Lâm Kính Ngôn - Đại thần không thần

Lotus

Máy cày level
Team Chuyên Cần
Thần Lĩnh
Bình luận
165
Số lượt thích
751
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Dụ Văn Châu
#1
Lâm Kính Ngôn, là người duy nhất mà khiến mình có cảm giác bực bội và khó chịu đối với lão Bướm hay còn gọi là tác giả.
Lần đầu tiên cái tên Lâm Kính Ngôn được nhắc đến đi kèm là dòng trạng thái “trượt trạng thái do tuổi tác”, và nó đi theo Lâm Kính Ngôn đến hết cả truyện luôn, mỗi lần lão Lâm xuất hiện là lại một lần “tuổi tác”. Cứ như kiểu sợ không nhắc thì mọi người sẽ quên hắn đã lớn tuổi vậy, bị Đường Hạo “lấy hạ khắc thượng”, bị chiến đội từ bỏ dù đang là đội trưởng đương nhiệm, bị trượt quán quân cùng Bá Đồ, tất cả đều là “trượt trạng thái do tuổi tác”, rốt cuộc giữa Lâm Kính Ngôn và Trương Giai Lạc, ai mới là con rơi của “nữ thần”?
Dõi theo bước chân của Lâm Kính Ngôn thật sự là một việc chẳng mấy vui vẻ gì, bị chiến đội ruồng bỏ vì kẻ đánh bại chính mình, bỏ lại thẻ tài khoản đã đi theo mình ngần ấy năm đến với chiến đội khác, cuối cùng cách quán quân chỉ một bước, muốn rời bỏ nhưng lại luyến tiếc sân khấu huy hoàng ấy, kiên định đi tiếp, bùng cháy lần cuối, dốc hết toàn lực “vì quán quân”, kết quả chỉ đổi lấy cơ hội đi ngang qua cúp quán quân rồi giải nghệ. Chặng đường ấy có biết bao đắng cay, nào ai hiểu thấu?
Giữa một hàng đại thần của Toàn Chức, Lâm Kính ngôn không phải là người khác biệt nhất, cũng không phải là đại thần nhất, không phải nhạt nhòa nhưng cũng không đủ nổi trội, không phải kém cỏi nhưng cũng không toả hào quang chói lọi, hắn cứ bình bình đạm đạm như vậy mà tồn tại trong Toàn Chức, giống như một người bình thường lọt thỏm trong xã hội ngoài kia, đúng thế, Lâm Kính Ngôn chỉ là người thường, là đại thần nhưng không thần.
Hắn là người trọng tình cảm, không phải là nói những người khác không tình cảm nhưng tình cảm đến mức mang theo vào thi đấu chuyên nghiệp, chỉ có Lâm kính Ngôn. Bá Đồ gặp Hô Khiếu, trở về nơi từng ruồng bỏ mình, hắn vẫn “thổn thức không thôi”. Hắn “tự hỏi mình nên có tâm trạng thế nào”, quay về nhìn khán đài, phất tay với lão Lộ, “họ đã biết nhau chín năm rồi, cảm tình lâu dài bằng với tuổi đội Hô Khiếu. Không biết lão Lộ còn nhớ Hô Khiếu của quá khứ trông ra sao? Lâm kính Ngôn không khỏi nghĩ ngợi bâng quơ”. Gặp lại Đường Hạo cùng Đường Tam Đả, hắn vẫn không khỏi nhói lòng, hâm mộ Trương Giai Lạc không bị chia cách với nhân vật mình cầm, là tuyển thủ chuyên nghiệp đáng nhẽ vào trận chỉ có thắng thua, không có tình cảm mới đúng, tiếc là Lâm Kính Ngôn không làm được điều này, không may nó lại không quá thích hợp với việc thi đấu. Những tình cảm ấy đã làm ảnh hưởng đến sự quyết đoán của Lâm Kính Ngôn, bị Hô Khiếu từ bỏ nhưng vẫn lo lắng bận tâm cho Hô Khiếu, kết thúc mùa 9 hắn muốn giải nghệ nhưng rồi nhìn Hàn Văn Thanh, nhìn Trương Giai Lạc vẫn kiên trì mà không đành lòng bỏ đi, gặp lại Phương Duệ sẽ không nhịn được mà nhớ tới quá khứ, tới Đường Tam Đả cùng Quỷ Mê Thần Nghi. Dù biết điều đó không tốt, nhưng chính những tình cảm đó khiến mình cảm thấy tôn trọng Lâm Kính Ngôn, và hắn đáng nhận được sự tôn trọng ấy.
Đã từng có thời gian mình cho rằng nghề lưu manh không hợp với Lâm Kính Ngôn? Không lưu manh từ đầu đến chân như Bánh Bao, không hùng hổ quyết liệt như Đường Hạo, ở Lâm Kính Ngôn là sự ôn hòa, nhã nhặn từ ngoại hình đến tính cách, thật sự Lâm Kính Ngôn quá “lương thiện” khi nhìn Trương Giai Lạc thổn thức với món mật ong Bách Hoa ở siêu thị đối diện Bách Hoa, cố nín cười mà vỗ vai Trương Giai Lạc nói “Nên đi thôi”. Lưu manh đâu? Lưu manh đệ nhất đâu? Chỉ là sau này, nhìn sự chấp nhất của hắn, sự khao khát của hắn, nhiệt huyết của hắn bùng cháy lần cuối ở Bá Đồ mới thấy, không có chuyện hợp hay không hợp, chỉ có yêu thích, nếu không yêu thích ai lại chọn chơi nghề ấy chứ? Và trước khi Đường Hạo tiếp quản nhân vật, Đường Tam Đả vốn đã là một nhân vật có sức tấn công chính diện mạnh mẽ. Không hợp, thì sao Lâm Kính Ngôn có thể đưa Đường Tam Đả trở thành đệ nhất lưu manh?
Chỉ là, thời gian không chờ đợi ai, Trương Giai Lạc vẫn có cơ hội còn Lâm Kính Ngôn khi chưa viên mãn, đã phải rời đi, chỉ còn lại hình bóng đằng sau, với tương lai được ủy thác cho Phương Duệ, hậu bối, đồng đội, đối thủ, bằng hữu của hắn, thay hắn hoàn thành nguyện vọng, thực hiện truy cầu quán quân năm đó của hai người. Và Phương Duệ đã làm được, vì thế nụ cười khi giải nghệ ấy, chỉ có hối tiếc, không có hối hận, vì chỉ có Lâm Kính Ngôn dừng lại, còn con đường Vinh Quang của Lâm Kính Ngôn, chưa dừng lại.

Lâm Kính Ngôn, cảm ơn về tất cả và tạm biệt!

P/s: Vốn tiêu đề này không chỉ dành riêng cho Lâm Kính Ngôn mà còn cả cho Dương Thông cùng Điền Sâm, nhưng hai người kia xuất hiện quá ít và vì không muốn phải viết nhiều nên Lâm Kính Ngôn là người được chọn làm đại diện. Nếu có thể, nhấn mạnh ở chữ" NẾU", một ngày nào đó sẽ gộp cả ba vào chung một bài vẫn với tiêu đề này.
 

Lệ Yên Hà

Gà con tiến hóa
Bình luận
12
Số lượt thích
11
#2
Ba Bướm thật bất công với Lâm Kính Ngôn a~ *Buồn* :(
 

Gingitsune

Phán quan Tự Sát
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
484
Số lượt thích
2,422
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Diệp All mới là vương đạo!!! Hàn All muôn năm!!!
#3
Một người trầm ổn, không cần thể hiện mình, vì anh biết anh muốn gì và nên làm gì. Chương 748-754, ngày đầu tới Bá Đồ, Lâm không vội đi tham quan mà bình tĩnh nghiên cứu acc Lãnh Ám Lôi. không tỏ ra mừng rỡ, chỉ an tâm vì anh biết mình có thể phát huy khả năng của mình. Ko cần sốt sắng làm quen, vì anh đã quen thuộc điều cần nhất: lưu manh Vinh Quang. Phụ Tân Kiệt cướp boss, không phải vì cần thể hiện, chỉ là đó là việc nên làm, thế thôi

Có rất nhiều đại thần rời đi vì lý do này hay khác trong hơn 1700 chương truyện. Diệp giải nghệ chục lần, Tôn thì... Dương Thông cũng làm rất nhiều chuẩn bị cho việc giải nghệ. Nhưng sự giải nghệ của Lâm mang đến rất nhiều cảm xúc về tình hình của 1 tuyển thủ lớn tuổi. Nó ko bất ngờ như giải nghệ vì chấn thương của Tôn, không bất ngờ vì.... chẳng ai hiểu tại sao.... như Diệp. Cách Lâm giải nghệ khiến người ta muốn nói "a, hiểu được" nhưng lại khiến người gào lên "sao lại thế, anh còn được mà?". Nó giống như một bài nhạc chợt chấm dứt ở nốt cuối cùng, sau đó là im lặng. Như một giấc mơ tới hồi kết. Không đặc biệt, vì đó là câu chuyện của rất nhiều tuyển thủ. Đặc biệt, vì chúng ta đã dõi theo những cố gắng của Lâm, đã tìm hiểu được con người anh, và giờ đây...phải chia tay anh.
 

Neko-chan

Nông dân công nghiệp
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
186
Số lượt thích
841
Fan não tàn của
Diệp ma thần!!! Tán ca soái soái soái!!!
#4
Tác giả: 全职高手相关内容

Editor: Mèo

Ấn tượng nhân vật Toàn Chức - Lâm Kính Ngôn


Chỉ là cái nhìn cá nhân, có chuyện thì dài không có thì ngắn, não động tương đối lớn

(1)

Khi anh bước lên vũ đài, chỉ để lại cho chúng ta bóng lưng.

