[PJ Batu 101.2019] [Hàn Trương] Quản gia Hàn gia quý danh Trương

Vịt Xinh Xắn

Giữa hồ băng ngẫm nhân sinh vỡ nát...
Hội Tự Sát
Messages
438
Likes
1,646
Team
Lam Vũ
Fan não tàn của
Chow Chow ^_^/(Lão Lâm nữa hí hí)
#1
QUẢN GIA HÀN GIA QUÝ DANH TRƯƠNG

Toàn Chức Cao Thủ đồng nhân
Tác giả:
http://say88tothepast.lofter.com
(nhà tác giả hình như đã sập)
Thể loại: Hướng nguyên tác, sau mùa 10
CP: Hàn Trương
Edit: Vịt Xinh Xắn
Beta: Tô Mộc Tu
Tình trạng: Đang tiến hành

.

Chương 01
Chương 02
Chương 03
Chương 04

.​

"Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây."​

(Ngạn ngữ Trung Quốc, sông Hoàng Hà có chu kỳ 60 năm, cứ 30 năm đổi hướng một lần, nếu đang phía Tây thì 30 năm sau sẽ đổi sang phía Đông. Câu này ý chỉ sự đời thay đổi.)

Lúc Trương Tân Kiệt cũng giải nghệ vào nửa năm sau, Hàn Văn Thanh cuối cùng cũng ngộ được chân lý này.​

Nhớ năm đó ở chiến đội Bá Đồ, tuy vào mùa giải thứ năm hai người đã xác định quan hệ yêu đương bình đẳng, nhưng mọi việc trọng đại Trương Tân Kiệt đều nghe theo anh, sau đó cũng theo thói quen gọi anh là đội trưởng, anh tuy đã sửa lại nhiều lần, nhưng Trương Tân Kiệt dù là ở trên giường, gọi một câu "Văn Thanh" cũng hết sức không tự nhiên.​

Mà hiện tại, hai người một là người phụ trách trại huấn luyện Bá Đồ, một là thành viên tổ kỹ thuật cùng chiến lược của chiến đội, công việc bình thường nước sống không phạm nước giếng, về tới nhà rồi, Trương Tân Kiệt gọi "Văn Thanh" càng lúc càng thuận.​

Vì thế, hai người xưng hô từ "Tân Kiệt" "Đội trưởng" trở thành "Lãnh đạo" "Văn Thanh" . . .​

Hàn Văn Thanh tiếp tục ngẫm nghĩ, mình đã bao lâu không gọi "Tân Kiệt" vào những lúc bình thường, ặc, dường như thật sự rất lâu rồi –​

Bởi vì cái tên "Tân Kiệt" này gần như đã trở thành danh từ riêng lúc lăn giường. . .​

Tân Kiệt. . . Tân Kiệt. . .​

Đội trưởng. . . A. . .​

. . . Vậy đó.​



Hãy ấn nút [Watch] ở góc trên bên phải để nhận được thông báo khi có chương mới
 
Last edited:

Vịt Xinh Xắn

Giữa hồ băng ngẫm nhân sinh vỡ nát...
Hội Tự Sát
Messages
438
Likes
1,646
Team
Lam Vũ
Fan não tàn của
Chow Chow ^_^/(Lão Lâm nữa hí hí)
#2
1. Dây thần kinh xấu hổ của nhân loại
Edit: Vịt Xinh Xăn, Beta: Tô Mộc Tu

.​

Hàn Văn Thanh gần đây rất đau đầu, Trương quản gia nhà anh đột nhiên nhiễm phải tật xấu: thích càm ràm.​

Mỗi đêm trước khi ngủ, câu nói sau cùng anh nghe thấy là lời Trương Tân Kiệt càu nhàu, như là "Uống sữa tươi chưa", "Rút nguồn điện chưa", "Cửa sổ phòng khách đóng chưa". Mà mỗi buổi sáng tỉnh lại, câu nói đầu tiên anh nghe thấy lại là càu nhàu của Trương Tân Kiệt, "Hôm nay lạnh, cần mặc nhiều lên", "Không đươc đi chân trần, phải đi tất", "Nhanh dậy nhanh dậy ăn điểm tâm".​

Ban đầu, Hàn Văn Thanh còn có thể nghiêm túc nghĩ lại xem đã uống sữa bò chưa, cửa số đã đóng hay chưa. Tháng ngày dần trôi, anh bắt đầu mặc kệ cho qua, mặc cho Trương Tân Kiệt nói cái gì, người đàn ông tinh thần thép một thời nay gật đầu như gà mổ thóc, nếu thật sự bị càm ràm phát phiền, anh cũng cùng lắm là không nhìn Trương Tân Kiệt, nhưng đôi môi mím chặt vẫn như cũ thốt ra một câu, cùng một giọng điệu, cùng một số lượng từ “Ừ.”​

Mấy ngày nay, công việc bên chiến đội của Trương quản gia đặc biệt bận rộn, đến mức về nhà cũng mang theo mấy chồng tư liệu lớn cần xem qua và phân tích. Vì đẩy nhanh tiến độ công việc, hắn mỗi ngày tắm xong sẽ thay áo ngủ ôm tư liệu qua phòng ngủ cho khách, ngủ cũng ngủ một mình bên đó.​

Cửa phòng nọ vừa đóng, thế giới của Hàn Văn Thanh lập tức trở nên yên tĩnh, phòng khách, phòng ngủ chính, phòng tắm đều là của anh, chó cũng là của anh. Vì thế, đầu tiên anh dắt Battle xuống lầu đi dạo một vòng, rồi quay về chậm rãi tắm rửa, tiếp đó vặn âm lượng nhỏ xem TV một chút, sắp đến giờ liền về phòng ngủ lên giường đọc sách hoặc nghịch điện thoại.​

Giải nghệ nhiều năm, anh từ lâu đã quen ngủ sớm, vì thế chưa tới mười giờ tối đã nằm trên giường cũng không phải là một chuyện hiếm.​

Tuy nhiên, Hàn Văn Thanh sẽ không ngủ trước mười một giờ, bởi phòng bên vẫn có người sáng đèn miệt mài làm việc.​

Quả nhiên, mười giờ năm mươi phút, cửa phòng ngủ chính bị đẩy nhẹ, Trương quản gia áo ngủ chỉnh tề đóng trong quần ngủ đứng ở cửa.​

"Anh uống sữa chưa?" Tay phải Trương Tân Kiệt đặt trên tay nắm cửa, không có ý định đi vào.​

"Đã uống." Hàn Văn Thanh mặc áo ngủ, vạt áo trước hoàn toàn mở rộng, lộ ra cơ ngực vàng nhạt cường tráng.​

"Lau khô phòng tắm chưa?" Trương Tân Kiệt không đeo kính, căn bản không thấy rõ vẻ mặt muốn đem hắn quăng lên giường của Hàn Văn Thanh.​

"Đã lau." Trong tay nắm chiếc điện thoại cùng kiểu dáng với người yêu, Hàn Văn Thanh dùng tay kia lấy đệm lót đặt sau lưng xuống.​

"Chải lông cho Battle chưa?" Trương Tân Kiệt gãi gãi mũi, tối nay đầu hắn cực kỳ hỗn loạn, việc nghiên cứu vũ khí của chiến đội rơi vào bế tắc, vài chỗ báo cáo không hợp ý hắn.​

"Đã chải." Hàn Văn Thanh trườn người nằm xuống, chăn lại chỉ kéo tới bụng dưới, anh hạ mắt tiếp tục ngắm Trương quản gia đứng ở cửa, khóe miệng hiện lên ý cười như có như không.​

"Ừm, vậy em đi ngủ." Thấy Hàn Văn Thanh định đi ngủ, mọi thứ cũng hỏi được hòm hòm, Trương Tân Kiệt kéo cửa ra khỏi phòng, nhưng chưa đi được một nửa, Hàn Văn Thanh lại ngồi dậy.​

"Lãnh đạo, em vẫn chưa hỏi cửa sổ phòng khách đã đóng chưa, nguồn điện có rút không." Dùng khuỷu tay chống người lên, Hàn Văn Thanh nghiêng đầu đùa Trương Tân Kiệt.​

"Để em đi xem." Trương Tân Kiệt không để ý đến Hàn Văn Thanh, động tác đóng cửa không hề có ý dừng lại.​

"Lãnh đạo, em vẫn quên một chuyện." Khi khoảng cách giữa cửa và vách tường chỉ còn là một cái khe nhỏ, giọng nói của Hàn Văn Thanh lớn hơn một chút, anh vẫy vẫy tay với Trương Tân Kiệt, tin chắc hắn có thể nhìn thấy động tác tay của mình.​

"Chuyện gì?" Trương Tân Kiệt lần nữa đẩy cửa ra, bước vào trong phòng ngủ chính hai bước.​

"Lại đây." Động tác của Hàn Văn Thanh ngừng trong không trung, tư thế này khiến áo ngủ của anh trượt qua hai bên. Ánh sáng mờ ảo ám muội của đèn ngủ khiến cho thân thể khiêu gợi càng thêm mê người.​

"Làm gì?" Đi tới bên giường, Trương Tân Kiệt vì bị cận mà hơi cúi người xuống, gương mặt hai người sáp đến thật gần, tuy chưa đến mức hơi thở giao hòa, nhưng cũng đã thu hết vẻ mặt người kia vào đáy mắt.​

“Chụt – ”​

Một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, từ lúc Hàn Văn Thanh đè gáy Trương Tân Kiệt xuống cho tới khi anh vỗ nhẹ mặt người kia khẽ cười nói "Lãnh đạo ngủ ngon" chỉ vỏn vẹn năm giây đồng hồ.​

"Ngủ. . . Ngủ ngon." Trương Tân Kiệt vuốt môi đứng dậy, hai giây sau lại cúi người xuống. Chăn chỉ đắp đến bụng dưới của Hàn Văn Thanh, như vậy không được.​

Kéo lại chăn cho người kia, tắt chiếc đèn ngủ tạo ra bầu không khí ám muội, Trương Tân Kiệt khẽ khàng đóng cửa lại.​

Nằm trên chiếc giường nhỏ hơn một chút so với phòng ngủ chính, hắn liếc đồng hồ một cái, ừm, mười giờ năm mươi chín, vừa vặn.​

Thỉnh thoảng chia phòng ngủ, đảm bảo được cả chất lượng giấc ngủ và chất lượng công việc, tội gì không làm.​

Chỉ là sáng sớm hôm sau, khi Trương Tân Kiệt rời giường chuẩn bị đi tập thể dục, phát hiện mình lại nằm trên giường trong phòng ngủ chính, không chỉ thế gương mặt còn kề sát trên cơ ngực Hàn Văn Thanh, tay cũng luồn trong áo ngủ vòng lên lưng người nọ. . .​

Ặc, là mình mộng du hay Hàn Văn Thanh mộng du?​

Lúc chạy bộ quanh tiểu khu, Trương Tân Kiệt lơ đãng nhớ lại tình hình đêm qua, hắn rõ ràng trước mười một giờ nằm nghiêm chỉnh trên giường phòng khách, chẳng lẽ nửa đêm bị Hàn Văn Thanh ôm về phòng ngủ chính sao, không giống lắm. . .​

