[Vu Viễn] Blue and Black - Tứ Thời Vân Quy [HOÀN]

CryingDevil.

Máy cày level
Bình luận
238
Số lượt thích
615
Location
lò nướng bánh
Team
Hô Khiếu
Fan não tàn của
Thư gia tỷ muội, Cừu ngố, Bánh Ngọt, tiểu Vũ
#1
Tên truyện: Blue and Black


Tác giả: Tứ Thời Vân Quy


Biên tập: Dương Ly


Thể loại: đồng nhân Toàn chức cao thủ, BL (đam mỹ/ nam x nam), nguyên tác hướng, truyện dài, hài, yếu tố tình cảm khá ít, chủ yếu là nói về Bách Hoa nhiều hơn


CP: Vu Phong x Trâu Viễn (tân Song Hoa)


Tình trạng bản gốc: hoàn 4 chương


Tình trạng biên tập: hoàn

Mục lục: Chương 1- Chương 2
Chương 3 - Chương 4

.

.

.​
 
Last edited:

CryingDevil.

Máy cày level
Bình luận
238
Số lượt thích
615
Location
lò nướng bánh
Team
Hô Khiếu
Fan não tàn của
Thư gia tỷ muội, Cừu ngố, Bánh Ngọt, tiểu Vũ
#2
01.

Mùa giải thứ tám đối với Bách Hoa giống như một cơn ác mộng kinh hoàng vậy.

Đến mùa thứ chín, cuộc chuyển nhượng của Vu Phong giống như là một viên thuốc an thần đối với fan và cả chiến đội, thế nhưng thành tích của Bách Hoa sau đó lại chẳng thuyết phục hơn một chút nào cả.

Vậy tiếp theo thì sao?

Vu Phong dẫn đầu đoàn tuyển thủ ra về từ sân thi đấu, những người khác trong đội theo sát ở ngay sau. Hắn ngồi phịch xuống ghế, ôm tay không nói lời nào. Nguyên bản ghế dành cho năm người ngồi liền giống như bị một mình hắn chiếm hết. Chỉ có Trâu Viễn mãi một lúc sau mới ngồi xuống bên cạnh hắn, những người khác thì leo lên hàng trên.

Trâu Viễn nhìn hắn một lượt, mu bàn tay hướng lên che miệng, nhẹ giọng nhắc nhở. "Đội trưởng, anh làm cho mọi người sợ đó.

Vu Phong có chút xấu hổ mà nhướng mày, hạ giọng hỏi. "Không làm cậu sợ chứ?"

"Em biết anh không tức giận, hơn nữa hiện tại anh còn rất vui nữa, anh vừa ngộ được ra điều gì sao?"

“Sao cậu biết?” Vu Phong có điểm kinh ngạc hỏi.

“Hắc,” Trâu Viễn cười, đuôi mắt cong cong, “Anh không việc gì phải giả vờ tức giận cả, đại khái là vì quá hưng phấn nhưng lại ngại biểu đạt kém nên mới muốn giả bộ đe dọa mọi người đúng không?"

Vu Phong nghe xong có chút loạn, hắn bị nói trúng tim đen rồi. Bất quá, mọi người không nhận ra, vì sao chỉ có Trâu Viễn nhìn ra đâu?

"Hồi tiền bối Trương Giai Lạc còn ở trong đội cũng hay làm như vậy, đại khái là để chọc cười người khác, nhưng anh thì sao ... khác hoàn toàn, cho nên là em vừa nhìn đã hiểu ra."

"Chậc." Vu Phong chịu thua, không thể không nghiêng đầu về phía hắn. "Anh đang tính ... nhớ giữ bí mật đấy."

"Biết biết, em phối hợp cùng anh." Thần sắc Trâu Viễn cuối cùng cũng nghiêm túc lên. "Anh tính gì?"

"Làm cho mọi người tự nhận ra sai sót của bản thân."

Vu Phong đưa tay sờ sờ túi tiền, động tác này giống như một cách hắn ra hiệu. Trâu Viễn hiểu.

"Mọi người vẫn còn đang ngồi phía trước." Trâu Viễn đảo mắt nhắc nhở hắn. Nhưng Vu Phong không để ý. "Hút bên ngoài được không?"

"Đang ở trong xe mà!" Trâu Viễn vẫn cố nhắc hắn.

Vu Phong lôi ra một điếu thuốc, nửa cánh tay thò ra khỏi cửa sổ xe, cầm bật lửa châm thuốc ờ bên ngoài, sau đó rướn cổ, tựa đầu lên thành xe hút thuốc.

Trâu Viễn trợn mắt há hốc mồm…

Thuốc ở bên ngoài, người ở bên trong, hoàn hảo a.

Sau khi ăn cơm chiều xong, Vu Phong quyết định vẫn là để ngày mai bắt đầu kế hoạch đi. Vừa mới trải qua lịch thi đấu cùng tập luyện cường độ cao khiến hắn cũng khá mệt mỏi, vả lại cũng thuận tiện làm cho cái chuyện "Hôm nay đội trưởng đang bực mình" thật hơn một chút.

Từ hồi chuyển nhượng đến Bách Hoa, hắn vẫn luôn cảm thấy có gì đó rất kỳ quái.

Mọi người đối với hắn vô cùng cảm kích, chưa từng nghi ngờ gì, tựa hồ là luôn luôn tin tưởng, kỳ vọng vào hắn.

Nhưng cũng bởi vậy mà đồng đội nào đối với hắn đều không đủ thuần túy. Theo như hắn suy tính, thì những đồng đội khác cơ hồ đều chỉ muốn cố gắn kết mối quan hệ đồng đội này một cách máy móc mà thôi, loại cảm giác này có đôi khi khiến hắn bị bó buộc.

Mà Chu Quang Nghĩa - người cũng chuyển nhượng đến cùng thời điểm với hắn lại không gặp những phiền não này.

Đem hộp thuốc trong tay ném xuống, Vu Phong đi thẳng ra ngoài ban công hóng gió. Nhằm bồi dưỡng tổ hợp mới mà hắn cùng Trâu Viễn được sắp xếp chung một gian ký túc xá. Không thể không cảm khái điều kiện ăn ở của Bách Hoa thật quá tốt. Bạn cùng phòng tuy là ở chung dưới một mái hiên, nhưng là mỗi người một phòng, càng giống như hai người thuê chung một gian chung cư hơn. Sắp xếp như vậyVu Phong cảm thấy thật không tồi, vừa không quá xâm phạm sinh hoạt riêng của đối phương, lại cũng giúp giữ gìn quan hệ thân cận.

Cửa phòng Trâu Viễn bây giờ đang được khép chặt. Vu Phong không có hứng thú đi soi mói chuyện ngủ ngáy của đội phó nhà mình, thế nhưng mấy chậu hoa cỏ xanh ngát trên ban công thật sự khiến mắt hắn hơi khó chịu.

Huống hồ, hắn vẫn luôn muốn tâm sự cùng Trâu Viễn trong một đêm tĩnh lặng.

Cửa sổ bên ngoài bị kéo ra, Trâu Viễn vẫn không tỉnh dậy.

Mấy ngày gần đây Tằng Tín Nhiên thường xuyên bị tỉnh lại giữa đêm. Hắn biết là do tinh thần chính mình quá khẩn trương, nhân viên y tế trong đội từng an ủi hắn, rằng chuyện riêng trong đội đã có các tiền bối lo lắng, cậu cứ việc nỗ lực luyện tập liền đủ rồi.

Nếu mọi chuyện có thể đơn giản như vậy liền tốt rồi, cậu nhìn trần nhà nghĩ.

Mấy ngày nay thành tích kém cỏi của Bách Hoa vẫn cứ duy trì liên tục. Cậu vẫn luôn cố sức chống cự, mất ngủ, ác mộng, tiêu chảy, đau đầu nhức óc ... Cậu biết những vấn đề sức khỏe này có liên quan đến tâm trạng của cậu, nhưng cậu không muốn vì vậy mà phá vỡ tiết tấu huấn luyện của bản thân, càng không muốn vì việc này mà ảnh hưởng đến những người khác. Đi tìm nhân viên y tế, trước nay vẫn luôn chỉ có một mình cậu, đã vậy còn cẩn thận dặn bác sỹ ngàn vạn lần phải giữ bí mật, đừng để cho ai biết.

Hôm nay, lúc phải thả tay phải khỏi con chuột, cậu đã muốn điên cuồng hét lên thật to.

Bao nhiêu ủy khuất cùng bất mãn, lúc đó đều như căng tràn. Thế nhưng cảm xúc ấy còn chưa được bùng nổ ra đã biến mất không thấy tăm hơi.

Đội trưởng nói, chúng ta đi thôi.

Sau đó nhất nhất rời đi, bộ dáng cũng chẳng có chút tiêu sái nào.

Không có ai trong đội phải chịu nhiều áp lực hơn Vu Phong. Hắn là đội trưởng của Bách Hoa, lại từng là đội viên Lam Vũ một thời. Hắn chẳng những phải gánh vác gần hết trách nhiệm về thành tích tệ hại dạo gần đây của chiến đội, mà còn phải tiếp thu những bình luận châm chọc khắc nghiệt từ người ngoài.

Bước cờ nay, hắn tự đặt mình vào thế nguy hiểm, mà sự thật ngay trước mắt, phần thắng của Vu Phong càng ngày càng thấp.

Có những lời tôi không nói ra, không phải là vì tôi không hiểu. Tằng Tín Nhiên nhìn lòng bàn tay của mình, sau đó nắm chặt.

Đội trưởng có thể chịu được, vì cái gì cậu lại không thể cơ chứ? So với đội trưởng, áp lực của cậu có đáng là bao?

Cậu cầm điện thoại di động lên, đánh chữ rồi lại xóa cả ngày cũng không biết nên viết như thế nào.

"Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm.

Nhưng hiện tại, con lại càng muốn đoạt quán quân trước đã."

Bảy năm a, Trương Vỹ thầm nhẩm tính. Hắn đã ở Bách Hoa suốt bảy năm qua.

Có lẽ hắn đã là vị tuyển thủ ở Bách Hoa lâu nhất rồi, gia nhập từ năm thứ hai, khi chiến đội mới thành lập, cho đến tận ngày hôm nay vẫn còn ở đây nỗ lực.

Đối với một đội viên già như hắn, trải qua những năm tháng phồn hoa huyết cảnh sẽ không khỏi có chút thổn thức. Bất quá ngoài thổn thức, còn có chờ mong.

Tận mắt nhìn từng đồng đội ở bên cạnh trưởng thành, đến rồi đi.

Lúc Tôn Triết Bình giải nghệ, Trương Vỹ an ủi hắn, anh còn trẻ, về sau vẫn có thể quay lại; lúc Trương Giai Lạc giải nghệ, Trương Vỹ dù không gặp được hắn nữa, nhưng vẫn lên QQ nhắn hắn, nghỉ ngơi đi, chúng tôi sẽ chờ cậu; lúc Đường Hạo và Trâu Viễn được đề cử tiến vào đội hình chủ lực, hắn lại dùng thân phận trưởng bối mà ủng hộ bọn họ, nói rằng, cả hai đều là những người rất xuất sắc.

Trương Vỹ hiện tại ngẫm lại, hắn chẳng đoán sai điều gì cả, chỉ là hiện thực lại khác xa nhiều những suy đoán của hắn mà thôi.

Chỉ còn lại một mình Trâu Viễn.

Lại đến một Vu Phong.

Chiến đội bởi vì bọn họ mà thay đổi gần như hoàn toàn.

Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự trưởng thành, bây giờ lại được chứng kiến tiếp việc chiến đội thay đổi.

Đây là chuyện tốt.

Hắn lăn lê bò lết nhiều năm như vậy, so ra tổng cũng vẫn kém mấy thằng nhóc mới tới. Chính mình ngày xưa cũng còn trẻ a, sao hồi đó không cố gắng thêm chút chứ.

Nghĩ nghĩ, hắn tự thấy bản thân thật quá gia trưởng, đem mục tiêu mình chưa hoàn thành ký thác cho hậu bối.

Thực chất, hắn còn xem trọng một người nữa, Chu Hiệu Bình.

Liên Minh không có triệu hồi sư mạnh nhất, ngôi vương của nghề nghiệp này vẫn được bỏ trống.

Bách Hoa có một vị, trình độ không tồi, trong số ít những triệu hồi sư.

Dẫu vậy, nếu tùy tiện đem cái danh triệu hồi sư mạnh nhất gán cho Chu Hiệu Bình, bản thân hắn phỏng chừng cũng sẽ không vui nổi.

Lúc trước sở dĩ hắn chọn nghề nghiệp này, nguyên nhân phần lớn là vì ít người chơi triệu hồi sư, để được đệ nhất nhất định sẽ không quá khó.

Có ai là chưa từng có một giấc mơ "đệ nhất" đâu? Chiến đội nhà mình từng có một đệ nhất cuồng kiếm sỹ, từng có một đệ nhất chuyên gia đạn dược, lại vừa mới có một tân đệ nhất cuồng kiếm chuyển về. Như vậy lóa mắt, vậy chính mình cũng phải kiếm một cái đệ nhất cùng họ cho mà xem.

Bất quá trước mắt, phải cùng Bách Hoa đoạt quán quân đã.

Chu Quang Nghĩa mãi cho đên srajng snags còn chưa chớp mắt một lần nào. Hắn đã suy nghĩ rất nhiều chuyện, từ Bá Đồ cho tới Bách Hoa.

Chuyển nhượng là ý của hắn. Giám đốc nói hắn cân nhắc chút đi, nhưng Chu Quang Nghĩa chỉ cười cười, khả năng tôi không phù hợp với Bá Đồ rồi.

Lý do chuyển nhượng của hắn và Vu Phong tuy có vẻ giống nhau, nhưng thực chất lại hoàn toàn khác biệt.

Giám đốc nói, vậy cậu mang Quý Lãnh theo đi.

Hắn không tham vọng nhiều như Vu Phong, hắn chỉ muốn tìm ra một nơi phù hợp với năng lực của bản thân thôi.

Hắn thấy được, rằng Vu Phong và Trâu Viễn mỗi người đều đã trải qua rất nhiều khó khăn. Hắn có điểm lương tâm bất an, nhưng Chu Quang Nghĩa vẫn hiểu, một chiến đội không chỉ được hình thành nên từ đội trưởng và đội phó.

Bỗng nhiên của phòng bị gõ hai cái, sau đó liền thấy một bóng người ôm gối đi vào.

"Lão Chu ông cũng không ngủ được à? Chúng ta cùng nhau tâm sự nha!"

Tối nay, toàn thể đội viên Bách Hoa đều rơi vào trạng thái suy tư.

Ai cũng không nói gì, cũng sẽ không biểu hiện cái gì ra ngoài. Thế nhưng bọn họ mơ hồ tự ý thức được, chỉ cần phá vỡ chuỗi thất bại liên tục này liền có thể cùng nhau bước tiếp một bước tiến quan trọng.
 

CryingDevil.

Máy cày level
Bình luận
238
Số lượt thích
615
Location
lò nướng bánh
Team
Hô Khiếu
Fan não tàn của
Thư gia tỷ muội, Cừu ngố, Bánh Ngọt, tiểu Vũ
#3
02.

Sau khi tiến hành nghiên cứu lại trận đấu một cách tỉ mỉ cả buổi sáng, ngoại trừ việc phân tích các sai sót trong trận đấu, bọn họ còn thành công đạt được nhiều nhận thức chung.

"Chiều nay huấn luyện lúc hai giờ." Đội trưởng lên tiếng. Nói cách khác, mọi người vẫn còn ba tiếng để sinh hoạt tự do.

Một vài ánh mắt phi thường ăn ý mà nhìn về phía Trâu Viễn, hắn cũng mỉm cười mà xua xua tay lại với bọn họ.

"Má ơi ... cứ như vừa bị đưa lên pháp trường vậy." Mạc Sở Thần vuốt cánh tay, xoay người rời đi, những người khác cũng lục tục theo hắn ra khỏi phòng.

Trâu Viễn quay trở lại ghế ngồi của mình, không chút nào hồi hộp mà nói. "Đến đây đi." Thậm chí hắn còn có chút nóng lòng muốn thử.

Vu Phong lại đem thẻ tài khoản Lạc Hoa Lang Tạ đặt lên trên bàn. "Đừng vội, nghe anh phân tích cái này đã."

Trâu Viễn khó hiểu nhìn hắn.

"Anh hỏi cậu chuyện này, nghĩ kỹ đi rồi hẵng trả lời." Vu Phong kéo một cái ghế dựa qua để ngồi đối diện với cậu, chỉ thấy đội phó mang vẻ mặt khẩn trương mà nhìn chằm chằm hắn. Hắn giả bộ cao thâm, nhẹ giọng hỏi. "Trong lòng cậu, Trương Giai Lạc có phải là nhân tố cản trở chiến thắng hay không?"

"Đương nhiên không phải." Trâu Viễn buột miệng thốt lên, chợt lại có chút do dự. "... Không phải."

"Cậu có thể nghĩ được như vậy, là đã thành công một nửa rồi. Chúng ta phải hiểu rằng, trên sân đấu, không có bất kỳ một thứ gì cản trở đến chiến thắng, ngoại trừ chính bản thân mình." Vu Phong thổ lộ, hắn chỉ hy vọng Trâu Viễn hiểu được ý của hắn.

"Em biết." Trâu Viễn gật đầu liên tục. "Đội trưởng, chẳng lẽ anh cho rằng trong lòng em vẫn có khúc mắc với tiền bối Trương ư?"

Vu Phong không trả lời, lập tức chuyển đề tài nói chuyện. "Anh đối với phồn hoa huyết cảnh mà nói, chẳng có quá nhiều hứng thú, tuy rằng vẫn có thể đánh theo, nhưng tính ra thì giá trị cũng chẳng được bao nhiêu. Không hẳn là bởi vì anh không thích, mà vì chuyện này còn quan hệ trực tiếp đến thắng thua của chính chúng ta nữa."

"Ý anh nghĩa là ..." Trâu Viễn nhíu nhíu mày. "Để chúng ta phục chế đấu pháp này thì sẽ rất dễ bị nắm thóp chiến thuật sao?"

"Không sai, có lẽ không phải tất cả mọi người đều làm được, nhưng sẽ luôn luôn tồn tại những người có thể, tỷ như Tôn Triết Bình, Trương Giai Lạc, hoặc tỷ như, Diệp Thu."

"Ân." Trâu Viễn gật đầu, tỏ vẻ đồng ý, chờ hắn nói tiếp.

"Đây là một trở ngại lớn đối với hai chúng ta, lại nói về xuất thân của anh và cậu, đây là một vấn đề mà càng cần phải suy xét nhiều hơn. Anh tự hiểu được đấu pháp của anh với Tôn Triết Bình không cùng chung một con đường phát triển, nhưng cậu ... cảm giác quen thuộc quá mãnh liệt." Vu Phong ngừng lại một chút. "Cậu nghĩ lại mà xem, nếu để cậu cùng Trương Giai Lạc solo, cậu vốn từ đầu đã học theo y nguyên đấu pháp của anh ta, mỗi lần ra tay đều bị anh ta nhìn thấu, vậy thì thắng bại đã phân ngay luôn được rồi đấy nhỉ."

"A ha ha." Trâu Viẽn gượng cười. "Nào có mơ hồ như vậy ..."

"Anh không thích cảm giác không chắc chắn này, cũng không muốn phải mạo hiểm thêm dù chỉ một chút nữa."

Trâu Viễn liếm liếm môi. "Em hiểu rồi."

"Hảo." Vu Phong cũng mặc kệ chuyện cậu có thật sự hiểu hay không, xoay người quay về chỗ ngồi cũ của mình, khởi động máy tính. "Vậy chúng ta thử xem."

Một giờ năm mươi phút chiều, mọi người đều đã có mặt đầy đủ, việc huấn luyện điều chỉnh đấu pháp cho phù hợp với tình hình của chiến đội đến đây chính thức bắt đầu.

Kỳ thực nói là huấn luyện điều chỉnh đấu pháp nhưng mọi người ai nghe cũng hiểu đây là huấn luyện điều chỉnh việc kết hợp giữa Vu Phong và Trâu Viễn, tựa hồ muốn đem tổ hợp cũ tiêu hóa hết đi, vội đến mức khiến người khác có điểm luống cuống tay chân. Nói cho dễ nghe thì đây là điều chỉnh cải biến hiệu suất. Chỉ là, nói trắng ra thì bọn họ cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian để bắt đầu thích ứng với đường lối mới.

Vu Phong quyết tâm muốn lợi dụng phương thức giáo huấn không hề quá nặng này để chỉnh đốn đội ngũ, giúp họ thoát khỏi việc cứ ngày ngày trầm luân trong giấc mộng phồn hoa huyết cảnh xưa, đem não mọi người rửa sạch từ đầu.

Hắn dùng cả một buổi trưa để thuyết phục Trâu Viễn, cũng thuyết phục luôn cả chính bản thân. Trâu Viễn nhờ vào cuộc nói chuyện này mà càng thêm chắc chắn với quyết tâm của cậu.

Nhưng mà số liệu được kết luận từ quá trình huấn luyện buổi chiều lại không khả quan như vậy, mặc dầu tình hình so với trước kia có phần tốt đẹp hơn, nhưng chút chuyển biến cỏn con này lại chẳng ăn nhằm gì cả.

Vu Phong vẫn hiểu dục tốc bất đạt, thế nhưng ngày thi đấu tiếp theo đã gần ngay trước mắt rồi, chẳng lẽ bọn họ không còn cách nào có thể cứu vãn nữa hay sao?

"Tôi cảm thấy, vừa rồi hẳn nhiên là do tôi hơi vội vàng một chút, nếu có thể chờ cho Sâm La di chuyển từ vị trí này sang bên kia ..." Chu Quang Nghĩa bỗng dưng mở miệng, tay đưa lên màn hình mà chỉ ra lỗ hổng. "Nếu Sâm La có thể tới kịp thì chúng ta đã có thể tránh được sai lầm này, những sai lầm khác khả năng cao cũng sẽ không tồn tại."

"Đúng vậy, còn cả Chu Hiệu Bình nữa, vị trí thả Ma Giới Chi Hỏa đáng lý ra nên sắc bén hơn một chút, cậu xem ... Khu vực này hoàn toàn không nằm trong tầm công kích!"

Tằng Tín Nhiên nhắc tay lên. "Em thừa nhận, nãy là do bị tiết tấu của đội phó dọa đến tè ra quần, ảnh hưởng xấu đến toàn bộ chuỗi thao tác về sau."

"Bác bỏ. Anh cảm thấy em chính là do ngủ trưa chưa đủ, đến bây giờ thần trí vẫn không tỉnh táo." Trâu Viễn điều khiển Hoa Phồn Tự Cẩm lao tới, thao tác chụp bắt đầu Đức Lý La."

"Tôi cảm thấy ..."

Tất cả mọi người đều nỗ lực thích ứng với phong cách chiến thuật mới của đội, sau một hồi tích cực thảo luận, liền đem những sai sót mà bản thân phát hiện trao đổi với những đồng đội khác. Bàn tán xôn xao tới tận chạng vạng, tốt xấu cũng ngộ ra được vài vấn đề.

Này đương nhiên là một buổi chiều vô cùng mệt mỏi đối với tất cả thành viên trong đội, thế nhưng được tận mắt chứng kiến sự chuyển biến trong số liệu, tất cả đều nổi lên một cỗ vui sướng từ tận đáy lòng.

Quyết định của đội trưởng là đúng, sự tín nhiệm của bọn họ cũng vậy.

"Hôm nay liền dừng ở đây đi. Tối nay mọi người có thể tự do sinh hoạt, nhưng đừng thả lỏng quá mức. Mặt khác, nếu có ý kiến hay đề xuất đánh giá chỉnh sửa nào thì cứ thẳng thắn đóng góp."

Bảy giờ tối, Trương Vỹ gọi điện hỏi Trây Viễn có muốn cùng đi ăn cơm hay không, Trâu Viễn liếc mắt nhìn Vu Phong một cái, thấy hắn gật gật đầu.

"Đồ nướng BBQ đồ nướng BBQ, cả ngày ngoại trừ đồ nướng BBQ cũng vẫn là đồ nướng BBQ ..." Trâu Viễn cúp điện thoại, đem đống hỗn độn trên bàn thu dọn đi.

Vu Phong quay đầu nhìn hắn. "Nếu cậu không thích ăn thì cũng không cần đi đâu, đừng miễn cưỡng a, anh cũng vậy mà."

"Linh cảm yêu cầu em nhất định phải đi." Trâu Viễn lắc lắc đầu. "Mọi người dù sao cũng có tâm mời mà, anh hiểu chứ.

Vu Phong mỉm cười, ý bảo, hiểu.

Một bàn đầy giấy tờ được bảo bối Trâu Viễn xếp gọn cẩn thận mà cất vào ngăn kéo. Đây đều là thành quả nghiên cứu lúc trưa của hắn.

Điện thoại lại vang lên, Vu Phong cùng Trâu Viễn vội vàng chạy tới cửa hàng đồ nướng đã hẹn. Tằng Tín Nhiên đứng trước cửa đón bọn họ, dùng chân kéo hai cái ghế qua.

"Sao không ai ăn đi a?" Trâu Viễn nhìn một bàn thịt xiên nướng, buồn cười mà nhìn quét qua các đồng đội. "Bây giờ đã là thời đại nào rồi, sao cứ phải giữ thói quen nhường lão đại gắp trước nhỉ?"

"Không phải đâu, bọn em còn đang bận thắp hương, bái thượng bái tam xong mới được ăn a."

Vu Phong nghe vậy, vỗ tay một cái. "Hành, tiểu Mạc, không cần tam bái đâu, cậu cứ bái đại một cái là xong, đi nhanh, đừng để mọi người phải chờ lâu mới được ăn cơm."

"Ủa đù!?" Mạc Sở Thân cầm một cây hành lá lên chỉ khắp xung quanh vòng người. "Là đứa nào bảo Vu đội hôm nay tâm tình không hảo, phải cẩn thận mà hầu hạ a? Tự giác đứng dậy đừng để tau phải chỉ mặt gọi tên!"

Mọi người cười vang, xác nhận ý cười của Vu Phong không phải giả mới bắt đầu ngồi ăn cơm.

"Tiểu Trâu ăn nhiều một chút, em gầy như vậy ..." Trương Vỹ hiểu rõ khẩu vị của Trâu Viễn, những đồ ăn cay đều giúp cậu tránh xa. "Không ăn được ít cay thì đừng nên ăn."

Trâu Viễn cảm kích sự quan tâm của hắn, lại đưa cánh tay sờ sờ chân. "Ai, em sao ... chính là vấn đề thể chất a, vì sao em ăn nhiều như vậy mà chẳng béo thêm được chút nào vậy?"

"Hừ, chúng ta cùng nhau kéo thù hận đổ lên người bạn Viễn a." Mạc Sở Thần tuy rằng không béo, nhưng sau khi đưa tay nhéo nhéo thịt trên eo liền đau đớn ra mặt.

Chu Quang Nghĩa đấm lưng hắn. "Cơ thể tiểu Trâu đương nhiên không giống ngươi rồi, cái đồ mỗi ngày chưa đến giờ cơm đều chưa chịu rời giường.

Chu Hiệu Bình cũng không để bản thân nhàn rỗi, một bên cuộn bánh đa nem một bên ung dung tiết lộ thông tin nóng. "Lúc nãy lão Chu đi WC xong chưa rửa tay đã chụp vai ông đấy."

"Đê mờ Chu Quang Nghĩa, hai ta tuyệt giao!"

"Tau với bây còn chưa từng quen biết!"

