Hoàn [Vương Liễu] Nguyện tháng năm không cần quay đầu, xin lấy thâm tình cùng tới bạc đầu

Huyenanh0901

Người chơi công hội
Thần Lĩnh
Bình luận
167
Số lượt thích
479
Team
Vi Thảo
Fan não tàn của
Vương Kiệt Hi, Tôn Tường, có nửa fan Luân Hồi
#1
Fanfic Toàn chức cao thủ

[Vương Liễu] Nguyện tháng năm không cần quay đầu, xin lấy thâm tình cùng tới bạc đầu

Editor: Hành
Raw: Sẽ cập nhật sớm​

Một sản phẩm Chúc mừng sinh nhật Vương Kiệt Hi 2026

P.S của tác giả gốc: Dạo này do tính chất công việc nên tôi có phỏng vấn một số game thủ, cảm giác bây giờ chuyện kết đôi rồi cưới nhau qua game cũng khá phổ biến, có vài câu chuyện thực sự rất thú vị và ấm áp, nên tôi đã tổng hợp lại một vài yếu tố quen thuộc và hay ho nhất.
Chợt nhớ lại hồi năm ngoái lúc định ra doujinshi, chúng tôi có bàn về một ý tưởng cho CP Vương - Liễu (mặc dù sau đó vì bận rộn cuộc sống mà tôi đành bỏ dở, thật xấu hổ). Giờ nghĩ lại thấy plot này vẫn rất hợp và thú vị. Dù CP này siêu "lạnh" (ít người đu), nhưng với tiêu chí có thủy có chung, tôi quyết định vẫn sẽ viết cho trọn vẹn.

Thiết lập riêng: Em gái Liễu Phi là một healer (hỗ trợ/buff máu). Bối cảnh game không phải là Vinh Quang, nhưng ID các kiểu thì vẫn giữ theo nguyên tác… Truyện viết dưới góc nhìn thứ nhất, văn phong kiểu game thủ gửi bài tâm sự, là một câu chuyện tình ngọt ngào êm đềm đời thường.

Phần 1: "Mong ngày tháng sau này không vương tiếc nuối, xin dành trọn chân tình cùng nhau già đi." Câu thơ gốc "Nguyện tháng năm không cần quay đầu, xin lấy thâm tình cùng tới bạc đầu" (愿无岁月可回头, 且以深情共白首)

Tôi và bang chủ kiêm sư phụ của mình đã kết hôn được một tuần rồi.

Không phải cưới trong game đâu, là kết hôn ngoài đời thực, đăng ký kết hôn đàng hoàng luôn nhé. Còn trong game thì chúng tôi đã kỷ niệm một năm ngày cưới, nhận được danh hiệu màu hồng phấn và cả nội thất kỷ niệm rồi.

Mấy hôm trước, đám cẩu độc thân trong bang cứ khóc trời kêu đất, làm ầm ĩ cả lên, bắt tôi nhất định phải gửi bài tâm sự cho admin. Bọn họ bảo mối tình đẹp như mơ chốn nhân gian này (haha, thực ra bọn họ chửi chúng tôi là một đôi nam nữ bốc mùi yêu đương chua loét lêu lêu lêu) phải mang ra khoe khoe khoe, không thể chỉ chọc mù mắt người chơi ở mỗi server này được.

Được rồi, tôi đến để phát cẩu lương đây.
[Ảnh giấy đăng ký kết hôn.jpg]

1. Lần đầu gặp gỡ bình dị không có gì đặc biệt

Cũng giống như rất nhiều bạn bè và các cặp đôi khác trong game, lần đầu tôi gặp anh ấy là thông qua bang hội, chẳng có yếu tố lãng mạn hay bất ngờ gì sất.

Hồi mới vào game, tôi cái gì cũng không biết, cũng chẳng biết chơi phái nào. Thấy buff máu có vẻ khá ổn nên tôi cày một acc Healer. Đến lúc đủ cấp vào bang, tôi cũng chẳng có người quen nào, cứ nhấn "Xin vào nhanh" rồi được Trung Thảo Đường thu nhận. Chính nhờ cái thao tác xin vào ngẫu nhiên ấy mà tôi quen được một nhóm bạn tốt và quen anh.


Việc quen biết anh thực sự quá mức đơn giản. Bang chủ của Trung Thảo Đường, một nhân vật có máu mặt trên bảng xếp hạng cao thủ toàn server, chơi pháp sư, cái tên cũng cực ngầu: Vương Bất Lưu Hành, khiến người ta nhìn một lần là nhớ mãi.

Vừa vào bang, anh ấy thả một câu "Chào mừng", lọt thỏm giữa một đống tin nhắn "Có muội tử vào kìa, nói gì đi em ơi", "Muội tử kết bạn nha", trông có vẻ đặc biệt cao ngạo và lạnh lùng.

A, lúc đó tôi đã nghĩ, quả không hổ là bang chủ đại nhân, phong thái đúng là khác bọt. Tôi không rành game, cấp thấp, thao tác kém, ý thức cũng không có. Giai đoạn đầu, tôi chỉ biết cắm chuột ở mấy chiến trường PVE dễ nhất, bơm máu túc tắc. Trong game, tôi ít khi bắt chuyện với ai. Ở bang hội, tôi cơ bản cũng chỉ là một cái bóng mờ nhạt.

Chơi được một thời gian thì tôi kẹt ở nhiệm vụ cốt truyện không đánh nổi, bèn thử gõ chữ hỏi trong bang xem sao. Lúc đó thấy có người xin vào tổ đội, nhìn lại thì đúng là Vương Bất Lưu Hành. Trong lòng tôi lúc ấy hơi run, không biết nên nói gì.

"Có cần thêm người không anh?"

"Một mình tôi là đủ rồi."

Tôi đã bị sáu chữ này hạ gục trong vòng một nốt nhạc.

Thực tế chứng minh, cao thủ top server quả nhiên không phải dạng vừa. Vương Bất Lưu Hành đi đánh nhiệm vụ cốt truyện đúng là dùng dao mổ trâu giết gà, quét quái như gió thu cuốn lá vàng.

Đánh xong, tôi bái phục sát đất trước thao tác của anh ấy. Để bày tỏ lòng biết ơn tới bang chủ đại nhân, tôi định tặng anh ấy mấy viên thuốc nhỏ tự chế, cũng muốn nhân cơ hội kết bạn ôm đùi. Kết quả người ta cực kỳ cao ngạo: "Danh sách bạn bè đầy rồi."

Thế là trái tim thủy tinh của tôi vỡ vụn…

Ai dè chưa buồn quá năm giây, tôi đã nhận được lời mời: Vương Bất Lưu Hành yêu cầu thêm bạn vào danh sách bạn bè.

Lúc tôi đang mặt mũi ngơ ngác ấn xác nhận thì nhận được một tin nhắn: "Vừa xóa một người, vừa vặn thêm em vào."

Huhu.

Tôi lập tức đầy máu hồi sinh.

Bang chủ tuy là đại thần, nhưng thực ra người ta rất tốt mà.

Thế là mang theo ấn tượng ấy, tôi bắt đầu hành trình đằng đẵng ôm đùi (à không, là đi tán gái… nhầm, tán trai) của mình.

2. Nữ Healer ngốc nghếch bị giọng nói chinh phục

Chơi thêm một thời gian, tôi rốt cuộc cũng nắm được chút bí quyết. Ít ra tôi biết khi nào nên quăng đại trị liệu, khi nào dùng tiểu trị liệu, cũng không rảnh tay mà trượt chuột xông lên đánh thường vào quái nữa. Dù sao thì Healer cũng là một class khan hiếm, nên khi tôi tàm tạm một chút, trong bang cũng có người chịu dẫn tôi đi làm hoạt động. Nhưng lúc đó, Vương Bất Lưu Hành đối với tôi vẫn là một đại thần xa vời vợi. Thỉnh thoảng thấy anh gọi người đi phó bản, đi PVP hay đăng thông báo trong bang, thực ra đều chẳng liên quan gì đến tôi. Anh có đội cố định của mình, còn cấp độ và thao tác của tôi thì chưa theo kịp họ.

Cảm giác lúc đó giống như kiểu "lính mới ngước nhìn đại thần" vậy. Tuy đại thần đối xử với tôi khá tốt, có nhiệm vụ cốt truyện hay phó bản nào không qua được, tôi tìm anh thì anh đều giúp, nhưng giao cảm cũng chỉ dừng ở đó. Ngày nào tôi cũng làm chút đồ ăn, luyện chút thuốc gửi tặng, anh cũng chỉ trả lời rất đơn giản: "Cảm ơn".

Nhưng chỉ một câu "cảm ơn" đó cũng đủ làm tôi vui vẻ cả ngày trong game rồi.

Giờ nghĩ lại, chắc là tôi đã có tình cảm với anh trước. Dù chỉ là trong game, nhưng cảm giác thực sự rất giống hồi đi học lén lút nhìn nam thần vậy.

Nói ra cũng lạ, rõ ràng chỉ là nhân vật ảo, nhưng khi anh ấy lướt qua mặt bạn, áo trắng tung bay, tay cầm trường kiếm, thực sự mang lại cảm giác đi như bay. Có một luồng khí chất không sao diễn tả được, khiến bạn liếc mắt một cái là nhìn thấy anh ấy ngay. Thực sự bắt đầu rung động là vào một lần làm hoạt động hàng ngày của bang. Hoạt động đó khá dễ, cấp cao hay cấp thấp đi chung đều qua được. Lúc đó tôi rảnh rỗi nên xin làm đội trưởng, hú họa vài người trong bang. Đúng lúc thiếu một người, ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại PM anh, hỏi anh có muốn vào đội tôi không.

Kết quả, anh cực kỳ dứt khoát đáp "Được", rồi vào đội luôn.

Sai kịch bản rồi, anh ơi.

Dù nhiệm vụ dễ, tôi vẫn bật chat voice. Thế rồi anh ấy cũng rất tự nhiên vào kênh voice, còn đảm nhận luôn vai trò chỉ huy cho cái đội hình lôm côm toàn gà mờ của chúng tôi.

Khúc này xin cho phép tôi ôm mặt thốt lên một câu: Giọng lão công tui nghe hay xỉu á!

Tôi vốn chẳng có sức đề kháng với những kiểu giọng trong trẻo. Anh ấy vừa hay lại đúng gu tôi. Giọng nói thản nhiên, nhưng không hề dài dòng lê thê, lại còn rất trầm ấm từ tính. Chẳng biết diễn tả sao nữa, tóm lại là siêu cấp hay.

Nghe giọng là thấy đây là một chàng trai điềm tĩnh, tuy hơi lạnh lùng một chút, nhưng như thế lại càng hợp với khí chất đại thần. Đánh xong trận đó, nghe đại thần chỉ huy rồi thi thoảng chêm vào vài câu nói phiếm, tôi thấy hạnh phúc và vui vẻ lắm. Lúc đó trong lòng tôi đã gieo một hạt mầm, có một chút xíu rung động rồi.

Hôm đó anh có nói một câu: "Tên em hình như là một vị thuốc Bắc nhỉ."

Tôi hơi sững lại. Vốn dĩ chỉ tùy tiện đặt tên "Diệp Hạ Hồng", nhưng đúng là một vị thuốc thật, thế là tôi đáp: "Vâng."

Rồi tôi nghe thấy đầu dây bên kia cười nhẹ một tiếng: "Tên tôi cũng là thuốc Bắc, thật trùng hợp."



Vương Bất Lưu Hành.

Hình như đúng thế thật, trước giờ cái tên này ngầu quá nên tôi chẳng để ý.

Mãi sau này tôi mới biết tên này hồi đó đã bắt đầu thả thính tôi rồi. Cái gì mà "thật trùng hợp" chứ, đội tinh anh của Trung Thảo Đường toàn đặt tên theo thuốc Bắc cả (mỉm cười). Chỉ trách hồi đó tôi "too young too simple" nên không nhận ra.

3. Bái sư học "Nghệ"

Chơi thêm một thời gian thì game mở hệ thống sư đồ, lúc xuất sư phần thưởng khá là hậu hĩnh. Thế là tôi cũng muốn tìm một sư phụ dẫn mình đi chơi, bắt chước người ta gào thét trên kênh thế giới "Tìm sư phụ, tìm sư phụ". Kết quả mới gào được hai câu thì nhận được lời mời vào đội của Vương Bất Lưu Hành. Vừa vào đội, anh kéo tôi thẳng đến chỗ NPC bái sư luôn.

!!??

Không một chút phòng bị.

Tôi gõ một đống dấu chấm hỏi, kết quả người ta chỉ điềm đạm buông một câu: "Em không muốn à?"

Tôi xin thua.

Thế là tôi trở thành đại đệ tử của Vương Bất Lưu Hành. Dù nói thế nào đi nữa, đội cái danh hiệu "Đồ đệ của Vương Bất Lưu Hành" trên đầu vẫn oai hơn là "Bang chúng Trung Thảo Đường" nhiều. Tôi hí hửng treo thân phận đồ đệ này lên, không ngờ anh ấy cũng gỡ cái danh hiệu "Bang chủ Trung Thảo Đường" hay cái danh hiệu "Đỉnh cao đấu trường" (top 10 đấu trường toàn server) thường dùng xuống, thay bằng danh hiệu "Sư phụ của Diệp Hạ Hồng".

Cũng chính từ lúc đó, trong bang bắt đầu có người trêu chọc chúng tôi. Nhưng lúc ấy cũng ít thôi, vì chuyện sư đồ kết hôn… chúng tôi là cặp đầu tiên của server, tự hào lắm.

Thực ra việc bái sư có vẻ cũng chẳng có tác dụng gì mấy. Anh ấy chơi qua nhiều class, nhưng chưa từng chơi Healer, cơ bản là chẳng cho được lời khuyên mang tính xây dựng nào. Bù lại, Healer chính trong đội cố định của anh là Đông Trùng Hạ Thảo lại khá xịn xò, đã chỉ dạy cho tôi chút thao tác và ý thức. Sự thay đổi lớn nhất sau khi bái sư là anh có thêm một cái đuôi nhỏ, phải giúp tôi đánh cốt truyện, đi phó bản. Thi thoảng tôi cũng phải kéo mấy mống treo máy trong đội cố định của họ đi làm nhiệm vụ dã ngoại, rồi tặng chút đồ lặt vặt coi như báo đáp sư phụ... Nói chung là dần dần thân thiết hơn.

Rồi cấp độ cũng tăng, kỹ năng cũng tốt hơn trước, tôi và mọi người trong bang cũng chơi thân với nhau. Từ một cái bóng mờ nhạt không dám lên tiếng trên kênh bang, tôi giờ cũng dám chỉ mặt gọi tên mấy đại thần trong bang ra mà cà khịa, ví dụ như:

"Lưu Tiểu Biệt đồ ngốc, anh làm cái gì thế, đừng có chạy ra khỏi tầm buff máu chứ!"

"Đặng đại gia, anh đường đường là một tanker sao lại không bảo vệ bông hoa chiến trường là em hả?"

Nói chung, sau đó hình tượng nữ đồ đệ ngoan ngoãn hiền lành bay sạch. Trước đây, vì họ hay giúp tôi làm nhiệm vụ, kéo tôi đi phó bản nên tôi rất vui vẻ tặng quà rồi nghiêm túc nói tiếng cảm ơn. Sau này quen mặt quen tên hết rồi thì cứ chỉ thẳng tên nhau mà réo. Dưới sự dìu dắt (kéo tạ) của đại thần, tôi cũng trở thành... Đại Healer top 3 của bang?

Chỉ là tôi không dám trêu anh. Thực ra lúc đó tôi đã biết anh tên là Vương Kiệt Hi rồi, nhưng tôi vẫn quen gọi anh là sư phụ. Tôi cũng không thể cư xử tùy tiện hay chửi bới ỏm tỏi với anh như với đám con trai khác trong bang. Đối với anh, tôi luôn mang theo chút cung kính. Dù là chơi game, tôi vẫn không sao thoải mái đùa cợt trước mặt anh được, luôn muốn giữ hình tượng thục nữ một chút.

Khung cảnh thường thấy nhất là thế này: Tôi đang ăn to nói lớn trong bang, chém gió không màng hình tượng, rất vui vẻ. Vừa thấy thông báo "Sư phụ Vương Bất Lưu Hành của bạn đã đăng nhập", tôi chợt như bị vuốt xuôi lông, trở nên ngoan ngoãn dịu dàng hẳn.

Sau này mọi người trong bang đều bảo tôi giống như quả pháo đã châm ngòi, bình thường có gì nói nấy, còn Vương Kiệt Hy giống như chậu nước, anh vừa đến là tôi xịt ngòi, chỉ biết gọi một tiếng sư phụ rồi đi theo mông anh vào phó bản hay PVP. Mỗi lần nhìn bóng dáng bồng bềnh như tiên cùng bước di chuyển thần sầu của anh, trong lòng tôi thực sự vừa ngọt ngào vừa tự hào. Có lúc đi phó bản anh rớt được đồ xịn, tôi còn vui hơn cả khi mình nhặt được.

Thực ra tôi đã đủ cấp xuất sư từ lâu rồi, nhưng tôi luôn không chịu đi làm nhiệm vụ xuất sư. Anh không nhắc thì tôi cũng lờ đi. Tôi cứ ăn ý giữ khư khư cái danh hiệu đó, hưởng thụ đãi ngộ của tình thầy trò, vừa thấp thỏm lại vừa vui vẻ đón nhận những ánh mắt ngưỡng mộ, nể phục của người khác dành cho anh khi đi trên đường hay lúc cắm chuột đánh quái.

Dần dần, tôi thực sự đã quen với việc có anh bên cạnh. Mỗi ngày đi làm về, mở máy tính lên, chỉ mong nhìn thấy avatar anh sáng, rồi biểu tượng tổ đội của mình cũng sẽ sáng lên. Sau đó là cùng đi phó bản thường lệ, làm hoạt động, chat voice. Kể cho nhau nghe chuyện công việc thuận lợi hay bực mình, chuyện những người xung quanh, chuyện từng trải qua, thậm chí cả chuyện bữa tối ăn gì tẻ nhạt. Dường như ngày nào không nói chuyện với anh là trong lòng lại trống trải, như thiếu vắng điều gì.

Anh lớn hơn tôi vài tuổi, nhưng cảm giác chững chạc hơn rất nhiều. Có lúc công việc gặp chuyện phiền muộn, kể với anh, anh sẽ rất nhanh chóng khai sáng cho tôi, khiến tôi cảm thấy những bất mãn trước đó của mình thật trẻ con. Chẳng biết là do anh nói có lý hay là vì người nói là anh nữa.

4. Trái tim lỡ nhịp

Tôi thực sự nhận ra mình thích anh là vào lúc có một nam đồng nghiệp ở công ty tỏ tình. Tôi không có tình cảm với cậu ta, bèn lấy cớ tạm thời chưa muốn yêu đương để từ chối. Cậu trai kia lại hỏi có phải tôi đã có người trong lòng rồi không. Cậu ta nói thường thấy tôi cứ thui thủi một mình rồi tự mỉm cười, dáng vẻ hệt như đang nghĩ về người mình thích vậy.

Lúc đó tôi hơi sững sờ, rồi mới nhận ra mình đúng là hay như thế và những lúc đó tôi toàn nghĩ về những lời anh nói, những nhiệm vụ cùng anh sát cánh.

Gần như chuyện gì tôi cũng sẵn lòng kể cho anh nghe, giống như có một ma lực nào đó vậy. Dù thế giới mạng là ảo, nhưng tôi lại thực sự đặt tình cảm và tâm tư của mình vào đó. Cũng có thể do bạn bè trên mạng không liên quan gì đến vòng tròn cuộc sống thực của bạn, nên có những chuyện khó nói với bạn bè ngoài đời, lại dễ dàng tâm sự với bạn bè trên mạng.

Anh cũng từng trêu đùa, nói rằng anh giống như cái hốc cây của tôi vậy.

Lúc đó tôi cũng nửa đùa nửa thật: "Anh biết nhiều bí mật của em thế này, không được nói cho ai đâu nhé."

Khi đó, bên tai tôi truyền đến giọng nói nửa đùa nửa thật của anh, vẫn êm tai như ngày thường: "Liễu Phi có đôi tai lừa."
(Chú thích của tác giả: Bắt nguồn từ truyện cổ tích "Ông vua có đôi tai lừa". Thợ cạo biết bí mật của vua nhưng không được phép nói ra, nghẹn quá bèn đào một cái hố rồi hét vào đó "Vua có đôi tai lừa". Ý Vương Kiệt Hi trêu Liễu Phi coi anh như hốc cây, anh biết mọi chuyện của cô và cam kết sẽ không kể cho bất kỳ ai.)

Lúc ấy tôi đờ người trước màn hình máy tính, cảm thấy hai tai mình nóng bừng.

Thi thoảng ở các bản đồ trong game, bắt gặp cảnh hai người lập đội, mang danh hiệu "Nương tử của XX" và "Phu quân của XX", trong lòng tôi luôn có chút ngưỡng mộ, lại có chút bâng khuâng. Cứ thấy trống vắng, nhưng lại xen lẫn chút mong chờ.

Thực ra trong game cũng có người cầu hôn tôi, mấy người trong bang chơi thân cũng hay đùa hỏi dò, nhưng lần nào tôi cũng ậm ờ cho qua, rồi họ cũng không nhắc lại nữa. Chỉ có anh chưa bao giờ đề cập đến, kể cả trêu đùa cũng không.

Trải qua lần tỏ tình ngoài đời thực ấy, tôi mới nhận ra mình đã động lòng với một người mà mình gần như chẳng hiểu rõ gì cả.

Thực ra cũng không hẳn là không hiểu rõ. Anh trông có vẻ cao ngạo, nhưng thực chất lại là người biết quan tâm đến người khác, dịu dàng lại hiểu chuyện, cách nhìn nhận vấn đề luôn rất độc đáo. Tôi dường như có thể phác họa ra hình ảnh của anh trong tâm trí.

Một người đàn ông nho nhã ôn hòa.

Tôi mới hiểu tại sao mỗi lần thấy các cặp đôi trong game tung tăng bên nhau, tôi lại thấy hơi chạnh lòng. Vì danh hiệu tôi thực sự muốn treo trên đầu chính là "Nương tử của Vương Bất Lưu Hành".

Nhưng dù là trong game, tôi vẫn nhát cáy thế đấy. Chắc là vì có tình cảm thật, thực sự thích người ta rồi, nên đâm ra lại rụt rè e ngại. Chẳng dám bá đạo như mấy người khác lên hẳn kênh thế giới tuyển chồng tìm vợ, tìm bừa một người hoàn toàn xa lạ để chơi cùng.

Chỉ có thể lén lút, lén lút trò chuyện với anh nhiều hơn một chút. Có khi hai người chat đến tận khuya, cho đến khi anh bảo "Còn chưa đi ngủ đi, thức khuya không tốt cho con gái đâu" rồi mới chịu off.

Cứ dùng dằng êm đềm như thế một thời gian dài, cho đến khi tìm được một lối thoát. Có thể nói là "ngàn dặm đê vỡ vì tổ kiến", mối tình thầm kín hư vô này đã đột ngột kết thúc… Sinh nhật tôi sắp đến.

Chỉ là một lần tình cờ nhắc đến sinh nhật của mình, không ngờ trước đó mấy ngày anh đã hỏi: "Em muốn quà gì?"

Tôi cười trừ, bảo: "Sao cũng được, tặng đồ trong game là vui rồi."

Anh nghĩ một lát: "Đây là sinh nhật đầu tiên của em kể từ khi tôi quen em. Nếu tiện, em có thể cho tôi địa chỉ, tôi mua đồ gửi qua cho."



Lúc đó chắc tôi bị ma nhập hoặc là máu dồn lên não: "Muốn gì cũng được hả anh?"

"Ừ."

Có lẽ vì anh trả lời quá nhanh, quá tự tin, cứ như thể tôi đòi gì anh cũng cho được. Ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào, tôi gõ ra bốn chữ: "Anh cưới em đi."

Gõ xong bốn chữ này gửi đi là tôi hối hận xanh ruột. Phát hiện ra không thể thu hồi, thực sự tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ nẻo để chui xuống. May mà là game, còn có thể dùng chiêu độn thổ offline.

Chuồn là thượng sách.

Tôi lập tức tắt game, tắt máy tính, ngã vật ra giường. Cảm giác mặt nóng ran, nhưng chẳng hiểu sao nước mắt lại rơi. Chưa bao giờ tôi nghĩ có một ngày mình sẽ rơi vào lưới tình qua mạng, lại còn là tình đơn phương, lại còn nghiêm túc đến thế này.

Lúc đó tôi thực sự đã quyết định xóa game. Cảm thấy mình chìm đắm quá sâu rồi, đã ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường.

Kết quả, quyết tâm này chưa đầy hai phút đã bị phá vỡ bởi tin nhắn WeChat của anh: "Lên mạng, đừng chạy."

Tôi rén.

Kết quả vừa online đã thấy lời mời vào đội của anh. Tim tôi đập thình thịch, luôn dự cảm được điều gì đó, nhưng lại không nói thành lời.

Kết quả, anh ấy lại dẫn tôi đi làm nhiệm vụ xuất sư.

Quả nhiên là không muốn dây dưa với tôi nữa rồi sao…

Mắt tôi lại không tự chủ được mà đỏ hoe, chỉ biết lẳng lặng cùng anh làm xong nhiệm vụ, chẳng nói một lời. Sau đó, trơ mắt nhìn danh hiệu "Đồ đệ của Vương Bất Lưu Hành" biến thành danh hiệu "Danh sư cao đồ" nhàm chán như bao người khác.

Ngón tay nặng như đeo chì, tôi gõ từng chữ: "Em off đây, sau này chắc không có nhiều thời gian chơi nữa, đi phó bản mọi người không cần đợi em đâu."

Bên này vừa định bấm gửi, đã thấy anh dẫn tôi đến chỗ Nguyệt Lão, rồi ném ra một câu: "Không xuất sư, sao tôi cưới được?"

Tôi cuống cuồng xóa sạch dòng chữ trong khung chat. Trực diện với màn hình máy tính, đột nhiên tôi bật cười sằng sặc. Rõ ràng mắt vẫn còn đỏ hoe ngấn nước, thế mà lại cứ cười mãi không thôi như một con ngốc.

Ánh sáng màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt tôi, chắc chắn trông tôi lúc đó đang cười đến co giật.

Nhưng đó có lẽ là ngày vui nhất kể từ khi tôi bắt đầu chơi game.
 

Huyenanh0901

Người chơi công hội
Thần Lĩnh
Bình luận
167
Số lượt thích
479
Team
Vi Thảo
Fan não tàn của
Vương Kiệt Hi, Tôn Tường, có nửa fan Luân Hồi
#2
Phần 2: "Tháng năm dẫu không thể quay lại, xin nguyện dùng tình sâu cùng nắm tay đến khi già nua."

1. Hạnh phúc nhỏ nhoi

Bây giờ nhớ lại, ngày hôm đó cứ như một cuộc chạy trốn thơ mộng vậy. Chẳng báo cho bất kỳ bạn bè nào trong game, chỉ đơn giản và nhẹ nhàng click vào chữ "Tôi đồng ý". Nhưng khi thông báo trên kênh thế giới hiện lên, tôi vẫn thấy tim mình nở hoa, như thể phía sau lưng pháo hoa rực rỡ nhất đang bung nở, phía trước mặt là bóng hình anh. Tôi không hề ngoảnh lại.

Phớt lờ hàng loạt tiếng cảm thán và dấu chấm hỏi ầm ĩ của bang hội, tôi chỉ lẳng lặng đứng cạnh anh ở bản đồ đẹp nhất, dưới một gốc hoa đào, nhìn danh hiệu đôi trên đầu hai đứa, cảm thấy mãn nguyện vô cùng.

"Sư phụ à, có phải anh đã có mưu đồ từ trước rồi không?"

"..."

"Rồi cứ chực chờ để em tự nói ra hả?"

Rồi tôi nghe thấy giọng nói mang ý cười của anh: "Ừ."

Rõ ràng anh không hề cười ra tiếng, nhưng tôi lại nghe ra được nụ cười trong một chữ ấy. Có lẽ vì chính tôi đang bịt miệng cười khúc khích không ngừng, nên ngay cả giọng nói của anh cũng bị nhuốm màu vui sướng không che giấu được của tôi.

Có trời mới biết tại sao tôi lại vì một đám cưới trong game mà vui sướng lăn lộn trên giường.

Ngay cả vào cái ngày chúng tôi thực sự kết hôn ngoài đời, tôi vẫn nhớ như in khung cảnh kết hôn trong game:

"Diệp Hạ Hồng, bạn có nguyện ý trở thành thê tử của Vương Bất Lưu Hành, từ nay một lòng chung thủy, sống chết có nhau không?"

Lúc đó tôi đã không do dự dù chỉ nửa giây để click vào "Tôi đồng ý".

Và cái ngày nhận vô vàn lời chúc phúc ấy, tôi cũng nhìn anh như vậy, bước tới nắm lấy tay anh, trong lòng thầm niệm: "Một lòng chung thủy, sống chết có nhau."

Bước đi này diễn ra thật nhanh, nhưng lại rất đỗi tự nhiên.

Việc kết hôn trong game, ngoài việc khiến người trong bang rớt tròng kính, thì chẳng mang lại quá nhiều thay đổi cho cuộc sống của tôi. Vẫn là công việc ba điểm trên một đường thẳng, chỉ là thi thoảng sẽ nhận được tin nhắn quan tâm của anh, khiến lòng ấm áp giữa bộn bề công việc. Trở lại game, tôi luôn thấy trong đội của anh đã có bốn người nhưng vẫn để trống một chỗ đợi tôi. Tôi vừa vào đội là bắt đầu cày phó bản, làm nhiệm vụ, trêu chọc, đùa giỡn nhau trong kênh voice. Lâu lâu nghe anh gọi một tiếng "Tiểu Phi" làm mấy người kia ồ lên giả giọng quái gở. Trái tim tôi lại đong đầy viên mãn, tháng năm êm đềm, chắc cũng chỉ đến thế mà thôi.

Chỉ là tôi càng ngày càng ỷ lại vào anh.

Rõ ràng chỉ là một trò chơi, nhưng những hoạt động trước đây tôi chơi rất vui vẻ, nếu không lập đội cùng anh thì lại thấy bớt đi phần thú vị. Online game mà thấy avatar anh màu xám là tự dưng xìu xuống. Thậm chí có lúc anh trả lời tin nhắn hơi chậm, tôi còn thấy sốt ruột, dù chẳng bao giờ tôi để lộ ra ngoài.

Nhưng trong lòng tôi tự biết mình quan tâm đến mức nào.

Thậm chí có những lúc rảnh rỗi chán chường, tôi còn gõ hai chữ cực kỳ không đáng tin cậy này vào thanh tìm kiếm…

Tình yêu qua mạng.

Hai chữ nghe sao mà thiếu thực tế.

Thế nhưng lúc đó tôi thậm chí còn chẳng biết ngoài đời anh đã có bạn gái hay chưa. Những gì tôi biết về anh chỉ vỏn vẹn là cái tên, công việc và một bức ảnh góc nghiêng mờ mờ chẳng rõ thật giả. Người đàn ông trong ảnh không tính là quá đẹp trai, nhưng đường nét hài hòa, sạch sẽ, nho nhã. Dựa vào những mảnh ghép vụn vặt qua những lần trò chuyện, tôi đã vẽ nên dáng vẻ của anh.

Dáng vẻ của Vương Kiệt Hi.

2. Gặp mặt

Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau ngoài đời là ở buổi liên hoan bang. Vì bang đa số là người Bắc Kinh nên chốt địa điểm tại Bắc Kinh luôn.

Đêm trước hôm đó, tôi căng thẳng tột độ, căng thẳng đến mất ngủ. Đứa con gái miền Bắc vốn vô tư, ruột để ngoài da như tôi lần đầu tiên đứng trước gương, ướm thử hết áo này đến váy nọ, nhíu mày mãi mà chẳng ưng bộ nào. Dù không phải là gặp riêng hai người, nhưng tôi chỉ muốn lúc mình xuất hiện, anh ấy không đến nỗi thất vọng.

Ngay lúc tôi đang xoắn xuýt không thôi thì nhận được tin nhắn của anh.

"Có một chuyện, tôi nghĩ tôi vẫn nên nói cho em biết thì hơn."

Trong đầu tôi lướt qua vô vàn suy đoán: Anh có bạn gái rồi? Ảnh là giả, thực ra là ông chú trung niên? Mai anh không đến được? Anh vẫn luôn giấu giếm tôi chuyện gì?

Nhưng cuối cùng tôi vẫn bình tĩnh rep: "Anh nói đi."

"Em có nhận ra ảnh của tôi toàn chụp góc nghiêng không?"

"A, sao thế anh?" Tôi vốn chẳng nghĩ nhiều, chỉ thấy ảnh góc nghiêng của anh trông khá đẹp trai, gọi tắt là nhan sắc góc nghiêng thần thánh.

"Mắt trái của tôi to hơn mắt phải một chút."

Hả?

Lúc đó tôi thực sự cạn lời. Giọng điệu của anh lúc ấy làm tôi tưởng anh sắp tuyên bố chuyện gì kinh thiên động địa lắm, hóa ra nghiêm túc nửa ngày trời chỉ rặn ra được một câu như thế. Lúc đó tôi không nhịn được mà phụt cười ha hả. Dù sao thì... đúng là anh ấy nói một chuyện mà tôi không biết thật.

Nghĩ kỹ ý câu nói của anh, hóa ra không chỉ có mình tôi lo lắng về hình tượng của bản thân. Đại thần như anh, cao ngạo như anh, thì ra cũng để ý đến việc đó. Hơn nữa, cất công nói với tôi vào đêm hôm khuya khoắt thế này, chẳng khác nào việc tôi thay mười mấy bộ váy, chỉ mong làm đôi mắt anh bừng sáng.

Tôi chợt hết căng thẳng, tiện tay vớt chiếc váy đỏ đang vứt lăn lóc trên giường lên, ướm thử trước ngực rồi mỉm cười với mình trong gương. Cô gái trong gương hơi nghiêng đầu, đôi mắt cười híp lại, không hẳn là xinh đẹp, nhưng trông cũng khá ngoan ngoãn.

Đây chính là dáng vẻ mà em muốn cho anh thấy đó.
Không biết anh có thích không.


3. Tiểu ngọc nữ nhà họ Bích

Hôm đó trong đầu tôi cứ lảng vảng một ý nghĩ: Tôi phải trốn đi nhìn trộm anh ấy một cái đã. Có lẽ vì tò mò, có lẽ vì chút rung động trong lòng. Người này đối với tôi, suy cho cùng, vẫn là một tồn tại đặc biệt nhất.

Nói ra cũng hơi xấu hổ, trong lòng tôi ít nhiều cũng mắc chứng "cuồng nhan sắc". Tôi khá sợ mình vớ phải truyền thuyết "thấy sáng là chết" (gặp ngoài đời thất vọng toàn tập). Nếu tôi hoàn toàn coi anh là bạn bè bình thường thì không sao, nhưng mối quan hệ của chúng tôi dù sao cũng có chút khác biệt. Vô số đêm thức trắng, có giọng nói của anh làm bạn, trong lòng tôi đã sớm coi anh là chỗ dựa, và cũng thực sự, thực sự thích anh rồi.

Thế nên trước khi anh xuất hiện, tôi đã lén lút trốn một lúc. Suy nghĩ lúc đó của tôi cũng siêu buồn cười… nếu đẹp trai thì ra gặp, nếu xấu thì lén lén chuồn êm.

Sau này khi biết chuyện, anh chọc tay lên trán tôi, mắng tôi là đồ "trông mặt bắt hình dong".

Tôi chẳng chút yếu thế mà bật lại: "Bang chủ đại nhân cũng được coi là da trắng mặt xinh rồi đó."

Đúng vậy, Vương Kiệt Hi à, thực sự là một chàng trai ưa nhìn.

Hôm đó tôi cố tình lảng vảng trước cửa nhà hàng đã hẹn, đội mũ đeo kính râm, thỉnh thoảng thấy có người bước vào, hoặc túm năm tụm ba đứng chào hỏi nhau, cũng lờ mờ đoán được là người đến dự liên hoan. Tôi cứ giả vờ đứng ngắm cảnh, cũng không xúm vào góp vui, cho đến khi nhìn thấy anh.

Lúc đó, cách hơi xa, nhìn không rõ lắm, tôi cũng không chắc chắn có phải anh không, nhưng trong lòng luôn có một linh cảm mãnh liệt là sẽ không sai đâu.

Anh mặc một chiếc áo khoác màu trắng viền xanh lá mạ cùng đôi giày thể thao ton-sur-ton. Trông anh trẻ hơn tôi tưởng tượng. Tôi cứ nghĩ anh là người trưởng thành chín chắn, phong cách ăn mặc cũng sẽ "người lớn" hơn, không ngờ trông anh lại giống một sinh viên mới tốt nghiệp đến vậy, trên người vẫn mang hơi thở sạch sẽ, thanh sảng của thời thanh xuân vườn trường.

Tôi làm ra vẻ như mình cũng vừa mới đến, tung tăng nhảy chân sáo bước tới. Chiếc túi đeo chéo khẽ đung đưa bên hông, hệt như tâm trạng của tôi lúc đó, đung đưa, nhưng lại cực kỳ nhẹ nhõm.

Tôi bước đến trước mặt anh, lúc này mới nhìn rõ cặp mắt được miêu tả là "bên to bên nhỏ" của anh. Điều này càng giúp tôi khẳng định người đó là anh. Tôi cắn môi, nở một nụ cười: "Vương Kiệt Hi."

Anh ngẩn người một lát, rồi cũng cười: "Liễu Phi à."

Tôi chẳng hiểu sao con trai Bắc Kinh lúc nói chuyện lại có thêm âm đuôi "à, nha". Âm điệu của anh không giống những chàng trai tôi hay gặp. Tuy vẫn nghe ra chất giọng luyến láy rõ ràng đặc trưng của người phương Bắc, nhưng lại mang một ý vị dịu dàng hiếm có.

Tôi cảm thấy mặt mình đang nóng bừng lên, chỉ biết cúi gằm mặt xuống nhìn chằm chằm mũi giày. Đứa con gái bình thường nói líu lo không vấp câu nào như tôi bỗng chốc câm như hến, lựa chọn duy nhất là đi theo sau lưng anh bước vào trong.

Anh nói ấn tượng đầu tiên của anh về tôi giống như một con nai nhỏ, hoàn toàn khác với dáng vẻ hoạt bát trong game, rất yên tĩnh, rất hay xấu hổ, cứ cúi đầu miết, nhưng lại thi thoảng lén nhìn anh một cái.

Còn ấn tượng đầu tiên của tôi về anh, có lẽ là: Hóa ra mắt to mắt nhỏ cũng có thể đẹp trai đến thế.

4. Câu chuyện sau này

Sau đó, chúng tôi từ từ, một cách không quá nhanh chóng, thực sự trở nên thân thiết như những người bạn.

Và rồi... chính là hiện tại đây.

Bạn bè của anh bảo anh quá lợi hại, mới đổi dàn máy tính mà đã nhặt được ngay một cô vợ.

Nhưng tôi thấy tôi còn lợi hại hơn cơ, đổi một tựa game để chơi, lại gặp được một người tuyệt vời như anh.

Chúc mọi người chơi game thật vui vẻ và cũng sẽ hạnh phúc, may mắn như tôi nhé.

P/S: Cuối cùng tôi cũng dám đường đường chính chính gọi anh ấy là “Lão công” trong game rồi.
 

Bình luận bằng Facebook