Bắt đầu từ khi cái tên Lâm Kính Ngôn xuất hiện lần thứ hai, Hồ Điệp Lam đều không ngừng nhấn mạnh bởi vì tuổi tác nên trạng thái trượt xuống, Lâm Kính Ngôn quả lực gắn liền với trạng thái trượt. Lặp đi lặp lại đột nhiên cùng cường điệu như vậy thậm chí làm tôi thấy phiền, trượt thì trượt cần phải lần nào cũng nhắc lại sao, mỗi lần nói chỉ sợ mọi người quên mất tuổi của anh.

Từ khi mới lên sân đã nhận được đãi ngộ như vậy, bản tôn khi thi đấu liền càng thảm đạm, Lâm Kính Ngôn chính mình lần thứ nhất ra sân, tự mình tàn khốc chứng mình chứng minh bốn chữ trạng thái trượt xuống, bị chính Đường Hạo niên thiếu khí thịnh lấy hạ khắc thượng, sau đó lập tức bị chiến đội từ bỏ, tài khoản đổi chủ, được Bá Đồ thu nhận, cách quán quân lại xa một bước, cuối cùng lấy giải nghệ kết thúc.

Nhìn đoạn đường này của Lâm Kính Ngôn khiến người ta khó chịu.

Anh từng bước một rời đi võ đài huy hoàng kia, cước bộ chần chờ, thỉnh thoảng quay đầu lại xem, đi đến mấy bước cuối cùng, anh đột nhiên kiên định xoay người nói, ta chờ một chút, nhìn nhìn lại võ đài này. Anh cuối cùng bùng nổ một lần, dùng hết toàn lực, sau đó quyết định, một đi không trở lại.

(2)

Khi lựa chọn từ ngữ miêu tả cảm giác Lâm Kính Ngôn đem lại cho tôi, xuất hiện đầu tiên lại là "ôn hòa", đó là một từ tốt nhưng không thích hợp cho một tuyển thủ chuyên nghiệp, tuổi tác của anh không tính nhỏ, nhưng anh không có bá khí tỏa ra quanh người như Hàn Văn Thanh cũng không có tài hoa hơn người như Diệp Tu, anh không chút nào yếu thế nhưng cũng không mạnh đến mức quang mang tứ phía, giữa một đám đại thần đặc điểm rực rỡ yêu nghiệt, Lâm Kính Ngôn giống một chén nước sôi để nguội bị phơi đến nửa ấm.

(3)

Anh là người tốt.

Nhìn Lâm Kính Ngôn tôi nghĩ như vậy, không phải ý nói người khác đều xấu, mà ta từ ngữ nghèo nàn trừ "người tốt" ra cũng không nghĩ được từ khác có thể khái quát. Nếu mở cuộc bình chọn lương tâm của Liên Minh, sức cạnh tranh của lão Lâm nhất định rất mạnh, anh làm người vừa khiêm tốn vừa phúc hậu.

Tôi nhớ một chi tiết, lúc Diệp Tu trào phúng Trương Giai Lạc Lâm Kính Ngôn thiếu chút nữa cười ra tiếng, nhưng khi Trương Giai Lạc nhìn sang thì lập tức che giấu thần sắc. Dù mọi người đều biết là trò đùa dai của đứa bạn xấu, lão Lâm khi đó không cắm thêm một đao thật sự là quá phúc hậu.

Viết đến đây tôi bỗng nhiên nhớ lại buổi tối nào đó ở siêu thị nhìn thấy mật ong nhãn hiệu Bách Hoa thổn thức về Trương Giai Lạc không thôi, nháy mắt não bổ ra một Lâm Kính Ngôn ở sau lưng cậu vẻ mặt cố nén cười còn phải vỗ vai Trương Giai lạc nói "Cần phải đi rồi", lão Lâm thật sự không dễ dàng.

(4)

Một đặc điểm khác khiến người ấn tượng sâu sắc là trọng cảm tình, bất hạnh thay, lại là một điểm không thích hợp với thi đấu, không phải nói con người không có tình cảm, kì thực mỗi tuyển thủ đều có cảm tình, nhưng trước mặt thắng bại có chút cảm tình là nên buông xuống.

Trong lòng Lâm Kính Ngôn, cảm thấy tình cảm giữa người với người rất nặng, những tình cảm này lại ảnh hưởng quyết định của anh, bị chiến đội từ bỏ mà anh lại một mực bày tỏ trung tâm với Hô Khiếu, mùa giải thứ 9 Bá Đồ không giành được Tổng Quán quân anh muốn giải nghệ, thấy các đồng đội kiên trì lại không muốn rời đi, nhất là thời điểm gặp được Phương Duệ, thời điểm chặt đứt ăn ý ngày xưa để truy cầu thắng lợi, anh chung quy là không đủ tàn nhẫn, anh sẽ không nhịn được hoài niệm Đường Tam Đả của anh, hoài niệm Quỷ Mê Thần Nghi của Phương Duệ, hoài niệm tổ hợp tội phạm, nhớ nhung quá khứ, kì thật từ điểm này, anh đã thua.

Điều này rất đáng tiếc, nhưng cũng là điểm khiến người ta thích cùng tôn trọng Lâm Kính Ngôn nhất.

(5)

Thật ra khi Bánh Bao hỏi Lâm Kính Ngôn "Anh không thích chơi lưu manh tại sao lại chọn nghề này", tôi cũng từng tự hỏi. Cũng không phải giống Bánh Bao mạch não sao Hỏa, tôi chỉ cảm thấy nghề lưu manh với Lâm Kính Ngôn mà nói có chút mãnh.

Sau này mới hiểu được, chúng ta nhìn thấy, Lâm Kính Ngôn hiện tại, chủ yếu là nhã nhặn ôn hòa, khí tràng hiện ra có chút yếu, nhưng đây là kết quả sau khi bị năm tháng mài giũa.

Đường Tam Đả, nguyên bản cũng là nhân vật chính diện cường công a.

Trong chính văn có hai lần Bánh Bao gọi Lâm Kính Ngôn là đệ nhất lưu manh, lão Lâm nghe rất vui.

Nhớ có một đoạn như vậy

"Lan sơn hổ. Nhất định phải ngăn được, Lâm Kính Ngôn cắn răng vung chuột."

Hai chữ cắn răng đơn giản chính là hội tâm nhất kích, chấp nhất với Vinh Quang, truy cầu cùng khát vọng với thắng lợi, những thứ này, trong lòng Lâm Kính Ngôn tuyệt không ít hơn bất luận một tuyển thủ nào.

Ai lại không muốn thắng? Ai lại không muốn gặt hái Vinh Quang? Không thích thì tại sao lại chọn nghề này? Chẳng qua bất luận kẻ nào đều không thể chống lại sự bào mòn của thời gian, anh chỉ bắt đầu đem nhiệt huyết năm xưa, chậm rãi giấu phía sau mắt kính phẳng, chôn đến đáy lòng thôi.

(6)

"Thi đấu vẫn chưa kết thúc, cậu cũng vẫn chưa"

"Lão Lâm, nhìn thấy không? Ta, Tổng Quán quân"

Thái độ như vậy của Lâm Kính Ngôn cùng Phương Duệ, nghe nói khiến cp đảng đều ngọt khóc.

Mà tôi chưa từng đứng ở góc độ cp, thấy không chỉ là ăn ý thấu triệt giữa hai người, còn có loại mong đợi cùng truyền thừa nào đó.

Phương Duệ đang nỗ lực, dốc hết tất cả, mang theo phần của Lâm Kính Ngôn.

Cậu đã từng là người kế thừa của Lâm Kính Ngôn mà vào Hô Khiếu, rồi lại thành cộng tác xuất sắc, bọn họ hiểu nhau rất rõ. Tin nhắn kia của Lâm Kính Ngôn, có lẽ cũng không phải thấy dáng vẻ của Phương Duệ trên ghế thi đấu mới gửi, tại thời khắc Phương Duệ kết thúc thi đấu, anh liền đã biết tâm tư của Phương Duệ, biết Phương Duệ cần cái gì nhất.

Cậu vẫn chưa kết thúc, cậu vẫn còn tương lai.

Lâm Kính Ngôn đã kết thúc, phó thác tương lai cho Phương Duệ.

Phương Duệ cũng không để anh thất vọng, còn có chuyện gì khiến người vui mừng hơn sao?

(7)

Lâm Kính Ngôn giống như mỗi một lão tướng giải nghệ, để lại bóng lưng cho chúng ta

Thật rất đáng tiếc a, cho dù là bỏ ra rất nhiều nỗ lực, cũng không cầm được chiếc cup cao nhất, làm sao lại cam tâm.

Nhưng là nhân sinh nào có viên mãn, chắc chắn sẽ có rất nhiều bất đắc dĩ, tôi tin rằng khi Lâm Kính Ngôn bước xuống võ đài kia, nụ cười là đến từ nội tâm, lòng anh có tiếc nuối, nhưng không có hối hận.

Gặp lại, Lâm Kính Ngôn.

Đôi lời editor:

Ta cảm thấy chặng đường này của Lâm Kính Ngôn là đáng buồn nhất, so với ai đều phải buồn. Bởi vì anh không có tài hoa như Diệp thần, cũng không có khí tràng mạnh mẽ như lão Hàn, càng không có tương lai rộng mở như những tân binh tài năng, để bước lên vũ đài dành cho những vị thần, anh phải bỏ ra rất nhiều công sức nhưng chung quy, vẫn là theo không được bước chân của họ. Chính văn, Lâm Kính Ngôn đã từng nghĩ rằng không có thiên phú thì phải nỗ lực, cần cù bù thông minh, nhưng so với anh có thiên phú, cũng so với anh càng nỗ lực, thì làm sao có thể vượt qua họ đây? Anh mỉm cười, là thật lòng, là chua xót cũng là bình thản. Từ bây giờ, anh chỉ có thể đứng trên khán đài nhìn họ tiếp tục theo đuổi, khát vọng chạm đến Vinh Quang, mà anh, trước kia không thể, bây giờ cùng mai sau càng không thể. Bởi vì, Lâm Kính Ngôn đã không còn cơ hội đó rồi.
 

FanPD

Máy cày level
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
162
Số lượt thích
670
Location
HCMC
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Phương Duệ
#5
Đọc mấy dòng này tôi cứ nhớ đến cảnh Lâm Kính Ngôn của Bá Đồ và Phương Duệ của Hưng Hân đánh nhau trong toà lâu đài. Anh một chiêu, tôi một thức.
Just one last dance!
Buồn chết tui rồi.
 

Đỗ Tiểu Bạch

Lure like như hack
Bình luận
604
Số lượt thích
2,233
Location
Nằm vùng ở Luân Hồi
Team
Lam Vũ
#6
Tui không có cảm nhận về Lâm, chỉ muốn chia sẻ một câu chuyện nhỏ.

Có một lần đi dạo topic bên trung, gặp được câu hỏi “Lâm Kính Ngôn là một người như thế nào?” Có rất nhiều bài cảm nhận phân tích dài ngoằng nghèo, tui cũng ráng lội đến cuối đọc hết. Đọc được một câu trả lời ngắn nhất, không hiểu sao nhưng tui lại nhớ đến giờ.

“Lâm Kính Ngôn, tiền đệ nhất lưu manh, đội trưởng đời trước của Hô Khiếu. Sau đó anh ấy chuyển đến Bá Đồ, giải nghệ khi vẫn chưa đạt được quán quân nào.

Tôi thích anh ấy đã lâu rồi.”

Đọc câu trả lời của bạn này mà tự dưng tui thấy vừa buồn cười vừa ấm áp vừa xúc động. Ban đầu có thể mọi người nhìn thấy nó sơ sài vài dòng ngắn ngủn không có thành ý, đơn thuần chỉ là tóm tắt lại lý lịch của Lăm Kính Ngôn.

Đến dòng cuối cùng, cũng chẳng hề đao to búa lớn gì, chỉ đơn thuần biểu hiện, ừm, anh ấy bình thường giản dị như vậy, thì tui thích anh ấy cũng theo một cách bình thường giản dị như vậy.

Nhưng thật ra nghĩ lại, đó chính là tình cảm rất chân thành của fan. Cũng không cần cứ nhắc đến Lâm Kính Ngôn lại phải nói khóc tang đau buồn, bởi vì anh ấy đã từng đến, và từng rời đi, như cái cách hơn mấy trăm tuyển thủ chuyên nghiệp đó giờ vậy.

Thậm chí, cách anh ấy giải nghệ còn là cách bình thường và điển hình nhất trong liên minh chuyên nghiệp này. Lâm Kính Ngôn, là hình tượng đại diện cho mẫu tuyển thủ giải nghệ điển hình.

Tuổi tác như đi trong gió lạnh, dù cho chúng ta có kéo cao cổ áo thể nào đi nữa, cơn gió ranh mãnh đó luôn sẽ có cách luồn qua thớ vải, luẩn quẩn mãi không tan nơi lồng ngực. Trốn, không thoát.

Ngày anh giải nghệ, bầu trời của anh màu xám sao, hay đó là sắc tro trong mắt anh?

Thanh xuân là bài hát được viết riêng dành cho anh, sợ rằng anh hẳn đã quên rồi nhỉ...

Con đường anh đi tới ước mơ khúc khuỷu quang co trùng trùng điệp điệp. Người ta có thể nói anh đã từ bỏ giữa đường, nhưng tui nghĩ anh đã đi hết rồi, chỉ là ở điểm cuối là ngõ cụt, không có gì dành cho anh thôi.

Lụm được thêm một câu từ F. Scott Fitzgerald:

"There are only the pursued, the pursuing, the busy and the tired."

Lâm Kính Ngôn, câu chuyện của tôi và anh đều không tính là đẹp, nhưng cớ sao lại khó quên đến vậy?

Có lẽ, chỉ đơn giản là chỉ có vậy thôi.
 

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
260
Số lượt thích
2,025
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#7


Lâm Kính Ngôn, sayonara

Có ba cảnh tôi không dám xem lại trong Toàn chức: đầu tiên là cảnh Hoàng Thiếu khóc dưới khán đài mùa 2, tiếp theo là lúc Hoàng Thiếu im lặng sau chung kết mùa 8, và cuối cùng là cảnh Lâm Kính Ngôn cúi mình chào khi tuyên bố giải nghệ rồi rời đi. Cảnh đầu tiên không dám đọc lại vì phần tình cảm xúc động trong ấy, cảnh thứ hai vì không nỡ nhìn nhân vật và chiến mình yêu thích thua cuộc, còn cảnh thứ ba là vì tôi ghét nó, ghét cay ghét đắng nó, ghét tới mức nhiều lần ra sức xóa bỏ khung cảnh ấy ra khỏi đầu, ước gì chưa từng thấy nó, muốn ngưng theo truyện chỉ vì một chương truyện ấy.

Giây phút Lâm Kính Ngôn cúi đầu rời đi, tôi đã thực sự ghét Hồ Điệp Lam, ghét cái kết bi tráng Hồ Điệp Lam dành cho Lâm, ghét câu từ biệt mà Hồ Điệp Lam để cho Lâm nói, ghét cái cúi đầu từ biệt hiện ra dưới ngòi bút của Hồ Diệp Lam.

Tôi cũng tự thấy suy nghĩ của mình thật ấu trĩ, thật trẻ con. Chính bản thân tôi cũng từng viết: "Khi đọc câu
“Dấu hiệu của người chưa trưởng thành là, họ muốn chết một cách cao thượng vì một sự nghiệp
Trong khi dấu hiệu của người trưởng thành là họ muốn sống một cách khiêm nhường vì một sự nghiệp"
làm tôi nhớ tới Lâm Kính Ngôn.
Và cũng vì điểm này, làm tôi yêu quý anh” nhưng giây phút này, trong lần xuất hiện cuối cùng của anh, sự khiêm nhường cuối cùng của anh, trở thành cái dằm mà Toàn Chức để lại cho tôi, nó đâm sâu vào lòng tôi.

Tôi không thích bất cứ nhân vật nào trong Toàn chức phải cúi mình hay xin lỗi, càng không thích Lâm Kính Ngôn cúi đầu trước bất kì ai cả, anh không cần, Lâm Kính Ngôn của Vinh Quang vĩnh viễn không cần, kể cả cho đó là cái cúi người từ biệt khi phải giải nghệ. Tôi muốn được thấy anh, bóng lưng thẳng tắp, dù có phải rời đi, cũng thật hiên ngang rời đi.

Đến phút cuối rồi, vẫn nói anh không có thành tựu cá nhân đặc biệt nào(?) Anh anh là một nửa của Tổ hợp tội phạm, anh dẫn dắt Đệ nhất đạo tặc của Vinh Quang, là Đệ nhất Lưu Manh, là đội trưởng của Hô Khiếu từ mùa 3 tới mùa 8, … những thứ đó vẫn không là thành tựu?

Có lẽ trong mắt anh, hay trong thế giới của Vinh Quang chúng không tính là thành tựu, chỉ có quán quân, chỉ có chiếc cúp vàng danh giá đó mới là thành tựu. Anh luôn tự nói mình là người bình thường, ra sức đuổi theo bước chân của thiên tài, người bình thường nào cũng làm được những gì mà Lâm Kính Ngôn đã làm?

Anh nói được chiến đấu cùng Bá Đồ là may mắn của anh, bằng một cách nào đó, cả câu nói này cũng làm tôi ghét, những thứ trong tay anh, không một thứ gì nhờ vào “may mắn” cả, anh dùng mồ hôi cũng giành lấy từng thứ một. Lâm Kính Ngôn có đủ năng lực để khi cơ hội đến, anh nắm được nó.

Có lẽ một cái kết đẹp cho đời tuyển thủ đã được phân phát quá nhiều rồi, nên chẳng còn phần cho Lâm Kính Ngôn. Tôi không ghét việc anh phải dừng lại, nhưng tôi ghét cách thức Hồ Điệp Lam để anh dừng lại. Ở trận đấu cuối cùng của anh, Hồ Điệp Lam đơn giản là dùng anh để cà bằng tỉ số đang chênh, bị Diệp Tu dùng 7% cà mất 59% HP, Lâm Kính Ngôn- Đệ nhất lưu manh đầu tiên, trước khi Phương Duệ đến Hô Khiếu anh là tay đấm hổ báo không thua kém gì Hàn Văn Thanh,… vậy mà chỉ mất 7% máu đã lấy được hơn nửa mạng của anh, nhìn con số tôi chỉ biết cười gằn, nhiệm vụ cuối cùng trong trận đấu này mà Hồ Điệp Lam trao cho anh, là san bằng tỉ số hộ Hưng Hân, thật đáng mỉa mai.

Dưới ngòi bút của cha đẻ mình, anh chỉ mãi là một kẻ bình thường, một vị “đại thần bình thường”, một tuyển thủ đã tuột trạng thái còn cố gắng bám trụ một cách thoi thóp.

Câu từ biệt của anh là: “Cảm ơn mọi người, chúc mọi người may mắn”

Khi anh nói lời này, anh chắc hẳn mong những ai còn ở lại đều được may mắn.

Ít nhất, hãy may mắn hơn anh…

Ở những con chữ cuối cùng rồi, Lâm Kính Ngôn vẫn vậy, anh vẫn là con người ôn hòa, khiêm nhường, nhã nhặn như vậy.

Thời gian đã cạn, người chiến binh già mỏi mệt ngã xuống.

Tạm biệt anh, Lâm Kính Ngôn
 
Last edited:

Chianti

Sad Chi : (
Hội Tự Sát
Team Đánh Thuê
Thần Lĩnh
Bình luận
306
Số lượt thích
2,366
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#8
Ừhmm... nay mò vô đây cũng không định post cảm nhận gì mấy, phía trên đã có những bài phân tích, những cảm nhận rất hay của mọi người về Lâm Kính Ngôn rồi.

Thường nghe Lâm Kính Ngôn cứ mỗi lần xuất hiện là một lần làm đá lót đường cho tuyển thủ khác thể hiện. Ấn tượng về anh trên sàn đấu luôn là một lão tướng kinh nghiệm nhưng toàn bị chính thứ kinh nghiệm đó làm choke xử lý... Hôm nay vô đây, muốn trích ra một đoạn highlight hiếm hoi của Lâm Kính Ngôn để mỗi khi các bạn thấy không cam tâm vì đất diễn của anh bèo bọt, có thể lấy nó làm chút tự hào.

Đoạn highlight được trích từ chương 1562, trên vũ đài khốc liệt mang tên Suối Bảy Sắc, Lâm Kính Ngôn bằng một điệu nhảy không tên đã hóa giải hoàn toàn pha phối hợp tấn công của Tô Mộc Tranh và Phương Duệ. Cả đời anh mệt mỏi đuổi theo bóng lưng thiên tài, trong giây phút ấy, anh đã thực sự vượt mặt một Vinh Quang Nữ Thần và một Tay Phải Hoàng Kim.

Bình thường Chianti sẽ phân tích cặn kẽ highlight trên từng thao tác xử lý lẫn dự tính của nhân vật khi thực hiện thao tác đó. Nhưng đối với trích đoạn này, Chianti nghĩ, hãy để đấu chí của Lâm Kính Ngôn thay lời muốn nói.

Dưới đây là đoạn trích:

"Quả nhiên, Phương Duệ hoàn toàn bị Lâm Kính Ngôn bắt bài.

Bạn cũ đổi nghề, Lâm Kính Ngôn có tài đến mấy cũng chẳng thể rành rẽ khí công sư Phương Duệ bằng đạo tặc Phương Duệ. Song, điều mà anh hiểu rõ lại là suy nghĩ của Phương Duệ. Hắn sẽ có những trò mới mẻ nào, anh không biết, nhưng anh biết hắn muốn làm gì. Thứ mà anh nhìn thấu không phải cách thực hiện, mà là dự tính, là ý đồ trong lòng hắn. Từ đó, anh phối hợp với hai đồng đội của mình đàn áp và trói chân, dồn Phương Duệ vào đường cùng. Hắn càng bị bức bách, anh càng nhận định chính xác hơn.

Dụ tình không thành, Phương Duệ đành đổi cách khác.

Mềm dẻo không được, vậy phải cứng rắn thôi!

Phương Duệ cắn răng vứt phong cách zâm, bất ngờ húc thẳng tới trước.

Đúng lúc này, trên kênh Hưng Hân đột nhiên nhảy lên dòng chat: "Lâm."

Dòng chat đến từ Diệp Tu, đi kèm pháo lửa từ trên cao đổ xuống.

Mộc Vũ Tranh Phong dồn hỏa lực tới đầu này. Chỉ trong tích tắc, pháo rơi như mưa!

Tuyệt vời!

Phương Duệ phấn khích gào thét trong lòng, cảm giác nắng hạn gặp mưa rào khiến hắn kích động muốn khóc òa.

Đoàn đội là đây, cuộc chiến đoàn đội tuyệt vời chính là đây. Nơi chiến trường này, bạn mãi mãi không bao giờ cô độc. Lúc bạn cần nhất, đồng đội sẽ luôn là bức tường chống lưng cho bạn.

Ầm ầm ầm!

Lửa đạn ngợp trời. Giữa một áng lửa đỏ rực, Hải Vô Lượng vung tay. Khí Xoắn Ốc!

Kình khí xoáy tròn ngưng tụ kéo theo cơ thể hắn, mạnh mẽ vọt về phía trước.

Mục tiêu: Lãnh Ám Lôi!

Chọn mục tiêu đột phá, Phương Duệ liền nhắm vào bạn nối khố của mình. Biết nhau hiểu nhau? Chữ "nhau" vốn là câu chuyện từ cả hai phía. Muốn chọc thủng hàng rào phòng ngự của Bá Đồ từ chính diện, Phương Duệ cảm thấy chọn người bạn lưu manh thân quen của mình sẽ ngon hơn hai nhà quyền pháp. Chưa kể, hỏa lực của Tô Mộc Tranh cũng đang đổ xuống Lâm Kính Ngôn theo lệnh Diệp Tu. Xem ra Diệp Tu cũng nghĩ như hắn!

Lãnh Ám Lôi nhảy lùi.

Vừa né pháo từ Mộc Vũ Tranh Phong, vừa tránh chiêu Khí Xoắn Ốc của Hải Vô Lượng, anh khiển cho cú nhảy lùi vô cùng thẳng thớm, cắn răng duy trì khoảng cách vốn có giữa mình và Hải Vô Lượng, kiên quyết không nhường dù chỉ nửa tấc đất.

Trên lôi đài, Bá Đồ vì anh mà thua suýt soát 1 điểm đầu người, cho nên anh sẽ không để cái suýt soát kia lặp lại. Không chỉ là một trận đấu, mà tất cả nỗ lực của một năm trời, thậm chí cả cuộc đời anh, có thể sẽ quyết định chỉ bởi một suýt soát này.

Khoảnh khắc đó, Lâm Kính Ngôn như quên đi tuổi tác, quên đi tương lai, anh chỉ còn biết giây phút trước mắt, mình có chết cũng phải làm được.

Khoảnh khắc ấy, Lãnh Ám Lôi không còn là nhân vật được khiển bởi đôi bàn tay ngày càng run rẩy của một lão tướng. Khoảnh khắc ấy, Lãnh Ám Lôi tỏa sáng rực rỡ. Rõ ràng chỉ là những cú nhảy lùi bình thường nhất, nhưng nhịp điệu vững vàng linh hoạt của anh lại khiến người ta cảm thấy như đang xem một điệu nhảy vô cùng uyển chuyển, vô tận mượt mà.

Nhảy, nhảy và nhảy, một đường thẳng tắp. Khí Xoắn Ốc đuổi đến điểm cuối và tan biến khi chỉ cách Lãnh Ám Lôi suýt soát. Chiêu này của Hải Vô Lượng phối hợp với pháo của Mộc Vũ Tranh Phong, thế mà không giành được một kẽ hở nào từ Lâm Kính Ngôn.

Phương Duệ vội vàng ra chiêu tiếp, ai ngờ Lâm Kính Ngôn phản ứng còn nhanh hơn hắn, như thể anh đã chờ đợi thời khắc này rất lâu rồi.

Lan Sơn Hổ!

Song Nguyệt Nha!

Nỗi Đau Của Sẹo!

Đường Tam Đả, combo bị đào thải từng làm nên thương hiệu Lâm Kính Ngôn ngày xưa, bỗng xuất hiện một cách ngoạn mục.

Hải Vô Lượng bị đánh ngã. Trở thành con mồi giữa hai vệt sáng sắc lạnh đan xen như trăng khuyết, sẹo khắc thịt da, hắn rơi vào trạng thái mất máu liên tục.

Ải này, vô phương thoát.

Phương Duệ sững sờ. Hắn quá bất ngờ về trình độ Lâm Kính Ngôn có thể đạt đến. Hắn cứ ngỡ mình hiểu Lâm Kính Ngôn lắm rồi, cứ ngỡ Khí Xoắn Ốc của mình sẽ xuyên thủng anh, hất anh đi hoặc ít nhất cũng phải nhích sang bên, chừa ra một khoảng trống nho nhỏ.

Nhưng không!

Lâm Kính Ngôn, bằng một cách chính diện nhất, né trọn Khí Xoắn Ốc và tái hiện combo cũ kỹ đã bị đào thải kia để giáng trả.

Phương Duệ muốn chính diện đột phá, nhưng rốt cuộc lại bị Lâm Kính Ngôn chính diện đánh bại.

Hắn phát hiện, dường như Lâm Kính Ngôn mà mình từng biết không phải là bức chân dung hoàn chỉnh. Vì sao, combo ba hit vang danh Đường Tam Đả lại trở nên xa lạ như thế?"

- Trích chương 1562: Vầng hào quang xưa cũ - Dịch bởi Lá Mùa Thu

Những cống hiến và thành tựu của anh sẽ mãi được người đời truyền tụng và ngợi ca.
Chúc anh may mắn, Lâm Kính Ngôn.
 

Bình luận bằng Facebook