Một bàn toàn nam nhân cãi cộ ầm ĩ, hi hi ha ha đến mức làm cho nhân viên nhà hàng cứ phải liên tiếp ghé mắt. Mọi người ai ai cũng không bị thành tích tồi tệ của trận đấu ngày hôm qua ảnh hưởng đến. Trâu Viễn biết tình cảnh này mà bị giới truyền thông bắt gặp, nhất định sẽ bị gán cho cái mác "vô tư tiến thủ", nhưng nếu Vu Phong còn chưa mở miệng nhắc nhở, thì cậu cũng chỉ có cách lắc lắc đầu cười cười.

Huống hồ, cậu lại hiểu rõ tâm ý của mọi người.

Trâu Viễn nâng ly trà lên uống, trong lòng vô cùng ấm áp.

"Nào nào!" Trương Vỹ bày ra tư thái của tiền bối, vỗ vỗ cái bàn, sau đó đè nặng thanh âm. "Cười nhỏ tiếng chút nào."

Mãi một lúc sau Vu Phon mới phát hiện toàn bộ đồng đội bỗng nhiên yên tĩnh, bất mãn thúc giục. "Tiếp tục a, mấy cậu không phải đang tấu hài rất vui à."

Cuối cùng, một bàn người ăn xong bữa cơm trong không khí vô cùng náo nhiệt. Sau khi ăn xong, bọn họ giống như bạn bè xấuxấu lúc luên hoan xong, ngồi rung đùi mà kể chuyện đông chuyện tây. Vu Phong vỗ nhẹ bả vai Chu Quang Nghĩa, đối phương cũng ngầm hiểu ý, hai ngioiwf đứng dậy cùng nhau đi ra ngoài.

"Sách, hai cái tên nghiện thuốc này." Chu Hiệu Bình cầm tăm xỉa răng nói.

Bọn họ từ xa nhìn thấy bóng lưng hai ngươif kia đứng sát bên nhau trong làn khói thuốc, giống như đứng giữa từng tầng mây mù lượn lờ.

"Đúng lúc tôi cũng đang muốn hút ..." Mạc Sở Thần xoa xoa tay nói.

"Sở Thần cậu đừng học theo bọn họ, tới, tiêu hóa hết bàn thức ăn thừa này đã."

"Đê mờ, các ông coi tôi là trị liệu hay cái thùng rác đấy?!

Vu Phong nhàn rỗi đưa tay bóp bóp túi quần, lẳng lặng mà nhìn chằm chằm con đường đối diện đến xuất thầ.

Chu Quang Nghĩa dứt khoát mở miệng chủ động nói chuyện trước. "Vu đội, anh có chuyện gì cần nói sao?"

"A." Dường như lúc này Vu Phong mới hồi phục lại tinh thần, lên tiếng, cúi đầu nhìn xuống lòng bàn chân. "Cũng không có gì, chỉ là tôi với anh đều mới chuyển nhượng tới, chính là muốn hỏi ý kiến qua góc độ của cậu ... Cậu nghĩ kế hoạch này có khả thi không? Tôi chỉ sợ đi không đúng hướng, làm tốn thời gian của cả đội."

Chu Quang Nghĩa ban đầu cũng ngờ ngợ đoán được Vu Phong sẽ hỏi về vấn đề này, đáp. "Chưa thử thì sao mà biết được chứ." Nói trắng ra hắn cũng có hơi hoài nghi một chút.

Vu Phong khẽ thở dài một tiếng. Làn sương mỏng giống như một chiếc lưới làm từ hơi khói bao bọc lấy hắn.

"Lúc trưa tôi với Trâu Viễn cũng cùng thử nghiệm một chút. Anh đừng nhìn sự dồn ép của em ấy lúc chiều nay mà nhầm, thú thực, đây là một vấn đề quá gian nan đối với em ấy ... Chúng ta có thể tiếp tục đánh cược không? Anh nói xem, cái gọi là đấu pháp linh hồn, liệu có thật sự tồn tại hay không?"

"Này thật khó nói đi ..." Chu Quang Nghĩa kết hợp với trạng huống hiện tại ở Bá Đồ mà suy xét một chút. "Nhưng điều kiện của chúng ta hiện tại là chưa phù hợp a, quá trình thay đổi đấu pháp khẳng định cũng rất gian nan đi? Huống hồ mọi người dù có thích ứng được, thì cậu cũng sẽ mắc phải một số vấn đề khác nữa ... Nếu cứ duy trì tình trạng ấy, thì kết quả cũng chẳng khả quan lên chút nào đâu.

Vu Phong trầm mặc.

"Lại nói, tất cả những việc này đều là để tạo ra đường lối chiến thuật mới cho Bách Hoa, vậy thì kế hoạch của cậu là không thành vấn đề rồi, chính là yêu cầu cần thêm thời gian thôi." Chu Quang Nghĩa phân tích. "Đặc biệt là tiểu Trâu, cậu ta cố gắng đến gần như phát bệnh rồi."

Vu Phong biết chuyện hắn đang ám chỉ là việc Trâu Viễn bắt chước y nguyên theo đấu pháp của Trương Giai Lạc. Trên thực tế hắn cũng không quá phản đối, có thể học theo Trương Giai Lạc tuyệt đối cũng sẽ rất lợi hại đi. Vấn đề là hắn cảm thấy cậu ta không phù hợp với kiểu đấu pháp ấy. Lối phát triển của bọn họ không nằm trên cùng một con đường. Hơn nữa, như những gì hắn đã từng nhận xét, việc phục chế đấu pháp vô luận thế nào đều tồn tại rất nhiều rủi ro.

"Gian nan thì gian nan, ít ra còn tốt hơn so với việc nhắm mắt buông xuôi." Vu Phong phun ra một ngụm khí thế vẩn đục. Khói thuốc tản dần ra, làm cho tinh thần hắn ít nhiều cũng phấn chấn lên.

"Trong đội có một nhân vật được coi là tuyển thủ linh hồn cũng chưa chắc đã là chuyện tốt." Chu Quang Nghĩa cười như không cười. "Đúng là gây ra bao nhiêu phiền loạn.

Lời này người khác mà nghe thấy, đều sẽ nghĩ hắn chỉ đang cảm khái cố sự, thế nhưng Vu Phong hiểu tâm sự của hắn, cười nói. "Vậy thì đành liều mạng thôi, không được sao?"

Không biết là đang nói cho Chu Quang Nghĩa nghe hay nói cho chính bản thân đây.
 

CryingDevil.

Máy cày level
Bình luận
238
Số lượt thích
615
Location
lò nướng bánh
Team
Hô Khiếu
Fan não tàn của
Thư gia tỷ muội, Cừu ngố, Bánh Ngọt, tiểu Vũ
#4
03

Không thể không nói, thành tích thi đấu trong những lượt đấu sau của Bách Hoa thật khiến người xem sáng ngời hai mắt, đến cả những người ngoài giới cũng có thể nhận ra sự thay đổi trong chiến thuật của câu lạc bộ.

Thực lực của Vu Phong trong Liên Minh vẫn được đánh giá khá xuất sắc, hơn nữa còn thừa kế lại tài khoản hạng sao Lạc Hoa Lang Tạ, đang trong quá trình không ngừng thích nghi, vậy nên biểu hiện càng lúc càng xuất sắc của hắn như vậy lại có điểm đương nhiên.

Ngược lại Trâu Viễn trước nay chưa từng khiến người khác chú ý, sang mùa giải mới này thực sự khiến người khác ngạc nhiên không thôi. Không hoàn toàn vứt bỏ đấu pháp truyền thống của Bách Hoa, cũng không câu nệ đường lối cũ nữa, nhìn cũng có chút phong cách cá nhân.

Toàn bộ đội ngũ Bách Hoa tiến bộ rất nhiều, ngoại giới bình luận Vu Phong đúng là phát huy tốt hơn khi ở chiến đội mới thật.

Sau ba mươi tám vòng đấu bảng, Bách Hoa khó khăn lắm mới chen được một vé vào vòng thi đấu quý sau, sau đó cũng không quá ngoài ý muốn mà thua ngay trận đầu tiên.

Ngay vòng đầu đã thua, mặc kệ khát khao đối với tương lai to lớn như thế nào cũng không thể phủ nhận được thất bại trước mắt.

Buổi tối ngày hôm đó, Trâu Viễn ở cửa hàng tiện lợi 24 giờ nằm bên cạnh câu lạc bộ tìm được Vu Phong.

Vu Phong ngồi ở ghế dài kê bên cửa tiệm, trong miệng ngậm một điếu thuốc lá chưa châm lửa, ánh mắt đạm mạc mà nhìn về nơi khác, khiến cho trong đáy mắt dường như càng thêm thâm thúy.

"Sát lạp" một tiếng vang lên ngay bên cạnh hắn, một ánh lửa mờ nhạt bùng lên, hắn mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Trâu Viễn, giấu đằng sau ngọn lửa.

Que diêm thực mau liền tắt, Trâu Viễn lại quẹt một cây khác, hơi hơi cúi người đem lửa truyền lên đầu ngọn thuốc của Vu Phong, không biết vì sao liền nói. "Em ngồi đây được chứ?"

Sau đó Vu Phong liền thấy một nửa gói thuốc trong tay cậu.

Rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa nhóc con, đem thuốc lá rút từ trong hộp ra không lấy gì làm thuần thục, ngón tay không ngừng run run rẩy rẩy, sau đó giống như giận đỗi mà cắn cắn đuôi thuốc.

Vu Phong nhìn mà buồn cười, đem hộp diêm trong tay cậu cho vào túi áo. "Ngậm thuốc sai phương pháp rồi. Cắn cắn cái gì, cứ ngậm trong miệng là được rồi."

Làn khói thuốc che mờ đi một nửa gương mặt Vu Phong. Trâu Viễn cảm thấy chính mình có lẽ đã bị hoa mắt rồi, lắc lắc đầu ngồi sát lại về phía hắn, lại giật mình kinh ngạc khi thấy bàn tay đối phương đặt lên bờ vai mình, gương mặt hắn sát lại gần, hai đầu điếu thuốc chụm vào nhau như để cùng sẻ chia ánh lửa.

Tiếng sợi thuốc lá bị đốt nóng trong tai cậu nghe cứ như tiếng súng, bắn cho sọ não ầm ầm nổ tung. Cậu hung hăng hút một ngụm, bị dọa cho sợ đến mức rơi cả điếu thuốc lá đang ngậm.

“Khụ khụ khụ, khụ khụ……”

Vu Phong bất đắc dĩ mà xoa xoa lưng cho cậu, thân thể bé nhỏ của đội viên gợi cho hắn cảm giác chỉ dùng chút sức lực cũng có thể khiến cho lảo đảo.

"Cậu có sao không?"

Trâu Viễn ho khan một trận, khuỷu tay chống lên đầu gối, mặt chôn trong lòng bàn tay, lắc lắc đầu.

“Thực xin lỗi a, đội trưởng……”

Vu Phong dừng tay lại, sau đó xoa nhẹ mái tóc đen của cậu, ngữ khí nhàn nhạt nghe không ra chút cảm xúc nào. "Cậu nói gì thế?"

Trâu Viễn hít hít hai mũi, thành thật mà lặp lại một lần nữa. "Thực xin lỗi."

Hai điếu thuốc bị vứt bỏ nằm vặn vẹo trên mặt đất, phóng xuất ra mùi khói làm vẩn đục không khí, khiến người ta khó có thể chịu đựng nổi.

"Anh nói đúng, khiếm khuyết của em không phải chỉ ở mặt thực lực, mà còn rất nhiều vấn đề khác ..."

"Này này, anh chưa từng nói vậy bao giờ a." Trời đất chứng giám, Vu Phong chưa từng có ý như vậy mà. Nguyên văn hắn nói với cậu là "Khiếm khuyết của cậu chưa bao giờ tồn tại trên phương diện thực lực", sao thằng nhóc đã một phát hiểu sai toàn bộ lời hắn nói mất rồi?

Trâu Viễn ha ha cười. "Điều này không quan trọng ... quan trọng là, em nhận ra quá muộn."

“Một chút cũng không muộn.”

“Không, đội trưởng, anh không biết……” Trâu Viễn quay đầu nhìn hắn, "Em đã rất nỗ lực …”

Trâu Viễn nhìn thẳng vào trong mắt Vu Phong, giống như sợ hắn không tin mà lại lặp lại một lần nữa.

“Thật sự rất nỗ lực……”

Không khí dường như đọng lại.

Vu Phong không biết nên an ủi đối phương ra sao, càng không biết mình nên làm gì vào giờ khắc này để chứng minh cho Trâu Viễn thấy hắn hiểu những nỗ lực của cậu. Hết thảy ngôn từ đều trở nên tái nhợt vô lực, thậm chí nếu đặt vào hoàn cảnh của Trâu Viễn còn sẽ cảm thấy trào phúng, bèn dứt khoát bảo trì trầm mặc, đưa ngón tay cọ cọ khóe mi cậu.

“Vu đội! Tiểu Trâu!”

Nghe được thanh âm, Trâu Viễn lập tức vội vã đưa tay lau nhanh mặt, chỉ thấy Chu Quang Nghĩa choàng hờ áo khoác chạy tới. "Hai người ra ngoài sao lại không mang điện thoại cơ chứ? Hơn nửa đêm lại chạy ra chỗ này làm gì đâu? Mọi người còn đang chờ đấy, chẳng lẽ hôm nay không thảo luận sau trận đấu sao?"

"Đẻ ngày mai đi." Vu Phong đem điếu thuốc vừa mới lấy ra đút lại vào trong gói, hướng Chu Quang Nghĩa truyền qua một ánh mắt mang ý tứ dễ hiểu.

Chu Quang Nghĩa phản ứng trong chốc lát, giả vờ đưa hai tay lên xua xua. "... Haizz, mọi người lo lắng lắm đấy, ... hóa ra là cậu đi ra ngoài hút thuốc, còn kéo tiểu Trâu theo, hại mọi người tưởng hai đứa còn bị fan bám đuôi đâu."

Vu Phong cười cười hai tiếng, vỗ vỗ eo Trâu Viễn. "Chúng ta trở về thôi."

Chu Quang Nghĩa trầm tư mà đứng tại chỗ, sau đó dẫm dẫm hai điếu thuốc vặn vẹo trên mặt đất rồi mới chạy theo.

Không nói, "tuy bại hãy còn vinh", lại lơi nói này, phải để trong lòng tự cảm khái. Tuy rằng trong lòng Vu Phong có khúc mắc, nhưng cũng không phải khó khăn quá lớn như hồi mới chuyển tới.

Nếu có thể một phát làm Bách Hoa xoay chuyển thành lớn mạnh, mới gọi là nhượng lòng người sợ hãi.

Vu Phong dùng giấy bạc đem mẩu thuốc lá gói lại thành một bọc, rồi ném vào thùng rác, còn cố ý đi về phía cửa sổ ngắm nghía chính mình. Tuy rằng cũng không quá để ý lắm, nhưng thân là đội trưởng cũng nên làm gương mà tới sớm một chút.

Cửa phòng huấn luyện được vặn a, Vu Phong nghe thấy tiếng động, ngoài ý muốn nhìn thấy Trâu Viễn.

Trâu Viễn nhìn thấy hắn trước, sửng sốt một chút mới mở miệng chào hỏi. "Chào buổi sáng, Vu đội."

“Sớm…… Sớm như vậy?”

Vu Phong vội vã nhìn đồng hồ treo trên tường, mới có năm giờ kém. Hắn là do ngủ không muộn nên mới mặc quần áo chạy đến phòng huấn luyện sớm, nhưng Trâu Viễn trước nay vẫn thường ngủ nghỉ đúng giờ giấc cơ mà. Lại sáng tỏ chân tướng nhờ hai cặp mắt có hơi thâm lại của cậu.

“Thức đêm?”

Trâu Viễn ngượng ngùng gật gật đầu, “Em còn định rón rén về phòng ngủ, rồi tí nữa cùng mọi người dậy cơ."

"Cả đêm nghiên cứu ra cái gì rồi?" Vu Phong cũng không giáo huấn cậu, bởi hắn trong lòng hiểu rõ, ngẫu nhiên tâm huyết dâng trào cũng không phải cái gì đáng để chuyện bé xé ra to.

“Cũng không…… Liền đánh chơi chơi thôi ạ.”

“Chơi game?” Vu Phong vui vẻ, “Anh có một dự cảm vô cùng vui sướng. "

Trâu Viễn cười tủm tỉm mà vươn hai ngón tay, “Hai cái.”

Vu Phong trịnh trọng mà vỗ vỗ vai cậu. “Quả nhiên, anh rất tin tưởng vào giá trị may mắn của cậu mà.

Trâu Viễn ngáp một cái. “Em đi ngủ một chút đây, đội trưởng ngủ ngon ạ."

Vu Phong đỡ trán, không phải hai phút trước còn vừa mới chào buổi sáng sao?

Giờ thảo luận của câu lạc bộ đã đến, đây được coi như là hoạt động tập thể cuối cùng trong ngày, không ai lười biếng, đều thành thành thật thật mà bảo đảm chất lượng huấn luyện trong một ngày.

Mạc Sở Thần mang cái cổ họng khô rát đi uống nước liên tục. "Mệt muốn quỳ."

"Tiết tấu hôm nay hình như lại không hợp lắm a?"

“Tui cũng cảm thấy vậy …”

Vu Phong rút USB khỏi máy tính của mình. "Ân, huấn luyện đoàn đội vừa nãy tôi thay đổi đấu pháp một chút, mọi người trở về nghiên cứu đi, như vậy mới có thể mau nghiệm thu kết quả.

"Vu đội vẫn đang đi đầu trong việc cải cách sáng tạo đấu pháp mới a." Trương Vỹ cảm thán.

Mùa giải thứ mười, Bách Hoa thi đấu rất vững vàng, theo như lời Vu Phong từng nói, chính là "vào thời điểm quan trọng liền tập trung đánh", cứ như thể những trận trước chỉ như đánh chơi lúc mở àn.

Thẳng đến tận lúc ấy mọi người mới ý thức được, chiến đội Bách Hoa không hề đơn giản, có thể phá được chuỗi thắng liên tiếp của Luân Hồi a!

Phồn Hoa Huyết Cảnh đã chính thức chỉ còn là truyền thuyết, thế nhưng tổ họp cuồng kiếm và đạn dược càng ngày càng cường đại, trở thành trung tâm chiến thuật mới của Bách Hoa.

Nếu mùa giải thứ chín Vu Phong chậm lại để giảm xóc cho chính bản thân, thì mùa giải thứ mười con đường Vinh Quang của cả chiến đội cùng giảm bớt chông gai.

Mùa giải này Bách Hoa đã không còn là một đội ngũ thiếu hụt nữa, tuy rằng phong phạm cường giả còn chưa quá rõ ràng, nhưng đúng là khiến người ta không khỏi chú ý, bởi vì không ai hiểu rõ tân Bách Hoa cuối cùng có thể phát triển đến mức độ nào.
 

CryingDevil.

Máy cày level
Bình luận
238
Số lượt thích
615
Location
lò nướng bánh
Team
Hô Khiếu
Fan não tàn của
Thư gia tỷ muội, Cừu ngố, Bánh Ngọt, tiểu Vũ
#5
04.

Gần đến cuối năm, chư vị Bách Hoa trăm miệng một lời từ chối trở về nhà, lúc giám đốc biết liền cảm động đến không biết phải làm sao, nhìn một đám người trẻ tuổi sung sức tinh thần sáng láng, không kìm được mà yêu phục từ tận chân tâm.

Tuy nói rằng mọi người đều tự nguyện để nâng cao thành tích, nhưng vô luận thế nào Tết âm lịch cũng là một ngày lễ trọng đại, giám đốc gửi cho Vu Phong một ít tiền, nói là câu lạc bộ bỏ vốn, chi cho mọi người cho câu lạc bộ một khoản đẻ cùng đi ăn tết.

Trâu Viễn ngáp dài uể oải íu xìu. "Muốn đi ăn bún ..."

Vu Phong hào khí can vân mà đặt lên bàn một bao lì xì đỏ. "Vậy anh mừng tuổi cậu ít tiền ra ngoài ăn bún nha?! Thật dễ nuôi nha."

"Anh có hiểu tình thú là gì không đội trưởng?" Trâu Viễn không phục.

Mạc Sở Thần rướn cổ gào. "Không được không được, muốn tình thì thì hai người tự dắt đi ăn đi, hôm nay bọn này ăn đến phát ngán rồi!"

“Đi ăn lẩu?” Chu Quang Nghĩa đề nghị.

“Có thể có thể, có không khí.” Chu Hiệu Bình lập tức vỗ tay tán thành.

“Ăn thịt nướng đi a.” Tằng Tín Nhiên hứng thú bừng bừng, “Tiệc đứng cũng được, chỉ hơn một trăm một vé thôi!”

"Nếu không dưới một trăm năm mươi anh nhất định sẽ lôi súng ra nã chết cậu." Vu Phong chỉ vào Tằng Tín Nhiên, cười mắng.

"Ai nha đội trưởng, keo kiệt như vậy làm gì chứ, dù sao có phải cậu bỏ tiền ra bao đâu?!" Mạc Sở Thần rút điện thoại ra. "Tôi thấy chỗ này đồ ăn không tồi, mọi người nhìn thử xem."

Làm ầm ĩ một phen, cuối cùng rốt cuộc chọn được một nhà hàng, chỉ là lúc này mới hơn ba giờ chiều, còn chưa đến giờ ăn cơm, Vu Phong cùng Chu Quang Nghĩ đứng một bên bàn bạc, thuận tiện hỏi nhau những năm trước ăn tết bên Thanh Đảo Quảng Châu có gì khác ở đây.

Trâu Viễn nói chẳng có cái gì là khác cả, em biết mấy anh đang suy nghĩ gì rồi.

Mọi người ở bên ngoài đều tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối.

Mấy thằng đàn ông đi chung, đẩy hai chiếc xe đẩy đi quang khu mua sắm, trong xe ngoại trừ đồ ăn thì cũng chính là đồ uống, thật sự là muốn không chú ý đến cũng khó.

Trâu Viễn là người đầu tiên kêu mệt, bị cả đội bỏ lại đằng sau, Vu Phong không nghĩ để Trâu Viễn ở lại một mình, liền cùng cậu đi ra ngoài bãi đỗ xe chờ những người khác.

"Đội trưởng, anh cảm thấy tiểu Tằng thế nào?"

Vu Phong nghiêm túc suy nghĩ, trả lời. "Thực lực không tồi, nhưng vẫn cần rèn luyện, kinh nghiệm không đủ, độ trầm ổn cũng không."

"Chu Hiệu Bình thì sao?"

"Ân ... Độ mẫn cảm đối với đại cục chưa đủ, luôn tạo cho người ta cảm giác yếu thế."

"Tiền bối Trương Vỹ thì sao?"

"Ý thức cứng đờ, quá dễ đẻ bị nhìn thấu."

"Mạc Sở Thần ạ?"

"Ý thức cá nhân quá nhiều, nhưng lại khiếm khuyết về mặt ý thức trong đoàn đội."

"Chu Quang Nghĩa thì sao?"

"Không có gì quá nổi trội, cũng Chu Hiệu Bình không sai biệt lắm, thiếu độ mãn cảm trong mắt nhìn thế trận."

"Em thì sao ạ?"

Vu Phong trầm mặc trong chốc lát, duỗi tay xoa xoa đầu Trâu Viễn. "Khuyết điểm lớn nhất của em đã được sửa gần hết rồi, giờ anh đang cố tìm ra khuyết điểm mới đây."

"Trước kia chưa từng có ai chỉ ra những điều này, vậy nên mọi người chỉ có thể vùi đầu vào mà huấn luyện, trừ bỏ lúc thảo luận sau thi đấu có thể tự nhìn nhận đánh giá sai lầm của bản thân, thì những lúc khác đều không có cơ hội đối mặt với khiếm khuyết của mình." Trâu Viễn ngẩng đầu nhìn Vu Phong, cười nói. " ... Cho nên là, cảm ơn anh nhiều lắm, đội trưởng."

Với phong cũng cười, “Nói chi vậy, anh cũng là vì chính bản thân mình thôi.”

“Vì ai cũng được, chỉ cần có lợi cho Bách Hoa chúng ta … Các tiền bối khác đều rất cố gắng, Bách hoa là các tiền bối tâm huyết, vì vậy em nhất định phải cảm ơn anh!"

Lại tiếp tục thoái thác thì có vẻ kiêu ngạo quá, Vu Phong cũng không tiếp tục giả vờ phủ nhận công sức của bản thân nữa, liền vươn tay cười nói. "Cho nên phải càng nỗ lực hơn mới được.

"Đương nhiên rồi ạ!" Trâu Viễn nắm lấy tay hắn.

"Vu ca, Trâu ca! Hóa đơn của chúng ta được giảm giá năm phần trăm."

Thanh âm của Tằng Ín Nhiên từ xa vang tới, Vu Phogn và Trâu Viễn đồng loạt quay đầu lại, vừa đúng lúc nhìn thấy cậu nhóc té ngã.

Cũng may Trương Vỹ từ đằng sau kịp thời kéo lại cậu, chỉ là cái hóa đơn trúng thưởng kia lại theo gió mà bay nhè nhẹ xuống cống thoát nước.

“A a a a a năm phần trăm của em !!!”

“Ai da má mì ơi…… Lão Chu tui vừa nhìn thấy cái gì thế này …”

Chu Quang Nghĩa cốc đầu hắn một cái. "Không được hiểu lầm tình đồng chí của đội trưởng và đội phó."

"Đờ mờ tui thấy hết rồi."

Bên phải một nhóc con muốn lao xuống cống thoát nước mò hóa đơn lại bị một vị kéo chặt không cho, bên trái một tên não động bát quát cùng một tên đứng làm diễn viên phụ, năm người náo nhiệt đến mức người qua đường khó có thể không ghé mắt nhìn ngó. Chu Hiệu Bình đứng giữa xấu hổ đến mức phải dùng tay che mặt ...

"Không có tiền đồ, tiểu Trâu nhất định có thể quay được mười phần trăm."

“Hai mươi!”

“không thể trên năm mươi được, quá phản nhân loại!"

“Nông cạn, chỉ số may mắn của đội phó nhà mình không phải vốn dĩ đã quá phản nhân loại rồi sao?

Trâu Viễn cũng đưa tay lên che mặt ...

"Đúng không đội trưởng, anh nhớ lại xem từ hồi mới chuyển đến, chúng mình đã bao giờ phải mua nước ngọt chưa?" Mạc Sở Thần đắc ý.

"Đêu là tiểu Trâu trúng thưởng được." Chu Quang Nghĩa bổ sung.

Vu Phong cũng đưa tay lên che mặt.

Mọi người xách theo bao lớn bao nhỏ trở về câu lạc bộ, giám đốc không biết từ nơi nào đưa đến một bác thợ chụp ảnh, cùng cả dàn nhân viên chụp một pô gia đình, sau đó cũng cấp chiến đội chụp thêm vài tấm.

Vu Phong cầm xấp ảnh cụp lấy ngay lên, nhíu mày. "Tôi nói tiểu Mạc anh vì sao bức nào cũng chỉ tạo một kiểu dáng suy nhất vậy?"

"A? Em tưởng đếm đến mười mới chụp cơ mà, lúc chụp còn bực mình vì sao mọi người ai cũng bất động cơ."

Cả đoàn người cười lớn (bao gồm cả Mạc Sở Thần), khiến cho đội trưởng Bách Hoa sợ phát rét ...

Người trẻ tuổi, vi tâm chi sở hướng, nỗ lực, chiến đấu, bùng cháy.

Một năm mới, lại sắp tới rồi.


.

.

.

END
 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook