[Hoàn] [Diệp - Vương - Phương - Lạc] Trường Lữ

oomi

Người chơi công hội
Messages
279
Likes
473
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Toàn Chức Cao Thủ =v=
#21
Tôi cảm thấy đây là mảnh đất All-Lạc màu mỡ :))))
Haha =))))) sự thật là ai cũng nói dị
Cái thím cho tui convert bộ này chắc cũng có dụng ý lắm =))))))))
 

Vịt Xinh Xắn

Nông dân công nghiệp
Messages
365
Likes
837
Team
Lam Vũ
Fan não tàn của
Chow Chow ^_^/(Lão Lâm nữa hí hí)
#22
thêm 1 người nữa đọc thành All Lạc đây =))) tuy nhiên Chính phó Vi Thảo cx chói mù mắt nha hí hí
 

oomi

Người chơi công hội
Messages
279
Likes
473
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Toàn Chức Cao Thủ =v=
#23
6.

Diệp Tu lúc cửa mở hắt hơi một cái thiệt bự, quay đầu hỏi Phương Sĩ Khiêm có phải trong lòng ông mắng tui.

Phương Sĩ Khiêm mặt âm trầm nói đáng đời.

Trước mắt là Trương Giai Lạc đang ôm Sao Gãy ra chào đón hai người, mặt đầy nụ cười vui vẻ:

- Đã lâu không thấy rồi, lão Diệp, lão Phương!

Mèo không thể nhớ người, Phương Sĩ Khiêm cũng quá lâu không về, sớm đã bị loại sinh vật cao lãnh này quẳng ra sau đầu. Thấy hai người mới vào cửa, Sao Gãy từ trong ngực Trương Giai Lạc nhảy xuống, cọ cọ vào chân Diệp Tu, nhìn cũng không thèm nhìn Phương Sĩ Khiêm liền quay về hướng ổ mèo mềm mại mà quay mông đi.

Phương Sĩ Khiêm thấy Trương Giai Lạc vui vẻ, vẻ mặt âm trầm mới đó đã lướt qua, nhưng cũng không giận cái đồ mèo lười không nhận chủ kia. Anh đem cái túi giấy trong tay đưa cho Trương Giai Lạc:

- Cậu thích ăn.

Trong túi chính là xoài mà trước kia Trương Giai Lạc từng nói là ăn ngon. Anh tiếp lấy đưa mắt nhìn, lập tức dâng lên một loại tình cảm quen thuộc ấm áp bao bọc lại.

- Trương Giai Lạc, cậu vẫn như trước kia a, một chút thay đổi cũng không có.

Diệp Tu nói xong Trương Giai Lạc thì lại quẹo sang hắn:

- Cho dù cầm quán quân cũng thường cảm thấy đầu bị chọt hai cái.

- Diệp Tu, chú mày thế nào mà già đầu rồi vẫn không đứng đắn nổi!

Trương Giai Lạc cảm thấy Diệp Tu thật sự là thần phá hoại bầu không khí, một giây mà đã đem anh từ cảm giác hoài niệm thời gian trong quá khứ lôi ra ngoài. Anh tức tối kéo ống tay áo, xòe bàn tay ở trước mặt Diệp Tu lắc lư:

- Banh mắt ra nhìn đi, nhẫn vô địch thế giới, tui có đó!

Trên mặt mang theo mười phần đủ mười phần ghét bỏ đối với Diệp Tu. Trong mắt lại chứa đựng kiêu ngạo cùng mừng rỡ, còn có một loại khí thế hăng hái. Rõ ràng là dù trong kiếp sống chuyên nghiệp cuối cùng, anh vẫn tỏa ra một cỗ chính trực rực rỡ cùng bốc đồng của tuổi trẻ hoàng kim.

Diệp Tu cười.

ôi tía má ơi ;; tôi đau tim chết mất, dính xì poi rồi nhưng mà tui vẫn vui muốn khóc ;; cuối cùng Trương đại, cuối cùng BÁ ĐỒ cũng chạm tới Vinh Quang kia ;; ôi tim tôi, ôi mắt tôi, đau quá ;; huhu vui như trúng thuốc huhu
tui suy tim vì độ manh manh manh của Trương đại rồi, còn lão Diệp nữa =))))) quan cmn tâm thì nói đại đi, cứ vậy mới chịu =))))
 

oomi

Người chơi công hội
Messages
279
Likes
473
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Toàn Chức Cao Thủ =v=
#24
7.

Nói đến kiếp sống chuyên nghiệp, trong bốn người bọn họ tuổi chuyên nghiệp dài nhất chính là Trương Giai Lạc, đúng là không ai ngờ đến.

Phương Sĩ Khiêm giải nghệ vào mùa giải thứ bảy cũng là thật sự lui lại. Lúc Trương Giai Lạc quay trở lại lão còn lẩm bẩm một câu “Nhóc lừa đảo”. Còn Diệp Tu chui ra chui vô nhiều lần, khi tái xuất đạt được Vinh quang, sau đó kết thúc cuối cùng cũng về thành phố B định cư. Lúc sau khi Vương Kiệt Hi cũng lui về, Trương Giai Lạc vẫn còn ở, không biết mệt mỏi.

Sau khi thua trận đấu kia, Trương Giai Lạc cùng Diệp Tu trước sau ngồi xổm ở bên bờ hồ đần ra.

Không nghĩ đến Diệp Tu cũng có lúc thất thần như thế này, Tương Giai Lạc duỗi tay qua chọt chọt sống lưng Diệp Tu.

Diệp Tu chán nản nói: “Ca đã lui rồi lại bị nắm quay trở về, vốn định là thêm một cái nhẫn này nữa thì một tay năm ngón cho đủ bộ. Lại không nghĩ đến, lần này ngón tay cái lại bị vắng vẻ”.

Trương Giai Lạc nhìn tay của mình một hồi, trong lòng sớm đã đem Diệp Tu đánh đập một trận ra trò. Sau đó nói với anh: “Giải này không có nhẫn quán quân, anh cứ coi như là thi đấu hữu nghị để tuyên truyền với thăm dò đi. Tất cả là để lót đường tranh giải vô địch thế giới”.

Diệp Tu quái dị nhìn Trương Giai Lạc.

Đùa ca sao, ca là lĩnh đội ca có thể không biết sao, nghiêm túc mà nói thì cậu ngày càng ngốc đi à!

Trương Giai Lạc hối hận vừa nãy ra tay quá nhẹ.

- Vinh quang, thật sự là không đợi được.

Trên đường trở về, Diệp Tu vỗ vai Trương Giai Lạc nói:

- Nhìn cậu, lại đánh thêm một hai năm là không có vấn đề, đến lúc đó nên mang cái vô địch thế giới về đi.

- Tất nhiên.

Trương Giai Lạc ngẩng đầu ưỡn ngực.

Nhưng trận đấu không gần như bọn họ nói. Đến khi đội Trung Quốc mỗi năm một lần trên sân đấu hai lần đạt được Vinh Quang, giới Liên minh Vinh Quang mới bắt đầu ra hình ra dạng.

Trong mùa giải năm nay, Cao Anh Kiệt cầm MVP, Vương Kiệt Hi lui khỏi vị trí, lùi về sau làm huấn luyện viên chiến đội. Năm tiếp theo, trận đấu cao nhất khởi động lần nữa, Trương Giai Lạc rời khỏi Bá Đồ, bắt đầu chân chính chinh chiến giải thế giới.

Kỳ thực Diệp Tu không hề cảm thấy Trương Giai Lạc là loại thuyển thủ sẽ thuộc về kiếp sống chuyên nghiệp lâu dài như vậy. Anh từng nói với Trương Giai Lạc đấu pháp có hoa không quả của cậu tiêu hao quá lớn, muốn kiếp sống chuyên nghiệp lâu dài hơn một chút, nên học cách điều chỉnh thu phóng phù hợp —— theo hướng tích cực có thể học tập theo Dụ Văn Châu, tiêu cực có tấm gương Tôn Triết Bình để tham khảo.

Kết quả Trương Giai Lạc lại bắt sai trọng điểm, vỗ bàn phẫn nộ Diệp Tu:

- Đấu pháp của tui thì sao hả?! Thế nào mà thành có hoa không quả rồi!

(chỉ có hào nhoáng bên ngoài, hời hợt ;v; Diệp đại đúng là độc miệng đúng là lúc đó Trương đại nên đánh mạnh một chút =v=”)

Lúc sau cậu cũng không thay đổi, vẫn luôn không thay đổi. Từ lúc bắt đầu thua Nhất Diệp Chi Thu còn bị trêu tức là đấu pháp vô vị nhàm chán, biết sâu bên trong chính là thật tâm thật ý quan tâm của đối phương. Cậu đều chưa từng nghĩ tới phải thay đổi hay đi một con đường khác, vẫn như thế tiếp tục kiên trì. Cũng không vì lý do đặc biệt gì, cậu nói: “Tôi thích”, chỉ thế mà thôi.

Sau đó thì cậu vẫn đánh, đánh tới làm cho tất cả mọi người đều thấy khó mà tin nổi tuổi chuyên nghiệp cũng có thể lớn như vậy.

Diệp Tu cũng từng cảm thấy khó mà tin nổi, nhưng hiện tại nhìn người trước mắt, vẫn chẳng khác gì thuở ban đầu, cũng là tinh thần như vậy, ý chí chân thành cùng quyết tâm như vậy. Anh lại cảm thấy chuyện thế này chính là đương nhiên.

Huhu ;; ôi tim tôi ai cứu cứu. Trương đại, Diệp đại ;; huhu mỗi một câu nói đều cắt tim tui thành mảnh nhỏ, nhỏ càng thêm nhỏ. Cảm ơn sự cố gắng của các anh

Đọc đến đoạn Trương đại rời Bá Đồ xém xỉu cmnl, biết là như thế nhưng vẫn không khống chế được. thêm nữa, vừa ngồi làm vừa nghe nhạc Toàn chức với Đạo mộ bút ký đúng là kém thông minh mà ;; thật sự tui không thể kiềm lòng được

Khúc đầu xưng Trương Giai Lạc là anh sau theo mạch cảm xúc tui chuyển thành cậu, vì trong mắt Diệp đại có lẽ Giai Lạc vẫn còn là một cậu thanh niên. Những phần sau sẽ chuyển lại thành anh nhé.
 
Last edited:

Chianti

Nông dân công nghiệp
Messages
207
Likes
933
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#25
Huhu ;; ôi tim tôi ai cứu cứu. Trương đại, Diệp đại ;; huhu mỗi một câu nói đều cắt tim tui thành mảnh nhỏ, nhỏ càng thêm nhỏ. Cảm ơn sự cố gắng của các anh

Đọc đến đoạn Trương đại rời Bá Đồ xém xỉu cmnl, biết là như thế nhưng vẫn không khống chế được. thêm nữa, vừa ngồi làm vừa nghe nhạc Toàn chức với Đạo mộ bút ký đúng là kém thông minh mà ;; thật sự tui không thể kiềm lòng được

Khúc đầu xưng Trương Giai Lạc là anh sau theo mạch cảm xúc tui chuyển thành cậu, vì trong mắt Diệp đại có lẽ Giai Lạc vẫn còn là một cậu thanh niên. Những phần sau sẽ chuyển lại thành anh nhé.
Vậy là do edit 2 phần Trường Lữ liền đều suy tim nên mới nghỉ một mạch 3 ngày đến chap mới cũng không đọc?

Chóng khỏe, mấy chap dạo này vui lắm. Trừ phần cmt thôi...
 

oomi

Người chơi công hội
Messages
279
Likes
473
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Toàn Chức Cao Thủ =v=
#26
Vậy là do edit 2 phần Trường Lữ liền đều suy tim nên mới nghỉ một mạch 3 ngày đến chap mới cũng không đọc?

Chóng khỏe, mấy chap dạo này vui lắm. Trừ phần cmt thôi...
Haha ;v; ông để ý hả. Làm tui cảm động quá ba (つд⊂)エーン
Mấy bữa trước hông biết sao mà hơi hạ máu nên tui ngưng đọc mấy bữa, lăn qua làm mấy bộ no cp nè, trường lữ gần hoàn rồi, hên là mấy phần sau hông ngược nữa ;; hông suy tim nữa chắc tui ngủm củ cải nữa quá

Ừa (ノ´∀`*) cảm ơn cảm ơn ông (๑•̀ㅂ•́)و✧ tui khoẻ noè, mấy nay hông đọc dồn được một đống =v= đọc đã luôn. Hử? Phần cmt..? Ừmm tui sẽ né
 

Chianti

Nông dân công nghiệp
Messages
207
Likes
933
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#27
Haha ;v; ông để ý hả.
Ai biết... bác có thói quen like chương, mà từ chương 1096 trở đi không thấy like chương nữa, tui tưởng drop luôn đâu đó rồi, cơ mà ở chương 1098 còn like cmt, chương 1100 có cmt, nhưng 1101 trở đi thì bạt vô âm tín trên Thần Chi Lĩnh Vực luôn, đoán nhẹ chắc nghỉ chục chương rồi, lâu lâu vô update fic no cp này. À ừm... tui không để ý gì lắm đâu. ' '

Chẹp, phần cmt bên 1109 có mấy cái mang yếu tố đả kích (lỗi tui), không tốt cho người vừa ghép tim lại sau khi nó bị cắt ra thành từng mãnh nhỏ nên... Haha.

À, sẵn tiện PR cái fic mới viết, về Ngụy đội Chu Tán, rảnh vô ủng hộ nghen ^^. Lỡ dạo này có gì khúc mắc làm bác xa rời fandom thì hi vọng có thể giúp bác khoay khỏa một phần.
 

oomi

Người chơi công hội
Messages
279
Likes
473
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Toàn Chức Cao Thủ =v=
#28
Ai biết... bác có thói quen like chương, mà từ chương 1096 trở đi không thấy like chương nữa, tui tưởng drop luôn đâu đó rồi, cơ mà ở chương 1098 còn like cmt, chương 1100 có cmt, nhưng 1101 trở đi thì bạt vô âm tín trên Thần Chi Lĩnh Vực luôn, đoán nhẹ chắc nghỉ chục chương rồi, lâu lâu vô update fic no cp này. À ừm... tui không để ý gì lắm đâu. ' '

Chẹp, phần cmt bên 1109 có mấy cái mang yếu tố đả kích (lỗi tui), không tốt cho người vừa ghép tim lại sau khi nó bị cắt ra thành từng mãnh nhỏ nên... Haha.

À, sẵn tiện PR cái fic mới viết, về Ngụy đội Chu Tán, rảnh vô ủng hộ nghen ^^. Lỡ dạo này có gì khúc mắc làm bác xa rời fandom thì hi vọng có thể giúp bác khoay khỏa một phần.
Haha =v= hông ngờ ông lại là người tinh tế vậy, quan sát kỹ ghê, cảm ơn nha =v=
Ừa =)))) vậy tui sẽ né không đọc chỗ ông nói, lo đọc truyện trước. Tim tui mong mang như bánh tráng =v= cần lưu ý bảo quản không thì khỏi xài
Ồ Σ(゚Д゚) ngụy đội với chu tán à, hàng hiếm!! Sao bỏ qua được, tối về tui mò qua đọc
Thời gian này tui muốn đi đọc fic nên lăn lê một thời gian mới về thần chi lĩnh vực. Ông quan tâm làm tui ấm lòng quá ba, cảm ơn nhá (>ω<)
 

oomi

Người chơi công hội
Messages
279
Likes
473
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Toàn Chức Cao Thủ =v=
#29
8.

Coi ra nhẫn của Trương Giai Lạc có lớn hơn một chút, dày hơ một vòng.

Nhưng Diệp Tu nhấc miệng cười bỉ ổi vươn tay trái ra móc ngón tay Trương Giai Lạc, nói:

- Tay trái ca sao lại có tới bốn cái nhẫn đây! So ra trọng lượng hình như càng lúc càng nặng nha, ai ai đúng là rất nặng đó nha!

- Diệp Tu!! Ông nội nhà anh!!


9.

Bên kia quậy đến gà bay chó chạy, còn bên này Vương Kiệt Hi đã đem trà cụ và bàn cờ ra sắp xếp cẩn thận.

- Mấy cậu định ở đây tu luyện một đêm?

Nhìn thấy Vương Kiệt Hi, sắc mặt Phương Sĩ Khiêm như mây mù che phủ.

- Diệp Tu sao chú mày có chìa khóa, từ khi nào cậu với người của Gia Thế gần gũi vậy rồi?

- Cảm tình tốt thôi.

Diệp Tu đắc ý.

- Đầu tiên, vì Diệp thần ở gần, chìa khóa đưa anh ấy để thuận tiện tới chăm sóc mèo. Đặc biệt là mèo của anh, một ngày không nhìn tụi nó có thể phiêu diêu tới cực lạc rồi. Thứ hai, anh ấy đã sớm không còn là người Gia Thế. Thứ ba, theo lời anh, Vi Thảo với Bách Hoa là địch, nên Giai Lạc cũng không được ở?

Vương Kiệt Hi chậm rãi nói:

- Đúng không, Giai Lạc?

- Nhưng mà anh cũng không có chìa khóa nhà chú a.

Phương Sĩ Khiêm còn một bụng tức.

- Trong nhà có người lão ta còn không nhấn chuông cửa, nhất định phải moi chìa khóa dự phòng ra xài. . .

Vương Kiệt Hi liếc nhìn Diệp Tu

- Cũng giống như trên tay anh ta là bốn cái nhẫn cực kì chướng mắt kia, đều là cố ý, nghiêm túc nhìn thì anh thua rồi.

Diệp Tu cười ha ha, miệng ngậm thuốc lá bước vào nhà ịn mông ngồi dựa lên sopha thì thấy trên bàn đã dọn xong một bàn cờ nhảy.

- Gì đây?

- Cờ nhảy.

Vương Kiệt Hi trịnh trọng trả lời.

- . . . Tui biết đây là cờ nhảy, cậu gọi tụi tui tới để chơi cờ nhảy?

Vương Kiệt Hi gật đầu.

- Cậu nói ba thiếu một. . . Tốt xấu gì cũng là chơi mạt chược mới đúng chứ. Ở đây có bốn đại thần Vinh Quang, gộp lại cũng mười cái quán quân rồi. Đêm khuya lại mở mật hội chỉ vì một bàn cờ nhảy?

- Nội tâm chú mày lắm trò quá.

Phương Sĩ Khiêm ngồi nghiêng trên ghế sopha, đem cầm quân cờ màu xanh lục để trước mặt mình:

- Ở Vi Thảo, cờ nhảy là thú vui nhàn nhã hằng ngày.

- Vì Trương Tân Kiệt có thể dùng cờ nhảy coi bói?

- Nếu Diệp thần không thích, chúng ta còn có thể chơi trò này.

Vương Kiệt Hi lại từ dưới bàn trà lấy ra một hộp cờ phi hành.

=v=” cờ phi hành?? Cờ bay?? Wtf? Bên đó có nhiều trọ nghe lạ nhỉ =v=

Nay được thấy Phương đại đại tức giận =)))))) tau sẽ không nói đó là ghen đâu =))))

Đúng là no cp, thính bay pặc pặc =))))) đuổi theo không kịp
 

oomi

Người chơi công hội
Messages
279
Likes
473
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Toàn Chức Cao Thủ =v=
#30
10.

Vì Trương Giai Lạc muốn cả lũ cùng chơi nên cuối cùng bốn người tâm hồn treo ngược cành cây chơi cờ nhảy.
Rút thăm chọn cặp, Trương Giai Lạc Vương Kiệt Hi một nhà, Diệp Tu Phương Sĩ Khiêm một nhà, ai đem cờ của mình chui vào trận doanh của đối phương trước là thắng.
Mới vào, quân cờ nhà ai nấy ở, cục diện hòa bình vô cùng. Vương Kiệt Hi mở miệng đóng miệng đều kêu một tiếng “Giai Lạc”, Trương Giai lạc bên này cũng đóng miệng mở miệng cũng một tiếng một tiếng “Kiệt Hi”… Phương Sĩ Khiêm quả thật nghe không nổi nữa, hết nắn lại bóp quân cờ ở trên khay trà đến nỗi cả bàn lung lay loảng xoảng lắc lư.
- Không nên phân biệt như vậy, từ bây giờ, tụi mình gọi tên đầy đủ của nhau đi ha, OK?
- Phân biệt cái gì? Trong đám này tôi chỉ gọi tên đầy đủ của anh, vậy cũng là phân biệt còn gì, rất không không bằng. – Vương Kiệt Hi nói.
Phương Sĩ Khiêm bại trận.
Diệp Tu không nói gì, cầm quân cờ liên tục đi mấy bước, bị Trương Giai Lạc cản lại.
- Bà nội anh lão Diệp, anh có biết chơi cờ nhảy không hả! Cái này là cách không truyền tống thì có, 3 ô đấy! Nhảy thành bay luôn rồi!
- Cờ nhảy chính là đi như vậy nha. Nhảy sao cho đối xứng là tốt rồi, Trương Giai Lạc cậu đừng ra vẻ hiểu biết.
Diệp Tu múa may, đưa cho Vương Kiệt Hi một trái xoài, dụ:
- Đúng không, lão Vương.
- Không đúng.
Vương Kiệt hi lãnh khốc nói:
- Có thể vượt liên tục, nhưng chỉ có thể cách một ô.
- Mày làm người kiểu gì vậy?
Phương Sĩ Khiêm cùng Trương Giai Lạc lé mắt nhìn Diệp Tu.
- Hừm…
Nhìn ba người kia đứng chung một chiến tuyến, Diệp Tu chỉ đành vuốt cằm tìm bậc thang đi xuống.
- Ra là quy tắc cờ nhảy Bắc – Nam cũng có chút khác nhau.
- Nhưng chỗ này hình như chỉ có Giai Lạc là người phía Nam.
Vương Kiệt Hi mắt sáng như đuốc nhìn thấu vạch trần.
- Ặc . . . vậy là quy tắc chơi ở thành phố H có khác một chút rồi.
Diệp Tu sượng mặt bào chữa một chút.
Ma Thuật Sư đúng là không dễ mua chuộc, Diệp Tu rút tay đem quả xoài nhét lại vào miệng.

=v=hí hí 3000 năm rồi mới quay lại thấy một nùi chap mới thấy hạnh phúc quá ê ;;v;;
xin lỗi vì trốn lâu, do tui có tí việc nên ở ẩn tu đạo =)))) còn bận một thời gian nữa nên đăng bài lên trước làm tin =v="
nhắn riêng: Chianti khỏe hông ba
 

Chianti

Nông dân công nghiệp
Messages
207
Likes
933
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#31
=v=hí hí 3000 năm rồi mới quay lại thấy một nùi chap mới thấy hạnh phúc quá ê ;;v;;
xin lỗi vì trốn lâu, do tui có tí việc nên ở ẩn tu đạo =)))) còn bận một thời gian nữa nên đăng bài lên trước làm tin =v="
nhắn riêng: Chianti khỏe hông ba
Hẵn là 3000 năm, từ 19/3 đến giờ cũng 15 ngày cơ đấy. Nói vậy chứ với mấy đứa ngày check 4rum chục lần mà nói 2 tuần dài như 3000 năm cũng chẳng điêu. Chi ít tui cũng cảm thấy thế thật.

Ơ hơ, nhắn riêng mà còn để nó núp núp trong spoiler, sao không inbox? Làm vậy hổng sợ tui bỏ lỡ à? Tui tạm thời vẫn còn sống, cơ mà đến lần tiếp theo bác log in thì không nói trc đc. Dạo này cũng bận, không trực chương mới như mọi khi nữa. Một phần do tính tui cmt không hạp mọi người, thành ra lười cmt nên thôi khi nào đọc cũng không quan trọng nữa.

Giữ sức khỏe. Chả ai hối bác đâu, cứ việc quan trọng mà thong thả giải quyết trước.
 

oomi

Người chơi công hội
Messages
279
Likes
473
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Toàn Chức Cao Thủ =v=
#32
Hẵn là 3000 năm, từ 19/3 đến giờ cũng 15 ngày cơ đấy. Nói vậy chứ với mấy đứa ngày check 4rum chục lần mà nói 2 tuần dài như 3000 năm cũng chẳng điêu. Chi ít tui cũng cảm thấy thế thật.

Ơ hơ, nhắn riêng mà còn để nó núp núp trong spoiler, sao không inbox? Làm vậy hổng sợ tui bỏ lỡ à? Tui tạm thời vẫn còn sống, cơ mà đến lần tiếp theo bác log in thì không nói trc đc. Dạo này cũng bận, không trực chương mới như mọi khi nữa. Một phần do tính tui cmt không hạp mọi người, thành ra lười cmt nên thôi khi nào đọc cũng không quan trọng nữa.

Giữ sức khỏe. Chả ai hối bác đâu, cứ việc quan trọng mà thong thả giải quyết trước.
=v= hí hí núp núp trong spoiler là tại tui hông biết dùng inb ba ơi ////v//// nhưng mà tui nghĩ thế nào ông cũng biết
Tui hông ngồi load mỗi ngày mà cũng thấy như 3000 năm trôi qua ấy =))) muốn đọc mà hông đọc được nó quằn quại lắm ba =3=
Ông nhắn cái gì cũng có tâm =)))) tui thấy được mà
Có hối cũng chả có mà đăng =))))))) với nghe hông có ai chờ đợi buồn quá ba *đá đá =3= nói lại đi
 

Chianti

Nông dân công nghiệp
Messages
207
Likes
933
Location
Khác
Team
Khác
Fan não tàn của
Khác
#33
=v= hí hí núp núp trong spoiler là tại tui hông biết dùng inb ba ơi ////v//// nhưng mà tui nghĩ thế nào ông cũng biết
Hờ hờ... Muốn inb thì ấn vào tên của người đó rồi chọn "start conversation" hay vào profile của họ cũng thấy chức năng đó.
Tui hông ngồi load mỗi ngày mà cũng thấy như 3000 năm trôi qua ấy =))) muốn đọc mà hông đọc được nó quằn quại lắm ba =3=
Càng quằn quại thì càng có nhiều chương mới chờ bác đọc, càng sướng chứ sao. Bù qua sớt lại cả. Nên cứ quằn quại tiếp đi, rồi tận hưởng, hế.
Ông nhắn cái gì cũng có tâm =)))) tui thấy được mà
Thấy gì? Thấy được là thấy cái gì? Tâm cái méo, đọc thế nào cũng ra trẻ trâu khó ở =)). Thôi thôi không nhắc nữa. Quên những cái bác đã thấy ở Thần Chi Lĩnh Vực đi, ở đó chỉ có gió tanh mưa máu thôi. >"<
với nghe hông có ai chờ đợi buồn quá ba *đá đá =3= nói lại đi
Xìììì, rồi rồi, Oomi đại nhân mau giải quyết việc riêng, sớm quay về với tổ chức, con dân không thể nuốt nổi convert như tui đang đói bản edit của người từng ngày. Hơn nữa, Lá bảo Road to & from airport, Sunrise với Đây là Bá Đồ hay lắm, không có Oomi đại nhân sao tui biết đc nó hay như nào. Nên sớm quay lại hén.
 

oomi

Người chơi công hội
Messages
279
Likes
473
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Toàn Chức Cao Thủ =v=
#34
Hờ hờ... Muốn inb thì ấn vào tên của người đó rồi chọn "start conversation" hay vào profile của họ cũng thấy chức năng đó.

Càng quằn quại thì càng có nhiều chương mới chờ bác đọc, càng sướng chứ sao. Bù qua sớt lại cả. Nên cứ quằn quại tiếp đi, rồi tận hưởng, hế.

Thấy gì? Thấy được là thấy cái gì? Tâm cái méo, đọc thế nào cũng ra trẻ trâu khó ở =)). Thôi thôi không nhắc nữa. Quên những cái bác đã thấy ở Thần Chi Lĩnh Vực đi, ở đó chỉ có gió tanh mưa máu thôi. >"<

Xìììì, rồi rồi, Oomi đại nhân mau giải quyết việc riêng, sớm quay về với tổ chức, con dân không thể nuốt nổi convert như tui đang đói bản edit của người từng ngày. Hơn nữa, Lá bảo Road to & from airport, Sunrise với Đây là Bá Đồ hay lắm, không có Oomi đại nhân sao tui biết đc nó hay như nào. Nên sớm quay lại hén.
=)))))) Dị mới ngoan chứ =))))) oomi đại nhân nhớ rồi, sẽ ưu tiên mần sớm cho đọc =)))))))))
Há há trẻ trâu khó ở là ông nói tui hông biết à =v= thật ra tự nhận thức bản thân như dị cũng tốt =)))))))))) tiếp tục cố gắng
Quằn quại tới xót cả ruột =3= nghe đâu tới đoạn Phương Duệ về rồi làm tui tò mò =3= ứ ừ ư =3=
 

oomi

Người chơi công hội
Messages
279
Likes
473
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Toàn Chức Cao Thủ =v=
#35
11.
Quậy phá một hồi, trận đấu lại tiêp tục. Ở giữa sân đã tiến vào cục diện giằng co ngươi chết ta sống giữa bốn bên, lúc này mới phát hiện không ai xem ván cờ nhảy là một trò chơi, đều vắt hết não ra để chiến thắng lũ còn lại.
Có lẽ do đã làm đối thủ nhiều năm, một khi đối diện thì đều không tự chủ được auto hình thành bầu không khí cạnh tranh bom rơi đạn nổ. Trương Giai Lạc thậm chí cảm thấy long bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi, anh khẽ ngẩng đầu. Đập vào mắt trên mặt cả bọn đều là vẻ mặt mà anh đã vô cũng quen thuộc bao nhiêu năm qua. Đó là vẻ mặt mỗi lần lên đấu trường đều có thể nhìn thấy, thúc dục người ta đến chiến ý sục sôi.
Mà Vương Kiệt Hi với Phương Sĩ Khiêm không hổ là đã từng đem cờ nhảy ra làm thú vui tao nhã để chơi cũng các lão đồng đội, hiện tại đang chém giết kịch liệt đến gió tanh mưa máu, nhanh chóng lòi ra sự ăn ý quen thuộc. Lúc đầu cục diện đã đến bước xâm nhập địa phận quân địch, nhảy cầu qua sân, nhanh chóng tiến vào nơi đóng quân, cũng nhân tiện bày ra mấy trò cản đường quân địch.
Từ một bàn cờ nhảy mọc ra quyết tâm tràn đầy nhiệt huyết. Ý chí chiến đấu quen thuộc đó, tâm tình quyết tâm dành thắng lợi đó, không cần biết là ở trên chiến trường nào đều khiến ta cảm nhận được cảm giác thư sướng của thanh xuân tuổi trẻ như nhau.
Cuối cùng là hai người từng là bạn nối khố tương hỗ tương trợ nhau của Vi Thảo đối đầu một trước một sau tiến đến nơi đóng quân, khó phân thắng bại.
Một hồi hai màu sắc trên bàn cờ ngày càng ít đi, cục diện trở nên quang đãng hơn không ít. Bên Diệp Tu số quân chênh lệch ngày càng nhiều, sâu sắc cảm than:
- Giữa hai chúng chắc chắn có phản đồ, có gian lận nha.
- Tài không bằng người thì tự giác chút đi.
Phương Sĩ Khiêm nhún vai.
- Tụi mình còn chẳng giao lưu nửa câu.
- Không hổ là một đội nha, ăn ý ở mỗi đội cũng không giống nhau mà.
Trương Giai Lạc đem quân cờ cuối cùng trở về vị trí cũ, eo lười biếng đổ ra phía sau.
- Trước đây nghe nói tình cảm mấy anh không tốt mà, giờ sao thế?
- Tôi với lão?
Vương Kiệt hi khẽ cười, chuyển động cái ly trong tay.
- Lúc đầu đúng là nhìn nhau là ngứa mắt. Một thời gian dài sau đó đều không nói chuyện với nhau.
Trương Giai Lạc kinh ngạc hỏi lại:
- Vậy sau đó làm sao thân thiết, có thời cơ gì sao?
- Không cần, dùng thực lực nói chuyện.
Vương Kiệt Hi nhàn nhạt nói.
Phương Sĩ Khiêm khoanh tay hừ một tiếng, cũng chẳng nói đúng sai.


12.
Thua phải bao đồ ăn khuya.
Diệp Tu hút thuốc thành quen, phủ lên người một cái áo khoác lúc ra cửa còn thong dong châm điếu thuốc. Gió tuyết đã dừng thổi, trên đường còn tích tụ những lớp tuyết dày trắng xóa.
Từ trong phòng ấm áp bước ra, gió lạnh quét tới đặc biệt khiến tinh thần phấn chấn. Trương Giai Lạc tâm tình không rõ vì sao rất tốt, hà ra một ngụm nhiệt khí liền hướng về phía đống tuyết nhào tới, trong tay xoa xoa vài quả cầu tuyết, ném. Vương Kiệt Hi nghiêng người tránh thoát, Diệp Tu đi đằng trước hút thuốc, cùng nháo với Phương Sĩ Khiêm đi bên cạnh. Hai người dưới ánh đèn đường mờ mờ đi lúc nhanh lúc chậm, lúc đứng lại thở mạnh chà chà đống tuyết dưới chân, sau đó cà hai trực tiếp cùng ngả cả người vào trong tuyết.
- Thật tốt.
Diệp Tu nhìn người cuối cùng cũng lên đến là Vương Kiệt Hi nói:
- Nhìn cậu ấy thật cảm thấy thời gian dường như vẫn chưa từng thay đổi, dừng lại ở lúc mùa giải vừa bắt đầu năm đó. Mỗi người chúng ta đều là đối thủ, vì từng người, từng chiến đội của mình mà lo lắng hết long, thật hăng hái.
- Đúng vậy, chưa bao giờ biết mệt mỏi.
- Kì thực cậu vẫn có thể trở về.
Diệp Tu nhìn Vương Kiệt Hi.
- Tôi vẫn luôn ở, không hề rời đi, Vi Thảo còn cần tôi. Chỉ là hiện tại chiến đội cần thế hệ tiếp theo đến cải triều hoán đại.
(Hiểu đơn giản là thay đổi, tiếp tục)
- Có thể đánh, lại lui về phía sau, sẽ không chút tiếc nuối?
Tiếc nuối sao? Nhìn người so với mình là tiền bối, còn lớn tuổi hơn vẫn tiếp tục bước cùng thời đại mới, cảm thấy nuối tiếc không? Đã từng có vô số phóng viên hỏi anh như vậy?
- Trong tâm có giang hồ.
Vương Kiệt Hi chỉ nói như vậy.
Diệp Tu gật đầu. Anh hiểu.
Lòng mang Vinh Quang thì đi tới chỗ nào đều có thể là nhiệt huyết chiến trường.


13.
Lúc Trương Giai Lạc rời khỏi thành phố B, Vương Kiệt Hi cũng không đưa anh đi.
Bọn họ ở cửa phân biệt, ôm. Trương Giai Lạc nói sẽ nhớ tới các anh, còn có nhà anh dường như có thể cứu vớt tâm hồn còn là thế giới mèo hạnh phúc.
- Được.
Vương Kiệt Hi nghiêm túc nhìn Trương Giai Lạc nói:
- Có câu mãi vẫn chưa kịp nói với cậu.
- Vô địch thế giới, chúc mừng.


14.
Lúc trước khi cất cánh anh nhận được tin nhắn từ Diệp Tu:
“Cố lên, Trương Giai Lạc”
Bầu trời sáng chói quá mức, trên mặt đất phủ một tầng tuyết vẫn chưa tan hết vô cùng thuần khiết, phản xạ những tia sáng mong manh khiến cả thành phố có vẻ đặc biệt sáng rực.
Trương Giai Lạc nghĩ đến đêm kia lúc tuyết ngừng rơi, Phương Sĩ Khiêm hỏi anh uất ức nhiều năm như vậy, cuối cùng nắm trong tay vô địch thế giới có cảm giác gì.
Mắt díp lại hồi tưởng, sau đó nói, lúc nắm được vô địch thế giới kí, mới phát hiện, thực ra những năm gần đây luôn đánh rất vui vẻ, không uất ức chút nào, cho dù nhiều lần như vậy cùng ghế quán quân kia bỏ lỡ cơ hội.
Nhưng mà sau khi Trương Giai Lạc mang vào chiếc nhẫn quán quân, nghe tiếng mọi người nhiệt tình hoan hô, hốt nhiên lại cảm thấy trong tâm mình còn thiếu chút gì. Anh từ mùa giải thứ hai ra mắt, giữa đường từng rút lui nhưng cuối cùng lại một lần nữa hướng về chiến trường này. Mãi phấn đấu đến hiện tại, người ở bên cạnh sớm đã không còn là những khuôn mặt ban đầu đó. Tích lũy lâu dài nay nở rộ thành vui sướng, anh không thể áp chế muốn cùng người chia sẻ.
- Đột nhiên đặc biệt muốn thấy một người ở Thành phố B, liền đến. Cảm thấy người này có thể hiểu toàn bộ tâm tình tôi giờ phút này.
- Vậy nhìn thấy rồi sao?
- Nhìn thấy
Trương Giai Lạc nhìn trong bầu trời tối tăm kia vụt bừng lên ánh lửa rực sáng, cười nói.
- Vô địch thế giới sắp tới có tính toán gì không?
Diệp Tu đến gần, duỗi tay đem hai người từ trong tuyết lôi dậy hỏi.
- Tôi, tôi thấy vẫn có thể đánh tiếp được.
- Vậy cũng thật sự không được.
(ừm.. câu cuối cũng để nguyên văn, ý thật sự hơi không rõ ràng nên oomi sẽ không tự tiện sửa. Hình như câu cuối nào cũng có ngụ ý =v= thật sự là khó làm mà)


15.
Cuối cùng khi giải nghệ, Trương Giai Lạc nói:
Bởi vì thích, nên từ trước tới nay không cảm thấy đó là một loại kiên trì.

- End -

cmn lừa người =)))))))) nhìn Trương đại đi =))))) cái gì cơ =)))))) là "Đột nhiên đặc biệt muốn thấy một người ở Thành phố B, liền đến. Cảm thấy người này có thể hiểu toàn bộ tâm tình tôi giờ phút này." đó =)))))))) cíuuuuuu
à thôi kệ tuiiiii =))))) ngồi gõ mà xoắn hết cả tim thận lại =))))) chịu không nẩu
vậy là hoàn rồi nì =v= xin lỗi vì nhây nhựa hơi quá lâu ///v/// sắp tới tui thi rồi, mấy bạn cũng phải thi cố lơn nhe =v= thi tốt mò đọc truyện cho thoải mái (2 tuần nữa gặp lại)
 
Messages
1,997
Likes
1,745
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#36
tung bông mừng hoàn :love::love::love:

tui là tui thích cái quote cuối nha =)) tui lăn lăn lăn =)) chịu không nẩu +1 =))
tui nghĩ tui hiểu câu cuối trong spoiler 14 nhưng giờ tui bận quá, mấy bữa nữa tui pm cho

Thi tốt nha ~ 2 tuần nữa gặp lại ~
 

oomi

Người chơi công hội
Messages
279
Likes
473
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Toàn Chức Cao Thủ =v=
#37
Hoàn rùi ;v; *chọi bông
=))))) Mọi thứ vẫn bình thường cho đến khi Trương đại nói lời đó =)))) tui phải dụi mắt một hồi mới nhìn lại đó =)))))))) trôi trôi =v=
Okki 2 tuần nữa gặp lại =v=~ thím bận cũng ráng giữ sức khỏe nghen nghen~ dạo nì thời tiết kì cục
Tui nhớ gòi nha~ nhớ pm tui~~ hông tui chù thím vấp cục đá đứt quai dép =)))) đi cà nhắc luôn