Lâm Phương - Just one last dance

Dạ Vũ Thanh Phiền

Phó bản trăm người
Bình luận
93
Số lượt thích
294
Location
Quảng Châu
Team
Lam Vũ
Fan não tàn của
Lam Vũ - Hoàng Thiếu Thiên; Yên Vũ - Sở Vân Tú
#21

VongolaCiel

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
1,314
Số lượt thích
4,539
Location
Nhà nuôi cánh cụt Thượng Hải
Team
Luân Hồi
Fan não tàn của
Đội phó LM ~~~
#22

Một chiếc ô nhỏ

Dân thường Máy Chủ 10
Bình luận
11
Số lượt thích
67
Team
Khác
Fan não tàn của
TCCT
#23
Thực sự là mới đọc chương mới lại do con bạn gợi ý tới một thứ mà trước nay không để ý. Không biết mọi người có thấy người kế thừa Quỷ Mê Thần Nghi của Phương Duệ họ Lâm không? :cool::cool:

Nếu ai đã từng đọc cái đồng nhân " Con nhà cậu tên gì?" thì chắc hiểu ý tôi muốn nói gì rồi đó....

Chúng ta sẽ có bài ca ba họ Lâm mẹ họ Phương sinh con ra Lâm Phong, con trai đến đội cũ của ba mẹ nhận tài khoản cũ của mẹ thi đấu.

Hôm nay mới bị mẹ đánh cho một trận nhừ tử :p:p:p
 
Last edited:

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
7,546
Số lượt thích
13,282
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#24
Thực sự là mới đọc chương mới lại do con bạn gợi ý tới một thứ mà trước nay không để ý. Không biết mọi người có thấy người kế thừa Quỷ Mê Thần Nghi của Phương Duệ họ Lâm không? :cool::cool:

Nếu ai đã từng đọc cái đồng nhân " Con nhà cậu tên gì?" thì chắc hiểu ý tôi muốn nói gì rồi đó....

Chúng ta sẽ có bài ca ba họ Lâm mẹ họ Phươnh sinh con ra Lâm Phong, con trai đến đội cũ của ba mẹ nhận tài khoản cũ của mẹ thi đấu.

Hôm nay mới bị mẹ đánh cho một trận nhừ tử :p:p:p
Ghi nhận công lao nhận con về cho hai vị chủ nhà :)))))

Phục cô rồi :))))) Trước nay luôn nghĩ mấy nhà kia đều có con, ngoại trừ Lâm Phương với Chu Giang, ừ thì Chu Giang còn trẻ quá đi nhưng mà Lâm Phương thì... ờm...

Hôm nay có câu trả lời rồi, yêu cô =)))))))
 

Một chiếc ô nhỏ

Dân thường Máy Chủ 10
Bình luận
11
Số lượt thích
67
Team
Khác
Fan não tàn của
TCCT
#25
Ghi nhận công lao nhận con về cho hai vị chủ nhà :)))))

Phục cô rồi :))))) Trước nay luôn nghĩ mấy nhà kia đều có con, ngoại trừ Lâm Phương với Chu Giang, ừ thì Chu Giang còn trẻ quá đi nhưng mà Lâm Phương thì... ờm...

Hôm nay có câu trả lời rồi, yêu cô =)))))))
Thực ra cái này tôi cũng không để ý đâu tất cả là tại cái người kéo tôi vô đây bảo không để ý chú em Lâm Phong kia họ Lâm mà chơi ID của Phương Duệ sao? Đúng là từ ấy trong tôi bừng nắng hạ mà :]]]
 

VongolaCiel

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
1,314
Số lượt thích
4,539
Location
Nhà nuôi cánh cụt Thượng Hải
Team
Luân Hồi
Fan não tàn của
Đội phó LM ~~~
#26
Thực sự là mới đọc chương mới lại do con bạn gợi ý tới một thứ mà trước nay không để ý. Không biết mọi người có thấy người kế thừa Quỷ Mê Thần Nghi của Phương Duệ họ Lâm không? :cool::cool:

Nếu ai đã từng đọc cái đồng nhân " Con nhà cậu tên gì?" thì chắc hiểu ý tôi muốn nói gì rồi đó....

Chúng ta sẽ có bài ca ba họ Lâm mẹ họ Phương sinh con ra Lâm Phong, con trai đến đội cũ của ba mẹ nhận tài khoản cũ của mẹ thi đấu.

Hôm nay mới bị mẹ đánh cho một trận nhừ tử :p:p:p
Cô gái... Mị cần tặng cô mấy cái bông vs con gà. Cô siêu quá !!! há há há cíu mị ko nhịn cười dc
 

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
7,546
Số lượt thích
13,282
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#27
Con trai họ bố, giống mẹ (nghề), đúng chuẩn nhé.

