Một tán ô nhỏ - Nơi trú mưa cho ai có Tán-fetish

Tường Thiên

Phó bản trăm người
Messages
115
Likes
231
#21
:ROFLMAO::ROFLMAO::ROFLMAO: không không không, phân biệt rạch ròi chớ. Nhỡ Dụ Hoàng hay Hoàng Dụ thì sao, rồi Chu Giang-Giang Chu, Hàn Trương-Trương Hàn...vv...
Cơ mà quan trọng nhất tới đoạn All Diệp viết thành Diệp All hay All Tán thành Tán All chắc em đi chết quá người ơi :v
 

张佳乐头上的小花儿

Người chơi công hội
Messages
484
Likes
421
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#22
Không biết làm gì với cái thớt này, cũng đành lòng để nó đóng bụi. Thôi thì vô đây review vài cái fic mình từng edit. Chung quy tự mình cmt dưới fic của mình thấy rất atsm, mà những cái viết vào đây thường không quá phù hợp cho mục rec fic trong chỗ cp đảng nên là ừm ừm... Vậy nên, ai đọc được cái này, về sau thấy phân vân về fic nào có thể vô đây tìm or hỏi review sơ lược, mình sẽ trả lời. Bởi hầu hết những fic mình chọn edit or post lên đây đều có những cái về nó mà mình muốn nói.

Lần này chọn là Tán Linh. Cũng bởi fic này chị Lá từng rec trên fb một lần, có lẽ rất nhiều người đã thấy nên muốn nói ít nhiều. (Tiện đây cũng chia buồn với chị Lá vì nick chị bị report, again :cry:)

Bên trên từng nói, chỉ cần là fic có plot hay mình sẽ edit. Thực ra không phải lúc nào cũng vậy. Có những fic chọn edit vì có những câu những từ khi đọc QT/convert, đầu tự xếp lại thành một câu hoàn chỉnh đẹp đẽ, bỏ không nỡ, liền đi edit cả fic. Tán Linh là một fic như vậy.

"Chi bằng Diệp huynh cầm tạm vật này, tôi sẽ ở đây pha trà chờ huynh tới."

Tôi nói, thật may vì mình là người Việt. Tiếng Việt có dấu, thanh âm bằng trắc theo câu lên lên xuống xuống. trăm thay vạn đổi. Như câu này, thanh huyền với thanh ngang đặt cạnh nhau, rõ ràng hàm ý chờ đợi tin tưởng rất nặng mà đọc lên nghe nhẹ bẫng, vừa bình đạm lại dịu dàng. Không hiểu sao rất thích cụm "pha trà chờ huynh tới". Nó không giống cách chúng ta chờ đợi một người xa lạ, mà giống như mong chờ một ai đó trong gia đình trở về thì hơn.

Mà tiện nói thêm chút về ngôi xưng, lúc đầu edit đã phải pm chị Lá hỏi trong cổ trang có để ngôi xưng "tôi" được hay không. May mà được. Nếu không chắc cũng bất chấp tuốt mà để. Vốn đọc quen QT/convert, edit fic hiện tại còn muốn để "ta-ngươi", không hiểu sao đến fic này lại nhất mực muốn để "tôi". Có lẽ những fic dịu dàng như fic này hay Okinawa, ngôi xưng "tôi" luôn mang nhiều ý vị hơn "ta", hoặc chí ít mang cảm giác dung dị hơn. Như chị Lá từng nói, ngôi xưng tiếng Việt rất nhiều, 4 loại "ta, ngươi, hắn, nàng" có thể dịch ra 1 tỷ loại xưng hô khác nhau, tùy người dịch mà chọn. Có người tôn trọng nguyên tác nên giữ nguyên, và có kẻ như tôi đây vì thỏa mãn ham muốn đọc được một câu như kia mà bơ mọi thứ khác,... :cười:

Mà lại nói, fic này thật đúng cái tinh thần "nhất kỳ nhất hội". Nếu hỏi đâu là câu tôi thích nhất trong fic thì sẽ là câu phía trên kia. Còn nếu hỏi đâu là đoạn tôi thích thì sẽ phải là đoạn này.

"Thôi thì, nhân gian mênh mông, tri kỷ khó kiếm, gặp được là phúc, lạc nhau là mệnh. Duyên còn thì sẽ gặp lại, duyên hết thì đến đây thôi. Hắn giương tán ô Tô Mộc Thu đưa lên nhìn, cười đến tiêu sái rồi lững thững rời đi."

Fic Diệp dằn lòng không nhớ Tô tôi đã đọc, fic Diệp nhớ Tô đến sâu đậm tôi cũng đã đọc, fic Diệp giả vờ như không quan tâm cũng đã đọc luôn,... hay nói cách khác, ba trăm sáu mươi vạn kiểu nhớ nhung Diệp Tô gần như đã đọc hết, chỉ có một fic này ung dung như thế, tự tại như thế. Ta nói, thật giống nguyên tác làm sao. Diệp trong đây đến cuối bên người chỉ giữ lấy một tán ô, thế gian xung quanh bao nhiêu bóng bạch y với hắn cũng chẳng nghĩa lý, vì đều không phải người kia. Rõ ràng hắn biết người kia chẳng thể trở lại, hắn cũng chẳng tin vào câu chuyện hoang đường người kia kể, vậy mà vẫn giữ tán ô đó bên người bất chấp tâm đã buông lơi cho hai chữ "số mệnh". Tỉnh táo không phải, ngu ngốc càng không phải, Diệp Tu trong fic này cứ ở lưng chừng hai cái mốc đó mà đi. Đi cho tới tận già.

Đoạn cuối fic, mà cũng không chắc có phải cuối không, do vốn tác giả đã đặt một dấu chấm hết, một chữ "Hoàn" ở trước đó, dường như một nét vạch ra mà tác giả không nỡ xóa. Rốt cuộc bóng người đó là thực, là yêu, hay chỉ đơn thuần là ảo ảnh do phút hồi quang phản chiếu cuối cùng hắn tự vẽ ra, đáp án nào cũng được. Chỉ là, đọc hết câu đó, sẽ tự thấy trong mắt hai bóng người cùng nhau đi dưới một tán ô, vậy là được. Tri kỉ gặp lại nhau, vậy là ổn thỏa rồi.

Nhìn lại bên trên, quả nhiên như người quen từng nói, năng khiếu viết review bằng 0, chỉ giỏi lảm nhảm thôi =))) Dù vậy thì cái trò này cũng sẽ tiếp tục dài dài nên mong mọi người bỏ quá cho.

Mà nói chớ, đôi lúc thấy trò phân biệt cp thật mệt mỏi. Tán Tu hay Tu Tán cũng thế thôi, trừ phi có H chứ không hai đứa nó đứng cạnh nhau, phân biệt làm gì. Cái fic này đề Tán Tu vì tác giả để tag Tán Tu chớ tui đổi thành Tu Tán cũng hem có ai phát hiện ra đâu, nên là dăm ba cái cp, để cho đẹp thôi, không có lợi ích gì đâu _( :3JL )_
Đọc post này vào một chiều đông ngồi trong quán ăn rất vắng, bên ngoài là tuyết trắng xóa, trong quán là bình phong mây tre, gặp toàn từ ngữ hoa mỹ trong post cho nên lãng đãng tưởng đâu mình xuyên không. Em đã thực hiện cái ý tưởng review truyện trước chị rồi. Chị luôn cảm thấy dịch truyện + review là người có tâm, tại... thật tình là có review nhiều người mới hứng vào đọc hơn. Đồng nhân Toàn Chức hiếm có văn án mà.

Chị quá đồng ý cái vụ thật may mắn vì tiếng Việt mình có dấu luôn á. Nó khiến một câu nếu sắp xếp âm luật hợp lý thì trở thành thơ thành nhạc, mà Tán Linh quả thực là một dạng như thế, cả về văn phong của người viết lẫn người dịch. Cá nhân chị ít dùng, nhưng rất thích chữ "tôi" làm xưng hô trong văn cũ, nó rất ôn nhu dịu dàng, thuần phác mà không thô nếu đi chung với một fic hoa lệ như Tán Linh. Xưng hô luôn là cái sự đau đầu của những người đã đọc quen raw/convert và trót yêu cái đẹp của tiếng Trung, mà em lại luôn luôn chọn xưng hô rất tốt, chẳng bao giờ làm người đọc như chị thất vọng cả, từ "anh - em" trong fic Mùa 12 giữa Lâm Phương, "tao - mày - nó" trong Minh Di giữa Tán Tu Tranh (chỉ cần nhắc tới 2 cái xưng hô này là chị tự động muốn mỉm cười ngay, chưa cần nghĩ đến nội dung nữa).

Nói lan man: chị từng nghe nhiều người chỉ trích gay gắt về việc dịch xưng hô không hợp lý và lậm tiếng Trung, nhưng chưa ai như em, không thấy em chỉ trích ai cả, nhưng cách em dịch luôn làm người ta khâm phục vì có cân nhắc vô vàn yếu tố, đủ để người yêu tiếng Trung phải gật đầu, thậm chí thuận theo.

Tán Linh có một tinh thần thực sự rất đúng với Tán Tu Tán mà chị yêu. Có lẽ là quân tử chi giao, bởi một người đã ra đi quá sớm, tình cảm ấy nhạt như nước mà chảy ròng ròng không cạn, tế thủy trường lưu, nhược thủy tam thiên là thứ không bị ảnh hưởng bởi ranh giới sinh tử.

Có lẽ nhiều người cho rằng khi một người đã ra đi, người còn lại sẽ cô độc đau khổ lắm. Nhưng Diệp nào phải kẻ tầm thường, mà Tán cũng thế. Chẳng phải ai cũng sống để cố đi về một điểm cuối là hạnh phúc gia đình, Diệp có thứ trọng yếu khác trong đời, có chấp niệm mạnh mẽ có lý tưởng, đó là Vinh Quang. Bạn cho rằng người ta không thể yêu game sâu đậm đến thế? Bạn ắt hẳn đã không hiểu một game thủ. Thế giới của game thủ rất đơn giản cũng rất cô lập với bên ngoài, mà người có thể chia sẻ thế giới đó với họ, chính là người không thể thay thế. Trong mắt chị, Diệp cống hiến cả đời mình cho Vinh Quang, mà trên con đường anh ấy đi có Tán đồng hành. Cũng chỉ Tán, không một ai khác. Cho nên, Tán đi rồi thì đã sao? Diệp vẫn tiếp tục con đường của mình, anh ấy cần gì một người khác đem đến hạnh phúc đâu. Kẻ đi trên đường theo đuổi lý tưởng sống của mình là kẻ hạnh phúc nhất thế giới, đã vậy anh ấy còn gặp gỡ một tri kỷ. Ước nguyện nhiều hơn như thế, sợ sẽ thành phàm nhân.

High quá nhiều lời, trên kia chỉ là cảm nhận của riêng chị.
 

张佳乐头上的小花儿

Người chơi công hội
Messages
484
Likes
421
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#23
:ROFLMAO::ROFLMAO::ROFLMAO: không không không, phân biệt rạch ròi chớ. Nhỡ Dụ Hoàng hay Hoàng Dụ thì sao, rồi Chu Giang-Giang Chu, Hàn Trương-Trương Hàn...vv...
Cơ mà quan trọng nhất tới đoạn All Diệp viết thành Diệp All hay All Tán thành Tán All chắc em đi chết quá người ơi :v
Chị thấy ý bạn Tán Ô nói là riêng với Tán Tu Tán thì không cần phải phân biệt CP thôi, chứ mấy cặp khác thì có =)) Chị khá nặng nề trong việc cho rằng Diệp công, nhưng riêng với Tán Tu Tán, không hiểu vì sao cảm thấy thế nào cũng được, có lẽ bởi mối quan hệ của hai người này thật quá ngang hàng.
 

Tường Thiên

Phó bản trăm người
Messages
115
Likes
231
#24
Chị thấy ý bạn Tán Ô nói là riêng với Tán Tu Tán thì không cần phải phân biệt CP thôi, chứ mấy cặp khác thì có =)) Chị khá nặng nề trong việc cho rằng Diệp công, nhưng riêng với Tán Tu Tán, không hiểu vì sao cảm thấy thế nào cũng được, có lẽ bởi mối quan hệ của hai người này thật quá ngang hàng.
:ROFLMAO::ROFLMAO: giống em á. Ý em là trên tựa đề nên để rõ tên cp thôi, mấy cặp khác nếu để không đúng dễ gây hiểu lầm. Nhưng Tán Tu với Tu Tán thì về cơ bản em cảm thấy vẫn không có gì khác biệt lắm
 

Tán Ô Nhỏ

Người chơi công hội
Messages
247
Likes
441
Team
Khác
Fan não tàn của
Tô Mộc Thu
#25
Xưng hô luôn là cái sự đau đầu của những người đã đọc quen raw/convert và trót yêu cái đẹp của tiếng Trung, mà em lại luôn luôn chọn xưng hô rất tốt, chẳng bao giờ làm người đọc như chị thất vọng cả, từ "anh - em" trong fic Mùa 12 giữa Lâm Phương, "tao - mày - nó" trong Minh Di giữa Tán Tu Tranh (chỉ cần nhắc tới 2 cái xưng hô này là chị tự động muốn mỉm cười ngay, chưa cần nghĩ đến nội dung nữa).

Nói lan man: chị từng nghe nhiều người chỉ trích gay gắt về việc dịch xưng hô không hợp lý và lậm tiếng Trung, nhưng chưa ai như em, không thấy em chỉ trích ai cả, nhưng cách em dịch luôn làm người ta khâm phục vì có cân nhắc vô vàn yếu tố, đủ để người yêu tiếng Trung phải gật đầu, thậm chí thuận theo.
:lăn lăn lăn: Cả ngày nay em đã đọc đi đọc lại câu này :le con người thích được khen:

tình cảm ấy nhạt như nước mà chảy ròng ròng không cạn
Câu này, một câu này của chị khái quát tất cả những gì em hay nghĩ lung tung về Tán Tu. Là fic này hay nguyên tác, tình cảm Tán Tu là thứ tình cảm, với em, phân tích một nghìn lần không đủ, viết một vạn câu không chứa hết. Ngày xưa em hay thắc mắc, vì sao thứ tồn tại giữa hai người này chỉ có một mà lại nhiều cách cắt nghĩa đến thế. Có người bảo tình bạn, có người nói tình thân, có người khăng kkhawng bảo hai bên là tri kỷ của nhau,... Đọc câu này của chị hiểu được phần nào. Tình cảm giữa họ người không biết nhìn vào tưởng nhạt, người biết rõ sẽ nói sâu đậm vô cùng. Giông như trong Toàn Chức Cao Thủ, số lần Mộc Thu xuất hiện ít, tồn tại cảm tuy không đậm nhưng giăng giăng khắp chốn, nhìn đâu cũng thấy. Hay giả như em từng nói, Diệp nói về Thu lúc nào cũng với một thái độ nhàn nhạt đấy nhưng nhìn xem, mỗi góc mỗi chỗ, thậm chí chỉ một phó bản cho người mới, cũng làm hắn nhớ về người kia.

Kẻ đi trên đường theo đuổi lý tưởng sống của mình là kẻ hạnh phúc nhất thế giới, đã vậy anh ấy còn gặp gỡ một tri kỷ. Ước nguyện nhiều hơn như thế, sợ sẽ thành phàm nhân.
Like like like... LIKE!!!! Ngoài like ra em không biết phải nói gì nữa!!!
 

张佳乐头上的小花儿

Người chơi công hội
Messages
484
Likes
421
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#26
:lăn lăn lăn: Cả ngày nay em đã đọc đi đọc lại câu này :le con người thích được khen:


Câu này, một câu này của chị khái quát tất cả những gì em hay nghĩ lung tung về Tán Tu. Là fic này hay nguyên tác, tình cảm Tán Tu là thứ tình cảm, với em, phân tích một nghìn lần không đủ, viết một vạn câu không chứa hết. Ngày xưa em hay thắc mắc, vì sao thứ tồn tại giữa hai người này chỉ có một mà lại nhiều cách cắt nghĩa đến thế. Có người bảo tình bạn, có người nói tình thân, có người khăng kkhawng bảo hai bên là tri kỷ của nhau,... Đọc câu này của chị hiểu được phần nào. Tình cảm giữa họ người không biết nhìn vào tưởng nhạt, người biết rõ sẽ nói sâu đậm vô cùng. Giông như trong Toàn Chức Cao Thủ, số lần Mộc Thu xuất hiện ít, tồn tại cảm tuy không đậm nhưng giăng giăng khắp chốn, nhìn đâu cũng thấy. Hay giả như em từng nói, Diệp nói về Thu lúc nào cũng với một thái độ nhàn nhạt đấy nhưng nhìn xem, mỗi góc mỗi chỗ, thậm chí chỉ một phó bản cho người mới, cũng làm hắn nhớ về người kia.


Like like like... LIKE!!!! Ngoài like ra em không biết phải nói gì nữa!!!
Chị cũng thích được khen, hí hí, ịn ịn