[Tôn Tường] Tôn Tường là đứa cháu ngoan của Liên Minh Vinh Quang

Kevin Song

Máy cày level
Bình luận
157
Số lượt thích
763
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Ngụy vô sỉ
#1
Tác giả: Kevin Tống
Thể loại: Hài hước
Tình trạng: One Shot

Lời tác giả: Trong vòng chung kết của vòng khiêu chiến mùa 9, Tôn Triết Bình từng đốp Tôn Tường bằng câu: "Ông là ông nội mày." Theo nguyên tác thì hai người họ Tôn này không có quan hệ họ hàng gì với nhau. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu hai người bọn họ thật sự là họ hàng với nhau với vai vế là ông - cháu? (╭ ̄ω ̄)╭

====================​

Tôn Tường có một nhược điểm là người có máu hơn thua ngấm sâu vào máu. Chính vì thế mà cậu lúc nào cũng muốn so hơn thua với Diệp Tu khi vừa ra mắt, dẫn đến bao nhiêu chuyện hỡi ơi xảy ra.

Thế nhưng, ở nhà, Tôn Tường lại là đứa trẻ ngoan, rất biết vâng lời ba mẹ.

Sau giải đấu Vinh Quang Thế Giới, cậu đã gọi điện về nhà xin phép ở lại Bắc Kinh tham quan đó đây. Dù sao chỉ còn hơn nửa tháng nữa là tập trung về Luân Hồi chuẩn bị cho mùa giải mới. Tường còn trẻ, Tường muốn đi chơi.

Kết quả, ba cậu đồng ý, đồng thời gửi cho một địa chỉ với lời nhắn: “Nhà ông bác bên nội của con. Con ghé chơi và ở tạm ở đó cho đỡ tốn tiền khách sạn.”

Tôn Tường là người đơn giản. Chỗ ở miễn phí ngu gì không ở.

“Tôn Tường đấy hả? Lâu quá không gặp. Dạo này khoẻ không cháu? Vào nhà đi! Vào nhà đi!” Ra đón cậu là người đàn ông tầm 40 tuổi.

“Cháu chào ông ạ!” Tôn Tường lễ phép chào. Người này chỉ già hơn ba của cậu vài tuổi nhưng vai vế lại hơn ba cậu 1 bậc. Đừng hỏi rõ tại sao lại như vậy. Cậu nghe đâu là ông nội cậu và ba của người đàn ông này là anh em nhưng cách nhau hơn 30 tuổi. Muốn biết lí do chắc cậu phải tìm bà cố nội để mà hỏi. Mà bà cố nội của cậu thì… Khó quá bỏ qua đi ha.

“Ha ha. Để ông kêu mấy cô bác với bà ra chào cháu.” Nói rồi người đàn ông này gọi như gào lên: “Bà nó với mấy đứa nhỏ ơi! Thằng cháu tới chơi nè!”

*Lược bớt một số giai thoại chào hỏi*

“Nghe nói cháu là tuyển thủ Esport à?” Ông bác hỏi.

“Dạ vâng!” Tôn Tường đáp.

“Ông chú (tức em trai của ông) cũng là tuyển thủ Esport. Hồi đó ông chú đánh giải chuyên nghiệp nhưng tiếc là bị chấn thương nên giải nghệ. Dạo gần đây ông chú mới đánh lại. Cháu thi đấu cũng cẩn thận đừng để bị chấn thương nhé. Hối tiếc cả một cuộc đời luôn đấy.” Ông bác gật gù.

“Dạ cháu biết rồi. Cháu luôn cẩn thận ạ!” Tôn Tường đáp.

*Lược thêm một đoạn nữa*

“Xách hành lí theo ông lên phòng. Bình thường là có 2 phòng trống cho khách cho cháu chọn nhưng ông chú có khách lấy mất một phòng rồi.” Ông bác nói.

“Dạ không sao. Có chỗ ở là cháu vui lắm rồi.” Tôn Tường vui vẻ.

“Ông chú đang tiếp khách nên nãy ông không kêu ra chào cháu. Có gì ông kêu ông chú dẫn cháu đi chơi đó đây cho biết với người ta.” Ông bác giải thích thêm.

Tôn Tường vui vẻ nhận phòng mà không biết rằng giông bão sắp đến bên đời cậu.

Sáng sớm tinh mơ, Tôn Tường thức dậy liền sửa soạn vệ sinh cá nhân. Tầng hai này có ba phòng mà chỉ có một nhà vệ sinh nên cậu phải tranh thủ. Đi gần tới nhà vệ sinh thì cậu nghe một giọng quen thuộc phía sau gọi lại.

“Ý! Tôn Tường?”

Tôn Tường quay lại theo tiếng gọi, ngay lập tức cậu dính debuff đông cứng.

“Trương Giai... Lạc… Anh làm gì ở đây? Không phải anh nói anh qua nhà lão Tôn Triết Bình chơi sao?” Tôn Tường hỏi với bộ não trống rỗng.

“Thì đây là nhà của Tôn Triết Bình mà!” Trương Giai Lạc đáp. Hắn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đột nhiên phòng kế bên có người ló đầu ra hỏi: “Lão Lạc, cậu đang nói chuyện với ai thế?... Ý! Tôn Tường… Chú mày làm gì ở đây?”

“Khoan! Khoan đã!” Trương Giai Lạc lên tiếng.

“Hôm qua tối, anh trai cậu có nói là có đứa cháu tới ở chơi một thời gian đúng không?” Trương Giai Lạc hỏi Tôn Triết Bình.

“Ừ…” Tôn Triết Bình vừa gãi đầu vừa đáp.

“Tôn Tường! Chú em ở phòng bên đó đúng không?” Trương Giai Lạc vừa hỏi vừa chỉ. Tôn Triết Bình lờ mờ hiểu ra vấn đề.

“Đúng vậy!” Tôn Tường đáp trong hoang mang.

“Phụt! Ha ha ha ha ha…” Trương Giai Lạc cười ầm lên.

“Phụt! Ha ha ha ha ha…” Tôn Triết Bình cũng cười ầm lên.

Tôn Tường ngơ ngác không hiểu chuyện gì mà hai người này cười ầm lên thế. Bộ não của cậu bắt đầu hoạt động.

“Cháu Tường à… Ha ha ha ha ha…” Trương Giai Lạc muốn nói gì đó nhưng lại bật cười.

“Cháu Tường! Ha ha ha ha ha…” Tôn Triết Bình cười tiếp.

“... F*ckkkkkk!!!!!” Tôn Tường nhận ra chuyện gì đang xảy ra và hét ầm lên bằng từ chửi tục cậu học được khi đi đánh giải thế giới.

Nhóm chat của tuyển thủ chuyên nghiệp:
Bách Hoa Liễu Loạn: Tin hot! Tin hot! Tin mới phỏng tay đây!

Dạ Vũ Thanh Phiền: Tin gì tin gì? Trương Giai Lạc, ông nói ra nhanh nào!

Vương Bất Lưu Hành: +1

Diệt Sinh Linh: +2

Hải Vô Lượng: +3



Sách Khắc Tát Nhĩ: +138

Nhất Diệp Chi Thu: Trương Giai Lạc, anh im ngay cho tôi!

Dạ Vũ Thanh Phiền: Á đù! Tôn Tường, chuyện về chú em đúng không? Đòi giấu vậy chứng tỏ là chuyện của chú em rồi! Vậy thì Trương Giai Lạc, ông càng phải kể, càng phải kể, càng phải kể!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tái Thuỵ Nhất Hạ: Ngoan nào, cháu Tường!

Quân Mạc Tiếu: Cháu Tường? Lão Tôn, ông gọi thằng nhỏ kiểu gì thế?

Tái Thuỵ Nhất Hạ: Nó là cháu tui thì tui gọi là cháu thôi.

Nhất Diệp Chi Thu: …

Dạ Vũ Thanh Phiền: Tiểu Tường câm nhín luôn rồi kìa!!!!! Chuyện gì đã xảy ra? Chuyện gì đã xảy ra? Chuyện gì đã xảy ra? Hai người cá cược gì đó phải không? Nói mau, nói mau, nói mau!!!!!

[Quân Mạc Tiếu] đã cấm chat [Dạ Vũ Thanh Phiền] trong 2 phút.

