Lâm Kính Ngôn - Đại thần không thần

Lotus

Máy cày level
Team Chuyên Cần
Bình luận
156
Số lượt thích
692
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Dụ Văn Châu
#1
Lâm Kính Ngôn, là người duy nhất mà khiến mình có cảm giác bực bội và khó chịu đối với lão Bướm hay còn gọi là tác giả.
Lần đầu tiên cái tên Lâm Kính Ngôn được nhắc đến đi kèm là dòng trạng thái “trượt trạng thái do tuổi tác”, và nó đi theo Lâm Kính Ngôn đến hết cả truyện luôn, mỗi lần lão Lâm xuất hiện là lại một lần “tuổi tác”. Cứ như kiểu sợ không nhắc thì mọi người sẽ quên hắn đã lớn tuổi vậy, bị Đường Hạo “lấy hạ khắc thượng”, bị chiến đội từ bỏ dù đang là đội trưởng đương nhiệm, bị trượt quán quân cùng Bá Đồ, tất cả đều là “trượt trạng thái do tuổi tác”, rốt cuộc giữa Lâm Kính Ngôn và Trương Giai Lạc, ai mới là con rơi của “nữ thần”?
Dõi theo bước chân của Lâm Kính Ngôn thật sự là một việc chẳng mấy vui vẻ gì, bị chiến đội ruồng bỏ vì kẻ đánh bại chính mình, bỏ lại thẻ tài khoản đã đi theo mình ngần ấy năm đến với chiến đội khác, cuối cùng cách quán quân chỉ một bước, muốn rời bỏ nhưng lại luyến tiếc sân khấu huy hoàng ấy, kiên định đi tiếp, bùng cháy lần cuối, dốc hết toàn lực “vì quán quân”, kết quả chỉ đổi lấy cơ hội đi ngang qua cúp quán quân rồi giải nghệ. Chặng đường ấy có biết bao đắng cay, nào ai hiểu thấu?
Giữa một hàng đại thần của Toàn Chức, Lâm Kính ngôn không phải là người khác biệt nhất, cũng không phải là đại thần nhất, không phải nhạt nhòa nhưng cũng không đủ nổi trội, không phải kém cỏi nhưng cũng không toả hào quang chói lọi, hắn cứ bình bình đạm đạm như vậy mà tồn tại trong Toàn Chức, giống như một người bình thường lọt thỏm trong xã hội ngoài kia, đúng thế, Lâm Kính Ngôn chỉ là người thường, là đại thần nhưng không thần.
Hắn là người trọng tình cảm, không phải là nói những người khác không tình cảm nhưng tình cảm đến mức mang theo vào thi đấu chuyên nghiệp, chỉ có Lâm kính Ngôn. Bá Đồ gặp Hô Khiếu, trở về nơi từng ruồng bỏ mình, hắn vẫn “thổn thức không thôi”. Hắn “tự hỏi mình nên có tâm trạng thế nào”, quay về nhìn khán đài, phất tay với lão Lộ, “họ đã biết nhau chín năm rồi, cảm tình lâu dài bằng với tuổi đội Hô Khiếu. Không biết lão Lộ còn nhớ Hô Khiếu của quá khứ trông ra sao? Lâm kính Ngôn không khỏi nghĩ ngợi bâng quơ”. Gặp lại Đường Hạo cùng Đường Tam Đả, hắn vẫn không khỏi nhói lòng, hâm mộ Trương Giai Lạc không bị chia cách với nhân vật mình cầm, là tuyển thủ chuyên nghiệp đáng nhẽ vào trận chỉ có thắng thua, không có tình cảm mới đúng, tiếc là Lâm Kính Ngôn không làm được điều này, không may nó lại không quá thích hợp với việc thi đấu. Những tình cảm ấy đã làm ảnh hưởng đến sự quyết đoán của Lâm Kính Ngôn, bị Hô Khiếu từ bỏ nhưng vẫn lo lắng bận tâm cho Hô Khiếu, kết thúc mùa 9 hắn muốn giải nghệ nhưng rồi nhìn Hàn Văn Thanh, nhìn Trương Giai Lạc vẫn kiên trì mà không đành lòng bỏ đi, gặp lại Phương Duệ sẽ không nhịn được mà nhớ tới quá khứ, tới Đường Tam Đả cùng Quỷ Mê Thần Nghi. Dù biết điều đó không tốt, nhưng chính những tình cảm đó khiến mình cảm thấy tôn trọng Lâm Kính Ngôn, và hắn đáng nhận được sự tôn trọng ấy.
Đã từng có thời gian mình cho rằng nghề lưu manh không hợp với Lâm Kính Ngôn? Không lưu manh từ đầu đến chân như Bánh Bao, không hùng hổ quyết liệt như Đường Hạo, ở Lâm Kính Ngôn là sự ôn hòa, nhã nhặn từ ngoại hình đến tính cách, thật sự Lâm Kính Ngôn quá “lương thiện” khi nhìn Trương Giai Lạc thổn thức với món mật ong Bách Hoa ở siêu thị đối diện Bách Hoa, cố nín cười mà vỗ vai Trương Giai Lạc nói “Nên đi thôi”. Lưu manh đâu? Lưu manh đệ nhất đâu? Chỉ là sau này, nhìn sự chấp nhất của hắn, sự khao khát của hắn, nhiệt huyết của hắn bùng cháy lần cuối ở Bá Đồ mới thấy, không có chuyện hợp hay không hợp, chỉ có yêu thích, nếu không yêu thích ai lại chọn chơi nghề ấy chứ? Và trước khi Đường Hạo tiếp quản nhân vật, Đường Tam Đả vốn đã là một nhân vật có sức tấn công chính diện mạnh mẽ. Không hợp, thì sao Lâm Kính Ngôn có thể đưa Đường Tam Đả trở thành đệ nhất lưu manh?
Chỉ là, thời gian không chờ đợi ai, Trương Giai Lạc vẫn có cơ hội còn Lâm Kính Ngôn khi chưa viên mãn, đã phải rời đi, chỉ còn lại hình bóng đằng sau, với tương lai được ủy thác cho Phương Duệ, hậu bối, đồng đội, đối thủ, bằng hữu của hắn, thay hắn hoàn thành nguyện vọng, thực hiện truy cầu quán quân năm đó của hai người. Và Phương Duệ đã làm được, vì thế nụ cười khi giải nghệ ấy, chỉ có hối tiếc, không có hối hận, vì chỉ có Lâm Kính Ngôn dừng lại, còn con đường Vinh Quang của Lâm Kính Ngôn, chưa dừng lại.

Lâm Kính Ngôn, cảm ơn về tất cả và tạm biệt!

P/s: Vốn tiêu đề này không chỉ dành riêng cho Lâm Kính Ngôn mà còn cả cho Dương Thông cùng Điền Sâm, nhưng hai người kia xuất hiện quá ít và vì không muốn phải viết nhiều nên Lâm Kính Ngôn là người được chọn làm đại diện. Nếu có thể, nhấn mạnh ở chữ" NẾU", một ngày nào đó sẽ gộp cả ba vào chung một bài vẫn với tiêu đề này.
 

Lệ Yên Hà

Gà con tiến hóa
Bình luận
12
Số lượt thích
10
#2
Ba Bướm thật bất công với Lâm Kính Ngôn a~ *Buồn* :(
 

Gingitsune

Phán quan Tự Sát
Hội Tự Sát
Facts & Quotes
Bình luận
387
Số lượt thích
1,600
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Diệp All mới là vương đạo!!! Hàn All muôn năm!!!
#3
Một người trầm ổn, không cần thể hiện mình, vì anh biết anh muốn gì và nên làm gì. Chương 748-754, ngày đầu tới Bá Đồ, Lâm không vội đi tham quan mà bình tĩnh nghiên cứu acc Lãnh Ám Lôi. không tỏ ra mừng rỡ, chỉ an tâm vì anh biết mình có thể phát huy khả năng của mình. Ko cần sốt sắng làm quen, vì anh đã quen thuộc điều cần nhất: lưu manh Vinh Quang. Phụ Tân Kiệt cướp boss, không phải vì cần thể hiện, chỉ là đó là việc nên làm, thế thôi