Dạy con cho roi cho vọt:

"Quỷ Mê Thần Nghi cũng có ngày bị phát hiện dễ như một trò đùa! Trông thật chướng mắt!" Một dòng chat đột nhiên nhảy lên từ Phương Duệ.
"Quỷ Mê Thần Nghi bị chú em chơi thành thế này, thật là khó coi." Phương Duệ nói câu cuối cùng, Hải Vô Lượng đồng thời xuống đòn dứt điểm.
Phương: Từ nay hảo hảo làm người nha con! (Má đi giật quán quân đây chào con)

Tiểu Lâm: TT__TT Ở Lam Vũ má nuôi chuyên núp lùm mà bố nuôi thì tay tàn, con sao có thể không xông pha?
 

VongolaCiel

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
1,314
Số lượt thích
4,539
Location
Nhà nuôi cánh cụt Thượng Hải
Team
Luân Hồi
Fan não tàn của
Đội phó LM ~~~
#28
Con trai họ bố, giống mẹ (nghề), đúng chuẩn nhé.

Dạy con cho roi cho vọt:




Phương: Từ nay hảo hảo làm người nha con! (Má đi giật quán quân đây chào con)

Tiểu Lâm: TT__TT Ở Lam Vũ má nuôi chuyên núp lùm mà bố nuôi thì tay tàn, con sao có thể không xông pha?
Má chị ơi Bá Đồ nhà chị mà qua pv xem Lâm đại đại có cảm tưởng gì về việc vợ đánh con gần đây 🤣🤣🤣
 

Vịt Xinh Xắn

Giữa hồ băng ngẫm nhân sinh vỡ nát...
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
462
Số lượt thích
2,361
Team
Lam Vũ
Fan não tàn của
Chow Chow ^_^/(Lão Lâm nữa hí hí)
#29
Má chị ơi Bá Đồ nhà chị mà qua pv xem Lâm đại đại có cảm tưởng gì về việc vợ đánh con gần đây 🤣🤣🤣
Lâm: "Hôm con đến Bá Đồ chơi, tôi thấy cháu nó có nhiều vấn đề, liền nhờ hội lão niên thay mặt tôi khuyên bảo cháu nó, cũng bảo với mẹ nó về dạy lại con, tôi ở xa không lo được hết, mà mẹ nó thì cũng bay nhảy rồi, giờ nhân tiện về thăm chốn cũ dạy dỗ cháu nó nên người."
 

Diệp Tiểu Lam

Farm exp kiếm sống
Thần Lĩnh
Bình luận
44
Số lượt thích
163
Team
Luân Hồi
#32
Không còn lưu manh Lâm - Đường Tam Đả - Kính Ngôn, chỉ còn lưu manh Lâm - Lãnh Ám Lôi - Kính Ngôn. Cũng không còn đạo tặc Phương - Quỷ Mê Thần Nghi - Duệ, chỉ còn khí công sư Phương - Hải Vô Lượng - Duệ. Nhưng rốt cuộc họ vẫn có thể ngồi bên nhau bàn luận, vẫn có thể động viên nhau.
Thích câu này của chị kinh khủng luôn. Lâm Phương đúng là từ khi bắt đầu đến tận gần cuối truyện đều không được ở bên nhau, thậm chí đúng như chị Lá nói cuối cùng còn ở hai bên chiến tuyến, dùng sự thấu hiểu nhau gần như đến tuyệt đối để đánh bại đối phương. Đọc đến đó, không thể nói là không buồn, không xót, hai người đã hiểu nhau, bên nhau lâu đến thế cuối cùng lại đối đầu nhau, anh chết tôi sống, nhưng chung quy đấy cũng chỉ là trên sàn đấu. Những chap cuối cùng, Lâm Kính Ngôn giải nghệ, cảm giác tất cả dường như thật sự bắt đầu lại từ đầu, Phương Duệ bất kể trên sân đấu Vinh Quang anh tỏa sáng hay thất bại đều có ánh mắt của Lâm Kính Ngôn dõi theo. Trận đấu cuối cùng của Phương Duệ mùa giải thứ 10, anh bước xuống sàn đấu lôi đài, thất vọng với bản thân, vì bản thân không thể tiếp tục kiên trì trong trận đoàn đội, góp cho Hưng Hân một phần sức lực. Vào giây phút đó, tin nhắn của Lâm Kính Ngôn đến "Còn chưa kết thúc đâu, trận đấu chưa kết thúc, em cũng vậy." Một câu nói đơn giản vậy thôi, lập tức khiến Phương Duệ bình tĩnh lại. Một chi tiết nhỏ vậy thôi, cũng đủ để thấy giữa hai người chứa đựng rất nhiều thứ không cần nói rõ thành lời.
 

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
7,546
Số lượt thích
13,282
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#33
Thông báo: List Lâm Phương cv đã được up để kêu gọi cho prj Phương Duệ 20/11: List truyện - List truyện convert có CP (update 28/10/18)

List này đặc biệt đều đã qua kiểm nghiệm chất lượng, dài có ngắn có.

