[PJ Batu 101.2019] [Hàn - Diệp] – Mười năm.

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Facts & Quotes
Messages
86
Likes
550
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
nữ thần Vinh Quang ~
#1

Hàn - Diệp

Mười Năm.

.
.

Tác giả : 【韩叶】十年-竹里馆

Edit : Lãi.

Beta: Oomi. =3=

Thể loại: Hướng nguyên, CÓ SPOIL (cân nhắc trước khi đọc).

Nhân vật chính: Hàn Văn Thành, Diệp Tu.

Tình trạng bản gốc + edit : Hoàn.
.
.
.
Lưu ý:

.Đây là một fic hướng nguyên, về vòng bán kết mùa 10 ( cụ thể là từ chương 1535 ~ 1540 )

.Nếu bạn đang theo chính văn và không ngại SPOIL thì hãy tiếp tục kéo xuống, fic hayy ~~

.Nhưng nếu bạn đang theo chính văn và không muốn SPOIL thì xin hãy click back. ( sau đó nhớ quay lại khi chính văn tới chương này nha )

.Đây hoàn toàn là fanfic cũng không hoàn toàn dựa theo chính văn.

. Đây cũng là fic kết thúc tuần Hàn Diệp của pj Bá Đồ !! Mở đầu cho những fic Non CP chất lượng tháng tới!!!!

Mọi người nhớ đón xem nha!

Chúc mọi người đọc vui vẻ =v= / <3 ~
.
.
.
.
Bá Khí – Hùng Đồ - Chiến Vô Bất Thắng!


~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Mười Năm.
.
.
.

.
.
.


Mùa giải thứ 10, vòng bán kết, lượt đầu tiên, trận lôi đài.

Bá Đồ : Đại Mạc Cô Yên —— Hàn Văn Thanh.

Hưng Hân : Quân Mạc Tiếu —— Diệp Tu.

Trên màn hình LED lớn đặt giữa khán đài, hai dòng chữ sáng lên.

Nhà thi đấu trong nháy mắt bị nhấn chìm trong tiếng gào thét của hai bên fan hâm mộ, có rất nhiều người cầm chai nước đập vào nhau, kéo dài không dứt.

Dù là người mới thành fan, hay thành phần nòng cốt đã chứng kiến mười năm chìm nổi của Vinh Quang, không một ai có thể kiềm chế được sự cuồng nhiệt thời khắc này!

Đại Mạc Cô Yên – mười năm trước đã là tài khoản cấp thần Vinh Quang, bắt đầu từ khu 1, vượt qua mọi chông gai đi tới vị trí hiện tại. Vẫn luôn đại diện cho đỉnh cao nhất của Vinh Quang.

Thuở sơ khai Vinh Quang có 3 tài khoản đầu tiên đạt cấp thần, ngoài Đại Mạc Cô Yên, một là Quét Đất Dâng Hương, một còn lại chính là tài khoản được xưng Đấu Thần – Nhất Diệp Chi Thu!

Thời gian trôi qua, người điều khiển ban đầu của Quét Đất Dâng Hương đã giải nghệ nhiều năm trước, nhân vật này đến cùng vẫn không tìm được tuyển thủ nào có thể phát huy hết thực lực của nó, dần dà theo chân chiến đội Hoàng Phong lẳng lặng rời khỏi đỉnh cao.

Nhưng Nhất Diệp Chi Thu! Đấu Thần! Người điều khiển hắn đã cùng Đại Mạc Cô Yên và Hàn Văn Thanh triền đấu ròng rã suốt nhiều năm trời. Vì bọn họ đều hướng tới một đỉnh cao duy nhất.

Nhân vật trong game đối với nhà phát hành mà nói không có gì khác ngoài một đống dữ liệu được lập trình cẩn thận. Nhưng trong tay của những tuyển thủ hiểu rõ và điều khiển chúng, không những có thể sử dụng tốt ưu thế của nhân vật, cũng có thể trở thành tấm khiên vững chãi, như thể được truyền cả linh hồn, trở nên sống động và chân thật.

Luôn dũng mãnh tiến về phía trước – Đại Mạc Cô Yên, nắm bắt cơ hội – Dạ Vũ Thanh Phiền, rực rỡ xán lạn – Bách Hoa Liễu Loạn, biến hoá khó lường – Vương Bất Lưu Hành. . . Mỗi một nhân vật đều được truyền tinh thần, phong cách, niềm tin lẫn tài năng của tuyển thủ, để phô diễn một thế giới Vinh Quang đặc sắc vô cùng sinh động trước mắt mọi người.

