Tôn Triết Bình - Thịnh hạ hoa khai

Lá Mùa Thu

Sinh như Hạ Hoa, tử như Thu Diệp.
Messages
803
Likes
11,531
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
#1


TÔN TRIẾT BÌNH

Viết về Tôn Triết Bình, cũng thật không rõ nên nói đến Lạc Hoa Lang Tạ hay Tái Thụy Nhất Hạ. Nhưng có một điều tôi biết chắc chắn, a Hoa hay a Hạ dưới tay anh cầm, đều cuồng đều dã, buông thả xâm lược như lửa.

Tôn Triết Bình sinh vào tháng 8, giữa hạ hoa nở, rực rỡ dưới nắng, cũng như cuộc đời tuyển thủ chuyên nghiệp của anh, tuy ngắn ngủi, nhưng lóa mắt không gì sánh kịp. Mỗi một phút có Tôn Triết Bình trong trận, trọng kiếm đều sẽ ngoạn mục vung lên.

Anh khác gì hiện thân của câu "sinh như hạ hoa"? Lạc Hoa Lang Tạ chi Hoa, Tái Thụy Nhất Hạ chi Hạ.


Tóm lại, ngoài có cuồng dã trong có nghệ thuật, Tôn đội là người đáng để bạn và tôi não tàn vì anh ấy.

Welcome to hội những người phát cuồng vì Tôn Triết Bình!

❀❀❀

Giới tính: Nam

SN: 17/8 (Sư Tử)

Nhóm máu: O, cao 1m83

Ra mắt liên minh Vinh Quang: mùa giải thứ 2 (chiến đội Bách Hoa)

Chuyển nhượng/giải nghệ: giữa mùa giải thứ 5 vì chấn thương tay mà ngừng thi đấu, cuối mùa giải thứ 5 giải nghệ, giữa mùa giải thứ 9 quay về theo lời mời của Nghĩa Trảm, nhưng trước đó gia nhập Hưng Hân để giúp tham gia vòng đấu LAN của vòng khiêu chiến

Acc đang cầm: Tái Thụy Nhất Hạ (cuồng kiếm sĩ)

Vũ khí: Vô Phong (trọng kiếm – cam)

Chiến đội: Nghĩa Trảm (hiện tại), Hưng Hân (mùa giải 9)

Acc từng cầm: Lạc Hoa Lang Tạ (cuồng kiếm sĩ)

Vũ khí: Táng Hoa (trọng kiếm – bạc)

Chiến đội: Bách Hoa (mùa giải 2 – 5, cựu đội trưởng đời đầu)

Danh hiệu: Đệ nhất cuồng kiếm (cựu)

Giải thưởng: Á quân mùa giải thứ 3 Vinh Quang

Người đầu tiên đưa hình thức “át chủ bài đôi” vào liên minh Vinh Quang, cùng Trương Giai Lạc sáng tạo đấu pháp Phồn Hoa Huyết Cảnh càn quét toàn bộ liên minh, chỉ dừng bước trước Khước Tà của Diệp Thu. Khi còn ở Bách Hoa, cùng đội phó Trương Giai Lạc tạo thành tổ hợp Song Hoa làm nên thương hiệu cho chiến đội Bách Hoa. Làm người thẳng thắn cuồng ngạo, phong cách đánh cuồng dã hổ báo.

Đặc điểm nhận dạng trong các tranh vẽ: Tay trái băng vải, hoa trên đầu.

❀❀❀

Đại Tôn, Tôn đội, Tôn đệ nhất cuồng kiếm

Tôn tổng, Tôn hào, liên minh đệ nhất tổng công

Tôn cuồng bá khốc huyễn duệ

Tôn Đại Hoa, Tôn ông nội

❀❀❀


.​
 
Last edited:

Tiếu Ca Tự Nhược

Phó bản trăm người
Messages
87
Likes
262
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Tôn cuồng kiếm & F4
#2
Up đỡ vài hình của đệ nhất cuồng kiếm:

















Bonus tấm Tôn tổng:

 

Triệu Phong Linh

Phó bản trăm người
Messages
74
Likes
223
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Trương Giai Lạc là số 1!!!!!
#3
lót hoa hóng a
 

Lá Mùa Thu

Sinh như Hạ Hoa, tử như Thu Diệp.
Messages
803
Likes
11,531
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
#5
@Lá Mùa Thu là fan bự của Tôn đội a. Mạn phép xem Lá tấm hình của Tôn đội mà Lá thích nhất đc ko :D
Lá đối với Tôn đội đã là tám chữ "yêu anh thành bệnh, chạy chữa khó lành". Phàm là idol mà mình yêu nhất, hoặc sẽ có ánh nhìn soi xét đến từng mm những thứ liên quan đến anh, hoặc sẽ bao dung hết thảy. Với Tôn đội, Lá thuộc nhóm thứ nhất. Cho nên đến nay vẫn chưa có tấm hình nào Lá thích nhất cả, dù gần như save về toàn bộ hình của anh mà Lá gặp. Cũng phải nói một phần lý do là vì khí chất của anh quá đặc biệt, có nhất quán nhưng cũng có khác biệt quá nhiều, thế nên mỗi hình chỉ diễn tả được anh của một thời kỳ nhất định.

Nguyên tác nói rằng "Con người hắn, từ đầu đến cuối chưa hề thay đổi", nhưng nếu dõi theo những chương ít ỏi mà anh xuất hiện, sẽ thấy anh có thay đổi trong tính cách dù những thay đổi ấy là siêu siêu nhỏ bé.

Tỷ như anh của quá khứ khi chưa rời giới chuyên nghiệp, thậm chí trước trận đấu với Quyền Hoàng, đó là một Tôn đội có trưởng thành trước tuổi nhưng vẫn không thiếu trẻ trâu. Sáng lập và dẫn dắt một chiến đội khi chưa đầy 18 tuổi, anh có lẽ là một trong những tuyển thủ và đội trưởng nhỏ nhất Liên minh thời kỳ ấy, thậm chí có lẽ là người nhỏ nhất cả đội mà anh đang suất lĩnh, nhưng điều đó không gây trở ngại cho tầm nhìn xa rộng của anh. Đội phó anh chỉ nhìn đến Song Hoa, mà anh thì đã phóng tầm mắt ra cả Bách Hoa, trong mắt Lá, đó là một tôn chỉ mà sau khi anh đi rồi, Bách Hoa mất hẳn dã tâm lên ngôi là vậy. Trương Giai Lạc là người duy nhất còn tham vọng quán quân trong Bách Hoa điêu tàn, nhưng anh không phải một người thích hợp truyền lửa, hay nói cách khác, làm một đội trưởng. Ở tuổi trẻ trâu, Tôn đội đã có tố chất đó mà vẫn duy trì sự trâu theo một cách rất riêng anh.



Anh trọng thị sức mạnh của tiền bối, biết kính nể những gì họ tạo ra, nhưng không sợ hãi khi phải thách thức họ. Thậm chí anh là người duy nhất đánh giá đúng thực lực của Gia Thế Ngô Tuyết Phong lúc bấy giờ, cho thấy cái nhìn tầm vóc của anh, một thứ rất cần thiết trong đối kháng solo nói riêng và đoàn đội nói chung. Dù vậy, Quyền Hoàng vẫn khiến anh bất ngờ. Sau trận đó, anh bắt đầu nhìn nhận kỹ lưỡng hơn về cả những tuyển thủ kém hẳn, đó là một bước đổi khác nhỏ nhoi trong tính cách của anh, không to đến mức sốc nhiệt như trường hợp Tôn Tường hoặc Đường Nhu vì khởi đầu của anh đã cao hơn họ, nhưng đó vẫn là một thay đổi, một sự trưởng thành. Tôn đội cuồng, chứ không kiêu ngạo vô lối. Một bước trưởng thành để nhìn nhận đúng hơn về những người xung quanh mình sẽ khiến một người kiêu ngạo phải thay đổi bản thân, nhưng một người cuồng như Tôn Triết Bình thì hoàn toàn có thể giữ nguyên bản năng của mình và tiếp nhận trưởng thành đó. Lý do đã nói ở câu trước. Anh của thời kỳ này có thể nói thành thục, cũng có thể nói vẫn trẻ trâu, chỉ một chữ cuồng là không đổi.



Sau khi ra đi, nguyên tác lại nói anh có thêm một phần thay đổi nho nhỏ nữa. Trầm ổn hơn, bởi anh đã phải dừng bước trước một thứ mà bản thân anh không thể can thiệp. Tuy vậy nguyên tác cũng nhắc đi nhắc lại về khí chất Tôn Triết Bình của ngày sau vẫn không giảm đặc biệt, cho nên Lá cảm thấy Tôn Triết Bình và Trương Giai Lạc nói một cách nào đó là khá giống nhau, một người vừa u buồn vừa phấn chấn, người còn lại tồn tại cả trầm ổn lẫn ngông cuồng từ đầu đến chót, quả là hai con người mâu thuẫn từ chính bên trong. Mà thật ra căn bản các tổ hợp trong truyện đều có sự nhất quán về khí chất thế này: Hàn Văn Thanh và Trương Tân Kiệt của Bá Đồ là kiên định vững chãi, Vương Kiệt Hi và Phương Sĩ Khiêm của Vi Thảo là thiên biến vạn hóa, Diệp Tu và Tô Mộc Thu là thực dụng, Lâm Kính Ngôn và Phương Duệ là... zâm đãng?

Quay lại với Tôn đội của chúng ta, thì sau khi anh ra đi, hình về anh trong cách nhìn của Lá là một người đàn ông chín chắn nhưng vẫn nhìn ra ngông cuồng từ đôi mắt, chứ không tùy ý bắn ngông cuồng tứ tung khi không phải trong trận nữa. Một dạng anh ta không cắn bạn đâu, nhưng động vào anh ta thử xem.





Đó là cách anh nhìn người ngoài, bởi Đại Tôn vốn là một người không quan tâm người ngoài nghĩ gì. Đối với đồng đội, đối thủ, tóm lại là bạn bè, anh lại dành cho họ một Tôn Triết Bình hoàn toàn khác biệt. Có thể là tùy ý nghênh ngang đùa cợt với Diệp Tu, Ngụy Sâm, có thể là ôn nhu, thấu hiểu kèm lo lắng và đượm chút quan ngại khi anh nhìn Trương Giai Lạc từng bước gánh trách nhiệm mà mình để lại, có thể là sự phớt lờ những thứ xoay quanh hậu bối mà chỉ quan tâm thực lực của họ, thậm chí có thể là chút ưu ái để lộ ra ngoài dành cho tương lai Bách Hoa, trong khi vẫn bảo vệ, dẫn dắt người hợp tác của mình khỏi quẫn bách tâm lý.

Cái này thì Lá chưa có tấm nào ưng ý vì đây là điểm phức tạp nhất của con người Tôn tổng.

Phía trên toàn là phân tích từ nguyên tác, mà cũng như Lá từng nói về Phồn Hoa Huyết Cảnh, chưa ai vẽ nên nó mà Lá thích hoàn toàn cả, những bức ảnh về Phồn Hoa Huyết Cảnh, về Tôn đội đẹp nhất Lá từng thấy, đều chỉ được vẽ nên bởi câu từ. Rất nhiều người viết về anh, có thể viết toàn bộ con người anh, có thể viết một phần, có lẽ là vì cần có hoàn cảnh đủ đầy, setting hợp lý mới lột tả hết được con người anh, thứ mà một bức tranh không làm được chăng. Chỉ có tác giả cha ruột anh, mới từ những câu chữ ít ỏi trong nguyên tác mà khắc họa nên anh đặc biệt như thế, ít nhất là trong lòng Lá.

Viết hơi dài nhưng lại không trả lời được câu của bạn, hi vọng bạn bỏ qua cho. Lá muốn viết bài này lâu rồi, nhờ có bạn hỏi mà thuận tay luôn, cám ơn bạn đã hỏi ^^
 

vuhieu88

Gà con tiến hóa
Messages
33
Likes
35
#6
Không ngờ lại dữ dội như vậy, sự nghiệp Tôn đội và Trương đội thật............ Cảm ơn Lá đã trả lời, à cũng xin phép tặng Lá 1 món quà nho nhỏ coi như tình yêu của fan TCCT dành cho người dịch đi. Khi nào quà là xong sé post lên cho Lá xem :). Chắc vài hôm nữa à
 

Lá Mùa Thu

Sinh như Hạ Hoa, tử như Thu Diệp.
Messages
803
Likes
11,531
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
#7
Không ngờ lại dữ dội như vậy, sự nghiệp Tôn đội và Trương đội thật............ Cảm ơn Lá đã trả lời, à cũng xin phép tặng Lá 1 món quà nho nhỏ coi như tình yêu của fan TCCT dành cho người dịch đi. Khi nào quà là xong sé post lên cho Lá xem :). Chắc vài hôm nữa à
Bắc ghế rắc hoa, ngồi chờ quân tử.
 

Lá Mùa Thu

Sinh như Hạ Hoa, tử như Thu Diệp.
Messages
803
Likes
11,531
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
#9
Tặng @Lá Mùa Thu món quà kỷ niệm. Coi như đây là tấm lòng của fan cảm ơn Lá đã nhiệt tình dịch cho ae. Lá cho mình xin địa chỉ vs SĐT để mình gửi nhé.Mình ko post đc ảnh đành để dạng này vậy
20180419 124628
20180419 124653
Bạn ơi Lá hạnh phúc quá, đang giữa đêm ngủ sờ tay check DT thấy cái này không ngủ tiếp được nữa :cry::cry::cry: Tự dưng thấy bài viết phía trên của Lá sida quá, nhưng bạn lại có thể chọn đúng cái hình của Đại Tôn mà Lá thật sự thích nhất, thật sự luôn. Bạn cho Lá xin nick FB đi.
 

vuhieu88

Gà con tiến hóa
Messages
33
Likes
35
#10
Lá tìm nich Vũ hiếu nhé :).Thực sự thì mình cũng chọn cái hình này theo cảm tính thôi, m thực sự cũng thích tấm ảnh này vì muốn 1 cái gì đó vui vui cho cặp đôi thiếu may mắn này :)
 
Last edited:

Lotus

Farm exp kiếm sống
Messages
50
Likes
125
#11
Tôn Triết Bình, nhất Hoa nhất Hạ.
Nhất Hoa, vì khi ấy hắn là đóa hoa rực rỡ nhất.
Nhất Hạ, vì bây giờ mùa hạ có hắn là mùa hạ chói chang nhất.

Tôn Triết Bình, ấn tượng của mọi người dành cho hắn đều ở một chữ "cuồng", nhưng có ai lại thấy sau trái tim cuồng dã ấy là chút lãng mạn trong tâm hồn mà hắn không hề biểu hiện ra. Nếu không lãng mạn, thì một cậu trai trẻ sẽ đặt tên nhân vật trong game của mình là Lạc Hoa sao, sẽ đặt tên cho chiến đội mà mình sáng lập ra để đi đến đỉnh cao là Bách Hoa sao? Có thể nói, Tôn Triết Bình khi ở Bách Hoa là một chàng trai có sự cuồng dã của tuổi trẻ, chút lãng mạn của thanh xuân và sự ngạo nghễ của nam nhi. Hắn sẽ không coi khinh người khác nhưng cũng không xem nhẹ chính mình, cái hắn muốn chính là vinh quang, là đỉnh cao của Vinh Quang nơi Nhất Diệp Chi Thu đang đứng. Ngày ấy, hắn là đóa huyết hoa rực rỡ mà nguy hiểm, kiêu sa mà mạnh mẽ cuốn tất cả vào chốn Phồn Hoa Huyết Cảnh. Chỉ tiếc, như một định mệnh, hắn chưa kịp đi đến nơi cao nhất số phận đã bắt hắn dừng lại, như cánh hoa bay đến ngày phải rơi xuống.

Thời gian qua đi, hắn đã trở lại, "con người hắn, từ đầu đến cuối chưa hề thay đổi", chỉ có tuổi tác cộng thêm làm hắn trưởng thành hơn. Có thể nói thời gian ấy chính là thời gian mà hắn từ một cậu trai trẻ trở thành một người đàn ông, tất nhiên chữ "cuồng" của hắn, nhiệt huyết với Vinh Quang của hắn, sự quan tâm đến Trương Giai Lạc của hắn chưa từng thay đổi.
Hắn vung kiếm với người Bách Hoa vì hắn không có tình cảm với Bách Hoa sao? Không, chỉ vì hắn chính là hắn, sẽ không bởi lời nói hay ý chí của ai mà dao động. Tình cảm với Bách Hoa hắn sẽ giữ trong tim mình, còn cuồng kiếm của hắn sẽ trực chỉ bất cứ ai ngăn trở hắn.
Hắn không trở về Bách Hoa chỉ đơn giản là vì hắn "thích" thôi sao? Không, hắn không về Bách Hoa vì hắn biết nếu làm thế sẽ càng ảnh hưởng đến Trương Giai Lạc, vốn đã vì hắn, vì Bách Hoa mà phải chịu quá nhiều tổn thương. Hắn không thể chia sẻ những thứ đó hộ Trương Giai Lạc thì ít nhất hắn cũng có thể giúp nó không nhiều thêm.
Tôn Triết Bình, người đàn ông ấy là như thế đó.

P/s: Đây là chút quan điểm và cảm xúc cá nhân về Tôn Triết Bình. Vốn muốn viết hay hơn, trau chuốt hơn cho hắn nhưng lại nhận ra những từ ngữ này mới thật nhất trong suy nghĩ của mình về hắn. Nếu thấy dở mong mọi người thông cảm.
 

Lá Mùa Thu

Sinh như Hạ Hoa, tử như Thu Diệp.
Messages
803
Likes
11,531
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
#12
Tôn Triết Bình, nhất Hoa nhất Hạ.
Nhất Hoa, vì khi ấy hắn là đóa hoa rực rỡ nhất.
Nhất Hạ, vì bây giờ mùa hạ có hắn là mùa hạ chói chang nhất.

Tôn Triết Bình, ấn tượng của mọi người dành cho hắn đều ở một chữ "cuồng", nhưng có ai lại thấy sau trái tim cuồng dã ấy là chút lãng mạn trong tâm hồn mà hắn không hề biểu hiện ra. Nếu không lãng mạn, thì một cậu trai trẻ sẽ đặt tên nhân vật trong game của mình là Lạc Hoa sao, sẽ đặt tên cho chiến đội mà mình sáng lập ra để đi đến đỉnh cao là Bách Hoa sao? Có thể nói, Tôn Triết Bình khi ở Bách Hoa là một chàng trai có sự cuồng dã của tuổi trẻ, chút lãng mạn của thanh xuân và sự ngạo nghễ của nam nhi. Hắn sẽ không coi khinh người khác nhưng cũng không xem nhẹ chính mình, cái hắn muốn chính là vinh quang, là đỉnh cao của Vinh Quang nơi Nhất Diệp Chi Thu đang đứng. Ngày ấy, hắn là đóa huyết hoa rực rỡ mà nguy hiểm, kiêu sa mà mạnh mẽ cuốn tất cả vào chốn Phồn Hoa Huyết Cảnh. Chỉ tiếc, như một định mệnh, hắn chưa kịp đi đến nơi cao nhất số phận đã bắt hắn dừng lại, như cánh hoa bay đến ngày phải rơi xuống.

Thời gian qua đi, hắn đã trở lại, "con người hắn, từ đầu đến cuối chưa hề thay đổi", chỉ có tuổi tác cộng thêm làm hắn trưởng thành hơn. Có thể nói thời gian ấy chính là thời gian mà hắn từ một cậu trai trẻ trở thành một người đàn ông, tất nhiên chữ "cuồng" của hắn, nhiệt huyết với Vinh Quang của hắn, sự quan tâm đến Trương Giai Lạc của hắn chưa từng thay đổi.
Hắn vung kiếm với người Bách Hoa vì hắn không có tình cảm với Bách Hoa sao? Không, chỉ vì hắn chính là hắn, sẽ không bởi lời nói hay ý chí của ai mà dao động. Tình cảm với Bách Hoa hắn sẽ giữ trong tim mình, còn cuồng kiếm của hắn sẽ trực chỉ bất cứ ai ngăn trở hắn.
Hắn không trở về Bách Hoa chỉ đơn giản là vì hắn "thích" thôi sao? Không, hắn không về Bách Hoa vì hắn biết nếu làm thế sẽ càng ảnh hưởng đến Trương Giai Lạc, vốn đã vì hắn, vì Bách Hoa mà phải chịu quá nhiều tổn thương. Hắn không thể chia sẻ những thứ đó hộ Trương Giai Lạc thì ít nhất hắn cũng có thể giúp nó không nhiều thêm.
Tôn Triết Bình, người đàn ông ấy là như thế đó.

P/s: Đây là chút quan điểm và cảm xúc cá nhân về Tôn Triết Bình. Vốn muốn viết hay hơn, trau chuốt hơn cho hắn nhưng lại nhận ra những từ ngữ này mới thật nhất trong suy nghĩ của mình về hắn. Nếu thấy dở mong mọi người thông cảm.
Bạn ơi bạn đã chỉ ra nhiều thứ quá ít người nhìn thấy ở Tôn. Lá cũng cảm thấy Tôn là một người rất lãng mạn, rất có tâm hồn nghệ thuật. Những cái tên xoay quanh Tôn: Lạc Hoa Lang Tạ, Hoa Tàn Hoa Rơi, Táng Hoa, Bách Hoa, Phồn Hoa Huyết Cảnh, thậm chí Vô Phong, dù là do Tôn tự đặt hay tác giả aka hệ thống đặt, đều liên quan đến thi thơ, có lẽ tác giả muốn xây dựng nên một người như bạn nói: "một chàng trai có sự cuồng dã của tuổi trẻ, chút lãng mạn của thanh xuân và sự ngạo nghễ của nam nhi". Nếu nói Lạc giống hoa hàn mai đỏ, Lá cảm thấy Tôn chẳng khác gì một đóa bỉ ngạn, loài huyết hoa rực rỡ nở thành một dải sông máu, một kỳ cảnh vừa đẹp đến khó tin vừa bi đến khó nén. Chứ không phải Tôn chỉ là một cánh bướm bay qua trăm hoa, hay một người đi qua bụi hoa chẳng vướng một cánh hồng. Nói cho cùng, hắn chính là khởi nguồn của Bách Hoa, chẳng phải sao? Hoa, trong cái nhìn của người Trung Quốc, thường xuyên được so sánh với nam giới, nên chẳng có lý gì sự lãng mạn lại không thể đặt chung với một người đàn ông manly 100% như Tôn cả, bởi Tôn cuồng, và dã, chứ không hề cục súc thô thiển.

Chữ cuồng như sinh ra dành cho hắn vậy, đó là cái cuồng từ xương tủy từ gốc rễ con người, mà không phải do ngoại cảnh tác động. Đối mặt với một người, hắn dùng tư thái ngông nghênh tiếp chiến, đối mặt với một trăm người, hắn chắc chắn cũng như thế, không phải do khinh địch, không phải do ngu ngốc, mà là tự thân đã thế. Cùng một phong cách đánh hổ báo, có thể nhìn từ bề ngoài, hắn rất giống với Hàn Văn Thanh, với Tôn Tường hoặc Đường Nhu, nhưng thực tế, "kiếm của hắn rất độc", chữ độc trong độc nhất, duy nhất. Hàn Văn Thanh tiến tới vì chấp niệm không lùi, Tôn Tường và Đường Nhu vì nhiệt huyết do đối thủ đem lại, nếu đối thủ không đủ mạnh sẽ lập tức mất đi nhiệt huyết xông lên. Nhưng Tôn Triết Bình rất khác. Hắn không cần bất kỳ ai, bất kỳ chướng ngại nào để thắp nên sự cuồng bạo, khát máu, nó đến từ bản thân hắn, trong mọi hoàn cảnh, chỉ cần là chiến đấu, chỉ cần trong tay có kiếm, trước mặt có địch.

Như bạn nói đấy, "chỉ vì hắn chính là hắn, sẽ không bởi lời nói hay ý chí của ai mà dao động". Một con người nhất quán, trước sau như một (người thế này thủy chung lắm).

Rất nhiều người mà Lá biết, chưa đọc hết truyện, cho rằng Tôn ra đi vì sợ mình sẽ ganh ghét với hào quang của Lạc. Aiz, Tôn cần sao? Con người như Tôn, sẽ sao? Hắn, một người chỉ có chút tình chiến hữu vãng lai với Hưng Hân qua vài trận kề vai sát cánh, đã nguyện ý dõi theo bước đi của Hưng Hân đến tận về sau, còn sợ rằng mình sẽ điên lên vì không thể góp sức khi chiến đội cần, lại là một người sẽ ganh ghét đồng đội, hợp tác chí cốt sao? Cám ơn bạn đã nhìn Tôn từ con người hắn, mà không phải từ lăng kính tầm thường hóa một titan, người đã đứng trên đỉnh vinh quang từ buổi hoang sơ, từ khi bắt đầu.

Bạn là người lần trước để ý cái tên chương Hoa Tàn Hoa Nở, trong khi tên chiêu lại là Hoa Tàn Hoa Rơi, Lá đọc mà như thấy được tri kỷ. Bộ Toàn Chức Cao Thủ tái bản mới đã chia chương lại, chương đó không còn là một chương riêng biệt nên không thể kiểm tra đó là lỗi sai của ba Bướm hay là cố ý nữa, mà Lá cũng không biết bản thân mình muốn tin rằng đó là lỗi hay là cố ý. Khi dịch chương đó, Lá cố gắng tìm kiếm rất nhiều nguồn thông tin để xác nhận, không một nguồn nào hữu hiệu, mờ mịt như cái tên Tái Thụy Nhất Hạ của Tôn vậy.

Welcome bạn đến với fanclub Đệ Nhất Cuồng Kiếm, bạn viết hay lắm í :love::love::love:
 

Lotus

Farm exp kiếm sống
Messages
50
Likes
125
#13
Cái cmt ấy là cmt đầu tiên của mình ở bên này thì phải :ROFLMAO::ROFLMAO:. Ngày xưa toàn vào đọc chương thôi chứ ko đăng ký nick, từ chương Tôn Triết Bình trở về liên minh đã có ý tưởng viết vài dòng cho hắn rồi mới lập nick bên này :p:p.

Vốn muốn viết cho Dụ Văn Châu trước cơ vì Dụ Văn Châu mới là nhân vật mình thích nhất nhưng ấn tượng về màn trở về của Đại Tôn quá nên viết cho hắn trước. Có mấy ai khi mà được cảm thông, được trình bày nọ này chai kia lại chỉ đáp rằng:" Tôi thích" được như hắn. Nếu để ý sẽ thấy thoại của hắn rất ít, nhưng hầu như câu nào cũng lời ít ý nhiều, tất nhiên là trừ màn đấu khẩu với Diệp Tu ra : )))