Có rất nhiều đại thần rời đi vì lý do này hay khác trong hơn 1700 chương truyện. Diệp giải nghệ chục lần, Tôn thì... Dương Thông cũng làm rất nhiều chuẩn bị cho việc giải nghệ. Nhưng sự giải nghệ của Lâm mang đến rất nhiều cảm xúc về tình hình của 1 tuyển thủ lớn tuổi. Nó ko bất ngờ như giải nghệ vì chấn thương của Tôn, không bất ngờ vì.... chẳng ai hiểu tại sao.... như Diệp. Cách Lâm giải nghệ khiến người ta muốn nói "a, hiểu được" nhưng lại khiến người gào lên "sao lại thế, anh còn được mà?". Nó giống như một bài nhạc chợt chấm dứt ở nốt cuối cùng, sau đó là im lặng. Như một giấc mơ tới hồi kết. Không đặc biệt, vì đó là câu chuyện của rất nhiều tuyển thủ. Đặc biệt, vì chúng ta đã dõi theo những cố gắng của Lâm, đã tìm hiểu được con người anh, và giờ đây...phải chia tay anh.
 

Neko-chan

Máy cày level
Hội Tự Sát
Bình luận
184
Số lượt thích
717
Fan não tàn của
Diệp ma thần!!! Tán ca soái soái soái!!!
#4
Tác giả: 全职高手相关内容

Editor: Mèo

Ấn tượng nhân vật Toàn Chức - Lâm Kính Ngôn


Chỉ là cái nhìn cá nhân, có chuyện thì dài không có thì ngắn, não động tương đối lớn

(1)

Khi anh bước lên vũ đài, chỉ để lại cho chúng ta bóng lưng.

Bắt đầu từ khi cái tên Lâm Kính Ngôn xuất hiện lần thứ hai, Hồ Điệp Lam đều không ngừng nhấn mạnh bởi vì tuổi tác nên trạng thái trượt xuống, Lâm Kính Ngôn quả lực gắn liền với trạng thái trượt. Lặp đi lặp lại đột nhiên cùng cường điệu như vậy thậm chí làm tôi thấy phiền, trượt thì trượt cần phải lần nào cũng nhắc lại sao, mỗi lần nói chỉ sợ mọi người quên mất tuổi của anh.

Từ khi mới lên sân đã nhận được đãi ngộ như vậy, bản tôn khi thi đấu liền càng thảm đạm, Lâm Kính Ngôn chính mình lần thứ nhất ra sân, tự mình tàn khốc chứng mình chứng minh bốn chữ trạng thái trượt xuống, bị chính Đường Hạo niên thiếu khí thịnh lấy hạ khắc thượng, sau đó lập tức bị chiến đội từ bỏ, tài khoản đổi chủ, được Bá Đồ thu nhận, cách quán quân lại xa một bước, cuối cùng lấy giải nghệ kết thúc.

Nhìn đoạn đường này của Lâm Kính Ngôn khiến người ta khó chịu.

Anh từng bước một rời đi võ đài huy hoàng kia, cước bộ chần chờ, thỉnh thoảng quay đầu lại xem, đi đến mấy bước cuối cùng, anh đột nhiên kiên định xoay người nói, ta chờ một chút, nhìn nhìn lại võ đài này. Anh cuối cùng bùng nổ một lần, dùng hết toàn lực, sau đó quyết định, một đi không trở lại.

(2)

Khi lựa chọn từ ngữ miêu tả cảm giác Lâm Kính Ngôn đem lại cho tôi, xuất hiện đầu tiên lại là "ôn hòa", đó là một từ tốt nhưng không thích hợp cho một tuyển thủ chuyên nghiệp, tuổi tác của anh không tính nhỏ, nhưng anh không có bá khí tỏa ra quanh người như Hàn Văn Thanh cũng không có tài hoa hơn người như Diệp Tu, anh không chút nào yếu thế nhưng cũng không mạnh đến mức quang mang tứ phía, giữa một đám đại thần đặc điểm rực rỡ yêu nghiệt, Lâm Kính Ngôn giống một chén nước sôi để nguội bị phơi đến nửa ấm.

(3)

Anh là người tốt.

Nhìn Lâm Kính Ngôn tôi nghĩ như vậy, không phải ý nói người khác đều xấu, mà ta từ ngữ nghèo nàn trừ "người tốt" ra cũng không nghĩ được từ khác có thể khái quát. Nếu mở cuộc bình chọn lương tâm của Liên Minh, sức cạnh tranh của lão Lâm nhất định rất mạnh, anh làm người vừa khiêm tốn vừa phúc hậu.

Tôi nhớ một chi tiết, lúc Diệp Tu trào phúng Trương Giai Lạc Lâm Kính Ngôn thiếu chút nữa cười ra tiếng, nhưng khi Trương Giai Lạc nhìn sang thì lập tức che giấu thần sắc. Dù mọi người đều biết là trò đùa dai của đứa bạn xấu, lão Lâm khi đó không cắm thêm một đao thật sự là quá phúc hậu.

Viết đến đây tôi bỗng nhiên nhớ lại buổi tối nào đó ở siêu thị nhìn thấy mật ong nhãn hiệu Bách Hoa thổn thức về Trương Giai Lạc không thôi, nháy mắt não bổ ra một Lâm Kính Ngôn ở sau lưng cậu vẻ mặt cố nén cười còn phải vỗ vai Trương Giai lạc nói "Cần phải đi rồi", lão Lâm thật sự không dễ dàng.

(4)

Một đặc điểm khác khiến người ấn tượng sâu sắc là trọng cảm tình, bất hạnh thay, lại là một điểm không thích hợp với thi đấu, không phải nói con người không có tình cảm, kì thực mỗi tuyển thủ đều có cảm tình, nhưng trước mặt thắng bại có chút cảm tình là nên buông xuống.

Trong lòng Lâm Kính Ngôn, cảm thấy tình cảm giữa người với người rất nặng, những tình cảm này lại ảnh hưởng quyết định của anh, bị chiến đội từ bỏ mà anh lại một mực bày tỏ trung tâm với Hô Khiếu, mùa giải thứ 9 Bá Đồ không giành được Tổng Quán quân anh muốn giải nghệ, thấy các đồng đội kiên trì lại không muốn rời đi, nhất là thời điểm gặp được Phương Duệ, thời điểm chặt đứt ăn ý ngày xưa để truy cầu thắng lợi, anh chung quy là không đủ tàn nhẫn, anh sẽ không nhịn được hoài niệm Đường Tam Đả của anh, hoài niệm Quỷ Mê Thần Nghi của Phương Duệ, hoài niệm tổ hợp tội phạm, nhớ nhung quá khứ, kì thật từ điểm này, anh đã thua.

Điều này rất đáng tiếc, nhưng cũng là điểm khiến người ta thích cùng tôn trọng Lâm Kính Ngôn nhất.

(5)

Thật ra khi Bánh Bao hỏi Lâm Kính Ngôn "Anh không thích chơi lưu manh tại sao lại chọn nghề này", tôi cũng từng tự hỏi. Cũng không phải giống Bánh Bao mạch não sao Hỏa, tôi chỉ cảm thấy nghề lưu manh với Lâm Kính Ngôn mà nói có chút mãnh.

Sau này mới hiểu được, chúng ta nhìn thấy, Lâm Kính Ngôn hiện tại, chủ yếu là nhã nhặn ôn hòa, khí tràng hiện ra có chút yếu, nhưng đây là kết quả sau khi bị năm tháng mài giũa.

Đường Tam Đả, nguyên bản cũng là nhân vật chính diện cường công a.

Trong chính văn có hai lần Bánh Bao gọi Lâm Kính Ngôn là đệ nhất lưu manh, lão Lâm nghe rất vui.

Nhớ có một đoạn như vậy

"Lan sơn hổ. Nhất định phải ngăn được, Lâm Kính Ngôn cắn răng vung chuột."

Hai chữ cắn răng đơn giản chính là hội tâm nhất kích, chấp nhất với Vinh Quang, truy cầu cùng khát vọng với thắng lợi, những thứ này, trong lòng Lâm Kính Ngôn tuyệt không ít hơn bất luận một tuyển thủ nào.

Ai lại không muốn thắng? Ai lại không muốn gặt hái Vinh Quang? Không thích thì tại sao lại chọn nghề này? Chẳng qua bất luận kẻ nào đều không thể chống lại sự bào mòn của thời gian, anh chỉ bắt đầu đem nhiệt huyết năm xưa, chậm rãi giấu phía sau mắt kính phẳng, chôn đến đáy lòng thôi.

(6)

"Thi đấu vẫn chưa kết thúc, cậu cũng vẫn chưa"

"Lão Lâm, nhìn thấy không? Ta, Tổng Quán quân"

Thái độ như vậy của Lâm Kính Ngôn cùng Phương Duệ, nghe nói khiến cp đảng đều ngọt khóc.

Mà tôi chưa từng đứng ở góc độ cp, thấy không chỉ là ăn ý thấu triệt giữa hai người, còn có loại mong đợi cùng truyền thừa nào đó.

Phương Duệ đang nỗ lực, dốc hết tất cả, mang theo phần của Lâm Kính Ngôn.

Cậu đã từng là người kế thừa của Lâm Kính Ngôn mà vào Hô Khiếu, rồi lại thành cộng tác xuất sắc, bọn họ hiểu nhau rất rõ. Tin nhắn kia của Lâm Kính Ngôn, có lẽ cũng không phải thấy dáng vẻ của Phương Duệ trên ghế thi đấu mới gửi, tại thời khắc Phương Duệ kết thúc thi đấu, anh liền đã biết tâm tư của Phương Duệ, biết Phương Duệ cần cái gì nhất.

Cậu vẫn chưa kết thúc, cậu vẫn còn tương lai.

Lâm Kính Ngôn đã kết thúc, phó thác tương lai cho Phương Duệ.

Phương Duệ cũng không để anh thất vọng, còn có chuyện gì khiến người vui mừng hơn sao?

(7)

Lâm Kính Ngôn giống như mỗi một lão tướng giải nghệ, để lại bóng lưng cho chúng ta

Thật rất đáng tiếc a, cho dù là bỏ ra rất nhiều nỗ lực, cũng không cầm được chiếc cup cao nhất, làm sao lại cam tâm.

Nhưng là nhân sinh nào có viên mãn, chắc chắn sẽ có rất nhiều bất đắc dĩ, tôi tin rằng khi Lâm Kính Ngôn bước xuống võ đài kia, nụ cười là đến từ nội tâm, lòng anh có tiếc nuối, nhưng không có hối hận.

Gặp lại, Lâm Kính Ngôn.

Đôi lời editor:

Ta cảm thấy chặng đường này của Lâm Kính Ngôn là đáng buồn nhất, so với ai đều phải buồn. Bởi vì anh không có tài hoa như Diệp thần, cũng không có khí tràng mạnh mẽ như lão Hàn, càng không có tương lai rộng mở như những tân binh tài năng, để bước lên vũ đài dành cho những vị thần, anh phải bỏ ra rất nhiều công sức nhưng chung quy, vẫn là theo không được bước chân của họ. Chính văn, Lâm Kính Ngôn đã từng nghĩ rằng không có thiên phú thì phải nỗ lực, cần cù bù thông minh, nhưng so với anh có thiên phú, cũng so với anh càng nỗ lực, thì làm sao có thể vượt qua họ đây? Anh mỉm cười, là thật lòng, là chua xót cũng là bình thản. Từ bây giờ, anh chỉ có thể đứng trên khán đài nhìn họ tiếp tục theo đuổi, khát vọng chạm đến Vinh Quang, mà anh, trước kia không thể, bây giờ cùng mai sau càng không thể. Bởi vì, Lâm Kính Ngôn đã không còn cơ hội đó rồi.
 

FanPD

Phó bản trăm người
Hội Tự Sát
Bình luận
92
Số lượt thích
226
Location
HCMC
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Phương Duệ
#5
Đọc mấy dòng này tôi cứ nhớ đến cảnh Lâm Kính Ngôn của Bá Đồ và Phương Duệ của Hưng Hân đánh nhau trong toà lâu đài. Anh một chiêu, tôi một thức.
Just one last dance!
Buồn chết tui rồi.
 
Bình luận
509
Số lượt thích
1,505
Location
Nằm vùng ở Luân Hồi
Team
Lam Vũ
#6
Tui không có cảm nhận về Lâm, chỉ muốn chia sẻ một câu chuyện nhỏ.

Có một lần đi dạo topic bên trung, gặp được câu hỏi “Lâm Kính Ngôn là một người như thế nào?” Có rất nhiều bài cảm nhận phân tích dài ngoằng nghèo, tui cũng ráng lội đến cuối đọc hết. Đọc được một câu trả lời ngắn nhất, không hiểu sao nhưng tui lại nhớ đến giờ.

“Lâm Kính Ngôn, tiền đệ nhất lưu manh, đội trưởng đời trước của Hô Khiếu. Sau đó anh ấy chuyển đến Bá Đồ, giải nghệ khi vẫn chưa đạt được quán quân nào.

Tôi thích anh ấy đã lâu rồi.”

Đọc câu trả lời của bạn này mà tự dưng tui thấy vừa buồn cười vừa ấm áp vừa xúc động. Ban đầu có thể mọi người nhìn thấy nó sơ sài vài dòng ngắn ngủn không có thành ý, đơn thuần chỉ là tóm tắt lại lý lịch của Lăm Kính Ngôn.

Đến dòng cuối cùng, cũng chẳng hề đao to búa lớn gì, chỉ đơn thuần biểu hiện, ừm, anh ấy bình thường giản dị như vậy, thì tui thích anh ấy cũng theo một cách bình thường giản dị như vậy.

Nhưng thật ra nghĩ lại, đó chính là tình cảm rất chân thành của fan. Cũng không cần cứ nhắc đến Lâm Kính Ngôn lại phải nói khóc tang đau buồn, bởi vì anh ấy đã từng đến, và từng rời đi, như cái cách hơn mấy trăm tuyển thủ chuyên nghiệp đó giờ vậy.

Thậm chí, cách anh ấy giải nghệ còn là cách bình thường và điển hình nhất trong liên minh chuyên nghiệp này. Lâm Kính Ngôn, là hình tượng đại diện cho mẫu tuyển thủ giải nghệ điển hình.

Tuổi tác như đi trong gió lạnh, dù cho chúng ta có kéo cao cổ áo thể nào đi nữa, cơn gió ranh mãnh đó luôn sẽ có cách luồn qua thớ vải, luẩn quẩn mãi không tan nơi lồng ngực. Trốn, không thoát.

Ngày anh giải nghệ, bầu trời của anh màu xám sao, hay đó là sắc tro trong mắt anh?

Thanh xuân là bài hát được viết riêng dành cho anh, sợ rằng anh hẳn đã quên rồi nhỉ...

Con đường anh đi tới ước mơ khúc khuỷu quang co trùng trùng điệp điệp. Người ta có thể nói anh đã từ bỏ giữa đường, nhưng tui nghĩ anh đã đi hết rồi, chỉ là ở điểm cuối là ngõ cụt, không có gì dành cho anh thôi.

Lụm được thêm một câu từ F. Scott Fitzgerald:

"There are only the pursued, the pursuing, the busy and the tired."

Lâm Kính Ngôn, câu chuyện của tôi và anh đều không tính là đẹp, nhưng cớ sao lại khó quên đến vậy?

Có lẽ, chỉ đơn giản là chỉ có vậy thôi.
 

Bình luận bằng Facebook