Dĩ nhiên là không giống, rõ ràng là hắn tự mình quay về chứ sao!​

Battle chạy theo sau lưng Trương Tân Kiệt, là kẻ nhìn thấy toàn bộ sự việc, nếu nó có thể mở miệng, nó nhất định sẽ trợn mắt nã pháo: Ba ba, giả vờ quên mất chuyện xấu hổ mình làm ra là biểu hiện của nhân loại có dây thần kinh xấu hổ mấy người đó hả?​

"Nhóc, sao vậy? Trương Tân Kiệt đang đi bộ đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, hắn nhìn phía sau, phát hiện Battle ngồi xuống không chịu đuổi theo, mà khi hắn quay lại ngồi xổm xuống định vuốt ve, nó lại giơ chân phải phía sau lên gò má phải gãi ngứa "xoạt xoạt xoạt".​

Tư thế kia, ặc, giống như động tác "ấy ấy ấy" của con người. . .​

Có điều Battle nghĩ nhiều rồi, Tân Kiệt ba ba của nhóc thật ra không hề làm "chuyện xấu hổ".​

Trời mới biết chuyện Battle trải qua là như thế này –​

Ngủ tới nửa đêm, Trương Tân Kiệt mơ mơ màng màng tỉnh dậy, hắn cũng không bật đèn, trước mắt lờ mờ đều là cơ ngực và cơ bụng mờ nhạt dưới ánh đèn của Hàn Văn Thanh, lấp la lấp lánh,. . .​

Chăn không đắp kín thì sao? Nửa đêm nhỡ đạp chăn thì sao?​

Trương Tân Kiệt mở điện thoại, hai giờ mười sáu, ừ, đi vệ sinh, tiện thể xem anh ấy có đá chăn hay không.​

Đẩy cửa phòng ngủ chính, Trương Tân Kiệt cảm thấy có một mảng lông xù chen tới bên chân, không cần nói cũng biết là nhóc Battle. Hắn ngồi xổm xuống một bên nhìn Hàn Văn Thanh đang ngủ, tư thế vẫn như buổi tối lúc đi ngủ, không đá chăn, cũng không lộ thân.​

Rất tốt.​

Công tác thị sát hoàn tất, Trương Tân Kiệt xoay người chuẩn bị quay về tiếp tục ngủ, thế nhưng ngay lúc hắn mới bước được một bước, quần ngủ bị ai đó kéo lại.​

A?​

Hả?​

Một bàn tay thò ra khỏi chăn, hai ngón móc lấy lưng quần ngủ, chỉ cần dùng một lực nhẹ, mông của Trương quản gia sẽ tiếp xúc với không khí.​

"Phốc --"​

Âm thanh thân thể rơi xuống chăn nệm khiến Battle liếm liếm mũi, nó gối cằm lên chiếc dép bên cạnh giường, con ngươi lộ ra ánh nhìn khinh bỉ --​

Nó nhìn cha Văn Thanh ra tay thần không biết quỷ không hay, lại nhìn baba Tân Kiệt không một chút chống cự để người kia mò vào trong ngực, bọn họ rất nhanh quấn trong một cái chăn, hai người tuy đều không nói gì, nhưng lại có tiếng vải vóc sột soạt phát ra. Cũng may giường ngủ lớn chỉ lục đục một hồi rồi yên tĩnh trở lại, cha không tiếp tục kéo quần baba, baba rúc vào trong ngực cha ngủ.​

Battle dưới ánh mắt lo lắng của Trương Tân Kiệt lè lưỡi, động tác gãi ngứa xoạt xoạt không dừng lại:​

Cho nên baba à, vì sao lại muốn giả vờ không nhớ ra bản thân nửa đêm mò qua giường cha?​

-TBC-
 

aurora

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Messages
1,013
Likes
1,923
Team
Luân Hồi
Fan não tàn của
Sủng phó là chân ái =v=
#3
1. Dây thần kinh xấu hổ của nhân loại
Edit: Vịt Xinh Xăn, Beta: Tô Mộc Tu

.​

Hàn Văn Thanh gần đây rất đau đầu, Trương quản gia nhà anh đột nhiên nhiễm phải tật xấu: thích càm ràm.​

Mỗi đêm trước khi ngủ, câu nói sau cùng anh nghe thấy là lời Trương Tân Kiệt càu nhàu, như là "Uống sữa tươi chưa", "Rút nguồn điện chưa", "Cửa sổ phòng khách đóng chưa". Mà mỗi buổi sáng tỉnh lại, câu nói đầu tiên anh nghe thấy lại là càu nhàu của Trương Tân Kiệt, "Hôm nay lạnh, cần mặc nhiều lên", "Không đươc đi chân trần, phải đi tất", "Nhanh dậy nhanh dậy ăn điểm tâm".​

Ban đầu, Hàn Văn Thanh còn có thể nghiêm túc nghĩ lại xem đã uống sữa bò chưa, cửa số đã đóng hay chưa. Tháng ngày dần trôi, anh bắt đầu mặc kệ cho qua, mặc cho Trương Tân Kiệt nói cái gì, người đàn ông tinh thần thép một thời nay gật đầu như gà mổ thóc, nếu thật sự bị càm ràm phát phiền, anh cũng cùng lắm là không nhìn Trương Tân Kiệt, nhưng đôi môi mím chặt vẫn như cũ thốt ra một câu, cùng một giọng điệu, cùng một số lượng từ “Ừ.”​

Mấy ngày nay, công việc bên chiến đội của Trương quản gia đặc biệt bận rộn, đến mức về nhà cũng mang theo mấy chồng tư liệu lớn cần xem qua và phân tích. Vì đẩy nhanh tiến độ công việc, hắn mỗi ngày tắm xong sẽ thay áo ngủ ôm tư liệu qua phòng ngủ cho khách, ngủ cũng ngủ một mình bên đó.​

Cửa phòng nọ vừa đóng, thế giới của Hàn Văn Thanh lập tức trở nên yên tĩnh, phòng khách, phòng ngủ chính, phòng tắm đều là của anh, chó cũng là của anh. Vì thế, đầu tiên anh dắt Battle xuống lầu đi dạo một vòng, rồi quay về chậm rãi tắm rửa, tiếp đó vặn âm lượng nhỏ xem TV một chút, sắp đến giờ liền về phòng ngủ lên giường đọc sách hoặc nghịch điện thoại.​

Giải nghệ nhiều năm, anh từ lâu đã quen ngủ sớm, vì thế chưa tới mười giờ tối đã nằm trên giường cũng không phải là một chuyện hiếm.​

Tuy nhiên, Hàn Văn Thanh sẽ không ngủ trước mười một giờ, bởi phòng bên vẫn có người sáng đèn miệt mài làm việc.​

Quả nhiên, mười giờ năm mươi phút, cửa phòng ngủ chính bị đẩy nhẹ, Trương quản gia áo ngủ chỉnh tề đóng trong quần ngủ đứng ở cửa.​

"Anh uống sữa chưa?" Tay phải Trương Tân Kiệt đặt trên tay nắm cửa, không có ý định đi vào.​

"Đã uống." Hàn Văn Thanh mặc áo ngủ, vạt áo trước hoàn toàn mở rộng, lộ ra cơ ngực vàng nhạt cường tráng.​

"Lau khô phòng tắm chưa?" Trương Tân Kiệt không đeo kính, căn bản không thấy rõ vẻ mặt muốn đem hắn quăng lên giường của Hàn Văn Thanh.​

"Đã lau." Trong tay nắm chiếc điện thoại cùng kiểu dáng với người yêu, Hàn Văn Thanh dùng tay kia lấy đệm lót đặt sau lưng xuống.​

"Chải lông cho Battle chưa?" Trương Tân Kiệt gãi gãi mũi, tối nay đầu hắn cực kỳ hỗn loạn, việc nghiên cứu vũ khí của chiến đội rơi vào bế tắc, vài chỗ báo cáo không hợp ý hắn.​

"Đã chải." Hàn Văn Thanh trườn người nằm xuống, chăn lại chỉ kéo tới bụng dưới, anh hạ mắt tiếp tục ngắm Trương quản gia đứng ở cửa, khóe miệng hiện lên ý cười như có như không.​

"Ừm, vậy em đi ngủ." Thấy Hàn Văn Thanh định đi ngủ, mọi thứ cũng hỏi được hòm hòm, Trương Tân Kiệt kéo cửa ra khỏi phòng, nhưng chưa đi được một nửa, Hàn Văn Thanh lại ngồi dậy.​

"Lãnh đạo, em vẫn chưa hỏi cửa sổ phòng khách đã đóng chưa, nguồn điện có rút không." Dùng khuỷu tay chống người lên, Hàn Văn Thanh nghiêng đầu đùa Trương Tân Kiệt.​

"Để em đi xem." Trương Tân Kiệt không để ý đến Hàn Văn Thanh, động tác đóng cửa không hề có ý dừng lại.​

"Lãnh đạo, em vẫn quên một chuyện." Khi khoảng cách giữa cửa và vách tường chỉ còn là một cái khe nhỏ, giọng nói của Hàn Văn Thanh lớn hơn một chút, anh vẫy vẫy tay với Trương Tân Kiệt, tin chắc hắn có thể nhìn thấy động tác tay của mình.​

"Chuyện gì?" Trương Tân Kiệt lần nữa đẩy cửa ra, bước vào trong phòng ngủ chính hai bước.​

"Lại đây." Động tác của Hàn Văn Thanh ngừng trong không trung, tư thế này khiến áo ngủ của anh trượt qua hai bên. Ánh sáng mờ ảo ám muội của đèn ngủ khiến cho thân thể khiêu gợi càng thêm mê người.​

"Làm gì?" Đi tới bên giường, Trương Tân Kiệt vì bị cận mà hơi cúi người xuống, gương mặt hai người sáp đến thật gần, tuy chưa đến mức hơi thở giao hòa, nhưng cũng đã thu hết vẻ mặt người kia vào đáy mắt.​

“Chụt – ”​

Một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, từ lúc Hàn Văn Thanh đè gáy Trương Tân Kiệt xuống cho tới khi anh vỗ nhẹ mặt người kia khẽ cười nói "Lãnh đạo ngủ ngon" chỉ vỏn vẹn năm giây đồng hồ.​

"Ngủ. . . Ngủ ngon." Trương Tân Kiệt vuốt môi đứng dậy, hai giây sau lại cúi người xuống. Chăn chỉ đắp đến bụng dưới của Hàn Văn Thanh, như vậy không được.​

Kéo lại chăn cho người kia, tắt chiếc đèn ngủ tạo ra bầu không khí ám muội, Trương Tân Kiệt khẽ khàng đóng cửa lại.​

Nằm trên chiếc giường nhỏ hơn một chút so với phòng ngủ chính, hắn liếc đồng hồ một cái, ừm, mười giờ năm mươi chín, vừa vặn.​

Thỉnh thoảng chia phòng ngủ, đảm bảo được cả chất lượng giấc ngủ và chất lượng công việc, tội gì không làm.​

Chỉ là sáng sớm hôm sau, khi Trương Tân Kiệt rời giường chuẩn bị đi tập thể dục, phát hiện mình lại nằm trên giường trong phòng ngủ chính, không chỉ thế gương mặt còn kề sát trên cơ ngực Hàn Văn Thanh, tay cũng luồn trong áo ngủ vòng lên lưng người nọ. . .​

Ặc, là mình mộng du hay Hàn Văn Thanh mộng du?​

Lúc chạy bộ quanh tiểu khu, Trương Tân Kiệt lơ đãng nhớ lại tình hình đêm qua, hắn rõ ràng trước mười một giờ nằm nghiêm chỉnh trên giường phòng khách, chẳng lẽ nửa đêm bị Hàn Văn Thanh ôm về phòng ngủ chính sao, không giống lắm. . .​

Dĩ nhiên là không giống, rõ ràng là hắn tự mình quay về chứ sao!​

Battle chạy theo sau lưng Trương Tân Kiệt, là kẻ nhìn thấy toàn bộ sự việc, nếu nó có thể mở miệng, nó nhất định sẽ trợn mắt nã pháo: Ba ba, giả vờ quên mất chuyện xấu hổ mình làm ra là biểu hiện của nhân loại có dây thần kinh xấu hổ mấy người đó hả?​

"Nhóc, sao vậy? Trương Tân Kiệt đang đi bộ đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, hắn nhìn phía sau, phát hiện Battle ngồi xuống không chịu đuổi theo, mà khi hắn quay lại ngồi xổm xuống định vuốt ve, nó lại giơ chân phải phía sau lên gò má phải gãi ngứa "xoạt xoạt xoạt".​

Tư thế kia, ặc, giống như động tác "ấy ấy ấy" của con người. . .​

Có điều Battle nghĩ nhiều rồi, Tân Kiệt ba ba của nhóc thật ra không hề làm "chuyện xấu hổ".​

Trời mới biết chuyện Battle trải qua là như thế này –​

Ngủ tới nửa đêm, Trương Tân Kiệt mơ mơ màng màng tỉnh dậy, hắn cũng không bật đèn, trước mắt lờ mờ đều là cơ ngực và cơ bụng mờ nhạt dưới ánh đèn của Hàn Văn Thanh, lấp la lấp lánh,. . .​

Chăn không đắp kín thì sao? Nửa đêm nhỡ đạp chăn thì sao?​

Trương Tân Kiệt mở điện thoại, hai giờ mười sáu, ừ, đi vệ sinh, tiện thể xem anh ấy có đá chăn hay không.​

Đẩy cửa phòng ngủ chính, Trương Tân Kiệt cảm thấy có một mảng lông xù chen tới bên chân, không cần nói cũng biết là nhóc Battle. Hắn ngồi xổm xuống một bên nhìn Hàn Văn Thanh đang ngủ, tư thế vẫn như buổi tối lúc đi ngủ, không đá chăn, cũng không lộ thân.​

Rất tốt.​

Công tác thị sát hoàn tất, Trương Tân Kiệt xoay người chuẩn bị quay về tiếp tục ngủ, thế nhưng ngay lúc hắn mới bước được một bước, quần ngủ bị ai đó kéo lại.​

A?​

Hả?​

Một bàn tay thò ra khỏi chăn, hai ngón móc lấy lưng quần ngủ, chỉ cần dùng một lực nhẹ, mông của Trương quản gia sẽ tiếp xúc với không khí.​

"Phốc --"​

Âm thanh thân thể rơi xuống chăn nệm khiến Battle liếm liếm mũi, nó gối cằm lên chiếc dép bên cạnh giường, con ngươi lộ ra ánh nhìn khinh bỉ --​

Nó nhìn cha Văn Thanh ra tay thần không biết quỷ không hay, lại nhìn baba Tân Kiệt không một chút chống cự để người kia mò vào trong ngực, bọn họ rất nhanh quấn trong một cái chăn, hai người tuy đều không nói gì, nhưng lại có tiếng vải vóc sột soạt phát ra. Cũng may giường ngủ lớn chỉ lục đục một hồi rồi yên tĩnh trở lại, cha không tiếp tục kéo quần baba, baba rúc vào trong ngực cha ngủ.​

Battle dưới ánh mắt lo lắng của Trương Tân Kiệt lè lưỡi, động tác gãi ngứa xoạt xoạt không dừng lại:​

Cho nên baba à, vì sao lại muốn giả vờ không nhớ ra bản thân nửa đêm mò qua giường cha?​

-TBC-
Khụ khụ mới chương đầu đã kiểu... aiz máu mũi a
 

Vịt Xinh Xắn

Giữa hồ băng ngẫm nhân sinh vỡ nát...
Hội Tự Sát
Messages
438
Likes
1,646
Team
Lam Vũ
Fan não tàn của
Chow Chow ^_^/(Lão Lâm nữa hí hí)
#4

(cre: Adling)


2. Nắng sớm chúc phúc cẩu, nam, nam
Edit: Vịt Xinh Xắn, Beta: Tô Mộc Tu


.​

Lúc Trương Tân Kiệt trở về nhà sau khi tập thể dục buổi sáng, Hàn Văn Thanh vẫn còn đang ngủ, hắn nhìn đồng hồ treo trong phòng khách, vẫn còn đủ thời gian để hắn tắm táp, rửa chân cho Battle, lại chậm rãi múc ra hai bát cháo gạo lứt hạt sen đậu đỏ đã ninh qua đêm.​

Việc nhà ở Hàn gia được phân công rất rõ ràng, lau cửa sổ - Hàn Văn Thanh, lau đồ dùng - Trương Tân Kiệt, giặt quần áo - Hàn Văn Thanh, gấp quần áo - Trương Tân Kiệt, bữa tối thì làm cơm rửa chén - Hàn Văn Thanh, sắp mâm dọn bát - Trương Tân Kiệt. . . Nói ngắn gọn, Trương Tân Kiệt làm quản gia, thực ra cũng không phải làm gì lớn lắm.​

Trừ bữa sáng.​

Ngày ba bữa, Trương Tân Kiệt chỉ nhận nấu bữa sáng, mà hắn cũng không làm nhiều, nếu không phải tập thể dục xong đi ra ngoài tiểu khu mua bánh bao hoặc bánh nhân thịt, thì ngày hôm trước đã mua sẵn bánh mì và sữa bò. Về sau, nhờ một lần hắn dạo siêu thị nhìn thấy một cái nồi hầm chỉ cần cho nguyên liệu vào rồi cắm điện để qua đêm không cần canh chừng, Hàn gia mới có bữa điểm tâm sáng do hắn “tự tay” làm.​

“Nhóc con, gọi cha con dậy đi.”​

Lấy ba quả trứng gà ta đập vào trong chiếc nồi inox nhỏ, Trương Tân Kiệt giơ bàn tay còn ướt của hắn ra lệnh cho Battle đang quấn quanh chân.​

“Gâu!”​

Chó lông vàng trưởng thành khôn ngoan rất hiểu ý người, Battle xoay người chạy vào phòng ngủ chính, giữa đường vì chạy quá nhanh nên ngã nhào một cái.​

Trong phòng, Hàn Văn Thanh nằm nghiêng một bên giường, hai cánh tay đều để ngoài chăn. Battle đặt mông lên dép anh, một chân trước nhè nhẹ cào cào mép chăn.​

“Ư (Cha)! Ư ư (Dậy đi)!”​

Cào vài lần không thấy có phản ứng, Battle dùng hẳn hai chân, bên phải chống đỡ thân thể, bên trái thăm dò trên mặt Hàn Văn Thanh.​

Bàn chân non mềm nhấn lại nhấn.​

Cha, baba gọi người dậy ăn cơm!​

Dậy ăn cơm!​

Ăn cơm!​

Nhanh!​

Lông chó và nệm thịt quấy rối trên mặt khiến Hàn Văn Thanh không giả vờ nổi nữa, anh đột ngột mở một bên mắt, dọa Battle một trận rụt hết chân về.​

“Ư?”​

Thấy Hàn Văn Thanh tỉnh rồi mà không ngồi dậy, Battle nghiêng đầu đối diện hắn, cái đuôi dài vàng nhạt vẫy đuôi nịnh nọt, cha, người có muốn con đi câu baba cho người không?​

“Gọi hắn đến.”​

Hàn Văn Thanh ra lệnh qua khẩu hình, Battle lúc lắc cái đầu tỏ ý tuân lệnh, sau đó, Hàn Văn Thanh lại chỉ ra cửa, cậu nhóc hiểu ý chạy ra ngoài.​

Baba, baba, con gọi cha không tỉnh!​

Baba, baba, cha ngủ chết luôn rồi!​

Battle chạy về quấn quanh chân Trương Tân Kiệt, vừa xoay loạn vừa ư ư cắn ống quần hắn.​

Quá phiền, Trương Tân Kiệt chỉ đành buông cái muôi đang quấy nồi cháo mà đi theo Battle “đánh thức” Hàn Văn Thanh.​

Bên cạnh chiếc giường trong phòng ngủ lớn, một núi lông vàng ngồi ngay ngắn trên dép, mục sư đại nhân năm xưa của Bá Đồ ngồi xổm bên cạnh nó, hai móng vuốt của chú chó đặt lên mép giường, hai bàn tay hắn cũng đặt lên mép giường. . .​

Cha, người mau mở mắt ra đi, con gọi baba đến rồi này, cho con xương cho con xương!​

Battle hớn hở lắc cái đuôi dài trên đất, quét tới quét lui nghe như tiếng gió thu cuốn lên những cơn lốc lá vàng.​

“Suỵt!”​

Đột nhiên, Trương Tân Kiệt ra dấu im lặng với Battle, cậu nhóc không hiểu ý nhìn hắn lè lưỡi. Nhưng điều khiến nó sửng sốt, là Trương Tân Kiệt cũng quay ra lè lưỡi hai cái với mình.​

Gì thế này, baba không cần học con nha!​

Chân mày Battle một trên một dưới bày tỏ thái độ khinh bỉ, nhưng nó không biết Trương Tân Kiệt muốn làm gì, mà lúc nó biết được thì Trương Tân Kiệt đã nhanh như gió rụt đầu xuống dưới mép giường.​

Ông trời ơi, sao ngày ngày con đều bị hố thế này!​

Nhìn Hàn Văn Thanh vuốt mũi mở mắt, Battle cạn cả lời, lúc này, nó, vẫn đang nhoài người trên mép giường, thè lè cái lưỡi.​

Đúng, chỉ có mình con chó là nó, đang thè lưỡi, nhoài người trên mép giường, mà người liếm mũi Hàn Văn Thanh rồi nhanh chóng trốn mất, hiện tại đang núp ở nơi anh không nhìn thấy, nghe trộm động tĩnh trên đầu. . .​

Cha, không phải con, là baba liếm người!​

Tay phải của Hàn Văn Thanh nhẹ xoa đầu chú chó, Battle sợ đến rụt cả lưỡi rồi, nó ư ử hai tiếng, đuôi dùng sức đánh lên bắp chân Trương Tân Kiệt.​

“Không được đánh nữa, đánh hỏng hắn cha cũng cho con tèo luôn đấy.”​

Hàn Văn Thanh nằm trở lại, anh vươn tay trái ra mép giường mò mò hai cái, bắt được thủ phạm thực sự liếm mũi mình.​

Bàn tay ở gáy gãi gãi đầy ám muội, khóe miệng Trương Tân Kiệt nhếch lên càng cao.​

“. . .”​

Kẻ gây họa cuối cùng cũng chịu ngồi lên, giống như vừa nãy nhoài qua mép giường, Hàn Văn Thanh nghiêng người giữ lấy gương mặt hắn, chóp mũi bị liếm qua vẫn còn chút vết tích ươn ướt.​

Đúng không cha, là baba đó!​

Battle vẫn chưa nhận ra nó đã trở nên dư thừa, thấy baba giá họa cho nó bị bắt tại trận liền hưng phấn lại gần tay Hàn Văn Thanh, cọ cọ gò má trên mu bàn tay anh, ấy thế mà lại đổi lấy một ánh mắt lạnh lẽo từ chủ nhân. . .​

Oa, hù chết con rồi!​

Trước mặt con trẻ ân ái, có ý tứ không!​

Ánh mắt của Hàn Văn Thanh ép Battle lui lại vài bước, cuối cùng nó đặt mông ngồi ở cuối giường, nhìn cha lại nhìn baba, đau lòng phát hiện trong mắt bọn họ không hề có nó. . .​

Chỉ có đối phương.​

“Muốn liếm lỗ mũi tôi, hử?”​

Hàn Văn Thanh nhẹ vuốt ngón tay cái trên môi Trương Tân Kiệt, bàn tay rộng lớn của anh nâng gò má người kia, đầu ngón út linh hoạt gãi gãi cổ hắn.​

“. . . Là nó.”​

Trương Tân Kiệt liếc mắt qua Battle, cuối tuần khi hắn ở nhà ngủ trưa thì bị nhóc liếm mũi, lúc đó hắn nảy ra ý muốn trêu đùa Hàn Văn Thanh.​

“Nó?”​

Hàn Văn Thanh phì cười, anh dùng lực eo chống đỡ toàn bộ thân thể, hai tay cố định đầu Trương Tân Kiệt. Một tư thế không thích hợp cho một buổi sáng bận rộn, khi mà áo ngủ của hắn đã hoàn toàn buông xuống, từ bụng dưới trở xuống đều nằm trong tầm nhìn của Trương Tân Kiệt.​

“Ừ. . .”​

Trương Tân Kiệt cảm nhận được hơi thở của Hàn Văn Thanh cận kề, hắn nhìn đôi mắt người kia, đột nhiên cảm thấy đôi chân đang ngồi xổm của hắn dường như bắt đầu nhũn ra, cổ họng cũng có phần khô khốc.​

“Tôi có thể không nhận ra đầu lưỡi của em sao?”​

Hai ngón tay cái của Hàn Văn Thanh miết qua miết lại vành môi Trương Tân Kiệt, anh nhẹ dùng sức lên cằm của người kia, đôi môi kia vừa thoáng mở ra liền lập tức cúi đầu liếm qua.​

“. . . A.”​

Xúc cảm nóng ẩm quen thuộc rời đi, Trương Tân Kiệt cảm thấy chân mình ngày càng mềm nhũn. Hắn không muốn ngước mắt nhìn Hàn Văn Thanh, trên gương mặt đó lúc này chắc chắn đang tràn đầy ý cười trêu đùa hắn, nhưng hắn cũng không dám nhìn xuống, vóc người Hàn Văn Thanh thật sự quá tốt, nếu nhìn nữa hắn sẽ ngồi hẳn xuống đất luôn.​

“Người đã hôn tôi mười năm là em đó, Tân Kiệt.”​

Sắc mặt lúng túng của Trương Tân Kiệt làm cho Hàn Văn Thanh ngứa ngáy không chịu nổi, anh lần nữa cúi đầu bắt lấy đôi môi hắn.​

Lần này, anh không chỉ để đầu lưỡi nhè nhẹ đảo qua mà dứt khoát cạy ra hàm răng không đề phòng của đối phương mà thẳng tiến.​

Quấn quýt triền miên, người anh yêu nhất, hơi ấm làm cho anh an lòng nhất, Trương Tân Kiệt cuối cùng ngồi trên bắp chân của chính mình, hắn ngẩng cao đầu, hai tay vòng ra sau ôm lấy cổ người yêu, đáp lại cái hôn được nắng sớm chúc phúc.​

Giữa mê man, hắn chỉ cảm thấy sau hông được nhẹ nhàng nâng lên, đôi chân mềm nhũn cũng dần dần rời khỏi mặt đất.​

Tiếp đó, hắn cảm nhận sống lưng mình chấn động một chút trước xúc cảm từ lớp vải mang nhiệt độ cơ thể, khẽ mở đôi mắt đã ngập tràn hơi nước, liền phát hiện bản thân đã bị đặt vào giữa một tầng đệm chăn –​

Ai u…​

Thế giới này đảo lộn thật rồi. Con người trước đây bị tâm bẩn Liên minh mới sáng sớm chỉnh cho lên bờ xuống ruộng, thật ra mới là tâm bẩn chân chính.​

-TBC-​
 
Last edited:

Vịt Xinh Xắn

Giữa hồ băng ngẫm nhân sinh vỡ nát...
Hội Tự Sát
Messages
438
Likes
1,646
Team
Lam Vũ
Fan não tàn của
Chow Chow ^_^/(Lão Lâm nữa hí hí)
#5

(cre: Adling)
3. Ướt sũng
Edit: Vịtxx, Beta: Tô Mộc Tu


.
Mùa thu phương bắc trời mưa xối xả không phải là chuyện thường thấy, sự kỳ quái này vừa vặn đổ xuống đầu Trương Tân Kiệt ăn mặc phong phanh đang đem nhóc cún nhà hắn đi dạo.​
Mưa rơi nhanh không báo trước, những người đi tập thể dục buổi sớm nhanh chóng giải tán, Trương Tân Kiệt phản ứng nhanh ngoài dự đoán muốn ôm Battle lên, ấy nhưng nhóc lông vàng quá nặng, cuối cùng hắn chỉ có thể đổi tư thế đem nó cõng trên lưng -- lông Battle nhạt màu, gặp mưa thì không sao, nhưng dính bùn thì tắm rất khó sạch.​
Vì vậy, Hàn Văn Thanh đến cả áo ngủ cũng không thay, vội vàng lao xuống tầng đưa ô thì nhìn thấy một màn đầy khôi hài: Giữa trời mưa như trút nước, mọi người đều dùng áo che đầu chạy vào tầng trệt của những căn nhà, riêng chỉ có Trương Tân Kiệt nhà anh đi sau cùng cúi đầu chạy bước nhỏ, trên lưng là chó ngốc nằm sấp ngẩng đầu ưỡn ngực, lúc thì vẫy vẫy cái đầu đầy nước mưa, lúc thì cào cào hai chân trước, nhóc hơi động đậy, Trương Tân Kiệt lại muốn dừng lại cố định lại mông nó. . .​
Haizz. . . Ngốc quá. . .​
Ô che trên đầu Trương Tân Kiệt, hơn nửa người Hàn Văn Thanh phơi ra giữa trời mưa, Trương Tân Kiệt ngẩng đầu, tóc hắn đã ướt sạch, giống như vỏ dưa hấu che trên đầu, kính mắt của hắn còn bi kịch hơn, trên mắt dính đầy nước, anh không thấy tôi tôi cũng không thấy anh.​
"Che cho anh đi! Em ướt hết rồi!"​
Trương-ướt-sũng nói xong lại tiếp tục chạy dưới làn mưa, Battle trên lưng cũng đồng ý mà gâu một tiếng. . .​
Về tới nhà, hai người một chó đứng trên tấm đệm trước cửa, nước mưa tí tách chảy ướt sũng thềm nhà, Battle và Trương Tân Kiệt cùng lạnh đến run rẩy, Hàn Văn Thanh ném ô chạy về phòng tắm, trước khi ra khỏi nhà anh có mở nước nóng, bây giờ đã tràn ra đầy phòng.​
"Nhanh nhanh, cởi đồ."​
Đóng vòi nước, Hàn Văn Thanh đi ra kéo Trương Tân Kiệt đang run lẩy bẩy vào phòng tắm. Battle cũng theo vào, nó vừa nhìn thấy hơi nước nóng nghi ngút trong bồn tắm, hai mắt liền sáng lên.​
“Không cho nhảy vào, con mau đi sang một bên đi.”​
Hàn Văn Thanh kịp thời ngăn âm mưu nhảy ùm vào bồn tắm của con trai mình, Trương Tân Kiệt cởi đồ rất chậm, nếu không phải nước nóng từ vòi sen đang xối từ gáy xuống, hắn đã sớm tím tái cả môi lại.​
"Cởi quần áo ra, em không thể nhanh hơn một chút sao?"​
Dưới sự giúp đỡ của Hàn Văn Thanh, Trương Tân Kiệt cuối cùng cũng cởi xong đồ, hắn nhấc chân bước vào bồn tắm, nước nóng tràn ra vẩy lên thân người của Hàn Văn Thanh đang đứng kế bên thử nhiệt độ của nước, khiến cho quần ngủ của anh thấm ướt đến đầu gối.​
Ha, thật thoải mái…​
Ngâm cả người trong nước nóng, Trương Tân Kiệt nhắm mắt lại, ánh sáng từ vòi sen hắt lên mí mắt hắn, phải nói, cảm giác lúc này của hắn chính là "Thuật chữa trị, Ánh sáng thần thánh" !​
"Ấm chưa?"​
Nhìn biểu tình thả lỏng của Trương Tân Kiệt, Hàn Văn Thanh sờ sờ khuôn mặt của hắn, ướt át, hơi nước đọng đầy trên chóp mũi.​
"Anh xối nước cho nó đi, máy sấy ở trên sô pha đó."​
Trương Tân Kiệt mở mắt, chó ngốc của hắn đang nhìn hắn đầy tội nghiệp. Battle trong lòng cực kỳ bất bình, mẹ nó chứ, rõ ràng cả hai cùng ướt sũng, baba thì có thể ngâm bồn nước nóng, con thì vẫn đứng thộn ở đây chịu lạnh! Cha, người không công bằng, người chỉ yêu baba!​
"Biết rồi biết rồi, em ngâm thêm chút nữa đi, chờ tôi lau tóc cho."​
Hàn Văn Thanh cũng chú ý tới ánh mắt không mấy thiện cảm của Battle, anh gỡ vòi sen xuống, xối nước ấm vừa phải xuống người chú chó ngốc vẫn đang bất mãn kêu hừ hừ.​
"Ô~ ô~"​
Battle lúc này vô cùng sung sướng, nước nóng tỏa ra hơi nước trắng xóa, còn có tay cha gãi ngứa cho nó khắp người, ô, cẩu sinh thế này thật hạnh phúc mà!​
Ô, cuộc sống hạnh phúc của mình lại đến đột nhiên như vậy!​
Ô ô ô thật thoải mái, cha gãi nhiều một chút ha!​
Sướng sướng sướng, nước nóng thật sướng!​
Ủa, nước nóng đi đâu rồi?​
Battle mở mắt, nước nóng đã tắt mất, cha không thấy đâu, khoảng thời gian hạnh phúc của nó còn ngắn hơn que diêm cháy lên rồi tắt. Nó quay đầu nhìn Trương Tân Kiệt, chẹp, baba vẫn đang thư giãn trong nước nóng, nó lại chạy ra cửa nhìn, hơ, cha đang quay về, trong tay đem theo một tấm khăn lông to bự.​
…Ý gì đây? Tắm nước nóng của mình thế là xong hả?​
Con không chịu đâu!​
"Giãy nữa là đánh!"​
Đầu bị khăn trùm lên, Battle bị xoa tới hoa mắt chóng mặt đầu óc quay cuồng, nó rất muốn tránh thoát bàn tay hung ác của cha Văn Thanh, nhưng lại sợ bị đánh mông. Cuối cùng, khăn lông độc ác rời khỏi thân thể của nó, trên đầu nó truyền tới hai giọng nói, Tân Kiệt baba nói: Văn Thanh, anh mau sấy lông cho Battle đi, cha Văn Thanh trả lời: Không cần, chờ nó tự lăn đi.​
Chờ nó tự lăn đi. . .​
Chờ mình tự lăn đi. . .​
Mình lăn đi đâu cơ?​
Ô, là lăn khăn trên sân thượng kìa. . .​
Cha, người lười quá, con tự lăn thì cần gì người nữa!​
Khi ra khỏi phòng tắm, Battle liếc nhìn Hàn Văn Thanh đầy hậm hực, nhưng cha của nó không hề nhíu mi trừng lại.​
Vì sao?​
Bởi vì cha nó căn bản không nhìn thấy nó!​
Hàn Văn Thanh kéo tay áo, lần nữa mở vòi hoa sen thử nhiệt độ, Battle mất hứng đi lên sân thượng, chỉ nghe sau lưng vọng tới một giọng nói cực kỳ dịu dàng: Nước nóng không? Dùng dầu gội nào vậy?​
Má! Mấy người sao lại tú ân ái ngay trước mặt con trẻ! Con nhất định không phải con mấy người!​
Ô ô ô ô ô!​
Cẩu nam nam chết tiệt!​
Battle lăn lăn vài vòng trên khăn, trong phòng có mở điều hòa, nó cũng không cảm thấy quá lạnh, nhưng vừa nhìn thấy ánh sáng ấm áp từ phòng tắm, cùng bóng lưng của cha Văn Thanh đang cúi người lau tóc cho baba Tân Kiệt khiến cho nó uất nghẹn vô cùng.​
Cha, người tắm cho baba sạch lâu lắm rồi!​
Baba, người còn muốn chiếm phòng tắm tới lúc nào nữa đây!​
Đến này đến này, đến cùng con lăn khăn này baba!​
Từng là một trong Tứ đại tâm bẩn của Liên minh, đội phó tiền nhiệm của Bá Đồ, Trương Tân Kiệt làm sao có thể đi lăn khăn. . .​
Lăn khăn chỉ dành cho cẩu độc thân thiếu thốn tình cảm thôi, Battle chẳng thể hiểu được, người như Trương Tân Kiệt, đương nhiên phải có người quan tâm hong khô tóc cho rồi. . .​
Sau khi tắm xong, toàn thân Trương-ướt-sũng đều bốc hơi nóng, hắn thay sang quần áo ngủ sạch sẽ, lại quấn một cái chăn nhung lớn, Battle nhìn hắn như em bé sơ sinh ngồi trên thảm lông dài giữa phòng khách, hai mắt nó sắp trợn trừng lên rồi, bởi Hàn Văn Thanh cũng đi tới, trong tay cầm chiếc máy sấy – thứ vốn nên để phục vụ nó mới phải.​
"Để em tự làm."​
Trương Tân Kiệt chìa một tay ra, nhưng chưa chạm được đến dây máy sấy liền bị nhét trở lại chăn.​
"Làm gì nữa, ngồi yên, coi chừng bị cảm."​
Hàn Văn Thanh ngồi trên mép chiếc sô pha trên thảm, anh mở chế độ nóng vừa phải, một tay cẩn thận đặt lên mái tóc ngắn của Trương Tân Kiệt, một tay khẽ lắc máy sấy đang kêu ong ong, vừa sấy vừa hỏi có lạnh không.​
Lạnh thế quái nào được! Điều hòa này, máy sấy này, lại còn chăn! Con mới lạnh này! Con cũng muốn hong máy sấy! Con có phải chó của hai người không vậy! Hay là một nhóc chó hoang không mẹ hai người nhặt từ bụi cỏ về!​
Battle đem chiếc khăn gần như ướt sạch quấn lên người, hai con mắt u oán nhìn chằm chằm một cha một baba, cha thật dịu dàng, còn để cho baba gối lên đùi mà ngủ, aiyo baba sao lại nhắm mắt, sướng quá buồn ngủ phải không!​
Trương Tân Kiệt thực ra không hề ngủ, chỉ là toàn thân ấm áp, gió nóng thổi khiến hắn vô cùng thoải mái, cho nên gối đầu lên đùi Hàn Văn Thanh liền có chút mệt rã rời.​
"Muốn ngủ rồi?"​
Khi sấy đã gần khô, Hàn Văn Thanh tắt máy, anh cúi người nhẹ giọng dò hỏi, ngón tay vẫn luồn trong tóc mái Trương Tân Kiệt.​
"Ừm."​
Giọng nói rầu rĩ, Trương Tân Kiệt dựa vào người Hàn Văn Thanh không muốn cử động.​
"Vậy ngủ đi, hôm nay là cuối tuần."​
Hàn Văn Thanh hôn lên vành tai Trương Tân Kiệt, tay phải vỗ đều đều lên vai hắn như ru trẻ nhỏ. Lãnh đạo nhỏ nhà anh hiếm lắm mới có một lần mềm yếu, anh đương nhiên là vui lòng chiều chuộng người ta rồi.​

-TBC-​
 

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Messages
4,570
Likes
4,649
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#6
Cute quá má ơi!! Dịch thế nào mà cute thế này, nhũn rồi hihihihihihi
 

Gingitsune

Phán quan Tự Sát
Hội Tự Sát
Facts & Quotes
Messages
218
Likes
609
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Diệp All mới là vương đạo!!! Hàn All muôn năm!!!
#8
Cảm nhận sâu sắc nỗi khổ của một con chó...độc thân. hị hị hị
 

aurora

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Messages
1,013
Likes
1,923
Team
Luân Hồi
Fan não tàn của
Sủng phó là chân ái =v=
#9

(cre: Adling)


2. Nắng sớm chúc phúc cẩu, nam, nam
Edit: Vịt Xinh Xắn, Beta: Tô Mộc Tu


.​

Lúc Trương Tân Kiệt trở về nhà sau khi tập thể dục buổi sáng, Hàn Văn Thanh vẫn còn đang ngủ, hắn nhìn đồng hồ treo trong phòng khách, vẫn còn đủ thời gian để hắn tắm táp, rửa chân cho Battle, lại chậm rãi múc ra hai bát cháo gạo lứt hạt sen đậu đỏ đã ninh qua đêm.​

Việc nhà ở Hàn gia được phân công rất rõ ràng, lau cửa sổ - Hàn Văn Thanh, lau đồ dùng - Trương Tân Kiệt, giặt quần áo - Hàn Văn Thanh, gấp quần áo - Trương Tân Kiệt, bữa tối thì làm cơm rửa chén - Hàn Văn Thanh, sắp mâm dọn bát - Trương Tân Kiệt. . . Nói ngắn gọn, Trương Tân Kiệt làm quản gia, thực ra cũng không phải làm gì lớn lắm.​

Trừ bữa sáng.​

Ngày ba bữa, Trương Tân Kiệt chỉ nhận nấu bữa sáng, mà hắn cũng không làm nhiều, nếu không phải tập thể dục xong đi ra ngoài tiểu khu mua bánh bao hoặc bánh nhân thịt, thì ngày hôm trước đã mua sẵn bánh mì và sữa bò. Về sau, nhờ một lần hắn dạo siêu thị nhìn thấy một cái nồi hầm chỉ cần cho nguyên liệu vào rồi cắm điện để qua đêm không cần canh chừng, Hàn gia mới có bữa điểm tâm sáng do hắn “tự tay” làm.​

“Nhóc con, gọi cha con dậy đi.”​

Lấy ba quả trứng gà ta đập vào trong chiếc nồi inox nhỏ, Trương Tân Kiệt giơ bàn tay còn ướt của hắn ra lệnh cho Battle đang quấn quanh chân.​

“Gâu!”​

Chó lông vàng trưởng thành khôn ngoan rất hiểu ý người, Battle xoay người chạy vào phòng ngủ chính, giữa đường vì chạy quá nhanh nên ngã nhào một cái.​

Trong phòng, Hàn Văn Thanh nằm nghiêng một bên giường, hai cánh tay đều để ngoài chăn. Battle đặt mông lên dép anh, một chân trước nhè nhẹ cào cào mép chăn.​

“Ư (Cha)! Ư ư (Dậy đi)!”​

Cào vài lần không thấy có phản ứng, Battle dùng hẳn hai chân, bên phải chống đỡ thân thể, bên trái thăm dò trên mặt Hàn Văn Thanh.​

Bàn chân non mềm nhấn lại nhấn.​

Cha, baba gọi người dậy ăn cơm!​

Dậy ăn cơm!​

Ăn cơm!​

Nhanh!​

Lông chó và nệm thịt quấy rối trên mặt khiến Hàn Văn Thanh không giả vờ nổi nữa, anh đột ngột mở một bên mắt, dọa Battle một trận rụt hết chân về.​

“Ư?”​

Thấy Hàn Văn Thanh tỉnh rồi mà không ngồi dậy, Battle nghiêng đầu đối diện hắn, cái đuôi dài vàng nhạt vẫy đuôi nịnh nọt, cha, người có muốn con đi câu baba cho người không?​

“Gọi hắn đến.”​

Hàn Văn Thanh ra lệnh qua khẩu hình, Battle lúc lắc cái đầu tỏ ý tuân lệnh, sau đó, Hàn Văn Thanh lại chỉ ra cửa, cậu nhóc hiểu ý chạy ra ngoài.​

Baba, baba, con gọi cha không tỉnh!​

Baba, baba, cha ngủ chết luôn rồi!​

Battle chạy về quấn quanh chân Trương Tân Kiệt, vừa xoay loạn vừa ư ư cắn ống quần hắn.​

Quá phiền, Trương Tân Kiệt chỉ đành buông cái muôi đang quấy nồi cháo mà đi theo Battle “đánh thức” Hàn Văn Thanh.​

Bên cạnh chiếc giường trong phòng ngủ lớn, một núi lông vàng ngồi ngay ngắn trên dép, mục sư đại nhân năm xưa của Bá Đồ ngồi xổm bên cạnh nó, hai móng vuốt của chú chó đặt lên mép giường, hai bàn tay hắn cũng đặt lên mép giường. . .​

Cha, người mau mở mắt ra đi, con gọi baba đến rồi này, cho con xương cho con xương!​

Battle hớn hở lắc cái đuôi dài trên đất, quét tới quét lui nghe như tiếng gió thu cuốn lên những cơn lốc lá vàng.​

“Suỵt!”​

Đột nhiên, Trương Tân Kiệt ra dấu im lặng với Battle, cậu nhóc không hiểu ý nhìn hắn lè lưỡi. Nhưng điều khiến nó sửng sốt, là Trương Tân Kiệt cũng quay ra lè lưỡi hai cái với mình.​

Gì thế này, baba không cần học con nha!​

Chân mày Battle một trên một dưới bày tỏ thái độ khinh bỉ, nhưng nó không biết Trương Tân Kiệt muốn làm gì, mà lúc nó biết được thì Trương Tân Kiệt đã nhanh như gió rụt đầu xuống dưới mép giường.​

Ông trời ơi, sao ngày ngày con đều bị hố thế này!​

Nhìn Hàn Văn Thanh vuốt mũi mở mắt, Battle cạn cả lời, lúc này, nó, vẫn đang nhoài người trên mép giường, thè lè cái lưỡi.​

Đúng, chỉ có mình con chó là nó, đang thè lưỡi, nhoài người trên mép giường, mà người liếm mũi Hàn Văn Thanh rồi nhanh chóng trốn mất, hiện tại đang núp ở nơi anh không nhìn thấy, nghe trộm động tĩnh trên đầu. . .​

Cha, không phải con, là baba liếm người!​

Tay phải của Hàn Văn Thanh nhẹ xoa đầu chú chó, Battle sợ đến rụt cả lưỡi rồi, nó ư ử hai tiếng, đuôi dùng sức đánh lên bắp chân Trương Tân Kiệt.​

“Không được đánh nữa, đánh hỏng hắn cha cũng cho con tèo luôn đấy.”​

Hàn Văn Thanh nằm trở lại, anh vươn tay trái ra mép giường mò mò hai cái, bắt được thủ phạm thực sự liếm mũi mình.​

Bàn tay ở gáy gãi gãi đầy ám muội, khóe miệng Trương Tân Kiệt nhếch lên càng cao.​

“. . .”​

Kẻ gây họa cuối cùng cũng chịu ngồi lên, giống như vừa nãy nhoài qua mép giường, Hàn Văn Thanh nghiêng người giữ lấy gương mặt hắn, chóp mũi bị liếm qua vẫn còn chút vết tích ươn ướt.​

Đúng không cha, là baba đó!​

Battle vẫn chưa nhận ra nó đã trở nên dư thừa, thấy baba giá họa cho nó bị bắt tại trận liền hưng phấn lại gần tay Hàn Văn Thanh, cọ cọ gò má trên mu bàn tay anh, ấy thế mà lại đổi lấy một ánh mắt lạnh lẽo từ chủ nhân. . .​

Oa, hù chết con rồi!​

Trước mặt con trẻ ân ái, có ý tứ không!​

Ánh mắt của Hàn Văn Thanh ép Battle lui lại vài bước, cuối cùng nó đặt mông ngồi ở cuối giường, nhìn cha lại nhìn baba, đau lòng phát hiện trong mắt bọn họ không hề có nó. . .​

Chỉ có đối phương.​

“Muốn liếm lỗ mũi tôi, hử?”​

Hàn Văn Thanh nhẹ vuốt ngón tay cái trên môi Trương Tân Kiệt, bàn tay rộng lớn của anh nâng gò má người kia, đầu ngón út linh hoạt gãi gãi cổ hắn.​

“. . . Là nó.”​

Trương Tân Kiệt liếc mắt qua Battle, cuối tuần khi hắn ở nhà ngủ trưa thì bị nhóc liếm mũi, lúc đó hắn nảy ra ý muốn trêu đùa Hàn Văn Thanh.​

“Nó?”​

Hàn Văn Thanh phì cười, anh dùng lực eo chống đỡ toàn bộ thân thể, hai tay cố định đầu Trương Tân Kiệt. Một tư thế không thích hợp cho một buổi sáng bận rộn, khi mà áo ngủ của hắn đã hoàn toàn buông xuống, từ bụng dưới trở xuống đều nằm trong tầm nhìn của Trương Tân Kiệt.​

“Ừ. . .”​

Trương Tân Kiệt cảm nhận được hơi thở của Hàn Văn Thanh cận kề, hắn nhìn đôi mắt người kia, đột nhiên cảm thấy đôi chân đang ngồi xổm của hắn dường như bắt đầu nhũn ra, cổ họng cũng có phần khô khốc.​

“Tôi có thể không nhận ra đầu lưỡi của em sao?”​

Hai ngón tay cái của Hàn Văn Thanh miết qua miết lại vành môi Trương Tân Kiệt, anh nhẹ dùng sức lên cằm của người kia, đôi môi kia vừa thoáng mở ra liền lập tức cúi đầu liếm qua.​

“. . . A.”​

Xúc cảm nóng ẩm quen thuộc rời đi, Trương Tân Kiệt cảm thấy chân mình ngày càng mềm nhũn. Hắn không muốn ngước mắt nhìn Hàn Văn Thanh, trên gương mặt đó lúc này chắc chắn đang tràn đầy ý cười trêu đùa hắn, nhưng hắn cũng không dám nhìn xuống, vóc người Hàn Văn Thanh thật sự quá tốt, nếu nhìn nữa hắn sẽ ngồi hẳn xuống đất luôn.​

“Người đã hôn tôi mười năm là em đó, Tân Kiệt.”​

Sắc mặt lúng túng của Trương Tân Kiệt làm cho Hàn Văn Thanh ngứa ngáy không chịu nổi, anh lần nữa cúi đầu bắt lấy đôi môi hắn.​

Lần này, anh không chỉ để đầu lưỡi nhè nhẹ đảo qua mà dứt khoát cạy ra hàm răng không đề phòng của đối phương mà thẳng tiến.​

Quấn quýt triền miên, người anh yêu nhất, hơi ấm làm cho anh an lòng nhất, Trương Tân Kiệt cuối cùng ngồi trên bắp chân của chính mình, hắn ngẩng cao đầu, hai tay vòng ra sau ôm lấy cổ người yêu, đáp lại cái hôn được nắng sớm chúc phúc.​

Giữa mê man, hắn chỉ cảm thấy sau hông được nhẹ nhàng nâng lên, đôi chân mềm nhũn cũng dần dần rời khỏi mặt đất.​

Tiếp đó, hắn cảm nhận sống lưng mình chấn động một chút trước xúc cảm từ lớp vải mang nhiệt độ cơ thể, khẽ mở đôi mắt đã ngập tràn hơi nước, liền phát hiện bản thân đã bị đặt vào giữa một tầng đệm chăn –​

Ai u…​

Thế giới này đảo lộn thật rồi. Con người trước đây bị tâm bẩn Liên minh mới sáng sớm chỉnh cho lên bờ xuống ruộng, thật ra mới là tâm bẩn chân chính.​

-TBC-​
Cmn ngồi trong quán mấy cái hình như vậy... móa sao ngay chương 2 đã có cảnh ko giành cho trẻ em thế này aaaaaaa

Tội em cún, sáng đã bị phát cẩu lương ntn thật chậc...
 

aurora

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Messages
1,013
Likes
1,923
Team
Luân Hồi
Fan não tàn của
Sủng phó là chân ái =v=
#10

(cre: Adling)

3. Ướt sũng
Edit: Vịtxx, Beta: Tô Mộc Tu


.

Mùa thu phương bắc trời mưa xối xả không phải là chuyện thường thấy, sự kỳ quái này vừa vặn đổ xuống đầu Trương Tân Kiệt ăn mặc phong phanh đang đem nhóc cún nhà hắn đi dạo.​

Mưa rơi nhanh không báo trước, những người đi tập thể dục buổi sớm nhanh chóng giải tán, Trương Tân Kiệt phản ứng nhanh ngoài dự đoán muốn ôm Battle lên, ấy nhưng nhóc lông vàng quá nặng, cuối cùng hắn chỉ có thể đổi tư thế đem nó cõng trên lưng -- lông Battle nhạt màu, gặp mưa thì không sao, nhưng dính bùn thì tắm rất khó sạch.​

Vì vậy, Hàn Văn Thanh đến cả áo ngủ cũng không thay, vội vàng lao xuống tầng đưa ô thì nhìn thấy một màn đầy khôi hài: Giữa trời mưa như trút nước, mọi người đều dùng áo che đầu chạy vào tầng trệt của những căn nhà, riêng chỉ có Trương Tân Kiệt nhà anh đi sau cùng cúi đầu chạy bước nhỏ, trên lưng là chó ngốc nằm sấp ngẩng đầu ưỡn ngực, lúc thì vẫy vẫy cái đầu đầy nước mưa, lúc thì cào cào hai chân trước, nhóc hơi động đậy, Trương Tân Kiệt lại muốn dừng lại cố định lại mông nó. . .​

Haizz. . . Ngốc quá. . .​

Ô che trên đầu Trương Tân Kiệt, hơn nửa người Hàn Văn Thanh phơi ra giữa trời mưa, Trương Tân Kiệt ngẩng đầu, tóc hắn đã ướt sạch, giống như vỏ dưa hấu che trên đầu, kính mắt của hắn còn bi kịch hơn, trên mắt dính đầy nước, anh không thấy tôi tôi cũng không thấy anh.​

"Che cho anh đi! Em ướt hết rồi!"​

Trương-ướt-sũng nói xong lại tiếp tục chạy dưới làn mưa, Battle trên lưng cũng đồng ý mà gâu một tiếng. . .​

Về tới nhà, hai người một chó đứng trên tấm đệm trước cửa, nước mưa tí tách chảy ướt sũng thềm nhà, Battle và Trương Tân Kiệt cùng lạnh đến run rẩy, Hàn Văn Thanh ném ô chạy về phòng tắm, trước khi ra khỏi nhà anh có mở nước nóng, bây giờ đã tràn ra đầy phòng.​

"Nhanh nhanh, cởi đồ."​

Đóng vòi nước, Hàn Văn Thanh đi ra kéo Trương Tân Kiệt đang run lẩy bẩy vào phòng tắm. Battle cũng theo vào, nó vừa nhìn thấy hơi nước nóng nghi ngút trong bồn tắm, hai mắt liền sáng lên.​

“Không cho nhảy vào, con mau đi sang một bên đi.”​

Hàn Văn Thanh kịp thời ngăn âm mưu nhảy ùm vào bồn tắm của con trai mình, Trương Tân Kiệt cởi đồ rất chậm, nếu không phải nước nóng từ vòi sen đang xối từ gáy xuống, hắn đã sớm tím tái cả môi lại.​

"Cởi quần áo ra, em không thể nhanh hơn một chút sao?"​

Dưới sự giúp đỡ của Hàn Văn Thanh, Trương Tân Kiệt cuối cùng cũng cởi xong đồ, hắn nhấc chân bước vào bồn tắm, nước nóng tràn ra vẩy lên thân người của Hàn Văn Thanh đang đứng kế bên thử nhiệt độ của nước, khiến cho quần ngủ của anh thấm ướt đến đầu gối.​

Ha, thật thoải mái…​

Ngâm cả người trong nước nóng, Trương Tân Kiệt nhắm mắt lại, ánh sáng từ vòi sen hắt lên mí mắt hắn, phải nói, cảm giác lúc này của hắn chính là "Thuật chữa trị, Ánh sáng thần thánh" !​

"Ấm chưa?"​

Nhìn biểu tình thả lỏng của Trương Tân Kiệt, Hàn Văn Thanh sờ sờ khuôn mặt của hắn, ướt át, hơi nước đọng đầy trên chóp mũi.​

"Anh xối nước cho nó đi, máy sấy ở trên sô pha đó."​

Trương Tân Kiệt mở mắt, chó ngốc của hắn đang nhìn hắn đầy tội nghiệp. Battle trong lòng cực kỳ bất bình, mẹ nó chứ, rõ ràng cả hai cùng ướt sũng, baba thì có thể ngâm bồn nước nóng, con thì vẫn đứng thộn ở đây chịu lạnh! Cha, người không công bằng, người chỉ yêu baba!​

"Biết rồi biết rồi, em ngâm thêm chút nữa đi, chờ tôi lau tóc cho."​

Hàn Văn Thanh cũng chú ý tới ánh mắt không mấy thiện cảm của Battle, anh gỡ vòi sen xuống, xối nước ấm vừa phải xuống người chú chó ngốc vẫn đang bất mãn kêu hừ hừ.​

"Ô~ ô~"​

Battle lúc này vô cùng sung sướng, nước nóng tỏa ra hơi nước trắng xóa, còn có tay cha gãi ngứa cho nó khắp người, ô, cẩu sinh thế này thật hạnh phúc mà!​

Ô, cuộc sống hạnh phúc của mình lại đến đột nhiên như vậy!​

Ô ô ô thật thoải mái, cha gãi nhiều một chút ha!​

Sướng sướng sướng, nước nóng thật sướng!​

Ủa, nước nóng đi đâu rồi?​

Battle mở mắt, nước nóng đã tắt mất, cha không thấy đâu, khoảng thời gian hạnh phúc của nó còn ngắn hơn que diêm cháy lên rồi tắt. Nó quay đầu nhìn Trương Tân Kiệt, chẹp, baba vẫn đang thư giãn trong nước nóng, nó lại chạy ra cửa nhìn, hơ, cha đang quay về, trong tay đem theo một tấm khăn lông to bự.​

…Ý gì đây? Tắm nước nóng của mình thế là xong hả?​

Con không chịu đâu!​

"Giãy nữa là đánh!"​

Đầu bị khăn trùm lên, Battle bị xoa tới hoa mắt chóng mặt đầu óc quay cuồng, nó rất muốn tránh thoát bàn tay hung ác của cha Văn Thanh, nhưng lại sợ bị đánh mông. Cuối cùng, khăn lông độc ác rời khỏi thân thể của nó, trên đầu nó truyền tới hai giọng nói, Tân Kiệt baba nói: Văn Thanh, anh mau sấy lông cho Battle đi, cha Văn Thanh trả lời: Không cần, chờ nó tự lăn đi.​

Chờ nó tự lăn đi. . .​

Chờ mình tự lăn đi. . .​

Mình lăn đi đâu cơ?​

Ô, là lăn khăn trên sân thượng kìa. . .​

Cha, người lười quá, con tự lăn thì cần gì người nữa!​

Khi ra khỏi phòng tắm, Battle liếc nhìn Hàn Văn Thanh đầy hậm hực, nhưng cha của nó không hề nhíu mi trừng lại.​

Vì sao?​

Bởi vì cha nó căn bản không nhìn thấy nó!​

Hàn Văn Thanh kéo tay áo, lần nữa mở vòi hoa sen thử nhiệt độ, Battle mất hứng đi lên sân thượng, chỉ nghe sau lưng vọng tới một giọng nói cực kỳ dịu dàng: Nước nóng không? Dùng dầu gội nào vậy?​

Má! Mấy người sao lại tú ân ái ngay trước mặt con trẻ! Con nhất định không phải con mấy người!​

Ô ô ô ô ô!​

Cẩu nam nam chết tiệt!​

Battle lăn lăn vài vòng trên khăn, trong phòng có mở điều hòa, nó cũng không cảm thấy quá lạnh, nhưng vừa nhìn thấy ánh sáng ấm áp từ phòng tắm, cùng bóng lưng của cha Văn Thanh đang cúi người lau tóc cho baba Tân Kiệt khiến cho nó uất nghẹn vô cùng.​

Cha, người tắm cho baba sạch lâu lắm rồi!​

Baba, người còn muốn chiếm phòng tắm tới lúc nào nữa đây!​

Đến này đến này, đến cùng con lăn khăn này baba!​

Từng là một trong Tứ đại tâm bẩn của Liên minh, đội phó tiền nhiệm của Bá Đồ, Trương Tân Kiệt làm sao có thể đi lăn khăn. . .​

Lăn khăn chỉ dành cho cẩu độc thân thiếu thốn tình cảm thôi, Battle chẳng thể hiểu được, người như Trương Tân Kiệt, đương nhiên phải có người quan tâm hong khô tóc cho rồi. . .​

Sau khi tắm xong, toàn thân Trương-ướt-sũng đều bốc hơi nóng, hắn thay sang quần áo ngủ sạch sẽ, lại quấn một cái chăn nhung lớn, Battle nhìn hắn như em bé sơ sinh ngồi trên thảm lông dài giữa phòng khách, hai mắt nó sắp trợn trừng lên rồi, bởi Hàn Văn Thanh cũng đi tới, trong tay cầm chiếc máy sấy – thứ vốn nên để phục vụ nó mới phải.​

"Để em tự làm."​

Trương Tân Kiệt chìa một tay ra, nhưng chưa chạm được đến dây máy sấy liền bị nhét trở lại chăn.​

"Làm gì nữa, ngồi yên, coi chừng bị cảm."​

Hàn Văn Thanh ngồi trên mép chiếc sô pha trên thảm, anh mở chế độ nóng vừa phải, một tay cẩn thận đặt lên mái tóc ngắn của Trương Tân Kiệt, một tay khẽ lắc máy sấy đang kêu ong ong, vừa sấy vừa hỏi có lạnh không.​

Lạnh thế quái nào được! Điều hòa này, máy sấy này, lại còn chăn! Con mới lạnh này! Con cũng muốn hong máy sấy! Con có phải chó của hai người không vậy! Hay là một nhóc chó hoang không mẹ hai người nhặt từ bụi cỏ về!​

Battle đem chiếc khăn gần như ướt sạch quấn lên người, hai con mắt u oán nhìn chằm chằm một cha một baba, cha thật dịu dàng, còn để cho baba gối lên đùi mà ngủ, aiyo baba sao lại nhắm mắt, sướng quá buồn ngủ phải không!​

Trương Tân Kiệt thực ra không hề ngủ, chỉ là toàn thân ấm áp, gió nóng thổi khiến hắn vô cùng thoải mái, cho nên gối đầu lên đùi Hàn Văn Thanh liền có chút mệt rã rời.​

"Muốn ngủ rồi?"​

Khi sấy đã gần khô, Hàn Văn Thanh tắt máy, anh cúi người nhẹ giọng dò hỏi, ngón tay vẫn luồn trong tóc mái Trương Tân Kiệt.​

"Ừm."​

Giọng nói rầu rĩ, Trương Tân Kiệt dựa vào người Hàn Văn Thanh không muốn cử động.​

"Vậy ngủ đi, hôm nay là cuối tuần."​

Hàn Văn Thanh hôn lên vành tai Trương Tân Kiệt, tay phải vỗ đều đều lên vai hắn như ru trẻ nhỏ. Lãnh đạo nhỏ nhà anh hiếm lắm mới có một lần mềm yếu, anh đương nhiên là vui lòng chiều chuộng người ta rồi.​


-TBC-​
Đậu má ko ngờ tấm hình trên nó phù hợp vs bối cảnh vậy luôn á :v .UI thương em cẩu độc thân, vào nhà này chi xem mỗi ngày xem 2 người họ tú ân ái đá mình sang 1 bên =))). Đắng lòng quá mà
 

Vịt Xinh Xắn

Giữa hồ băng ngẫm nhân sinh vỡ nát...
Hội Tự Sát
Messages
438
Likes
1,646
Team
Lam Vũ
Fan não tàn của
Chow Chow ^_^/(Lão Lâm nữa hí hí)
#11

(cre: Maniac)

4. Nóng ghê~
Edit: Vịtxx, Beta: Tô Mộc Tu
.
(Cảnh báo có H)
.​
Một ngày nọ, Trương Tân Kiệt có lẽ ăn cơm tối chưa đủ no, lúc chạng vạng đem chó đi dạo liền nổi cơn thèm ăn mua năm xâu thịt xiên gặm chung với Battle. Vốn dĩ ăn thêm một món cùng lắm nặng thêm tấc bụng thôi, ai ngờ thịt xiên quán nọ vậy mà chỉ làm độc một vị cay xè. Vì thế ngày hôm sau, Battle đã phải đánh đổi cho bữa ăn đặc biệt này.​
Trời vừa sáng, Trương Tân Kiệt hả hê nhìn kẻ gặp họa, phát hiện mũi nó mọc lên một cái nhọt rất lớn, chính giữa chóp mũi, không xiên không vẹo, hồng hào căng mọng.​
"Battle~ Battle~"​
Trương Tân Kiệt giả vờ quan tâm vỗ yêu lên đầu Battle, ánh sáng phản quang trên mắt kính che đi ý cười ha hả nơi đáy mắt, nhóc cún đáng thương không ngừng đưa đầu lưỡi liếm liếm cái nhọt, ánh mắt vừa oan ức vừa bất đắc dĩ.​
"Ầy, ai kêu hôm qua con ăn nhiều vậy, nhìn ba này, đâu có làm sao."​
Trương Tân Kiệt hả hê ngồi xổm trước ổ chó, hắn phản xạ có điều kiện sờ soạng mũi mình, tốt, rất tốt, chóp mũi không đau không ngứa, hoàn toàn không có dấu hiệu lên nhọt bự nào.​
Baba, người rõ ràng ăn nhiều hơn con cơ mà, bất công quá!​
Battle liếc Trương Tân Kiệt, hôm qua bọn họ ngồi xổm ven đường lớn cắn lẹ, Trương Tân Kiệt ăn một miếng lớn nó mới ăn một miếng nhỏ, tính ra nó ăn chưa được hai xâu, thế quái nào quả báo chỉ rớt xuống mỗi nó?​
"Cho con nhớ kỹ bài học này. . ."​
Trương Tân Kiệt rút điện thoại trong túi ra, tách một tiếng sét đánh không kịp chó trốn, bộ dạng ngốc nghếch với chóp mũi nổi cục nhọt bự của Battle liền lưu giữ trong màn hình điện thoại hắn.​
Xiên cẩu lúc nguy nan, baba, người làm vậy là không được, không có đạo lý gì hết! Con nguyền người, tâm bẩn ắt bị nghiệp quật!​
Battle quay đít chổng mông vào Trương Tân Kiệt, nó biết baba tâm bẩn của nó chắc chắn sẽ đem tấm ảnh gửi cho bạn bè, gửi cho bạn bè sẽ bị Trương Giai Lạc nhìn thấy, Trương Giai Lạc nhìn thấy sẽ đưa cho Hoa Hoa nhà hắn nhìn.​
Ôi mệ ơi, gương mặt anh tuấn soái khí của tôi, Hoa Hoa chó ngốc kia sẽ ghét bỏ mình mất. . .​
Ôi mệ ơi! Không đúng, mình có mệ đâu cơ chứ!​
Cả một ngày Battle vì "biến hình" mà buồn bực, thế nhưng đến tối, baba của nó cũng buồn bực không nguôi.​
Trương Tân Kiệt tắm rửa trước khi đi ngủ, hắn và Hàn Văn Thanh không phải ngày nào cũng muốn làm, nhưng một tuần chung quy sẽ có vài ngày muốn làm, mà khéo thế nào hôm nay lại là một ngày như vậy.​
Thế nhưng vừa cởi áo, Trương Tân Kiệt phát ngốc luôn, trên ngực trái của hắn mọc lên một cái nhọt, hồng hào căng mọng, nhìn tới nhìn lui to bằng hai điểm trước ngực kia, thần kỳ nhất, nó còn cùng hai điểm kia nối nhau thẳng hàng. . .​
Đáng sợ, quá đáng sợ rồi!​
Trương Tân Kiệt đứng trước gương, cũng không còn tâm trạng nào tắm rửa nữa, này nhìn qua không phải là có ba cái "ấy ấy" sao, phải một trái hai, thế nào cũng không đối xứng!​
Quản gia tâm bẩn trúng phải lời nguyền của Battle thận trọng đưa ngón trỏ tay phải chọt chọt cái nhọt, úi, đau!​
Làm sao bây giờ!​
Lát bị Hàn Văn Thanh nhìn thấy phải tính sao?​
Tối nay hay là, không làm nữa?​
Nhưng nếu anh ấy vẫn biết được thì sao? Nhọt đâu phải một bữa hai hôm là tiêu được đâu!​
Làm không cởi đồ? Chưa thử bao giờ!​
Đúng rồi! Có cách rồi!​
Trương Tân Kiệt tắm xong, quấn người kín mít chạy về phòng ngủ, liếc Hàn Văn Thanh một cái rồi mở cửa tủ quần áo, Hàn Văn Thanh nhìn hắn chọn tới chọn lui giữa núi áo sơ mi, cuối cùng lôi ra một chiếc sơ mi trắng chất liệu khá dày.​
"Em lấy áo tôi làm gì?"​
Con người để nửa trên trần trụi đang nằm trên giường cảm thấy khó hiểu, đêm hôm rồi còn muốn ra ngoài sao? Ra ngoài thì mặc đồ của bản thân cũng được mà.​
"Anh đừng quan tâm."​
Trương Tân Kiệt cầm áo sơ mi chạy ra khỏi phòng ngủ, mà khi hắn quay lại, Hàn Văn Thanh cuối cùng cũng hiểu ra --​
Nửa dưới không mảnh vải, nửa trên mặc "áo sơ mi của bạn trai", Trương quản gia Hàn gia hôm nay thật cao hứng nha.​
Cao hứng cũng tốt, cơ mà cài sơ mi kín mít thế kia làm gì, không sợ lát nữa thở không nổi sao. . .​
Quên đi, làm trước nói sau!​
Đêm ấy, thị giác của Hàn Văn Thanh cực kỳ thỏa mãn, Trương Tân Kiệt mặc áo của anh ngồi trên người anh, bàn tay anh dò vào vạt áo nắm lấy hông hắn mà động, thậm chí lặng lẽ tìm đến vật nhỏ trước ngực mà hắn không hay biết.​
Một khắc đó, Trương quản gia đột nhiên hít một ngụm khí lạnh, vẻ mặt lại vô cùng xoắn xuýt chật vật, phía sau càng xoắn tới mức anh suýt kiềm không nổi mà xả đạn.​
Tân Kiệt trước nay không nhạy cảm như vậy, tối nay rốt cuộc làm sao thế. . .​
Sau khi xong việc, Hàn Văn Thanh có chút nghi hoặc thu dọn tàn cục, Trương Tân Kiệt thì ngồi liệt trên giường duỗi hai chân hít sâu, toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi, áo sơ mi làm bằng vải bông dính nhớp nháp trên người hắn. Hàn Văn Thanh quấn hai chiếc bcs ném vào thùng rác, lúc quay lại tính đem Trương Tân Kiệt cùng đi tắm rửa liền phát hiện bộ ngực đang phập phồng của hắn có chút dị thường. . .​
Hửm, sao lại có ba cái?​
Nhẹ nhàng tiến tới bên giường, Hàn Văn Thanh nhìn Trương Tân Kiệt vẫn đang nhắm mắt chìm đắm trong dư vị ban nãy, anh có thể thần không biết quỷ không hay mà cởi cúc áo sơ mi.​
Một viên, hai viên, ba viên. . .​
Hiểu vợ ai bằng chồng, mãi đến khi lồng ngực Trương Tân Kiệt phơi ra giữa không khí, hắn mới sực nhận ra chỗ nào không đúng, lúc mở bừng mắt nhìn thấy gương mặt khổ sở nín cười của Hàn Văn Thanh, hắn xấu hổ ngượng ngùng túm lấy cái gối che mặt, hận không thể làm đà điểu rúc vào cánh cho rồi.​
Há há, thiện ác luôn có báo, thiên đạo hảo luân hồi, không tin ngẩng đầu nhìn, mẹ bây đang bay kìa.​
Battle từ cửa phòng ngủ chạy lại nhìn thấy bộ dạng kia của Trương Tân Kiệt, nó tự đắc lớn tiếng hắt xì một cái, nghiệp quật đấy, baba người tự lo đi nha!​
Thế nhưng Battle còn quá ngây thơ khi nó chỉ là một chú chó độc thân, ngây thơ tới mức nhìn thấy một màn Trương Tân Kiệt xấu hổ liền vui vẻ đi ngủ, may sao nhóc cẩu không ở lại xem đoạn sau, bằng không nó có ngồi khóc cho cái thân cô đơn cũng chẳng ai xót hộ.​
"Tân Kiệt, Tân Kiệt?"​
Từng lời ra khỏi miệng đều mang ý cười, Hàn Văn Thanh kéo nhẹ cái gối, vị huynh đài vừa giận dữ vừa xấu hổ hết mức kia làm cách nào cũng không chịu ló mặt.​
"Ba cái thẳng hàng, vô cùng ngay ngắn."​
Kéo cái gối không nhúc nhích phân nào, Hàn Văn Thanh đưa tay đặt lên ngực người kia. Ngực Trương Tân Kiệt lúc này càng phập phồng nhanh hơn, ban nãy nhọt của hắn bị người xoa nắn, suýt nữa bóp nát rồi, đau tới cúc cũng xoắn cả vào nhau!​
"Tuy không được đối xứng lắm, nhưng qua một tuần nửa tháng nữa sẽ hết."​
Quả nhiên, ngón tay Hàn Văn Thanh lại di tới đặt trên nốt nhọt căng hồng, có điều lần này anh không dùng lực nắm lấy mà nhè nhẹ lấy lòng bàn tay xoay quanh.​
Trương Tân Kiệt chịu không nổi, hắn quăng gối chăm chú nhìn Hàn Văn Thanh, đối phương cũng mặt đầy ý cười nhìn lại hắn.​
Đột nhiên, Hàn Văn Thanh vùi đầu xuống, lòng bàn tay đổi thành đầu lưỡi ấm áp, thân thể Trương Tân Kiệt căng cứng, kích thích đến sống lưng cũng thẳng tắp.​
"Văn Thanh. . ."​
Từ đau rát chuyển sang ngứa ngáy, Trương Tân Kiệt cảm thấy máu trong người đều dồn hết vào cái nhọt đang được âu yếm kia.​
"Không sao, tôi đâu có cười em. Qua vài ngày có thể nặn ra rồi, nhọt già sẽ không quá đau."​
Hàn Văn Thanh hôn lên cái nhọt rồi ngẩng đầu lên, chống tay trước mặt Trương Tân Kiệt, áp hắn dưới thân mình.​
"Thật khó coi, còn không đối xứng, còn có thể lưu lại sẹo rất lâu. . ."​
Trương Tân Kiệt nhìn Hàn Văn Thanh khẽ nhếch hai mắt, trong lòng vẫn hối hận sáng nay mình đáng lẽ không nên cười Battle.​
"Sẹo?"​
Ánh mắt Hàn Văn Thanh nhìn Trương Tân Kiệt càng ngày càng sâu, một bên khóe miệng cũng câu lên tới phạm vi nguy hiểm. Bất thình lình, anh cúi người ghé vào bên tai "người cuồng đối xứng", dùng ngữ điệu ám muội thở ra từng tiếng:​
"Không cần, tôi không ngại, vì em mà đánh một cái dấu đối xứng bên phải. . ."​
. . .​
. . .​
Trương quản gia Hàn gia, một câu cũng không thở ra được, tèo.​
-TBC-​
 

Gingitsune

Phán quan Tự Sát
Hội Tự Sát
Facts & Quotes
Messages
218
Likes
609
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Diệp All mới là vương đạo!!! Hàn All muôn năm!!!
#12
Aaaaaa, giọng edit quá dễ thương <- kẻ đọc 1 lần xong chạy đi coi cv để thấm cái sự dễ thương, xong lại đọc lần 3 mới coi như đọc xong. Hình cũng quá hợp nữa!!!! Cảm ơn vịttttttt! (à, con vịt chữ ký vẫn dth như mọi khi)

Lại nói, quả nhiên bất đối xứng, bằng cách này hay cách khác, luôn cameo trong các fic CP moe của liên minh :ROFLMAO:
 

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Messages
4,570
Likes
4,649
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#13
Chương này tào điểm quá nhiều =)))))) Tưởng mình có thể cmt một hai điểm nhưng sai rồi =))) Hú hú đây là cái làm Quản gia cuốn hút nè, vừa cute vừa hài, làm người ta xoắn xuýt. Trương ơi là Trương, sợ xấu lại còn sợ bất đối xứng. Thêm cái con Battle gọi tên Hoa Hoa nữa, lúa quá đi!

Xiên cẩu lúc nguy nan, baba, người làm vậy là không được, không có đạo lý gì hết! Con nguyền người, tâm bẩn ắt bị nghiệp quật!​
Há há, thiện ác luôn có báo, thiên đạo hảo luân hồi, không tin ngẩng đầu nhìn, mẹ bây đang bay kìa.
Dịch tuyệt vời quá <3 <3

Gom dùm cmt của Dung trên disc cho 2 em:

=))))) ôi chúa ơi cái chap
Cảm giác này gọi là gap moe phải hông
Khu người đàn ông nghiêm túc cấm dục nhất liên minh lại lộ ra sự moe thiếu đánh thế này =)))
Chọc cún rồi thì 03 điểm rồi thì áo sơ mi bạn trai rồi thì bóp nhầm
 

Bình luận bằng Facebook