Mười năm, Quyền Hoàng mạnh càng mạnh, còn Đấu Thần? Rất nhiều người chơi Vinh Quang đều âm thầm chờ mong một lần nữa nhìn thấy hai người họ quyết đấu trên đấu trường chuyên nghiệp, nhưng không hiểu vì sao lại mơ hồ cảm thấy cả hai không hề muốn vậy.

Nhưng giờ phút này, đối thủ của Quyền Hoàng không phải là Đấu Thần, mà là một “tên” hắc mã ra mắt từ một tiệm net đánh thẳng vào bán kết – tán nhân Quân Mạc Tiếu.

Ngoài trang bị chắp vá buồn cười, vũ khí kỳ lạ. Giờ phút này đã không còn một ai dám cười nhạo “hắn” như lúc đầu, bởi vì người điều khiển “hắn” chính là người tạo nên Đấu Thần, Diệp Thu!

Năm đó, Diệp Tu một thanh Khước Tà vẫy đến phong sinh thuỷ khởi*, đạt liền tam quan, thậm chí phá tan Phồn Hoa Huyết Cảnh, chủ nhân thật sự của danh xưng Đấu Thần!

(*: gió đi khắp nơi để mọi vật sinh ra , nước đến đâu thì mọi vật ở đó đâm chồi nảy lộc. cre: tangthuvien)

Bá Đồ, Hưng Hân, hai mắt của những fan hâm mộ đều phát ra ánh sáng lấp lánh, nhìn chằm chằm sàn đấu, muốn lưu giữ khoảnh khắc cả hai người cùng đứng trên sàn đấu, sợ rằng chính mình sẽ bỏ lỡ dù chỉ một khoảnh khắc trong thời điểm lịch sử này.

Dù trận đấu vẫn chưa bắt đầu.

Hai người hướng về phía buồng thi đấu riêng, ngay khi lướt qua nhau, vai cụng vai. Nếu để phóng viên báo Thể Thao Điện Thử thấy được, có lẽ tít đầu báo ngày mai sẽ là “Cú va chạm mạnh của hai túc địch mười năm.”

Không ai phát hiện, việc này là thói quen được hình thành suốt mười năm làm đối thủ của họ, là thói quen động viên đối phương trước khi thi đấu.

Chiến đội khác nhau, nhưng mục tiêu giống nhau. Bọn họ đều hi vọng đối thủ lớn nhất của mình ở thế giới Vinh Quang có thể dùng trạng thái tốt nhất, cùng mình sảng khoái phân cao thấp một phen.

Mục tiêu cuối cùng là chiến thắng. Nỗ lực phát huy hết 100%, hay thậm chí đốt cháy 200% sức lực của chính mình, phải chiến thắng đối phương bằng tất cả quyết tâm và sức mạnh. Đây không chỉ là tôn trọng đối thủ mà cũng là ý nghĩa thật sự của Vinh Quang.

Khán phòng bao trùm bởi tiếng gào thét, lời Diệp Tu chỉ Hàn Văn Thanh nghe thấy: “Lâu rồi không PK với anh, lão Hàn, bóp có đủ tiền không? Thua phải mời bữa khuya chứ!”

Hàn Văn Thanh không thèm để ý lời hắn, chỉ hừ một tiếng, tiếp tục bước chân đi.

Bản đồ spawn ngẫu nhiên: Sân đấu Dung nham.

Đây là một trong những bản đồ mới được cập nhật, nhưng không làm khó được hai vị lão tướng chinh chiến nhiều năm. Hai người rất nhanh làm quen với điều kiện của bản đồ, nhảy lên, đi nhanh, trong quá trình di chuyển phải cẩn thận tránh những bãi dung nham vô cùng chân thật có thể rút đi không ít máu của nhân vật ngã vào.

Người chiếm được ưu thế trước là Quân Mạc Tiếu, tán nhân có kỹ năng của nghề tay dài. Súng máy Gatling liên tục quét qua, ngay sau Phi Súng kéo dài khoảng cách, Sóng Kiếm Phá Đất theo sau mà tới. . . Khiến fan Bá Đồ đứng ngồi không yên.

Đại Mạc Cô Yên không hề để tâm đến chút thương tổn nho nhỏ đó, tiếp tục ra sức đuổi theo. Đuổi được vài vòng, cuối cùng Quân Mạc Tiếu cũng thay đổi vũ khí, trong nháy mắt dùng Ưng Đạp chuyển thành đánh gần.

Một khi bị nhân vật chuyên cận chiến quấn lấy thì đừng nghĩ tới chuyện có thể thoát được dễ dàng. Mà Quân Mạc Tiếu cũng không nghĩ tới chuyện tránh né. Trực tiếp so chiêu cùng Hàn Văn Thanh.

Những đòn tấn công tiết tấu cao, nhanh đến hoa mắt. Đã tấn công là không bao giờ nhân nhượng!

Trận đấu đã kéo dài được một khoảng thời gian. Vẫn chưa ai chiếm được ưu thế.

Cuối cùng, Đại Mạc Cô Yên – nhân vật có kỹ năng chuyển nghề chân chính của nhà quyền pháp, lực công kích của các kỹ năng mạnh hơn nhiều so với sát thương ít ỏi từ những kỹ năng cấp thấp của tán nhân. Thanh máu của cả hai thi nhau trượt xuống, từ từ bằng nhau, dần thành máu đỏ.

Nhưng bình luận viên cũng chỉ lo bình luận về trận đấu, thậm chí cả nhà thi đấu cũng không chú ý tới thanh máu của họ.

Toàn bộ người trong nhà thi đấu, bất luận là fan bên kia hay bên này, tay đều nắm chặt thành quyền, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi. Tất cả nhứ có chung một suy nghĩ: Tiếp tục đánh hắn! Đánh thật hay!

Mọi người đã sớm không còn quan tâm ai sẽ là người ngã xuống trước. Trận đấu của hai người bọn họ thật quá đặc sắc, chỉ cần kéo dài thêm một giây, cũng đáng!

Đến khi Hàn Văn Thanh nắm lấy cơ hội, áp sát người nọ, người xuống thấp, Liệt Diễm Hồng Quyền của hắn trong nháy mắt đã đấm thẳng một quyền vào bụng đối thủ.

Mãnh Hổ Loạn Vũ! Một quyền mang theo gió, tràn đầy sức mạnh, không chút nhân nhượng đấm tới. Khi sử dụng kỹ năng nhân vật đồng thời sẽ có hét lên một tiếng lớn đầy uy mãnh, nương theo tiếng mãnh hổ rít gào, tạo hiệu ứng kinh người.

Cũng trong nháy mắt đó, mũi mâu của Ô Thiên Cơ đã đâm xuyên qua ngực của Đại Mạc Cô Yên. Trong thời khắc Đại Mạc Cô Yên phát động tấn công, Quân Mạc Tiếu không hề né tránh như bình thường. Ngược lại, hắn lao về phía trước nghênh đón đòn tấn công, sử dụng Ô Thiên Cơ dưới dạng chiến mâu đánh ra kỹ năng của pháp sư chiến đấu: Hào Long Phá Quân!

Cả hai đều trúng chiêu, thanh máu đồng thời nhanh chóng trượt xuống, hình ảnh cuối cùng bị ngắt quãng trở về 0.

Kết quả này, không chỉ khiến khan giả kinh ngạc ngây người, mà trọng tài dày dặn kinh nghiệm qua nhiều mùa Vinh Quang cũng há hốc miệng.

Trùng hợp? Là trùng hợp sao? Quả nhiên là trùng hợp phải không?

Trái ngược với bên ngoài, hai người thi đấu xong đều tại chỗ thở một hơi dài thả lỏng, mặt hờ hững.

Các kỹ năng trong Vinh Quang, từ tấn công, đến khống chế, chỉ cần đánh trúng đối thủ đều xuất hiện hiệu ứng. Hai người bọn họ đã tranh đấu với nhau suốt mười năm Vinh Quang, còn người nào so với đối phương có thể hiểu rõ tiết tấu của bọn hắn hơn sao? Có lẽ ngay cả đồng đội, luôn hợp tác với họ cũng không thể tính chính xác như vậy. Cho dù trên sân đấu không phải là Quyền Hoàng đánh với Đấu Thần – túc địch, thì có vấn đề gì? Người điều khiển vẫn là Diệp Tu – kẻ mà vẻ trào phúng chưa từng rút khỏi mặt. Ý thức của nhân vật nhờ vào thao tác của tuyển thủ. Mà ý thức của bọn họ, sau mười năm đối địch đã không còn là bí mật với đối phương.

Vậy nên bọn họ dùng phương thức quen thuộc nhất của mình để kết thúc trận chiến này.

Đèn sáng

Hai người đứng dậy, bước ra khán đài. Cả nhà thi đấu chìm trong tĩnh lặng, không một tiếng nói, cũng không có tiếng đập chai nhựa, mọi người vẫn đang chìm đắm trong phút cuối cùng của trận đấu, vẫn chưa hoàn hồn.

Vào lúc này, giọng nói lười biếng mang theo trào phúng của Diệp Tu vang khắp khán phòng: “Chậc chậc, lão Hàn quả nhiên hôm nay được sân nhà Buff, đúng là chẳng dễ dàng!”

Không mấy ngạc nhiên, Diệp Tu cũng cảm thấy mệt sau trận đấu. Chơi tán nhân với tiết tấu cao tiêu hao rất nhiều sức bền của tuyển thủ, chưa kể đối thủ của hắn, còn là người có đấu pháp bá đạo, mạnh mẽ nhất trong tất cả - Hàn Văn Thanh.

Nhưng quả thật đánh rất đã. Cũng bởi vì đối thủ là Quyền Hoàng – Hàn Văn Thanh! Trong suốt hành trình mười năm, người đó từng thua, từng thắng, trạng thái cũng từng sa sút, nhưng vẫn trước sau như một, chưa bao giờ biết lùi bước là gì!

Hàn Văn Thanh nghiêng đầu nhìn, vẫn là vẻ mặt đầy trào phúng nhưng lại không thể giấu được tâm trạng vui vẻ của người kia, bọn họ vẫn luôn là đối thủ, từ lúc Vinh Quang mới hình thành đã muốn cùng với hắn đánh một trận thật máu, đánh đến chết mới ngừng.

Mười năm cuộc đời với Vinh Quang, giống như một con đường dài dằng dặc lại cô độc, nhưng từ trước đến nay vẫn chưa bao giờ tuyệt vọng, cùng chưa từng nghĩ đến từ bỏ. Từ thời điểm bắt đầu của bọn họ, hắn liền biết cho dù đi tới điểm cuối, nhất định vẫn sẽ gặp được người kia. Bởi vì trong ánh mắt luôn chứa đầy ý cười, luôn không giấu được ánh sáng lấp lánh mỗi khi nhắc đến hai chữ - Vinh Quang!

Vì một trận giao đấu tiếp theo với kỳ phùng địch thủ! Cũng tuyệt đối không bao giờ lùi bước!

“Ăn khuya tôi mời, còn lại. . . có thể giao cho người trẻ tuổi!” Người đàn ông trước nay luôn nghiêm túc, thận trọng của Liên minh bước đi, miệng khẽ cười. Bỏ lại vị tuyển thủ chuyên nghiệp nào đó đang há hốc mồm phía sau.

Diệp Tu di chuyển về phía ghế ngồi chiến đội, đi ngang qua khu vực fan của Bá Đồ, bất ngờ không hề có một tiếng trào phúng. Xa xa có vài tiếng vỗ tay lác đác, sau đó giống như tiếng sấm dậy, rung trời.

Lần đầu tiên. Trong cuộc đời mười năm Vinh Quang của Diệp Tu, nhận được tràng vỗ tay từ fan Bá Đồ.

Mặc dù là đối thủ một mất một còn, nhưng rất đáng để nhận những tràng vỗ tay nhiệt liệt, chân thành như thế.

Bởi vì bọn họ đều một lòng hướng về Vinh Quang, mười năm chưa từng thay đổi.
.
.
.
END.





 

Katakara

Farm exp kiếm sống
Hội Tự Sát
Messages
41
Likes
184
Location
Nơi nào xa xa ấy
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp, Dụ Hoàng, Song Hoa, và các couple khác
#2
Hức hức truyện cảm động quá!

Mỗi lần nhắc tới Hàn và Diệp là không thể không nhắc tới mối quan hệ 10 năm của hai người. Họ là đồng nghiệp cũng là đối thủ. Họ có cùng một mục tiêu hướng tới Vinh Quang, một ý chí bất diệt chiến đấu không ngừng dù bao tuyển thủ cùng thời đã rời bỏ cuộc đua. "Kẻ thù là người hiểu rõ mình nhất". Câu nói này có thể áp dụng với Hàn và Diệp. Bởi hai người đã chiến đấu với nhau suốt 10 năm, họ hiểu rõ từng suy nghĩ và cảm xúc của đối phương. Mối quan hệ này đã không thể dùng từ "lão hữu" để hình dung, mà phải là "tri kỷ".

*xúc động lăn lăn*
 

Bình luận bằng Facebook