Quân Mạc Tiếu: Chú em phiền quá! Lão Tôn, lão Lạc mau mau giải thích kẻo hết hạn cấm chat.

*Lược bớt đoạn giải thích với tốc độ bàn thờ của Trương Giai Lạc*

Quân Mạc Tiếu: …………………

Vương Bất Lưu Hành: ……………..

Phùng Sơn Quỷ Khấp: ……………..

Thạch Bất Chuyển: ………………

Đường Tam Đả: ……………….

……………..

Nhất Thương Xuyên Vân: ……………….

Sách Khắc Tát Nhĩ: …………………

[Quân Mạc Tiếu] đã gỡ bỏ cấm chat [Dạ Vũ Thanh Phiền]

Quân Mạc Tiếu: @Dạ_Vũ_Thanh_Phiền mời chú em khai tiệc…

Dạ Vũ Thanh Phiền: Hahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahaha

Hải Vô Lượng: Hahahahahaha

Nhất Thương Xuyên Vân: Hahahahaha

………..

Quân Mạc Tiếu: Hahahahaha

Quân Mạc Tiếu: Lão Tôn là ông chú của Tiểu Tường. Tui là bạn của lão Tôn, tức cũng là ông chú của cháu Tường. Hahahahaha

Dạ Vũ Thanh Phiền: Tui là bạn của lão Diệp, theo tính chất bắc cầu tui cũng là ông chú của cháu Tường. Hahahahahahahaha

*Lược bớt giai đoạn nhận bạn bè, anh chị em với nhau của các tuyển thủ chuyên nghiệp*

Nhất Diệp Chi Thu: Mọi người thôi đi có được không!

Quân Mạc Tiếu: Ngoan nào cháu Tường!

Dạ Vũ Thanh Phiền: Ngoan nào cháu Tường!

Hải Vô Lượng: Ngoan nào cháu Tường!

Vô Lãng: Ngoan nào cháu Tường!

……………

Sách Khắc Tát Nhĩ: Ngoan nào cháu Tường!

Nhất Diệp Chi Thu: …

Và từ đó, Tôn Tường là cháu nội của cả Liên Minh Vinh Quang!

*Tôn Tường chui vào góc phòng lảm nhảm: “Tường còn trẻ, Tường muốn về nhà. Tường còn trẻ, Tường muốn về nhà….”*

--HẾT--​
 

Đỗ Tiểu Bạch

Lure like như hack
Bình luận
648
Số lượt thích
2,975
Location
Nằm vùng ở Luân Hồi
Team
Lam Vũ
#2
Awwww cưng Tường quá đi mất! :love::love::love:

Ai bảo Tôn Tường láo lếu thì hãy nhìn vào thái độ lễ phép tôn trọng gọi dạ bảo vâng của ẻm mà xem, trước mắt trưởng bối ngoan bùng nổ luôn, khung cảnh gia đình thật đầm ấp a, thật muốn xoa đầu tặng kẹo. Xứng đáng bằng khen Bé khoẻ bé ngoan của Liên minh đó!

Cái tốc độ tay của Dụ đội, quá đáng =)) Mà sao tuyển thủ chuyên nghiệp đúng là một đám nghiện công nghệ, tin nhắn Lạc gửi còn chưa nóng cả đám đã tốc độ tay bàn thờ này đã bu vào lẹ phết =))

Tường còn trẻ và Tường muốn đi chơi nà~ Mấy người xấu ở Liên minh hại Tường hổng cho Tường ăn no ngủ yên sống khoẻ gì hết, Tường ụp mặt góc tường Tường dỗi~ (Í, chơi chữ Tường kìa?)

Tường còn nhỏ, yêu cầu mấy đồng chí kia tém tém lại, doạ thằng bé chui góc tự kỷ rồi kìa. Tường còn nhỏ lắm, phải yêu thương mầm non a~

Không sao đâu Tường nhi, làm cháu nội cũng có phúc lợi nha, cháu ruột cả Liên minh đó, tết nhất dễ gom bao lì xì :love::love::love:

Cảm ơn chủ thớt mang đến fic dễ thương hài hước và ấm áp vậy nha. Yêu Tường Tường hí hí~
 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook