Hoàn [PJ Batu 101.2019] Trương Tân Kiệt - Tôi chỉ là một người thành thật biết kiểm soát

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
280
Số lượt thích
2,940
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp is real \^m^/
#1
[Trương Trung Tâm] – Tôi chỉ là một người thành thật biết kiểm soát.





Tác giả : 全职专用小号 ( lofter )

Edit : Lãi

Beta: Oomi

Nhân vật chính: Trương Tân Kiệt

Phối hợp diễn: Các tuyển thủ chuyên nghiệp khác.

Tình trạng bản edit: Hoàn

~~~~~~~~

Lời edit:

.Món quà nhỏ chúc mừng sinh nhật của cậu: Trương Tân Kiệt, sinh nhật khoái lạc !

.Sau khi đọc xong thật sự cảm thấy đã có cái nhìn mới về nhân sinh ….

. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ =3= / <3 ~

.

Bá Khí – Hùng Đồ - Chiến Vô Bất Thắng!



~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


[ Trương Tân Kiệt ] Tôi chỉ là một người thành thật biết kiểm soát.


(1)

Sau cả một tuần lễ bị giày vò, Ngô Vũ Sách quyết định tắt hết điện thoại làm ổ trong ký túc xá, định hưởng thụ một ngày nghỉ không bị ai quấy rầy.

Cậu nằm mơ mình đặt món ăn yêu thích ở ngoài, sau đó tiểu ca tri kỉ giao đồ ăn tới tận cửa kí túc xá.

Việc này cũng không phải dễ, bình thường, nhân viên y tế của chiến đội hạn chế nghiêm ngặt việc ăn thức ăn bên ngoài của đội viên, thậm chí còn đi kèm bọn họ tới nhà ăn.

Tâm tình Ngô Vũ Sách lên cao khẽ hát đi ra cửa nhận thức ăn. Tiểu ca đội mũ lưỡi trai giao thức ăn tới, mang biên lai và túi ni lông đựng thức ăn đưa cho cậu: “Xin chào, để quý khách chờ lâu rồi.”

Ngô Vũ Sách theo thói quen liếc nhìn biên lai, hai chữ “Cám ơn“ tính nói ra bị nghẹn lại ngay cổ họng.

Biên lai rất đặc biệt, trên đó chỉ duy nhất một hàng chữ:

“Ngô Vũ Sách, cậu muốn đánh một ván không?”

Tiểu ca giao thức ăn lấy mũ xuống, thình lình xuất hiện gương mặt của Trương Tân Kiệt, mặt mũi gọn gàng. Cậu ta bình thản như cái gì cũng chưa từng xảy ra, trịnh trọng mà đầy ý tứ dò hỏi: “Có vấn đề gì không?”

Như thể người trước mặt mình đây căn bản không phải là một tên biến thái cuồng theo dõi.

Lý Hiên đi tới cửa phòng, lấy chìa khoá đang định mở cửa, liền nghe thấy tiếng hàng xóm rống lên giận dữ.

“Trương Tân Kiệt, cậu tha cho tôi đi.”

Lý Hiên lắc đầu thầm nghĩ sau khi trở về từ Ngôi sao hội tụ, lão Ngô thật sự càng ngày cách chữ “điên” càng gần.

“Tôi không có hứng thú, tôi thật sự không có hứng thú, cậu tránh xa tui ra chút đi!!!”

Chỗ ở thì không có vấn đề gì.

Vấn đề ở đây chính là cái cửa phòng của người hàng xóm ở đối diện, bên trong chứa một người thích hóng chuyện, não lại động đã nghe hết toàn bộ quá trình Ngô Vũ Sách kêu gào.

Người hàng xóm đó tên là Lý Tấn.

Ngày hôm sau, cả giới Liên Minh chuyên nghiệp đều biết chuyện Ngô Vũ Sách nói mớ khi ngủ với nội dung cực kì tỉ mỉ, chi tiết đến chân thực.



Bá Đồ vừa đánh xong trận thứ hai vòng đấu bảng của mùa giải mới, đang nhận phỏng vấn của phóng viên.

Như thường lệ, hai người quan trọng nhất của chiến đội là Trương Tân Kiệt và Hàn Văn Thanh cùng tham dự Trương Giai Lạc và Lâm Kính Ngôn thay phiên thi đấu, người thứ ba được mặc định là người kế tục của Quyền Hoàng - Tống Kì Anh.

Theo như các fan tự bổ não cho mình, tổ hợp này mang lại hình ảnh một nhà ba người đúng tiêu chuẩn. Vị phóng viên nào đó kiềm chế lại tâm tình sốt sắng của mình, cố gắng nhớ lại mấy tin tức lá cải trên diễn đàn Vinh Quang, giơ tay hỏi.

“Xin hỏi Trương phó, anh có đánh giá thế nào về tuyển thủ Ngô Vũ Sách của chiến đội Hư Không ?”

Trương Tân Kiệt lắc đầu ngụ ý không biết: “Việc này thì có quan hệ gì với trận thi đấu vừa rồi? Anh còn một phút.”

“Tôi tôi tôi ý của tôi là…” Phóng viên sốt sắng lên, vội vàng bật ra một chủ đề, “Ngô Vũ Sách vì sao lại vô duyên vô cớ đột nhiên tuyên bố đối với anh không có bất kì hứng thú gì? Xin hỏi hai người các anh có phải đã từng lén lút qua lại? Tôi có thể hiểu là chiến đội Hư Không chỉ trích đích danh trị liệu của chiến đội Bá Đồ hay không? Tuyển thủ Ngô Vũ Sách nói không có hứng thú, chính xác là ý gì?”

Trương Tân Kiệt thoáng mở to mắt, một câu hỏi hiếm gặp, cậu lộ ra vẻ mặt mù mờ, mấy giây sau mới hiểu ra.

“À, tôi đã hiểu ý của cậu ta. Không liên quan gì tới chiến đội, là việc riêng giữa tôi và cậu ta.” Trương Tân Kiệt đẩy đẩy mắt kính, giọng nói bình tĩnh, nhìn không ra biểu tình: “Loại chuyện này không thể ép buộc được, cậu ta từ chối tôi cũng có cái lý của cậu ấy.”

Nháy mắt, cả hội trường đều im lặng.

Hàn Văn Thanh và Tống Kì Anh trầm mặc quay đầu sang nhìn đội phó nhà mình.

Đêm đó, nội bộ nhân viên của Bá Đồ và Hư Không đều mất ngủ.

Trương Tân Kiệt - chiến đội Bá Đồ V: Cậu vất vả rồi. Tôi thật có lỗi, lúc trước không biết rằng cậu có ý khác //@ Ngô Vũ Sách - Hư Không chiến đội V: Xem như cậu lợi hại, tới đây tôi liều mạng chơi với cậu được chưa. Tới đánh một ván, cậu buông tha cho tôi rồi giải thích rõ ràng với mọi người đi.

Ngô Vũ Sách không cảm thấy việc Trương Tân Kiệt làm là thanh minh cho mình, cậu cảm thấy đây chính là âm mưu của Trương Tân Kiệt. Gì chứ mấy tên chơi chiến thuật, một người cũng không tin được.

Thật ra Trương Tân Kiệt không nghĩ nhiều như vậy, cậu chỉ là một người thành thật. Một mục sư nghĩ cách làm thế nào để solo quỷ kiếm sĩ.

Ngược lại quản lý của Bá Đồ lại vô cùng lo lắng: Tại sao các chiến đội khác hết một rồi hai người đều muốn đem mục sư nhà hắn về? Vừa mới đuổi được một Hô Khiếu, bây giờ lại tới một Hư Không… Làm ơn đi, sau này tuyệt đối đừng có cái gì vì yêu mà đến dùm…

Trần Quả vừa đọc xong số mới nhất của tuần báo Thể thao điện tử, có chút khó hỏi: “Trương Tân Kiệt với Ngô Vũ Sách rốt cuộc là có quan hệ gì? Tuyên bố một cái, mọi người ai cũng hét loạn cả lên.”

Tô Mộc Tranh có lòng tốt giải thích: “Phóng viên chất vấn, yêu cầu Trương Tân Kiệt nói rõ sự thật của mình với Ngô Vũ Sách. Thế nhưng người nói vô tình, người nghe hữu ý. Hàn Văn Thành và Tống Kì Anh vẫn lựa chọn không bỏ đi mà tha thứ.”

Nguỵ Sâm ở một bên nghe đến mức tới thuốc lá đang ngậm cũng rơi.

Diệp Tu theo thói quen tiếp lời: “Lời đồn cứ như vậy mà tiếp tục.”

Vì thế Hưng Hân liền thêm vào việc huấn luyện các đội viên: Nếu sau này gặp Bá Đồ thì cứ mang việc buồn nôn này nói trước mặt.


( còn tiếp...)

Phần tiếp theo

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hôm nay là ngày sinh nhật Quách Thiếu của chiến đội Thần Thoại *tung bông tung tông*
Quách Thiếu, sinh nhật khoái lạc ! =3= / ~

[8/1/2019]

 
Last edited:

VongolaCiel

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
1,315
Số lượt thích
4,925
Location
Nhà nuôi cánh cụt Thượng Hải
Team
Luân Hồi
Fan não tàn của
Đội phó LM ~~~
#2
Vấn đề ở đây chính là cái cửa phòng của người hàng xóm ở đối diện, bên trong chứa một người thích hóng chuyện, não lại động đã nghe hết toàn bộ quá trình Ngô Vũ Sách kêu gào.

Người hàng xóm đó tên là Lý Tấn.
Mọe cái đứa bà tám nhất LM nằm ở cái ổ Quỷ. Cmn :v

Hàn Văn Thanh và Tống Kì Anh trầm mặc quay đầu sang nhìn đội phó nhà mình.
Nội tâm Hàn: Khoan, Tân Kiệt cậu cắm sừng tui ???
Nội tâm Tống: Má ? Má đã làm gì ??

Ngược lại quản lý của Bá Đồ lại vô cùng lo lắng: Tại sao các chiến đội khác hết một rồi hai người đều muốn đem mục sư nhà hắn về? Vừa mới đuổi được một Hô Khiếu, bây giờ lại tới một Hư Không… Làm ơn đi, sau này tuyệt đối đừng có cái gì vì yêu mà đến dùm…
Tội bác hâhahahhaa

Thế nhưng người nói vô tình, người nghe hữu ý. Hàn Văn Thành và Tống Kì Anh vẫn lựa chọn không bỏ đi mà tha thứ
gái Tô à em =))))
 

Đỗ Tiểu Bạch

Lure like như hack
Bình luận
623
Số lượt thích
2,872
Location
Nằm vùng ở Luân Hồi
Team
Lam Vũ
#3
Trương phó tính hết rồi!! Tui thề là Trương tâm bẩn của tui không thể nào ngây thơ trong sáng như vậy được?! Một câu nói vô tình dậy sóng cả Liên minh, cái này không phải là trình thì cái gì là trình đây??? Không thua Diệp Tu năm đó đâu! (Sẵn tiện cha nội này nhà dột hôi của mà, không hổ túc địch của Bá Đồ)
Là Trương phó cố ý hết, mấy chú đừng bị vẻ mặt nghiêm túc của anh lừa! Anh thực sự rất tâm bẩn... tâm bẩn.... rất bẩn đó.... TT Tại sao tui thấy cả Liên minh ai cũng đen tối hơn Trương phó của tui, anh cứ như cừu lạc bầy sói vậy....
 

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
280
Số lượt thích
2,940
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp is real \^m^/
#4

[11/1/2019]
Sinh thần khoái lạc , Trương Tân Kiệt !
Nhân dịp sinh nhật của anh, mời hội những người tâm bẩn lên sàn =v=b ~
(2)
Trương Tân Kiệt thật ra là một người thành thật.

Lời này nói ra mọi người đều không tin. Trong bốn bậc thầy chiến thuật bóc đại ai ra so, tâm không phải cục than thì cũng là một cục đen. Lấy Diệp Tu làm ví dụ, không chỉ có tâm là đen, phổi nhất định cũng đen, bỏ đi một số thứ không cần thiết thì đến lục phũ ngũ tạng gì cũng thuần sắc đen. Còn Tiêu Thời Khâm và Dụ Văn Châu, hai người này về mảng ngoại giao vô cùng tốt, giao lưu vô cùng thoải mái, chỉ khi nào trên sân đấu mới cảm nhận được sự tính toán sâu xa không có một khẽ hở của họ, sau khi xuống sàn đấu nhìn thấy nụ cười hoà ái của đối phương đều sẽ cảm thấy không đúng…Tóm lại đã chơi chiến thuật thì làm sao là người thành thật được.

Nền tảng chiến thuật của Trương Tân Kiệt là không có gì bàn cãi, nhưng thật ra cậu cũng là người thành thật nhất trong bốn người. Do một phần tính cách cậu có độ tự hạn chế cao, không cho phép bản thân thay đổi nguyên tắc. Khiến cho mọi người rất hay phóng đại tính cách cậu không như người bình thường, thích duy trì gương mặt lạnh lùng tạo cảm giác thần bí. Vậy thì còn ai nghĩ cậu là người thành thật nữa?

Thật ra bậc thầy chiến thuật cũng là người, căn bản đều là người thành thật, ngoài trừ Diệp Tu là trường hợp đặc biệt, khi nào rảnh thì sẽ đề cập sau.

Hôm nay chúng ta nói một chút về Tân Kiệt. Bản thân Trương Tân Kiệt trên thực tế là một người sống lạc quan và thành thật.

Phía dưới chúng ta có một ví dụ.

Sở Vân Tú đối với Trương Tân Kiệt có tới mười chuyện canh cánh trong lòng, vào một buổi tối mây đen gió lớn, tóm lấy Trương Tân Kiệt vào lúc 10:55 phút cuối cùng trước khi ngủ để kiểm tra tin tức mình nghe được từ người khác, nhanh chóng chứng thực một tin:

“Trương Giai Lạc nói với tui là cha ổng quê ở thành phố X, cùng quê với ông. Vậy hai người có quan hệ thân thích không?”

Người bình thường đều biết đây là câu chuyện dùng để chọc cười. Nếu như xét về quan hệ trong Liên Minh, chúng ta có Phương Duệ chính là cháu của Phương Thế Kính, Phương Minh Hoa có thể cùng Phương Sĩ Khiêm mặc chung một cái quần lớn lên. Lý Tấn chính là em ruột của Lý Hiên, Lý Hoa là bà con xa của hai người họ, Lý Nghệ Bác đã giải nghệ là anh cả, quay lại làm bình luận viên chỉ vì mục tiêu muốn Lý gia tiến thêm một bước, chiếm lĩnh toàn bộ Liên Minh.
Còn một câu chuyện cười như thế này: Tôn Triết Bình đã phải tốn bao nhiêu năm để biết được Tôn Tường là cháu của mình? —— việc này đã sớm không còn thuộc về phương diện luật pháp mà đã tăng lên thành vấn đề của phương diện khoa học kỹ thuật.

Nhưng Trương Tân Kiệt nếu không tra rõ sự thật liền cảm thấy rất khó chịu. Cậu nghĩ rằng Sở Vân Tú khi đã hỏi cậu vấn đề này, thì chắc hẳn phải có chứng cứ gì đó để nghi ngờ.

Cậu không biết rằng ngay ngày hôm sau, Sở Vân Tú đã đặc biệt đem cậu và vấn đề đã hỏi quăng lên chín tầng mây, sau đó ôm điện thoạt bàn luận về phim truyền hình mới với Tô Mộc Tranh.

Trương Tân Kiệt cảm thấy nếu cứ tuỳ tiện đến hỏi Trương Giai Lạc thì cũng không phải là ý kiến hay. Việc này dù sao cũng là việc riêng tư của người khác, tìm thẳng tới người trong cuộc hình như có hơi không lễ phép. Vì thế cậu lên mạng tìm hết một loạt những tin nhắn của nhừng người bạn trên mạng xã hội của Trương Giai Lạc. Tổng hợp thành một văn bản dài, tỉ mỉ vẻ sơ đồ quan hệ, lưu vào USB.

Cậu tổng hợp nhân lúc nghỉ trưa, nói khéo cũng thật không khéo, đang làm thì bị Trương Giai Lạc đi ngang nhìn thấy được toàn bộ văn bản đều là tin tức liên quan đến mình, có chút ngạc nhiên. Trương Giai Lạc thấy Trương Tân Kiệt đóng tab văn bản lại không tiếp tục thu thập tin tức của những người khác trong lòng lập tức ngứa ngứa khó chịu chỉ còn thiếu nước đến gần hỏi rốt cuộc có chuyện gì?

Trương Tân Kiệt vừa quay đầu lại bắt gặp ngay ánh mắt đầy mong chờ của Trương Giải Lạc, rõ ràng là sợ hết hồn: “Trương Giai Lạc tiền bối?”

Trương Giai Lạc cười ha ha một tiếng: “Đội phó, cậu đang làm gì đó? Tui hình như vừa thấy tên của tui.”

Trương Tân Kiệt không lường trước được Trương Giai Lạc hôm nay về sớm thế, bất ngờ bị bắt gặp ngay tại hiện trường, cậu đưa tay lên nâng mắt kính mình lên để che giấu ánh nhìn: “Không có gì, theo lệ làm bảng phân tích mà thôi, trạng thái của anh gần đây rất tốt.”

Trương Tân Kiệt ngoài mặt biểu hiện bình tĩnh không một lỗ hổng nhưng cũng không lừa được Trương Giai Lạc tâm tư tinh tế. Trương Giai Lạc đã ở Bá Đồ lâu như vậy, cùng với mấy người đồng đội này đã quen thuộc đến cực điểm. Chưa kể còn nhạy cảm như cậu ta thì sao không nhận ra Trương Tân Kiệt đang lừa người.

Trương Giai Lạc nội tâm ngứa ngáy, như có ngàn cái móng mèo cào cào trong lòng.

Đến giờ cơm tối thì rốt cuộc Trương Giai Lạc cũng không thể nhịn được nữa, lôi kéo Lâm Kính Ngôn lại nói rõ mọi chuyện.

“Tân Kiệt sẽ không phí thời gian để đi phân tích từng đội viên như vậy, còn chưa nói là chỉ phân tích có mỗi mình ông? Ông trong tuần chỉ lên sân một lần.” Lâm Kính Ngôn bình tĩnh nói, “Chắc chắn là có vấn đề.”

Trương Giai Lạc vỗ bàn một cái, nâng tay lên trời mà vung mạnh một cái: “Ông cũng cảm thấy vậy đúng không? Tân Kiệt, cậu ta sao lại làm vậy…?”

“Có khả năng cậu ta thích ông.” Lâm Kính Ngôn nói với vẻ mặt đầy chân thành.

Trương Giai Lạc rối rắm, tay vẫn giữ nguyên trên không trung: “Hả?”

Giấu xong miếng kính phẳng kia là đôi mắt cười như có như không của Lâm Kính Ngôn, một giây sau anh lại dùng một đôi mắt vô cùng chân thành mà nhìn Trương GIai Lạc, nắm chặt cánh tay đang lơ lửng ở không trung của cậu ta: “Tui là đang nói thật lòng, mấy cái chuyện này cần nghiêm túc giải quyết. Đừng sợ, anh em mãi mãi ở bên cạnh ông.”

Đại não Trương Giai Lạc kêu ong ong, cậu tin tưởng trực giác của mình là việc này không phải vậy, nhưng vẫn cảm thấy ánh mắt chân thành của Lâm Kính Ngôn chính là ánh mắt của Phương Duệ làm dao động cả phóng viên: “Không phải….Có khả năng cậu ta chỉ….”

“Đừng tự lừa dối bản thân mình nữa, đối mặt với hiện thực đi.” Lâm Kinh Ngôn thành khẩn nói.

Đêm đó Trương Giai Lạc trằn trọc trở mình, không ngủ được, bị ngay Trương Tân Kiệt kiểm phòng tóm gọn. Trương Giai Lạc không khỏi chột dạ, Trương Tân Kiệt sợ cậu ta sẽ phát hiện nên chỉ đến xem, căn dặn vài điều sau đó đóng cửa rời khỏi.

Trường Giai Lạc nhìn cửa phòng đóng chặt, nhớ lại ngày thường Trương Tân Kiệt rất cẩn thận, càng nghĩ càng không đúng. Tuy Trương Tân Kiệt đối xử với mọi người đều giống nhau, nhưng lỡ như….chỉ là lỡ như vì muốn che giấu tình yêu đối với mình mà cậu ta như vậy thì sao????

Nội tâm của cậu chật vật nửa ngày sau đó liền lấy điện thoại mở lên, nhắm chặt hai mắt, ấn một dãy số.

Chờ một hồi lâu bên kia mới có tiếng trả lời: “Trương Giai Lạc? Trễ thế này rồi cậu còn có chuyện gì sao?”

“Đại Tôn.” Trương Giai Lạc nói bằng giọng nặng nề,”Tui đụng phải vấn đề khó giải quyết trong cuộc sống rồi, nhưng tui không biết phải giải quyết như thế nào mới phải…khiến cho mọi người đều thoả mãn. Tui biết tui không tốt, luôn do dự, thiếu quyết đoán, nhưng mà lần này thật sự….”

Đầu bên kia điện thoại yên tĩnh nghe.

Sau một hồi chờ Trương Giai Lạc tâm sự xong xuôi, Tôn Triết Bình cuối cùng cũng lên tiếng: “Đụng phải vấn đề phiền toái gì?”

Giọng nói trầm thấp, ôn hoà, không có lấy một tia mất kiên nhẫn.

Trương Giai Lạc hít sâu một hơi: “Tui cảm thấy Trương Tân Kiệt thầm thích tui.”

Đối phương im lặng ba giây, sau đó cúp điện thoại.

Gọi lại, thông báo máy bận.

“Tôn Triết Bình, con mẹ anh!!!”

“Chuyện là như vậy.” Tôn Triết Bình bọng mắt đen thùi, sầm mặt, “Cậu cười đủ chưa vậy?”

“Ha ha ha ha ha ha ha cậu làm tui…từ từ cái…..” Diệp Tu đã cười như được mùa, “Thật may cho chúng ta là chị chủ mua vé máy bay đi vào buổi chiều hôm nay, bằng không thì còn lâu mới có thể nghe được chuyện gì từ miệng ông.”

Tôn Triết Bình phiền muộn mở điện thoại lên, một dãy cuộc gọi nhỡ của Trương Giai Lạc, đỏ lè, nhìn đến phiền lòng.

“Ta nói ai cũng tưởng rằng Tôn đại gia có đời sống về đêm phong phú, đi phong lưu cả đêm.” Diệp Tu đùa cợt nói, “Hoá ra là bị Trương Giai Lạc làm phiền.”

Nguỵ Sâm bên cạnh vừa vặn sáp tới, nhất thời không nghe rõ, chấn kinh: “Cái gì? Trương Giai Lạc cùng Tôn Triết Bình sinh hoạt phong lưu, cả đêm với nhau?”

Giọng nói của hắn to đến mức mọi người ở Nghĩa Trảm và Hưng Hân đều quay lại nhìn.
Ánh mắt của Tôn Triết Bình giống như muốn giết người.

Lời đồn cứ thế mà được sinh thêm.

Tóm lại cho đến khi lời đồn được truyền tới tai của Trương Giai Lạc, phiên bản của câu chuyện đã trở thành một câu chuyện mưa buồn mù mịt, cậu và Tôn Triết Bình không thể ở cạnh nhưng lại yêu nhau sâu sắc. Người nghe được đều thương tâm rơi nước mắt.

Sự thật là Tôn Triết Bình đã gửi cho cậu 3 cái tin nhắn mắng cậu ngu ngốc, nhưng may thay vẫn không kéo cậu vào danh sách đen.

Ba tin nhắn của Tôn Triết Bình gửi đến rõ ràng mang ý nghĩa mắng người. Sắc mặt Trương Giai Lạc có chút thay đổi, nhưng lại không hề để ý tới đãi ngộ đặc biệt khốn nạn này.

Tuy nhiên khởi đầu của tất cả chuyện này, tuyển thủ Trương Tân Kiệt lại không có tí cảm giác nào. Ngày tháng trôi qua hoàn toàn không chút ảnh hưởng.

Trương Giai Lạc nổi giận nha, cậu cảm thấy việc này tuyệt đối là do Trương Tân Kiệt cố ý gài cậu.

Cậu không nghi ngờ Lâm Kính Ngôn, cũng không có nghĩ Tôn Triết Bình bên kia đã làm gì sai, cậu đem toàn bộ vấn đề xảy ra chủ quan quy hết về đều là ý đồ của Trương Tân Kiệt, việc này đã thể hiện đầy đủ được sự tin nhiệm của cậu với năng lực chiến thuật của Trương Tân Kiệt

Chung quy thì cậu cũng đã bị Diệp Tu lừa quá nhiều lần, quá quen thuộc với đám tuyển thủ tâm bẩn chuyên đi chỉnh người đó. Bọn họ chính là đào hố cho người khác nhảy, toàn bộ quá trình đều mang gương mặt vô tội, trước khi người ta nhảy sẽ cố ý ngăn cản, nhưng ngay sau khi nhảy xuống lập tức nuốt nước mắt ngược vào trong, thậm chí còn chặn cả cứu viện, tất cả mọi việc đều làm bộ làm tịch khiến người khác buồn nôn, mục đích không phải chỉ là dụ người ta vào hố mà còn thêm là khiến người khác buồn nôn đến chết.

Nhìn đồng chí Diệp Tu đã lưu lại bóng ma tâm lý trong lòng của biết bao nhiêu tuyển thủ chuyên nghiệp ở Liên minh này.
Trương Giai Lạc chỉ không hiểu nổi duy nhất một điều, chính là cậu đã làm gì đắc tội Trương Tân Kiệt.

“Đùng!”

Trương Giai Lạc đập hộp cơm mình xuống bàn chỗ đối diện với Trương Tân Kiệt, hùng hổ đầy khí thế mà ngồi xuống.
Trương Tân Kiệt đang ăn quai hàm tròn ra, sững sờ hiếm thấy, gương mặt mờ mịt nhìn cậu ta một cái, sau đó cúi đầu tiếp tục ăn.

"Trương Tân Kiệt!" Trương Giai Lạc thề với trời rằng cậu chỉ muốn đánh vỡ cái quy củ chết tiệt của Trương Tân Kiệt, như cái vụ không nói chuyện lúc ăn cơm.

Trương Tân Kiệt không để ý đến cậu, tiếp tục nhai kỹ nuốt chậm, sau cùng là uống một ngụm canh.

"Trương Tân Kiệt! Tui tìm cậu có việc!"

Trương Tân Kiệt gặp cậu ta vào lúc này có chút bất đắc dĩ, ngoại lệ mở miệng một câu: "Ăn xong rồi nói. Nếu anh gấp, cho tôi 5 phút."

Trương Giai Lạc miễn cưỡng đồng ý.

Sau mười phút.

Trương Giai Lạc hồn bay phách lạc ngồi một mình ăn cơm.

Lâm Kính Ngôn tiến tới: “Sao rồi? Hai ngươi tiến triển như thế nào?"

Trương Giai Lạc quên cả việc phải phản bác, sững sờ nhìn bát cơm.

"Lão Lâm."

Lâm Kính Ngôn đặt tay lên vai Trương Giai Lạc ý như muốn tiếp thêm sức mạnh cho cậu.

“Mới nãy, Trương Tân Kiệt cậu ta mới hỏi thông cá nhân của tui, hỏi tình hình quê tui ra sao, hỏi đến cực kì cặn kẽ.”

Lâm Kính Ngôn không ngờ tới mối quan hệ của bọn họ đã đi tới bước này.

“Cậu ta còn hỏi nơi sinh của cha tui, thói quen, ngôn ngữ địa phương là gì.” Trương Giai Lạc ánh mắt đờ đẫn, “Trước đây tui chỉ cho rằng cậu ta chỉ là thích tui bình thường thôi, không hề nghĩ tới việc cậu ta đã bắt đầu lên kế hoạch lâu dài như vậy…”

Lâm Kính Ngôn bối rối.

Nói một câu liền thành sự thật? Liệu anh có cần phải chịu trách nhiệm cho việc của hai bọn họ?

“Quê của Trương Giai Lạc là một cái làng ở chỗ kia, quê của tôi là ở một cái thôn ở chỗ này, mặc dù khá gần nhau, nhưng vẫn có khoảng cách, cũng không nghe người già trong làng nói có giao du gì với nhau, cậu ta với tôi không có quan hệ thân thích.”

Trương Tân Kiệt viết xong phân tích, nhấn gửi đi, tâm tình cảm thấy thật sung sướng.

Loại cảm giác sau khi đã giải quyết xong một vấn đề thật sự quá sướng.

Tâm tình của cậu rất tốt, đi tới phòng tập thể hình, cười với Hàn Văn Thanh một cái, sau đó lên tiếng chào hỏi: "Hàn đội."

Hàn Văn Thanh đang bận chạy bộ, không để ý cậu lắm, nên cũng bỏ qua sự bất bình thường của Trương Tân Kiệt.

Sở Vân Tú nhìn thấy tin nhắn của Trương Tân Kiệt, cau mày kéo khung chat tìm lịch sử trò chuyện, chậc một tiếng, trong lòng thổn thức thì ra dưới gầm trời này thật sự có một người vô vị như vậy.


(3)


Trương Tân Kiệt đúng giờ đi ngủ, đúng giờ rời giường, mỗi ngày đều có giờ giấc ăn uống và tập thể hình. Có thể nói trong giới thể thao điện tử, Trương Tân Kiệt là đại diện cho tuyển thủ gương mẫu nhất. Mỗi ngày Phùng Hiến Quân đều muốn đem cậu đi quảng bá trên mọi mặt trận, dùng hình ảnh của cậu để nâng cao hình tượng của toàn thể Liên Minh.

Cậu không hề bị ám ảnh cưỡng chế, cũng không phải thuộc cái gì hệ cấm dục, lại càng không phải biến thái.

Trương Tân Kiệt chỉ là một người thành thật biết kiểm soát.


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Hoàn.
Reminder:

Hôm nay (11/1) cũng là Sinh nhật Trương Tân Kiệt - Trương phó

Tụi mình đã bí mật xây dựng 1 Special Event nho nhỏ thiệt độc đáo để chúng ta cùng high \ = V = /

Special Event chỉ được Live trực tiếp tại Discord của TCCT vào đúng 10:01 tối GMT+7 ngày 11/1 !!!

Nội dung:

Đó là một buổi Role trực tiếp mô phỏng lại cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa cặp đôi song chỉ huy đã làm nên chiến thắng của Bá Đồ: Trương Tân Kiệt và Hàn Văn Thanh *hò hét tung hoaaa* !!!

Được thực hiện bởi đại thần @Hàn Văn Thanh và @Túc Liên - những đại thần sẽ khiến bạn bất ngờ và tại nên một ngày thật thú vị mừng sinh nhật Trương phó !!!

Hãy mau mau ghé thăm Discord và cùng high nàooo <3

Các bạn nhớ tới tham gia cùng tụi mình nhé =3= / <3 ~​
 
Last edited:

VongolaCiel

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
1,315
Số lượt thích
4,925
Location
Nhà nuôi cánh cụt Thượng Hải
Team
Luân Hồi
Fan não tàn của
Đội phó LM ~~~
#5
Đọc xong chợt thấy Lâm đại đại mới thật sự là kẻ đào hố chôn ngta =)))).
Tội Đại Tôn của tui, nghe tin xong cúp máy đêm lại còn khổ sở mà lão Diệp cứ =__=.
Ủa khoan end rồi hả?
wait v bí mật này tính làm sao :v ??
 

Gingitsune

Phán quan Tự Sát, Phong Đô đại quái
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
731
Số lượt thích
5,771
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Diệp All mới là vương đạo!!! Hàn All muôn năm!!!
#6
Lần đầu tiên đối diện ánh mắt chơn thành của Lâm đại đại.... nói gì bây giờ? Quả không hổ danh là tiền đội trưởng của Phương - ánh mắt chơn thành - Duệ hay sao?
 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook