, về muộn.”

Tô Mộc Thu cầm cốc nước uống một hơi.

“Anh kia đâu?”

Mèo con vẫn rất cảm thấy hứng thú với thiếu niên hôm nay vô tình gặp được.

“Đừng nhắc tên kia, làm người tức ngứa răng.”

Tô Mộc Thu nghĩ đến lại giận, nhóc khốn nạn kia đúng là rất có thực lực, điểm này anh tâm phục khẩu phục, nhưng cái miệng kia, thật sự chỉ muốn xông đến dùng bùn bịt kín.

Tô Mộc Tranh nhịn không được bật cười.

“Anh hai anh đi tắm đi, nhìn trời thế này là muốn mưa, đêm nay anh cũng đừng mở máy tính, sẽ bị sét đánh.”

“Được, đêm nay sẽ không.”

Tô Mộc Thu gật đầu, đang định đi lấy quần áo thay, đột nhiên tái mặt.

“... Anh quên điện thoại ở quán net rồi!”

“Nhanh...”

Tô Mộc Tranh còn chưa dứt lời, ngoài trời đột nhiên vang một tiếng sấm, đèn tuýp trong phòng chớp lên hai cái, sau đó chính là tiếng mưa ào ào rơi xuống.

“... Di động nhất định phải cầm về, nó là công cụ liên lạc duy nhất trong nhà mình, lại nói... Cũng không thừa tiền mua điện thoại mới.”

Thiếu niên khẽ cắn môi.

“Mộc Tranh em đóng chặt cửa sổ, anh sẽ về nhanh.”

Dứt lời cầm ô lao vào trong màn mưa.

Bên kia Tô Mộc Thu đội mưa đi, bên này Diệp Tu thảm hại hơn, tiểu hồ ly lông đỏ co lại dưới mái hiên ven đường, vẫn bị mưa to xối ướt đuôi.

May mà Diệp Thu mua ba lô leo núi không thấm nước a.

Cậu gẩy gẩy tóc mái ướt nhẹp.

Tô Mộc Thu chạy vội đến quán net, rốt cuộc tìm được chiếc điện thoại cũ nát kia của mình, lúc ra mưa đã nhỏ đi nhiều, khí trời giữa hè chính là tùy hứng như vậy.

Cho nên khi anh đã có thể thở phào một hơi đi chậm lại, rốt cuộc cũng chú ý đến bóng người ngồi xổm dưới quầy bán lé cách đó không xa.

Nước mưa tí tách, không khí nóng tan đi, ánh trăng lờ mờ sau mây, ánh sáng màu cam của đèn đường ôn hòa rơi xuống.

Thiếu niên xắn ống quần, bên cạnh là ba lô leo núi lớn, tóc mái ướt đẫm nằm ẹp trên trán, đột nhiên cậu nâng mi, cách màn mưa dần dần thưa đi nhìn sang.

Tô Mộc Thu không biết vì sao mình muốn dừng lại, anh đứng tại chỗ, tiếng côn trùng cùng tiếng ếch kêu sau mưa nhẹ nhàng dễ nghe, thiếu niên kia cứ như vậy nhìn qua không có một điềm báo trước, trong đôi mắt trong trẻo phản chiếu đèn đường và ánh sao, như một mảnh biển rộng lấp lánh.

Tô Mộc Thu nhìn Diệp Tu, Diệp Tu cũng nhìn Tô Mộc Thu.

Tiểu hồ ly trắng tuyết và đỏ lửa nhìn nhau, một đứng một ngồi, mưa to vừa ngừng, trăng trốn sau mây.

Tô Mộc Thu cảm thấy phải nói chút gì, anh mím môi, đột nhiên nói.

“... Cậu muốn đến nhà tôi không?”

Thiếu niên đưa tay.

“A... Như vậy được không, anh xem tôi không chỉ ăn của anh...”

“Câm miệng! Chỉ hỏi cậu đến không!”

Tô Mộc Thu ngắt lời đối phương, với cái miệng thối của hàng này, anh sợ bản thân sẽ không nhịn được xông lên cắn người.

Diệp Tu nhìn thiếu niên trước mặt, tuổi xấp xỉ mình, lại chớp mắt, tiểu hồ ly trắng tuyết có chút sốt ruột vẫy đuôi, nhưng vẫn đưa một chân về phía cậu.

Tiểu hồ ly lông đỏ đột nhiên nở nụ cười, nhét móng vuốt đen của mình vào trong móng vuốt trắng.

“Tôi gọi Diệp Tu.”

Thiếu niên sửng sốt, dùng sức kéo cậu đứng lên.

“Tô Mộc Thu.”
 

Băng Ly

Người chơi công hội
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
109
Số lượt thích
427
Team
Gia Thế
Fan não tàn của
Tán Tu
#9
Cả hai đều là hồ mị tử cả =)) sắc dụ lẫn nhau

Đúng, duyên phận thật sự rất thần kỳ luôn

Ko biết cáo tuyết giận lên có đẹp hơn ko, nhưng có thể xác định, anh điên lên thì Tu Tu nhà anh vui vẻ :v
Sắc dụ lẫn nhau:)))))) Thực là vậy mà!!! Cảm nhận riêng của tui là ngay từ lần đầu tiên gặp trong quán net Gia Thế năm ấy, đã là nhất kiến chung tình cả hai phía rồi!!!!

Tu cũng đẹp mà Tán cũng đẹp, dụ hoặc lẫn nhau!!! Cáo tuyết diễm lệ thì giận hay không đều mỹ, và lúc nào chọc cáo tuyết giận (yêu) thì cáo đỏ đều vui vẻ!!! Thực ra cửu vỹ hồ ly (cáo đỏ) cũng yêu nghiệt lắm đấy, cáo tuyết xác định đi!!! :LOL:

Tô Mộc Thu nghĩ đến lại giận, nhóc khốn nạn kia đúng là rất có thực lực, điểm này anh tâm phục khẩu phục, nhưng cái miệng kia, thật sự chỉ muốn xông đến dùng bùn bịt kín.

Are you sure??? Không phải dùng miệng bịt kín??? :rolleyes:

Tô Mộc Thu không biết vì sao mình muốn dừng lại, anh đứng tại chỗ, tiếng côn trùng cùng tiếng ếch kêu sau mưa nhẹ nhàng dễ nghe, thiếu niên kia cứ như vậy nhìn qua không có một điềm báo trước, trong đôi mắt trong trẻo phản chiếu đèn đường và ánh sao, như một mảnh biển rộng lấp lánh.

Tô Mộc Thu nhìn Diệp Tu, Diệp Tu cũng nhìn Tô Mộc Thu.

Tiểu hồ ly trắng tuyết và đỏ lửa nhìn nhau, một đứng một ngồi, mưa to vừa ngừng, trăng trốn sau mây.


Cảnh đẹp thiệt đó!!! Trời ơi lãng mạn, quả thực là sắc dụ lẫn nhau thật rồi!!!
 
Last edited:

Lyl

Phó bản trăm người
Bình luận
70
Số lượt thích
272
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Tu. Tán Tu. Chu Diệp. Song Diệp
#10
Thực ra cửu vỹ hồ ly (cáo đỏ) cũng yêu nghiệt lắm đấy, cáo tuyết xác định đi!!! :LOL:
Thực ra trong những truyện t đã đọc, cửu vĩ hồ hầu như đều là ngân hồ cả :v

nhưng thật sự phải nói, Tu trong truyện này tuyệt đối là hồ ly tinh =)) ghẹo (vô ý) xong liền chạy :v
 

Lyl

Phó bản trăm người
Bình luận
70
Số lượt thích
272
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Tu. Tán Tu. Chu Diệp. Song Diệp
#11
Chương 3:

Diệp Tu là bị mùi dầu cháy câu dậy, cậu mơ mơ màng màng mở mắt, quạt trần kiểu cũ đang kẹt kẹt quay, ánh đèn tuýp ban ngày có vẻ yếu ớt vô cùng.

Lúc này Diệp Tu mới nhớ ra, tối hôm qua cậu theo con hồ ly lông trắng kia về, mấy ngày nay mệt mỏi không chịu được, dính gối liền ngủ, tuy rằng phản cứng không thoải mái gì lắm, nhưng vẫn tốt hơn ghế ngồi trong quán net rất nhiều.

“Anh tỉnh rồi? Muốn ăn bánh trứng gà không?”

Giọng Tô Mộc Tranh cách xa xa có chút mông lung.

Diệp Tu vội vàng đứng lên, tối hôm qua tối lửa tắt đèn không nhìn rõ, nơi này là một căn nhà ống kiểu cũ, hai phòng ngủ một phòng khách, phòng bếp và wc ở đối diện hành lang, tối mò, lấy ánh sáng rất không tốt.

Thiếu niên mang theo em gái một mình sinh sống, nhà ống cũ nát, đoạn đường ăn ăn chơi chơi này của Diệp Tu ngược lại cũng không có bao nhiêu tủi thân, tiểu thiếu gia nhìn tất cả trước mắt đột nhiên không biết nên nói cái gì mới phải.

“Cho cậu ăn thì ăn, ngớ ra làm gì.”

Tô Mộc Thu từ bên ngoài trở về, kín đáo đưa cho cậu một hộp sữa đậu nành.

Diệp Tu vừa tỉnh ngủ, tóc còn rối tung trên đỉnh đầu, tiểu thiếu gia yên tĩnh ngồi ăn, thuận mắt hơn dáng vẻ phách lối hôm qua rất nhiều.

Tối hôm qua người này chạm giường liền ngủ, Tô Mộc Thu tắm rửa xong đi ra đã thấy tiểu thiếu gia ngửa bụng ngủ như con heo nhỏ, thật không biết nên nói cậu đơn thuần hay vô tâm.

Diệp Tu ăn xong định đi rửa bát, Tô Mộc Thu không cho, nói cậu nhất định sẽ lãng phí nước. Vì vậy tự mình bưng bát vào phòng bếp, để lại tiểu hồ ly lông đỏ cùng bé linh miêu mắt to trừng mắt nhỏ.

Tô Mộc Tranh đối với cậu cực kỳ tốt, bé con cũng không sợ người lạ, chớp mắt to hỏi.

“Em có thể gọi anh Diệp Tu không?”

“Được a.”

Diệp Tu rất thích con mèo nhỏ này, sẽ làm cậu nhớ đến em trai nhà mình.

“Anh không phải người thành phố H đúng không.”

“Ừ, anh từ kinh thành đến.”

Bé linh miêu phát ra một tiếng than ngạc nhiên.

“Kinh thành á, thật là xa, sao lại đến thành phố H?”

Thiếu niên nhún vai.

“Anh bỏ nhà trốn đi.”

Tô Mộc Thu ở phòng bếp rửa bát liếc mắt, xem đi, đã nói là một tiểu thiếu gia mà.

Tô Mộc Tranh lý giải gật đầu.

“Cho nên anh bây giờ là hết tiền không có chỗ ở?”

Thảo nào tối hôm qua anh hai lại nhặt anh về.

“Đúng vậy.”

Diệp Tu rất thản nhiên, vừa rồi cậu đã nghĩ, chuyện này không cần giấu, nói ra mới có thể có cách.

“Cho nên anh muốn nói với anh hai em, chuyện hợp tác.”

“Hợp tác làm gì?”

Tô Mộc Thu có chút bất ngờ.

“Chơi game.”

Diệp Tu là đại thiếu gia nhà họ Diệp, bên dưới còn một tiểu Thu Thu thích khóc, Diệp Tu không muốn em trai hòa lẫn với những kẻ ăn chơi trác táng trong kinh thành, ra mặt giao thiệp hầu như đều là cậu đích thân đi, thời gian qua lâu, ánh mắt nhìn người có thể nói tuyệt đối không kém.

Cho nên chỉ quan sát một lần như vậy, hoàn cảnh của Tô Mộc Thu đã bị cậu đoán trúng bảy tám phần.

Mà Tô Mộc Thu, mang theo em gái mò đi lăn đánh nhiều năm như vậy, tuổi không lớn lắm nhưng cũng là một kẻ tinh ranh, hai con tiểu hồ ly hiểu ngầm trong lòng, chỉ có bé linh miêu kẹp ở giữa chẳng hiểu ra sao.

Tô Mộc Thu đứng lên, dùng ánh mắt ra hiệu cho Diệp Tu đi ra ngoài nói.

“Hôm nay đi sớm vậy?”

“Ừ, Mộc Tranh em ở nhà làm bài tập, trưa anh về nấu cơm.”

Cáo tuyết liếm liếm đầu mèo con.

Diệp Tu theo Tô Mộc Thu đi ra ngoài, tối hôm qua vội vội vàng vàng không nhìn rõ, lúc này không nhịn được ngạc nhiên.

Đây là một tòa nhà ống ba tầng gạch đỏ từ những năm bảy mươi của thế kỷ trước, không biết tại sao sau khi cải cách lại vẫn còn may mắn tồn tại, con đường cement trải qua quá nhiều giẫm đạp đã có chút lồi lõm, ven đường trồng đầy cây ngọc lan cao lớn, quá lâu không có người cắt sửa, sinh trưởng tùy ý không bị cản trở, bện thành một tầng mái vòm xanh ngắt, che chắn ánh nắng vừa sáng sớm đã cực kỳ nóng cháy của tháng tám.

“Muốn hợp tác thế nào?”

“Một mình anh rất vất vả đúng không, thêm tôi có thể thoải mái hơn nhiều.”

Trò chơi, chỉ cần có ánh mắt có kỹ thuật, kiếm tiền không thành vấn đề, cho dù là giải trí kiếm chút tiền tiêu vặt Diệp Tu cũng đã từng làm, có điều phải dùng làm nguồn kinh tế, có thể tưởng tượng khổ cực cỡ nào, huống chi Tô Mộc Thu còn không phải chỉ nuôi mình mình.

“Cậu muốn thế nào?”

“Anh cũng thấy rồi, tôi bây giờ bỏ nhà trốn đi không có chỗ ở, cho nên, chỉ cần bao ăn bao ở là được.”

Tiểu hồ ly lông đỏ chớp chớp mắt, cố gắng làm cho mình có vẻ chân thành nhất có thể, sớm biết thế này thì ngày hôm qua sẽ không thắng nhiều như vậy nữa...

“Không sợ tôi lừa cậu?”

Tô Mộc Thu nhịn không được hỏi, tiểu thiếu gia này, bị người bán thì phải làm sao?

“A, không sao, tôi nhìn người rất chuẩn.”

Diệp Tu gật đầu, cậu luôn luôn rất tự tin vào ánh mắt mình, vòng tròn đời hai ở kinh thành là rất tàn khốc, chỉ có đại thiếu Diệp gia cực khéo đưa đẩy, ai cũng không nắm được điểm yếu.

Tô Mộc Thu rất muốn nói tiểu thiếu gia không biết nhân gian khó khăn này một trận, nhưng tiểu thiếu gia cười đến mặt mày cong cong, Tô Mộc Thu lập tức xì hơi.

“Được rồi, dù sao chỉ là thêm một người ăn cơm.”

“Tiền thuê nhà tôi cũng có thể trả một nửa.”

“Không cần, tiền thuê nhà ống rất rẻ, lại nói còn là tầng một.”

Tô Mộc Thu nhìn Diệp Tu, màu da trắng nõn tay chân mềm mại, quả nhiên là tiểu thiếu gia mà...

“Cũng không biết cậu ở quen được không.”

“Không sao không sao, có chỗ ngủ là được.”

Diệp Tu ngược lại rất hài lòng, cậu mới không dễ vỡ như bề ngoài, lúc bé ngã đầu gối chảy đầy máu còn phát sốt, cậu vẫn có thể cõng em trai từ trên núi xuống.

Tô Mộc Thu lại không cảm thấy như vậy, anh đoán chừng tiểu thiếu gia này đại khái chỉ là thấy mới lạ nên chạy ra ngoài chơi, lại nói bây giờ đã là tháng tám rồi, đến cuối tháng còn không phải phải lăn về đi học.

Tiểu khu rất cũ rất cũ, Tô Mộc Thu nói trước đây nơi này là đại viện cơ quan, về sau đơn vị chuyển đi, người cũng ngày càng ít, trừ người già đã sống ở đây cả đời, chỉ có những khách trọ giá rẻ như bọn họ.

Diệp Tu ngược lại rất thích, cậu ở kinh thành cũng ở đại viện, ngoài cổng còn có các anh bộ độ gác.

Tiểu khu cũ xanh hóa rất tốt, tất cả đều là đại thụ mấy chục năm mới thành, cây ngọc lan và long não cành lá sum suê, cửa là hai hàng ngô đồng Pháp độ cao kinh người, màu xanh nồng đậm làm khí trời nóng bức dường như cũng mát mẻ hơn chút ít.

“Đi thôi, đi chợ thức ăn, mua con vịt quay, ngày hôm nay thêm cơm.”

Tô Mộc Thu nói, tiểu thiếu gia người không xấu, anh còn rất thích.

“Không đến quán net sao?”

Hồ ly lông đỏ rất thỏa mãn bóng cây trong tiểu khu, chóp đuôi vẫy vẫy.

“Ngày hôm nay không đi.”

“Khụ... Tuy rằng tôi rất lợi hại, anh cũng không cần để bụng như vậy đâu.”

“Ai nói cho cậu ăn! Đây là mua cho Mộc Tranh! Cậu thì ăn bí đao đi!”

Tiểu bạch hồ phát điên, thật sự là ma quỷ ám ảnh mới đồng ý cho cậu ta ở lại!

Cứ như vậy, Diệp Tu coi như là bước vào ngôi nhà nhỏ kia.

Nhà ống quá cũ kỹ, tường đều loang lổ không nhìn ra nguyên dạng, có điều hai anh em xử lý rất sạch sẽ, ngay cả khoảng sân nhỏ phía trước cũng rất gọn gàng, long não xanh um tươi tốt, trong sân còn có một bụi thúy trúc, bốn mùa đều xanh.

Diệp Tu cực kỳ tự nhiên, không mấy ngày vậy mà kéo một bộ sofa gỗ còn tương đối mới từ trạm trung chuyển rác về, kéo cái đệm liền đặt dưới tán cây long não già trong sân, hóng gió vừa đẹp.
 

Lyl

Phó bản trăm người
Bình luận
70
Số lượt thích
272
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Tu. Tán Tu. Chu Diệp. Song Diệp
#12
Chương 4:

Mà Tô Mộc Thu không thể không thừa nhận, tiểu thiếu gia đích thực là một thiên tài, còn thuộc loại xấu ngầm, người như vậy làm đối thủ có thể cho ngươi hộc mười lit máu, làm đồng đội thì cực kỳ yên tâm.

“Diệp Tu, cậu đúng là thiên tài.”

Tô Mộc Thu nhìn số tiền vào tay sau một ngày, nói.

“Đừng khách khí, anh cũng vậy mà.”

Diệp Tu từ sau màn hình thò nửa cái đầu ra.

Tô Mộc Thu trợn mắt.

Tiểu thiếu gia nói là lời thật lòng, nhưng mà miệng tiện quen, nghe thế nào cũng không hợp khẩu vị.

“Hôm nay thu nhập không tệ, mua cho Mộc Tranh ít tôm đi, em nói với ông chủ hàng cá rồi, nếu ảnh còn thừa thì tính hai bọn mình nửa giá.”

Diệp Tu nói, từ sau khi cậu gia nhập, Tô Mộc Thu rõ ràng thoải mái hơn nhiều, mỗi ngày đều kết thúc công việc sớm, bé linh miêu rất vui vẻ.

Tô Mộc Thu đang thu dọn đồ đạc, nghe vậy nhìn sang.

“Cậu nói với anh ta lúc nào?”

“Ngay mấy ngày hôm trước.”

Diệp Tu không biết mua thức ăn cũng không biết nấu cơm, có điều mỗi ngày đều theo Tô Mộc Thu đến chợ thức ăn đi dạo, tiểu thiếu gia miệng rất ngọt, các ông các bà các cô các chú nghe mà mặt mày rạng rỡ, nhét cho mớ hành nhỏ hay nắm lạc rang đường, kéo theo Tô Mộc Thu mua thức ăn cũng dễ dàng hơn nhiều.

“... Cậu thật đúng là...”

Cáo tuyết bất đắc dĩ rung rung vành tai.

Tiểu hồ ly lông đỏ đắc ý đi ở phía trước, đuôi sắp vểnh lên trời.

Gần đây trời nóng, đồ tươi trong hàng cá bảo quản không dễ, kết quả lợi cho hai con hồ ly nhỏ.

Tô Mộc Thu mua một túi tôm, đầu tôm nửa nấu cháo nửa dim mắm, thân tôm đều rán lên, cả vỏ bổ sung canxi cho Mộc Tranh.

Diệp Tu không có kinh nghiệm sinh hoạt, nhìn Tô Mộc Thu dim tôm rất tò mò.

“Rán cái này làm gì?”

“Tôm mắm có thể trộn mỳ.”

Thiếu niên nói, vẩy chút muối tiêu lên đầu tôm đã rán khô vàng.

“Rất giòn, còn ngon hơn thịt tôm nữa.”

Diệp Tu nhìn đĩa đầu tôm vàng rực.

“Thật không, vậy em cũng ăn cái này.”

Tô Mộc Thu có chút bất đắc dĩ.

“Hôm nay mua rất nhiều tôm, cho cậu với Mộc Tranh ăn đủ.”

“Em thấy cái này ngon.”

Diệp Tu nhếch môi cười, tốc độ tay cực nhanh bưng đĩa bỏ chạy.

Tô Mộc Thu dở khóc dở cười nhìn tiểu thiếu gia chạy xa, trong lòng giống như bị móng vuốt mềm cào một cái.

Sáng mai cho tiểu thiếu gia thêm một quả trứng đi.

Nhà ống không lắp đặt điều hòa, Tô Mộc Thu tắm xong đi ra, Diệp Tu đang lộ bụng tê liệt trên giường, nóng đến muốn chảy cả ra.

Thiếu niên còn chưa phát dục, bụng nhìn mềm nhũn, cáo tuyết quỷ thần xui khiến thò chân chọc chọc.

“Anh làm gì?”

Diệp Tu ỉu xìu nâng đầu lên, nhìn hai cái chân trắng nhỏ trên bụng mình.

Tô Mộc Thu mặt không đổi sắc kéo T-shirt Diệp Tu vén lên xuống.

“Sẽ lạnh.”

“Anh dẹp đi, hôm nay 38℃.”

Diệp Tu lười biếng vẫy vẫy tay, tiểu hồ ly lông đỏ lật người, lăn đến chỗ mát mẻ tiếp tục nằm.

Tô Mộc Thu tìm cái quạt, dựa vào tường đung đưa, anh chọc góc độ rất tốt, Diệp Tu cũng được hưởng ké.

Tiểu hồ ly lông đỏ bị làn gió nhè nhẹ thổi nửa mê nửa tỉnh, người bên cạnh đột nhiên hỏi.

“Sắp cuối tháng rồi, cậu không về nhà đi học?”

Diệp Tu giật mình, cả người tỉnh táo không ít, cậu gãi gãi đầu, lười biếng nói.

“Không về, em bỏ nhà trốn đi.”

Ba cậu tìm cho cậu một trường cấp ba nội trú, quản nghiêm như nhà giam vậy, vào rồi cậu đi đâu chơi game?

Tô Mộc Thu không hỏi tiếp, ngược lại Diệp Tu trở mình, mở to hai mắt nhìn anh.

“Anh không đi học?”

Thiếu niên mỉm cười, quạt nan nhỏ trên tay nhẹ nhàng phe phẩy.

“Anh đi Mộc Tranh học cái gì?”

Diệp Tu nghiêng người, đôi mắt thiếu niên trong ánh trăng rực rỡ lấp lánh, đột nhiên cậu ngồi dậy, vỗ vỗ vai Tô Mộc Thu.

“Không sao, không phải còn em sao, sau này ba bọn mình cùng nhau sống.”

Tô Mộc Thu nhìn cậu, đột nhiên nở nụ cười, cười đến chảy nước mắt.

“Cậu cũng thật biết đùa mà, tiểu thiếu gia của anh.”

*

Tháng chín, Tô Mộc Tranh đeo cặp sách mới hai anh mua cho mình đi học, mà Diệp Tu thì thật sự ở lại, cùng Tô Mộc Thu tiếp tục cuộc sống của bọn họ.

Tô Mộc Thu cũng từng nghi ngờ vì sao không ai đến tìm Diệp Tu, nghĩ lại vẫn là không hỏi ra, nếu một ngày tiểu thiếu gia phải về nhà, vậy đưa cậu về thôi.

Có nhà để về luôn rất tốt.

Trời vào thu không nóng bức như vậy nữa, bé gái nhỏ mỗi ngày đến trường, việc nhà đều giao cho Tô Mộc Thu, Diệp Tu vòng tới vòng lui muốn giúp một tay, bị Tô Mộc Thu lấy lí do đừng làm phiền thêm đuổi ra ngoài.

Tiểu thiếu gia rất bất mãn, nghẹn một cục tức nhận mấy đơn liền, dương dương đắc ý ném tiền kiếm được cho Tô Mộc Thu.

Tô Mộc Thu nhịn cười, nấu một nồi thịt kho tàu, ai bảo anh cứ thích vẻ đắc ý của tiểu thiếu gia chứ.

Chẳng qua, Tô Mộc Thu có một cuốn sổ nhỏ bí mật, bên trong là tỷ số đánh 1v1 thắng lợi của hai người, Diệp Tu luôn luôn cao hơn một chút, tiểu hồ ly màu trắng nghiến răng nghiến lợi.

Nói tóm lại, cuộc sống không được tốt lắm, nhưng cũng không tệ.

Diệp Tu là mang theo ba lô em trai cậu cẩn thận thu dọn rời đi, tiểu Thu Thu đại khái không chuẩn bị trốn nhà lâu lắm, trong ba lô du lịch lớn chỉ có trang phục hè.

Nhìn thời tiết ngày càng lạnh, dưới sự chỉ huy của bé linh miêu, cáo tuyết lên Taobao mua một đống quần áo, vốn còn có chút lo lắng tiểu thiếu gia sẽ nhìn không lọt mắt, nhưng Diệp Tu không dễ vỡ như vậy, cho gì mặc gì, làm bé con vui vẻ chạy vòng quanh cậu.

Cũng đúng lúc này, tuyên truyền một trò chơi mới kéo đến che trời ngập đất.

[Vinh Diệu].

Tô Mộc Thu ôm hi vọng rất lớn với trò chơi này, mỗi ngày không biết mệt bán an lợi cho Diệp Tu, tiểu thiếu gia bị anh oanh tạc đến chai cả tai, tiểu bạch hồ còn đặc biệt điều nghiên địa hình tất cả quán net phụ cận, chọn một nhà đáng tin nhất.

Ngày 3 tháng 12.

Tô Mộc Thu sớm lôi Diệp Tu ra ngoài, đến nơi, tiểu hồ ly lông đỏ ngẩng đầu nhìn, quán net Gia Thế, không có gì bất ngờ xảy ra thì sau này sẽ là địa điểm thường trú của bọn họ.

0 giờ bắt đầu mở server, để có thể đến góp vui, Tô Mộc Tranh tăng giờ làm xong hết bài tập, lúc này đang chen ở giữa hai anh trai, hứng thú bừng bừng yêu cầu được đặt tên.

“Sau đó lập tức về ngủ, nghe thấy không?”

Tô Mộc Thu cố gắng muốn sừng sộ lên, chẳng qua thiếu niên tuấn tú đẹp trai, làm thế nào cũng không ác lên được.

“Biết rồi.”

Bé gái nhỏ ôm bàn phím của Diệp Tu, gõ xuống cái tên đã nghĩ từ trước.

“Nhất Diệp Chi Thu?”

Diệp Tu hơi nhíu mày.

“Nhìn hình như có gì không đúng lắm?”

Tô Mộc Tranh đã gõ enter.

“Được rồi.”

“Nhanh nhanh.”

Tô Mộc Thu chờ Vinh Diệu đã rất lâu, lúc này tương đối nóng ruột.

Móng vuốt của bé linh miêu ấn ấn ấn, rất nhanh đã xuất hiện ba chữ.

“Thu Mộc Tô?” 秋沐苏

Tô Mộc Thu đọc một lần, mặt lập tức đen.

“Này này, đừng có lệ vậy được không, anh mới là anh ruột em nhé!”

Diệp Tu ở bên cạnh cười không nhịn được, Mộc Tranh thật sự là quá có tài.

Bé con mới bất kể anh trai mình ồn ào, lạch cạch nhấn enter, kết quả hệ thống nêu lên: Tên đã sử dụng.

Ba người nhất thời đều trợn mắt há mồm, lúc này mới mở server chưa được một phút đồng hồ đâu đúng không?

Tô Mộc Tranh tay rất nhanh, lập tức nhập một cái tên khác.

“Thu Mộc Tô?” 秋木苏

Tô Mộc Thu đã hoàn toàn cạn lời, anh vất vả cực nhọc nuôi nhiều năm như vậy, còn không bằng mấy tháng của tiểu thiếu gia.

“Ừ ừ ừ.”

Tô Mộc Tranh liên tục gật đầu, bé gái nhỏ hết sức hài lòng.

“Được rồi, nhanh về ngủ đi.”

“Một lúc nữa được không.”

Bé linh miêu vểnh đuôi, ăn chắc anh hai lúc này không nỡ rời đi áp tải mình về nhà.

“Chỉ một lúc thôi đấy.”

Đợi sao đợi trăng đợi được đến lúc server mở ra, Tô Mộc Thu đúng là không nỡ thật, cáo tuyết nhìn chằm chằm màn hình, đuôi lắc a lắc a.

“Anh bảo này Diệp Tu cậu chọn nghề nghiệp gì? Trải qua nhiều lần cân nhắc, anh cảm thấy chơi tay súng thiện xạ vẫn là tốt nhất, hay là cậu cũng chơi thiện xạ đi, hai tay súng thiện xạ anh nghĩ độ phối hợp hẳn là rất lớn.”

Lúc tiểu bạch hồ nói lời này rất nghiêm túc, Diệp Tu nhìn khuôn mặt nhỏ nhọn nhọn của anh, càng cảm thấy giống Samoyed.

“Đều thử trước rồi nói.”

Tiểu hồ ly lông đỏ vung chuột, cậu còn chưa định quyết định nhanh như vậy, hơn nữa hiện tại quá nhiều người, căn bản không nhúc nhích được.

Tô Mộc Thu cũng không chậm trễ, vui vẻ trần truồng chạy đi nghiên cứu máy biên tập trang bị.

Nhất Diệp Chi Thu của Diệp Tu căn bản không đi đâu được, tiểu thiếu gia liếc nhìn Tô Mộc Thu hăng hái bừng bừng truồng chạy, quả đoán quyết định đưa Tô Mộc Tranh về nhà đi ngủ.

Vì vậy, vào thời khắc mở server mang tính lịch sử này của Vinh Diệu, thiếu niên tương lai được tôn xưng là sách giáo khoa, đứng trên đỉnh cao nhất trong toàn bộ chuỗi thức ăn Vinh Diệu, không có việc gì nhìn bạn tốt chạy truồng cả đêm.


.

Tiểu hồ ly và trời thu~

 

Băng Ly

Người chơi công hội
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
109
Số lượt thích
427
Team
Gia Thế
Fan não tàn của
Tán Tu
#13
“Không sao, không phải còn em sao, sau này ba bọn mình cùng nhau sống.”

Tô Mộc Thu nhìn cậu, đột nhiên nở nụ cười, cười đến chảy nước mắt.

“Cậu cũng thật biết đùa mà, tiểu thiếu gia của anh.”
Đứng hình mất mấy giây.

Thích cái không khí gia đình đấm ấm nhẹ nhàng, đơn giản bình dị như thế này. Một nhà ba người, cát tường tam bảo!
 

Lyl

Phó bản trăm người
Bình luận
70
Số lượt thích
272
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Tu. Tán Tu. Chu Diệp. Song Diệp
#14
Chương 5:

Cuối tháng một, khoảng cách Diệp Tu đến thành phố H cũng đã gần năm tháng, đây là lần đầu tiên cậu vượt qua mùa đông ở phương nam, ẩm ướt lạnh lẽo, có chút không quen.

Vinh Diệu mở server đã hơn một tháng, với Diệp Tu và Tô Mộc Thu mà nói, đây là một tháng phong phú chưa từng có, mệt thì mệt, nhưng hưng phấn càng nhiều.

Diệp Tu chui ra khỏi chăn, bên cạnh không ai, tiểu hồ ly lông đỏ xoa xoa mặt, liếc nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường, bảy giờ, đầu óc chưa tỉnh ngủ còn có chút chậm tiêu.

“... Hôm nay hình như đến lượt em đi mua bữa sáng?”

“Đúng vậy, có điều cậu ngủ như con heo ấy, cho nên anh đi hộ rồi.”

Giọng nói của thiếu niên vang lên, cáo tuyết trắng tuyết nhìn cậu vung vẩy móng vuốt.

“Anh mua bánh xếp áo chảo, ăn không?”

“Ăn!”

Tiểu hồ ly nhảy xuống giường, chạy vài bước lại lộn lại, duỗi chân nhỏ đen chọc chọc thân lông trắng của cáo tuyết.

“Đã nói mỗi người một ngày, anh gọi em dậy không được à.”

“Lần sau đi.”

Tô Mộc Thu đem khăn quàng cổ lên cởi xuống treo lên, đồng hồ sinh học của anh luôn luôn rất sớm, thấy tiểu thiếu gia cuộn chăn ngủ đến ngon lành, thật sự không nỡ đánh thức cậu.

Lại nói, tối hôm qua cũng ầm ĩ quá chừng.

Nhất Diệp Chi Thu của Diệp Tu trong hơn một tháng này có thể nói là danh tiếng nổi bật, sân đấu toàn thắng mấy nghìn lần hoa lệ quả thực chói mù mắt người.

Tô Mộc Thu vội vàng nghiên cứu máy biên tập trang bị không có thời gian chơi, tuy rằng anh cảm thấy bản thân sẽ không kém hơn cậu bao nhiêu, nhưng nhìn thành tích hơn người của Diệp Tu vẫn sẽ lén lút ép khóe môi cong lên xuống, thật không hổ là tiểu thiếu gia nhà anh.

Có điều, thời gian trước tiểu thiếu gia gặp phải đối thủ.

Một nhà quyền pháp tính tình nóng nảy tên là Đại Mạc Cô Yên, tính cách ngang như con lừa, thua cũng không nản chí, ngược lại càng đánh càng hăng, có cơ hội một cái là khắp thế giới chặn người, Nhất Diệp Chi Thu bị hắn đuổi kêu ầm ĩ.

Tuy rằng Tô Mộc Thu không đồng ý quan điểm của Đại Mạc Cô Yên, nhưng cũng không ghét đối phương, ngược lại, đó là một người có niềm tin vững vàng, đáng giá kính trọng —— nếu hắn không cố chấp như vậy thì càng tốt.

Tối hôm qua Đại Mạc Cô Yên và Nhất Diệp Chi Thu lại anh đuổi tôi chạy như thường lệ, trường hợp như vậy nhìn nhiều mấy lần là thành quen, Tô Mộc Thu thậm chí để tay súng thiện xạ của mình đứng xem náo nhiệt, dù sao con người Đại Mạc Cô Yên cũng không xấu, ngoại trừ rất cố chấp.

Cố tình trong lúc hai hàng này đang đuổi nhau khắp núi, boss dã đồ đổi mới ở bên cạnh.

Mở server gần hai tháng, các game thủ dần dần tìm được cửa nẻo đã biết giá trị của boss dã đồ.

Lúc này công hội còn chưa phổ biến, đại đa số người chơi còn đang quân tan lính dã, xem náo nhiệt không chê chuyện lớn lên kênh thế giới hô một câu, cả đám quần chúng đông nghìn nghịt lập tức chạy đến.

Tô Mộc Thu thực ra là muốn âm thầm giết chết con boss kia, dù sao máy biên tập trang bị anh đang nghiên cứu quả thực chính là một hố vật liệu không đáy.

Đại Mạc Cô Yên không là vấn đề, người này quá dễ hiểu, hơn nữa chỉ là nhìn ác, người cũng không tệ lắm. À, lời này là Diệp Tu bị người đuổi thành cún chính miệng nói.

Ba người bọn họ đúng là cao thủ hàng đầu không sai, nhưng Vinh Diệu không phải trò chơi một người, cũng không phải trò chơi ba người, bọn họ cứ thế bị bao phủ trong sức mạnh tập thể của quần chúng nhân dân...

Cuối cùng vẫn là Khí Xung Vân Thủy rất nói nghĩa khí đào bọn họ ra ngoài.

“Boss tối hôm qua cuối cùng bị ai nhặt đi?”

Diệp Tu bưng bát cháo, từng ngụm từng ngụm chậm rãi uống.

“Lam Khê Các.”

Tô Mộc Thu nói, bỏ trứng kho đã bóc vỏ vào trong bát tiểu thiếu gia.

“Chậc... là tên kia à...”

Tiểu hồ ly lông đỏ nhịn không được nhe răng, lão đại Lam Khê Các gọi Sách Khắc Tát Nhĩ, thuật sĩ tay áo bồng bềnh, vấn đề chính là hàng này hoàn toàn không phù hợp với bề ngoài tiên khí của hắn, muốn bao nhiêu bỉ ổi có bấy nhiêu bỉ ổi, tương phản này thật sự là một chút cũng không manh.

“À đúng, Tuyết Phong nói gần đây anh ý không thường login được, phải thi cuối kỳ.”

Diệp Tu nói, thở dài hơi bị dài.

Khí Xung Vân Thủy tên thật là Ngô Tuyết Phong, hình như là một sinh viên đang đi học, quen Nhất Diệp Chi Thu và Thu Mộc Tô được hơn một tháng, thân thiết chính trực ôn hòa, lại rất cẩn thận biết chăm sóc người, hai thiếu niên lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác có anh trai, lập tức dính vào không buông, thường xuyên qua lại dứt khoát trao đổi tên họ, gọi cũng thoải mái.

“Vậy để ảnh tập trung thi, đừng thêm phiền.”

Tô Mộc Tranh dụi mắt từ phòng ngủ đi ra, Tô Mộc Thu rót cho cô bé cốc sữa tươi, trước mặt để hai cái bánh bao trắng trắng tròn tròn.

“Lại nói, Mộc Tranh, bao giờ bọn em nghỉ đông?”

Diệp Tu lưu loát bóc cho bé con một quả trứng kho.

“Sắp rồi.”

Bé gái nhìn sữa tươi trong cốc của mình, nhanh chóng ăn hết lòng trắng trứng, nhân lúc Diệp Tu không chú ý thả lòng đỏ vào bát cậu.

“Em đi học!”

Tô Mộc Tranh cầm cặp sách, ngậm bánh bao còn lại đi ra ngoài.

“Trên đường cẩn thận chút!”

“Biết rồi!”

Tô Mộc Thu nhìn em gái chạy xa, xoay người phát hiện Diệp Tu đang nhìn bát cháo vừa cười vừa lắc đầu.

“Làm sao?”

Diệp Tu múc lòng đỏ trứng trong bát lên cho anh xem.

“Tiểu nha đầu này.”

*

Tết âm lịch sắp đến, tranh thủ chút rảnh rỗi trong cuộc sống bận rộn.

Diệp Tu ăn no lười biếng ngáp một cái, mấy hôm nay tiền lời không tệ, tương đương cũng mệt mỏi vô cùng.

“Còn buồn ngủ? Ngủ thêm một lúc đi?”

Tô Mộc Thu viết viết vẽ vẽ trong máy tính, ngẩng đầu liền thấy tiểu thiếu gia đang ngủ gà ngủ gật.

“Không đi.”

Diệp Tu lắc đầu, trong nhà chỉ có một chiếc chăn điện cho Mộc Tranh, dù sao hai người bọn họ ngủ cùng nhau không cảm thấy lạnh, nhưng chỉ có một người lại không được, phía nam không có lò sưởi, Diệp Tu một đêm có thể bị lạnh tỉnh mấy lần.

“Vậy đi chợ thức ăn dạo đi, lần trước Mộc Tranh nói muốn ăn cá, sắp cuối kỳ rồi, bồi bổ cũng tốt.”

Tô Mộc Thu cất máy tính, cáo tuyết thuần trắng ngồi xổm trên ghế, mùa đông đến có vẻ càng thêm lông xù xõa tung.

Tiểu hồ ly lông đỏ khẽ cắn môi, cậu mới không ước ao thân lông trắng kia, chẳng khác gì Samoyed.

Mùa đông phía nam ướt lạnh, Diệp Tu không thích thời tiết mơ hồ này, kém xa cái lạnh gọn gàng ở phương bắc.

Trời lạnh, chợ thức ăn vắng người đi nhiều, ngày hôm nay hàng cá không đến, hai con tiểu hồ ly đành phải đến siêu thị xa hơn.

Diệp Tu hiển nhiên còn chưa quen mùa đông phía nam, cả người đều không có bao nhiêu tinh thần, tiểu thiếu gia ỉu xìu xìu, Tô Mộc Thu có chút lo lắng.

“Lạnh?”

Cáo tuyết duỗi chân, đụng đụng tiểu hồ ly lông đỏ.

Diệp Tu gật đầu, tay Tô Mộc Thu rất ấm áp, lòng bàn tay có lớp chai mỏng không hợp tuổi.

“Phương bắc cung ấm mà, em vẫn là lần đầu tiên biết mình sợ lạnh.”

Thật sự là đúng với câu nói kia, sói phương bắc ở phương nam đông lạnh thành chó, nhưng cậu là một con hồ ly a, lạnh đến còn không bằng chó nữa.

Nhà ống gian phòng đều rất nhỏ, Tô Mộc Tranh là con gái một mình một phòng, Diệp Tu chỉ có thể chen với Tô Mộc Thu, từ mùa hè ngủ đến mùa đông, Tô Mộc Thu tự nhiên biết nhiệt độ cơ thể tiểu thiếu gia thiên thấp.

“Mua cái áo lông đi.”

Tô Mộc Thu nói, bóp bóp đầu ngón tay Diệp Tu.

“Đừng nói không sao với anh, ốm rồi đi bệnh viện càng tốn tiền.”

Diệp Tu nghĩ lại cũng phải, gật đầu đồng ý.

Trong siêu thị có hệ thống sưởi thoải mái hơn rất nhiều, sắp đến cuối năm, các loại các dạng hàng tết xếp đầy ở chỗ dễ thấy nhất, Diệp Tu nhìn có chút thất thần.

“Cậu muốn về nhà không? Mừng năm mới?”

Tô Mộc Thu đang cúi đầu nhìn một lọ tương thịt bò, như là đang lẩm bẩm.

Diệp Tu sửng sốt, lắc đầu.

“Không về.”

Thiếu niên cảm thấy mình hình như có chút vui vẻ, rồi lại cảm thấy như vậy không đúng lắm, để che giấu, Tô Mộc Thu sờ mũi.

“Hôm nay ăn lẩu đi!”

“Không phải mua cá cho Mộc Tranh à?”

“Trời lạnh, ăn chút cay cũng tốt...”

Tô Mộc Thu có chút chột dạ.

“Lẩu rất phiền, để tết ăn được không.”

Diệp Tu nói quá hợp tình hợp lý, Tô Mộc Thu đành phải xám xìn xịt chạy đi mua cá, nhưng tiểu hồ ly lông đỏ khôn khéo cỡ nào chứ, con ngươi đảo một vòng, hắc hắc hắc kề sát lại.

“Sợ em về nhà qua tết không ai chơi với anh à?”

Cáo tuyết giơ móng vuốt cào cậu.

“Ai hiếm lạ gì cậu!”

Tô Mộc Thu xoay người đi vớt cá, chỉ là độ cong trên khóe môi làm sao cũng không ép xuống được.

Diệp Tu ở phía sau lén lút cười đến híp mắt.

Tô Mộc Thu có rất nhiều bạn, lại cũng không có bạn.

Cho đến khi anh nhặt được một tiểu thiếu gia tránh mưa ở ven đường.

.

Một con Tán ca, năm tuổi rưỡi. =w=

“Ngươi thấy muội muội ta không?”


 

Băng Ly

Người chơi công hội
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
109
Số lượt thích
427
Team
Gia Thế
Fan não tàn của
Tán Tu
#15
“Sợ em về nhà qua tết không ai chơi với anh à?”

Cáo tuyết giơ móng vuốt cào cậu.

“Ai hiếm lạ gì cậu!”

Tô Mộc Thu xoay người đi vớt cá, chỉ là độ cong trên khóe môi làm sao cũng không ép xuống được.

Diệp Tu ở phía sau lén lút cười đến híp mắt.

Tô Mộc Thu có rất nhiều bạn, lại cũng không có bạn.

Cho đến khi anh nhặt được một tiểu thiếu gia tránh mưa ở ven đường.
Tôi báo cáo ở đây có người khẩu thị tâm phi nhé, lại làm màu tiếp đi, như kiểu sợ người đọc không biết cáo trắng thích cáo nào đó ấy.

Cáo đỏ rất tự hào về độ thu hút của bản thân nha!

"Nhặt được"!!! Tuy nói thế này không phải nhưng sao tui cứ nhớ đến "Vợ nhặt" của Kim Lân thế, đậu má!!!

P/s: Tôi báo cáo cái chương này vì dễ thương quá mức nhé, bơn bớt đi hộ cái!!! Tui chết chìm rồi nè!!!! ;)
 

Lyl

Phó bản trăm người
Bình luận
70
Số lượt thích
272
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Tu. Tán Tu. Chu Diệp. Song Diệp
#16
"Nhặt được"!!! Tuy nói thế này không phải nhưng sao tui cứ nhớ đến "Vợ nhặt" của Kim Lân thế, đậu má!!!
thì đúng là nhặt được mà, có sai đâu =))
 

Lyl

Phó bản trăm người
Bình luận
70
Số lượt thích
272
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Tu. Tán Tu. Chu Diệp. Song Diệp
#17
Chương 6:

Trên đường về tiểu bạch hồ mua một củ khoai lang nướng nóng hôi hổi, nhét vào trong tay Diệp Tu.

Tiểu hồ ly lông đỏ bẻ thành hai nửa, Tô Mộc Thu xách đồ tránh không thoát, mắt mở trừng trừng nhìn tiểu thiếu gia đẩy nửa lớn lại cho mình.

Mùa đông một củ khoai nướng quả thực chính là hạnh phúc lớn nhất thế giới.

Ngày hôm nay tâm tình Tô Mộc Thu cực kỳ tốt, đặc biệt mua hai con cá pecca, Diệp Tu là chỉ để ý gõ bát chờ ăn, Tô Mộc Tranh ngược lại rất không nỡ, bé con là muốn ăn cá, nhưng đâu có dự định ăn cá đắt như vậy.

Bé linh miêu duỗi chân gãi gãi anh trai, cáo tuyết thuần trắng cười híp mắt dùng đuôi cuốn bé lên.

Cá pecce cuối cùng vẫn dựa theo khẩu vị Tô Mộc Tranh thích nhất hấp lên, trắng trắng mềm mềm, lại thêm chút hành hoa xanh mướt.

Diệp Tu còn định phát biểu chút cảm nghĩ, Tô Mộc Thu nhân cơ hội nổ tốc độ tay, nhanh chóng gỡ cá ra, bụng cá trắng bóc một nửa cho Tô Mộc Tranh, một nửa khác ném vào trong bát tiểu thiếu gia, chính anh bưng bát, ôm phần còn lại.

Chuyện xảy ra quá nhanh, Diệp Tu có chút không phản ứng kịp.

“... Anh làm gì thế?”

“Ăn cơm a.”

Tiểu hồ ly màu trắng nói, chân nhỏ vững vàng bảo vệ bát.

“Còn lại đây đều là của anh.”

“Đầu với đuôi có gì ngon chứ!”

Tiểu hồ ly lông đỏ vểnh tai, nhảy qua muốn cướp.

“Anh thích đầu cá!”

Cáo tuyết linh hoạt né tránh.

Diệp Tu rất muốn nói cậu cũng thích gặm đuôi cá, tiểu hồ ly lông đỏ mấp máy môi, cuối cùng xì hơi cào mặt bàn.

“... Em không biết gỡ xương cá.”

Tô Mộc Thu ngây ra một chút, ha ha ha cười đến gập người, đây là ngại phiền cỡ nào a.

“Không được cười!”

“Được rồi, tiểu thiếu gia của anh, cậu cứ ngoan ngoãn ăn bụng cá đi.”

Thiếu niên nói, cười đến ấm áp lại thỏa mãn.

Về sau, mỗi lần ăn cá trong bát Diệp Tu đều sẽ có một miếng thịt cá sạch sẽ, tiểu hồ ly lông đỏ ngoài miệng hừ hừ, đuôi thật ra đã vui vẻ vểnh lên thật cao.

Thời gian trôi qua như bay, chớp mắt đã đến tết âm lịch, không có Khí Xung Vân Thủy quản, Nhất Diệp Chi Thu và Thu Mộc Tô nhảy nhót khắp nơi, dẫn đến Ngô Tuyết Phong vừa online liền nhận được một đống tin tức mách chuyện, dở khóc dở cười thật lâu.

Thành phố H bình thường không có tuyết, vậy mà ngày tết ông Công ông Táo hôm đó, tuyết rơi không có một dấu hiệu báo trước, rơi ào ào một đêm. Vì vậy, sáng sớm ngày hôm sau, Diệp Tu bị Tô Mộc Thu lắc tỉnh.

“Tuyết rơi! Đặc biệt lớn!”

Tiểu bạch hồ hưng phấn xù đuôi, chân một mực lắc lư trên người cậu, kêu chít chít không ngừng.

Diệp Tu vừa tỉnh ngủ còn có chút ỉu xìu, tiểu hồ ly lông đỏ tỏ vẻ khinh thường.

“Không phải tuyết rơi thôi sao.”

Cậu đây là một con hồ ly đến từ phương bắc.

“Phương bắc thực sự có tuyết rơi lớn như vậy à?”

Tô Mộc Thu chưa từng rời khỏi thành phố H, tiểu hồ ly màu trắng cực kỳ tò mò.

“Đúng, năm nào cũng rơi, nhà em còn tương đối lệch về phía bắc, rơi càng lớn.”

Diệp Tu nói, nhìn Tô Mộc Thu gom tuyết trên bệ cửa sổ lại, nặn thành một quả cầu.

“Nếu anh muốn xem, sau này có thể theo em về nhà mà.”

“... Sao anh phải về nhà cậu?”

Thiếu niên ngạc nhiên.

Tiểu thiếu gia cũng không giải thích được.

“Bây giờ em đang ở nhà anh còn gì? Vậy vì sao anh không thể đến nhà em?”

Tô Mộc Thu cảm thấy có chút loạn, lại không tìm được lý do phản bác, thiếu niên gãi gãi đầu.

“Cho nên cậu vẫn là muốn về nhà?”

“Em nhất định sẽ trở về, có điều không phải bây giờ.”

Tiểu thiếu gia cười híp mắt mặc quần áo tử tế.

“Chờ đến lúc đó, anh và Mộc Tranh cùng em về đi, dẫn anh gặp em trai em.”

Đây là lần đầu tiên Diệp Tu nói với Tô Mộc Thu về chuyện nhà mình, có điều tất cả lực chú ý của tiểu bạch hồ đều bị “em trai” kia hấp dẫn, nghĩ đến tiểu thiếu gia x2, không khỏi cảm thấy đầu phát đau.

Thành phố H năm nay nhiệt độ dị thường, tuyết lớn đến có chút khó tin, trên tán lá rộng của hàng ngọc lan chất đầy bông tuyết, rào rào rơi xuống.

Trọ ở nhà ống hầu hết đều là người ở ngoài làm thuê, năm mới sắp đến đã đi bảy tám phần, lúc này sắc trời còn sớm, trước cửa tích một tầng tuyết trắng trong suốt dày, là mảnh đất tuyết còn chưa bị người đặt chân đến.

Tô Mộc Thu lần đầu đầu tiên nhìn thấy tuyết lớn như vậy, thiếu niên luôn luôn chững chạc lại có chút không kiềm chế được, Diệp Tu lần mần lề mề đeo xong găng tay đi ra, con tiểu hồ ly thuần trắng kia đã lao vào trong tuyết lăn qua lăn lại.

Được rồi, anh vui vẻ là được rồi...

“Diệp Tu, tuyết phương bắc rơi còn lớn hơn thế này sao?”

Trên chóp mũi cáo tuyết dính đầy bông tuyết, da lông trắng thuần dường như muốn hòa làm một thể với cảnh sắc xung quanh.

“Rất lớn, cửa đều bị chặn, băng trong sông có thể dày cỡ này, trượt băng hoàn toàn không thành vấn đề.”

Diệp Tu khoa tay múa chân cho đối phương xem.

“Vậy các cậu cũng rất cực khổ.”

Hai con tiểu hồ ly đến mùa đông đều tự mọc ra lông xù dày, mỗi ngày Diệp Tu nhìn cái đuôi trắng to lại xõa tung của Tô Mộc Thu lại cảm thấy ngứa tay.

Tô Mộc Thu còn đang không mảy may ngại lạnh đắp tuyết, da lông thuần trắng bọc hoa tuyết, giống như bánh bao chỉ bọc đường trắng xinh đẹp trong tiệm đồ ngọt.

Tiểu hồ ly lông đỏ duỗi bàn chân đen dính bông tuyết của mình, lại cúi đầu nhìn bộ lông đỏ nâu, cậu đây chắc có thể miễn cưỡng tính là hồ ly đường phèn tuyết...

Hồ so với hồ tức chết hồ mà!

Tiểu hồ ly lông đỏ ngửa mặt lên trời kêu dài một tiếng, xoay người nhào về phía cáo tuyết.

“Tô Mộc Thu! Nhìn anh khó chịu rất lâu rồi!”

Dựa vào cái gì chỉ có anh là trắng!

Vì vậy chờ Tô Mộc Tranh mơ mơ màng màng leo lên bệ cửa sổ, hai anh trai bé đang la hét ầm ĩ ném tuyết, tiểu hồ ly trắng tuyết cùng đỏ lửa lăn thành một đống.

Tỷ số thắng của Diệp Tu trong trò chơi luôn luôn cao hơn Tô Mộc Thu một chút, nhưng nếu pk người thật thì không được, tiểu thiếu gia nào có mạnh mẽ được bằng dã tiểu tử lăn lộn đầu đường, tiểu hồ ly lông đỏ bị tiểu hồ ly lông trắng cắn vành tai đè xuống chít chít kêu loạn.

“Tô Mộc Thu! Anh dám pk với em không!”

Diệp Tu thở hồng hộc, tiểu hồ ly lông đỏ nhe răng vẫy đuôi.

“Anh đang pk người thật với cậu còn gì.”

Tô Mộc Thu đè rất có kỹ xảo, vừa sẽ không làm đau tiểu thiếu gia lại làm cậu không thể nhúc nhích, cáo tuyết xinh đẹp híp đôi mắt hai màu vàng lam, nhẹ nhàng cắn cắn vành tai xù lông của tiểu hồ ly lông đỏ.

Diệp Tu rất buồn bực, sớm biết vậy cậu nên học vài chiêu với ông lão cách vách rồi mới đi, chẳng qua không đợi Diệp Tu chuẩn bị phản kích xong, Tô Mộc Tranh đã từ trong nhà chạy ra, bé linh miêu hưng phấn đạp ra một chuỗi dấu chân trên mặt tuyết.

“Em cũng muốn chơi!”

“Cẩn thận cảm đấy!”

Tết âm lịch, Diệp Tu thật sự không về nhà, Tô Mộc Thu biết cậu lén lút gọi điện thoại, lúc trở về tâm tình không tốt lắm, tim tiểu bạch hồ xoắn lại, dùng hết chiêu trò toàn thân chọc cậu vui vẻ.

Đây là năm mới đầu tiên sau khi tiểu thiếu gia bỏ nhà đi.

Tô Mộc Thu và Tô Mộc Tranh giấu Diệp Tu mua một đống pháo hoa, bé linh miêu còn đi ôm một cái nồi uyên ương, cáo tuyết nhét đầy tủ lạnh cũ của bọn họ.

Ngày 30, không khí sáng sớm đã tràn đầy mùi thuốc súng từ pháo nổ, Diệp Tu bị Tô Mộc Thu đào từ trong chăn ra, ấn cho một bát mì, Diệp Tu gạt lá rau ra, nhìn thấy hai quả trứng ốp lòng đào được giấu bên dưới.

“Lần thứ mấy rồi đây?”

Diệp Tu bưng bát ngồi xổm trên bậc cầu thang ngoài cửa, Tô Mộc Thu đang quét tuyết, hai hôm nay tuyết rơi rất lớn, không tan đi ngay được, trộn lẫn với mảnh pháo vụn màu đỏ, rất có không khí ngày tết.

“Cái gì?”

Cáo tuyết giả vờ nghe không hiểu, vô tội chớp chớp đôi mắt khác màu lấp lánh.

“Trứng gà mỗi ngày một quả là đủ rồi, anh đừng cho em hết.”

“À, anh không thích ăn trứng gà.”

“Đánh rắm.”

“Tiểu thiếu gia cậu nói tục.”

“Bị anh chọc tức.”

Diệp Tu thở dài.

“Mộc Thu, anh không ăn trứng cẩn thận không cao lên được.”

Tô Mộc Thu ngược lại nhếch môi nở nụ cười, lộ ra hai chiếc răng nanh.

“Nhưng anh cao hơn cậu rồi mà.”

Vì vậy tiểu hồ ly lông đỏ giống như bị đạp trúng đuôi, ném đũa nhào qua cào đối phương.

Tô Mộc Thu chơi game có lẽ kém hơn Diệp Tu một chút, nhưng ở trong thực tế, tiểu tử đầu đường có thể nghiền ép tiểu thiếu gia nhà kính.
 

Băng Ly

Người chơi công hội
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
109
Số lượt thích
427
Team
Gia Thế
Fan não tàn của
Tán Tu
#18
Lại phát đường nữa à? Tui không muốn ăn cẩu lương đâu, nói dối đấy! :LOL:

Hôm nay nhìn thấy Quách Tuấn Thần trong vai Bạch Tiêu, tự dưng cảm thấy dùng minh họa cho fic cũng có chút phù hợp. ;) Đăng cho mọi người cùng ngắm thôi, không có ý gì đâu! :giggle:

P/s: Các bác có thể hiểu ảnh theo hai cách, một là bạch hồ ly x tiểu thiếu gia, hai là hai hình dạng người và hồ ly của Tán ca :coffee:

 
Last edited:
Số lượt thích: FanPD

Lyl

Phó bản trăm người
Bình luận
70
Số lượt thích
272
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Tu. Tán Tu. Chu Diệp. Song Diệp
#20
Chương 7:

Trong tiểu khu hầu như không có người ở lại mừng năm mới, năm trước anh em họ Tô đều không quá để ý, tùy tiện qua ngày.

Nhưng năm nay có thêm một tiểu thiếu gia không trở về nhà, cho dù chỉ có ba người, cũng phải mừng lễ thật vui vẻ.

Tô Mộc Thu nghiên cứu mất vài ngày mới sửa xong ti vi, nối một dây anten nho nhỏ, may mà tín hiệu của đài trung ương tương đối mạnh mẽ, độ nét còn rất tốt.

Chợ thức ăn phụ cận đã nghỉ họp từ lâu, Diệp Tu bị Tô Mộc Thu sai đi siêu thị mua giấm, lúc về đã thấy bàn ăn ở phòng khách được bày đầy, nồi uyên ương trên bếp điện sùng sục nước lẩu hai màu đỏ trắng ——

Màu sắc giống như hai con tiểu hồ ly bọn họ.

“Anh mua nhiều đồ như vậy lúc nào?”

Diệp Tu buông chai giấm.

Tô Mộc Thu cười không trả lời, nhận đĩa nấm kim châm Tô Mộc Tranh đưa.

Mùa đông năm nay rất lạnh, nhà ống nhỏ nấu lẩu nóng hầm hập, ba đôi đũa vây quanh bàn, cho dù món ăn có chút đơn sơ, lại vẫn không ngăn được bầu không khí náo nhiệt tưng bừng.

Diệp Tu ăn lẩu từ bé, lúc nào hạ đũa đã luyện được mây bay nước chảy; Tô Mộc Thu trước đây ở cô nhi viện, cướp đồ ăn là kỹ năng sinh tồn cần có.

Hai con tiểu hồ ly đỏ trắng bên này đánh khó phân thắng bại, Tô Mộc Tranh ở giữa hai anh trai chậm rãi gắp lên một miếng đậu phụ đông hút đầy nước canh, vừa ăn vừa xem tiểu phẩm xuân vãn cuối năm cười ha ha.

Diệp Tu và Tô Mộc Thu nhìn nhìn bé gái nhỏ, rõ ràng trong nồi có chả cá có thịt bò, Tô Mộc Tranh lại luôn chọn rau xanh đậu phụ ăn, hai thiếu niên liếc mắt nhìn nhau, nhanh chóng dùng thịt chất đầy bát bé con.

“Em không ăn được nhiều như vậy!”

Bé linh miêu bưng bát không biết làm sao.

“Không sao, Mộc Tranh em dùng sức ăn, ở đây còn rất nhiều.”

Diệp Tu vớt một đũa miến, ăn vui vẻ.

Tô Mộc Thu nhìn tiểu thiếu gia bị cay đến muốn rơi nước mắt, lấy từ dưới bàn ra hai lon bia.

“Uống chút không?”

“... Anh vậy mà mua rượu?”

“Đây là quà tặng của siêu thị, dùng vé đổi.”

Tô Mộc Thu lắc lắc với Diệp Tu.

“Thật sự không uống?”

Giáo dục trong nhà Diệp Tu rất nghiêm, vị thành niên tuyệt đối không được uống rượu, có điều thiếu niên tuổi bọn họ này đang nằm trong giai đoạn hiếu động, tiểu hồ ly lông đỏ do dự một chút, rất nhanh đã đồng ý, dù sao chỉ là một lon bia mà thôi.

“Em cũng muốn thử.”

Tô Mộc Tranh từ băng ghế nhỏ lặng lẽ bò qua, đến trước mặt anh trai.

“Chỉ được uống một chút.”

Tô Mộc Thu lấy ra một cái chén nhỏ, rót một chút xíu.

Bé linh miêu liếm môi, vành tai lập tức dựng thẳng lên.

“Uống không ngon!”

Tô Mộc Thu định nói chờ em lớn lên là sẽ uống được, nghĩ lại đột nhiên nghiêm mặt, kéo em gái nói.

“Lớn lên cũng không được uống rượu biết không?”

Bé gái nhỏ tỉnh tỉnh mê mê gật đầu, khó uống như vậy ai muốn uống chứ, bé uống nước trái cây ngon hơn nhiều.

Cáo tuyết dặn dò em gái xong rất là hài lòng gật đầu, lúc này mới chú ý đến tiểu thiếu gia từ giây phút bật lon bia kia thì đã yên tĩnh như gà.

“Diệp Tu?”

Tô Mộc Thu nhìn cậu cúi đầu không nói câu nào, có chút không yên lòng đến gần.

“Cậu sao thế?”

Tiểu thiếu gia ngẩng đầu, mắt đen tinh quái thần khí ngày xưa lúc này có chút mất tiêu cự, cậu mấp máy môi, đột nhiên thò tay chộp về phía Tô Mộc Thu ——

“Đuôi!”

Thiếu niên bị cậu dọa giật mình, tay nhanh mắt lẹ đỡ lấy tiểu thiếu gia suýt chút nữa thì ngã xuống đất.

“Diệp Tu?”

Diệp Tu chưa bao giờ biết mình không biết uống rượu, đương nhiên, trước đây cậu cũng chưa từng uống, tiểu thiếu gia cảm thấy cho dù mình có không biết uống nữa, một lon bia vẫn là không thành vấn đề, vì vậy dũng cảm bật nắp lon, ngửa đầu uống một hơi.

Sau đó cậu lập tức cảm thấy thế giới này hình như có chút không đúng —— vì sao sàn nhà lại xoay tròn?

Ngay sau đó cậu nghe thấy giọng Tô Mộc Thu, tiểu thiếu gia mê mang ngẩng đầu, nhìn thấy một con hồ ly lông trắng như tuyết đang thò chân nhỏ lắc lư trước mặt mình, sau lưng còn kéo một cái đuôi lớn lông xù xõa tung...

Đúng, chính là cái đuôi Diệp Tu thấy mà thèm đã rất lâu này, mỗi lần nửa đêm tỉnh ngủ đều thấy nó đặt ngang trên bụng mình, lại làm sao cũng không sờ vào được...

Oán niệm của tiểu thiếu gia lập tức bùng nổ, tiểu hồ ly lông đỏ khí thế hung hăng nhào tới.

“Dựa vào cái gì chỉ có anh là trắng!”

Tô Mộc Thu bị cậu làm cho chẳng hiểu ra sao, Diệp Tu giơ vuốt cào lung tung, anh lại không dám đánh lại, tiểu thiếu gia cũng không da dày thịt béo như anh, đập vào đâu là sẽ đau lòng.

“Diệp Tu cậu làm sao?”

Tô Mộc Thu nắm chặt hai cánh tay tác quái của cậu.

Tiểu hồ ly lông đỏ bị cáo tuyết đè lại rất không vui, chân sau đạp loạn lên muốn bò ra ngoài.

“Sờ đuôi cũng không được!”

“Đuôi gì?”

Tô Mộc Thu rất tan vỡ, thề sau này không bao giờ cho tiểu thiếu gia uống rượu nữa.

Diệp Tu lúc này khó chịu a, lông đẹp hơn cậu thì thôi, lại còn không cho sờ! Tiểu hồ ly lông đỏ tủi thân muốn chết, thở phì phì há miệng cắn một cái.

Tô Mộc Thu thật sự bị Diệp Tu dọa sợ, tốc độ tay cực nhanh cầm lấy một miếng lê nhét vào trong miệng cậu, đã như vậy vẫn bị răng nanh của tiểu thiếu gia cắn vào đầu ngón tay, để lại một dấu răng.

Tô Mộc Tranh ngược lại hoàn toàn không có cảm giác nguy cơ, bé linh miêu nhìn hai người cười không ngừng, quá thú vị, còn hay hơn xuân vãn.

Diệp Tu cũng chỉ là lần đầu tiên uống rượu có chút điên, ầm ĩ một trận hơi rượu bắt đầu lên, chờ Tô Mộc Thu sắp xếp xong Tô Mộc Tranh cười không ngừng được, tiểu thiếu gia đã nằm trên ghế salon một người hẹp ngủ mất.

Tô Mộc Thu bất đắc dĩ thở dài, sau đó lắc đầu cười, vào trong phòng ngủ ôm chăn ra đắp lên cho tiểu thiếu gia.

Một đêm giao thừa gà bay chó sủa.

Diệp Tu là bị tiếng pháo nổ bên ngoài đánh thức, nhà ống cách âm thật sự không tốt, bọn họ lại là tầng một, bùm bùm chẳng khác gì súng máy.

Tiểu hồ ly lông đỏ bị nổ đến xác chết vùng dậy, thiếu chút nữa cho rằng ba lại ném cậu và em trai đi tham quan diễn tập.

Lúc Tô Mộc Thu bưng bánh chẻo vào thấy Diệp Tu vẻ mặt mờ mịt ngồi trên ghế salon, đỉnh đầu tóc dựng đứng không chịu sụp xuống.

“Tỉnh rồi?”

Tiểu bạch hồ đặt bánh chẻo nóng hổi lên bàn.

Cồn làm đầu óc có chút chậm chạp, Diệp Tu cứng cổ rắc rắc quay đầu, thò tay cầm cánh tay Tô Mộc Thu xoa mạnh một trận, sau đó thất vọng thiếu chút nữa chảy nước mắt.

“... Lông đâu?”

Cậu nhớ rõ ràng hình như thiếu chút nữa là mình có thể bắt được cái đuôi trắng xõa tung kia...

Tô Mộc Thu trợn trắng mắt.

“Được rồi tiểu thiếu gia của anh, cậu còn chưa tỉnh rượu?”

Diệp Tu xoa xoa mi tâm, cậu chỉ nhớ bản thân uống một lon bia, sau đó? Hình như không có nữa...

“Cậu cũng là lợi hại, một lon bia đã say khướt luôn.”

Tô Mộc Thu cười nhét cho Diệp Tu một đôi đũa.

“Ăn bánh chẻo đi.”

Bên ngoài tiếng pháo nổ còn đang vang, Diệp Tu lật chăn lên ngồi dậy, trên bàn cơm là một đĩa bánh chẻo trắng trắng tròn tròn đang bốc hơi nóng.

“Anh không biết bao bánh chẻo, liền mua đông lạnh, nhân thịt heo rau cần.”

Thiếu niên lấy một đĩa giấm nhỏ, đẩy đến trước mặt Diệp Tu.

“Năm mới chỗ các cậu đều phải ăn bánh chẻo đúng không?”

Diệp Tu nhìn đĩa bánh chẻo nóng nóng hầm hập trong lòng có chút xúc động, người này, sao lại tinh tế như vậy chứ...

Thiếu niên đối diện cách hơi nóng mỉm cười, tiểu thiếu gia nhìn anh một cái, tốc độ tay thật nhanh chia bánh chẻo làm đôi.

“Cùng nhau ăn!”

“Được.”

Bánh chẻo đông lạnh không được ngon như tự làm, tiểu thiếu gia tướng ăn nhã nhặn, chưa bao giờ ngậm đồ ăn nói chuyện, cậu hơi rũ mắt suy nghĩ, lông mi như cánh chim nhẹ nhàng rung động.

“Mộc Tranh đâu?”

“Hôm nay chơi ác quá, không chịu được đi ngủ rồi.”

“Không bao giờ uống rượu nữa.”

Diệp Tu nói, chọc thủng một cái bánh chẻo.

“Rõ ràng đã nói cùng nhau mừng năm mới.”

“Bọn mình đang cùng một chỗ mừng năm mới đây còn gì?”

Tô Mộc Thu cười híp mắt gắp cái bánh bị Diệp Tu chọc nát vào bát mình.

“Đêm nay khó quên cũng bắt đầu hát rồi!”

Diệp Tu chỉ vào ti vi, thầy Lý Cốc Nhất vạn năm làm áp trúc đang thâm tình hát.

“Vậy được rồi, sang năm bọn mình lại cùng nhau qua thế nào?”

Cáo tuyết duỗi chân, vỗ vỗ đầu ngón tay tiểu hồ ly lông đỏ.

Diệp Tu rũ mắt nhìn bàn tay kia, thon dài xinh đẹp, cậu lại biết bên dưới bao phủ vết chai mỏng không hợp tuổi, cuộc sống vất vả, nhưng trong mắt thiếu niên luôn luôn sạch sẽ, tựa như một đầm tuyết đông vừa tan.

“Được.”

Tiểu thiếu gia nói, nhấn chữ kiên định mà rõ ràng.

“Sau này cùng nhau mừng năm mới đi.”
 

Bình luận bằng Facebook