Từ fic Liên Sinh trở xuống, đầu mỗi fic đều có số lượng chữ, lượng fic trên dưới 1k chữ có kha khá.

Anh chị em mau vào thắt bún để mừng SN Phương đại đại, Phương điểm tâm, Phương chân thành, Phương kỳ tài, Phương thích chơi tay phải!

Hình như có 2 fic chỉ có 800 - 900 chữ à, làm cái vèo là xong, mau nhận kẻo hết!
 

Trời Sao

Máy cày level
Thần Lĩnh
Bình luận
164
Số lượt thích
700
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Phương Duệ đại đại, Lâm Kính Ngôn đại đại
#34
Chui vào đây viết đôi lời cho CP tui thích nhất nhân một trong những ngày tự ngược bản thân vì Lâm Phương...



Trong tất cả các CP của Toàn Chức, Lâm Phương chỉ kém mỗi Tán Tu và Song Hoa về mặt bi kịch thôi.

Một người trượt trạng thái bị chiến đội bỏ rơi, người còn lại vì không thể dung hòa với phong cách của chiến đội, lại cũng bị bỏ rơi tiếp. Hai người cứ vậy mà xa rời nhau. Không còn là đồng đội, không còn là hợp tác, không còn Tổ Hợp Tội Phạm.

Họ gia nhập hai chiến đội khác nhau, lúc gặp lại đã là đối thủ một mất một còn, phải đem tất cả những ăn ý, nhưng tin tưởng, những hiểu biết trước đây bày thành mưu kế đánh bại người kia. Nhưng Lâm Kính Ngôn hiểu Phương Duệ, thì Phương Duệ cũng hiểu Lâm Kính Ngôn, tất cả những toan tính không thể gây sát thương cho đối phương, mà chỉ hóa giải sát thương cho mình. Họ chiến đấu, mà giống như khiêu vũ. Chỉ có cách bỏ hết mọi âm mưu, đánh một trận không suy nghĩ, tùy cơ ứng biến, thì mới mong phân được thắng bại. Một trận đấu có thể thô thiển, nhưng ẩn đằng sau đó là bao nhiêu tàn nhẫn, đau đớn với chính họ, một nỗi đau khiến tất cả các cặp hợp tác đang theo dõi họ đều không nỡ nhìn.

Trong tất cả các CP của Toàn Chức, Lâm Phương chỉ kém mỗi Tán Tu và Song Hoa về mặt bi kịch thôi. Thế như cái ngược của họ kém hai CP trên nhiều lắm.

Cả hai đều là người không quá cố chấp, họ phóng khoáng, linh hoạt, kiên nhẫn, biết nhượng bộ, và không cưỡng cầu những thứ đã không còn thuộc về mình. Do vậy, những chuyện xảy đến với họ đều được họ đón nhận một cách bình thản, dù ít nhiều vẫn tồn tại cảm giác, tiếc nuối, bất đắc dĩ và không cam lòng. Có lẽ chính bởi nét tương đồng trong tính cách này nên họ mới hợp cạ như thế, cả trong chiến đấu lẫn đời thực.

Mỗi người một phương, nhưng mối quan hệ của họ vẫn rất thân thiết, rất khăng khít. Như lời hỏi thăm của Lâm Kính Ngôn khi Phương Duệ đăng một vài câu than vãn bâng quơ. Như cách Lâm Kính Ngôn chọc Phương Duệ lúc Bá Đồ đến chào Hưng Hân một ngày trước trận đấu giữa hai đội. Như cách Phương Duệ tíu tít nói chuyện với Lâm Kính Ngôn khi có cơ hội gặp mặt. Như tin nhắn Lâm Kính Ngôn gửi cho Phương Duệ, nói những điều anh biết cậu sẽ cần nghe vào lúc đó. Như cách Phương Duệ nghĩ tới Lâm Kính Ngôn trong giây phút Vinh Quang nhất trong đời của một tuyển thủ chuyên nghiệp.

Suốt cả nửa sau của bộ truyện, khi cả hai có nhiều đất diễn hơn, sự thân thiết của Lâm Phương hai người đã nhiều lần được khẳng định. Làm hợp tác 4 năm, Phương Duệ chính là đồng bọn quan trọng nhất trong đời đánh giải của Lâm Kính Ngôn. Được Lâm Kính Ngôn dìu dắt ngay từ những ngày đầu chính thức bước chân vào giải chuyên nghiệp, Lão Lâm là tuyển thủ mà Phương Duệ kính trọng nhất, dù có thể anh không phải kẻ mạnh nhất. Hai người đều có một vị trí rất trọng yếu trong lòng nhau. Họ luôn quan tâm tới nhau, họ hiểu nhau, họ biết người kia nghĩ gì, có cảm xúc gì vào những thời điểm quan trọng nhất.

Lâm Phương, Tổ hợp Tội Phạm, đủ ngọt thừa ngược. Dù tui vẫn ước được thấy hai người hợp tác, kề vai sát cánh chiến đấu ít nhất một lần, nhưng những hành động và suy nghĩ của họ về đối phương, dành cho đối phương, kể cả sau khi không còn là đồng đội, vẫn khiến tui cảm thấy đủ hạnh phúc để dằn chút nuối tiếc ấy xuống và biến họ thành niềm vui hàng ngày của tui.

Họ có thể không còn chiến đấu bên cạnh nhau, nhưng mối quan hệ của họ sẽ mãi không thay đổi.
 
Last edited:

Trời Sao

Máy cày level
Thần Lĩnh
Bình luận
164
Số lượt thích
700
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Phương Duệ đại đại, Lâm Kính Ngôn đại đại
#35

Tổ hợp Tội Phạm ☆ Lời tri ân dành cho quá khứ huy hoàng mờ ảo.


☆☆☆​

Tôi luôn cảm thấy, những chuyện cũ năm xưa của Lâm Kính Ngôn và Phương Duệ chính là như tiêu đề, vừa huy hoàng, vừa mờ ảo.

Mùa 2, Lâm Kính Ngôn ra mắt dưới trướng Hô Khiếu, chính diện tiến công đánh ra một đời thanh danh, là Đệ nhất lưu manh Đường Tam Đả.

Mùa 5, Phương Duệ ra mắt dưới trướng Hô Khiếu, Quỷ Mê Thần Nghi zâm đãng chơi trick, đặt bẫy, úp sọt cần mẫn, trở thành vương giả trong giới đạo tặc, là Đệ nhất đạo tặc Quỷ Mê Thần Nghi.

Từ mùa 5 đến hết mùa 8, bốn năm đó, Lâm Kính Ngôn và Phương Duệ, dưới cái tên Tổ hợp Tội Phạm, là bộ đôi át chủ bài mang thương hiệu của Hô Khiếu.

Từ mùa 5 đến hết mùa 8, bốn năm đó, Tổ hợp Tội Phạm tung hoành, chưa một lần độc giả được chứng kiến. Tất cả những gì chúng ta biết về họ đều chỉ là vài lời gợi lại quá khứ bâng quơ, mơ hồ.

Cho nên hôm nay tôi muốn điểm lại một số lần mà tổ hợp của Lâm Kính Ngôn và Phương Duệ, của Đường Tam Đả và Quỷ Mê Thần Nghi được nhắc đến trong chính văn.

“Lâm Kính Ngôn làm cộng sự lâu năm với kẻ được vinh danh là bậc thầy chơi bẩn của Vinh Quang, xem ra đã học không ít chiêu trò. Lúc này chơi lưu manh cực kỳ hèn hạ, bên này ném một viên gạch, bên kia chọi một bình xăng, tóm lại quyết tâm không đối địch trực diện, thậm thụt rải đồ chọt lén khi có dịp, đồng thời chỉ huy cả đoàn phối hợp chiến đấu.

[...]

Mưu Đồ Bá Đạo có Trương Tân Kiệt và Lâm Kính Ngôn liên thủ, giết tiếp thêm hai BOSS. Cuối cùng giờ ngủ đã điểm, Trương Tân Kiệt dứt khoát thoát game. Còn Lâm Kính Ngôn? Ai cũng không biết, vì cả Diệp Tu cũng chưa tìm ra ID acc lưu manh của người kia. Lâm Kính Ngôn không dùng nhân vật có trang bị rực rỡ nổi bật, mà xài một lưu manh hết sức bình thường trà trộn vào đội ngũ Mưu Đồ Bá Đạo. Trường kỳ hợp tác với bậc thầy chơi bẩn làm không chỉ đấu pháp, cả ý thức của Lâm Kính Ngôn cũng vô tình bị ô nhiễm theo nhiều.”

Trích chương 753: Cố gắng phấn đấu
“Một tổ hợp đã gây nên làn sóng quan tâm mạnh mẽ trong giới chuyên nghiệp. Tuy họ chưa bao giờ có thể nắm tay nhau bước vào trận chiến giành quán quân cuối cùng, nhưng ít nhất Hô Khiếu luôn là khách quen của vòng chung kết, không một chiến đội nào dám khinh thường.”

Trích chương 1123: Lưu manh và đạo tặc
“Tổ hợp Tội Phạm ngày xưa tuy không được đánh giá mạnh nhất Liên minh, nhưng chỉ cần hai người có mặt, fan sẽ cảm thấy rất vững tâm. Bất kể tình hình gian nan thế nào, họ vẫn tràn đầy niềm tin vào chiến đội.”

Trích chương 1277: Giờ giải lao bên Hô Khiếu
“Đường Tam Đả và Quỷ Mê Thần Nghi, hai nhân vật mạnh nhất Hô Khiếu, theo sau Ám Vô Thiên Nhật, giẫm bước trên những tàn dư cũ kỹ, cũng xông lên.

Xưa kia, họ từng được gọi là tổ hợp Tội Phạm, nhưng hôm nay cái tên ấy sắp phải trở thành quá khứ. Trên bảng bình chọn tổ hợp tốt nhất Vinh Quang, hai nhân vật đã kề vai chiến đấu bên nhau nhiều năm này thậm chí còn không đứng cùng chỗ. Cái gọi là hợp tác không phải chỉ cần chung đội là được, chứ nếu không, mỗi đội năm người đều đi ứng tuyển cả rồi?

Thật ra Liên minh cũng không định nghĩa rõ ràng về hai chữ "hợp tác". Chỉ là qua nhiều năm bình chọn, hợp tác thường là cặp đôi đóng vai trò chủ lực nhất, ăn ý với nhau nhất trong một chiến đội. Bởi thế nên cách họ phối hợp mới nổi bật, mới dễ thấy.

Hô Khiếu hiện tại vẫn tôn Đường Tam Đả làm át chủ bài. Hắn vẫn là kẻ nổi bật nhất, nhưng Quỷ Mê Thần Nghi thì đang dần dần mờ nhạt. Lưu manh và đạo tặc đã không còn là trục tâm cho cả chiến đội đánh xoay quanh. Hôm nay, đứng bên cạnh Đường Tam Đả, cánh tay phải của Đường Tam Đả, là ai?”

Trích chương 1279: Không chịu tập trung.
“Tổ hợp Tội Phạm là cái tên cũ dành cho cặp đôi lưu manh đạo tặc của Phương Duệ và Lâm Kính Ngôn. Lấy tên này cũng do nghề mà họ cầm, một đạo tặc với một lưu manh chẳng phải phần tử tội phạm thì là cái gì?”

Trích chương 1472: Tổ hợp Tội Phạm mới
“Phương Duệ cũng lặng im. Hắn quen Lâm Kính Ngôn không lâu bằng Diệp Tu, nhưng từ mùa giải thứ năm gia nhập Liên minh, những bước chân đầu tiên trên con đường chuyên nghiệp hắn đã có Lâm Kính Ngôn bên cạnh. Lâm Kính Ngôn dìu dắt hắn trưởng thành, hai người trở thành cặp hợp tác nổi danh, và rồi mỗi người một ngã rẽ ở cuối mùa giải thứ tám, thứ chín.

Với hắn, Lâm Kính Ngôn vừa là thầy vừa là bạn. Nếu bảo Phương Duệ bình chọn một tuyển thủ đáng kính nhất Liên minh, hắn sẽ bỏ phiếu ngay cho Lâm Kính Ngôn không cần do dự, cho dù anh không phải người mạnh nhất.”

Trích chương 1576: Gió mưa đã ngừng
Khi cả hai bắt đầu có nhiều đất diễn hơn, bắt đầu có những ảnh hưởng nhất định tới cốt truyện, thì một người đã về dưới trướng Bá Đồ, một người không lâu sau cũng chuyển nhượng sang Hưng Hân.

Chúng ta chỉ biết rằng, năm xưa, hai người họ từng là một tổ hợp nổi danh, từng là thương hiệu của Hô Khiếu, từng là những người đồng đội thân thiết và hợp cạ nhất, và từng có ảnh hưởng đến nhau nhiều nhất.

Trong ấn tượng của độc giả, bọn họ dường như vẫn luôn ở hai bờ chiến tuyến. Còn những năm tháng cùng sát cánh kia đã nằm lại sau lưng.

Và những cuộc đối đầu giữa họ lại là minh chứng mạnh mẽ nhất cho những năm tháng ấy.

Có rất nhiều người cảm thấy cuộc chạm trán ở trận lôi đài bán kết Bá Đồ - Hưng Hân giữa Lâm Kính Ngôn và Phương Duệ rất tàn nhẫn, thế nhưng tôi chưa từng nghĩ vậy.

Đối với tôi, khung cảnh đó đẹp lắm, thơ mộng lắm, huy hoàng lắm.

Cái mà chúng ta chứng kiến chính là kết quả của 4 năm đồng hành, kề vai sát cánh của họ, 4 năm mà chúng ta chỉ được nghe kể lại qua vài điểm sáng bé nhỏ vụn vặt.

Cuộc chiến đó, màn khiêu vũ đó của bọn họ, chính là bằng chứng sắt đá nhất cho sự thấu hiểu trong tư duy, cho sự đồng điệu trong suy nghĩ.

Lãnh Ám Lôi của Lâm Kính Ngôn từ mặt sau lâu đài đi vòng ngược chiều kim đồng hồ, Hải Vô Lượng của Phương Duệ cũng từ mặt trước lâu đài đi vòng ngược chiều kim đồng hồ.

Thế là Lãnh Ám Lôi ra cửa trước, Hải Vô Lượng về cửa sau. Hai người khiển nhân vật mở cửa, thận trọng tiến vào.

Người xem chỉ biết câm lặng.

Cặp hợp tác ngày xưa nay đã thành đối thủ, nhưng lối đánh khi vào trận vẫn cứ đồng điệu thế sao? Người đi vòng ta cũng đi vòng, người ngược chiều kim đồng hồ ta cũng ngược chiều kim đồng hồ, người mở cửa ta cũng mở cửa...

Hai nhân vật rón ra rón rén di chuyển, mọi cử động nhỏ nhất đều như khớp lấy nhau.

Khán giả bó tay, thôi chờ hai người đụng mặt rồi tính!

Ai ngờ hai người cứ như giao hẹn sẵn sẽ không gặp nhau vậy. Họ đi quanh tầng một ròng rã một phút, cả vạt áo cũng chẳng nhác thấy.

Thế rồi họ dường như thấm mệt, cùng ngồi trong góc nghỉ ngơi.

Kênh chung lúc này phát huy tác dụng.

"Ê, anh có đang trong lâu đài không?" Phương Duệ hỏi.

"Có!" Lâm Kính Ngôn trả lời nhưng không hỏi lại. Phương Duệ đã lên tiếng, nghĩa là hắn cũng trong lâu đài.

"Đầu game anh đánh kiểu gì?" Phương Duệ hỏi thẳng.

"Đi vòng." Lâm Kính Ngôn đáp thẳng.

Vòng chung kết, trong trận đấu một mất một còn, hai người lại tán gẫu đến thản nhiên như không, như một cuộc giao lưu thường ngày ở trại huấn luyện.

"Đụ má." Phương Duệ bỗng mắng. Trọng tài lập tức xuất hiện cấp thẻ vàng. Chữ nghĩa thế này dĩ nhiên không được phép chat.

Lâm Kính Ngôn lập tức hiểu ra vấn đề. Không cần hỏi nhiều, Phương Duệ chắc chắn cũng đã đi vòng, hai người coi như đổi chỗ cho nhau, sau đó ôm cùng mạch suy nghĩ, cùng đường lối lén lút mà lùng sục khắp nơi. Cho nên, người tránh ta, ta cũng tránh người, bước chân cứ đi cứ đi mà mãi chẳng chạm mặt.

"Tiếp!" Lâm Kính Ngôn quyết định đột phá gút thắt. Hai người rõ ràng quá hiểu nhau, thuộc làu làu thói quen của nhau, nếu chỉ dự đoán trước một bước là không đủ, bởi đối phương cũng sẽ làm hệt như mình. Kết quả cuối cùng, chẳng ai có thể làm gì được ai.

Lãnh Ám Lôi đứng dậy đi khỏi góc tường, bắt đầu hành động trước. Anh đổi cách nghĩ. Anh suy xét Phương Duệ sẽ làm gì kế tiếp và chọn hướng xử lý sâu hơn.

Hai nhân vật lại xoay đường chuyển lối.

Một phút nữa trôi qua, hai người không làm khán giả phải thất vọng. Nơi cầu thang xoắn ốc tầng một lâu đài, hai nhân vật cuối cùng gặp gỡ. Một cuộc gặp gỡ không hề mảy may đột ngột, một cuộc gặp gỡ mười phần đương nhiên, như cả hai đã hẹn sẵn từ sớm, mỗi người có một lối đi, cuối cùng nơi đây gặp mặt.

Rốt cuộc cũng đánh rồi. Khán giả nghĩ.

Nhưng, Lâm Kính Ngôn và Phương Duệ lại sững sờ.

Sao lại gặp ở đây?

Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là, họ vẫn đồng điệu. Khi phát hiện đối phương quá hiểu mình, họ tiến một bước trong phán đoán, nhưng rồi sau cuối lại đi đến kết quả như nhau.

"XX!" Phương Duệ tự censor lời chat.

Trọng tài méo mặt. XX không vi phạm quy tắc, nhưng nhìn nó, trọng tài như thấy hai chữ "đụ má" to và rõ vô cùng. Phương Duệ không chửi tục, nhưng đã đem cái nghĩa tục tĩu truyền đạt đầy đủ không thiếu phần nào.

Hai người ngây ngẩn nhìn nhau ba giây, ngoài "XX" của Phương Duệ thì không ai nói tiếng nào. Đột nhiên, cả hai cùng ra tay.

Đạn Sóng Khí!

Ném Cát!

Mỗi người một chiêu, vừa tấn công vừa lách mình né tránh. Thế là không ai đánh trúng ai.

Tiếp!

Đạo cụ của lưu manh và kình khí của khí công sư bắn qua bắn lại, hai người thật sự giao chiến.

Nhưng người xem chỉ có thể ngơ ngác mà nhìn.

Đây gọi là giao chiến ư? Hay là phối hợp?

Mọi động tác công kích và né tránh đều liền nhau như một thể. Người không đánh trúng ta, ta không đánh trúng người, và rồi lại lao tới, và rồi lại lùi về. Nào có phải chiến đấu? Họ như đang khiêu vũ vậy.

"Khụ!" Nửa phút sau, Lâm Kính Ngôn chat một chữ lên kênh chung. Thế tấn công của Lãnh Ám Lôi thoáng dừng. Một cách đồng bộ, Hải Vô Lượng cũng thả chậm tay.

Cả hai đều nhìn ra vấn đề.

Thân thiết đến mấy chăng nữa, đây đã là vòng chung kết, họ là tuyển thủ chuyên nghiệp vai gánh trọng trách nặng nề. Họ đều muốn giành thắng lợi về cho đội mình. Thế nên, họ mới hết lòng phỏng đoán người hợp tác ngày xưa của mình, hi vọng biến sự ăn ý này thành vũ khí sát thương. Kết quả? Hai người hiểu nhau, cho nên phỏng đoán giống nhau. Ăn ý không biến thành vũ khí, mà ngược lại, đã giúp họ giải trừ toàn bộ sát thương.

Như thể, sự hiểu nhau không cần lời đó đang cản trở hai người tranh đấu.

Cảm giác này không hạnh phúc chút nào.

Hiểu nhau không cần lời, đó từng là thứ để họ tự hào, nay lại thành chướng ngại khi đối đầu. Muốn đánh, muốn thắng, họ phải đọ nhau xem ai có thể thoát khỏi sự ăn ý kia dứt khoát hơn, vô tình hơn, sự ăn ý tượng trưng cho tất cả quá khứ giữa họ.

Lại qua ba giây sững sờ, tiếp tục ra tay!

Bên cầu thang xoắn ốc, đạo cụ lưu manh và kình khí khí công sư tiếp tục va chạm.

Hai nhân vật bắt đầu trúng chiêu.

Em vỗ anh một chưởng, anh ném em cục gạch.

Trận chiến diễn ra có vẻ kịch liệt, nhưng trong mắt người xem có trình độ thì nó thô thiển hơn cả gà.

Bởi vì muốn xem hiểu trận đấu này, phải biết rõ những gì Lâm Kính Ngôn và Phương Duệ đã từng trải qua. Thô thiển, là vì hai người quá ăn ý. Người này giỏi ở điểm nào, người kia làm sao không biết? Vậy nên, mọi thủ đoạn đều trở nên vô ích.

Chỉ như bây giờ, đánh bừa không cần suy nghĩ, họa hoằn lại trúng.

Hiểu nhau không cần lời đã không còn là sức mạnh nâng đỡ, trợ giúp lẫn nhau, mà là âm mưu, là cạm bẫy, là dối lừa...

Ngoài trận, những tuyển thủ có hợp tác đều không nỡ xem tiếp.

Trận đấu này tàn khốc đến mức nào? Vì chiến thắng, hai người phải dùng sự hiểu ý, sự tin tưởng, sự an tâm dám đem phần lưng của mình giao cho người kia bảo vệ, mà bày thành mưu kế.

Hoàng Thiếu Thiên vốn nhắn tin với Dụ Văn Châu suốt đêm, giờ đây cũng lặng người.

Tôn Triết Bình và Trương Giai Lạc, Hàn Văn Thanh và Trương Tân Kiệt, Diệp Tu và Tô Mộc Tranh... Những ai có hợp tác đang ngồi tại nhà thi đấu đều vô cùng hiểu ý nghĩa trong hai chữ "hợp tác" này, nhưng cặp hợp tác trên sàn đấu lại phải nhẫn tâm phá hủy mọi thứ họ từng tạo nên trong quá khứ.

Vì chiến thắng.

Vì quán quân.

Mỗi một tuyển thủ đều có rất nhiều ràng buộc trong lòng, nhưng vì hai thứ đó, họ không thể không xuống tay tự chặt đứt những vấn vương ấy.

Trích chương 1492: Đồng điệu
Phải hiểu rõ nhau đến mức nào mới có thể khớp đến từng tính toán, từng hành động?

Phải đồng điệu với nhau đến mức nào mới có thể xảy ra tình huống gặp gỡ gây bất ngờ với cả hai bên, mặc dù đã tiến thêm một bước trong lối suy đoán và xử lý, chỉ bởi người kia cũng tiến thêm một bước y hệt?

Phải ăn ý với nhau đến mức nào mới có thể khiến mọi sát thương bị hoá giải, mới có thể đánh ra một trận đấu ngươi tiến ta lùi như phối hợp, như khiêu vũ?

Kể từ đầu mùa giải thứ 9, sau khi Lâm Kính Ngôn rời khỏi Hô Khiếu, hai người họ đã không còn là hợp tác, không còn là Tổ hợp Tội Phạm, nhưng gần hai năm sau gặp lại, sự ăn ý của bọn họ dường như không hề mất đi.

Một cuộc trò chuyện vẻn vẹn năm câu, chưa đến hai mươi từ, vẫn đủ để bọn họ hiểu được vấn đề nằm ở đâu.

Một trận đánh mà nếu họ tính toán quá nhiều thì sẽ chẳng đi đến đâu cả, bởi “người này giỏi ở điểm nào, người kia làm sao không biết?” Cho nên, một lần nữa, họ lại chọn cùng một cách giải quyết: đánh bừa.

Không suy tính bất cứ điều gì, mặc cho may mắn quyết định.

“Chỉ như bây giờ, đánh bừa không cần suy nghĩ, họa hoằn lại trúng.”

Hoạ hoằn lại trúng.

Thật đáng tiếc.

Tìm được tri kỷ thấu hiểu với mình đến như vậy, vốn là một cơ duyên ngàn năm có một, chỉ có thể gặp, không thể cầu.

Bọn họ đã từng là niềm tự hào của nhau trong quá khứ.

Đã từng luôn gắn liền với tên tuổi của nhau.

Đã từng xem nhau như một nửa sức mạnh.

Đã từng hiểu ý, tin tưởng, an tâm dám đem phần lưng của mình giao cho người kia bảo vệ.

Nhưng bây giờ, tình thế lại ép buộc họ phải đối đầu.

Ép buộc họ đem tất cả sự thấu hiểu ăn ý được xây dựng qua bao nhiêu năm kia, bày ra làm âm mưu khiến người kia gục ngã.

Thật đáng tiếc.

Khoảnh khắc tái hiện quá khứ giữa hai người rực rỡ nhất, huy hoàng nhất, lại xuất hiện vào lúc hai người phải nhẫn tâm chặt đi mối liên kết vững chắc năm xưa.

Thật đáng tiếc.

Không thể tận mắt chứng kiến sự lợi hại của họ.

Ánh hào quang của Tổ hợp Tội Phạm, nay đã nằm lại trong quá khứ.

Hai người họ mỗi người có một bước đường riêng, đã không còn liên quan gì đến nhau nữa rồi.

Dù cho có hoài niệm ngày tháng xưa cũ đến thế nào cũng không thể quay trở lại, tôi nghĩ cả hai đều hiểu rất rõ điều đó.

Cho nên Lâm Kính Ngôn sảng khoái bước chân sang đầu quân cho Bá Đồ, sảng khoái chinh chiến thêm hai năm bên những đối thủ cũ, cùng họ theo đuổi chấp niệm bấy lâu, rồi thẳng lưng rời đi, dứt khoát, không hề ngoảnh đầu.

Cho nên Phương Duệ phóng khoáng chấp nhận đổi nghề, chấp nhận ăn lương bằng một nửa lương cũ (dù vẫn cao nhất cả chiến đội), chấp nhận về dưới cánh chiến đội “rễ cỏ” Hưng Hân; vừa là tìm được một “tổ ấm” mới để thoải mái theo đuổi đam mê đánh địch bất ngờ, vừa là đặt niềm tin vào những người đồng đội mới, cùng họ xây dựng một thời đại thuộc về mình.

Phải rồi. Quá khứ của Tổ hợp Tội Phạm vừa huy hoàng, vừa mờ ảo.

Và nó chỉ còn là quá khứ.

Họ sẽ chỉ giữ cho riêng mình một góc nhỏ trong lòng để tưởng niệm những ngày tháng đẹp đẽ ấy.

Cho dù không còn chung đường, bọn họ vẫn là hợp tác ăn ý nhất của nhau, vẫn là hai người bạn chí cốt của nhau, vẫn là người thấu hiểu nhau nhất.

Con đường trước mắt của họ đều rất dài.

Giấu trong tim một lời tri ân dành cho quá khứ, bọn họ sẽ kiên định bước tiếp.

Tôi chỉ mong rằng, mặc dù ngoại trừ các nhân vật trong truyện, không một ai khác tận mắt chứng kiến những năm tháng tung hoành của họ, nhưng vẫn sẽ có người nhớ, đã từng có một cặp hợp tác, tên gọi Tổ hợp Tội Phạm, gồm có Đệ nhất lưu manh Lâm - "Đường Tam Đả" - Kính Ngôn và Đệ nhất đạo tặc Phương - "Quỷ Mê Thần Nghi" - Duệ.

☆☆☆

Chúc mừng sinh nhật Lâm Kính Ngôn!
\( ̄︶ ̄)/

 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook